Truyện và phim Nam yêu Nam
Bạn có muốn phản ứng với tin nhắn này? Vui lòng đăng ký diễn đàn trong một vài cú nhấp chuột hoặc đăng nhập để tiếp tục.

Go down
Admin
Admin
Admin
Tổng số bài gửi : 1268
Điểm : 1517
Chất lượng : 4
Join date : 09/12/2008
Age : 37
http://lgbt.rachkien.info

Một câu chuyện [ST-GocKhuat] - Page 3 Empty Re: Một câu chuyện [ST-GocKhuat]

Thu Mar 13, 2014 12:35 am
- Chap 92 :

Lại một ngày mới đến, lòng tôi cứ lâng lâng như vậy từ cả ngày qua rồi. Giống như hôm qua, tôi làm việc cá nhân thật nhanh để "được đi học". Nhưng việc đầu tiên và trước hết là tôi cầm điện thoại lên để check.

Không quá phân vân để lựa chọn giữa nhắn tin và gọi điện, tôi gọi luôn để nói chuyện với Nam cho nhanh, lúc này đây : Đợi chờ tin nhắn trả lời là quá lâu so với sự kiên nhẫn của tôi.

Tiếng chuông điện thoại chỉ vừa vang lên thì Nam đã bắt máy :

-" Alô ... "

-" Alô ... " - Tôi và nó nói cùng lúc. Tôi im lặng để cho Nam nói nhưng chẵn có gì phát ra ở đầu dây bên kia.

-" Alô " - " Alô " , chúng tôi lại cùng nói. Tôi bật cười thành tiếng :

-" Nói đi ... " - " Sao ? " , chúng tôi tiếp tục cùng nói nhưng khác nhau về nội dung. Tôi đành nói luôn :

-" Dậy chưa ? Đi chưa ? "

-" Chuẩn bị đi nè. Tao qua rước mày nha. ", Nam hỏi tôi.

-" Chứ sao . " , tôi nói hơi lớn giọng. Hơi khớp một chút, tôi thấy hơi ngạc nhiên sao nó không gọi mình như những gì đã nói ngày hôm qua nhĩ. Thật lòng thì có vẻ tôi là một người tham lam nhưng suy cho cùng là một người quy cũ, vì những gì đã nói ra thì phải làm theo như vậy, nên nói tôi được voi đòi tiên trong trường hợp này cũng không đúng.

-" Ừ, thay đồ chưa ? "

-" Rồi. " , tôi trả lời cộc lốc.

-" Vậy giờ tao qua. Đợi tí nha nhok. "

-" Ờ ... " , tôi "ờ" vì thích thú nhưng không biết thể hiện thế nào cả.

...

Chúng tôi đến trường, không khí sáng nay không se se như hôm qua nhưng gió lại thổi khá nhiều, nói chung là một cảm giác dễ chịu. Tâm hồn tôi chưa bao giờ thấy thỏa mãn với tất cả như thế, tôi chỉ muốn gió cứ thổi, đoạn đường cứ dài ra và Nam sẽ đưa tôi đến một nơi không có ai cả. Chỉ có chúng tôi thôi.

-" Học bài chưa ? Hôm nay kiểm tra cả lớp đó. " , nó chợt hỏi khi tôi đang suy nghĩ mông lung.

-" Hả ? Ừ chút chút à. " , tối qua lo nói chuyện với nó, vui quá nên bỏ quên mọi thứ lại phía sau cả rồi còn đâu. Tôi hỏi lại : -" Còn mày ? "

-" Hehe, chưa. Lát vô chắc copy. " , nó cười, tôi thầm nghĩ : -[ Tôi còn không học làm sao nó học được chứ. ]

-" Ủa mà ... " , nó nói tiếp , :-" Giờ kêu mày tao hả ? "

Tôi hơi bất ngờ khi nghe nó bắt lỗi tôi trước như thế :

-" Thì ... chưa quen. " , tôi nói nhỏ tiếng dần.

-" Thì phải làm đi mới quen chứ. "

Nó nói ra làm tôi thấy vui lắm, tôi vui vì tôi cảm nhận được nó cần tôi và cần những điều đó như thế nào đủ để một đứa kín tiếng , kiệm lời như nó phải thốt ra những lời "nhão mị" như vậy.

-" Thì từ từ đã. " , tôi nói lại.

Tôi nghe tiếng cười của nó tan vào tiếng còi xe hai bên đường, chúng tôi đến lớp. Đợi nó vào gửi xe rồi cả 2 cùng vào lớp, tôi mới chợt nhớ và suy nghĩ về chuyện của Hằng. Nên vừa thấy nó trở ra từ bãi gửi xe, tôi nhìn vào tay nó ngay ... Nhưng : Không thấy chiếc nhẫn đâu cả.

Nó bước đi qua tôi rồi chậm dần như chờ tôi theo cùng, tôi không hiểu mình nghĩ gì lúc đó nhưng miệng tôi bật ra :

-" Xã ... " , tôi cố gìm hơi nhỏ lại vì chẵn biết sao mình lại kêu như vậy ở trường nữa, tôi định kêu nó để hỏi về chiếc nhẫn thôi. Lẽ ra kêu : -" Ê " là đủ rồi. Có lẽ là cũng tại nó, nó đã bắt lỗi tôi khi nãy vì tôi kêu nó bằng mày.

-" Hả ? " , nó nói lớn quay lại nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên.

-" Ơ ... không. " , tôi xấu hổ, - " cái nhẫn đâu rồi. " , tôi đánh qua chủ đề chính ngay trước khi nó muốn chọc quê hay làm bất kỳ điều gì khiến tôi ngại ngùng.

-" À, trong cặp nè. " , nó trả lời

Rồi tôi bước nhanh đến cạnh nó, chúng tôi tiếp tục đi đến lớp. Tôi nói tiếp :

-" Sao không đeo ? " , tôi nói nhưng nhìn về phía trước đường đi của mình, tôi đang ngại nên không dám nhìn nó nữa.

-" Nhok giận sao . "

Nhưng sau câu nói đó tôi phải quay mặt qua nhìn nó để xem nó đang giỡn hay là nói thật đây ?! Ngại ngùng chồng lên ngại ngùng, tôi đoán là mặt tôi nếu đỏ được thì cũng phải như trái gấc rồi đấy.

-" Ai rãnh . " , tôi nói chống chế.

Câu chuyện đứt ngang khi chúng tôi đã đến lớp của mình ở cuối dãy hành lang. Nhìn đám bạn của tôi đang ngồi , tôi thấy ai cũng đáng yêu, nhìn ai tôi cũng muốn cười. Có phải đây là hạnh phúc không ? Câu hỏi này tôi đã hỏi mình rất nhiều lần rồi. Nhưng mỗi lần hỏi, tôi đều ở trong những trạng thái và tình huống khác nhau. Có lẽ nào tôi đã được quá nhiều cái gọi là hạnh phúc rồi !?

Vào chỗ ngồi và cũng bắt đầu học ... cho đến trưa.

Kiểm tra của chúng tôi tức là trả bài, để cô xem chúng tôi có học bài chưa. Và đây sẽ là điểm kiểm tra miệng luôn. Thật sự là làm không được gì, tôi biết gì thì viết đại vào đấy - giấy tôi có gì thì giấy Nam có nấy. Nhưng lạ là, tôi không thấy lo lắng cho dù có bị cô la, hay bị điểm kém. Tôi vẫn rất vui và cảm thấy bình thường. Đêm qua tôi không học bài nhưng những gì nhận được lúc ấy hoàn toàn xứng đáng để trao đổi con điểm này để được những điều đó.

Trong lớp, tôi không thể xưng hô kiểu "tình cảm" này được nên tôi phải kêu :

-" Ê mày . "

-" Sao ? " , nó đang quay xuống nói chuyện với thằng Mập, nghe tôi kêu nó quay lại.

-" À không. " , tôi làm ra vẻ như quên điều mình định nói rồi quay mặt đi chỗ khác.

Tôi tính hỏi nó về chuyện của nó và Hằng. Nhưng mà thấy thằng Mập đang nhìn về đây tôi không thể nào nói được nên đành giả quên điều mình sắp nói cho qua chuyện.

Giờ học kết thúc, tôi xếp tập vở thật nhanh vào để được về nhà cho thật nhanh. Lại được ở cạnh nhau là điều mà tôi trông đợi nhất. Chợt có tiếng nói của Nam tôi mới nhận ra là mình đang cười, môi tôi bắt đầu trở lại vì trí ban đầu để nghe Nam nói gì với tôi :

-" Nhok ... " , tay nó khều nhẹ khủy tay tôi : -" Đi từ từ ra ngoài bãi xe đi nha. Tao ra liền. "

Tôi không hiểu mô tê gì cả ? Tại sao vậy ? Tôi nhìn nó với ánh mắt khó hiểu và cái châu mày :

-" Là sao ? "

-" Thì tao nói chuyện riêng chút. Đi đi. " , nó đẩy nhẹ tay tôi và đang cố nói nhỏ không cho ai khác nghe được. Trong khi cả lớp đang tiến về phía cửa như một binh đoàn. Tôi cũng không dám nán lại, đành chấp nhận bước đi, khi tôi quay lại , tôi thấy Hằng vẫn đang ngồi trên ghế nhưng nhỏ đang cúi xuống hộc bàn để lấy đồ dùng học tập ra để chuẩn bị về thì phải.

Và khi thấy Hằng tôi đã hiểu ra tất cả . Nó muốn giải quyết với Hằng - 1 trận đấu sinh tử . Tôi ước gì mình được biến thành một cây viết, một cục gôm để được nằm lại trong lớp, để nghe họ nói gì với nhau.

Mọi người đi sau tôi cứ hối thúc đi nhanh, tôi không thể dừng lại, chân tôi bước đi theo quán tính còn mắt tôi vẫn nhìn vào trong lớp , từ cửa chính - đến hai cửa sổ và rồi bức tường. Tôi không thể quay lại được nữa . Đành đứng chờ Nam ...

...

Lâu quá ... tôi bắt đầu thấy nóng ruột hơn , và đến khi tôi định cầm điện thoại nhá máy cho Nam thì nó đã ra đến. Nam nhìn tôi với nụ cười đầy gắng gượng. Và nó không nói gì, cứ một mạch đi vào nhà xe để lấy xe ra thôi.

Khi Nam đi vào nhà xe rồi, tôi mới nhường người nhìn vào hành lang nhưng không thấy Hằng đâu cả. Tôi không dám đi đến lớp để xem có Hằng không dù tôi rất muốn. Tôi đành đứng đó đợi Nam, nụ cười gượng của nó làm tôi thấy trắc ẩn và vô cùng khó chịu. Có chuyện gì đó - tôi biết là có chuyện gì đó - nó khiến tôi cảm thấy bất an và bồn chồn.

Nam đạp xe ra và tôi với nó bắt đầu đi ra khỏi trường, cổng trường xa dần , xa dần và tất nhiên, Hằng cũng xa dần, xa dần. Tôi không nhịn được vì Nam vẫn im lặng như thế :

-" Hằng đâu ? "

-" Về rồi mà. " , nó trả lời dứt khoát.

-" Sao tao không thấy ? " , tôi hỏi lại.

-" Thì chắc chưa ra đó. "

-" Sao rồi ? " , tôi hỏi , tôi cảm thấy hơi ngại khi hỏi việc nhạy cảm ngay lúc này. Nhưng cái tôi và bản tính thiếu kiên nhẫn đã chiến thắng lý trí của tôi.

...

Im lặng. Chỉ có tiếng xe cộ trên đường, tôi nhướng người qua, cố hướm cổ qua phải để nhìn nó, tôi thấy nó vẫn nhìn theo đường thẳng mà đạp xe, nên tôi cho là nó không nghe.

-" Xã~~~~ " , tôi kêu lớn.

-" Ơi, sao ? " , nó nói lớn lại cho tôi nghe.

-" Tao hỏi sao rồi ? " , tôi nạt lên.

-" Thì có sao đâu. " , nó trả lời ngay vì sợ tôi nạt thì phải.

-" Sao không có được. Không nói đúng không ? "

-" Thì về nhà kể mới được, đang đi sao nói. "

Nó trả lời, tôi cảm thấy mình đúng là hấp tấp thật. Tôi hỏi tiếp nhưng tất nhiên là không hỏi chuyện kia nữa :

-" Ăn gì giờ ? "

-" Thì mua cơm ăn thôi. "

Tôi thì tôi không thấy đói, vui rồi lại bồn chồn, nên chắc no hơi rồi. Mua cơm rồi về nhà trong sự yên lặng, chúng tôi ngồi xuống bàn ăn cơm y như hôm qua và ăn cũng trong yên lặng. Kết quả là : Tôi ăn không hết, còn nó thì vẫn ăn đến sạch trơn. Nó nhìn dĩa cơm của tôi :

-" Sao vậy ? Không ngon hả ? "

-" Không, chắc trời nóng quá ăn cơm không vô. ", tôi lấy lý do thường nhật , tôi thường nói kiểu này với mẹ tôi khi tôi không muốn ăn cơm mà muốn ăn vặt.

-" Ăn cho hết đi. "

-" Thôi no rồi. " , tôi trả lời rồi đi lấy nước uống.

Hơi nhột sau gáy, tôi quay lại nhìn thì thấy nó đang nheo mắt nhìn tôi :

-" Giận hờn gì nữa nhóc ? Đã nói từ từ rồi kể cho nghe mà. "

Tôi muốn sặc nước, tôi phân bua ngay :

-" Giận gì trời, có giận gì đâu trời. Thì ăn no rồi mà. " , tôi đúng là không có giận thật. Nhưng mà tôi hiểu lâu nay tôi hở chút là nổi giận với nó, nên giờ không trách nó được khi nó quy chụp tôi là đang giận nó.

-" Thật không ? "

-" Thật. " , tôi nói chắc nịch rồi ngồi xuống, tôi nghĩ mấy khi vào đề hay như vậy, tôi chớp luôn cơ hội này : -" Rồi, kể đi. "

-" Chài. " , nó gãi đầu. Còn tôi thì vừa cười vừa làm ra vẻ chăm chú, tôi nhìn thẳng vào mắt nó để kiểm soát sự dối trá, tôi không thể để sự thật bị mẽ đi một mảnh nào.

-“ Thì tao trả nhẫn lại cho Hằng, tao nói ... "

-“ Nói gì ?” , tôi không thể đợi thêm được nữa.

-“ Thì nói là , chắc thôi. Tui với Hằng chắc không quen được."

-" Rồi sao ?"

-" Thì vậy chứ sao. " , nó nhướng mắt nhìn tôi, cố tỏ vẻ chân thật nhưng nào có giống -> biểu hiện của việc giấu giếm.

Tôi nheo mắt lại, liên liếc nó bằng ánh nhìn soi mói.

-" Không nói thì thôi. " , tôi nói với giọng lẫy một cách cố ý. Ngồi phịch xuống ghế ở đầu bàn cách xa nó một khúc. Chẵn thèm nhìn nó, tôi vờ lấy điện thoại ra bấm bấm.

-" Thì còn gì nữa đâu. Thì rồi Hằng hỏi tại sao, rồi tao ... à quên, rồi xã nói đơn giản là không có cảm giác gì cả. "

Tôi vẫn làm mặt dỗi nhưng tai tôi thì đang căng ra hết cỡ để nghe. Đang nghe thì nó lại dừng lại, tôi quay nửa đầu qua :

-" Hằng nói sao ? "

-" Thì Hằng có lẽ là buồn buồn, thì xã nói vẫn là bạn tốt nha. "

-" Tiếp. " , tôi liếc nó không quên kèm theo cái nheo mắt như ý là :-[ Nói cho thật vào.]

-" Thì Hằng không nói gì, ngồi đó rồi xã không biết làm gì nữa. Đành đi ra thôi. "

-" Thật chứ ? "

-" Thật. " , nó nói với giọng chắc chắn hơn hồi nãy một chút.

-" Thề đi ? " , tôi quay cả người ra.

-" Thề sao giờ ? " , nó hỏi làm tôi tức điên người. Thề sao thì phải mình thấy nói sao cho chân thành chứ ở đấy mà hỏi. Rõ ràng là không dám thề vì nói dóc. Nghĩ vậy tôi nói ngay :

-" Không dám thề thì nói. Có gì đâu. Thôi lên phòng đây. " tôi đứng lên, lòng hơi giận, tôi không biết là mình đang quá đáng hay không nữa.

-" Ơ ... thì thề, nói dóc chết liền. " , nó đứng dậy ngay theo tôi rồi đi vòng qua bàn đến gần tôi.

-" Ai chết ? "

-" Xã. " nó nói quả quyết.

-" Ặc, khùng hả. Chết gì mà chết. " , có lẽ lúc này tôi mới thật sự giống người đạo đức giả hơn ai hết.

-" Chứ thề sao giờ. Nói thật mà. "

-" Uhm, tạm tin đó. "

Tôi xách theo mấy chai nước lên phòng, nó theo sau tôi. Thật sự là, nỗi lo này vừa xong thì những việc khác lại đến. Quen Nam rồi thì còn tình bạn với Hằng sẽ ra sao ? Ích kỷ hay là xấu xa gì thì cũng đã xong cả rồi. Chậc, nghĩ lại thấy mình chẵn tốt lành gì so với ai cả.

Lên phòng, Nam ngồi đó trầm tư, tất nhiên điều đó khiến tôi khó chịu.

-" Vậy giờ với Hằng tính sao ? "

-" Thì đến đâu hay đến đó chứ sao giờ. "

Tôi muốn nói ra hai chữ "xin lỗi" khi thấy nó không vui như vậy, tôi biết là mặt giáp mặt sau này sẽ khó khăn lắm, mọi việc thật rối, lại là tại tôi tất cả hay sao ?

Nam chợt lết qua máy tính rồi mở máy lên, tôi thì không biết nói sao cho qua tình huống khó xử này, đành nằm xuống giường nhìn nó nhưng nó lại chẵn quay lại nhìn tôi một lần. Rồi không biết thế nào mà tôi lại ngủ quên đi mất ... !

Cho đến khi nó kêu tôi dậy :

-" Con gì mà ngủ kinh vậy ? "

Tôi mơ mơ màn màn : -" Con cái đầu mày. "

-" Ê , hỗn nha. " , nó nói rồi tôi cảm giác nó đang ngồi xuống cạnh chỗ tôi nằm.

Tôi cười khi mắt tôi đã nhìn rõ mọi vật, tôi hỏi :

-" Mấy giờ rồi ? "

-" 5 giờ rồi, về đây. "

-" Ờh ... " , tôi có chút luyến tiếc, tôi lại thấy giận vì : tại sao mình lại ngủ kia chứ. Mong được về sớm cho có sự riêng tư của 2 đứa, rồi lăn ra ngủ. Tôi cũng thấy nhẹ nhõm hơn so với lúc trưa khi nghĩ về chuyện của Hằng.

Tôi đưa nó ra tận cửa rồi nói :

-" Tối online buzz nha. "

-" Biết rồi chó. "

Tôi liếc . Nó nói thêm : -" Con. "

Tôi muốn đấm cho một phát ,nhưng nó đã cách một khoảng xa rồi. Tôi chưa kịp hỏi nó : -[ Xe lấy biển số chưa nữa. ?]

...

Đến tối, tôi học bài khá lâu rồi mà vẫn chưa thấy Nam on nick. Và một lát sau thì nó mới pm cho tôi, không thể ngăn sự nghi ngờ tôi hỏi ngay :

Tôi :" Đi với Hằng hả ? Sao giờ này mới Online "

Nam : " Đi đâu mà đi. Về đến nhà bị bắt đi đám cưới liền nè. "

Tôi : " Sao không nhắn tin ? "

Nam : " Có mà . "

Tôi : " Không có "

Tôi trả lời rồi mới cầm điện thoại lên, đúng là có tin nhắn nhưng chỉ vì tôi để chế độ run. Tôi mới quay lại nói xõa :

Tôi : " Ờ, tại không để ý. "

Nam : " Giỏi quá "

Tôi với nó nói chuyện phiến vậy , nhưng trong đầu tôi chưa từng sao lãng đi vấn đề chính mà tôi muốn nói với nó. Đó là chuyện của Hằng và nó.

Tôi : " Xin lỗi nha mày. "

Nam : " Sao vậy ? Ỉa bậy hả ? "

Tôi : " bậy gì ? "

Tôi không hiểu ý nó muốn nói gì.

Nam : " Chứ sao chó lại xin lỗi ? "

Tôi mới hiểu ra, vừa mắc cười lại vừa bực bội, đang muốn nói chuyện nghiêm túc mà nó lại giỡn.

Tôi : " Khùng hả, nếu nhóc không quen xã thì chắc không rối như vầy. "

Nam : " Có gì đâu. Cái này có phải lỗi của ai đâu. "

Tôi : " Sao không ? Nếu không có nhóc thì xã sẽ quen Hằng rồi. "

Nam : " Tại sao phải là Hằng mà không phải là một người khác ? "

Tôi mới hiểu ra, đúng là như vậy thật. Dù có tôi hay không thì người Nam quen đâu chắc chắn phải là Hằng.

Tôi : " Nhưng xã thích Hằng lâu rồi. "

Nam : " Thì thấy vậy thôi, chứ đó giờ có giao tiếp đâu mà nói thích. "

Tôi : " Hay quá, giờ nói chuyện như đúng hết rồi vậy. "

Nam : " Chứ nhóc muốn sao nữa. "

Tôi : " Có muốn gì đâu. Thì rồi từ nay sao mà chơi với nhau bình thường được. "

Mà thật sự bây giờ nhắc lại, tôi mới thấy những chuyện lúc đó tôi lo lắng hình như là lo quá nhiều và quá xa. Có lẽ là lúc đó còn con nít quá nên chỉ giỏi lo nhãm thôi.

Nam : " Chắc không sao đâu. "

Nam thì không sao, vì tôi thấy nó cái gì cũng giả vờ, cũng bơ đi được. Còn tôi thì luôn để trong lòng, nặng lòng và quan trọng những tiểu tiết như vậy đây.

Tôi : " Lúc nào cũng không sao không sao. :-L "

Nam : " Còn nhóc thì lúc nào cũng có sao có sao Smile) "

Câu chuyện lại lái đi một hướng khác, mặc dù tôi có nhẹ lo đi một chút nhưng lại chẵn thể vui vẻ như hôm qua. Trước khi ngủ, tôi lại thử đặt mình vào vị trí của Nam sẽ làm thế nào. Vì đối với tôi : Một cặp đôi yêu nhau sẽ không bao giờ trở lại mối quan hệ bình thường nếu như họ đã chia tay một lần.

( Còn tiếp )

___________

Hôm qua viết trên word xong rồi, lại post không được xong lại chẵn save vào đâu. Mất hết T___T Chán quá, hôm nay viết lại lại thấy lủng củng. Mọi người thông cảm cho Nhok nhé. Chap này viết 3 lần rồi đó, giờ viết thấy nhạt nhếch.

Mọi người ủng hộ vài chap nữa là nhok End ^_^! Kẻo để lâu ngâm dấm bị la quài à >_<

Đang phân vân không biết viết đến lúc : Fapfap hay là Kisskiss nữa =]]~
Admin
Admin
Admin
Tổng số bài gửi : 1268
Điểm : 1517
Chất lượng : 4
Join date : 09/12/2008
Age : 37
http://lgbt.rachkien.info

Một câu chuyện [ST-GocKhuat] - Page 3 Empty Re: Một câu chuyện [ST-GocKhuat]

Thu Mar 13, 2014 12:35 am
- Chap 93 : ( Chính chủ )

Ngày tiếp theo trong chuỗi ngày vui vẻ của tôi. Kế hoạch của tôi coi như đã viên mãn. Mọi thứ đều tuyệt với ( đó là với tôi ) và tôi cũng hiểu là, niềm vui của tôi hôm nay có được được mua bằng niềm đau của người khác ... ít nhất là một người !

Một chút suy tư vương qua đầu tôi khi tôi vừa bật dậy đón chào một ngày mới.

Vài ngày nữa thôi, chúng tôi sẽ có Mùa Hè của riêng mình. Chỉ cần nghĩ đến những ngày không đi học, được ở gần nhau, đi chơi khắp thành phố, ăn vặt đến khi bể bụng, vòi vĩnh những thứ mình thích và xem những bộ phim thật hay ... Đúng là cần phải cám ơn cuộc đời.

Một dòng điện chạy ngang qua não khiến tôi vô cùng phấn khích ( hay là hạnh phúc nhĩ ? ) , tôi bước xuống giường nhanh chóng -( Mấy ngày nay tôi đều như thế ) - ngủ ngon và thức dậy thấy khỏe khoắng dễ chịu vô cùng.

Tôi thoáng nghĩ, -" Đi học sao lại vui thế nhĩ ? " . Có bao giờ bạn thích đi học chưa ? Còn tôi, đây là lần đầu tiên. Tôi yêu trường, yêu lớp đến thế sao ? Hay tôi đã yêu một thứ khiến tôi phải yêu tất cả những thứ liên quan đến nó.

Nam qua và chúng tôi cùng đến trường ...

...

-" Sao rồi ? " , tôi hỏi

-" Sao chuyện gì ? " , nó hơi nhướng đầu về sau để nghe tôi nói rõ hơn.

-" Thì Hằng á ? " , tôi nũng nịu một cách cố ý. Không phải tôi muốn tỏ ra "dễ thương" một cách giả tạo nhưng tôi nghĩ với những chuyện khó đối mặt - một chút giỡn hớt sẽ làm nó bớt căng thẳng và dễ nói chuyện với nhau hơn.


-" À ... " , nó như hiểu ý tôi muốn nói, Nó tiếp :

-" Thì tới đâu thì tới đó, biết sao. Kệ đi. " ... " hì " - tôi thoáng nghe nó cười thì phải ?

Một tiếng hẫy thì đúng hơn là tiếng cười. Tôi để gió thổi tiếng cười ấy đi trong im lặng ... tôi thấy bâng khuâng vì tiếng cười của Người.

...

Đến lớp, tôi muốn bước vào lớp trước Nam. Điều gì đó khiến tôi nghĩ rằng, tôi đi trước sẽ che Nam khỏi ánh nhìn của Hằng, để Nam không thấy Hằng và cảm thấy khó xử hơn khi nhìn vào mắt Hằng. Tôi bị khùng thật mà, tôi lùn hơn nó cơ mà lại đòi đi che chắn cho nó đấy.

Cứ thế vào chỗ ngồi, tôi có nhìn Hằng rồi cũng có nhìn Nam nhưng chỉ là thoáng qua và có ra vẻ : Tôi là kẻ không biết gì. Tôi thoáng thấy Hằng nhìn Nam rồi tiếp tục nói chuyện với nhỏ Ly và như Nam chỉ là một bạn bình thường trong lớp mà thôi.

...

Hôm nay chúng tôi biết điểm tất cả các môn và cám ơn trời là mọi thứ đều tốt. Tốt cho tôi và cả cho Nam của tôi. Tôi thấy viễn cảnh về một mùa hè vui vẻ, không lo lắng rồi đây. Lòng tôi lại xôn lên với dòng điện "zui zẻ" ...

Và chúng tôi có lịch nghỉ Hè. Năm sau là năm cuối cấp, chúng tôi phải bắt đầu học vào tuần thứ 3 của Tháng 7 . Như vậy là được nghỉ đâu có nhiều đâu ... nhưng mùa hè này lại đáng giá vô cùng.

Tôi nghe loáng thoáng ai đó rủ đi chơi xa. Biển ư ? Hợp lý cho chúng tôi đây. Tôi lại mơ mộng về một buổi tối đi dạo trên bãi biển và cùng ngắm mặt trời lúc sáng sớm cũng như chiều tà. Tôi lại cảm thấy háo hức nữa rồi.

-" Ê Phong. "

Tôi nghe tiếng nhỏ Thy kêu tên mình. Bãi biển , mặt trời và cả những con mực nướng tan ra để lại cho tôi một cái lớp ồn ào và nhốn nháo với lũ bạn đang kiện cáo về điểm thi.

-" Sao ? "

-" Hè này , tổ tụi mình đi Vũng Tàu chơi đi. Thy có nhà người thân ở ngoãi, biết nơi ăn được ở được, không mắc đâu. "

Tôi thầm nghĩ : -" Không biết nhà mình có cho không nữa. " , nhưng đi du lịch với Nam là một điều gì đó to lớn hơn rất nhiều so với việc đi lòng vòng thành phố rồi trở về nhà. Mọi thứ có thể vui đấy nhưng lại quen thuộc và không hứng thú hơn so với việc ra biển kia.

Một sức mạnh kỳ lạ cho tôi nghị lực rằng tôi sẽ đi được thôi. Vì Hè mà !!! :]

-" Ừ, cũng được, để tính rồi tụi mình đi. "

-" Hay quá he, đi được không mà nói chắc vậy ?" , tiếng của Nam nói vào.

Tôi cười : -" Chắc được mà. "

Thằng Mập chạy lên bàn tôi rồi ngồi dí sát vào thằng Nam nói :

-" Tụi mình ra mua vé xe Mai Linh rồi cùng đi thôi, dễ ẹc chứ gì. Ra ngoải có thổ địa Thy rồi thì lo gì. "

-" Thy không biết nhưng người nhà Thy dắt đi mà. " , nhỏ Thy nói lại

-" Thì cũng vậy cả thôi. Đi nha tụi bây. "

Thằng Mập đúng là con nít, nghĩ đến đi chơi là nó hớn hở cả lên. -" Ơ mà mình cũng vậy . " , tôi cười - không biết là cười mình hay cười thằng Mập nữa.

Trong lúc chúng tôi đang vui vẻ , nói về chuyến đi chơi sắp tới, tôi nhìn ngay qua bên chỗ của Hằng và tôi thấy Hằng đang nhìn qua chúng tôi - chính xác là Hằng đang nhìn Nam. Thấy tôi nhìn qua, Hằng quay mặt lên bảng và tôi cũng ngại mà tự tránh mắt về phía tụi bạn.

-" Tụi mình rủ Hằng với tụi thằng Tuân nữa nha. ", thằng Mập nói

-" Thy tưởng chỉ có tổ mình chứ ? " , nhỏ Thy có vẻ không thích.

-" Đông thì vui chứ có gì đâu. " , thằng Mập có vẻ nhận ra điều đó

Thy nói nhanh : -" Sao cũng được. Sợ đông quá rắc rối, có chuyện gì sao mà được. " , rồi nhỏ quay lên không nói nữa.

Thằng Mập lầm bầm nhưng đủ để nghe rõ :

-" Thì có sao, lớn cả rồi, đi chung với nhau đông có gì đâu mà sợ. "

Tôi nghĩ là cũng đông thật đấy. Cả chục đứa chứ ít gì. Lúc này tôi lại chỉ muốn chỉ có tôi và Nam thôi. Nhưng đi ít thì tôi lại nhát , nên thôi đi đông cũng được, cho chắc ăn.

Chúng tôi chuẩn bị ra về, tôi thấy đang Nam đang bấm điện thoại ( nhắn tin ). Tôi không tiện truy vấn ở lớp luôn thế này nên giả im. Tôi hỏi khi thấy cả lớp đứng lên chuẩn bị về mà Nam vẫn bấm :

-" Về được chưa ? " , tôi hơi gằng giọng - mà nói thật ra là tôi bực rồi đấy.

-" Ơ ... " , Nam nhìn tôi, có lẽ nhận ra tôi đang "cáu" nên cười xuề xòa : -" Về nè, về nè. "

Tôi tỏ thái độ giận lẫy , liền tự đi ra ngoài luôn mà không đợi nó cũng không thèm quay mặt lại. Thằng Tuân kè bên tôi ngay cửa lớp :

-" Tối rủ mấy đứa đi ăn đi. "

-" Vì ? " , tôi nói cộc lốc, nhưng thằng Tuân không nghe rõ hay không hiểu ý tôi nên nó cứ nhìn tôi và đực mặt ra :

-" Dịp gì ? " , tôi nói lại với nó

-" Mừng thi xong " , nó cười

Tôi nói :

-" Ừ, hên xui luôn. Không biết mấy đứa kia rãnh không nữa ta. " , tôi nói phong long, điều quan trọng là bây giờ Nam phải ra đây, tôi đang điên lên đây.

-" Vậy lát tao điện mày nha, rủ thằng Nam luôn. " , rồi không đợi tôi trả lời, nó đi thẳng ra nhà lấy xe.

1 phút, hay 2 phút gì đó trôi qua - tôi không rõ nhưng với tôi là rất lâu rồi nhưng Nam chưa ra đến đây. Chỉ có mấy bước chân thôi mà, tôi nửa muốn quay lại lớp để tìm nó, nửa còn lại tôi nghĩ nó lại đang nói chuyện với Hằng nên tôi gồng mình đứng đợi.

Lại "Rất Lâu" - nói vậy chứ thật ra thì chắc chưa được 5 phút đâu - tôi không kiềm nổi mình nữa, tôi liền bước về cửa lớp. Mắt tôi quác ra, môi tôi mím lại - Nam mà nhìn thấy chắc sẽ "hiểu" tình hình luôn.

-" Chài ... " , tôi giật mình khi vừa bước đến cửa lớp thì Hằng bước ra. Mặt Hằng không cảm xúc dù đụng mặt tôi, tôi vừa cười để ... làm gì không biết nhưng nói chung là muốn cười thế thôi - Hằng không quan tâm, nhỏ vẫn bước đi thẳng và thật nhanh.

Nam bước ra thấy tôi nói :

-" Về, quay vô chi ? Quên đồ hả ? "

Lửa giận của tôi bị Hằng dập mất một nửa rồi, tôi chỉ còn liếc được Nam một cái thôi. Thấy vẻ mặt gượng gạo đến tội nghiệp của nó, tôi cũng dập mất một nửa giận dữ còn lại của mình. Tôi hỏi :

-" Làm gì mà người ta giận dữ vậy ? "

-" Ai giận gì đâu. " , nó nói nho nhỏ, rồi bước đi nhanh. Tôi đi theo sau nói tới :

-" Giờ sao ? Muốn giấu gì hả ? "

-" Thì ... từ từ rồi nói. "

Nó đi thẳng vào chỗ để xe, tôi đi ra cổng trường đợi nó và phía xa xa, dáng Hằng đang khuất dần ...
...

-" Nói. " , tôi hét vào sau gáy nó khi đang trên xe.

-" Thì Hằng hỏi : tại sao tao làm vậy ? Nó có lỗi lầm gì không .... vậy đó. " , nó nói tôi cũng nghe khá rõ, chắc chủ đề này thì tai của tôi bắt hết những chữ rời khỏi miệng nó dù là đang chạy xe.

-" Rồi mày nói sao ? "

-" Tao nói không có tại vì gì cả. Cứ cho là Nam đã yêu một người khác rồi đi. "

Tôi lặng đi ... không nghe Nam nói tiếp, tôi lại hỏi nhí nhí :

-" Rồi ... sao ? "

-" Hả ? " , có lẽ nó không nghe rõ, tôi tính lặp lại câu hỏi thì :

-" À, rồi Hằng nói : Thà Nam nói rõ như vậy thì tốt hơn. "

Tôi nói :

-" Mày nói như vậy để làm gì ? Nói không hợp là được rồi. "

-" Thì sự thật là vậy mà, với lại không biết nói sao để dứt khoát nữa. Tao thấy vậy là hợp lý rồi. "

Nó không cười hay thể hiện niềm vui gì - làm tôi thấy không vui theo. Vậy là tình bạn giữa Nam và Hằng cũng không còn nữa rồi. Tôi nói điều mình đang nghĩ :

-" Vậy từ nay là bạn cũng không được luôn. "

-" Vậy còn đỡ hơn là bạn mà không vui vẻ gì. "

Tôi nghĩ : -" Đúng là trai thẳng. " , làm cái gì cũng dứt khoát. Nếu là tôi, tôi chẵn muốn ai bị tổn thương và không ai phải buồn. Tôi cầu toàn - nhưng cầu toàn một cách thái quá và trong trường hợp này thì không thể không có tổn thương cho ai đó được.

-" Vậy giờ không còn là bạn, mày ... ( tôi chợt nhớ lại nãy giờ không còn trong lớp nhưng xưng hô mày tao là thế nào nhĩ ? ) ... xã có vui không ? "

-" Vui gì ? "

Tôi tức quá, đang nói chuyện nghiêm túc mà nó lại ngu đột xuất nữa.

-" Bây giờ xã vui không ? "

-" Sao không ? "

Nó trả lời lấp lửng trong khi tôi đã hỏi là muốn có câu trả lời cụ thể, tôi bắt đầu chuyển từ trạng thái lịch sự, ngại ngùng sang "điên tiết" :

-" Bây giờ vậy rồi thì có vui hay không ? "

-" Ừ , cũng bình thường, mà có lẽ là vui. "

-" Sao vậy ? " , tôi nói nhỏ nhẹ lại nhưng không dừng lại : -" Giờ bạn bè mà không chơi với nhau, vào lớp mà như vậy thì kỳ cục. Sao vui chài ?"

-" Nếu Hằng hiểu thì chẵn có chuyện gì, nếu đã chấp nhất thì có làm gì cũng vậy. "

Tôi vừa nghĩ nó "khờ" vậy mà cũng nói được mấy câu "tâm lý" ghê. Nhưng chẵn ăn nhập quái gì với câu hỏi. -" Vậy hóa ra , thoát khỏi Hằng là vui hả ? "

-" Thoát khỏi Hằng nhưng bị người khác bắt rồi. "

Tôi bật cười lớn :

-" Nói gì ? Nói gì ? " , tôi muốn nó lặp lại, tôi thúc tay vào lưng nó.

Nó cười theo :

-" Đừng nói chuyện Hằng nữa, cái gì rồi cũng qua. "

...

Tôi nhận ra, chỉ có mình nóng nảy và hấp tấp, thứ gì cũng muốn tốt đẹp - thành toàn - để rồi quên đi cái lý lẽ thật sự sẽ không bao giờ thay đổi. Dù mình có hấp tấp hay chờ đợi, kết quả sẽ giống nhau nếu điều mình làm ra không thật sự tác động được vào nó.

Như Hằng đây, dù mình có nói gì, hay níu kéo gì, thì kết quả cũng không tốt hơn được. Vậy chờ đợi cho mọi thứ lắng đi để chúng ta được suy nghĩ lại lần nữa. Thì tốt rồi !

Đúng là như vậy, rồi sau đó ... chỉ qua ít tuần, Hằng đã chủ động liên lạc với Nam và chúng tôi lại chơi với nhau và thân hơn trước !

Cũng qua chuyện đó, tôi bắt đầu biết chờ đợi nhiều hơn với những điều mình không thể thay đổi hay làm được gì nữa. Tôi biết mình đã học được ở người ta và giống người ta trong cách xử lý một số tình huống.

...

Bầu trời đỏ cả một phương, gió mát nhưng khói bụi xe nhiều quá. Trên xe, tôi lại muốn ôm chằm Nam vào người nhưng chỉ là tôi tưởng tượng mà thôi ...

Tối hôm đó tổ tôi đã hẹn nhau đi ăn uống ở một quán ốc, cùng Tuân và mấy thằng kia. Cũng rất vuivì chúng tôi đã bàn với nhau về chuyến đi biển - vui vì bạn bè , vui vì kết quả thi, vui vì mùa hè sắp đến ... vui là thế nhưng đêm nay không có Hằng ở đây !

Điều gì đó vẫn khiến tôi ray rứt, niềm vui của tôi không trọn vẹn. Nó làm cho con người cầu toàn như tôi cảm thấy khó chịu - có lẽ nào không có gì là hoàn hảo hay sao ! Một lần nữa tôi lại nghĩ về điều đó, về niềm hạnh phúc của tôi phải đổi bằng nước mắt của một người khác !


_______ ( Còn tiếp ) ______
Admin
Admin
Admin
Tổng số bài gửi : 1268
Điểm : 1517
Chất lượng : 4
Join date : 09/12/2008
Age : 37
http://lgbt.rachkien.info

Một câu chuyện [ST-GocKhuat] - Page 3 Empty Re: Một câu chuyện [ST-GocKhuat]

Thu Mar 13, 2014 12:36 am
- Chap 94 :

Vài ngày nữa trôi qua, sau lễ Bế Giảng chúng tôi chính thức nghỉ hè.

Lễ bế giảng lớp 11 của chúng tôi đơn giản lắm, sau buổi lễ, mọi người ra quán nước đối diện trường. Người ôm giấy khen, tập thưởng , kẻ thì ôm cặp xách dùm những đứa khác, kéo nhau ngồi quây thành một chỗ lớn. Quán nước hôm nay vui hơn nhiều so với ngày thường, lũ bạn tôi nói rất nhiều - như thể cả năm qua chúng nó chưa được nói chuyện với nhau hay sao đó.

Tôi ra sau vì mẹ tôi nói tôi gửi cho cô Chủ Nhiệm của tôi một ít quà. Đơn giản là vì tôi quý mến cô , mà tôi quý mến giáo viên nào thì mẹ tôi cũng chủ động kêu tôi tặng quà cho thầy cô vào những ngày lễ. Ngoại trừ 20/11 với ngày Tết ra, thì nếu là Cô - đôi khi còn gửi quà nhân dịp 8/3 nữa.

Cũng chẵn có gì to tát, chỉ là một hộp quà với mỹ phẩm hay một khúc vải để cô may áo dài thôi. Tôi tặng từ nhỏ đến giờ đâm ra thành quen, cũng chẵn ngại lắm khi : "chặn đường cô" để "bắt nhận quà". Mọi người đừng cười hay nghĩ là mẹ tôi hay tôi đang cố tình xu nịnh hay lấy lòng cô giáo, từ nhỏ mẹ tôi luôn dặn :

-" Tặng quà cho thầy cô, trước là để nhớ ơn thầy cô. Giáo viên đồng lương không nhiều, quan tâm người ta , người ta sẽ thấy vui hơn. Với lại, trong lớp nhiều học sinh, mình nhớ đến thầy, nhớ đến cô thì thầy cô sẽ chú ý, dạy dỗ mình sát hơn. "

Và ba tôi thì không bao giờ quên dặn vào :

-" Đừng bao giờ nghĩ tặng quà thầy cô là sẽ được nâng điểm đâu nghe chưa! "

Tất nhiên là tôi "thừa" sức hiểu những điều đó và cũng tất nhiên, giáo viên nào tôi thấy quý mến vì cách dạy hay vì cách mà cô quan tâm học sinh thì tôi mới có lòng thôi. Nếu như người ta không quý mến mình thì cũng chẵn có lý do gì người ta nhận quà từ mình cả. Nên tôi thấy thật bình thường khi tặng quà cho giáo viên vì mình không có lòng tư lợi, dù vậy tôi chỉ dám tặng khi chỉ có tôi và Cô, tôi cũng sợ người ta nói ra nói vào.

...

Quay lại lúc sau buổi lễ bế giảng, tôi ra sau với chiếc cặp quẩy trên vai. Tôi tìm Nam trong đám bạn, thằng Mập giơ tay vẫy vẫy, tôi tiến lại chỗ tụi nó.

-" Có ai về quê không ? " , thằng Mập hỏi.

-" Có Thy nè, có gì không ? " , nhỏ Thy vừa dứt ống hút ra khỏi miệng là trả lời ngay.

-" Thì mua quà chứ gì. " , thằng Mập cười "dê" một cái.

-" À mà" , nó nói tiếp, -" Mai mốt tụi mình về chỗ Thy rồi còn gì. "

Cả bọn mới "À" một tiếng , giờ tụi nó mới sựt nhớ ra chuyến đi biển đã hẹn. Cả bọn lại nháo nhào , ai cũng tranh kể sẽ đi đâu làm gì, nghe tụi nó nói tôi cũng thấy háo hức lắm. Cái cảnh tượng,chúng tôi ( chỉ tôi và Nam thôi ), cùng đi bộ dưới cát biển, tắm mình trong ánh nắng chiều đang nhuốm một màu rực trên thảm biển, rồi tôi sẽ đòi ăn đủ thứ trên đời - Nam sẽ mua cho tôi ( cái tôi cần là sự quan tâm ấy thôi ) . Chỉ bấy nhiêu, lòng tôi đã trào dâng lên một cảm xúc không thể nào tả được, chỉ muốn lao hẳng ra biển lúc này thôi.

Mấy đứa tổ khác nghe tổ tôi nói vậy cũng tham gia vào, Thằng Mập thì ( tướng nào miệng nấy ), cứ bô ba càng to thêm , như muốn mời gọi tất cả cùng đi cho vui. Tôi biết ý, thoáng nhìn Thy ngay để xem nhỏ phản ứng ra sao - y như rằng : nhỏ đang cau mày nhẹ và cái cau mày đó nhanh chóng lặn đi khi thấy tôi đang nhìn . Tôi khẽ mím môi cười huề rồi lắc đầu và thở khì một cái - ý nói : Không sao đâu mà !

...

Tôi nhìn Thy xong mới nhớ đến Hằng, tôi tự hỏi : -" Nhỏ Hằng đâu ta ? "

Tôi đứng bật dậy ngay nhìn khắp quán một vòng, nhưng không bỏ sót bất đứa nào đang ngồi ở khu vực lớp tôi. Không thấy Hằng, tôi ngồi xuống và phát hiện ra 4,5 hay 6 cặp mắt gì đó đang nhìn tôi và 2,3 giọng nói cùng hỏi tôi : -" Nhìn gì vậy ?" , -" Tìm gì dạ ? " .

Tôi ngồi hẵn xuống rồi Nam mói hỏi tôi :

-" Kiếm ai hả ? "

Tôi hơi giật mình, có lẽ nào những người yêu nhau hiểu nhau chỉ cần nhìn qua đôi mắt. Tôi lắc đầu nhẹ để chối, rồi cái ồn nhanh chóng làm Nam lãng đi chuyện đó không hỏi nữa. Nhưng không thấy Hằng ở đây, lòng tôi cứ nao nao khó chịu - khó mà yên được. Tôi đánh tiếng hỏi lơ :

-" Hằng đâu rồi ta ? "

Nhỏ Ly đang ngồi đâu lưng với tôi mà tôi cũng không hay, tiếng nó trả lời làm tôi cũng hơi giật mình :

-" Về rồi. "

Tôi quay qua hỏi lại : -" Về rồi hả ? Sao không ra đây chơi với tụi mình ta ? " , tất nhiên là tôi đang cố giả lơ rồi.

-" Ừ, nãy tui có rũ mà bả không qua, bả nói mẹ bả rước về rồi. "

Tôi nhớ về mẹ Hằng, một người dịu dàng dễ mến. Tôi gạt qua suy nghĩ vẫn vơ để nhìn xem Nam có phản ứng gì thì tôi lại nhận được cái nhướng chân mài, nhướng mắt và câu hỏi : -" Sao ? " , quen thuộc. Hơi bực mình nhưng lại buồn cười, tôi cười khì một cái rồi nói : -" Sao trăng gì giờ này cha. "

...

Lớp tôi tảng ra về bớt, những đứa không thân thì cũng chào tụi tôi để ra về. Tôi lịch sự chào tất cả những ai chào tôi và với mấy đứa mà tôi có nói chuyện ( dù là ít nhiều ) tôi đều nói thêm câu : -" Nghĩ hè vui vẽ. " . Tâm trạng tôi có lẽ là đang tốt nên tôi làm gì cũng thấy vui và điều đó diễn ra thật tự nhiên.

Tụi tôi quyết định tầm 10 ngày nữa là sẽ đi, chúng tôi chọn đi giữa tuần vì cuối tuần ( thứ 7, CN) , Vũng Tàu luôn đông người, đi ngày thường thì vắng hơn - thì tất nhiên đi chơi sẽ dễ chịu và vui hơn. Chúng tôi nghĩ hè cơ mà !

...

Tôi và Nam lại về nhà, giờ nhà tôi như là nhà của nó rồi ấy. Tính ra, chính thức quen nhau cũng gần cả tuần rồi - đang ngồi nghĩ vẫn vơ thì có điều gì đó làm tôi thấy "rạo rực" !??! Tôi thèm ôm nó như năm ngoái - hay là tôi muốn điều gì ?!? ( Đừng cười nếu ai đó đang nghĩ bậy nha :] )

Về đến nhà, tôi và nó lại ăn cơm hộp. Cả hai ngồi đối diện nhau ở bàn ăn - ăn trong im lặng. Cả phòng bếp chỉ có tiếng nhai nhóp nhép của hai thằng, khi tôi nhận ra cái bầu không khí "im ắng" đến lạ thường thì cũng là lúc tôi dừng ăn và nhìn chằm vào nó - Nhìn kìa, miệng nó vẫn đang nhai, một bên má của nó phìn ra vì đồ ăn đang ở trong miệng.

Nó dừng lại một cách đột ngột, vẫn để một bên má phìn ra như thế. Nó trợn mắt nhìn tôi, tôi cũng thấy kỳ vì làm nó ngưng ăn giữa chừng như vậy. "Trời đánh tránh bữa ăn" , mà tôi thì lại làm nó ngưng ăn luôn. Không nhịn được cười vì bộ mặt "thộn" của nó, tôi cười phá lên còn nó thì cứ ngớ ra chẵn hiểu vì sao.

-" Mặt ui ính zìa hả ? " , nó gắng hỏi và lại tiếp tục nhai.

Tôi thấy "cưng" nó ghê, hay là "yêu" nó quá thôi. Tôi lắc đầu, tôi chỉ vào nó:

-" Nhìn mặt ngu quá."

-" Kệ, có người thích là được." , nó cười mỉm làm tôi ngại vô cùng.

Hôm rày kêu nhau bằng xã với nhok cũng quen miệng, nhưng lên lớp kêu mày tao, về nhà lại thay đổi thì lại cứ ngại ngại. Ăn xong rồi, nó tiếp tục là người rửa dọn, tôi ngồi đấy đợi nó làm xong là đi lên phòng thôi. Tôi hỏi :

-" Sạch chưa đó ? "

-" Kiểm tra đi. " , nó vừa quẹt quẹt tay vào khăn lau tay treo bên cạnh.

Tôi cũng không chịu thôi, tôi lại lấy cái dĩa nó vừa mới rửa, dùng tay kỳ kỳ vào. Tôi nói :

-" Còn nhầy nè. "

-" Thật không ? Đâu ? "

Tôi đưa lại gần , nó cũng tiến lại phía tôi, tôi nói :

-" Rờ đây nè. "

-" Thật là còn nhầy không ? "

-" Thật ", tôi nói lớn

-" Vậy tự rửa lại đi. " , nó cười rồi quay người đi nhanh thẳng tuốt một đường.

Không chọc được nó còn bị nó chọc lại, tôi để dĩa vào kệ cho ráo rồi chạy theo lên phòng. Tôi chạy, còn nó chỉ bước nhanh thôi - vài bước chân là tôi đã bắt kịp và theo sau lưng nó lên phòng. Tôi nắm vạt áo sơ mi sau lưng của nó dũ dũ như cởi ngựa, nó quay sang nhìn rồi chạy nhanh lên nhưng tôi vẫn giữ chặt theo sau :

-" Ê té. " , tôi la lên khi thấy sắp theo không kịp. Dù là ăn vạ thôi nhưng có hiệu quả, nó dừng lại ngay. Thấy tôi cười "hì hì" nó lại đi tiếp lên phòng.

Vào phòng rồi, tôi buông áo nó ra, tôi lấy cái áo thun, cái quần cụt rồi vào nhà vệ sinh thay. Trở ra tôi hỏi :

-" Có thay đồ không ? "

-" Không mang đồ. " , nó đang ngồi trước máy tính, trả lời mà không thèm quay lại nhìn tôi.

-" Thì lấy đồ nhok mặt nè. " , tôi nói hơi rụt rè.

-" Ờ. "

Tôi kéo tủ lấy cho nó cũng một cái áo thun xanh nhạt với cái quần xà lỏn. Ôi, cái cảm giác "rạo rực" lại kéo đến, cầm bộ đồ mà lòng tôi cứ nháo nhào, tôi như sợ không kiềm chế được mình, quăng luôn bộ đồ lên bàn cạnh nó.

-" Đi thay đồ đi cho ... khỏe. "

Nó lại "Ờ" một tiếng rồi đi vào nhà tắm. Tôi ngồi vào ghế bàn vi tính rồi đọc báo để cập nhật tin tức trong ngày. Tiếng nước chảy rồi tắt làm tôi không tập trung đọc tin tức được, trong đầu tôi cứ lơ đãng điều gì đó mãi thôi.

Nó trở ra, tôi nhìn nó trong bộ đồ của tôi làm tôi "yêu" quá thể. Nó cười trừ khi thấy tôi nhìn chằm chằm, nó ngồi "phịt" xuống giường cạnh bàn máy tính rồi nhìn vào màn hình :

-" Coi gì đó chó. "

Tôi liếc , nó nói thêm : -" ... con" , rồi cười tít mắt.

( Không giấu gì ) - tôi muốn nhảy xuống giường mà ôm lấy nó rồi làm đủ thứ trên đời thôi. Tôi đứng dậy :

-" Nè, làm gì làm đi. "

Trả máy cho nó, tôi lại vờ vơ cuốn truyện Doremon trên kệ xuống nằm đọc. Cả tủ truyện này , đó đến bây giờ tôi đọc nát nhừ cả rồi, nhiều nhất cũng 8,9,10 lần, ít nhất cũng 3,4 lần. Mắt dán vào cuốn truyện chứ tâm trí thì bay cả về phía Nam rồi.

Tôi nằm nằm một hồi, không khí lành lạnh man mát làm tôi thấy mình sắp không "trụ nổi" trước giấc ngủ đang mời gọi nữa. Tiếng ghế lăn qua làm tôi chú ý qua phía bàn máy tính, Nam đứng lên rồi tắt màn hình, buông người nằm xuống cạnh tôi. Tim tôi đập nhanh dần lên, mắt tôi nhíu lại ( như giả vờ ngủ ) - sao tôi bối rối thế này.

Tôi bắt đầu hi hí mắt, vừa nhìn thấy được ro rõ một tí thì thấy nó đã nhìn thẳng vào mặt thôi :

-" Chưa ngủ hả ? " , nó hỏi.

-" Sắp ngủ rồi, tại xã làm ồn đó. "

-" Ờ. " , nó nói không cảm xúc.

Không biết nó "bị" như tôi không ? Không biết nó có "ngại ngùng" hay "bối rối" như tôi không. Trực giác cho tôi biết nó cũng không biết nói gì lúc này. Tôi nói :

-" Vậy thôi ngủ đi cho khỏe."

Và nó đáp lại tôi bằng một chữ : -" Ờ. "

Nói là ngủ đi, nhưng cơn buồn ngủ đã tan biết mất rồi, trong tôi chỉ còn lại sự hồi hộp và hơi thở ngắt quãng một cách khó chịu. Không dám hí mắt, lại càng không dám mở mắt - thủy chung tôi vẫn nằm yên và mong là mọi thứ cứ im lặng đi thật lâu và thật lâu, để tôi có thể yên tâm mở mắt.

Được lâu chưa ? Tôi đoán là chưa lâu lắm, chỉ là trong tôi nôn nóng nên cảm thấy thời gian qua thật chậm đấy thôi. Tôi không dám mở mắt - tôi sợ Nam đang nằm và mở mắt nhìn tôi. Nhưng nếu nó thấy tôi mở mắt thì có chuyện gì xảy ra đâu nhỉ ? Nhưng không hiểu sao tôi vẫn cứ nằm yên đấy thôi.

Khi ngủ muốn lăn thế nào, đặt tay chân làm sao cũng đều được, nhưng giờ đây là vờ ngủ, cái cảm giác nằm yên với tôi thật là tù túng và khó chịu, tay tôi nãy giờ đặt ngang bụng, giờ thấy mỏi quá. Nhưng nhất định vẫn nằm yên, tôi không để sự thiếu kiên nhẫn và cơn mỏi làm tôi bị "quê" vì giả vờ ngủ. Tất nhiên, suy cho cùng bây giờ tôi bật dậy và nói : -" Không ngủ được. " , thì chẵn bị làm sao cả.

Tôi hiểu ra một điều , tôi không muốn phá vỡ cái không bình yên nhưng hồi hộp này. Cái không gian mà, tôi có thể gần gũi với Nam một cách tự nhiên mà không bị nó nhìn với ánh mắt "soi mói" - đại loại là dù đã quen nhau nhưng nếu bảo tôi chủ động làm bất kỳ điều gì liên quan đến sự va chạm thể xác tôi đều không thể làm được.

Đang rối mình trong những dòng suy nghĩ, tay tôi vô tình duỗi dọc theo cơ thể bên phía Nam nằm lúc nào mà chính tôi cũng không hay, không kiểm soát được. Chỉ khi lúc tay tôi đặt xuống rồi tôi mới nhận ra - thì cũng đã có phần muộn. Nhưng thay vì cả cánh tay đều đặt lên nệm thì bàn tay tôi lại đặt lên tay Nam. Bàn hay , hay cánh tay - tôi run quá, tôi không thể "bóp" hay "sờ" - "nắn" để coi là cánh tay hay bàn tay được. Mà chắc là bàn tay, tôi cảm nhận được diện tích của bàn tay Nam. Tất nhiên bàn tay thì phải lớn hơn cánh tay rồi.

Tôi run quá, tôi cảm giác mồ hôi tay đang chảy ra - không biết tại cái máy lạnh chết tiệt hay tại trái tim không chịu yên nữa. Đang tính rút tay ra và vờ quay người qua bên hướng ngoài giường thì tay Nam quay lại, nắm lấy tay thôi. Lúc đầu chỉ là lòng bàn tay cầm lấy mấy ngón tay, tôi hơi "hoảng" nhưng vẫn cố giữ mình nằm yên, không biết " hay không bằng hên " hay cố ý đưa tay mà từng ngón tay đang kẽ vào nhau, nhưng có kẽ tay của Nam lại lọt 2 ngón tay của tôi vào ( đoán là hai ngón trỏ và giữa đã lọt vào khe tay giữa ngón Cái và ngón trỏ của nó rồi ). Tôi nằm yên và Nam để nguyên như thế. Tim tôi cứ thình thịch thình thịch, cái cảm giác "chết tiệt" này là gì thế này, nó làm tôi muốn nổ tung người nhưng không được, có gì đó cứ đè nén khí quản, chèn ép trái tim tôi lại.

-" Sao tay lạnh ngắt vậy ? Bệnh à ? " , nó hỏi

Tôi vẫn nằm yên, nó khẽ bóp chặt tay tôi - hơi đau thôi tôi vẫn chịu được, rồi nó giơ bàn tay đang nắm của tôi lên một khoảng rồi khẽ rung nhẹ :

-" Lạnh không ? tắt máy lạnh đi. "

Tôi không thể già vờ ngủ được nữa, nhưng tôi cũng không dám mở mắt :

-" Được rồi, không có gì. " , tôi vẫn nhắm mắt trả lời.

Nó rút cái mền dưới gối ra, tay nó rời khỏi tay tôi, tôi thấy tiếc nuối và cảm thấy hụt hẫn vì cái cảm giác "kỳ lạ" kia khiến tôi thấy "hạnh phúc" lắm.

Một lớp mền trải ngang người tôi ( tôi vẫn nằm yên ), cảm giác ấm hơn - và rồi nó xê người sát vào tôi, tôi muốn "đứt hơi" từ nãy giờ rồi , giờ lại càng thấy bị "thắt" nhiều hơn ở lồng ngực. Tôi cố hít sâu thở đều, tôi cảm nhận được nó đã quay hẵn người vào giữa rồi, tay nó mò mẫm nắm lấy tay tôi. Hơi giật mình vì nhắm mắt tôi chẵn biết gì cả, bất kỳ điều gì tôi cũng không đề phòng được, có lẽ khuông mặt của tôi lúc này trông tức cười lắm.

-" Tay lạnh ngắt. " , nó nói , tôi nghe có tiếng cười nhẹ trong gió.

-" Ờh, tại máy lạnh đó. " , tôi trả lời lại.

Nó nằm sát vào người tôi, tôi cũng hơi rút người lại gần nó. Nó cao hơn tôi nên lần nào cũng vậy, tôi nghe hơi thở của nó ở trên trán mình. Tôi cố trườn người xuống mặc cho cái gối nằm vẫn yên vị phía trên, đầu tôi ném vào cổ nó và càm nó đặt trên đầu tôi. Không biết đầu tôi có "hôi" không nữa ?! Thật là tôi đã nghĩ như thế nhưng không làm gì khác được, còn từ người Nam thì lại tỏa ra một mùi thơm nhè nhẹ từ chiếc áo thun mới giặc của tôi, rồi mùi hương quen thuộc của nó như mọi lần tôi cảm thấy và rồi cả cái mùi "con trai" khiến tôi muốn vùi đầu vào đấy mãi thôi.

...

Từ nãy đến lúc này tôi vẫn chưa mở mắt ra dù là hi hí một lần. Còn giờ tôi mở mắt ra, tôi chỉ thấy cái áo thun của mình, cái cổ của Nam. Tôi nhắm mắt lại, một cảm giác ấm áp - hạnh phúc lan ra cả người. Tôi nhắm mắt tính chỉ nhắm mắt để đấy thôi nhưng tôi lại ngủ đi lúc nào không biết. Từ lúc Nam bắt đầu thường xuyên qua nhà tôi chơi cho đến dạo này, tôi ngủ trưa quen mắt dần, tại tôi dễ ngủ hay tại vì Nam đến làm tôi thấy yên bình để dễ lạc vào giấc ngủ đây ... !?

Có một chút thoáng nghĩ về Hằng, về đôi mắt ướt đượm buồn của nhỏ nhưng rồi mọi thứ cũng tan mau. Tôi càng phải trân trọng phút giây này và những gì mình đang có. Vì tôi biết sẽ chẵn bao giờ có được nhiều lúc thế này đâu.

Tay tôi có ôm vòng qua người Nam không !? Tôi không nhớ nữa ... Chỉ nhớ khi thức dậy, một tay nó đã ôm sát hông tôi và đầu tôi thì vẫn cứ vùi vào cổ ngực của nó.

...

___________ ( Còn tiếp ) __________

Admin
Admin
Admin
Tổng số bài gửi : 1268
Điểm : 1517
Chất lượng : 4
Join date : 09/12/2008
Age : 37
http://lgbt.rachkien.info

Một câu chuyện [ST-GocKhuat] - Page 3 Empty Re: Một câu chuyện [ST-GocKhuat]

Thu Mar 13, 2014 12:47 am
- Chap 95 :

...

Tôi nằm yên tận hưởng cái cảm giác "chưa bao giờ nghĩ nó sẽ đến" . Tôi cũng chẵn thấy điều gì kỳ lạ cả - ý tôi là về việc 2 thằng con trai ôm nhau ấy. Với tôi, mọi thứ hơn cả sự vui vẻ đơn thuần.

Có hơi mỏi người vì nằm yên một chỗ, đôi chân tôi hơi lạnh vì cái mền bị rút lại ở phần giữa nhưng tôi cũng chẵn dám động đậy - hay là tôi đã khẽ động đậy rồi - tiếng Nam chợt hỏi :

-" Dậy rồi hả ? "

Tôi lăn ra nửa vòng rời khỏi ngực nó, nó cũng lơi cánh tay để tôi lăn qua, tôi cười nhìn nó - nó nhìn tôi rồi nó cũng cười một cách ngượng nghịu. Chừng vài giây gì đó, có lẽ là "ngại" nên cả hai lại cùng cười chẵn biết nói gì - lòng tôi dân lên một nỗi niềm kỳ lạ, không tự chủ được bản thân, tôi lại lăn ngược vào người nó , lần này thì tôi tự mình ôm ngang người nó.

-" Gì zậy ? " , nó hỏi.

Tôi sựt nhớ ra điều gì đó :

-" À, hỏi nè. " , tôi nói nhỏ nhỏ

-" Sao ? " , đầu nó hơi cúi xuống để nhìn thấy mặt tôi.

-" Ờ... " , tôi đang chưa biết bắt đầu từ đâu. Tôi và nó lại nhìn nhau, mắt tôi chớp mấy cái như cố để nhớ ra - mà thật ra là tôi đã nhớ điều cần nói rồi chỉ là nói ra thì thật khó.

-" Sao ? " , nó lại hỏi và đôi mắt nó cũng chớp chớp mấy cái như "vội vàng" muốn biết điều tôi muốn hỏi lắm.

-" Hồi đó đó ... " , tôi ngập ngừng.

-" Hồi nào ? " , nó xen vô.

Tôi liếc nó : -" Để nói đã ... " , tôi né ánh mắt soi mói của nó.

-" Ờ."

-" Thì cái hồi mà lớp 10 đó. Mày qua đây nè, cái tao ... ôm đó. " - tôi nói, còn nó thì -"À" , một tiếng như nhớ đã nhớ ra. Không để cho nó hỏi lại, tôi nói luôn :

-" Lúc mày về, mày nói quên đi là quên cái gì vậy ?"

-" Nói quên đi gì ? " , mặt nó ngơ ngác .

Tôi quê rồi thành bực - nói :

-" Thì lúc mày về nó, mày kêu tao quên đi, tao có biết quên chuyện gì đâu ? "

-" À ... " , nó à một tiếng dài.

Tôi từ bực lại chuyển qua cảm giác hồi hộp. Tôi đang như một cái máy chuyển đổi cảm xúc vậy, bao nhiêu loại cảm xúc của con người có thể có được tôi đều đang thay đổi từng cái, từng cái chỉ trong một vài phút này thôi.

-" Thì ... " , nó gãi gãi một bên tóc mai, rồi tiếp :

-" Không nói được không ? "

-" KHÔNG ! " , tôi lớn tiếng.

Nó im lặng hồi rồi nói :

-" Tối về nói được không ? "

Ý nó là tối nó về , chúng tôi sẽ nói chuyện qua Yahoo ấy. Tôi suy nghĩ thấy cũng có lý nên liếc nó :

-" Nhớ đó. "

Tôi - tất nhiên là muốn truy hỏi để nghe nó nói ngay rồi, nhưng nếu đó là điều gì "xấu hổ" thì tôi sẽ "quê" lắm. Nên thôi, đối mặt với nhau qua màn hình máy tính thì sẽ dễ chịu hơn.

Điều "Xấu hổ" đó là gì ư ? Tôi đã từng nghĩ đến điều đó và tất nhiên là do tôi suy diễn rồi. Tôi sợ nó sẽ nói những điều như :

- Nó không phải Gay và tôi thì hãy quên đi việc có tình cảm với nó !? Nhưng nếu là như vậy không lẽ tôi "bộc lộ" sớm cái bản chất như vậy hay sao ?

- Hay là nó sẽ nói : Nó không muốn như vậy, nên quên đi nếu muốn là bạn bè ? Mà nếu thế thì nó nói thẳng thì có gì đâu ! Nhưng với tính tình của nó thì làm sao nó có thể nói thẳng như vậy được.

Những điều suy nghĩ làm tôi "rối cả ruột" , một cảm giác rất là "xấu hổ" nếu không muốn nói là tôi sẽ cảm thấy "nhục" nếu như nó nói thẳng với tôi những điều đó vì lúc tôi thật lòng tôi chưa có ý gì với nó cả.

Tôi lại nhớ mới có 2 năm thôi, tôi thấy mình lớn hẵn lên hay sao nhĩ ? Nó chẵn còn gọi tôi là "chó con" nhiều như khi nhỏ, hay cũng chẵn còn "cà rỡn" với tôi nữa. Đúng thật là vậy, lúc nằm bên nó như vậy tôi mới để ý ra. Có lẽ nào cái thứ "tình cảm đặc biệt" này khiến chúng tôi không còn tự nhiên nữa.

Rồi tôi lại muốn hỏi nó : Sao không kêu tôi là "Chó con" nữa ? Sao không là "thái giám" của tôi nữa - để tôi ra lệnh và nó lại "ỏng ẹo" làm theo - nhưng : Khó quá ! Tôi không thể mở lời, nghĩ cho cùng, nó kêu tôi là " Nhóc " cũng đã là "đặc biệt" lắm rồi.

Tôi ngồi dậy rửa mặt, trở ra thấy nó đã đứng trước cửa phòng vệ sinh từ lúc nào. Hơi giật mình nhưng kịp né để không đụng vào người nó. Tôi né qua một bên để lách ra phòng, chợt nó đưa tay nhéo vào má tôi - tôi "xuỵt" một cái vì bất ngờ chứ không phải vì đau, tiếng nó cười "hì hì", những cảm giác mới mẻ cứ đến làm cho tôi thấy mọi thứ đều nhưng là lần đầu tiên được trải nghiệm trong cuộc đời mình.

Tôi đứng xoa xoa má nhưng đang muốn tận hưởng cái cảm giác kỳ lạ vừa chợt dâng trong lòng. Bổng nhiên tiếng nước chảy khiến tôi chú ý - [ bậy bạ làm sao ] - tôi đang chú ý tiếng Nam đang đi "giải quyết". Mặt tôi chợt nóng bừng và cái ý định xấu xa ở đâu đến : nó xúi tôi rằng hay đập cửa nhà vệ sinh một cách cố ý - đùa giỡn một cách có chủ đích để "Thấy" .

Tôi tránh xa nhà vệ sinh như để tránh xa cái ý nghĩ vớ vẫn kia.

-" Mình sao thế này ? " , tôi đã tự hỏi mình và bản thân tôi cũng đã có câu trả lời. Tôi lớn rồi mà nhưng mọi thứ không nên đến một cách vô duyên như vậy. Tôi đã cố đánh lừa cảm giác bản thân bằng trò chơi điện tử, bằng phim ảnh ...

Nam trở ra, mái tóc ươn ướt phần mái khiến người yêu tôi đẹp trong mắt tôi. Chưa kịp nói gì, thì nó đã lấy bộ đồ học sinh treo ở góc tường rồi quay lại nhà vệ sinh. Tôi hỏi :

-" Về hả ? "

-" Hả ? Ừ , chiều rồi. "

-" Ò. " , tôi đáp với giọng buồn.

Dù không muốn nó về nhưng rồi tôi lại muốn nó về, tôi muốn nói với nó thật nhiều chuyện - cũng chỉ vì tôi không dám nói trực tiếp với nó thế này. Rồi nó lại trở ra với bộ đồ học sinh, tôi tiễn nó xuống nhà và ra cổng.

Vừa bước theo nó tới cửa phòng, tôi lại nắm lấy vạc áo sơ mi của nó để bắt nó làm ngựa cho tôi. Nắm lấy vạc áo được thì cũng lúc đó nó bắt lấy tay tôi, vừa hết giật mình tôi đã bị nó kéo lại.

-" Kéo quài rách áo xã sao ? "

-" Thì nhok may. " , tôi trả lời với giọng đầy tình cảm và vô cùng thương yêu.

-" Biết may không ? "

-" Biết chứ sao không ! " , hồi cấp 2 học công nghệ đến giờ tôi cũng biết xe chỉ, rồi chọt kim qua chọt kim lại thôi - nhưng khi nghe nó hỏi tôi liền nói cứng trả lời . Tôi cười khì một cái , trong khi nó nắm tay tôi trên đường đi xuống nhà cho đến hết cầu thang mới buông tay tôi ra.

Cảm giác tiếc nuối : "sao buông tay tôi ra nhanh thế, đoạn đường sao ngắn thế" cứ lặp đi lặp lại trong đầu. Tiễn nó ra cửa về nhà, tôi bắt đầu nghĩ đến những ngày tháng sắp tới : thật vui làm sao, thật hạnh phúc làm sao ! Vậy là từ bây giờ, tôi đã có người yêu rồi đấy ! Dù người yêu tôi sẽ chỉ có một mình tôi biết mà thôi . Là một người cầu toàn , tôi không muốn người ta rời xa tôi quá sớm nên dù quen nhau nhưng tôi lại luôn muốn kiểm soát người, không muốn người ta có sự không rõ ràng với tôi. Nên từ hôm nay, một kế hoạch khác lại mở ra : Kế hoạch mang tên : Tìm hiểu tất cả - kiểm soát tất cả !

...

Tối đến, như thường lệ, cơm nước xong tôi lại lên phòng và đợi Nam online. Nhưng nó đã online từ lúc nào, khi tôi lên đã thấy nick Nam sáng chưng. Tôi thấy vui khi nghĩ rằng nó online để chờ mình nhưng rồi niềm vui chuyển sang sự nghi ngờ :

-" Nó online trước tức là online sớm chưa ai mà biết ? Nếu online lâu rồi thì chỉ có thể là lên chat với người khác. Người khác là ai ? Hằng ư ? "

Nghĩ đến đấy tôi, tôi đã lập tức pm nó và BUZZ! không ngừng. Thay vì chào nhau hay gửi nhau những icon vui vẻ thì tôi lại nói :

Tôi : - Online sớm nhĩ ?
Tôi : - Hẹn ai thế ?

Nick của Nam trước đến giờ luôn là Nam[Mô], tôi chỉ là đặt đại một cái tên vui thế thôi , giờ đây tất nhiên tôi phải đổi tên cho nick chat của nó rồi. Tôi sợ có ai ở gần hay vô tình như thế nào đó mà người ta thấy nick chat của Nam trong list của tôi, nên tôi cũng không dám thể hiện lên nick chat thẳng thừng như vậy, tôi suy nghĩ rồi chỉ ghi một chữ Nam ở giữa với những ký tự tùm lum tùm la đối xứng qua hai bên, nhưng ở phía cuối cùng của dãy tên ảo tôi để [ <3 ] , không ai thấy được cũng chẵn ai để ý làm gì ! Tắt khung chỉnh sửa , tôi thấy Nam đã buzz tôi hai lần và trả lời :

Nam : - Đợi mày chứ ai
Tôi : :-j
Nam : đợi nhok chứ ai
Tôi : giờ thích mày tao không ?
Tôi : thì nói mày tao luôn, chứ có gì đâu.

Tôi tỏ vẻ khó chịu, mà cũng có vẻ là tôi đang ăn hiếp người ta thì phải ?

Nam : xã quên mà.
Nam : híc
Tôi : vậy nãy giờ làm gì
Tôi : có nói chuyện với Hằng không ? Hằng có online kìa
Nam : tính nói nè
Tôi : uhm , vậy nói đi

Tôi thấy khó chịu khi nó trả lời như vậy. Tôi đúng là con nít mà đúng không ? Hở một tí lại "này nọ" với nó. Nhưng bản thân tôi cũng không tự chủ được , tôi cứ bị cảm giác "cá nhân" chi phối.

Im lặng hồi lâu, Nam Buzz tôi !

Nam : đâu rồi
Tôi : sao ?
Nam : sao vậy trời
Tôi : có gì đâu
Nam : không nói với Hằng gì nữa cả, được chưa

Tôi thấy mình vô lý, tự nhiên bắt người ta nài nĩ trong khi chuyện chẵn có gì. Cố tỏ vẻ tốt đẹp ra mặt, tôi nói :

Tôi : ừ thì nói hay không có gì đâu tr`
Tôi : ăn cơm chưa
Nam : vậy sao im lặng ? tưởng nhok không thích
Tôi : bình thường, có gì đâu
Nam : ăn rồi, còn ... ( mấy chuyện lằng nhằng khỏi kể ==~ vào luôn chuyện chính )

...

Tôi : nói tiếp đi
Nam : nói gì ?
Tôi : à, vậy giờ không nói thì thôi
Nam : rồi rồi, từ từ, sao khó tính vậy
Tôi : mình vậy đó

Tôi hồi hộp chờ đợi điều mà mình thắc mắc từ lâu, tôi cũng hy vọng là điều nó sắp nói ra đây sẽ không quá nặng nề và làm tôi "quê" .

Nam : thì cũng đâu có gì đâu. chỉ là hồi đó thấy tự nhiên con trai mà ôm nhau nên cũng thấy hơi sợ.

Tôi im lặng và tôi thấy cái cảm giác không lành đang đến gần, tôi bắt đầu thấy nong nóng ở mặt và xấu hổ, thật ra là tôi muốn tắt luôn cái Yahoo cho rồi để khỏi thấy những lời tiếp theo.

Tôi : rồi sao nữa, nói luôn đi
Nam : thì ý là lúc đó nói vậy đó
Tôi : ý là gì ?
Nam : nói tức là nếu mà có gì đó thì quên đi

Tôi "quê" thật luôn.

Tôi : có gì là có gì :@
Nam : thì có gì đâu
Tôi : không có gì đúng không ?
Nam : uhm, k có gì cả
Tôi : vậy khỏi nói nữa, out đây
Nam : ê
BUZZ!

Tôi quê nên làm vậy thôi, chứ tôi cũng đã muốn out đâu.

Tôi : ?
Nam : thì hồi đó sợ có gì đó rồi không làm bạn luôn được sao
Tôi : Ừ thì bây giờ có gì rồi đó, nghỉ chơi nhau đi, bo xì đi
Nam : tr`
Nam : thì hồi đó là hồi đó, bây giờ là bây giờ
Tôi : ý là hồi đó nói tôi "bịnh" đúng không
Nam : không phải mà
Tôi : phải vậy mà
Tôi : hèn chi
Tôi : vậy thôi, giờ "bịnh" thiệt rồi đó
Nam : không có bệnh mà
Nam : (

Tôi giận lắm, giờ tôi ước mà giá chưa nghe những lời đó của nó. Hóa ra trước đến giờ nó nghĩ tôi là một kẻ "bất bình thường" - nó đã nghĩ đến điều đó lâu lắm rồi - chỉ là vì tôi luôn cho mình là thông minh, cho mình là biết tuốt để rồi tự cho rằng mọi người xung quanh tôi chẵn biết gì.

Tôi : thôi được rồi
Tôi : hiểu rồi mà
Nam : tr`, giờ nhok muốn sao đây
Tôi : chẵn có gì, chẵn muốn gì
Nam : nè, nếu mà nhok bịnh thì xã cũng bịnh
Tôi : tại tui làm cho mấy người bịnh đó

Tôi không ngừng "sock" nó, tôi đang muốn giải tỏa hết cơn bực tức này.

Nam : không phải mà
Tôi : đừng nói kiểu bàng quang đó nữa
Nam : tự xã muốn vậy mà
Tôi : nếu tui không làm gì thì mấy người có tự muốn vậy không
Tôi : không đúng không
Tôi : vậy là tại tui

Tôi đúng là ác nhưng tôi thấy bị xúc phạm lắm. Tình cảm vừa chớm nở lại biết được sự thật chẵn mấy ngọt này.

Nam : híc
Nam : xã y* nhok mà
Nam : đừng nghĩ vậy nữa
Tôi : vậy đó giờ nghĩ t không bình thường hả ?
Nam : không phải
Tôi : chứ sao ?
Nam : thì cũng nghĩ là nhok chưa yêu ai nên chơi thân với xã nên thích chơi với xã vậy thôi
Tôi : vậy sao kêu quên đi ?
Nam : thì sợ ... có gì rồi không còn chơi với nhau nữa thì sao
Nam : thật đó

Tôi thấy nó nói những lời cũng chân thật nên hơi bớt "quê" nhưng vẫn không xuề xòa ngay , tôi nói :

Tôi : vậy giờ cho hồi lại đó
Tôi : không thích quen, suy nghĩ lại rồi thì thôi, không quen nữa, chẵn sao đâu.
Nam : thích quen mà
Tôi : không ép đâu
Nam : tự nguyện mà

Tôi bật cười

Tôi : Smile)
Tôi : khùng
Nam : uhm, sao cũng được
Nam : đừng giận xã là được
Tôi : vậy từ giờ có gì cũng không được giấu nha
Nam : uhm, nhok hỏi gì xã nói đó
Tôi : t ghét hạng người lừa dối lắm đó
Nam : không có giấu gì mà

Tôi thấy sao bây giờ nó lại ngoan như thế nhĩ ? Và giờ tôi hiểu ra, tôi đã từng trải qua cái cảm giác "ngoan" với người khác như vậy rồi. Đó là khi ta yêu thật rồi đấy thôi. Người mình yêu nói gì mình cũng cảm thấy điều đó , vì điều đó, làm điều đó là xứng đáng. Tôi vui quá rồi lại lái sang chuyện khác :

Tôi : rủ Hằng đi Vũng Tàu đi
Nam : nhok thích không ? nhok không thích thì thôi
Tôi : rủ đi
Tôi : không lẽ tụi mình chơi với nhau giờ lại để Hằng ra rìa.
Nam : chỉ sợ Hằng không đi
Nam : mà cũng không dám pm trước, sợ Hằng không trả lời

Tôi và Nam nói chuyện với nhau về Hằng. Cuối cùng tôi là người mở lời rủ Hằng đi nhưng Hằng nói để Hằng suy nghĩ. Dù sao cũng còn cả chục ngày , tôi cũng không còn thấy nặng nề lắm, tôi chỉ muốn tới ngày mai mau để được gặp Nam mà thôi.

Tôi cũng kêu Nam đưa pass Yahoo của Nam cho tôi nữa.

Tôi : ê xã
Nam : hả
Tôi : đưa pass yahoo đây được không
Nam : chi vậy ?
Tôi : không đưa được à
Nam : mà làm gì

Tôi thấy có vấn đề liền không thể bỏ qua được :

Tôi : có gì muốn giấu hả ?
Nam : thì không, nhưng ...
Tôi : hiểu rồi, ai cũng cần có sự riêng tư chứ gì
Nam : ừ thì pass nè

Tôi nắng mưa thất thường vậy sao ? Có được pass rồi tôi lại nghĩ nó có nick yahoo khác thì sao ? Hay là nó xóa hết những tin nhắn không cho tôi xem rồi sao ?

Tôi : không thèm nữa
Tôi : đổi pass đi, coi như đây chưa biết gì
Nam : không có gì thật mà
Nam : chỉ là bạn bè của xã vậy thôi
Nam : đừng có hiểu lầm gì là được rồi, có gì thì nói
Tôi : không thèm đâu

Tôi tỏ vẻ không cần và liên tục kêu nó đổi pass đi và mặc cho nó cứ nói là : Không có gì, không cần đổi pass gì cả.

Chúng tôi chat với đủ thứ chuyện trên đời, yahoo tắt rồi, chúng tôi chuyển sang nhắn tin cho đến khi không thể nhắn được nữa vì giấc ngủ đã về. Chúng tôi lại mong đến ngày hôm sau và gặp nhau ... !

...

Sau này khi có dịp, tôi lại thử vào yahoo và tất nhiên là pass không hề đổi cũng nhưng chẵn có ai "khả nghi" cả ! Tôi không đổ cho bất kỳ điều gì khiến tôi như thế, mọi việc tôi làm đều là do tính tình của tôi và trong tình yêu tôi luôn là một kẻ ích kỷ Smile Và thật sự khi tôi nghĩ lại về mình , tôi thấy mình đúng là một kẻ khó ưa ^_^!


__________ ( còn tiếp ) _________
avatar
cuttervn
Tổng số bài gửi : 1
Điểm : 1
Chất lượng : 0
Join date : 25/03/2014

Một câu chuyện [ST-GocKhuat] - Page 3 Empty Re: Một câu chuyện [ST-GocKhuat]

Tue Mar 25, 2014 1:29 am
"Một câu chuyện" của happy ending nha.
Đọc rất vui và thú vị.
avatar
lklong
Tổng số bài gửi : 1
Điểm : 1
Chất lượng : 0
Join date : 15/05/2014
Age : 23

Một câu chuyện [ST-GocKhuat] - Page 3 Empty Re: Một câu chuyện [ST-GocKhuat]

Thu May 15, 2014 1:04 pm
truyện hay lắm, rất giống tâm trạng của mình. cho mình làm quen bạn đc ko
avatar
Boygiangson
Tổng số bài gửi : 1
Điểm : 1
Chất lượng : 0
Join date : 06/08/2014

Một câu chuyện [ST-GocKhuat] - Page 3 Empty Re: Một câu chuyện [ST-GocKhuat]

Wed Aug 06, 2014 3:48 pm
Sao het giua chung vay?
avatar
hhuuthien
Tổng số bài gửi : 1
Điểm : 1
Chất lượng : 0
Join date : 16/08/2014

Một câu chuyện [ST-GocKhuat] - Page 3 Empty Re: Một câu chuyện [ST-GocKhuat]

Sat Aug 16, 2014 11:19 am
sao tác giả ghi là còn nữa mà.. Sad
Admin
Admin
Admin
Tổng số bài gửi : 1268
Điểm : 1517
Chất lượng : 4
Join date : 09/12/2008
Age : 37
http://lgbt.rachkien.info

Một câu chuyện [ST-GocKhuat] - Page 3 Empty Re: Một câu chuyện [ST-GocKhuat]

Tue Aug 19, 2014 6:14 pm
truyện vẫn còn mà các bạn, để mình liên hệ với tác giả xin chap mới xem sao. tại vì diễn đàn gốc bị khóa nên ko thể tiếp tục cập nhật được.
avatar
Pi Pi
Tổng số bài gửi : 1
Điểm : 1
Chất lượng : 0
Join date : 29/08/2014

Một câu chuyện [ST-GocKhuat] - Page 3 Empty Re: Một câu chuyện [ST-GocKhuat]

Fri Aug 29, 2014 6:44 pm
Truyện hay quá. Đọc lần thứ 3 mà vẫn thấy hay.


Được sửa bởi Pi Pi ngày Thu Feb 25, 2016 11:46 am; sửa lần 1.
avatar
nhokpun79
Tổng số bài gửi : 1
Điểm : 1
Chất lượng : 0
Join date : 23/03/2015

Một câu chuyện [ST-GocKhuat] - Page 3 Empty Re: Một câu chuyện [ST-GocKhuat]

Mon Mar 23, 2015 2:32 pm
ADM oi cho minh thong tinh ve tac gia di...minh thich truyen nay ge lun...
Admin
Admin
Admin
Tổng số bài gửi : 1268
Điểm : 1517
Chất lượng : 4
Join date : 09/12/2008
Age : 37
http://lgbt.rachkien.info

Một câu chuyện [ST-GocKhuat] - Page 3 Empty Re: Một câu chuyện [ST-GocKhuat]

Thu Apr 02, 2015 9:55 pm
Tác giả và Nam hiện nay đang tù ti tú tí hạnh phúc bên nhau nên bỏ bê độc giả rồi..
avatar
lehoangkim
Tổng số bài gửi : 2
Điểm : 2
Chất lượng : 0
Join date : 03/06/2015

Một câu chuyện [ST-GocKhuat] - Page 3 Empty Re: Một câu chuyện [ST-GocKhuat]

Wed Jun 03, 2015 12:37 am
truyện hay quá , chừng nào có cháp 96 zậy ad min ?????
avatar
milosraonic
Tổng số bài gửi : 1
Điểm : 1
Chất lượng : 0
Join date : 07/08/2015

Một câu chuyện [ST-GocKhuat] - Page 3 Empty Re: Một câu chuyện [ST-GocKhuat]

Sun Aug 09, 2015 4:37 pm
Trời ơi truyện hay vậy sao không viết tiếp vậy anh tác giả ơi :'( Hạnh phúc bên ngừi iu rồi quên độc giả sao anh tác giả ơi :'(
avatar
lehoangkim
Tổng số bài gửi : 2
Điểm : 2
Chất lượng : 0
Join date : 03/06/2015

Một câu chuyện [ST-GocKhuat] - Page 3 Empty Re: Một câu chuyện [ST-GocKhuat]

Fri Aug 28, 2015 11:45 am
truyện hay quá , đọc ko chán , chừng nào có cháp mới nữa zạy , mong quá
Sponsored content

Một câu chuyện [ST-GocKhuat] - Page 3 Empty Re: Một câu chuyện [ST-GocKhuat]

Về Đầu Trang
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết