Truyện và phim Nam yêu Nam
Bạn có muốn phản ứng với tin nhắn này? Vui lòng đăng ký diễn đàn trong một vài cú nhấp chuột hoặc đăng nhập để tiếp tục.

Go down
avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST] LỪA 100 LẦN - Ser  Empty [ST] LỪA 100 LẦN - Ser

on Thu Nov 03, 2011 9:15 pm


LỪA 100 LẦN


Disclaimer: của tui (là của ser đó, hok phải của wolf)
Category: Shounen-ai,romance
RatingG13
Warning:không biết có nên thanh yaoi không
Sumary: Tác phẩm đầu tay,làm ơn thứ lỗi nếu sai sót ^^


- Này !

- Gì?!

- Tao yêu mày

- Tào lao !

- Tao thề đấy

Phương nhìn trân trối thằng bạn , nó bắt đầu lo ngại , không biết thằng nằy đang đùa hay thật nữa

- Mày nói gì kì dzậy ?!!

- Mày không tin hả?

- Không

- Vậy để tao làm cho mày tin

Phương hoảng hồn khi thằng bạn từ từ dí cái bản mặt không biết thật hay đùa của nó vào sát mặt mình .

Nó …nó định hôn mình , không thể nào ,chắc nó chỉ đùa thôi .Hơi thở của nó toàn mùi sing gum mentos ,cái loại sing gum gì mà cay xé họng , vậy mà thằng chết tiệt đó lại thích mới tức chứ ,KHOAN …..hơi thở…..mùi sing gum …

- Á !!!! Mày làm cái gì vậy ?!! Thằng khùng

Phương ngả người ra đằng sau tránh xa cái bản mặt gian gian đang lù lù sát mặt nó .Cám ơn trời đất , cái bàn đã ngăn cách không cho cái bản mặt đó tiến thêm được nữa ,hú hồn. Nó gằn từng tiếng

- MÀY ..LÀM…GÌ…VẬY..THẰNG.. ĐIÊN?

- Lần 93

- Cái gì?!!!!

- Lần 93 mày mắc bẫy

- Mày vẫn làm cái trò quỷ đó hả ?!!!

- Ai biểu mày khờ chi , kỉ lục thiệt (^^’) 93 lần , mày làm tao ngạc nhiên quá

- Mày…mày..MÀY CHẾT VỚI TAO

Nó đuổi theo thằng bạn , ném tất cả có thể ném vào nó , trong đầu thì tự xỉ vả bản thân sao lại bị nó dụ hoài , nó tự nhắc mình đề phòng bao nhiêu lần nhưng chả bao giờ thành công cả, cứ lúc nó quên quên là lại bị lừa mà cái thằng này cũng dai quá . TRỜI ƠI TỨC QUÁ!! (^^).
avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST] LỪA 100 LẦN - Ser  Empty Re: [ST] LỪA 100 LẦN - Ser

on Thu Nov 03, 2011 10:04 pm

Thằng Khang về rồi .Cái thằng khỉ ,chẳng lúc nào được yên với nó


Phương lầm rầm chửi cái thằng vừa gây náo loạn toàn nhà nó ,trời ơi! lộn xộn quá , cái thằng quỷ .


Nhặt nhanh các thứ mà nó ném (^^)để lại chỗ vốn có của chúng rồi nó phóng lên giường , không có thằng Khang sao căn nhà yên ắng quá , ngoài cửa sổ mấy chậu phong lan đung đưa toòng teng theo gió , nắng tắt rồi , trời xanh cái màu lờn lợt chắc tại mấy cái đám mây mỏng mỏng chẳng có hình thù gì đang giăng ngang giăng dọc , nó tắt máy lạnh , mở cửa sổ , mở luôn cửa ngoài ban công , gió ôm lấy nó , cảm giác nóng nóng , à , nó mới bước ra từ phòng lạnh mà .


Nó quay vô nhà , nằm dài trên giường mặc kệ gió thổI rối mái tóc nâu nâu , mềm mềm phủ xuống mắt , mấy sợi tóc chạm khẽ vào mũi nó ,nhột nhột


Nó suy nghĩ , nghĩ gì nhỉ , phảI rồi chuyện mà nó hay nghĩ


NÓ KHÔNG THÍCH CON GÁI



Nó cũng không đau lòng lắm , không xấu hổ lắm và cũng chẳng khinh bỉ hay ghê tởm gì bản thân mình chỉ hơi buồn ...


Con người nó là vậy , chỉ đơn thuần là chấp nhận bản thân mình vốn dĩ là vậy , không đấu tranh ,không dằn vặt bản thân cho lắm .


Nó nhận ra mình như thế từ năm lớp 10 ,rất nhẹ nhàng đơn giản nó phát hiện ra . Nó thích con gái đẹp nhưng lại chả có cảm xúc gì.


Nó cũng thử xem mình có thích trở thành con gái không , hoàn toàn không , phiền phức lắm , mất tự do nè ,phải ý tứ nè,phải này phải nọ và cả cái khoản phiền phức mỗi tháng 1 lần nữa chứ (**) .


Không bao giờ nó có ý nghĩ thích làm con gái cả nhưng không có nghĩa là nó có thể yêu con gái nhưng dù vậy nó vẫn là 1 thằng con trai chính hiệu và hơi bị ga lăng nữa (nó tội nghiệp con gái lắm ,vừa yếu đuối mà hay bị chịu thiệt nữa ).


Nói chung , ngoại trừ không thích con gái thì nó là một thằng con trai …….bình thường.


Nó cũng từng nghỉ đến tương lai của mình , nó nghĩ không lấy vợ cũng hay , không yêu đương gì cũng tốt ,nó sẽ làm ra thật nhiều tiền , làm việc gì tốt tốt như nuôi trẻ mồ côi , bảo vệ môi trường chẳng hạn , biết đâu nó chẳng lưu tên trong sử sách “hi sinh bản thân “ làm việc tốt chứ .Cũng hay!



Dù sao cũng buồn ,tiếc thật .Nó đẹp trai nè (ấy là mọi người nói đấy nhớ ), nhà nó giàu nè , thông minh nè ,lại có duyên lắm .Nó ít nói nhưng không lầm lì , mỗi khi mở miệng là tụi bạn chỉ có cười vỡ bụng .Nếu mà cưa con gái thì quá đủ tiêu chuẩn .



Thôi kệ, đâu có ai hoàn hảo chứ ,coi như ông trời công bằng đi , với lại nó cũng ít buồn nó có nhiều bạn bè lắm …..BẠN , thằng Khang . Nó nhăn mặt … cái thằng…..





--------*--------*-------------*-------Start--------*----------*--------


Lớp 10 ,trời ơi sao lại phải chuyển lớp hả trời , nó nhìn xung quanh tìm một gương mặt quen quen , chán quá ,lạ hoắc chả đứa nào quen .nó lầm rầm cằn nhằn


- Xích dzô coi !


Nó ngó cái thằng vừa nói 1 câu không hề thiện cảm rồi xích vào trong, còn gì chán hơn không trời .


Nó tự thấy than trời nhiều cũng chả làm gì , thôi bắt đầu lại từ đầu vậy . Nó quay ngang ngó cái thằng ngồi kế mình ,Cao dã man , hơi gầy , đen đen , tóc đẹp nhưng không mềm , nó cứ dựng ngược lên chả cần chút keo nào ( nhìn bụi bặm gớm ),mắt đẹp nhưng thích tóc hơn , thôi chào hắn cái đã


- Tui tên Phương

- Khang

- Bạn trường khác chuyển qua hả ?

- Ừ


Kết thúc lần nói chuyện đầu tiên chán ngắt.



-----6 tháng sau --------


- Phương , cứu tao!!!!

- Hả?!!!

- Mày làm ơn đi , tao rủ mày đi uống café

- Hả?!!!!

- Dắt mày đi ăn nữa

- OK

- Quỷ hút máu

- Hả?!!!

- Hông có gì


Phương ráng nhịn cười , nhấc tay lên cho thằng bạn coi bài ,len lén canh cô .Cái thằng ngu này , tối hôm qua chỉ cho nó mà giờ làm cũng không được , tức quá .


Nó với thằng Khang không biết sao trở thành bạn thân lúc nào không biết , thằng Khang quậy lắm , ai cũng ngán , nhưng nó không hề ăn hiếp ai , nó còn vui tính nữa ấy chứ.Nó lại cực giỏi thể thao , đai đen tam đẳng Teawondo đang học lên vù vù Judo.



Còn Phương , đến bơi còn chẳng biết nữa là ,Nhưng nó học ngu dã man , phải nói là nó không chịu học một chút nào , mặc kệ Phương gào thét ,năn nỉ cỡ nào .


Phương và nó trở thành một cặp bài trùng nổi tiếng . Này nhớ , Phương học giỏi nổi tiếng , không phải khoe chứ con cưng của cái trường chuyên nổi tiếng từ thời thi 7 sắc cầu vồng, một trường danh tiếng .

Nó cũng tự thấy nó thông minh , không khó khăn lắm với những bài học trên lớp (^o^) không như cái thằng đang liếc bài của nó khí thế kia


Thằng này thì chẳng thích học , nhưng thành tích thể thao ở mấy cái hội khoẻ Phù Đổng ,mấy cái hội thao toàn quốc nên thầy cô cũng nhắm mắt cho qua


Một văn ,một võ ,2 đứa trở thành nhân vật của các cô gái trong trường ,nói chung cũng tại hai đứa cũng đẹp trai nên …..(^^).


-------lớp 12 -----

- Mày định thi gì ?

- Không biết , chắc Tin học

- Sao dzậy?

- Tại khoẻ , ngồi một chổ ,khỏi phải đi đâu .

- Trường nào ?

- Đi đâu cho xa ,Cần Thơ . Tao có nhà ở trển

- Wa, đã quá vậy .Nhưng mày học thành phố hay hơn mà , cha mẹ cũng ở đó mà

- Thôi ,mệt lắm . Nhìn thấy ổng bả thêm mệt , Từ hồi li dị ổng bả
lăng nhăng lắm .

- Mày không thích ổng bả hả ?

- Không phải , ổng bả sống với nhau không hạnh phúc thì li dị , tao thương cả hai ,tao không muốn ổng bả vì tao mà ở với nhau.

- Mày vĩ đại quá .

- Tào lao! Mày sao?

- Mày thấy sao?

- Sao hỏi kì vậy?

- Kỹ thuật điện được hông?

- Cũng được , sao không đi bên thể thao , mày có giấy mời của trường thể dục thể thao thành phố mà .

- Không thích nữa

- Sao vậy?

- Thành Phố không có mày

- Tào lao , nói gì vậy . mày thích võ thuật lắm mà , thằng khùng

- Võ ở đâu học không được , học Đại học tao cũng học võ tiếp được mà, lo gì!

- Không hối hận nghe cha , thay đổi cái rụp

- Không …..bao ….vờ , mày chỉ tao học đi , tao đậu cho coi

- Ờ , sợ mày làm biếng chớ tao vô tư

- Được mà

- OK

- OK

------CuốI 12----



- Mày tiến bộ quá trời .-Phương nói trong sự ngạc nhiên

- Chớ sao , tao mà

- Động lực nào vậy ?

- Mày

- Tào lao!

- Tao nói thiệt

- Giỡn gì kì dzậy?

- Không giỡn

- Xạo

- Thiệt

- Mày nói thiệt hả ?

- Ừ

Phương lặng thinh nhìn thằng bạn chí cốt , trời ơi , không lẽ nó giống mình sao . KHÔNG THỂ NÀO.

Nó đùa ,nhất định là nó đùa mình , không lẽ nào .Không thể nào có hạnh phúc được ,sẽ mệt mõi ,sẽ đấu tranh ……


Nó không muốn ,nó không muốn yêu thằng bạn của mình , vậy khổ lắm ,khổ cho cả hai .Nhưng ……Nó miên man suy nghĩ thì giật mình nghe tiếng cười của thằng bạn


- Một lần

- Hả?!!

- Mày bị LỪA 1 lần

- Cái gì?

- Tao định lập kỉ lục lừa mày 100 lần , kỉ lục GHINET đó nghe

- Mày nói cái gì?

- Thì vậy đó

- THẰNG CHẾT BẦM


Vậy mà nó hi vọng , Cái thằng….





------*-------*--------*----------*-------end flash----------*---------*-


Hồi tưởng kết thúc , vậy mà 93 lần rồi sao , nó đề phòng nhưng hình như …cũng rất thích nghe


Có lẽ vậy nên nó mới quên hoài cho “thằng chết bầm” kia lừa.


Hai đứa vào ĐH , nó ở nhà riêng ,thằng kia ở nhà anh ,cũng may thằng kia không ở chung với nó như lời ba má nó mời , chứ nếu không…….


Nó nhắm mắt lại , chắc giờ này thằng kia đang la hét ngoài sân võ , nó mặc võ phục oai lắm , nhìn rất đẹp trai(^^)…….Vớ vẩn ……nghĩ gì thế ……..nó là bạn…….là bạn…........


Thôi ,ra sân võ thôi , coi nó tập rồi đi ăn luôn (nói một đằng làm một nẻo^^)

Nó vươn vai bước vào nhà tắm ,có lẽ nó không nhận ra tình bạn của tụi nó đã thay đổi quá nhiều …….quá nhiều……..từ lần bị lừa đầu tiên.^^



avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST] LỪA 100 LẦN - Ser  Empty Re: [ST] LỪA 100 LẦN - Ser

on Sun Dec 04, 2011 8:23 am


Cơ sở dữ liệu , môn học thú vị với Phương, nó đang mày mò một mớ các quan hệ rối rắm, loạn xì ngầu trong cuốn giáo trình to đùng.

Nhưng rối nhất là cái thằng ranh kế bên (^^)

- Mày làm gì nhìn tao dữ vậy? thằng khỉ

- Mày đẹp quá!!


- LạI sắp rồi chứ gì , Xưa rồi diễm , lão gia đây không bị lừa nữa đâu

- Thiệt hông?

- Xời! Có gì mà không thật , có mấy chiêu xài wài .

- Vậy tao xài chiêu mới heng !!

- Tào lao , thôi mày học dùm tao đi , giỡn hoài

- Nằm im đi

- Gì nữa đây ba

Phương lấy cuốn giáo trình to đùng che ngang mặt đề phòng cái thằng ranh đang đắc chí tiến tới , trời ơi nó đinh quậy gì nữa đây.

- Phương ! bỏ sách ra coi !

- Mày bỏ cái bản mặt mày ra thì có

- Mày sợ tao làm gì mày hả?

- Mặt mày gian quá

- Sao gian ?

Khang lôi cuốn sách ra khỏi tay nó , Trời ơi ,mặt thằng Khang cách mặt nó chưa đầy 2 gang tay , nó muốn ngồi dậy , đạp cho thằng cà chớn này một đạp ,nhưng chân tay nó……… cứng đơ ,không còn miếng sức lực nào thậm chí thở nó thở còn không nổi ,chỉ có tim nó đập nghe phịch phịch.

Chết tiệt thật , nó lấy đâu ra sức mà đập mạnh dữ vậy trờI(^^)

- Tao không giỡn à nghe

- Tao cũng không

- Dẹp cái kỉ lục khỉ gió của mày dùm tao đi, tránh ra

Nó dùng tí sức lực cuốI cùng …..xô thằng bạn ra nhưng ….vô ích (chuyện ! dân võ muh^^)

Cái thằng chết bầm sao vậy kìa , nó còn định ở cái tư thế khó coi này bao lâu , Sao trước đây mình không học võ hả trời ( có học cũng chắc gì thắng ^^’)
- Thằng quỷ ! mày làm cái gì vậy ?

- Thì tỏ tình lần thứ 98

- Tao không giỡn với mày nghe ,bỏ tao ra

Mặc kệ cho nó nói gì nói , thằng Khang vẫn chống cùi chỏ qua hai vai nó mà nhìn nó không chớp mặt.

Mắt thằng Khang đẹp lắm ,không to ,không nhỏ nó đen nhưng lạ là cứ thấy mắt nó lấp lánh ,cảm giác như nhìn vào bầu trời đầy sao ấy.

À ….ờ…… mùi bạc hà , lại cái mùi sing gung mentos , nó không ăn được cái loại kẹo cay xé họng đó , nhưng lại thích cái mùi thơm của nó , nhẹ nhàng thoải mái .

Thằng Khang đưa tay lên lùa sâu vài mái tóc mềm của , tóc nó mềm lắm ,như tóc mẹ nhưng cái màu nâu là của cha ,tay thằng Khang nhẹ nhàng vuốt tóc nó , thật dể chịu....

Từ bé nó đã thích được xoa đầu , cha nó hay xoa đầu nó ,giờ vẫn vậy nhưng lâu lắm rồi không gặp cha (^^ hoàn toàn quên mất hoàn cảnh).

Cảm giác thật dể chịu , hương bạc hà thoang thoảng rất gần ..gần lắm….GẦN ?!!!.....HẢ?!!!

Nó bừng mở mắt , nó nhắm mắt lại lúc nào không biết , nó trợn mắt nhìn mặt Khang đang rất sát mặt nó Thằng …này…điên rồi!!(tui cũng điên theo ^^).

Nó lắp bắp

- Khang…Khang ..Mày…

Thằng Khang không để nó nói hết câu …… môi thằng Khang hơi khô …. Nó như bị điện giật …Môi thằng Khang đang đè lên môi nó ….môi hơi khô…..mùi bạc hà thơm quá ….ngòn ngọt , the the …thì ra Mentos cũng không cay như nó nghĩ ….cảm giác lạ quá , tay chân như mềm oặt ra , không thể cưỡng lạI được …..đắm đuối , đê mê ….nói sao nhỉ …không thể cưỡng lại …đầu óc mụ mị cả đi … như say nắng mặt đỏ hơi thở gấp gáp dần lên...

Nó nhắm mắt lại , cảm nhận hơi thở của thàng Khang , môi của nó không còn khô,ươn ướt nhưng nóng bỏng ….Trán nó ….rồi tai …. rồi cổ … mùi bạc hà dễ chịu quá …nó như lịm đi ….hơi thở …làn môi ….mái tóc cưng cứng nhột nhột nơi cổ ……cảm giác hơi nằng nặng do thân người đè lên … tất cả …tất cả của thằng Khang...

Nó không hề chống cự , đúng ra là không thể nào chống cự ,nó đưa tay ôm đầu thằng Khang ghì xuống ngực mình …chiếc cúc đầu tiên bung ra …nhồn nhột của tóc , ươn ướt ,nong nóng của môi ….lần thứ 98 …lần lừa thứ 98 …

LẦN BỊ LỪA THỨ 98


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST] LỪA 100 LẦN - Ser  Empty Re: [ST] LỪA 100 LẦN - Ser

on Sun Dec 04, 2011 8:23 am



Nó xô thằng Khang ra , dùng tất cả sức mình xô thằng Khang ra ,mặt thằng Khang ngây ra ,nhìn nó bất động ,thảng thốt...

- LẦN THỨ 98 MÀY THÀNH CÔNG RỒI ĐÓ !MÀY VỪA LÒNG CHƯA ?!!!

Nó hét lên ,mặc kệ thăng Khang lắp bắp

- Không ….Tao..không….khoan..nghe tao nói đã ….PHƯƠNG..

Mặc kệ thăng bạn ,nói chạy vào phòng trong , đóng cửa lại.

Mặc kệ tiếng đập cửa của thằng khang ,kệ thằng Khang nói gì , nó không nghe thấy gì hết.

Lần 98 ….lần đầu tiên trong đời nó có cảm giác ai bóp nghẹt trái tim nó vậy …

Nó không còn bình thản được nữa ,nó nhận ra một điều khủng khiếp

NÓ YÊU THẰNG KHANG

Cái thằng ranh luôn đùa cợt nó …


Theo yêu cầu của đương sự phải có tâm sự của Khang dzô mới được (hắn đấu tranh dữ quá* _ *’) nên tui thêm phần tự sự “vớ vẩn” của hắn vào.có chửi chửi hắn í , tui dzô can.

---*---------*-------*----*---------*----------*--------------*---------


- Khốn kiếp !

Khang lầm bầm chửi cái lon đang nằm dưới chân , ờ .. ờ…cái lon tội nghiệp đó chỉ có cái tội duy nhất là …nằm dưới chân nó (^^).
- Keeng..g

Nó dùng hết sức đá cái lon bay tít đằng xa

Nó vò vò cái đầu cứng ngắc ,lởm chởm những tóc , trời ơi tóc gì mà cứng thế không biết , như cây chổi chà vậy , chẳng bù cho tóc thằng Phương ….. mịn …mền…mượt…màu nâu ngọt ngào…..

Nó gõ gõ vào cái đầu ngu của nó mấy cái thiệt mạnh , nó đã làm gì vậy nè trời…. Lần tỏ tình thứ 98 thất bại …

98 lần …Chán quá …cũng tại nó …ngay lần đầu tiên đã nói dối … nó không lừa Phương ….ngay từ lần đầu tiên …. nó đã nói thật……….

Thật ra nó cố vào học ở Cần thơ cũng chỉ vì thằng bạn chí cốt của nó .Nó chúa ghét những con số , những bài học …nhưng cứ nghĩ phải xa thằng bạn là nó …không chịu nổi , vậy là nó ráng học , điên cuồng để vào cái nghành mà nó nghĩ ra đầu tiên trong đầu…vớ vẩn thật....


Nó tiếp tục xỉ vả bản thân , sao lại không nói thật luôn cho rồi ….ngay cái lần đầu tiên đó….

Trời ơi ! còn bịa ra cái lí do hết sức vơ vẩn là LỪA 100 LẦN …Ghinet cái gì chứ …tại nó xấu hổ …tại nó không có gan …..không có gan thừa nhận là NÓ THÍCH THẰNG PHƯƠNG LÂU RỒI.


Nó sợ lắm ….sợ vô cùng cái cảm giác Phương quay lưng lại với nó ….lỡ Phương không có cảm giác như nó thì sao?!! …….lỡ Phương ghê tởm nó thì sao ? ….lỡ…lỡ….trời ơi trăm ngàn cái lỡ…


Nó vừa đi vừa cú vào cái vào cái đầu vốn đã ngu của nó .Cái đầu cứng quá nhưng… môi thì rất mềm (liên tưởng lãng nhách ^^).

….Môi thằng Phương mềm lắm , ngòn ngọt , thơm thơm như sữa vậy
Nó nhắm mắt lại , muốn cảm nhận lại cái vị ngọt ngào đó .

Chết rồi ! lần này nó giận thật rồi ….cũng tại mình không kiềm chế được…tại mình tất …nó ghét mình cho coi(^^ làm sao kiềm nổi).

-Keeng…g

Một cái lon nữa bị nó đá văng đi cũng chỉ vì một tội …..nằm dưới chân nó(^^).

Nó thở dài thườn thượt …khổ rồI , mấy lần trước thằng Phương cũng giận , nhưng xem ra lần này gay go thật rồI . hay là nói thật cho nó biết , nó sẽ chẳng tin mình đâu , nhất định không tin…….

Nó bắt đầu yêu thằng chết tiệt đó từ lúc nào nhỉ ? lần đầu gặp gỡ ?…không …cái bản mặt của nó lúc đó vênh váo lắm , cứ như thế giới này chỉ có nó là giỏi (^^ ganh tị đó muh).

Chắc là bắt đầu từ hôm thứ 6 đó ….ngày cha mẹ nó chia tay....

-----------*---------*-----------------*--start--*---------------*-------



avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST] LỪA 100 LẦN - Ser  Empty Re: [ST] LỪA 100 LẦN - Ser

on Sun Dec 04, 2011 8:24 am



- Thằng Phương đâu rồi , tụi bay

- Không thấy

- Sao dzậy? rồI ai giải bài tập Hoá đây , khó lắm

- Lớp trưởng ơi , hỏi thằng Khang thử coi nó có biết không?

- Ờ , Khang!!

Thằng Khang đưa tay lên ra hiệu không biết , nó không quan tâm , cũng không ưa cái thằng ngồi chung bàn vớI nó hai tháng rưỡI nay

Mà nó có ưa ai trong lớp đâu chứ , nó hoàn toàn lạc lõng trong cái lớp này ,thậm chí trong cái trường này.

Nó học không giỏI , phải nói là dốt ấy chứ .Vậy mà ba nó bắt nó vào học đây cho bằng được , lảo già đủ quen biết để cho nó học bất cứ đâu.

Toàn tụI mọt sách , chán chết

Ghét nhất thằng kế bên , siêu mọt sách .

Nó mong nhanh hết giờ để phóng ra ngay lớp võ của nó , ở đó vui hơn ở đây gấp trăm ngàn lần.chán quá!

Lạ ghê , hôm nay thằng mọt sách nghỉ học , ngộ nghe , nó rất siêng đến trường mà ta , mặc dù cái thằng ấy chả cần tới để làm gì cho phí thờI gian , Nó đã học sạch cái mớ bùng nhùng mấy ông thầy hay giảng từ năm ngoái . Chả biết nó đi học làm gì ….Thây kệ nó….

----Hôm sau----

Thằng mọt sách dzô kìa , đã bảo mà , hôm qua chắc ngủ quên chứ gì

Nó ngóc đầu lên liếc ngang thàng mọt sách một cái , rồi lại cúi xuống mặc kệ cái đám nhí nhố đang bu đen hỏI thăm thằng kế bên nó .

- Mình ngủ quên đó mà

Thấy chưa đã bảo mà

Phù !!! , cuối cùng cũng ra về , khoẻ quá . ủa?!! xe đón thằng mọt sách đây mà , hừ , cái thứ con nhà giàu kênh kiệu (giàu mới kên chứ ^^)đi học cung xe đua đón , làm như nhỏ lắm.

À …mà…hình như nó kìa , sao nó lén lút lủi đi đâu thế nhỉ …..He he he thì ra nó cũng đâu ngoan ngoãn gì , cũng trốn đi chơi đấy chứ , theo rình coi , Mình sẽ bắt tại trận coi nó còn vênh váo khộng

Chà !!! cái thằng này ra bờ sông làm gì vâỵ ta , tự tử hả ?!! Ái chà , ruợu ,ruợu Tây nữa cơ đấy , mày đóng kịch hay thật đấy , con ngoan trò giỏi hả !!!! Nó khoái trá nghĩ đến mặt thằng này khi thấy nó , lại chọc nó cho vui

- Ê !!! Mọt sách , mày trốn ra đây chi ? uống ruợu hả ?

- Ừ!

Hả ?!! nó hoàn toàn thất vọng trước phản ứng của thằng Phương , Không như nó mong đợI , Phương chỉ thoáng chút ngạc nhiên rồI lơ nó luôn (đáng đời^^)

Phương bắt đầu uống , he he nó sặc , xem ra thằng này mới uống lần đầu , nó sẽ tởn tới già …..Ơ ..mà …ủa.....
Nó uống kiểu gì vậy kìa , chơi nguyên chai thằng này khùng hả , nó sẽ chết cho coi

- Thằng khùng ! mày muốn chết hả ?

- Ngu sao chết ? tao chỉ muốn mình say một bữa thôi

- Uống kiểu này không chết tao con mày

- Mày lo cho tao hả ? không phảI ghét tao lắm sao?

- Điên !!

- Ờ ! lâu điên chút cũng hay , mày ngồi xuống đi ,uống cho vui

Thằng Khang hoàn toàn bất ngờ về thằng mọt sách , không thể tin được .

Mọt sách tiếp tục uống, mặt đỏ như mặt trờI rồI .Thôi làm ngườI tốt vậy

Nó giật chai ruợu , đưa lên miệng nhấm nháp , chà!!! ruợu đắt tiền đây

- Mày có chuyện buồn hả?

- Không

- Sạo

- Thiệt , vui lắm .Cha mẹ tao đã giải thoát cho nhau. Vui!

- Là sao?

- Là li dị đó

- Dzậy mà vui , khùng !

- Ừ ! khùng thiệt

- Dzậy mày ở vớI ai?

- À ! tao ở vớI nộI , hai ngườI ở thành phố mà

- Ủa ? sao ở với nội

- Li thân 2 năm nay , tao về ở vớI nội

Nó không ngờ thằng này bất hạnh vậy , sao không ai hay biết vậy cà , nó nhiều bạn vậy…

- Mày đang tộI nghiệp tao đó hả?

- Không

- Ừ , không cần đâu . tao không sao đâu mà lo

- Sạo , không sao mà ra đây uống rượu

- Kệ tao

Nó bắt đầu thấy thích cái thằng này , ngang ghê

- Phịch!

- Ê!! Mày sao vậy?

- Chóng mặt quá

- Xỉn rồI chứ gì

- Thì ra xỉn là vầy đó hả ? kì kì

- Ê! Coi chừng

Nó vộI đứng đậy đỡ lấy cái thân hình đang lọang choạng , Thằng này ốm quá nhỉ , ôm gọn bưng , tóc thơm quá , nó xài loạI dầu gì vậy ta.

- Mày có sao không ?

Nín thinh

- Ê ! tỉnh lạI , tao đâu biết nhà mày đâu

Nín thinh

- Trời !!

Cái thằng này sao nhẹ quá vậy ta , tóc thơm quá , ngộ thiệt đáng lẽ phải hôi ruợu lắm mớI phải , nhưng nó lại nghe cái mùi ngòn ngọt phả ra trên gáy nó mỗI lần thằng Phương thở …cảm giác nao nao….

Phù !! cuối cùng cũng giao được cho tài xế nhà nó , cũng may nó mang điện thoại trong cặp , có ghi số điện thoạI nhà , cũng may

Hơi tiếc …mùi ngòn ngọt…..

Mình sao kì dzzậy nè … thôi mai dzô lớp nói chuyện với nó chơi …

Cái cảm giác chỉ mình nó biết chuyện thằng Phương làm nó lâng lâng tự hào khó tả

- Mình khùng rồi

-------------------*-----------------end flash------------*---------------



avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST] LỪA 100 LẦN - Ser  Empty Re: [ST] LỪA 100 LẦN - Ser

on Sun Dec 04, 2011 8:24 am




Nó bất giác thở dài , phải chi hôm đó nó không theo thì đã khác , trời phạt tôi tò mò…..
(^^)



~~~~~~~~~~*~~~~~~~~~*~~~~~~~~*~~~~~~~~~~~

- Kiiing coong! Kiiing coong! Kiiing coong!

Gì vậy trời , gần 12 giờ khuya rồi còn ai bấm chuông vậy um sùm vậy không biết , nó càu nhàu bước xuống cầu thang .

- Ai đó ?!!

- Anh Tâm nè , mở cửa mau lên Phương

- Dạ ! khuya rồI sao còn qua ….ủa?!!!

- Ủa cái gì ! tiếp anh đưa nó vô trong coi

- Thằng Khang bị sao vậy anh?

- Sao trăng gì , nó chịu chơi quá , nhậu tưng bừng .

- Sao nó uống dữ vậy anh?

- À ! hôm nay sinh nhật thầy ,nó hơi quá chén đó mà , cũng lạ!

- Lạ gì anh?

- Thằng này mọI hôm uống chằng mực lắm mà …ai..da..nặng quá

- Anh cứ để nó nằm đó đi , lát em đưa nó vô giường

- Ừ , em lo cho nó đi , anh nó đi Vũng Tàu thăm bồ mấy bữa nay rồI

- Nó ở nhà một minh mấy bữa nay hả?

- Ừ , hai đứa lại giận nhau nữa hả?

- Dạ , không có gì , anh uống nước đi

- Ờ , mấy hôm nay thấy nó buồn thiu là anh biết tụi bay lại giận nhau , sao?

- Không có gì đâu anh

- LạI chuyện nó ghẹo em hả ? lần mấy rồi ?

- 98.. rồi

- Trời ! thằng này giỏi , mặt nó dzầy ghê thật!

- Anh còn khen nó , nó làm em muốn nổi điên lên luôn

- Ờ ! vậy em thấy sao?

- Thấy cái gì ?

- Em biết anh muốn nói gì mà

- Nó chỉ tào lao , lôi em ra đuà cợt thôi , thằng khùng đó…

- Em nghĩ là nó giỡn thôi à ?

- Chứ còn gì

- Anh không thấy nó giỡn lâu vậy bao giờ

- Anh nói gì kì vậy


- Ừ thì kì , nhưng nếu nó không đùa thì em nghĩ sao

Anh Tâm nhìn nó , ánh mắt nghiêm túc , nó trở nên luống cuống , không biết trả lời sao cho đúng , mặt nó hết đỏ rồi lạI xanh …

Dường như hiểu ý nó , anh Tâm đứng dậy

- Thôi anh về , em cứ từ từ suy nghĩ nhé!

Anh Tâm vỗ vai nó rồI bước ra cửa.

Tiễn anh Tâm xong rồI mà mặt nó còn ngây ra , hình như chẳng suy nghĩ được gì cho ra hồn.

Anh Tâm là đại sư huynh của thằng Khang , anh lớn hơn tụi nó 6 tuổI . Thằng Khang coi ảnh như anh Khanh vậy–anh hai nó , ảnh biết thằng Khang từ năm lên 6 tuổI, khi nó vừa bắt đầu học võ ,, ảnh rất hiểu thằng Khang , mà ảnh nói vậy là sao?……

Thôi kệ , coi cái hủ hèm nằm chài bảI trên salông chết chưa cái đã .

Nó lấy khăn ướt lau mặt mũi tay chân cho thằng Khang, cái thằng…xỉn như chết ….

- Ê! dậy khang , vô giường nằm đi mày

- Dậy ! trời ơi , mày lăn xuống đất cho coi

- Thằng quỷ sứ

Nó vừa lầm bầm chửI thằng bạn vừa quàng tay xốc cái hủ hèm lết về phía giường , thằng quỷ này nhìn xương xương mà nặng khiếp. Cũng may nhà có phòng ngủ dướI lầu chứ nếu lên cầu thang chắc nó chết quá .

- Uỵch!

Nó cũng nằm dài ra giường luôn , vừa thở trối chết vừa nhìn cái cục đá nó vừa vác vô phòng .

Nó nhớ lạI lời anh Tâm ban nãy ,nó nghĩ sao à ?

Không phảI nó không biết những gì anh Tâm vừa nói , nó hiểu quá đi chứ chỉ là nó không chấp nhận thôi , tạI sao nó không chấp nhận ?

Nó cũng không biết nữa

Không phãi nó không yêu thằng khang , nó yêu lắm chứ , nó hoàn toàn biết rõ tình cảm của mình .

Vậy thì tạI sao?

98 lần ……Nó giận ….giận ghê lắm cái kiểu lừa của thằng Khang. Nó ghét kiểu lấy nó ra làm trò đùa .

Nó ghét cái kiểu lấp liếm đó , phảI rồi , không có tí gan nào , có ngon thì nhận đi chứ , Thằng chết nhát …

Mà nó cũng đâu có gan , nó sợ nó nghĩ sai , cái thằng này cũng hay nghịch lắm , nó cũng không nắm rõ tâm tư thằng Khang . nên nó rất e dè …

Rắc rốI quá , thôi không nghĩ nữa , tới đâu thì tới .

Nó lúc lắc cái đầu cho mấy cái “rắc rốI”theo lực quán tính văng ra khỏI đầu nó (ấy là nó mong vậy ^^). Bất giác nó lạI nhìn thằng Khang…

Nó đẹp trai quá …

Khuôn mặt gọn, da sạm đen ,sống mũi cao ,cái miệng hơi rộng và …môi …hơi khô… ,nó vẫn nhớ rất rõ cảm giác chạm vào đôi môi ấy.

Bất giác nó đưa tay chạm vào môi thằng Khang , vô thức tay nó từ từ chạm khắp mặt ,cái mặt đang nghiêng nhắm nghiền mắt .

Nó muốn cảm nhận lại đôi môi hơi khô kia …….. cảm giác hơi buồn buồn ở môi ….Thằng này sao môi hay bị khô thế nhỉ …..nó liếm nhẹ lên môi Khang …ấy là nó không muốn môi bạn nó bị rát vì khô môi thôi(^^đồ nguỵ biện).

Nó nhắm mắt lạI ….cái mùi nồng nồng của ruợu ….hơi cay cay …

Nó giật thót mình …môi thằng Khang mấp máy ….môi nó vẫn còn trên môi thằng Khang …tình cảnh gì vậy trờI … nó mở mắt ra nhìn , thằng Khang đang trợn tròn mắt nhìn nó …

Thôi rồI , sao nó lại thiếu kiềm chế vậy trời . ….tiêu rồi….. tiêu chắc rồi …Nó vội lôi cái bản mặt đang đỏ hơn cái thằng xỉn nằm kia ra khỏi tầm nhìn trân trân của con mắt đang mở to hết cở thợ mộc .

- Phương ! khoan đã … nghe tao nói

Nó cắm đầu chạy ra cửa

- Nghe tao nói đã Phương

Thằng Khang phóng ra khỏi giường nhanh chóng chặn ngay mặt nó , ghét nhất mấy thằng học võ , sao nhanh chân lẹ tay thế không biết .(^^)

Thằng Khang vội vàng ôm chặt lấy nó , không để nó chạy đâu được nữa … trờI ơi , tức quá!

Cái thằng trâu này …đừng nó là vùng vẫy ngay cả thở còn khó nữa là ….

- Buông tao ra

- Không

- Nhanh lên ! tao cảnh cáo mày đó Khang

- Không , tao không buông

- Mày nghiêm túc lại coi

- Tao đang rất nghiêm túc

- Nghiêm túc kiểu này đó hả ?

- Tao thương mày

- Nghe quen rồI , chán ngắt

- Tao nói là tao thương mày , mày có hiểu không hả ?

- Hiểu ! lần thứ mấy mày lừa tao ? trò này coi bộ vui à

- Không ! không có , tao chưa bao giờ nói dốI mày , ngay từ lần đầu tiên

- Tao không tin , mày luôn nói láo

- TạI tao sợ , tao sợ mày không chấp nhận tao

- Nói láo !

- Tao sợ mày sẽ ghê tởm tao , ghét tao… tao sợ lắm

- Vậy sao giờ còn nói ?!(^^ vờ ngu)

- Tao biết , tao biết mày cũng thương tao mà

- Hồi nào ?! bộ tao nói cho mày nghe hả ?

Thằng Khang nắm chắc vai nói , nhìn sâu vào mắt nó

- Tao không để mày trốn nữa đâu ?

- Tào lao

- Nhất định không cho mày trốn nữa

Nó cảm thấy chân tay không còn tí sức nào nữa , đừng nói là chạy , ngay cả xô cái bản mặt đang tiến sát vào mặt nó nó cũng không đủ sức . Nó đứng yên , như bị thôi miên vậy …

Mùi rượu …mùi bạc hà….nồng nồng…cay cay ….chết rồI hình như nó cũng say rồi ..

Nó nhắm mắt lạI …

Thằng Khang hôn nó không một chút kiềm chế , mạnh mẽ , nóng bỏng , với tất cả sức lực ….ôm chặt …sườn nó sẽ bầm tím cho coi…nó không thể chống cự ….cũng không muốn….

Nó bỏ mặc cảm xúc ….choàng tay lên cổ Khang….ghì chặt thêm đôi môi thằng Khang vào môi nó …nó đang đáp trả cái lưỡI tham lam đang cuốn lấy lưỡI nó…

Nó sao thế này …nó muốn như thế này mãi , mặc kệ cái buồng phổI thiếu không khí đang kêu gào ….nó muốn ghì chặt hơn , mạnh hơn …nó cũng là một con quỷ tham lam…

Nó muốn cảm nhận tất cả về thằng Khang …thằng Khang bây giờ là của nó….chỉ riêng nó…

Thằng Khang ôm ghì lấy nó …không biết bao lâu…

- Tao đang mơ phảI không?

Thằng Khang thì thầm vào tai nó , cũng may thằng Khang không thấy bản mặt tiếc nuối của nó , nó tiếc nụ hôn dài đó …nó muốn kéo dài mãi …..

- TrờI ơi ! Nếu là mơ thì đừng cho con tỉnh lại …không bao giờ tỉnh …

- Mày muốn như vầy hoài sao?

- Ừ ! cả đờI cũng được

- Vậy mày đứng mình mày đi , tao mỏi chân quá

Nó vùng vằng , nó đâu có mỏi chân mà là nhũn chân ra rồI (^^) nó đứng không muốn nổI vớI cái hạnh phúc to lớn mà nó đang ôm….

Thằng Khang hơi nhún ngườI xuống , vòng tay qua hông nó rồI bất ngờ nhấc bổng nó lên .

Nó mặc kệ , ôm chặt lấy cổ thằng Khang, Kệ cho thằng Khang đặt nó nhẹ nhàng xuống giường , Nó hoàn toàn buông trôi cảm xúc , cho phép mình tự do …cho phép mình làm bất cứ thứ gì mà xưa nay nó muốn ….

Nó hôn nhẹ vào tai thằng Khang , cắn nhè nhẹ …nhắm mắt lại …môi thằng Khang đang đang lướt quanh cổ nó …rồi vai … có tiếng thở gấp gáp , thằng Khang …hay nó ? …hình như cả hai …có tiếng rên rất nhỏ ….

Khang hôn nó một cách say mê …đắm đuốI …liên tục ….

Nó ôm lấy đầu Khang …hôn vào tóc .. cảm giác tóc chạm vào mặt …buồn buồn …tóc không có mùi rượu …lạ thật…



avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST] LỪA 100 LẦN - Ser  Empty Re: [ST] LỪA 100 LẦN - Ser

on Sun Dec 04, 2011 8:25 am



Nó mơ màng nhớ ra điều gì ….rượu ….phảI rồi thằng Khang đang say ….nó xỉn tới nỗI anh Tâm phải vác nó đến đây mà …rượu nói hay nó nói ….

Không quan trọng , quan trọng là thằng Khang vẫn chưa dám thẳng thắn nói với nó ….........Nó hoàn toàn tỉnh táo ….........

- Dừng lại ! Khang

Nó giật tay thằng Khang ra khỏi cái quần dù của nó một cách dứt khoát , mặc kệ cái mặt sững sờ của Khang , nó xô thằng này ra khỏi người nó

- Sao vậy ? Phương . mày vẫn không tin à

Cái đầu thông minh của nó bắt đầu hoạt động , nếu chống cự quá thì thằng này dám làm tới lắm à , mà nó thì khoẻ hơn Phương cả trăm lần …hơn nữa nó cũng chẳng chống cự được lâu …chính nó cũng muốn….

Thôi được , dùng cách này vậy ……

- Tao chưa chuẩn bị tâm lí , Khang à , ý tao là …nó nhanh quá…

- Là sao ?

- Mày cho tao thêm thời gian đi , mày mới nói thương tao tức thì …...hơi bất ngờ ..

Mặt thằng Khang dịu lại ra chừng suy nghĩ lắm ….rồI …nó dzô bài mình rồI ..

- Tao nghĩ mình nên từ từ , tao không muốn nhanh quá như vầy , tao cần một chút thời gian

- Tao hiểu mà , đừng lo , tao chờ được mà

- Cám ơn mày nghe

- Nhưng…ôm ..hôn… thì được chứ

Thôi kệ , cũng không sao ,” tự do trong khuôn phép “cũng được .

- Chỉ ôm thôi , mày hứa đó nghe

- Tao hứa

Nó để im cho thằng Khang ôm ,nằm cạnh thằng Khang….hơi thở Khang lùa vào tóc nó… nó tự xỉ vả mình …nó hư quá ….nó thật sự hư , nó muốn …..đồ hư đốn ….(^^tộI nghiệp).

Thằng Khang giữ đúng lờI hứa , chỉ ôm thôi và luôn miệng gọi tên nó

- Tao thương mày

- Nghe rồi

- Tao yêu mày

- Được rồi , ngủ đi

- Tao không muốn ngủ

- Ngủ đi , mày xỉn gần chết rồi còn sạo

- Tao sợ mình mơ quá

- Tào lao

- Lỡ tao mơ rồi sao

Nó thấy thương thằng bạn quá xá . Nó trườn ngườI lên hôn vào trán , vào tóc Khang , ôm lấy đầu nó

- Đừng lo ngủ đi

Nó ôm vậy cho đến lúc hơi thở bạn mình đều đều , Khang ngủ rồi , nó nằm nghĩ …ngày mai sẽ như thế nào nhỉ ….....

Nó vẫn nghi ngại , không thật ra là giận , mượn rượu để nói …để coi…..

Nó mỉm cườI ôm chặt lấy bạn nó , nó sẽ đùa lại thằng này , ngày mai …sẽ vui lắm đây…trả thù một chút thôi mà .. nó bất giác cườI gian gian….Thằng Khang sẽ biết tay nó…....

Nó dụi dụi mặt vào mái tóc cưng cứng của thằng Khang một chút nữa ….

Hình như nó hạnh phúc …….

Để rồI xem…..(^^)

To hừm : cám ơn ! cám ơn ! lầm gùi , tui hiền khô hè (Ậy ,là tui tự thấy thế ^^)
Xin hân hạnh phục vụ^^
-------------*------------------*-----------------------*-------------

Khang mở mắt nhìn quanh…….không phải nhà mình …. nhức đầu quá ……phải rồi hôm qua say muốn chết mà ….đây là đâu ta….à… nhà thằng Phương …..mình có ngủ ở phòng này mấy lần …sao không lên phòng trên nhỉ , phòng này của khách mà …..nó làm sao đem mình nổi lên cầu thang chứ ….xời , “íu xìu “….Phương đâu nhỉ ….hôm qua …HÔM QUA….

Nó phóng ra khỏi phòng ….nó phải tìm Phương gấp ….muốn gặp ngay ….nó đâu rồi ….

Phòng khách trống trơn , chỉ có cái ti vi đang lải nhải bộ phim chán ngắt….có tiếng động trong bếp ….nó lao như điên …

- Ủa ?!! Khang em thức rồi hả ?

- Ủa ? là chị hả?

- Ừ ! em rữa mặt đi rồi ăn cơm , Phương nó về liền giờ

- Bữa nay chủ nhật mà , nó đi đâu vậy cà ?!

- Đi mua đồ gì đó , nó về liền giờ

Nó quay ra , đi rửa mặt …nhìn cái bản mặt phờ phạc của mình trong gương ….ôi thôi ! nhìn ngu chịu không nổi …lần sau không uống như vậy nữa ….mệt quá …

Nó đang lo lắng ghê lắm …lo cái hạnh phúc hôm qua không là sự thật ….nó bất ngờ quá …như mơ vậy…

Nó tạt nước cật lực dzô cái bản mặt đang ngu ra của nó ….nghĩ gì vậy …làm sao không thật được ….cảm giác ôm Phương trong tay…hơi thở của Phương …tất cả …tất cả về Phương …rất thật….Nó không kiềm nổi nụ cười hạnh phúc của cái tên thấy ghét đang nhìn nó trong gương….

- Khang ơi ! chị về đây!!

- Ủa ?!! sao về sớm vậy chị Lan? ở lại ăn cơm luôn rồi về

- Không!!chị có hẹn ,em với Phương cứ ăn cơm đi

- Anh Nam phải không ?

- Ừ!

- Chừng nào chị cưới ?

- Tháng sau , em phải tới nghe

- Dạ ! đương nhiên rồi , em ăn cho chị nghèo luôn

- Hứa đó nghe

- Dạ! ảnh có đón chị không ?

- Ờ , ảnh đang ở nhà chị , tiếp ba má dzợ đó mà

Nó nhìn chị cườI hạnh phúc , khi yêu con người ta có thể cườI hết cở như chị ….như nó…nó cũng cười....

- Thôi chị đi nghe , em nhắn Phương chị về luôn

- Dạ!

Nó nhìn theo cái dáng nhỏ nhắn của chị Lan…chị dể thương quá

Mai mốt chị lấy chồng thì thằng Phương sao ta ….chị giúp việc cho Phương cũng 3 năm rồi ….nấu ăn ngon lắm …..nó cũng thích nấu ăn …..

Thằng Phương hay cười nó vì cái sở thích kì cục này …sao lại kì ta…nếu nó không thích võ thuật có lẽ nó sẽ đi làm đầu bếp ….nó nấu ăn cũng ngon lắm chứ bộ…....

Thôi ! đi tắm cho khoẻ cái đã ….nó không muốn cái mùi rượu lớ quớ quanh nó lâu hơn …nói chung , nó không thích say xỉn cho lắm ….hôm qua là đặc biệt…..

Cái vòi sen cũng hiểu ý nó ….xối nước kịch liệt lên mặt nó , mình mẩy nó , đẩy mớ dính dính , dơ dơ được gọi là mồ hôi trên người nó đi nhanh chóng …

Nó thấy việc để mấy bộ đồ ở đây là quyết định đúng đắn …nó vừa đắc chí cho cái sự biết lo xa của nó , vừa xỏ chân vô cái quần jean được giặt sạch sẽ thơm tho , đương nhiên không phải nó giặt rồI (^^)…có tiếng xe …thằng Phương về …

Nó phóng xuống cầu thang với tốc độ nhanh nhất , không kịp gài nút cái sơ mi sọc màu chàm đang bay phành phạch theo bước chân nó …


Nó nhào lại ôm lấy Phương , từ phía sau , mặc kệ Phương đang dắt chiếc Nouvo nặng trịch

- Buông ra!!

Nó giật mình buông tay ra , mặc kệ nó , thằng Phương chống xe rồi ra cài cửa lại…thản nhiên như không …nó rối bời…vậy là sao….

- Gài nút áo kìa ba! chị Lan về rồi hả?

- Ờ ! chỉ có hẹn với anh Nam

- Thôi vô ăn cơm

Nó như không hiểu chuyện gì hết

- Vầy là sao?

- Sao là sao?

- Ý tao là …chuỵên ..chuyện…

- Ờ ! cái chuyện lần 98 đó hả ? thôi , bỏ đi

Thằng Phương vừa đi vô bếp vừa nói

- Mà mày đừng giỡn như vậy nữa , tao mệt lắm rồi ,tao bỏ qua cho mày lần cuối đó

- Không phải ..chuyện tối hôm qua kìa

Thằng Phương quay cái mặt đang rửa ướt nhẹp qua nhìn nó

- Chuyện gì?

- Chẳng lẽ không có chuyện gì sao?

Nó thấy cổ họng mình đau quá , khô rát . nó lo sợ nhìn thằng Phương trân trân …chờ đợi…

Thằng Phương thản nhiên ngồi vào bàn , không đếm xỉa gì tới nó .

- Waa!! Gà chiên ! ngon quá trời , mày đứng đó làm gì , lại đây ăn cơm nhanh lên

- Mày chưa trả lời tao

Thằng Phương nhìn nó cau mày

- Chuyện gì? chuyện mày xỉn lết không nổi vô phòng báo hại rinh mày muốn hụt hơi đó hả?

- Rồi sau đó ..sau đó..tao..

- Sau sau cái con khỉ . mày ngủ như chết á .hại tao muốn sụm lưng luôn

- Chỉ nhiêu đó hả ?

- Chứ mày muốn nhiêu nữa , sao mày uống nhiều vậy ?

- Không có chuyện gì nữa sao?

- Mày làm sao vậy ?Hôm qua thì say như chết bữa nay thì hỏi kì cục , ăn nhanh lên

- Thực sự không có chuyện gì sao ?

Thằng Phương nhìn nó ngạc nhiên hết cỡ …nó thì không thở nổiI nữa , ai đang bóp ngẹt tim nó thế này …

- Bộ có chuyện gì hả Khang?

Thằng Khang lắp bắp

- Không phải ….mày… hôn tao sao?

- Gì vậy ba ?

Nhìn Phương nhăn mặt mà nó rụng rời tay chân , trời ơi , không thể nào …chảng lẽ nó mơ …có lẽ nào …nhưng sao mơ lại thật vậy chứ …

- Ê! Tao chưa hết giận vụ bữa hổm đâu nghe , mày tính tiếp luôn lần 99 hả ? tao nghỉ chơi mày ra à nghe.

- Không …Không phải..chỉ là …thôi …chắc tao mơ …

- Ừa ! hôm qua mày mơ gì mà nói lảm nhảm mắc cười lắm

- Hả?!!

- Hả gì ?! thôi ăn nhanh đi ,mặt mày ngu quá ,nguội hết đồ ăn rồi

Phương gắp đồ ăn để đầy chén nó , gắp làm chi , nó đâu nuốt nổi thứ gì nữa đâu mà gắp chớ ….cái cảm giác thật là khó tả …từ thiên đàng rớt xuống địa ngục …còn đau hơn cái lần nó leo cây bị té nữa …...đau chết đi được….....(^^ cho chết)


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST] LỪA 100 LẦN - Ser  Empty Re: [ST] LỪA 100 LẦN - Ser

on Sun Dec 04, 2011 8:25 am


Nó thẩn thờ lấy đũa chọc chọc vào cái đùi gà trong chén …sao có thể như vậy được …

Thằng Phương đặt tay lên trán nó lo lắng

- Mày bịnh hả ? đâu có nóng , hông lẽ còn say rượu , uống chanh không tao pha cho 1 ly nghe

- Thôi , khỏi tao khoẻ mà

- Khoẻ hông? sao tao thấy mày khờ ra vậy

- Có gì đâu , tại tiếc

- Mày tiếc gì ?

- Một giấc mơ đẹp

- Mơ thấy gì hả?

- Không có gì , ăn đi

Nó ăn cơm mà chả thấy mùi vị gì …đúng là nó mơ rồi …tỉnh lại làm gì không biết…

- Anh Khanh chừng nào dzìa?

- Thứ ba

- Mày qua ăn cơm với tao luôn , khỏi nấu, tao nói chị Lan rồi

- Ờ ! chị Lan cưới xong rồi làm tiếp không?

- Chắc không , cha tao cho chỉ mượn vốn bán tạp hoá rồi

- Vậy mướn người khác hả ?

- Không biết , chắc khỏi , lớn rồi tự lo cũng được

- Tự …lo …cũng …được…. xời ơi , có biết nấu nướng gì đâu mà chảnh

- Thì ăn ngoài

- Chịu nổi sao , mày ăn uống khó muốn chết

- Kệ tao!

Khang mắc cười quá …thằng này ngang không chịu được…thứ công tử chẳng đụng tay vô bếp một lần như nó mà lì gớm ….

- Chừng nào mày có giải đấu nữa

- Không biết , chắc khoảng tháng 4

- Vậy là 2 tháng nữa , nhắm thắng hông?

- Teawondo thì được , Judo không biết sao?

- Bộ gặp đội mạnh lắm hả?

- Ừ! Năm ngoái thảm bại

- Ghê vậy hả?

- Tụi nó chơi thô bạo lắm

- Kệ , thua thì thua , đừng để què tay chân là tốt rồi

- Mày chù tao đó hả?

Nhìn Phương cười ngất nó cũng cười theo…có gì đâu chứ …dù sao nó cũng đã mơ rất đẹp ..Lần tới nó sẽ nói thật hết cho Phương …lần 99 …lần cuối cùng …

Nó tự thề với lòng như vậy …chắc chắn nó sẽ làm được …..

Chà ! đùi gà giòn quá …nó phảI hỏi chị Lan cách làm mới được……
------------------*-------------------------*------------------------

Thằng Khang về rồi , nó thì đang cười muốn xỉu …. trời ơi , cái mặt thộn của thằng Khang thiệt làm nó …bó tay….khờ thấy sợ…...

Có lúc nó cũng không chịu nổi , nhìn Khang đau khổ mà nó cầm lòng không đậu ….lúc đó , nếu Khang nắm lấy tay nó , cái tay đang sờ trán cực kì sạo của nó …có lẽ nó chẳng đóng kịch được tiếp …. tội nghiệp …thôi kệ …cho đáng đời …(^^ ác quá ).


Nó thiệt quá hạnh phúc nhìn diễn biến trên mặt thằng Khang …nó tin thật sự Khang không nói láo …nhưng cũng phải trừng phạt một chút chứ ….(^^).

Không biết chuyện vui này kéo dài bao lâu đây……nó phảI tận hưởng từ từ mới được ….tận hưởng cái hạnh phúc mà nó không thể tưởng tượng nổi này…..

~~~~~~~~~~~~*~~~~~~~~~~~~~~~~~*~~~~~~~~~~~~~~~~

Ái chà …có tiếng xe ..mình ngủ bao lâu rồi nhỉ…..tiếng mở cổng …chị Lan à…chắc không …chị chiều nay đi đặt thiệp cưới , đâu có rảnh….vậy chắc thằng Khang …tới sớm nhỉ …..

Mấy giờ rồi ta ….3 giờ ..mình ngủ lâu vậy sao …à…hay là mình chọc nó chút …để coi …làm gì giờ …. phải rồi ….

Tiếng bước chân lên cầu thang..nhanh chân thật …

Nó chỉnh lại tư thế .. đầu hơi nghiêng …tay thả tự do …..cực kì hấp dẫn (^^ấy là theo nó nghĩ vậy)….nó nhắm mắt lại vừa lúc thằng Khang chạy vào…

- Sao không khoá…..

Nó nằm nhắm tịt mắt mà tưởng tượng miệng Khang há hốc ra sao….cố nhịn cười đóng tốt vai trò mèo lười của nó …..(^^ chỉ giỏI tưởng tượng).

Khang đang vuốt tóc nó …thằng này gian nhỉ …(^^không biết ai gian nữa ).

Thằng Khang chạm môi vào môi nó thật khẽ khàng …cảm giác lâng lâng ….

Thằng Khang ra ngoài rồi , nó vẫn chưa muốn dậy , nó đang nhắm mắt tận hưởng cái cảm giác lâng lâng này thêm chút nữa .

- Ủa ! mày tới hồi nào vậy Khang?!

Nó dùng cái bộ mặt thật ngây thơ , nhìn thằng bạn đang ngồi dựa tường ngó cái gì mông lung ngoài cửa , giống nhà thơ quá ta……

- Mày ẩu quá , ngủ không khoá cửa gì hết

- Tao quên

- Lam nó gởi cho mày tài liệu gì nè.

- Cám ơn , thầy gởi cho tao đó mà

- Cái gì vậy?

- Tài liệu du học, ổng đang thuyết phục tao.

- Mày tính đi du học hả?

Nhìn thấy cái vẻ lo lắng của thằng bạn mà …thấy thương …nói gì đây ta…

- Không biết , cha tao hối wài

- Sao tao không nghe mày nói gì hết vậy?

- Tại tao cũng chưa chắc

- Mày tính sao?

- Mày thấy sao?

- Không đi được không?

- Cũng được , nhưng phảI có lí do chính đáng , cơ hội tốt mà bỏ cũng uổng

- Mày tụ học cũng giỏi mà , đi đâu cho cực

- Chà , nổ giùm tao hả! nhưng ra nước ngoài cũng không tệ , tiện du lịch luôn cũng hay

- Du lịch thì đi sau không được sao?

- Mày làm gì cản tao dữ vậy ?có gì hông?(^^ vờ)

- Không … không có gì

- Sao ngơ ra vậy?

- Thôi tao về

- Qua đưa nhiêu đây đó hả?

- Ừa , tiện ghé qua đưa luôn

- Bữa nay có đi tập không ?

- Có . chi?

- Ghé Đức Phát mua dùm tao cái bánh kem

- Sinh nhật ai hả?

- Không , tự nhiên thấy muốn ăn

- Ừ ! để tao mua , cho mày ngán luôn

- Dễ gì ! nhớ nghe

- Được rồI , nhớ khoá cửa nghe

- Ừa!

Nó nhìn theo bóng Khang khuất bóng cuối con đường …mình ác quá hông ta (^^ chứ còn gì nữa )…kệ ! hành hạ nó chút nữa ….nó cười thật tươi …cười một mình …khùng!…
Chắc là nó khùng rồi...............(^^).


To bsker : kì vậy ta , tui nhớ viết rõ lắm mà , để tui coi lại coi (^^)
To ily: cám ơn đã ủng hộ

----*----------------------*-----------------------*-----------------


- Phương ơi ! lấy cho cha cái khăn coi

- Dạ! Ở đâu cha?

- Ờ ! coi dì xếp chõ nào trong vali đó

- Thấy rồi ….Nè cha

- Cám ơn con , thiệt là khoẻ quá

- Cha xuống bất ngờ quá , hồI nãy con tưởng ăn trộm trong phòng tắm chớ

- Cha xuống hên sao gặp ngay bé Lan ,xíu nữa là ở ngoài đường rồi

- Cha xuống có chuyện gì mà hông báo trước vậy?

- Chuyện gì đâu , xuống coi thằng quý tử sống chết sao đó mà

- Cha giỡn hoài , hỏI thăm thì gọi điện cũng được xuống làm chi

- Thằng dzô dziên , tao xuống thăm con tao , gặp mặt mới tình cảm chứ

- Bộ cha cấp này rảnh lắm sao ? bận ngập đầu còn giả bộ

- Không xuống mày lại chê cha mày vô tình

- Trời ơi! Cha làm như con không biết cha vậy? cha ở được bao lâu?

- Sáng mai ! có cuộc họp vớI mấy chi nhánh

- Cha ăn cơm chưa

- Rồi ,Lan nó nấu cho cha , con nhỏ nấu ăn ngon quá , con ăn chưa ?

- Hồi nãy con ăn ngoài với thằng Khang rồi

Hình như nó thấy cha nó thoáng nhíu mày , chỉ một thoáng

- Thằng đó vẫn tập võ hả? cái thằng giỏi võ vậy mà không lên thành phố , uổng quá

- Ở đây cũng được mà cha , nó cũng đoạt giải nhóc nhách

- Ờ ! con đi tắm đi , ra đây cho cha con nói chuyện chút coi.

- Dạ!

Nó biết ngay là có chuyện mà , cha nó đâu rảnh tớI mức xuống chơi .

Nó nhắm mắt thả lỏng ngườI trong bồn tắm , không biết chuyện gì nữa đây .

Mặc dù nó sống bên cha không nhiều nhưng vớI nó ông luôn là ngườI nó yêu thương kính trọng nhất .

Ông rất giỏi , từ lúc nó biết , ông luôn một mình chống đỡ cả cái gia tộc này , một mình lèo lái công ty mà lúc ông kế thừa từ ông nộI , một đống bệ rạc thấy ớn , vậy mà ông đã thay đổi tất cả ….cha nó thiệt là giỏi.....

Hơn hết , nó rất hiểu cha nó , biết những nỗ lực mà ông bỏ ra cho công việc , biết những tình cảm của ông dành cho nó , cho gia đình , cho mẹ nó ….

PhảI rồi …mẹ nó , một người phụ nữ đẹp và rất kiên cường nữa ….nó biết ông rất yêu bà …cái ngày ra toà li dị đó , nó đã phảI ôm lấy đôi vai run run , lau những giọt nước mắt đang thi nhau rớt ra từ hai bàn tay to lớn đang che lấy gương mặt vốn rất đôn hậu của ông…

Ông khóc như đứa trẻ trong vòng tay nó …ngày chia tay vớI mẹ nó …....

Nó thở dài thườn thượt .. ông lão này ….có mạnh mẽ gì đâu chứ vậy mà can đảm để mẹ nó ra đi , để ngườI phụ nữ quan trọng của mình ra đi , thời gian đó nó không thể khóc cho mình , nó phải an ủi cái ông trông có vẻ …rất mạnh mẽ nhưng “íu xìu “ này .
Nó dang đôi tay ra ôm lấy người cha ,người đã để nước mắt rơi tự do trên vai thằng con trai của mình mỗI khi đêm về ….mỗI khi ông nhớ mẹ nó …..

Nó xoay cái chong chóng của cái tàu đồ chơi làm cái tàu chạy ngoằn ngòeo …

Nó cũng láng máng hiểu vì sao cha mẹ nó chia tay , nhưng nó thật không hiểu nổI mẹ nó …. mẹ nó …. một trong hai ngườI biết con ngườI thật sự của cha nó , cái con ngườI tình cảm ,yếu đuốI đó ….

Vậy mà vẫn nhẫn tâm chia tay….nó biết …mẹ nó thật sự không yêu cha , có chăng cũng chỉ 1 chút xíu thôi ….mẹ nó bị ông ngoạI ép gả , bỏ lạI mốI tình đầu thờI sinh viên hoa mộng ….giang giở ….

Lúc đó nó giận mẹ lắm nhưng cha nó …mỉm cườI quẹt ngang con mắt đỏ ké nói vớI nó ….” đừng giận mẹ con trai à , mẹ cũng khó khăn lắm mớI quyết định được con đường phảI đi , mẹ con cũng khổ lắm ,ba biết , ba giam cầm mẹ bấy nhiêu năm là quá đủ rồI ,con trai ạ , để mẹ tự do “

Sau , nó biết mẹ cũng không sống vớI mốI tình đầu , nó hi vong mẹ trở lạI vớI cha con nó , nhưng cha nó nói “ không được đâu con , mẹ con không phảI vì ngườI kia mà chia tay cha , mà chính vì bản thân cha , cha không làm mẹ con yêu được , mẹ chỉ kính trọng cha thôi , vừa kính trọng vừa căm hận , có lẽ mẹ đã quá mệt mỏI vì chịu đựng cha và gia đình cha , con trai ơi , chắc con không hiểu đâu nhỉ ? nhưng mẹ vẫn là mẹ con , con hiểu không ?”

Lúc đó nó cũng gắng hiểu lắm , nhưng nó vẫn giận mẹ ….chỉ một chút …không nói ra nhưng vẫn giận…cho đến bây giờ …..
Không phải cố tình cắt nhỏ bài đâu nghe , tại tui còn phải sửa lại trước khi đưa lên , ngắn ngắn nó đỡ ngán ^^

--------*-------------------*----------------------*--------------

- Con trai , con định ngủ trong đó hả ?

- Con ra ngay

Nó vùng ra khỏI bồn tắm , mặc nhanh quần áo rồI chạy ra phòng khách

- Cha có định đi đám chị Lan không?

- Cũng không biết được , nếu cha không bận

- Chỉ mong cha nhất đó

- Ờ! để ba xếp lịch.chị Lan không làm nữa con tính sao ? mướn người khác hả ?

- Thôi khỏi để tự con lo

- Được hông đó ?

- Không được thì con tìm người giúp , lo gì !

- Tùy con!.Con thấy học thế nào ?

- Cũng ổn , nói chung tin học cũng thú vị lắm

- Ờ... con nên tiếp cha việc ở công ty mớI phải... cha cũng già rồI

- TrờI ơi ! cha còn trẻ măng à , vớI lạI con có biết gì đâu

- Con đừng có sạo ! cha đẻ ra con đó , còn không biết con sao

- Mai mốt đi , mà con nói trước con chỉ tiếp thôi , con không có thừa kế đâu à

- Con không thừa kế thì ai đây ?

- Thôi để sau tính đi cha

- Cũng được , nhưng còn chuyện này cha phảI hỏi con...

- Chuyện gì?

- Thầy Trường có mail cho cha về chuyện của con, con từ chối đi du học hả ?

- Dạ ! cũng chưa cần thiết mà cha

- Con sao vậy ? cha gởI đi học con cũng không chịu , nói là không dựa dẫm vào tiền cha , giờ trường gởI con đi con cũng từ chốI , có lí do gì không?

Nó thật sự lúng túng , thật không có lí do nào thoả đáng hết

- Con tự học cũng được , đâu cần đi đâu cho mệt cha

- Không thoả đáng , con cũng biết điều kiện ở nước ngoài thuận lợI hơn mà ,con đâu có khờ dữ vậy , lí do khác !


- Con làm biếng đi xa xôi lắm , ở nơi lạ hoắc lạ quơ mệt lắm

- Cha đâu nhớ có thằng con hèn nhát , hơn nữa tiếng Anh của con rất tốt

- Sao cha biết ?

- Thôi đừng đóng kịch nữa , không những tiếng Anh mà tiếng Pháp ,Nhật con cũng rất tốt ,cha rất tự hào nhưng trình bày lí do khác đi

- Dạ !…con…con…

- Con không muốn ra đi là vì ai đó phải không?

- Cha ! không có đâu , tại…

- TạI Khang chứ gì !

Nó hoảng hồn nhìn cha nó , ông đang nhìn thẳng nó dịu dàng nhưng nghiêm túc , chân tay nó lạnh ngắt ….chuyện gì thế này ….ngay cả Khang cũng không biết …sao cha nó có thể …sao lạI có thể chứ…

- Cha …cha nói gì vậy?

- Con hiểu cha nói gì mà

- TụI ..tụI …con …chỉ là bạn thôi mà

- Vậy tạI sao phảI ngập ngừng vậy? con trai!

- Con …con…

- Cha biết , từ lâu rồI , cha biết con trai à

NgườI nó lạnh ngắt , nó cảm thấy đầu óc quay cuồng , nặng trịch , nặng đến mức đè cái mặt nó gần sát tớI đầu gốI.

hajime onizuka is offline Add to hajime onizuka's Reputation Report Post Thanks




avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST] LỪA 100 LẦN - Ser  Empty Re: [ST] LỪA 100 LẦN - Ser

on Sun Dec 04, 2011 8:25 am



Cha nó nhẹ nhàng vò cái mớ tóc còn ướt nhẹp của nó

- Sao cha biết ?

- Ta là cha con mà , phảI không ?

- Nhưng cha …cha đâu có phản ứng gì đâu

- Thật ra ban đầu cha cũng sốc lắm , thiệt tình cũng buồn ghê lắm

- Con xin lỗI

- Về cái gì ? sao con lạI cúi gằm mặt vậy?

- Con…con…

- Con xấu hổ à? xấu hổ vì cái gì? ngẩng mặt lên nào con trai ,ta nhớ mình có thằng con kiêu ngạo lắm mà , ai đang cúi đầu thế này ?



Nó lặng im nghe cha nó nói , bao tử như thắt lạI

- Ngẩng mặt lên ! chả việc gì phảI xấu hổ cả , con vẫn là con trai ta , đứa con trai ta rất tự hào , luôn luôn và mãi mãi tự hào , con có hiểu không?


Nó cảm thấy nghẹt thở , nhìn cha nó trân trân , ông mỉm cườI gạt nước mắt đang đua nhau tuôn ra từ mắt nó

- Cứng rắn lên con trai , như ngày xưa vậy , ta đâu có trách con gì chứ , điều này do tự nhiên thôi mà , ta biết... con đã cố gắng sống rất tốt .

- Cha muốn con đi du học vì điều này phảI không ?

- Có thể , nếu thằng Khang không yêu con ?

- Sao ạ?

- Tình yêu nào chẳng vậy hả con , yêu mà không được yêu thì đau khổ biết nhường nào

Ánh mắt ông dường như xa xăm , rồI chợt quay về thực tạI

- Cha không để con sống ở đây chỉ để nhìn thằng Khang rồI đau khổ một mình đâu , con trai, có hiểu không?

- Làm sao cha biết mọI chuyện thế ạ?

- À ! cha luôn thắc mắc sao con không có bạn gái , từ bé đến lớn ..rồI một lần cha thấy con nhìn Khang…thật tình cảm …

- Chỉ vậy thôi hả ?

- Cha cũng để ý nhiều chuyện rồI mớI chắc chắn chứ ?cha vốn thông minh mờ (^^ tự nổ, cha con giông hệt )

- Chắc cha buồn lắm …ý con là …con không bình thường….

- Ừ !! buồn lắm , thương con nữa , tính bắt con lên thành phố luôn lâu rồi

- Sao cha không làm vậy?

- Cha không là con , cha đâu có quyền quyết định cuộc đờI con , nó là của con mà .

- Con cám ơn cha nhiều lắm


Cha nó lạI xoa đầu nó , không biết sao nó cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường , bao lâu nay nó luôn sợ cha nó biết , sợ cha nó buồn…..

- Vậy con tính sao?

- Tính gì ạ?

- Đừng đánh trống lảng chứ con trai , Khang đốI vớI con thế nào ?

- Dạ , tốt

- Tốt là sao? Con đâu thể nhập nhằng hoài được

- Dạ con nghĩ nó cũng …thương con

- Con nghĩ là sao ? có bằng chứng gì không?

- Con không biết

- TrờI ơi , gần 5 năm bên nhau rồI còn không biết , con sao kì vậy ?

Có tiếng xe máy vào cổng , nó lạI quên khoá cổng …chưa kịp nghĩ ra ai dến thì thằng Khang lao vào trong phòng , nhanh như chớp …


- Khang ! có chuyện gì mà ….

- Đừng đi ! mày làm ơn đừng đi , tao xin mày......

- Đi đâu , thằng quỷ mày lảm nhảm gì vậy?

Nó vừa cố gắng gở tay thằng Khang ra khỏI cổ vừa liếc về phía cha nó một cách lo ngại .

- Buông ra , cha tao kìa !

Thằng Khang giật mình buông tay ra , nó nhìn ông Dương lo lắng , cha thằng Phương, đang mỉm cườI vớI nó

- Vào đây Khang , làm gì xanh mét mặt mày hết vây?

- Dạ! Con….

- Thôi vào đây đi , con nghe chị Lan nói gì phảI không?

- Dạ!

- Sao con xúc động vậy? có gì không được sao?

- Dạ ! con..

- Con không muốn Phương đi phảI không ? tại sao ?

- Con…

- Nếu con không đưa ra được lí do nào thì không ngăn được bác mang Phương đi đâu ,con trai!

- Cha à !

- Con đi lấy cho cha cốc nước , đừng xen vào lúc cha đang nói , nhanh lên.quý tử !


Phương đi vào bếp , chuyện gì thế này …cha làm chuyện gì vậy trờI …nó nép vào cửa lắng nghe

- Sao? Con không trả lờI bác?

- Nhưng…

- Bác biết là con không quen nói dốI đâu , tốt nhất ta nên thành thật vớI nhau như những ngườI đàn ông nhé , bác rất nghiêm túc

- Dạ!

- Tốt lắm , vậy bác hỏI con , con có thương…à yêu thằng Phương không ?

Phương nín thở , cha làm gì vậy , nó thấy thằng khang cúi mặt im lặng …nó cũng đang chờ câu trả lờI ... nó nghe rõ cả tiếng tim nó đập.....

- Dạ ! có . con yêu Phương

- Con khẳng định chắc chắn chứ ?

- Chắc chắn ! con yêu Phương lâu rồI .

- Tốt lắm , rất thành thật

- Con thật mong bác đừng đem Phương đi mà nếu bác có đưa đi thì con cũng sẽ tìm ra , con rất thật lòng .

- Ái chà ! cảm động quá , ta cũng muốn đem nó đi lắm nhưng xem ra khó rồI , thôi ra đi con trai , con nghe hết rồI đó


Thằng Khang trố mắt nhìn ông Dương , ổng thì đang khoái chí cườI , không trố mắt ra sao được , cái ông già này sao vậy ? ngườI ta nói thương con trai ổng mà ổng vui mừng vậy …thiệt là lạ hết sức ….

Nó há hốc mồm , hết nhìn ông Dương rồI nhìn Phương , ngườI nó cứng đơ ….

Mặt Phương đỏ như gấc , chuyện này sẽ ra sao đây trờI ơi …

- Ôi mệt quá ! cha phảI đi ngủ trước đây , đúng là cha đã già rồI , Khang ở chơi nhé , bác phảI đi nằm đây

- Dạ !

- À Phương này , ra đây cha nói nghe nè

- Dạ!

Ông Dương ghé ta thì thầm “đừng làm chuyện đó nhé , con trai . con chưa được chuẩn bị kĩ càng đâu”

- Cha ơi! Cha nói gì kì vậy?

Phương nhìn cha vừa cườI vừa đi lên lầu rồI quay lạI nhìn Khang

- Mày gan thiệt , lần 99 là vớI ông già tao hả ?

Lúc này thằng Khang như chợt tỉnh , nhìn Phương trân trốI

- Mày nghĩ tao dám đùa hả , thằng ngu

- Vậy là mày đang nói thật

- Hoàn toàn thật

- Có nên tin không đây , sau 98 lần …

Không kịp nói hết câu Phương đã phảI nhắm mắt nhận nụ hôn của Khang , một cái hôn thật dài , đốt cháy hết cả không khí trong phổI của hai đứa.
Nó để mặc thằng Khang ôm nó , bằng hết sức can đảm thằng Khang nói từng tiếng rỏ ràng

- Nghe đây ! lần 99 ! lần cuốI cùng , nhớ cho kĩ này KHANG YÊU PHƯƠNG, rõ chưa

Phương cườI thật tươi

- Lần 100 rồI , ngốc ạ ! kể cả cái đêm mày say nữa

- Thật....thật…sao…mày lừa tao…

- Một chút trả thù nhỏ thôi mà , mà nè lần cuốI cùng là sao ? không định nói cho tui nghe nữa hả ?

- Không ! sẽ nói hoài , nhưng không tính lần nữa , đếm không hết đâu

- Sạo

Nó hạnh phúc ôm lâý Khang , từ nay cuộc đờI nó sẽ khác , hạnh phúc hơn ,khó khăn hơn , nhưng nó tin chắc là vớI ông tướng này …nó tin nó sẽ vượt qua tất cả …....chắc chắn thế ……………………….

Nó nhắm mắt lại....chìm trong vòng tay Khang.....môi....đắm đuối......

Lúc đó , ông lão láu cá ở trên lầu......( cái nì tui bật mí riêng^^)

- alo, Lan hả con? cám ơn con nhiều nhé

................

- Ờ , con làm sao mà thằng đó tin sái cổ vậy? nó cứ tưởng bác đem Phương đi ngay luôn ấy chứ

..................

- Trời đất , cháu giỏi thật

................

- Mai bác đi sớm , cháu nhắn với Khang là bác nhờ nó chăm sóc quý tử của bác nhé

..............

- Hả?!!.......thôi , thằng Phương hay mắc cở lắm , nó không nói đâu...chỉ là vấn đề thủ tục thôi mà

...............

- Nhờ cháu nhé

...................

- Ờ ! cháu chuẩn bị nhiều rượu nhé , bác sẽ đến dự đám cưới cháu đấy
..................

- Chắc chứ , sao lại không
................

- Thôi nhé! cám ơn cháu

Ổng lẳng lặng cười tủm tỉm........(^^ như tui đang cười đây)




avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST] LỪA 100 LẦN - Ser  Empty Re: [ST] LỪA 100 LẦN - Ser

on Sun Dec 04, 2011 8:26 am



lừa 100 lần (p2)



Nếu ai đã đọc phần một , xin xem phần hai là món quà tạ ơn
còn ai chưa xem =====> xin xem phần 1^^





Lừa 100 Lần (phần 2)
Disclaimer: của tui
Category: shounen-ai ( một chút yaoi )
Rating G16
Warning: đề phòng nếu bạn dị ứng , vì có một số cảnh yaoi ( nhưng ít thôi)
Sumary: ser đặt riêng nó ra vì không muốn phá vỡ hình ảnh của phần 1( chứ không phảI câu bài ) , phần 2 này ser viết vớI giọng văn hơi khác , có nhiều cảnh hơi buồn (^^ hơi thôi) vớI hi vọng nó sâu sắc hơn (^^ vì có ngườI chê , hơi wê)

Khang pov(^^ tui nghĩ nêu ra vầy để đỡ lộn như phần 1)

Ông trờI cũng thiệt tình , rõ ràng đang nắng lạI lất phất mưa , thiệt là lạ lùng , mùa mưa đã qua rồI mà thỉnh thoảng lạI xất hiện vài đám mưa như vậy , không lớn nhưng cũng đủ làm ẩm ướt mấy cái đầu tri thức đang loi ngoi chạy ra từ các lớp học .

Ở dướI tán một cây còng to , có một cái đầu “tri thức “ tương đốI đang đợI bạn, ờ …ờ….gọI là tương đốI vì cái đầu ấy đang ngán ngẩm vớI những 7 môn rớt trên 13 môn học , thiệt là kỉ lục .

Mặc kệ mấy hạt mưa vớ vẩn lén lút nhảy lên đầu nó , Khang vẫn ngóng về phía cổng khoa khoa học , Khang đang chờ Phương ….ngườI yêu của nó….

Mặt chàng ta hơi nghệch ra (^^đồng nghĩa vớI ngu ra), ngườI yêu à …..nghe thiệt là hay……ngườI yêu cơ đấy …..sau 5 năm trờI ròng rã ……

Khang nhắm mắt lạI , mỉm cườI một mình , mặc kệ có mấy ngườI lén nhìn nó mấy ngườI đó chắc cũng hiểu một điều …nó đang yêu….nên họ chỉ cườI rồI đi luôn…..hoặc họ tưởng nó khùng (^^ tui cũng tưởng vậy) ….xờI ơi , có quan trọng gì đâu chứ ……

Khang càng lúc càng nôn nóng , ngườI ra cổng thưa thớt dần , Phương ở đâu trờI . Chàng ta càng lúc càng ngồI không yên trên chiếc Nouvo sang trọng , cứ như cái yên xe tộI nghiệp đó đang đốt bỏng mông chàng bằng một ngọn lửa vô hình nào đó …..

Hình như nguyên nhân của cái ngọn lửa ấy đang ra ……….

Mắt Khang sáng lên khi thấy cái dáng gầy gầy quen thuộc , cái dáng ấy đang cúi chào một đống lùn lùn vớI mớ tóc quăn trên đỉnh ……..à … thì ra phảI ở lạI nói chuyện vớI thầy ……chắc cái ông thầy ấy lạI khuyên Phương đi du học chứ gì …..vô ích thôi , Phương sẽ không đi đâu ….vì Khang mà không đi….đương nhiên là vậy rồI …..

Khang chuẩn bị cho mình nụ cườI thật tươi để đón Phương …nụ cườI vớI vô vàn đắc chí khi thấy ông thầy lắc đầu quay đi…….

Ủa , mấy thằng đó hình như là bạn chung lớp vớI Phương ….tụI nó làm cái quỷ gì mà kéo Phương thô bạo vậy chớ …. tụI này chán sống rồI …..

Thu hết công lực ,Khang phóng nhanh vào cổng khoa nép bên hông lớp học ….để coi tui bay là gì….tụI bay dám……

Khang trợn trừng mắt khi một thằng trong tụI nó xô Phương chạm vô thành cửa …nó thiệt tình muốn xông ra bẻ tay thằng kia quá….linh tính mách bảo ….từ từ ,chắc chắn chuyện gì đã …..

- Sao ? học trò cưng của thầy , sao mặt mày chằm dằm vậy ? sao không giỏI kiu thầy đi - Cái thằng ăn mặc bảnh tỏn nhất đám hất cái mặt vênh váo lên

- TụI bay làm gì nữa đây , ganh tị gì chứ ,có ngon thì học đi rồI hãy vênh váo – Phương chán nản nói như chuyện thường ngày ở huyện vậy - tụI bay tưởng mình mớI cấp 1 hả ? giờ còn ai ngu chặn đường kiếm chuyện vì ganh tị nữa chớ , có cả mấy tỉ ngườI giỏI hơn tụI bay

Khang khoái chí cườI thầm nhìn cái thằng đỏm dáng tức điên lên , thằng ngu , miệng lưỡI Phương đâu có vừa , mặc dù hơi ít nói 1 chút …

- Thằng khốn , mày tưởng mày giỏI lắm hả ? - Thằng kia giơ tay lên

Khang nhón chân sẳn sàng lao ra , nó sẽ bẻ tay thằng này ngay……

- Đánh đi , nếu mày muốn , kỉ luật không nhẹ đâu , bạn thân mến à – Phương ngước mặt lên nói , thản nhiên như biết thừa thằng kia không dám

- Thằng ngu , dừng lạI - thằng bạn của thằng đỏm dáng ấy kịp nắm tay nó lạI , phảI nói là nắm cái tay suýt bị gẫy của nó lạI, chắc chắn thế


- Nói đúng lắm Tiến , ý tao nói là cái vế đầu ấy – Phương mỉm cườI nói như nói vớI bạn mình vậy , thiệt là miệng lưỡI hết sức

- Mày cản tao chi , để tao đập dzô mặt coi nó còn kên nữa không !

- Thằng Khang sẽ giết mày , mày tin đi , nó sẽ đập mày như cái mền rách vậy , thằng ngu - một thằng đứng góc trong , hơi đen tóc quắn nói từng tiếng rỏ ràng

- Lần này thì vế sau đúng – Phương hờ hững nói như chuyện chẳng liên quan tớI mình vậy

Tay thằng đỏm dáng từ hạ xuống , Khang phì cườI , trong tình cảnh này mà còn chọc tức nó , chắc chỉ có Phương……thiệt không biết sống chết là gì ………

- Tao quên , mày còn thằng ngườI yêu chống lưng mà - giọng thằng đỏm dáng mỉa mai thấy rõ – Hai đứa mày xứng đôi lắm

- Mày lạI ganh tị gì nữa đây - Phương thản nhiên như không thấy ác ý trong câu nói

- Thằng PĐ như mày cũng thiệt giỏI , mồI chàI được 1 kiện tướng võ thụât quốc gia cơ đấy – nó phô cái bộ mặt nham nhở cườI hô hố - thiệt là giỏI , tụI con gái có mắt như mù hết rồI

- Mày tức vì mấy đứa con gái không thèm để mắt tớI mày đó hả ? thiệt là ….ăn mặc cho bảnh cũng đâu che được cái đầu ngu của mày - Phương trừng mắt nhìn

- Thằng biến thái , mày tưởng mày dấu nổI hả ? xưa rồI , tao sẽ nói cho cả cái trường này biết , hô hô thiên tài đẹp trai biến thái - thằng đỏm dáng đỏ mặt rống lên

- Mày cứ việc , nhưng tao có thể đưa mày ra toà nếu tiếp tục nhục mạ tao - mắt Phương long lên

Khang nắm chặt tay , Khang muốn xông ra rừ nãy giờ , muốn táng cho mấy thằng khốn kiếp đang cườI hô hố kia mỗI thằng một bạt tai nhưng nó ráng kiềm lạI , Khang biết nếu xông ra thì chỉ làm rắc rốI thêm thôi , nhưng nếu cần thiết ….nếu tụI này làm quá.…

- Ra toà , ôi sợ quá , mày hù tao đó hả ? mày có học luật sao mà chảnh quá vậy , nhóc cưng - mấy thằng khoái chí trợn mắt nhìn

- TụI bay không tin ? tụI bay gọI tao là gì ấy nhỉ … thiên tài ….phảI rồI… hơi nổ …nhưng cũng có nghĩa tui bay biết tao có khả năng làm gì mà – Phương ngẩng cao đầu lên tự tin – mày nên tin đi thì hơn , Đức ạ!

À , thằng đỏm dáng đó tên Đức , Khang lẩm nhẩm nhớ cái tên khốn kiếp ấy …..

TụI nó nín khe , đương nhiên tụI nó tin Phương , không dướI một lần tụI nó thấy Phương ôm mấy cuốn luật gì gì đó , tụI nó cũng biết Phương là con ai , gia tộc nào .

Cũng may là tụI nó biết……

- Mày dám sao , tao sẽ tung hê cho cả thế giớI biết mày là thằng biến thái , thử đụng tớI tao coi - Đức nói , có vẻ kém tự tin hơn nhiều

- Mày cứ tự nhiên , đó cũng là bằng chứng buộc tộI mày đấy , thằng ngu – Phương nhìn thẳng vào mắt nó nói từng tiếng

Tự nhiên Khang cảm thấy nể Phương quá xá , íu xìu mà không hề tỏ một chút lo sợ nào , con nhà danh giá cũng có khác …kiêu ngạo , tự tin trong mọI tình huống …nhiều lúc cũng thấy hay…….

Thằng Đức đang dùng hết sức lao vô Phương , mặc kệ mấy thằng theo đuôi ra sức can …Khang bước ra , sẵn sàng…….

- TỤI BAY IM HẾT COI – tất cả đứng sững lạI , ngó về cái giọng la chói chang xuất phát từ đứa con gái nhỏ con đứng không xa - tụI bay muốn bị đuổI học hết hả ?

- Phương à ! cái thằng biến thái này láo quá ! - thằng Đức nhăn mặt giảI thích - bà đừng binh nó hoài vậy chớ



avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST] LỪA 100 LẦN - Ser  Empty Re: [ST] LỪA 100 LẦN - Ser

on Sun Dec 04, 2011 8:26 am


Phương nữa à , cùng tên …..hay thật mấy ngườI tên Phương đều rất to mồm thì phảI – Khang khoái chí nghĩ (^^ lạI quên mất hoàn cảnh)

- Tui binh nó hả ? chớ hông phảI mấy ông tốI ngày kiếm chuyện vớI nó sao ? rảnh thì học đi , tui đâu có cứu ông hoài được

- Đâu phảI tui ganh , tạI thằng này nó láo quá - thằng Đức nhăn nhó tộI nghiệp

- Ờ phảI rồI , nên ông mớI chửI ngườI ta biến thái hả , tui thấy ông mớI biến thái đó , làm như còn nhỏ lắm bày mấy trò dở hơi này – bà chằn chống nạnh lên – ông làm ơn dzìa học bài dùm tui đi , mốt ông thi lạI mà , rảnh quá ha

À , thì ra đây là lớp trưởng đầy quyền lực mà Phương hay kể , Khang bắt đầu thấy khoái con nhỏ này , không đẹp lắm nhưng nhìn rất phúc hậu , thiệt tình , không thể nhìn bề ngoài được

TụI thằng Đức hầm hầm bỏ đi , ngang qua thằng Khang hơi lấm lét , chắc tụI nó đang thầm cám ơn con Phương tớI kịp lúc , chứ nếu không……….


- Được rồI , về đi Phương . ai chờ ngoài kia kìa – Phương nữ cườI hất mặt về phía Khang- cái tụI hồI nãy để tui chỉnh cho , tui nó cũng không xấu , chỉ tạI ganh quá hoá ….khùng thôi , đừng lo

Phương (nam í^^)nhìn ra phía cổng , nơi Khang đang đứng , nước mưa chảy thành giọt trên trán , bất chợt …..cườI thật tươi…..

Không phảI nói chứ , chỉ riêng cái cườI này cũng bắn mấy phát vào tim Khang rồI (^^ chết là chắc )

- Thôi tui dzìa , cám ơn lớp trưởng nghe – Phương gật đầu chào cô gái nhỏ nhắn rồI chạy ra cổng

Quàng tay qua vai Phương , Khang thấy nhót ruột quá , cái vai gầy gầy …..

Phương phảI chịu như thế này bao lâu rồI , bị lũ bạn cùng lớp xăm soi …..lớp nó khác , chỉ toàn mấy thằng đâu bư như nó …vậy hoá ra lạI hay……….


- Bộ chờ lâu lắm hả , đứng đâu mà để ướt hết vậy ông?- Phương đưa tay vò vò cái đâù ướt nhẹp của nó

- Về nhanh thôi , mưa lớn lên rồI kìa – Khang kéo Phương đi nhanh hơn - bộ tụI nó hay kiếm chuyện lắm hả ? sao không nói Khang biết

- Không sao , thỉnh thoảng thôi , tạI thằng Đức ghen thôi , nó thương lớp trưởng mà không dám nói , lạI tưởng lớp trưởng thương tui nên khùng vậy đó

- Vậy lớp trưởng có thương thiệt hông? – Khang nheo mắt nhìn

- Dễ gì , nhỏ đó mà thương ai , nó chỉ thương mớ truyện tranh của nó thôi , ông ghen hả?- Phương cườI tinh nghịch

Khang phóng xe nhanh , hơi buồn cườI …..lúc trước xưng hô mày tao giờ đổI ….nghe nó đã đã sao đó …….Phương vẫn không xưng tên hay anh em gì vớI nó chỉ đơn giản là ông tui ,hay Khang tui , vẫn còn mắc cỡ ……….thôi , vậy cũng được……….
__________________
Đệ nhất tào lao


Phương pov

- Khang à , sắp khuya rồI , còn không mau về , anh Khanh ảnh la chết

- Thì gọI điện nhắn không về nữa là xong,trước đây cũng vậy mà- Khang nheo mắt … gian gian….

- Trước đây khác , không Ui cha , thiệt là tệ bạc , được đâu , ông về nhanh lên – Phương nhăn nhó , nó còn lạ gì tính nết thằng bạn mình chứ …5 năm đâu có ngắn ……(^^ rành nhau quá , khó sống)

- nấu cơm cho ngườI ta ăn , đón ngườI ta bất chấp mưa gió xong rồI bị đuổI dzìa , tộI nghiệp mình quá – Khang vờ than thở

- Thôi , đừng có sạo , ông biết sao tui không cho ông ở lạI mà , cũng tạI ông đó chớ - Phương phản pháo


- Rồi..rồI .. lạI nhắc chuyện bửa hổm , nhưng tui đã làm gì đâu , còn bị uýnh u một cục nữa chứ - Khang vò đầu như thể cái cục u còn nằm chình ình trên đầu nó vậy

- Ông nhiều chuyện quá , giờ về không?

- Không , mưa sao dzìa- Khang kéo dài giọng , đắc thắng nhìn mưa quất tớI tấp vô cửa kiếng – mưa lớn quá , tui dzìa sẽ cảm lạnh cho coi, nhà thì không có áo mưa , ai đó chẳng bao giờ trữ áo mưa hết , thiệt tệ….

Phương ngắc ngứ, hết nhìn Khang rồI nhìn mưa ngoài cửa sổ ….bó tay……….

- Anh Khanh hả? em , Khang đây , tốI nay em không về nghe , em ở bên Phương , mưa quá làm biếng về - Khang đắc thắng nói to trong điện thoạI

- Anh lôi nó về đia anh Khanh ơi , nó phiền quá – Phương gào lên


- Mày đừng có phá Phương nghe , đầu bư - giọng trong điện thoạI vui vẻ - Phương à , em cứ tống nó đi bất cứ khi nào em muốn

- Anh giết em rồI – Phương rên rỉ , mặc cho tiếng cườI nắc nẻ trong điện thoạI

- Vậy thôi nghe anh , em sẽ chăm sóc Phương thiệt kĩ , anh đừng lo – Khang nháy mắt nhấn mạnh chữ “thiệt kĩ” đầy ẩn ý

- Dzậy mớI lo đó – Phương lừ mắt cảnh cáo

Khang đắc thắng đặt điện thoạI xuống , quay về phía Phương nheo mắt

- Coi nào , cửa đã đóng chắc , đã đánh răng rữa mặt… tất cả mọI thứ đã chuẩn bị xong – Khang cúi xuống nhả cục sing gum vào thùng rác – đi ngủ thôi

- Ông đi ngủ đi , tui còn học bài – Phương dứt khoát quay đi


- TrờI ơi , học gì học hoài vậy ? bữa nay ngủ sớm đi – Khang ôm choàng lấy Phương từ đằng sau , vừa thì thầm năn nỉ vừa hôn nhẹ vào tai vào cổ Phương

- Tui biết chuyện này khó tránh nhưng mà ….- Phương bắt đầu nhũn ngườI ra , nó luôn bị cái mùi bạc hà chết tiệt ấy làm mất hết nhuệ khí (^^đổ thừa )


- Thì đừng tránh , cho Khang chờ tớI chết hả - Khang vẫn không ngừng hôn lên tóc lên cổ nó

- Nhưng …nhưng …chuyện này phảI suy nghĩ kĩ , nó nguy hiểm lắm , Khang à – Phương gần như lí nhí trong miệng – hơn nữa lạI đau

- Sẽ không đau , Khang hứa đó , tin Khang không ?- Khang quay mặt nó lạI , hôn vào trán , vào má nó

- Nhưng.. sẽ mắc bệnh …Khang biết mà …cả hai …- Phương bắt đầu thở gấp



- Chỉ một lần thôi , coi nào , đâu chạy chốn Khang hoài được chứ - Khang cúi xuống đặt môi mình lên miệng nó , không để nó nói thêm câu nào nữa (^^ cách hay nhất )



Phương thả lỏng mình , chìm đắm trong môi Khang ….. chơi vơi trong mùi bạc hà ….nó vòng tay qua cổ , hơi nhón ngườI lên …..đáp trả mãnh liệt….



Khang biết đây là thờI cơ (^^ gian thấy ớn ) , nó đưa tay vào trong áo phông …. vuốt nhẹ cái lưng mềm mạI …..ghì chặt hơn …. tay hăm hở khám phá ….



Phương bị cuốn theo … như dòng thác mạnh mẽ ….không thể chống cự….dòng cảm xúc tuôn ào ạt ….ai có thể chặn lạI chứ….



Phương không thể ngăn bàn tay mình ,vớI những ngón dài ( ai da ! đặc điểm của dân học tin^^),đang ngập ngừng phía dướI áo sơ mi của Khang …đương nhiên Khang không để bàn tay đó ngập ngừng lâu hơn 1 giây(^^ ngu gì )




Khang nắm lấy tay Phương, kéo vào phía trong áo đặt lên ngực mình , nơi trái tim đang đập mãnh liệt



- Thử coi tim anh nói gì nào – Khang thì thầm



- Anh ai chứ - mặt Phương đỏ lên vì biết Khang phát hiện ra hành động của mình



- Vậy chớ ai thua tui 1 tuổI 4 tháng – Khang nhún ngườI nhấc bổng Phương lên khỏI mặt đất , thật dịu dàng . Tiện tay tắt luôn đèn lớn



- Sao không tắt hết đi – Phương ôm chặt lấy Khang , để mặc cho Khang nhấc mình đi- có đèn ngủ mà



- Thôi , mờ lắm , anh thì muốn nhìn rõ bất cứ thứ gì – Khang nhấn mạnh “ bất cứ thứ gì “ làm Phương càng ngượng



- Tào lao ! ai cho xưng anh chứ - Phương nhẹ nhàng nằm xuống giường , ánh sáng từ những cái đèn bên tường , không sáng lắm, nhưng cũng đủ thấy mặt Phương đang hồng lên



- Cho bữa nay thôi – Khang tiếp tục những cái hôn dang dở , có phần mạnh bạo hơn….



Phương im lặng , cảm nhận những cái hôn tớI tấp , bàn tay nóng bỏng , trọng lượng ….tất cả những cái gì thuộc về Khang ….giờ thuộc về nó ….



Chẳng biết Khang lôi tuột cái áo ra khỏI nó như thế nào …. nó cũng chẳng nhận thức được mình đang lần tháo những cái nút sơ mi của Khang…. chạm tay vào thân hình hơi xương nhưng rắn chắc của những ngườI học võ ….mọI thứ không cần thiết từ từ được vất bỏ ….



Khang đắm đuốI hôn lên khắp làn da trắng của Phương … cảm nhận tất cả …cái dáng thư sinh dịu dàng của Phương…..mùi thơm đặc trưng….tất cả…nồng nàn ….




- Phương à , anh yêu em … nhiều lắm …. có biết không ? – Khang nói trong tiếng thở gấp gáp



MỗI lần nó nói đều được Phương trả lờI – em cũng vậy – không biết bao nhiêu lần….trong tiếng rên đang bị kiềm lạI…...



Từng cơn phấn khích không ngừng lên cao …. những cái hôn dài như vô tận ….những giọt mồ hôi ….như không ngừng ham muốn của hai con ngườI đang đắm chìm vào nhau…..




- Sẽ không đau đâu , anh hứa đấy – Khang thì thầm thật khẽ



Phương cảm nhận Khang đang áp sát vào ngườI mình … thâm nhập thật nhẹ nhàng …nói dốI ….vậy mà bảo không đau ….



Phương rên lên khe khẽ …. không đau như nó tưởng tượng … đau… nhưng cảm giác rất …rất….hạnh phúc …..nó ôm lấy vai Khang….



- Em yêu anh , Khang à – Phương nhắm mắt lạI , cảm nhận ……



Mặc kệ trờI mưa …. mặc kệ hơi lạnh len lỏI vào trong phòng ….hai con ngườI yêu nhau không quan tâm …. họ càng lúc càng nóng lên…. đủ đốt cháy tất cả , sá gì hơi lạnh của trờI đất chứ …



Đêm ôm lấy họ …tiếng thở gấp gáp …tiếng rên khe khẽ ……mưa vẫn rơi……




avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST] LỪA 100 LẦN - Ser  Empty Re: [ST] LỪA 100 LẦN - Ser

on Sun Dec 04, 2011 8:26 am


- Khang à , đây là lần đầu tiên của anh hả - Phương vừa hỏI vừa nhắm mắt nghe tiếng tim Khang đập dướI tai mình



- Ừ , không tốt hả? – Khang lùa tay vào mái tóc nâu mềm mạI đang gốI trên ngực mình …như con mèo nhỏ ….



- Không , không phảI . anh biết mình mắc bệnh lâu chưa ?- Phương thắc mắc , đương nhiên rồI , trong môi trường toàn các võ sinh nam mà …không nghi ngờ sao được ….



- Bệnh gì , bệnh yêu em tớI điên đó hả ? vậy thì lâu rồI - Phương càng lùa tay sâu vào tóc Phương



- Không , ý em là …. thích con trai kìa - Phương ngắc ngứ thấy thương (^^)



- Ai thích , anh đâu có thích con trai chứ - Khang trả lờI thật thà



- Vậy sao lạI nói yêu em…- Phương ngạc nhiên hỏI



- Anh không biết , anh vẫn có cảm giác vớI con gái đó chứ



- Vậy …vậy …tạI sao …anh nói dốI – Phương lắp bắp



- Không , anh không nói dốI , anh cũng tưởng như em , nhưng anh chả thấy có cảm giác gì vớI bất cứ thằng nào dù nó có đẹp như con gái cũng mặc .không một chút nào- Khang nhìn dịu dàng vào con mắt lo sợ của Phương , lần đâu tiên Phương cho nó thấy vẻ mặt này



- Vậy ..tạo sao…anh lạI làm thế này vớI em…



- Em khác , anh cũng không biết tạI sao nữa ,chỉ có em mớI cuốn hút anh vậy thôi , hơn bất cứ ai – Khang nhẹ nhàng cúi xuống hôn lên trán Phương



- Không thể nào , anh đang biết mình làm gì không , anh đang ….ý em là bình thường , không như em ….anh đang hành động ngu ngốc , anh biết không – Phương thực sự lo lắng



- Đánh mất em mớI ngu – Khang càng lúc càng thú vị vớI vẻ mặt lo lắng của Phương



- Anh điên rồI , anh đang đánh đổI nhiều thứ lắm anh biết không , cha mẹ anh , bạn bè rồI sự nghiệp , cả …sức khoẻ nữa , anh có hiểu em nói không vậy?…em không muốn mình ích kỷ – Phương thực sự bốI rốI nhìn Khang đang cườI



- Nhưng anh ích kỷ , Phương à . anh đánh đổI tất cả để tìm hạnh phúc của mình , để có em - Khang vòng tay ôm lấy Phương




- Anh sẽ hốI hận cho coi – Phương nói , có vẻ lờI nói đã bình tĩnh hơn



- Em mớI hốI hận nếu không lo giữ anh , anh sẽ chạy theo cô gái nào đó ngay- Khang chường cái bộ mặt gian gian của mình ra - dù sao vớI con gái cũng dễ dàng hơn



- Anh dám ! – Phương cấu vào hông Khang , nhưng không ngăn được tiếng cườI của cái tên ngốc không biết lo ấy – còn không ngủ đi , mai còn đi học



- TrờI ơi, đêm động phòng đầu tiên mà kiu ngườI ta đi ngủ sớm , có ác quá không trờI – Khang kêu lên ra vẻ tiếc nuốI lắm



- Anh đừng có hòng , lần này em không nhân nhượng đâu , không ngủ là em qua phòng khác à



- TrờI!!! Ác quá , thôi anh hi sinh làm gốI ôm cho em đó , mai mình tiếp tục he



- Không …..bao…vờ ….



Đêm yên tĩnh …..vang đâu đó tiếng cười……rồI lạI yên tĩnh …….


- Gì mà vui dữ vậy , nhóc – Anh Khanh nheo mắt đầy ngụ ý nhìn Khang



- Thì tạI vui , anh không chuẩn bị đi làm sao – Khang không thèm nhìn lạI ông anh của mình



- Khang , hông lẽ tốI qua … mày vớI Phương …..oh , my god …- anh Khanh cườI cực kì gian ác



- Có cần la dữ vậy hông ? – Khang thấy chả có chuyện gì làm nó giận trong cái thờI điểm hạnh phúc này , kể cả chyện ông anh biết rõ nó và đang chuẩn bị một bài diễn văn trêu ghẹo nó…nó sẵn sàng…



Ngược lạI vớI mong chờ của nó , anh Khanh chỉ im lặng , đăm chiêu suy nghĩ …anh đang lo cho thằng em …thằng em anh hết mực thương yêu và cả hiểu rất rõ nữa ….bởI rõ nên mớI không can được nó …. Anh chỉ còn biết đứng nhìn nó lao đầu vào yêu , vớI hi vọng sẽ không thành ….nhìn nó kiên trì bao nhiêu năm , anh đã hi vọng nó nhụt chí ….nhưng anh biết sẽ chẳng bao giờ …cái thằng lì đó …



- Còn ba , Khang à , ổng sẽ giết mày ngay – Khanh bất giác buột miệng nói



Như có tảng đá đẽ xuống hai anh em ….ba nó khó lắm , lạI cố chấp nữa , nó đã hi vọng ba nó sẽ như ba Phương …vui lòng chấp nhận tụI nó …..hi vọng mỏng manh…



Nhiều lúc nó hi vọng ba nó học cao một chút , có công việc nào đó đàng hoàng một chút …không làm chủ mấy cái quán bar có máu mặt đó …nó sẽ đỡ lo hơn ….nó lo sẽ không bảo vệ nổI Phương trước ba nó ….


Ổng dám làm lắm à …..



- Em sẽ nói vớI ba – Khang khó khăn nói - một lúc nào đó



Khanh nhìn theo bóng Khang dắt xe ra khỏI cửa …Khang à ….ba đâu có dể vậy …..em biết rõ mà…..



Không hề dễ dàng cho tụI nó……….



------------------------------------------
To hừm : không thể nào thêm bạo lực ở khúc này , khúc sau này thì có chút chút ^^
Hãy đợi đấy


Báo trước là truyện này sẽ rất thật đó
( có hiểu là thật cũng được^^ , tin hay không thì tùy) cho nên cũng không quá nhiều mộng mơ đâu he
Nếu ai thích nhwngx câu chuyện đẹp như mơ , thì chờ đấy , tui phục vụ sau^^
__________________
cám ơn. cám ơn , mọi người làm mình cảm động quá
Nhưng tui thiệt tình không thích mấy cảnh đau thương cho lắm , cũng không thích...rape.....
nên mọi người ơi , tình iu là chính đi ^^







Khang pov

- Ui da! Đau , ông làm gì vậy hả?- Phương rít lên khi Khang cố tình xoa “ không nhẹ nhàng vào mông” của mình



- Đau lắm hả ? anh xin lỗI – Khang nhìn Phương nhăn nhó mà tự xỉ vả bản thân , tạI mình cả , ích kỷ quá , làm cho Phương đau đến thế - ngồI nổI không , hay về nhé



- Không được , hôm nay em báo cáo , không nghỉ được – Phương chợt ngớ ngườI ra , thôi rồI lỡ miệng rồI – tui không sao , ông qua C2 đi , thầy Hiếu ghét ai đi trễ lắm



- TrờI ơi , em chứ tui gì – Khang đắc chí cho cái sự nhỡ miệng của Phương - thế hôm nay em muốn ăn gì , anh nấu tuốt , thưởng đặc biệt



- Thôi khỏI , định cúp tiết nữa hả , có đi học ngay không?- Phương đỏ mặt vì cái từ “thưởng” cực kì nhiều ý nghĩa kia



- RồI …rồI .. đi ngay đây ..mà nè , anh nói nghe nè – Khang kéo Phương lạI gần thì thầm vào tai- tốI nay để anh chịu thiệt cho , em khỏI phảI đau



- Ông muốn chết hả ? đi nhanh lên đi , nói tào lao – mặt Phương đỏ như gấc nhìn theo Khang , tiếng cườI át cả tiếng xe , vang vọng cả vào tim Phương….




Không khí buổI sáng trong lành đang nhẹ nhàng ve vuốt cái gương mặt tí tởn vừa phóng xe ào ào vừa cườI ngoác miệng kia , nó cũng sợ gió dzô đau bụng lắm chớ , nhưng dzô phương ngậm lạI được , cứ nghĩ đến cái mặt đỏ như cà chua chín là không nhịn được cườI …




Ôi cha , cái tên đang tí tởn kia không ngờ rằng mình sắp cườI hết nổI , thầy Hiếu , cái ông thầy nổI tiếng trị sinh viên quậy phá , đang chờ nó ….



- Khang ! đã trể còn định cúp luôn hả ? – ông thầy khoái trá túm lấy cái đầu đang cúi xuống định chuồn – ngay tạI trận nhé



- Thầy ơi ! tha em đi , em buồn ngủ quá mà lạI đi trễ nữa ,sợ thầy buồn nên mớI trốn đó chớ - Khang vừa cườI vừa nhăn nhó – thầy thương em nhất mà



- Thương cho roi cho vọt , vô lớp ngay , hôm nay đừng hòng trốn – ông thầy cườI khà khà tống nó vô lớp



avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST] LỪA 100 LẦN - Ser  Empty Re: [ST] LỪA 100 LẦN - Ser

on Sun Dec 04, 2011 8:27 am


Khang vừa xuống chỗ ngồI đã bị tụI bạn khều khều , kéo kéo



- Sao chia tay ngườI yêu hơi lâu hả ? - thằng Sơn đập lên vai nó – Phương hôm nay hiền quá he , không tống mày một đạp đi cho nhanh



- Chứ không phảI đứng rình coi Phương học sao?- Thằng Tuấn mập ú cườI khặc khặc- coi để thấy mình ngu cở nào



Mấy thằng ranh lúc nào cũng vậy.



- TụI bay ganh hả ? thầy ơi tụI nó không cho em học nè thầy – Khang gào lên



Mặc kệ mấy tiếng cườI dướI lớp , ông thầy vẫn say sưa giảng ….



Lớp nó toàn trai , chỉ có một nữ mà nhỏ này còn nam tính hơn cả nam , ít ra là hơn cái thằng ù đang cườI đến đỏ mặt kia , 8-3 sẽ tổ chức cho mày , ù ạ …..



Khang đắc chí nghĩ , chợt thấy nhói trong tim ….Phương thì sao…..Phương không như nó ….



Không biết lớp Khang chấp nhận chuyện nó vớI Phương từ lúc nào , nhưng rất bình thường , chẳng có gì thay đổI , chỉ có thêm chuyện để chọc ghẹo nhau thôi….nó quên mất …Phương không như nó….cô độc hơn nó nhiều …..




Từ lâu nó đã biết Phương luôn cô độc , mặc dù vẫn có nhiều bạn bè , những bạn bè cần cái đầu của Phương hơn chính bản thân Phương ….nhưng Phương chưa bao giờ than vãn vớI nó …nhiều lúc nó cũng quên ….quên Phương không mạnh mẽ như bề ngoài thể hiện ….



Nó xỉ vả mình một lúc nữa về cái tộI này , mặc kệ ông thầy đang giảng nhiệt tình trên kia ..


- Khang , lên đây , vẽ cho tui mạch logic này coi – ông thầy bất ngờ lôi nó về từ cành cây



- Nó nhớ ngườI yêu đó thầy ơi- tụI ranh cườI rần rần



- Giờ thì thầy giúp em nhớ bài luôn



- Em bó tay– Khang nhăn như khỉ - thầy đừng ép học trò tộI nghiệp của mình chớ



- Em làm bạn vớI ngườI thông minh nhất trường mà không có tiến bộ gì hết vậy? – ông thầy lắc đầu ngán ngẩm



- Tình yêu có luật bù trừ mà thầy , đứa giỏI đứa dốt - mấy đứa bạn thi nhau cườI nghiêng ngả , mặc kệ chiến hửu đang hết gãi tai chuyển sang gãi đầu



Ôi thôi , tiết ông này lần nào cũng kết thúc như vậy …..



Thôi kệ , xong buổI sáng ….



Khang đang ngồI nghĩ , nó có hai tiết để ngồI nghĩ như vầy trước khi đi đón Phương…



Khang đang vận động hết công suất của cái đầu vốn không thông minh mấy của nó , để nghĩ về chuyện anh Khanh nói ban sáng , ba nó……



Cái ông già đó …….có gì ổng không dám làm …..hơn nữa lạI làm vì nó nữa chớ …bó tay..



Khang vò cái đầu vốn đã rốI như tổ quạ của mình …thiệt nhức đầu …nói làm sao đây …



“Ba à , con yêu một thằng con trai , Phương đó ba , cái thằng ba khen là thông minh đó “ làm sao được chớ , ỗng sẽ xé xác nó ngay…mà nếu xé nó còn đỡ …ổng sẽ tìm Phương…ôi thôi!….



Khang càng nghĩ càng thấy bế tắc …..



Thôi không nghĩ nữa ….tớI đâu tính tớI đó …cùng lắm đưa Phương trốn ra nước ngoài luôn (^^ hắn ta mơ)



Khang dứt khoát đứng dậy , dù sao nó cũng đã yêu Phương rồI , không ai có thể ngăn cản được nó , nó nhất quyết phảI bảo vệ ngườI nó yêu …kể cả ba nó có làm gì cũng vậy…….



Thôi , hôm nay ăn cá sốt cà đi , mua cá gì nhỉ , Phương rất ghét xương hay làm khổ qua nhồI thịt nữa , cho mát …ừ ….vậy đi…..



Khang bước ra lấy xe …tâm trạng hoàn toàn lo về món ăn ….hiếm thấy ai như nó ……



Cái đầu đất của nó sẽ chẳng bao giờ ngờ được những chuyện khủng khiếp xảy ra cho chúng nó sau này ….. chẳng bao giờ ngờ được ….ba nó …..
__________________
Tui thiệt tình tiếc quá , tui đọc nhận xét của mọi người hơi muộn , nên chẳng thể sửa kịp rồi
nên mọi người phải tha cho tui mấy cái lỗi có hơi nhiều lời nhận xét chêm vào^^ thứ lỗi


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST] LỪA 100 LẦN - Ser  Empty Re: [ST] LỪA 100 LẦN - Ser

on Sun Dec 04, 2011 8:27 am


Phương pov

Hôm nay không biết có phảI ngày tận thế không , Phương ngó quanh để chắc ăn không có sao chổi hay thiên thạch nào có nguy cơ đâm vào trái đất , không chỉ riêng nó 59 đứa cũng đang có tâm trạng như nó , không thể tin được , thầy Thắng lạI cho nghỉ những 3 tiết , ông thầy mà theo lờI đồn 20 năm chưa bỏ một buổI nào …..(^^)



Hèn gì tụi nó hết hồn …..



Nghỉ sớm quá ,làm gì đây ta , Khang chắc giờ này đang trầm quán vớI cái nhóm quỷ trong lớp , chắc quán Hoàng Mai



Hổng biết sao cái quán tên Hoàng Mai nữa , cả cái lá mai cũng không có mà chủ quán cũng chẳng phảI tên Mai , thiệt lạ…



Phương đi vào thì thấy cả nhóm Khang đang cườI hô hố vang cả quán , chúng nó lúc nào cũng ồn ào ….



Phương chợt muốn xem Khang trong đám bạn này ra sao , chắc nghịch lắm đây ….



Nhẹ nhàng tiến về phía cái bàn trống phía sau lưng bàn Khang , khuất sau cây cột to cùng và đám kiểng vớ vẩn , trờI giúp kẻ gian rồI (^^)



- Con nhỏ góc cửa coi mướt quá he tụI bay – hình như giọng thằng Sơn , Phương có gặp nó mấy lần



- Nó phảI cao thêm 5 phân nữa coi mớI được - giọng Khang nhận xét


- Mày còn biết ai ngoài Phương nữa mà nói , con ngườI ta dzậy mà chê – Sơn trề cái môi vốn đã dài của nó



- Đúng đó , mày có thích con gái đâu mà nói - thằng mập ú nói – hông phảI chỉ mê trai thôi sao?



- Ngu , ai nói tao mê trai – Khang nạt



- Vậy thằng Phương là con gái chắc - Tuấn ù bắt bẻ



- Phương khác , tụI bay không hiểu dâu , tao còn không hiểu nữa là …



- Vậy là sao ? hông lẽ mày lưởng giớI , thích cả trai lẫn gái - thằng đen thui hình như tên Lĩnh lên tiếng – tham quá vậy cha



- Ai da, tụI bay khỏI lo ,ngoài Phương ra tao không thấy thằng chết tiệt nào hấp dẫn cả - Khang cườI khanh khách - tao là ngườI chung thuỷ , nên tụI bay cũng khỏI lo tao dzựt bồ tụI bay, xấu như ma mà tốI này sợ




- Vậy là phí công tao rồI ,tao đang tính tặng mày bộ sưu tập ảnh nuy ngườI mẫu nam khắp thế giớI – Sơn rên rỉ - thiệt là phí công lao quá



- Mày tặng tao cái đồ quỷ đó chi , thấy ớn



- Tao tưởng mày thích , này nhé đủ kiểu luôn từ xinh xắn đến đô vật – Sơn nháy mắt – cho mày chọn thoảI mái luôn



- Coi cho ói hả gì , thằng ngu , tao đâu ưa mấy thứ quỷ đó – Khang nhăn mặt kinh tởm



- Sao kì vậy ta ? nhìn Phương thì không ói hả ? - Tuấn ù chêm dzô- Sơn , mày đem tặng Phương đi , coi bộ được đó



- Mày muốn tao bẻ răng mày hả , thằng khùng – Khang dứ nắm đấm ra chiều hăm doạ



- Mày không coi thì để tao tặng Phương chớ , để Phương ngó mày hoài chắc cũng muốn ói dữ rồI – Sơn nhăn mặt



- Ê .. ê …tao đập mày à, Phương chỉ có mình tao , chỉ được nhìn mình tao thôi , rõ chưa – Khang cườI to – mà mấy thằng đó sao đẹp bằng tao



- XờI , nhục , đi đường chó tưởng xí quách cắn wài mà chảnh - cả lũ trề môi



Phương nín lặng khuấy ly cà phê mà chẳng buồn uống …không ngờ Khang lạI có thể thẳng thắn vớI bạn bè như vậy …chẳng như mình ….



Phương càng xót xa hơn ….Khang vốn không như nó …Khang hoàn toàn có thể trở thành ngườI bình thường ….yêu một cô gái nào đó …rồI sinh con…..lòng Phương thắt lại….



Lúc đó nó sẽ ra sao…………..



Một mặt Phương muốn Khang ở mãi bên nó , một mặt lạI muốn Khang có thể trở lạI bình thường như bao ngườI khác ….mà điều này Khang hoàn toàn có khả năng ….không như nó ……



Nó cứ khuấy mãi …. ly cà phê đã thành một thứ gì đó màu nâu nhạt …thế là toi ly cà phê rồI ….mà nó cũng chảng quan tâm …..(^^ uổng quá).



- Tao hỏI thiệt mày nghe Khang , mày tính nói vớI ba mày sao ?- thằng Lĩnh hỏI - Ổng đâu có dễ thương như cha Phương , ổng giết hai đứa mày là cái chắc



- Mày lo cái gì - Tuấn ù gân cổ - nhà Phương là gia tộc bề thế mà ngườI ta còn không sợ nói gì nhà thằng Khang



- Thằng ngu , im dùm tao coi - thằng Sơn nạt – mày biết cái gì , chỉ có ông già Phương đồng ý thôi , ổng cũng đâu muốn cả họ cườI vào mũi ổng chớ , mà ổng có dám cũng đâu liên quan tớI cha thằng Khang , ổng xã hộI đen lắm ,chết là cái chắc .



- TụI bay im hết coi , tao hỏI thằng Khang chớ bộ hỏI tụI bay hả ?- Lĩnh nhắc



- Tao cũng chưa biết tính sao , tao sợ ổng không chém tao mà chém Phương mớI chết chớ - Khang buồn rầu - cở ổng thừa sức



- Mày lo gì , nhà Phương cũng đâu có hiền , nhà ngườI ta làm ăn lớn hông lẽ ngườI ta để yên - Tuấn ù khẳng định



- TớI hồI không để yên thì tao cá ổng quăng Phương xuống biển làm mồI cho cá lâu rồI , thằng ngu – Sơn lạI nạt



- Thôi tụI bay đừng lo , chuyện tao để tao lo . cùng lắm tụI tao chết chung cũng hạnh phúc lắm rồI – Khang khoát tay ý muốn kết thúc chủ đề



- Mày nói gì khùng vậy ? hay hai đứa mày trốn ra nước ngoài đi- Lĩnh tỏ vẻ lo lắng thật sự



- Không được đâu , Phương dể gì chịu , Phương không muốn tao bỏ sự nghiệp võ thuật dở dang vậy ? Hơn nữa tao đang ở độI tuyển quốc gia , bộ muốn đi là ngườI ta cho đi hả - Khang nhăn nhó – thôi đi , để từ từ tao nghĩ cách



Khang không biết sau bàn mình Phương đang khóc…….không phảI khóc ….chỉ là nước mắt cứ rơi rơi ….nước mắt bất lực …….



Phương không tin mình yếu mềm đến thế ……



- Ủa ? Phương . ngồI đây nãy giờ hả ? Sao không lên tiếng …ủa ….sao…sao vậy?- thằng Tuấn bất ngờ đứng dậy ra sau đi WC thì gặp Phương



- Không …không sao đâu- Phương lắp bắp



Khang bật dậy chạy đến chỗ Phương , đứng chết trân….. nhìn những giọt nước mắt đang rơi ….đau quá ….tim nó gào thét …..



Nó dang tay ôm lấy Phương , vỗ nhẹ nhẹ…..



- Em đừng khóc , anh lo được mà – Khang mặc kệ những cái nhìn soi mói xung quanh , nó cứ ôm chặt lấy gương mặt đầm đìa nước mắt ….không một tiếng nấc….nhưng sao nó nghe quặn thắt trong lòng ….



Mấy dứa bạn chỉ biết đứng nhìn , tụI nó đâu thể giúp gì được chứ…….


Thằng Tuấn sụt sịt …….thương hai đứa nó quá ………

…………………………………………� �………………
…………………………………………� �
……………………………..
…………………..
……………..
…….


hajime onizuka is offline Add to hajime onizuka's Reputation Report Post Thanks


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST] LỪA 100 LẦN - Ser  Empty Re: [ST] LỪA 100 LẦN - Ser

on Sun Dec 04, 2011 8:27 am



Khang pov

- Alô ! Khang nghe

……

- Ủa ? có chuyện gì không anh Khanh?

…….

- Sao tự nhiên ba lên vậy? ổng rảnh lắm sao?

……….

- Sao ổng biết ? em về ngay...



Khang lạnh run ngườI , nhiệt độ ngoài trời cao chót vót cũng chẳng cách nào làm nó bớt run ……ba nó lên vì chuyện của nó …..



Khang lặng ngườI đi , đã bao nhiêu lần nó muốn tìm cơ hộI nói vớI ba nó ……



Chắc là ổng chỉ nghe đồn thôi ……..


Nhưng …..nó có thể dấu ba nó suốt đờI sao ?……..


Nhưng nếu nói ….ba nó sẽ làm gì ……sẽ nhẹ nhàng chấp nhận như ba Phương không?…không bao giờ ……con ngườI lạnh lùng đó …..sĩ diện của ổng còn cao hơn gấp trăm lần cái mạng của mình …..đừng nói là Phương…….


Hay là trốn đi nước ngoài nhỉ ? ….cũng hay ….Phương có thể đi du học luôn …..



Vậy là nó sẽ chạy trốn ba nó suốt đờI sao …….



Phương không bao giờ cho phép nó làm vậy…



Khang cũng không cho phép mình hèn nhát thế …..thà là ba nó từ nó …..nếu vậy nó sẽ ra đi ….



Khang thở dài , vò cái đầu đang nặng trịch của mình.



Trốn trành mãi cũng không phảI là cách …..cứ nói phứt cho rồI ….ra sao thì ra ….



- Anh sao vậy Khang – Phương nhìn nó lo lắng - tập mệt quá hả ?



- Không sao …anh không sao….Phương này , anh nói vớI ba anh chuyện tụI mình …em thấy được không?



Phương lặng ngườI , vậy là Khang đã quyết định , Phương cũng biết không thể dấu mãi được …nhưng nó cứ thấy bất an……



Cha Khang sẽ như thế nào …chắc sẽ đau khổ lắm …rồI sau đó …sẽ ép buộc ,van xin nó rờI Khang hay sẽ đập chết nó rồI quăng cho cá ăn ….nếu chỉ là nó thì cũng tốt ……



Nó không sợ bất cứ hình phạt nào của ba Khang ….nhưng Khang sẽ ra sao ….nó không muốn đặt Khang vào tình trạng phảI lựa chọn ..nó hay ba….nếu chọn nó , Khang sẽ suốt dờI dằn vặt mình …một thằng con bất hiếu …còn nếu chọn ba ….Khang có hạnh phúc không , Khang sẽ chẳng bao giờ tha thứ cho ba mình ….. như thế nào là tốt đây……




Khang nhìn Phương , nó biết Phương đang lo lắng cái gì ……..



Khang choàng tay qua vai kéo Phương sát vào mình …hôn lên vầng trán cao …lên đôi mắt đượm ưu phiền …..



- Nghe anh nói nè Phương – Khang thì thầm - em đừng quá lo lắng , anh không bỏ em đâu, em biết không ? chúng mình không thể quay lạI được nữa rồI



- PhảI chi em cương quyết 1 chút thì đã khác – Phương nhắm mắt lạI , nép vào vai Khang



- Sai rồI , phảI chi chúng mình không gặp nhau kìa -Khang cườI – nhưng nếu không gặp nhau anh sẽ không biết hạnh phúc là gì …không bao giờ biết…..



- Anh có hốI hận không ?



- Anh không biết , nhưng anh biết , nếu xa em thì anh thà chết cho xong , anh không sống nổI trong đau khổ , em không biết anh yêu em đến thế nào đâu, Phương à …


- Nhưng sẽ ra sao ? chuyện này sẽ như thế nào ?



- Anh không biết , hi vọng là ba không làm quá , ba thương anh lắm …chắc không sao đâu….- Khang nói mà cũng không chắc lắm – mà anh nói em nghe chuyện này nè , rất nghiêm túc nhá



- Chuyện gì ?- Phương ngước mặt lên nhìn



- Anh nói trước nhé , em đừng có diễn như mấy bộ phim vớ vẩn nhá , Khang bẹo má Phương - đừng có nghe ba anh nói mấy câu rồI ỏng ẹo “ em chả yêu anh đâu , chỉ là ngộ nhận thôi” hay bí mật trốn ra nước ngoài nhá , nói trước luôn , anh sẽ không tin gì hết đâu , còn nếu em trốn ,thì anh sẽ theo tìm em hoặc tàn phá mình cho tớI chết , em hiểu không ?




Phương nhìn Khang ngạc nhiên



- Này nhé , rượu chè cờ bạc anh đều giỏI nè , thêm khoản gái gú nữa là bảo đảm mau chết vô cùng . em muốn anh chết thì làm vậy đi



- Sao anh nói kì vậy ?



- Em hứa đi , không mai mốt lạI làm anh thêm rốI trí



- Nhưng…..


- Không nhưng gì cả , hứa ngay . em cướp mất đờI con trai anh rồI định chốI hả - Khang nháy mắt



- Tào lao



- Hứa vớI anh đi, nhanh lên – Khang nằn nì



- RồI …rồI …em hứa – Phương mỉm cườI



- Vậy thì anh yên tâm rồI – Khang nhắm mắt ,ôm chặt lấy Phương...

……………………………….



- Ba , con muốn nói chuyện vớI ba ? - Khang dứt khoát


- Chuyện gì ? ngườI yêu phảI không? Cô nào thế ? – ông HảI nhìn con cái nhìn dịu dàng nhất mà ông có



- Dạ ! chuyện về ngườI yêu con ………….
tui nghĩ cũng nên biết tâm sự của cha mẹ 2 đương sự , có lẽ không hay nhưng ser nghĩ...bỏ họ thì tội quá......



avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST] LỪA 100 LẦN - Ser  Empty Re: [ST] LỪA 100 LẦN - Ser

on Sun Dec 04, 2011 8:28 am



Ông HảI pov



Thằng Khang đã đi rất lâu …ông vẫn ngồI đó …thẫn thờ …..



Chuyện gì thế này ….con trai ông nói nó vớI thằng bạn thân nhất đang…yêu nhau….thế này là thế nào …….thằng con mà ông yêu quý tự hào nhất ………



Ông lấy tay chà sát vào cái mặt đậm phong sương ,gương mặt của những ngườI đã từng chịu nhiều cay đắng …..



Ác mộng phảI không? ……ông không thể nào tin …..bao nhiêu ngườI nói ông cũng không tin ….nhưng chính thằng con trai ông nói …..



Vậy ông phải tin như thế nào đây?……rằng thằng con trai đầy nam tính của ông là một thằng PĐ à …….



MọI ngườI sẽ nói như thế nào đây ? …ông có còn chỗ đứng không?….trờI ơi !thằng con…



Còn nó , nó sẽ sống vớI thằng kia như thế nào ? cái thằng khốn kiếp đó …ông đã từng rất yêu mến nó ….



Ông như già đi mấy tuổI …ông có thể ngăn thằng con mình không ….ông còn lạ gì nó …cái thằng lì đó…..nó chẳng giận ông bấy lâu nay đó sao … vì mẹ nó...



Từ lúc mẹ nó bệnh đến lúc mất , ông chỉ gặp mặt đúng 3 lần , 5 tháng trờI …chỉ 3 lần ….



Ông bận xây dựng sự nghiệp …mấy cái quán bar thế lực đua nhau mọc lên …..hơn nữa , ông không yêu mẹ nó …….



Nó giận lắm , ngày mẹ chết nó thề chẳng bước chân vào những quán bar của ông , những thứ ông xây dựng cho nó …….cho đến giờ cũng chưa một lần nào …….



Ông thương nó lắm , từ bé đến lớn ….cái khí phách , ngang tàng , ý chí sắt đá nhưng rất tình cảm …ngang bướng …. Như hình ảnh của ông ngày trước …..



Ông có khả năng thuyết phục nó sao ……


Ông bất lực….. mắt thẫn thờ nhìn chăm chăm ngoài cửa sổ …….



Thằng Phương , cái thằng ông đã cám ơn nó biết chừng nào , nhờ nó thằng con trai ông không hư đốn , nhờ nó thằng Khang tốt đến mức ông chẳng dám nghĩ nó là con ông nữa …tất cả nhờ nó ….Vậy mà giờ nó lạI cướp mất con trai ông ….



Ông cay đắng nghĩ đến Phương ……sao tụI nó có thể làm vậy chứ …….



Ông phảI làm gì đây ?….giết cái thằng cướp mất con trai ông ……hay van xin nó tha cho con ông ……….ông có thể làm gì chứ …..



“Ba đừng ép con , con xin ba . con yêu Phương . nếu ba đụng tớI Phương thì thà ba giết con đi …hoặc con sẽ giúp ba làm chuyện đó “



Nó xin cơ đấy , cái thằng từ bé đến giờ chưa bao giờ mở miệnh xin ông ….giờ lạI vì thằng khốn đó xin ông ……khốn nạn thật……



“đụng tớI Phương “à ! tao giết nó chứ đụng thôi sao ? mặc kệ cái gia đình quí tộc của nó , tao mặc kệ , tao chỉ biết phảI dành lạI con trai mình thôi , cái thằng khốn đó ……



Ông gục mặt xuống bàn , ông cảm thấy mình không thể đứng lên được nữa , sao ông trờI lạI đốI xử vớI ông vậy chớ ….



Cái thằng khốn đó , tao sẽ giết nó …..


Khang à , ba sẽ đưa con về . Tránh xa cái thằng bệnh hoạn đó …….


Chờ ba nghe con……..


Nhất định…..
Phương pov

Phương lặng lẽ nhìn Khang …rất lâu…rất lâu….Khang nằm đó …chìm trong giấc ngủ …mệt mỏI ……



Phương thở dài …..từ lúc nói chuyện vớI cha về là Khang cứ quấn lấy Phương , cứ ôm lấy Phương …..nhìn …hôn….không rờI Phương nửa bước …ngay cả lúc tắm…..



Phương đỏ bừng mặt khi nhớ lạI cái nhìn “gian ác” của Khang trảI khắp cơ thể nó, vừa tinh nghịch …vừa thèm muốn……


Phương đập đập vào cái đầu đang …..chuyển màu đen kịt của nó ….chẳng phảI nó cũng nhìn Khang như vậy sao…chỉ là không tinh nghịch mà thôi……..



Phương càng lúc càng thấy mình hư đốn …..nó chẳng thể kiềm mình lạI khi Khang chạm vào nó …..nhưng Khang chỉ chạm thôi…chẳng làm gì cả……..



PhảI rồI , Khang rất hạn chế làm chuyện đó vớI nó , Khang biết nó đau…….nếu có cũng …..only wank together……with hand…..mouth…..nhưng nó không muốn vậy…..nó muốn Khang nhiều hơn nữa…..



Phương lắc cái đầu thiệt mạnh….hi vọng quăng bớt mấy cái đen tốI trong đầu ra ……



Không biết sau này sẽ ra sao…..Phương nhìn Khang lo sợ…..sợ lắm ….cái cảm giác bất an càng lúc càng tăng……cái cảm giác đó đang chèn ép tim nó, từ từ đuổI hết không khí trong phổI nó ….khó thở quá ……



Từ lúc Khang gặp cha nó về …..Khang chẳng nói gì ….chỉ ôm chặt lấy nó …..nó thì đứng không vững…..nó biết Khang đang đứng trước ngã ba …..Khang sẽ phảI lựa chọn….



Phương vuốt nhẹ lên gương mặt quen thuộc ….Khang nằm đó ….đang ở cạnh nó….nhưng có vĩnh viễn hay không……



Chẳng lẽ mình lạI ích kỉ thế sao?……chỉ vì mình mà Khang gặp chuyện gì thế này ……..


Phương cảm thấy mình yếu hẳn…….nó phảI lấy gì tranh đấu đây…..



Tranh đấu vì cái gì …hạnh phúc của nó …bỏ mặc Khang…cha Khang….sự nghiệp Khang…..



Hay tranh đấu vớI mình …..nhất quyết xa Khang ….trả lạI tất cả cho Khang…..



Phương cảm thấy tim mình bị cái gì xuyên qua vậy …thứ gì đó nhọn hoắt…..



Nó còn được ở bên Khang bao lâu nữa …..cho tớI lúc cha Khang đem Khang đi ….đem trái tim nó đi…..



Phương hôn vào trán Khang , để cho môi mình lướt khắp vầng trán cao đó …..vài lọn tóc loà xoà…..cái sống mũi cao …..gương mặt xương xương……và ….môi hơi khô……



Khang choàng tỉnh …Phương đang hôn nó….nó vòng tay ôm chặt lấy Phương….kéo xuống Phương nằm xuống cạnh mình…..




PhảI rồI , chắc Phương đang lo lắm , nó gặp ba về nhưng chẳng nói gì vớI Phương cả…nhưng nó cũng chẳng biết nói gì …..ba nó đúng như nó nghĩ…..




Phương tiếp tục hôn không ngừng ……cổ ….rồI vai……..




Khang ngạc nhiên lắm , đây là lần đầu tiên Phương chủ động muốn làm vậy vớI nó ….không phảI Phương ghét chuyện đó lắm sao……đau lắm ……



Nó luôn cố gắng kiềm mình lại….kiềm con quỷ đang gào thét thèm khát ….vì nó sợ làm đau con ngườI mà nó yêu đến mức nó cũng không ngờ này….



- Sao hôm nay em lạ vậy?- Khang gở Phương ra khi Phương đang cắn nhẹ vào tai nó….đầy khêu gợi…..



- Em muốn anh – Phương cầm lấy tay Khang …hôn vào bàn tay to lớn đó …liếm nhe nhẹ……



- Em sẽ đau cho coi – Khang mỉm cườI - ngừng đi , anh không kiềm chế được mình lâu hơn đâu



- Anh không muốn em sao? – Phương vừa nói vừa hôn vào bụng Khang , nơi cái áo đã được kéo lên…..



- Chết em rồI- Khang kéo Phương về phía mặt mình – anh không thể chịu nổI nữa rồI, anh muốn em đến phát điên lên đây



Khang hôn Phương mãnh liệt …..mạnh như trái tim nó đang đập….tim nó hay tim Phương….quan trọng gì chứ….tụI nó đang ằnm trong vòng tay nhau….hạnh phúc…




- Em cũng muốn anh – Phương trả lờI trong hơi thở gấp gáp - rất muốn anh



Khang không để nó nói thêm gì nữa…..nó bắt Phương bận rộn vớI cái lưỡI tham lam của nó……quấn lấy nhau…….đốt cháy ham muốn ……..



Phương để Khang giật phăng cái áo một cách thô bạo….ai bảo nó vướng víu…..ai bảo nó dám ngăn giữa hai cơ thể nóng bỏng ……như chuẩn bị phun trào…..



Phương để mặc cho con quỷ trong mình làm chủ…..làm tất cả những gì nó muốn….con quỷ thèm khát cái con ngườI đang nằm trên nó ……thèm môi của ngườI đó…không bao giờ đủ……



Phương trở nên dạn dĩ hơn ….nó đáp trả lạI Khang mãnh liệt …..không hề e ngạI ….không ngừng khám phá ……mọI nơi trên cái thân hình gầy rắn chắc của Khang…..



Khang ngạc nhiên khi thấy Phương đáp trả nó mạnh mẽ như vậy ……nó bất ngờ …bất ngờ thú vị……..



Khang không kiềm được mình nữa…..phấn khích…..tiếng rên rĩ của Phương…..gương mặt đang đỏ lên …lấm tấm mồ hôi … tất cả biểu hiện của Phương ……..khêu gợI ….hấp dẫn…….



Khang không thể giữ mình bình tĩnh hơn được nữa ….nó đi vào Phương…..mạnh ….không thể kiềm chế…..



Phương không còn rên rỉ nữa …..những tiếng rên trở nên lớn hơn….đau hơn….xen lẫn tiếng thở …..đốt cháy hai buồng phổi…….



Khang không thể ngừng……mạnh hơn…..nhanh hơn…..Phương oằn mình dướI nó…..hấp dẫn con quỷ đang điều khiển nó ……


Phương đau đớn…không kiềm được tiếng rên la ……đau quá…..nhưng…..gương mặt Khang…..cái gương mặt hạnh phúc đó…….nó muốn Khang nhiều hơn nữa……



Không cách gì có thể cản lạI Khang….Phương cũng chẳng muốn cản ……



Phương để mặc mình….yếu đuốI trong cơn say của Khang…..Phương cũng say…..



Những giọt mồ hôi đua nhau chảy trên hai con ngườI trẻ trung đó……như muốn buộc họ sát vớI nhau hơn…..



Phương rướn ngườI ôm lấy Khang…..ôm lấy cái cơ thể nóng hừng hực …đẫm mồ hôi…..hôn lên đôi môi bỏng rát ………



Phương ôm lấy cái cơ thể đang đổ ập xuống ngườI nó……kiệt sức …..nó cũng không còn chút sức lực nào……cả hai đã đốt cháy tất cả nhưng gì mình có ……..



Phương để Khang hôn nhẹ lên tóc mình…….nép sát vào Khang hơn ….áp sátớhn cơ thể đang run rẩy của nó……tìm hơi ấm nơi Khang…..



- Anh xin lỗI- Khang thì thầm- em đau lắm phảI không, tạI anh không kiềm được, em hấp dẫn quá…



- Không sao, em hạnh phúc lắm – Phương đưa tay vuốt mấy sợI tóc nghịch ngợm gần đôi mắt nồng nàn đang nhìn nó – em thiệt không sao đâu



- Sao ngườI em lạnh quá – Khang ôm chặt Phương hơn ,lòng hốI hận hết sức – đau quá phảI không? Anh thiệt tệ



- Không , em vui lắm – Phương vỗ nhẹ vào cái mặt lo lắng – hơn nữa là em muốn mà



- Em hư lắm nghe – Khang gõ nhẹ vào đầu Phương- dạy hư anh mất rồI



Phương cườI , cấu nhẹ vào hông Khang…..mặc cho Khang la oai oái…..


TụI nó còn được như thế này bao lâu………


Phương phảI cố gắng để cảm nhận tất cả về Khang…cái mãnh liệt …nồng nàn…..nó muốn được đốt cháy trong vòng tay Khang…mãi mãi……


Phương sợ lắm…….sợ …..mất Khang………


Nó nhắm mắt lạI …mệt mỏI …..mỉm cườI ………cảm nhận bàn tay Khang đang nhẹ nhàng chăn sóc nơi mà ……máu vẫn còn đọng …….gương mặt cực kì lo lắng…..Phương mỉm cườI …….xoa xoa lên cái lên cái đầu xem chừng biết lỗI lắm…….tóc gì cứng ngắc….



Đêm ôm lấy hai con ngườI đó…..như muốn tặng họ một đêm hạnh phúc…yên bình….trước những sóng gió mà họ sắp trảI qua…..biết đâu …chẳng còn đêm nào như thế nữa……..



avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST] LỪA 100 LẦN - Ser  Empty Re: [ST] LỪA 100 LẦN - Ser

on Sun Dec 04, 2011 8:28 am


Khang pov




- Làm gì mà ngẩn ngườI vậy , cậu tư – Sơn kéo Khang về thực tạI – hôm nay đi học sớm vậy , không đưa honey đến lớp sao?



Khang hững hờ tiếp rục ngó ra ngoài cửa sổ như ngoài đó vừa có một tàu vụ trụ đáp xuống vậy.



- Hôm nay Phương không đi học


- Lạ à nghe , bịnh hả ?


- Không có gì , mệt thôi .- nguyên nhân của cái sự mệt đó trả lờI khó khăn


- Đừng nói là tạI mày nghe, thằng quỷ -Sơn tinh nghịch vỗ vai Khang



- Ừ , tạI tao , tao hơi thô bạo – Khang lí nhí trả lờI



- Thằng quỷ , tớI nỗI Phương đi hết nổI luôn vậy hả? -Sơn ngao ngán nhìn thằng bạn – mày mạnh hơn nó gấp trăm lần , bộ mày không biết hả ?



- Thứ trâu bò như nó ai mà chịu nổI - Tuấn tham gia hạch tội - tộI nghiệp Phương của tao quá ,bị thằng này hành chắc thảm lắm .



- TụI bay im hết coi , tụI bay thử như tao coi rồI biết , không điên lên mớI lạ - Khang phì cườI nghe tụI bạn bênh Phương , không biết tụI nó bạn ai nữa



- Thì mày cũng vừa vừa thôi –Lĩnh cũng tham gia – có đâu mà ……mày nói vớI ba mày chưa ?



- RồI , thê thảm – Khang gảI đầu dù không hề ngứa - lạng quạng dám ổng giết cả hai đứa



Không khí như chùng xuống , tụI nó đã biết trước kết quả nhưng vẫn cảm thấy hết hồn …thật lâu sau….



- Mày tính sao ? - Tuấn khó khăn dờI cái thân hình tròn trịa của mình đến gần Khang hơn



- Biết sao mà tính , tớI đâu tính tớI đó – Khang phẩy tay tỏ vẻ không quan tâm



Thầy bước vào lớp , nhưng tâm trạng của nó bây giờ thì học hành được gì nữa chớ .



Nó ngẩn ngơ nhìn ngoài cửa sổ ……Phương dậy chưa ta ……không biết có chịu ăn sáng không đây, chúa lườI ăn sáng ……..



Hôm qua chắc đau lắm …….kêu to thế mà ……ai bảo….cứ khiêu khích ngườI ta ……



Khang buồn cườI khi nghĩ đến cảnh lúc sáng , Phương nằm bẹp dí trên giường nhìn nó , mặt cứ đỏ lên……mắc cở gì chứ ….hôm qua dạn thế cơ mà ……



Cũng lạ , có bao giờ dạn thế đâu ….chắc lo lắng quá….chuyện ông già…..không biết tính sao nữa …..



Khang đâu biết tính trước , nó chỉ biết là cần nói vớI ba nó , chứ củng chẳng chuẩn bị gì để đốI phó cả …trờI ơi cái thằng…..bã đậu ……



Khang tự xỉ vả cái tính cố hửu của mình , xĩ vả cái bộ nảo của nó , mà theo như nó tính thì chẳng hơn óc khủng long bao nhiêu ….cái con vật khủng khiếp đó …..



Nếu thật sự nó thấy khủng long chắc nó cũng chẳng sợ như lúc này …..ba nó có thể làm gì hả trờI …….



Khang gõ gõ cây viết vào cái đầu tộI nghiệp đang rốI bờI của mình , hi vọng nó văng ra cái gì có ích ……




Mặc kệ cho nó gõ , cái đầu cứ trơ ra ….mà không trơ thì làm cái gì được chớ …ở nhà có cái đầu còn thông minh hơn nó gấp tỉ lần mà còn bó tay……..




Khang cú lên cái thứ gắn trên cổ mình một cái thiệt mạnh để trừng phạt …..tính đổ trách nhiệm hả ….ba mày thì mày hiểu rõ hơn Phương chớ …..




Khang bận rộn vớI những suy nghĩ của mình mà không hay thầy đã rờI khỏI lớp …..




- Mày biết ba mày tính làm gì không?- Lĩnh lôi thằng bạn trở về thực tạI




- Ai mà biết , chắc đem tao đi câu sấu , hi vọng tụI nó chê tao dai




- Sấu ăn mày còn đỡ , tao sợ nó ăn Phương kìa - Tuấn nhăn mũi lạI – mà thịt của nó thì mềm hơn thịt mày nhiều




- Mày để Phương ở nhà một mình có nguy hiểm không? -Lĩnh có vẽ là ngườI nghĩ xa nhất trong cái đám nhố nhăng này – ý tao là …ổng có thể làm bất cứ chuyện gì ….




Khang hơi chột dạ ….để Phương ở nhà có nguy hiểm lắm không ….Phương cứ bắt nó đi học mãi ……không lẽ ổng gan tớI vậy ….ổng đâu có ngu mà làm chuyện dễ bị để ý vậy chớ …..mà Phương cũng đâu ngu mà mở cửa …..mình đã dặn đi dặn lạI rồI …….



- Chắc không sao đâu



- Hay mày về coi sao đi , mày dzô cũng ngồI một đống có học hành gì đâu - Tuấn gợI ý - chắc giờ này Phương cũng đang buồn



- Hay đó , tụI tao qua bển chơi luôn – Sơn tán thành triệt để - tiết sau chán thấy mồ



Khang đột nhiên thấy thương mấy thằng bạn hết sức , tụI nó lúc nào cũng ở bên Khang , mặc kệ Khang có là gì đi nưã ….xem ra ông trờI cũng đãi nó lắm chớ



Tụ nó kéo nhau vui vẻ đi nhanh ra cổng , không nhanh là bị thầy túm lạI ngay , cái nhóm nghịch ngợm vậy mà thầy chẳng bao giờ ghét …..



- TụI bay phảI binh tao – Khang mở cổng vào nhà – Phương sẽ đạp tao ra cửa cho coi .



- Tụi tao cũng cúp mà , đâu cứu được mày chớ - Sơn cườI hà hà - tự cứu thân mình đi con



- Tao nói trước , tụI bay đừng có mùi mẫn trước mặt tao nghe - Tuấn nhăn nhó nhìn cái mặt hí hửng của Khang nhw biết thừa nó định làm gì - thằng này vừa bị bồ đá nhá , tao tha thiết kêu gọI lòng nhân đạo của tụI mày đó


- Ai da ! không dám hứa à ,mày đừng có ganh tị vớI hạnh phúc bạn bè chớ - Khang mở cửa vào nhà - Phương ơi , có tụI quỷ đến thăm em nè



- TrờI ..trờI ..! em nghe ngọt thấy ớn chưa kìa – Sơn cườI – em ơi , anh Sơn tớI thăm đây



- Ai em mày – Khang nạt thằng bạn- chắc còn ngủ để tao đi coi



- Đương nhiên là còn ngủ rồI - Tuấn cườI hô hố - bị hành đến đi không nổI mà



- Thằng quỷ , mày im dùm tao đi – Khang chạy vộI lên cầu thang



Khang mở cửa phòng ngủ ….hi vọng nhìn thấy gương mặt quen thuộc ….gương mặt đã khắc sâu trong tim nó …trong hơi thở …..trong tâm hồn nó . …vĩnh viễn….



Nhưng…….


Trống rỗng…….



Cái giường trống rỗng …..không có ai …….



Khang run lên ….có thể đi đâu …. tắm phảI rồI …..đi tắm ……



Khang lao xuống cầu thang ….chân như không chạm bậc nào cả ….



TụI bạn ngạc nhiên nhìn Khang chạy như điên khắp nơi …phòng tắm ….bếp….phòng ngủ của khách ….mặc kể tụI bạn hỏI gì …nó chỉ im lặng …chạy khắp nhà ……



- Mày bình tĩnh lạI coi – Lĩnh nắm lấy thằng bạn đang chạy như điên của mình lạI , ngườI nó lạnh ngắt – có chuỵên gì ?



- Phương….Phương…đâu rồI …- Khang lắp bắp - không có trong phòng ngủ …bếp , phòng tắm …cũng không….



Lĩnh lắc đầu nhìn thằng bạn đang run rẩy , mặt xanh như tàu lá chuốI



- Mày bình tĩnh lạI coi , hay Phương đi học – Lĩnh trấn an thằng bạn đang đứng không vững



- PhảI đó , hay nó đi chợ - Tuấn cũng lo lắng – ai mà biết mày về sớm vậy chớ



Khang lao ra cửa , nhưng bị thằng Lĩnh nắm chặt lạI



- Mày tính đi đâu , bộ tính tự tử hả ? bình tĩnh coi – Lĩnh hét lên – lúc này mày không bình tĩnh Phương biết dựa vào ai đây , thằng ngu



Khang ngồI phịch xuống ghế….run rẩy …….



- Mày đi qua lớp Phương đi Tuấn – Lĩnh quay qua Sơn – mày đi vòng vòng đây coi thử đi Sơn , gặp thì lôi nó về gấp



Hai đứa nó đi như bay ra xe , tạm vậy đã , chứ để cái đống đang gục mặt kia ra ngoài khác gì kêu nó đi chết ….thiệt hết biết …..



Lĩnh nhìn Khang …thật ra nó cũng ngạc nhiên khi thấy Khang như vậy …..thật không ngờ ……



Lĩnh vào bếp rót ly nước cho Khang …nó không muốn nhìn thấy cái tên đã thu phục được nó lạI yếu đuốI đến vậy ….



Ngày đó , nó là đạI ca của 1 đám lóc nhóc , cứ tưởng mình oai lắm ….cho đến khi gặp Khang ….cái thằng dũng cảm đó ….chẳng những đập nó một trận ra trò mà còn bất chấp nguy hiểm cứu nó khỏI tay những anh chị thứ thiệt ….nó thề làm đàn em của Khang ….nhưng cái tên ấy chỉ nhăn mặt cườI ….nó không nhận đàn em ….nghe đâu vì không muốn như cha nó …….vậy là tụI nó thành bạn……rất lâu rồI …..



Vậy mà giờ đây , cái thằng chẳng biết sợ là gì kia đang run đến nỗI mặt mày xanh mét ….vì một thằng con trai…….




Lĩnh thở dài ấn ly nước lạnh vào tay Khang ……Lĩnh không thể chê Khang hèn nhát được ….mặc dù nó chẳng hiểu tình yêu là gì cho lắm ….nhưng nó biết ….Phương quan trọng vớI Khang …hơn bất cứ thứ gì …….



Sao lạI đau khổ đến thế nhỉ ….nhiều lúc Lĩnh cũng muốn thử xem mùi vị tình yêu là như thế nào ……nó cũng quen bạn gái ….nhưng chẳng đâu vào đâu cả …chia tay nhẹ nhàng ….cũng chẳng lưu luyến gì ….rồI lạI đến cô khác ….cứ như thế mãi ……



Thật ra nó cũng sợ lắm ….sợ cái gọI là tình yêu đó …nó quá ghê ghớm …có thể làm cái thằng trước mặt nó đau đớn thế kia , yếu đuốI thế kia ….thì nó ….liệu có chống đỡ nổI không ….hay …..gục ngã …..



Lĩnh chẳng nói gì vớI Khang , nói gì cũng vô ích …..vỗ vỗ vào vai thằng bạn của mình ….Lĩnh chỉ có thể giúp nó như vậy …chẳng giúp gì hơn được cho tình yêu của nó ……con đường thằng Khang chọn thật sự quá khó khăn …….



Lĩnh thật sự chán ngán mấy cái định kiến vớ vẩn đang đè lên cuộc đờI của Khang ….biết rằng cũng không nên ….nhưng…..đó là con đường của mỗI ngườI chọn ……con đường của Khang đã chọn ….miễn là cảm thấy hạnh phúc thì cứ mặc kệ tụI nó ….cớ gì phảI vin vào mấy cái lí lẽ vớ vẩn mà làm khó hai đứa nó chớ ……cái lũ ngu ngốc …..cứ hay cho mình là đúng …..mặc kệ nỗI khổ của ngườI khác …..ai có quyền quyết định chớ…..



Lĩnh lầm rầm chửI rủa …mà thực ra chính nó cũng không biết chính xác là nó đang chửI ai ….chỉ là ……



Có tiếng xe máy ….Khang đứng bật dậy……



- Phương lớp trưởng nói không thấy đến lớp - Tuấn thở mệt nhọc , có lẽ nó đã chạy rất nhiều – tao đã hỏI mấy đứa bạn cúng không đứa nào hẹn nó hết



Khang đứng lặng ngườI ……




Thằng Sơn bước vào …mồ hôi nhễ nhại…..nó chẳng nói gì …chỉ lắc đầu ……



Khang biết mà ….nó biết chuyện gì xảy ra mà ….sao nó lạI để Phương ở nhà một mình chứ …lỗI tại nó …tất cả là tại nó



Ngược lạI vớI lo sợ của tụI bạn ….tụI nó đã thủ thế để giữ Khang lạI ….cứ nghĩ nó sẽ lồng lộn lên đi kiếm ba nó ….hay ít ra cũng đập phá cái gì đó ….như vậy có lẽ tốt hơn ….tốt hơn là nó chỉ lặng lẽ ngồI xuống , chẳng nói chẳng rằng …..mặt cứ ngơ ra …….



- Khang à , mày làm ơn bình tĩnh nghe - Tuấn nói một cách không chắc chắn - biết đâu nó còn đi đâu nữa thì sao



Đi đâu chứ , những ngày này Phương chẳng đi đâu cả , nếu đi Phương sẽ nói trước vớI nó ….chưa bao giờ khác cả …….



- Mày bình tĩnh đi , rồI từ từ tính – Sơn lo sợ nhìn Khang




- Tao không sao – Khang thở hắt ra , khó nhọc …như không khí quanh nó chẳng còn - đừng lo , tao bình tĩnh mà



Nó phảI làm gì đây ….câu hỏI đó cứ quay quay trong đầy nó ….điên cuồng đến gặp ba nó ….hay van xin ….cách nào cũng chẳng ổn ….nhưng nó biết nó phảI bình tĩnh ….nếu không ….chính nó sẽ giết Phương mất……giết cái ngườI quan trong hơn tính mạng của mình ….phảI tuyệt đốI bình tĩnh ………



TụI bạn lo lắng nhìn nó …….


Khang có thể làm gì để cứa vãn chuyện này chứ …………………………


Phương vẫn không về …………………………………..
--------------------------------------------------------------------------



avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST] LỪA 100 LẦN - Ser  Empty Re: [ST] LỪA 100 LẦN - Ser

on Sun Dec 04, 2011 8:29 am



Phương pov



Phương giật mình…….mình đã mở mắt ra chưa ?……sao tốI quá …đau quá …..


Phương ráng nhấc cánh tay lên…nhưng nó chẳng nghe lời…..chuyện gì thế nhỉ ?… đây là đâu ?….Khang đâu ?….




Có bàn tay to lớn đặt lên trán Phương …tay của Khang ? ….không ….không phảI tay Khang…..tay Khang xương hơn ….chai hơn……bàn tay có thể đập vỡ gạch kia mà …..


Vậy thì tay ai………..


- Ai ! – Phương cất tiếng lo sợ , mặc kệ cho mấy cái cơ mặt phản đốI ….chúng đau quá..



- Hay quá em tỉnh rồI ,em làm anh sợ quá - Tiếng nói trầm trầm cất lên ….nhưng không phảI tiếng Khang

Phương muốn nói gì đó nữa , nhưng đau quá …..cách…..căn phòng bừng sáng ……


Cái ánh sáng lợt lạt từ cái bóng đèn tròn tràn ngập căn phòng …..như chập chờn …..cái màu vàng ma quái ấy …..Phương cũng không chắc là màu vàng…..màu vàng sao lạnh lẽo thế………



Một gương mặt hiền từ đang cúi xuống nhìn nó ….anh Khanh ….nó muốn nói nhiều lắm nhưng anh ra dấu đừng nói gì cả …anh biết nó đau….



Anh cũng như Khang , quen vớI những trận đánh nhau , thanh toán , những vết bầm nhưng lần đầu tiên anh thấy ghê tởm những thứ đó …..những thứ mà thân hình gầy gò của Phương đang hứng chịu …….



Anh ngạc nhiên lắm ….ngạc nhiên vô cùng cái nghị lực mà thằng bé gầy gò này sở hửu …..nó chẳng phát ra một tiếng rên ….dù nhỏ nhất trong trận mưa đòn mà ba mình ban phát ……



- Em cứ ngủ đi lát nữa , trờI tốI rồI - anh vớI tay định tắt đèn , anh không muốn nhìn thấy thân hình xơ xác của Phương ….nhót hết cả ruột ….


- Không , anh cứ để đèn đi , em tỉnh rồI – Phương xem ra đã nói dể dàng hơn – anh cứ ngủ đi



Phương nhìn quanh căn phòng , một căn phòng nhỏ không cửa sổ , hơi bừa bộn một chút vớI mấy thứ lộn xộn ở góc phòng ……chỉ một cái giường sắt ….nó đang nằm ….anh Khanh nằm đâu….



- Đây là tầng hầm nhà anh …..thật ra là để mấy thứ lặt vặt , không ngờ còn có thể nhốt ngườI nữa – anh Khanh nâng đầu nó lên cho nó uống nước – cũng may còn cái giường anh làm biếng quăng , hên thiệt



Phương cườI , anh Khanh cũng cườI ….nó thương anh Khanh như anh trai mình vậy …anh tốt quá …chỉ vì nó …..



- Em cám ơn anh nhiều nghe , anh Khanh - Phương nhìn theo cái dáng to lớn vững chảI



- Cám ơn gì , anh có giúp gì được cho tụI bay đâu – anh cườI - đợt này thằng Khang chắc giết anh quá



- Anh đừng nói vậy , anh giúp tụI em nhiếu lắm rồI



- RồI ….rồI ….biết rồI , ngủ đi



Phương không ngủ được ….chắc giờ này Khang lo lắm ….chắc giận mình lắm ……


Phương thở dài , không biết mình làm vậy đúng hay sai nữa……



Sáng , Khang vừa đi học Phương cũng dậy ngay ….Phương muốn tự đi gặp ba Khang…..



Phương cũng nghĩ nhiều lắm , cũng định đi vớI Khang nhưng xem ra chắc Khang chẳng cho đâu



Vật là Phương tự mình đi ….Phương muốn gặp ba Khang ….thật ra Phương chỉ biết là nên gặp chứ cũng chẳng biết mục đích thực sự là gì …..



Phương thở dài …mình biết trước là mình làm chuyện ngu mà ….nhưng sao cứ có cảm giác phảI đi chứ ….ôi cha …mình làm việc theo cảm giác từ lúc nào thế này …..



- Anh Khanh lên đây ngủ luôn nè – Phương nói khi thấy anh định nằn ra sàn – có đủ chỗ cho anh em mình mà



- Anh mà gác chân lên là em chỉ có chết – anh cườI hà hà



- Không sao , anh cứ lên đây , ở đó lạnh chết



Anh Khanh xem ra không thể từ chốI , Phương nép vào trong nhường chỗ cho thân hình to lớn của anh Khanh ….nhà gì mà ai cũng cao thế không biết ……



Phương nghĩ miên man ….cũng chẳng biết nghĩ về cái gì …còn có thể nghĩ gì được chớ …

Kệ ….đã quyết định rồI thì ra sao thì ra …..


Anh Khanh thở đều đều bên nó ….lớn lên Khang có như anh Khanh không nhỉ …chắc đẹp trai hơn …..Phương tủm tỉm cườI…….



avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST] LỪA 100 LẦN - Ser  Empty Re: [ST] LỪA 100 LẦN - Ser

on Sun Dec 04, 2011 8:29 am



Ông HảI pov

Cái dáng dềnh dàng đi qua đi lạI trong phòng ….xem chừng bồn chồn lo lắng ….không bồn chồn sao được …..


Ông vò vò cái đầu đã bạc đi nhiều …chỉ sau có 2 ngày …nhìn ông già đi hẳn …..


Ông bốI rốI quá , không biết phảI làm sao vớI cái thằng tự dẫn xác đến ……



Ông đã dự định là nhiều cách , muốn gặp cha nó hay xử nó như bọn ông hay làm vậy mà nó lạI tự đến ….không một chút lo sợ …..nó làm ông e ngạI ……



Cái kiểu tự tin của nó làm ông nể phục nhưng cũng làm ông nổI điên lên ….sao nó không sợ hãi ….sao nó không núp sau lưng thằng con trai ông mà đến đây ….sao lạI ngang nhiên đến tìm ông …..nó làm ông bốI rốI ……



Ông thích cái khí phách của nó lắm …. cái kiêu ngạo tự tin của nó ….cái ánh mắt…cái tư thế …..thản nhiên đến mức ông phảI chùn bước ……tiếc quá phảI chi ….



Lần đầu tiên ông thấy có đứa dám nói chuyện vớI ông một cách thẳng thắn như vậy ….ngoài thằng Khang …..



Thằng này xem ra đã trưởng thành nhiều …ông cứ nghĩ nó sẽ lao đến đây ngay …lồng lộn lên ấy chứ …vậy mà nó bình tĩnh đến mức ông cũng phảI ngạc nhiên …nó định làm gì nhỉ ….cái lũ trẻ này lớn từ bao giờ thế không biết ……




Ông bất giác không ngăn được mình mỉm cườI …nhanh quá ….xem chừng mình cũng đã già rồI …..ai cha………



Ông thấy thích thằng Phương quá …….nó biến thằng con trai ông trưởng thành đến mức ông cũng không ngờ …….



Nụ cườI chợt tắt trên môi ông …phảI chi chúng nó ……….



Ông cũng chưa biết làm gì vớI Phương ….ông không thể giết nó ….ông phát hiện ra điều đó khi cho nó một trận ….ông không muốn giết nó …..cái kiên cường của nó làm ông thương quá …..sao thằng bé gầy thế nhỉ …thằng Khang nấu ăn khá lắm mà….



Ông nhớ lạI cái kiểu nói chuyện của nó mà phì cườI …ông hỏI nó muốn gì …..



“ Con muốn có Khang và con muốn bác cho phép tụI con “ ….táo tợn nhỉ ….



“ Con muốn Khang hạnh phúc , nhưng nếu con ra đi Khang có hạnh phúc không ?”…hỏI khó ông quá , ông biết thừa cái thằng quý tử của ông , nó không điên lên mớI lạ…..



“ Con van bác , con không muốn bác hay Khang phảI lựa chọn gì cả “ …ôi , trờI , van xin cái kiểu gì vậy chớ …..



Ông thở dài ….ông làm sao thế này …đáng lẽ phảI căm hận nó lắm nhưng sao lại……



Ông thương cả hai chúng nó …. đã bao lần ông tự hỏI nếu ông chấp nhận thì sẽ ra sao ?……



Ông Duy , ba thằng Phương , ông ta nghĩ sao nhỉ ?…..sao ông có thể dễ dàng chấp nhận chuyện này nhỉ ….ông ta còn cần bảo vệ danh dự hơn mình gấp trăm lần …..làm thế nào nhỉ ….



Ông lạI thở dài ….cái lũ ngốc này …….



À ! thằng Khanh có lo cho nó chu đáo không đây ……



Chính ông cũng chẳng nhận ra là ông yêu thương thằng Phương từ rất lâu rồI ….như thằng Khang vậy ……ông cứ nghĩ nó là con mình không ấy chứ …chắc gì ông Duy tự hào về nó bằng ông …ông cũng chả biết tạI sao cái thằng ranh ấy có khả năng làm cho ông thương nó
thế ……hỏI sao thằng Khang ……ai cha….



Ông nhốt thằng Khanh chung là sợ Phương không chịu nổI thôi chứ chả phảI cái lí do vớ vẩn không cho thằng Khanh báo cho thằng Khang biết ….xờI ơi . cần gì báo …….



Tự nhiên ông không biết mình đang làm gì đây nữa , cản tụI nó hay giúp đỡ nữa …..bực quá …



Ông càng lúc càng bực mình ….mà cái lí do lạI là chính thái độ của ông ……sao nó cứ lờ lững thế nhỉ …..



Có lẽ ông nên gặp ông Duy một chuyến ……..
Khanh pov



Không biết ông già định làm gì đây nữa ….nhưng đây đúng là đả kích lớn vớI ổng ….ba anh em ổng thương thằng Khang nhất …ổng cũng thương Phương như con ….hỏI sao ổng không nổI điên lên …..



Không biết ổng làm gì nữa ……..



Khanh nhìn qua cái thân hình đang co quắp gốI đầu trên tay anh ….ai cha , chắc chú nhóc lạnh đây ……biết thế mình mặc áo khoác thì hay quá …..trờI đất ở nhà mà mặc áo khoác ….



Khanh nhìn chú nhóc gầy gầy nằm trên cánh tay to lớn của mình …. nhìn thấy nó bước vào hiên ngang mà anh thót cả tim ….cứ nghĩ thằng này điên rồI ….đúng là gan cóc tía ……cái tính ngang ngược cứ như thằng Khang vậy …….



Phương rùng mình , chắc lạnh lắm ….Khanh kéo cái thân hình nhỏ bé sát lạI mình ….đưa bàn tay ôm chặt lấy cái con ngườI lạnh ngắt ấy …….




Thằng Khang mà thấy cảnh này chắc giết mình quá ….anh phì cườI ….cái mặt xinh xắn dịu dàng đang nép vào ngườI anh ….chết thật , mình cũng ……




Ai cha ! chắc anh em nên có sở thích giống nhau thôi ….cũng như Khang , cứ nhìn thấy tình cảnh này mà không muốn bảo vệ Phương mớI lạ ….không có cái vẻ kiên cường như hồI sáng nữa …nhìn Phương yếu đuốI quá



Nhanh lên …Khang à …..anh cũng …..



Anh nhắm mắt lạI chiến đấu vớI ý nghĩ đang nảy ra trong đầu mình ….



Vớ vẩn …coi nào Khanh …nó là ngườI yêu của em mày …thằng khốn….. của em mày …hơn nữa …mày đã có bạn gái rồI ….thằng khốn …..ngườI mẫu cơ đấy ….thằng ngu…..



Khanh cứ mảI mê đấu tranh vớI mình không hay trờI đã sáng …..một này mớI lạI bắt đầu …..


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST] LỪA 100 LẦN - Ser  Empty Re: [ST] LỪA 100 LẦN - Ser

on Sun Dec 04, 2011 8:29 am



Khang


Trời đã mờ mờ sáng , Khang vẫn ngồI đó ….Khang không thể tin là đêm có thể dài đến vậy …lạnh đến vậy …..vậy mà trước đây Khang đâu có biết …chỉ có ấm áp …hạnh phúc …khi có Phương….



Lần đầu tiên Khang trải nghiệm cảm giác không có Phương bên cạnh mình …dù chỉ mớI 1 ngày ….


Trước đây Khang cũng hay đi tập huấn , phảI xa Phương lâu hơn thế này nhiều , nhưng cảm giác rất khác ….cái cảm giác tin chắc Phương có ở nhà …chờ đợi , vớI gương mặt nhăn nhó , những lời trách móc , và than thở vớI những câu chuyện Khang kể mà theo Phương là bạo lực thấy ớn …….



Khác …khác vớI cái cảm giác xa Phương như thế này …..



Với Khang ….đây cũng là một dịp tốt để Khang trả lời cho câu hỏi của chính mình…..”mình có xa Phương được không? “…….



Khang biết nếu xa Phương , mình có thể còn nhiều thứ lắm ….nhưng những thứ đó với Khang giờ chẳng có gì quan trọng hơn một sợI tóc của Phương nữa …chẳng còn gì quan trọng hơn Phương trong lúc này cả ……



Khang vò vò cái đầu đang căng lên của mình …cả một đêm dài Khang suy nghĩ …ai cha , sao mình không bạc đầu như trong mấy phim kiếm hiệp ta …nếu thế càng hay …Phương sẽ cảm động đến chết vì mình thôi …



Chắc giờ này Phương đang bầm dập dữ lắm … không biết có đau lắm không ……




5’30 sáng rồi …..ai da……đã quyết định rồi thì cứ thế mà làm thôi ….chờ anh nhé , Phương . nhất định anh sẽ đón em …gắng chịu đựng 1 chút nhá …



Khang chợt phì cười ….mình sến như vậy từ lúc nào thế không biết ………


Khang đứng dậy đi vào phòng tắm …Khang cần tỉnh táo để tranh đấu cho hạnh phúc của mình chớ ….



- Alô! Anh Kháng hả ? anh làm ơn giúp em chuyện này đi ?

…..

- Thì quan trọng thì mớI nhờ chớ

…..

- Anh lên liền đi , giờ có anh mớI cứu được em thôi

……

- Anh Khanh cũng tiêu rồI , giờ anh có lên không ?

……

- Rồi vậy nhá , em nhờ anh đấy…..bye


Vậy là xong . mong cái ông cà giựt đó chịu lên sớm , càng sớm càng đỡ cho Phương……


Khang vào phòng đánh thức lũ bạn đang ngủ lăn lóc ….tội nghiệp , tụI nó sợ mình điên đó mà …..


Mà cũng lạ , Khang cũng không ngờ mình có thể bình tĩnh đến vậy …..


Không biết sẽ ra sao , nhưng cứ ráng hết sức đi đã , còn nếu không được , có lẽ ……thôi không nghĩ nữa ….cố lên thôi……


Khang dứt khoát bước ra khỏI căn nhà ……hít sâu …cái dư vị những ngày hạnh phúc đang còn lẩn quẩn quanh ngôi nhà thân thuộc …..


Khang đang bước những bước đầu tiên ……..







Phương




Trời sáng chưa nhỉ , ở trong cái căn phòng này chẳng thể phân biệt nổI ngày và đêm , cái không khí pha trộn giữa mùi ẩm mốc và bụI bặm càng làm Phương mệt mỏI .



Phương thở dài , anh Khanh vẫn còn ngủ …..



Phương nhấc nhẹ tay anh Khanh ra khỏI ngườI mình , cánh tay to lớn quá , không xương xưong như tay Khang , nhưng ấm áp ….. Phương thoáng ngạI ngùng …nghĩ gì thế không biết ….



Anh Khanh rất đẹp trai , vẻ đẹp của đàn ông trưởng thành ….Phương nhìn cái gương mặt đang ngủ cạnh mình



Cái cằm vuông , mày rậm , mũi cao …như Khang …..chà …nhà này ai cũng đẹp trai cả …môi hơi khô……



Phương cười thầm khi nghĩ đến môi của Khang , cừ trờI hanh khô là kêu oai oái , chẳng bíêt sao nó lạI khô đến vậy ….


Phương không biết Khang đang làm gì , không làm điều gì dạI dột là may rồI , Phương còn lạ gì cái cái tính nóng như lửa cuả Khang nữa chớ ….ôi …chỉ còn biết cầu trời ….



Nghĩ miên man một lát Phương lạI chìm vào giấc ngủ …mệt mỏi ……



Không biết bao lâu …..



- Ủa?!!Kháng ! sao mày lên đây vậy



Phương giật mình tỉnh giấc khi nghe giọng anh Khanh , Kháng , hình như anh ba thì phải , Phương rất ít gặp anh này , không có cơ hội gặp …người mà Khang cho là thiệt thòi nhất trong 3 anh em



Nghe nói ảnh đi làm con nuôI cho bác tư từ nhỏ , lạI không chịu học hành gì ….ảnh đang giúp ba ảnh quản lí công chuyện ở dưới mà …..lâu quá rồI không gặp ảnh ….


- Bộ bình thường không lên được hả ? anh làm gì mà ông già tiễn anh vô đây luôn vậy?



- Kệ tao ! thằng Khang kêu mày lên hả ?



- Ờ , nó năn nỉ lên “kíu” mèo của nó …ai cha …cưng chiều nó quá rồI hư luôn – Kháng than thở - nó muốn sai giác nào là sai , mớI 5 giờ mấy mà nó lôi tui lên rồI



- Ba biết chưa – Khanh vốn không thuận lắm vớI cái thằng cà chớn này , vậy mà Khang thương nó mớI chết chớ



- Chưa , chắc cũng sắp biết giờ - Kháng ngáp dài – anh tra hỏI đủ chưa để tui ngắm cái đống bèo nhèo kia coi



Phương gắng gượng ngồI dậy , cảm giác như mấy cái xương rụng từng cái …từng cái theo từng cử động của mình



- Em chào anh , lâu quá rồI không gặp anh – Phương chào – anh càng lúc càng đẹp trai , em nhận không ra luôn



- KhỏI khen , mày tính cua anh hay sao mà khen dữ dzậy – Kháng cườI khà khà – lâu lâu gặp lạI anh cũng chả nhận ra cái đống bầm dập này là mày nữa đấy



- Dạ ! một chút thôi mà anh – Phương cườI vui vẻ , anh vẫn nói chuyện như ngày nào ,cái tính bông đùa đó…-Khang lôi anh lên hả , vậy chuyện ở dướI ai lo , kéo nhiều ngườI lên đây quá anh không sợ sao ?



- Ai cha ! lo cho thân mày đi , khỏi lo cho anh , mà cái thằng ranh ấy có cho tao lựa chọn đâu chớ - anh ngáp dài liên tục – lôi cổ anh khi đang bợ ngườI đẹp mớI đau …..



Phương cườI thành tiếng , lúc nào gặp anh Kháng cũng vậy cả , cái kiểu nói chuyện thoảI mái đến mức cái không khí tù túng này cũng bị thổi đi mất , một làn gió mát vô hình nào đó đi ngang qua…….



Anh Kháng đã thay đổi nhiều lắm , anh nhìn chững chạc hơn 3 năm trước nhiều …..vẫn nước da cột nhà cháy vớI cái mũi cao độc quyền của nhà này , tóc anh cứng như tóc Khang vậy nhưng hơi ngả sang vàng vàng màu nắng …



Anh cao nhưng không to như anh Khanh ..cũng không quá xương như Khang ….rắn chắc ….anh mặc cái áo thun tay ngắn , đen …cánh tay vớI những bắp thịt săn chắc …không cuồn cuộn nhưng có vẻ dẻo dai …..một thân hình đẹp …..



Xem ra Khang giống anh nhất , cả cái dáng đi thư thả , thoảI mái …..chắc cả hai giống mẹ …con trai giống mẹ chắc là cực rồI …..



Cái vẻ bụi bặm bất cần dường như chẳng thay đổi gì ….nhưng đôi mắt đen , nhỏ sắc sảo thông minh dưới hàng lông mày rậm rạp nói rằng anh cũng đã mệt mỏi …vẫn sáng nhưng chẳng còn vẻ tinh nghịch như xưa nữa …..3 năm cũng là một thời gian daì mà …bao nhiêu chuyện đã xảy ra ……



- Ranh con , sao mặt ngu ra dzậy ? – Kháng bất ngờ hỏi làm Phương giật mình , sau khi nói nhỏ gì với tên canh cửa - thừ người ra đó làm gì , đi thôi


- Maỳ đưa nó đi đâu – anh Khanh hỏi


- Anh không lôi nó ra được thì tui lôi – Kháng thản nhiên , dù sao với anh , anh Khanh cũng không giống một ngườI anh cho lắm luôn có gì đó xa lạ giữa hai ngườI


- Mày lộn xộn ba giết mày cho coi , ổng đang điên lên đó – Khanh thực sự lo cho cái thằng có vẻ chẳng biết tính toán gì , trong thâm tâm anh nó vẫn là một phần máu thịt . mặc dù anh không ưa nổI cái mặt vênh váo của nó


- Anh khỏi lo – anh tiến lại gần Phương – sao ? đi được không ?



- Không ! em không đi đâu . – Phương trả lờI dứt khoát – em cần nói chuyện với bác


- Thôi đi ông tuớng , ổng đem mày đi câu sấu chớ mày tưởng ăn vạ được ổng hả - Chẳng ngần ngại anh vác luôn Phương lên vai mình - gớm , cứ tưởng nặng lắm , anh tự lo nghe Khanh , tui go à



- Không ! anh Kháng bỏ em xuống – Phương dãy dụa – em nghiêm túc đó



- Ờ .. ờ …nghiêm túc , biết rồI – anh vẫn vác Phương đi không ngoảnh lại – thì anh mày cũng nghiêm túc đây



avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST] LỪA 100 LẦN - Ser  Empty Re: [ST] LỪA 100 LẦN - Ser

on Sun Dec 04, 2011 8:30 am



Phương biết có dãy dụa gì cũng thua , cái cánh tay cứng như thép đang giữ lấy Phương đang chứng minh cho Phương thấy “ kẻ mạnh mớI có quyền “^^



Ôi chao ! yếu cũng là một thiệt thòi trong cái thế giớI này , sau này mình phảI học võ mớI được – Phương tự hứa vớI bản thân ,mặc kệ anh Kháng vác nó quăng uỵch xuống xe



Lạng quạng dám phí công đi lắm à …….



Phương chán nản ……có cảm giác không yên từ khi gặp anh Kháng ….chuyện gì vậy nhỉ ….sao cứ thấy lo lo ….
Kháng



Anh mở cửa cái căn nhà nằm ngay mặt tiền cái đạI lộ mớI mở , đạI lộ 91 ….nhà của bạn anh , nó không ở nữa nhưng cũng chả làm gì được , bán thì đụng qui hoạch , còn cho thuê thì nó lạI quá lớn …..thôi kệ , nhờ mấy cái qui hoạch treo vớ treo vẩn mà anh có chổ ở đàng hoàng thoảI mái , không phảI ở trong mấy cái khách sạn đông đúc lắm chuyện …


Kháng ngó Phương , cái thằng không biết hoàn cảnh này …đang thản nhiên ngắm căn nhà…, còn khen đẹp nửa chớ , có cần đem kiếng ra cho nó coi cái bộ dạng tơi tả của nó không ta …..



Kháng thấy khó chịu trong lòng …trước kia anh thích thằng này lắm , nhưng nếu nó phá hoại thằng em mà anh yêu quý nhất …..thì lạI khác …..



Kháng sa sầm mặt , anh cố kiềm cơn giận của mình , không cho nó bùng lên mất kiểm soát …..



Anh không như Khang …. nóng nảy nhưng thật thà , cũng chẳng như anh Khanh ….lý tưởng , con ngườI của lý tưởng …chả thế mà làm bác sĩ à ……..anh luôn thực tế và khôn ngoan …anh luôn biết anh đang ở đâu , muốn gì và phảI làm gì ….một con ngườI lạnh lùng bất chấp thủ đoạn …..hình như không có nhược điểm ….luôn được che dấu cẩn thận vớI cái vỏ bề ngoài hoàn hảo …cái vẻ bất cần , cái tính bông lơn ….



Ôi ! nhưng cái nhược điểm duy nhất và lớn nhất lại nằm chình ình trong chính bản thân anh ….cái thằng em cà chớn ….cái thằng em mà anh yêu quý vô cùng , cái con người ruột thịt quan trọng nhất vớI anh …..con ngườI duy nhất đã công nhận sự tồn tạI của anh trên cõi đờI này ….không phảI ba ,mẹ hay anh Khanh …mà là thằng nhóc đó … thằng nhóc yêu quý anh vì anh là anh chứ không phảI vì cái trách nhiệm gia đình vớ vẩn …….



“ Anh ba” … trờI ơi! ngọt đứt ruột chứ không lạnh lùng như ba , không vờ vịt như anh Khanh – Kháng nhắm mắt nhớ lạI cái ngày anh gặp lạI nó sau bao năm xa cách …cái ngày mẹ mất …



Đến bây giờ anh vẫn nhớ cái mặt mếu máo của nó chạy ra đón anh …cái thằng khỉ ấy lại còn an ủi ngược lại anh nữa chớ ….nó thương anh không gặp được mẹ lần cuốI …nhưng anh cũng có tiếc gì đâu …..mẹ….ấn tượng còn lạI ở anh chỉ là ánh mắt buồn rườI rượI …..



Chỉ có nó mớI thực lòng mong muốn anh quay về …còn ba và anh Khanh thì chắc gì mong muốn thấy nó chớ ….ba ngại…ổng thấy có lỗI khi để nó ra đi ….mà phàm là con ngườI thì có ai muốn thấy tộI lỗI của mình lởn vởn trước mặt đâu chớ …hơn nữa anh cũng chẳng ngoan ngoãn như ông muốn ….



Cái thằng khốn kiếp ấy cũng đã lớn rồI , anh vừa mong nó trưởng thành nhanh để trả lạI cái chổ ba vốn dành cho nó mà anh đang ngồI ….có lẻ sau đó anh nên đi cho đỡ xốn con mắt của ba …. xờI , nếu ổng mà gánh nổI anh mắc gì ở lạI đây chớ , anh chỉ muốn giữ lạI những thứ này cho thằng em của mình thôi ….nhưng anh lạI vừa mong nó cứ bé hoài để anh có thể bảo vệ nó …chăm sóc nó ….ôi chao ! suy nghĩ của một ông bố đây mà …..



- Anh Kháng , em mượn phòng tắm một lát nghe – Phương cắt ngang dòng suy nghĩ của Kháng , lôi thô bạo Kháng từ quá khứ trở về - ngườI dơ khó chịu quá



Kháng nhăn mặt khó chịu …khó chịu vì bị lôi thô bạo , nhưng khó chịu hơn là không biết cái thằng đang đứng trước mặt anh đang nghĩ gì nữa .




- Mày không định trốn đi à , anh không lo cho mày lâu hơn được đâu




- Không ! em không sao đâu – Phương cườI nhìn anh kiên quyết , cái nhìn như nói “ anh đừng hòng đẩy em đi “




- Rồi ….rồi … - anh phẩy tay chỉ về phía phòng tắm – coi trong tủ cái nào vừa thì lấy mà mặc xong ra cho anh nói chuyện



Phương đi nhanh về phía ấy ….cái cảm giác bất an cứ tăng dần …có khi nào Khang có chuyện gì không …..con cầu xin ông trời……



Kháng nhìn theo Phương khuất sau cánh cửa ….thôi rồI , thằng này không dể xử như anh tưởng …nó gan góc hơn nhiều ….ai cha ! thôi thì đốI vớI cái dạng này thì nói thẳng ra lạI hay hơn……..



Không biết Khang biết cái lí do anh thật sự lên đây thì sẽ giận như thế nào ….Kháng không lên để cứu Phương như nhờ vả của Khang …anh đem Phương đi là có mục đích khác ….



Nếu ông già mà kiên quyết thì mình đâu có khổ thế này , ôi cha ….cái con ngườI tình cảm đó chả làm được gì cho nên hồn cả …….



Anh lầm bầm cằn nhằn …. mà dám ổng đồng ý chuyện tụI nó lắm à ….nếu để chuyện này xảy ra thì sao …ổng tính bán rẻ tương lai của thằng Khang sao chớ …..sao lạI để nó lao vào mốI quan hệ không có tương lai này được ….ôi không thể nào , cứ nghĩ tớI cảnh nó bị ngườI ta nhìn ngó soi mói là đã điên lên rồI , lạI thêm sự nghiệp tuyển thủ của nó nữa …hơn nữa liệu còn có ai kính trọng nó không chớ …làm sau dạy bảo được đàn em ……




Anh không thể nào để chuyện này xảy ra được ….kệ cho cái thằng ranh ấy có giận anh suốt đờI cũng được ….phảI dẹp ngay cái tình yêu vớ vẩn này …..rồI nó sẽ quên thôi … chắc chắn thế …..




Anh tự cảm thấy không tin lắm vào bản thân mình ….nó có thể quên được không đây …



Nhưng cũng chẳng thể để nó biến thành quái dị như thế được …..



Đôi mắt anh …..dường như …..chẳng giống mắt ngườI nữa …..tia nhìn như sói vậy …..hoang dã ….xảo quyệt……



PhảI chi nó chịu trốn đi thì đã hay …anh sẽ có trăm ngàn lựa chọn để xử lí gọn gẽ việc này …và cũng chứng minh cho thằng Khang thấy nó không xứng để hi sinh nhiều vậy ….nhưng nó lạI ở lạI …anh thở dài ….đành vậy…….



Anh đứng dậy bước lạI gần cửa sổ …cũng sắp trưa rồI …



avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST] LỪA 100 LẦN - Ser  Empty Re: [ST] LỪA 100 LẦN - Ser

on Sun Dec 04, 2011 8:30 am



Phương



Phương nhìn cái đống bèo nhèo trong gương ……không phảI là mình đó chớ …không ngờ thảm vậy ….dzậy mà cấp trước Khang có đi tập bầm dập về Phương cũng chẳng thương tiếc gì mấy ….còn cằn nhằn hoài …ngườI ta phảI chịu đựng những vết thương này thường xuyên …vậy mà…..



Phương thầm chửI rủa cái tên đang nhìn nó trong gương …cái mặt tên đó bầm mấy cục …



Cái cằm hơi nhọn giờ thì hết nhọn luôn, sưng chù vù …còn phía đuôi dài của mắt trái cũng ráng kéo theo một cục gì đó xanh xanh ….ôi , coi mà thấy ớn ..



Mình mẩy thì khỏI dám nhìn luôn , chắc trờI trả báo mình đây mà ….ai biểu không thương ngườI ta lúc ngườI ta bầm dập ……mai mốt hết dám ….



Phương để mặc cái vòi sen xoa dịu những vết thương trên cái thân hình cao gầy của mình ….cái nước da vốn đã trắng xanh giờ còn điểm vô số những điểm xanh đỏ nhìn cứ như bức tranh trừu tượng thấy ghê nào đó …..thiệt hổng dám nhìn lâu…..



May quá , nhà này có ai đó cùng cở vớI mình …có hơi rộng ….nhưng không sao …Phương nhanh chóng mặc mớ chiến lợI phẩm thu được từ tủ quần áo ….coi nào…cũng được lắm chớ …cái áo sơ mi có vẻ quá rộng ….quần jean thì đỡ rộng hơn …thế này là may rồI ….




Phương chuẩn bị sẵn sàng ….đốI đầu vớI mọI chuyện thôi ….


Dường nhi mình đã quên điềù gì đó quan trọng….gì thế nhỉ….



Anh Kháng ngồI gác chân thoảI mái , có vẻ như thú vị vớI tờ báo đang cầm trên tay lắm …..anh ngước lên khi nghe thấy tiếng bước chân Phương tiến lạI gần mình .



Anh vẫn cườI nhưng Phương sao Phương vẫn cảm thấy cái không khí xung quanh mình nằng nặng làm sao ấy ….nó như muốn bóp nghẹt cái gì đó ……



Dù vậy Phương vẫn thẳng ngườI ngồI xuống đốI diện vớI anh Kháng , Phương sẵn sàng tất cả …….đã chẳng còn đường lui …..chẳng còn con đường nào từ khi Khang và mình gặp nhau ….mình sẽ tự mở con đường cho riêng mình vậy …




Khang nhìn Phương một lúc , có cái gì đó ngoan cường trong đôi mắt đang nhìn thẳng vào anh ….đôi mắt của những ngườI đã sẵn sàng đương đầu vớI giông bão ….hèn gì ông già quý nó thế …bình thường thì nó toi lâu rồI …..



- Anh thấy anh em mình nên nói chuyện thẳng thắn vớI nhau , được chứ - Kháng dường như không cườI nữa



- Dạ! như vậy có lẽ tốt hơn – Phương hít sâu – em không tránh né bất cứ câu hỏI nào , xin anh cứ tự nhiên



- Tốt ! vậy anh hỏI vài câu tò mò trước nhé , sao em không chuyển đổI giớI tính , anh thấy bên Thái làm rất nhiều – Kháng hơi đãng – như thế thì tiện hơn giờ nhiều , đúng không?



Phương thấy cực kì bất ngờ , Phương mọng đợI những câu hỏI khác hơn …hay ít ra nó cũng liên quan đến tình hình hiện tạI ….chứ không phảI câu hỏI chẳng ăn nhập gì như thế này …..lạ thật , anh vốn rất thông minh , sao lạI hỏI thế nhỉ ….hay là anh có ý gì …..



- Dạ , em không muốn , em là con trai – Phương nói một cách đều đều – dù em có yêu Khang nhưng em vẫn là con trai , thưa anh ….



- Lạ vậy – Kháng có vẻ chẳng quan tâm đến cái vẻ ngạc nhiên của Phương – nhưng như thế tiện hơn chớ …



- Cũng vậy thôi anh , không khác nhau mấy đâu – Phương thành thật trả lờI – vả lạI em muốn Khang yêu em vì em là chính em thôi ạ



Kháng chợt nhìn thẳng vào mắt Phương ….cái nhìn đó….không phảI giận dữ …cũng chẳng phảI cái nhìn của những ngườI đang nói chuyện nghiêm túc ….có cái gì đó đe doạ …cái nhìn của con thú săn mồI …..Phương ….bất chợt nhớ ra điều gì đó ….



- Thế đấy , từ đầu đến cuốI toàn là mày muốn thế này , mày muốn thế nọ - giọng Kháng cất lên nặng nề – anh chưa thấy mày vì Khang cái gì cả .



Phương lặng ngườI , phảI rồI , anh đâu có nói cho phép hai đứa đâu Phương đã quên mất một điều …điều quan trong nhất ….



Phương lẽ ra phảI nhận ra ngay quyền lực ở con ngườI này mớI phảI chứ …..



Không phảI ông HảI có thể ngăn cách hai đứa nó …mà chính con ngườI đang im lặng nhìn nó ……ngườI nắm quyền lực cao nhất ở cái gia đình này …..ngườI mà Khang luôn yêu thương và kính trọng nhất ……



Đôi mắt vẫn nhìn Phương ….cái nhìn càng lúc càng hoang dã ….như muốn đóng băng con mồI trước mắt …..vậy mà Phương đã không nhận ra …..vì cái gì mà không nhận ra …..



Phương hít tất cả không khí xung quanh mình cho đầy buồng phổI đang run sợ …dù là anh thì sao chứ , cũng là con đường mình đã chọn …..dù có phảI đốI đầu vớI con ngườI đáng sợ này thì mình cũng phảI đi tớI cùng ……



- Anh nói đúng , em quá ích kỉ khi chỉ nghĩ cho em – Phương ngẩng cao đầu – nhưng em tin là mình có thể làm Khang hạnh phúc



- Nhưng anh không tin – hình như anh giận dữ vì không hù chết được con mồI của mình - bây giờ thì nghĩ vậy , nhưng 2 , 3 năm sau hay 10 năm sau thì sao , mày có chắc thằng Khang không hốI hận không ? mọI thứ hi sinh vì tình yêu này quá lớn …gia đình …danh dự …và cả cái sự nghiệp vớI võ thuật mà nó yêu thích nữa …mày nghĩ ngườI ta có thể chấp nhận được một tuyển thủ như vậy sao ? anh tin là trong tình hình hiện nay thì không , lúc đó mày định làm gì , còn gì để trả lạI cho nó ?
- anh gằn từng tiếng



avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST] LỪA 100 LẦN - Ser  Empty Re: [ST] LỪA 100 LẦN - Ser

on Sun Dec 04, 2011 8:30 am


Từng lờI …từng lờI như cắt vào tim Phương …không phảI Phương không biết...nhưng…



- Anh tin thằng Khang bình thường – Kháng nói tiếp – mày cũng biết điều đó chứ , anh cũng tin tình yêu này không phảI thoáng qua như ba anh nói , mặc dù ổng hi vọng là vậy ….nhưng rồI nó sẽ qua đi , trên đờI này con ngườI sống đâu chỉ vì tình yêu chứ , còn nhiều việc khác cũng quan trọng đâu kém gì …..



Kháng lặng nhìn Phương một chút , thấy Phương không phản ứng gì anh nói tiếp



- Anh không tin mày có thể bù đắp tất cả những thứ đó nhưng nếu ngược lạI …..Khang có thể đau khổ vì mày một thờI gian rất lâu , anh tin là vậy , nhưng nó sẽ nhớ đến mày như một tình yêu đẹp , một kỉ niệm niệm buồn ….vậy không phảI hay cho nó hơn sao ….



Kỉ niệm buồn ….ba chữ như rạch nát trái tim Phương ……Phương nhìn con ngườI trước mặt mình ….sao tàn nhẫn lạnh lùng đến vậy ……



Phương nhìn thẳng vào anh , mặc kệ đôi mắt đe doạ đó …mặc kệ cái tia nhìn sắc lạnh đó ….



- Vậy anh có chắc Khang sẽ được hạnh phúc không? – Phương nhìn đôi mắt có vẻ hơi chùng xuống nói tiếp – anh có hiểu Khang sẽ như thế nào sau đó không ? ,em không biết , nhưng em tuyệt đốI không để chuyện đó xảy ra , những điều anh nói em cũng đã nghĩ đến . rất nhiều, nhưng em tin tụi em có thể làm tất cả …Khang sẽ vẫn có gia đình , sự nghiệp ….em vẫn có Khang ……xin lỗI anh ….tụI em đã hứa vớI nhau rồi……



Kháng nhìn trân trân vào cái mặt lì lợm kia , đôi mắt buồn rườI rượI kia đang ngấn nước…. nhưng không hề yếu duốI ….cái vẻ kiên quyết đó…….. .



- Em không van xin anh , em chỉ mong anh có thể chấp nhận tụI em – Phương lạc giọng – còn nếu không tụI em sẽ dùng cách của mình để chứng minh cho mọI ngườI thấy là tụI em hạnh phúc , tụI em sẽ thuyết phục được anh và mọI ngườI – Phương nhìn sâu vào đôi mắt có lửa kia ….tự tin ….vì Khang …vì lờI hứa vớI Khang …Phương phảI tin vào Khang …phảI tin vào tình yêu của Khang ……



Hèn gì !….. Kháng thực sự tức giận , lần đầu tiên có ngườI ngang nhiên chống lạI anh , anh muốn đập vào cái nhìn tự tin đến kiêu ngạo kia ….muốn cắt đứt cái cổ đang ngẩng cao nhìn anh kia …..anh muốn ……



Kháng cố kiềm chế cơn giận dữ của mình lạI ….anh rất nể phục khí phách của nó …đốI vớI loạI ngườI này thì hành hạ chỉ làm tăng khả năng chiến đấu của chúng thôi ….



Kháng bật cườI , anh cũng không biết tạI sao mình lạI cườI , rõ ràng là đang rất giận… nhưng có lẽ cườI trong lúc này là nên nhất ….cái phản xạ hay đi ngược lạI bản tính của anh đã giúp anh



Phương ngạc nhiên nhìn Kháng ….không hiểu nổI cái con ngườI ngồI trước mặt nhĩ gì , Phương đã chuẩn bị nhận một cái tát từ con ngườI đang cườI kia ….


- Ngây thơ thật , mày dựa vào cái gì để thuyết phục anh hả ? dựa vào cái tình yêu kì cục đó sao? – Kháng thôi cườI , nhìn Phương có chút gì đó bực bộI , mỉa mai ……



- Dạ , không những vậy mà còn dựa vào niềm tin em dành cho Khang nữa , thưa anh – Phương nói rõ ràng như muốn nói cho chính mình nghe



- Như vậy có đủ không ? – cái vẻ mỉa mai , giận dữ xem chừng không thể dấu được nữa



- Em tin là đủ , tụI em còn trẻ , tụI em còn thờI gian để làm tất cả , em tin như vậy - giọng Phương đã trở nên hoàn toàn tự tin , thể hiện cái bản lĩnh của ngườI đứng trước cơn sóng dữ …



Kháng thật sự giận dữ , anh giận là bởI cái nhìn tự tin của nó …. cái tư thế như ngườI chiến thắng của nó …. cái ngạo mạn của nó ……nó làm Kháng sôi gan lên dược ……nhưng anh cũng thầm khen cho cái thằng dũng cảm này



- Thế mày nghĩ anh sẽ ngồI một đống cho tụI bay từ từ thuyết phục sao? – cái nhìn trở nên tàn độc hơn – có lẽ mày chưa biết nhiều về anh , nhưng anh tin có thể lôi mày khỏI thằng Khang bằng mọI cách …mọI cách anh đều có thể làm



Kháng ngạo nghễ nhìn con ngườI yếu đuốI trước mặt , chính nó đã thách thức anh …thách thức một con thú hoang ……



Nhưng mắt con mồI vẫn không đổI , vẫn cái vẻ ngạo mạn đáng ghét …….



- Em biết , nhưng anh không thể thay đổI gì được chuyện này đâu – Phương thản nhiên nói , không hề run sợ , ngườI đầu tiên không hề run sợ trứơc anh ….ngay cả Khang cũng không dám cảI lạI anh đến mức này ….



Con thú hoang lồng lộn …..tức giận …bất lực……



Kháng không biết mình đã làm gì ……con thú đã điều khiển anh……….



Phương gục xuống ……cái nệm ghế đỡ lấy thân hình nhẹ bẫng đang ngã xuống …..trắng ….và ….đỏ…… đan xen nhau …….. đẹp quá ……


Phương nhìn cảnh xung quanh cứ mờ dần rồI tất cả ……đen tốI …..u ám ….kéo Phương lôi đi ….Khang …Khang ơi …ở đâu ….liệu có tìm thấy Phương không ……ở đây tốI quá …lạnh quá ….Khang ơi ………………….




avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST] LỪA 100 LẦN - Ser  Empty Re: [ST] LỪA 100 LẦN - Ser

on Sun Dec 04, 2011 8:31 am



Kháng





Mày đã làm gì vậy ? tên khốn kiếp - Kháng ngồI phịch xuống ghế , nhìn cái thân thể nằm trên ghế đốI diện mình ,một bức tranh đẹp …đẹp thảm thiết vớI gam màu đỏ , nóng bỏng …bi thương …màu của máu …..




“Tao chỉ làm những gì mày muốn thôi mà , thật gọn gàng phảI không?” – Kháng lặng ngườI nghe như có tiếng cườI ngạo nghễ của con thú hoang “ không phảI mày muốn vậy sao , đừng vờ nữa “



Câm đi – Kháng muốn bịt miệng con thú đang mỉa mai anh – mày biết cái gì chứ , có trăm ngàn cách để làm , nhưng không phảI ngu ngốc như thế này



“ Cũng thế thôi , mày tự lừa dốI mình làm gì chứ , hay mày sợ ……”



Sợ ? tao phảI sợ cái gì chứ ? , Khốn kiếp , tao có phảI là ngườI lương thiện đâu – Kháng như muốn hét lên …giận dữ vớI con thú ở trong anh



“ Mày sợ …đúng rồI , mày sợ …..mày sợ thằng em mày , hay quá …thằng anh đáng kính giết ngườI nó yêu ….hay quá….”



Con thú hoang tiếp tục cườI , chế nhạo cái bản mặt đang đỏ lên vì tức tốI



Tao không sợ , đồ ngu có nhiều cách hay hơn làm chuyện vớ vẩn này – Kháng nhìn trừng trừng vào cái cơ thể nằm bất động trên ghế , máu vẫn rỉ ….kết tóc lạI thành từng lọn …nhỏ từng giọt …từng giọt ….đỏ rực…..




“ PhảI …có nhiều cách hay hơn , nhưng chẳng phảI cũng như nhau thôi sao , chẳng phảI mày cũng muốn tiễn cái tên đã san sẻ tình cảm của thằng em trai yêu quý cuả mày sao….hờ hờ …thằng em yêu quý …..nó đang giết chết mày đó ….”



Câm đi , mày biết gì mà nói , con thú chết tiệt kia – Kháng như nhìn thấy con mắt rực lửa của con thú đang nhìn anh …con mắt của chính anh ….



“ Thú ?…. đúng rồI , thú hoang…chẳng phảI tao là chính mày đó sao …trước đây…mày là con thú hoang hung tợn nhất ….lạnh lùng nhất …một con thú đẹp đẽ …còn bây giờ thì sao chứ …bệ rạc …yếu đuốI ….nhìn phát ói…ghê tởm quá….mày khó coi quá “



Câm đi – Kháng hét lên như muốn át cái giọng nói vang lên trong đầu



“ Câm? Mày không có quyền …trước kia hai chúng ta là một ….tạI sao phảI đẩy tao ra …sao phảI chán ghét tao …hay mày sợ tao …phảI rồI, lúc nào đó tao sẽ cho thằng em yêu quý mày nằm chèo queo như cái tên sến đặc nằm kia vậy ….chắc thế ….”



Tiếng cườI như xé nát từng tế bào não Kháng , banh trái tim Kháng ra …không còn chỗ cho máu chảy ….choáng váng …



Tao sẽ giết mày …mày dám….- Kháng gầm gừ vớI chính mình



“ Giết tao ? hay giết bản thân mày…..ngu ngốc quá …chỉ cần chúng ta như trước kia …chẳng phảI hay hơn sao …không bi thương ..không lo lắng…không sợ hãi …mày sẽ hùng mạnh như trước …chỉ cần trở về bên tao thôi ….”




Không bao giờ - Kháng lầm bầm – mày đừng hòng , tao sẽ tống khứ mày sớm thôi, sẽ thẳng tay quăng mày xuống địa ngục , tên khốn kiếp ….mày sẽ trở về bóng tốI thôi …



Con thú cườI …cườI điên dại….” Ngu , tao luôn ở trong bóng tốI , chính mày là bóng tốI ….là địa ngục …hờ hờ ….từ cái ngày mày bị ba mẹ vứt bỏ mày đã là bóng tốI …ôi cái món đồ chơi đen đúa của cha nuôi …mày mãi là đồ chơi của ổng …đen tốI như ổng …vĩnh viễn…”




Mắt Kháng trắng dã vô hồn …đồ chơi …ông già đó , địa ngục đó …sợ lắm …Kháng run bần bật , lạnh toát …không …không mà …đừng nhắc lạI cái địa ngục đó …cái địa ngục của những con thú dữ , nơi anh đã lớn lên , đã chiến đấu để sinh tồn …ở nơi đó …anh…con thú tàn bạo nhất …bi thương nhất….xin đừng bắt anh nhớ lại……




“ Thôi nào , mày làm gì mà như con chó hèn nhát thế , con báo hung tàn đâu rồI ? ..mày chỉ cần như xưa thôi , không ai có thể làm mày đau lòng nữa , không cần quan tâm ai nữa , tự do…tự do …mày có hiểu không?”




Kháng cảm thấy quay cuồng …trái đất quay nhanh hơn thì phảI …sao nó không quay vào cái lỗ đen thăm thẳm nào đó luôn đi…sao nó không đâm vào mặt trờI như con thiêu thân luôn đi …sao nó cứ quay hoài , quay hoài vậy chớ …nó làm anh chóng mặt quá …khó chịu quá …



Tự do ? ai bó buộc anh ?…sợI dây nào trói buộc anh?…cái tình cảm ruột thịt duy nhất , thằng em trai quan trọng nhất …nếu không có nó , liệu anh có tự do ?..nếu không có nó….




Im lặng quá …tiếng máu nhỏ từng giọt trên sàn nhà …mơ hồ quá …dường như có , lạI dường như không ….




Gió thổI …không mát ..nó mang cái oi bức trên mặt đường , cái bức bốI trong lòng ngườI và cả sự hậm hực của trờI đất …




Gió thổI qua cái gương mặt xanh xao , mắt nhắm nghiền như chìm trong giấc ngủ mệt mỏI …thổI qua bức tượng ngồI gục mặt , chất chứa tất cả đau khổ của quá khứ … liêụ còn đủ chỗ cho những đau khổ của tương lai? …cả hai đều lạnh dần đi …




Sàn nhà cũng lạnh ,máu đỏ nhưng không còn nóng đang điểm tô thêm sắc bi thương , thêm vị đau đớn cho khung cảnh …cái gạt tàn kiểu cách …vỡ nát….còn vương máu …như những trái tim …vô tình bị đập nát …..




Caí hơi nóng mùa hè không cách nào làm ấm căn phòng lên được …căn phòng như được phủ kín bởI một thứ không khí chống nhiệt vô hình , đặc quánh , ngăn mọI âm thanh …hình như cả tiếng thở nữa….
__________________
Khanh




Khanh đứng lặng ngườI nhìn trân trốI …chuyện gì xảy ra thế này ….sao Phương nằm rũ rượI thế kia …còn thằng Kháng , anh chưa từng thấy vẻ mặt của nó lạI đau khổ đến vậy, mắt nó vừa hoang dạI , vừa chất chứa cái gì đó đau đớn tột cùng …chuyện gì đã xảy ra ?…




Chỉ vừa mớI đây hai ngườI còn cườI nói kia mà , anh vộI chạy lạI đây , anh muốn mang Phương đi…muốn lo cho Phương và thằng Khang đi đâu đó tránh xa nơi này ..một nơi an toàn nào đó…



TrờI ơi ...máu …Phương….


Khanh lao đến , ôm lấy cái thân ngườI mềm oặt trên tay anh ….hơi thở …yếu quá …nhanh ..phảI nhanh lên …..




Khanh run rẩy , không nói được lờI nào , không nhìn Kháng lấy một cái …Phương quan trọng hơn …cái con ngườI đang xa dần tay anh …thần chết đang đến …cút đi ..Phương phảI sống mà …phảI kiên cường mà sống ….bác sĩ …anh cần tìm bác sĩ ….



Khanh tự tát mình thật mạnh , mặc kệ cái nhìn ngạc nhiên của Kháng , anh cần phảI bình tĩnh …anh là bác sĩ …anh phảI cứu Phương …phảI dành lạI Phương …Phương phảI sống ….




Anh nhanh chóng nâng đầu Phương cao lên , làm mọI động tác sơ cứu …hơi thở yếu quá …mạch nhẹ quá ….



Anh lao đến bên cái điện thoạI …anh cần đưa Phương đến bênh viện ngay ….



- Điện thoạI không dùng được đâu , bị cắt lâu rồI – Kháng hững hờ , đôi mắt vô hồn không biết đang nhìn gì



- Đưa điện thoạI cho tao , nhanh lên – điện thoạI anh đã bị ba anh tịch thu hôm qua , khốn kiếp ngay lúc cần – tao nói nhanh lên



- Để làm gì , cứu nó chi , như vậy không phải tốt hơn sao- Kháng hướng tia nhìn lạnh lùng về Khanh- sao anh mất bình tĩnh quá vậy




- Mày giết ngườI mày có hiểu không ? đưa điện thoạI cho tao – Khanh gầm gừ



- Hiểu , có gì đâu chứ , tôi sẽ giảI quyết nó nhanh thôi mà – Kháng nói thản nhiên ,mọi chuyện dường như quá quen thuộc…..



- Nhanh lên , nếu không tao giết mày – Khanh điên dạI nhìn Kháng , anh muốn lắm …cái thằng đã giết Phương….



Kháng nhìn Khanh hết sức ngạc nhiên , lần đầu tiên thấy Khanh điên lên đến mức này , anh lờ mờ hiểu cái gì đó....cái gì đó mơ hồ hình như đang dần rõ ràng , nhưng chắc chắn ..Khanh không đùa




Kháng quăng điện thoạI cho anh , Kháng không muốn sinh sự vớI Khanh , vớI con ngườI vừa đau đớn vừa điên dạI đó , anh không thắng nổI , cái sức manh khủng khiếp mà anh sợ hãi đó …anh không biết là gì ..nhưng không thể chống lại…..




Khanh như thét lên trong điện thoạI , anh cũng không ngờ mình sợ hãi đến vậy …anh không phát hiện ra Phương quan trọng vớI anh đến mức này , không thể tin được ….




Anh ôm lấy Phương , cái khao khát mãnh liệt bấy lâu nay anh luôn chôn dấu , anh cũng không ngờ nó lạI lớn đến mức này , đến mức đánh gục anh ……..




Anh yêu Phương …anh muốn thét lên …anh bất chấp …muốn xé nát cái khuôn khổ đạo đức mà tự anh trói buộc mình …..




Cả thế giớI phảI biết …Khanh yêu Phương ….



Phương ơi....làm ơn....anh cần một cơ hội.......


Em cần phải biết.......



avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST] LỪA 100 LẦN - Ser  Empty Re: [ST] LỪA 100 LẦN - Ser

on Sun Dec 04, 2011 8:31 am



Khang





Đêm khuya quá rồI , hình như vậy ….nếu không thì không khí đã không lạnh lẽo thế này …lạnh? ..không khí bệnh viện lúc nào mà không vậy chớ …cái mùi chết chóc này như muốn bào mòn sinh lực của mọI thứ nó bao trùm …vậy mà ngườI ta phảI vào đây để tìm sự sống mớI buồn cườI chứ …





Phòng bệnh nhân đặc biệt , bao nhiêu là máy móc rốI rắm nhưng sao vẫn thấy nó trống trảI quá , cái giường như mênh mông vớI con ngườI gầy gò xanh xao đang nhắm nghiền mắt trong cơn mê dài …không biết bao giờ tỉnh ….




Bức tượng , một bức tượng vớI vẻ mặt vô hồn , hướng đôi mắt ngây dạI của mình về phía những nét xanh xao trên nền của cái ra trảI giường trắng xác , chỉ một hướng …đã rất lâu …




Khang không hiểu nổI , thật sự không hiểu nổI ông trờI đang bày trò đùa nghịch gì đây nữa ….muốn cho ổng một trận quá ….




MọI chuyện đã rất thuận lợI…thuận lợI đến Khang cũng phảI bất ngờ ….




Khang đã họp mặt các bác các chú trình bày tất cả , thể hiện tất cả …đã chuẩn bị tâm lí hứng chịu tất cả , thật ra Khang muốn ba mình không còn đường nào lấp liếm …Khang muốn công khai chuyện này , có như vậy ba không còn nghĩ cách gì cứu vãn được nữa ,dẹp cái ý tưởng vì danh dự của ổng luôn…




MọI ngườI bất ngờ , có ngườI mắng chửI có ngườI khuyên răn ….nhưng cái quyết tâm của Khang đã làm mọI ngườI nhụt chí , còn lạ gì cái thằng này nữa …họ không tán thành nhưng cũng không cho chuyện ba Khang đang làm là đúng , ai cũng hứa sẽ ngăn vụ này lạI …mọI ngườI đã quá cưng chiều Khang rồI ….thằng cháu yêu quý ….




Vậy mà ….Khang đã hốI hả chạy về , mong mình có thể đến nói chuyện vớI ba , có thể đón Phương , có thể nhìn thấy lạI gương mặt quen thuộc , cái nhíu mày quen thuộc…vậy mà …




Quay về , chỉ nhìn thấy anh Kháng vớI đôi mắt sững sờ khi nhìn thấy nó , anh ngồI lặng lẽ trong cái phòng khách rộng lớn …cái ánh sáng của chiều tà không đủ sức làm cái căn phòng bớt cái vẽ bi ai nhưng vẫn đủ cho Khang thấy những vết máu trên sàn nhà , máu đã khô lạI ……




Khang thực sự không nhớ đã nói gì , hỏI gì vớI anh Kháng …cái cảm giác rụng rờI , cái cảm giác như bị xé nát ….Khang chỉ biết lao đi ….nhanh đến bên Phương ….



“ Chúng tôi đã cố gắng hết sức , bệnh nhân được đem đến quá trể , bây giờ chỉ còn hi vọng vào bênh nhân thôi “ – cái điệp khúc khốn kiếp cứ đều đều phát ra từ cái đống trắng lạnh lùng đó




Anh Kháng , anh đã làm gì ?…Khang đã tin tưởng anh sẽ cứu được con ngườI nó yêu thương nhất , con ngườI hùng mạnh đó ….vậy thì chính Khang , chính Khang không phảI ai khác đã đẩy Phương đến cảnh này …sao anh làm vậy hả Kháng …thà là anh đập cái gạt tàn đó vào đầu em …..




Cái vẻ mặt của anh Kháng …không biết phảI nói sao …vừa đau khổ vừa đắc thắng …đâu mớI là con ngườ thực của anh ?…con ngườI nào trong anh đã tàn nhẫn hạI Phương , đâu mớI là ngườI em căm hận , đâu mớI là ngườI anh đáng kính ……




Khang mệt mỏI thở dài , như tất cả hơi thở đang chạy khỏI mình , đi theo con ngườI đang nằm trước mặt …




Khang nắm lấy bàn tay lạnh ngắt , những ngón tay dài …hình như gầy hơn thì phảI ….Khang đặt môi mình lên từng ngón tay …cố giữ lạI cái mùi quen thuộc …cố níu lạI hơi ấm đang dần rờI khỏI tay , khỏI hơi thở của Phương ….




Phương ơi…em tỉnh lạI đi , anh sẽ không rờI bỏ em một giây phút nào nữa …sẽ mãi mãi bên em …ôm chặt lấy em …em làm ơn tỉnh lạI đi …..




Có cái gì âm ấm rơi xuống tay Phương …nước mắt ?….Khang đã không khóc từ ngày mẹ mất , Khang đã thề sẽ mạnh mẽ để bảo vệ ngườI mình yêu quý …không để ngườI đó rờI bỏ mình như mẹ …..vậy mà giờ đây …sức mạnh để làm gì khi nó chẳng có ích gì vớI Phương ….nước mắt ……xin đừng rờI bỏ anh …..




Khang gục mặt trên bàn tay gầy gầy , vớI những ngón dài …làm ơn động đậy đi …anh không đùa vớI em đâu …biết không ?….



Khang suy sụp thật sự …..


Mẹ ơi …con phảI làm sao …mục đích sống của con …nếu mất đi con biết làm sao …




Mẹ từng nói con sẽ tìm thấy ngườI con yêu thương , ngườI con muốn bảo vệ …mẹ nói con sẽ tìm thấy mục đích sống của mình vậy mà giờ mẹ định đem ngườI đó đi …đem mục đích sống của con đi khi con chỉ vừa tìm thấy nó ……




Con có thể tìm lạI được ai nữa không , con đã đặt tất con ngườI con vào ngườI này rồI , con không thể quay lạI rồI , xin mẹ hãy bảo vệ cậu ấy , đưa cậu ấy về cho con đi..



Nếu không con sẽ đến nơi nào đó …nơi có cậu ấy …có thể nơi đó có mẹ …



Con không chịu nổI …mẹ à…không chịu nổI cuộc sống không có cậu ấy…..



Sponsored content

[ST] LỪA 100 LẦN - Ser  Empty Re: [ST] LỪA 100 LẦN - Ser

Về Đầu Trang
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết