Truyện và phim Nam yêu Nam
Bạn có muốn phản ứng với tin nhắn này? Vui lòng đăng ký diễn đàn trong một vài cú nhấp chuột hoặc đăng nhập để tiếp tục.

Go down
avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Cuộc Đời Đến Cuộc Đời  Empty [ST]Cuộc Đời Đến Cuộc Đời

on Mon Nov 28, 2011 3:00 pm
Cuộc Đời Đến Cuộc Đời
Từ 1 Boy trở thành 1 girl nè hixhix

Án tử hình lơ lửng

Trước khi quyết định chuyển đổi giới tính, tôi khuyên những ai đang ở hoàn cảnh giống như tôi, hãy suy nghĩ thật chín chắn. "Vì bạn sẽ phải hy sinh đến 20 năm tuổi thọ chỉ để đổi lấy một cuộc sống mà án tử hình luôn treo lơ lửng trên đầu, trong từng phút từng giây", Cát Tuyền tâm sự.

Bố mẹ tôi có 5 người con: 3 con gái và 2 con trai. Tôi là con thứ tư trong gia đình. Lúc sinh tôi ra, theo như lời bố mẹ tôi, hai người đã vui mừng biết nhường nào vì tôi là đứa con trai đầu tiên của gia đình. Chính vì vậy, ngay từ nhỏ, tôi được bố mẹ chăm sóc rất kỹ lưỡng và hết mực cưng chiều.

Đi học, tôi không thích chơi những trò chơi mạnh bạo kiểu của con trai: đá banh, bơi lội. Tôi sợ chạy và nhảy cao. Thay vào đó, tôi thích chơi trò nhảy dây và chơi banh đũa. Khi ấy, tôi hạnh phúc nghĩ mình đúng như là những đứa con gái. Chẳng nghĩ ngợi gì.

Năm lớp 6, tôi để tóc dài, mặc đồ con gái. Đủ tuổi đi làm chứng minh nhân dân , họ tưởng tôi là gái, nên cho thêm chữ "Thị" vào tên cho có vẻ "gái" hơn, rồi ghi luôn giới tính nữ trong chứng minh thư ngay từ lúc đó.

Thời điểm khủng khiếp nhất chính là lúc tôi dậy thì. Mỗi khi đứng trước gương, thấy mình không giống như những thiếu nữ bình thường khác tôi thấy đau khổ và tự dằn vặt mình rất nhiều. Đã có lần, tôi suýt tự tử vì cảm thấy cuộc đời quá đen tối. Những lúc bình tĩnh trở lại, tôi thấy mình ngu dốt nếu như chọn cái chết để chấm dứt mọi vấn đề cuộc sống.

Để cải thiện tình hình, tôi mặc áo ngực và dùng giấy để độn ngực. Tôi xem mình là người khuyết tật. Thời gian học ở trường Cao đẳng Văn hóa Nghệ thuật TP HCM, tôi có quen với một bạn trai. Lúc anh ấy nắm tay, tôi đã hạnh phúc biết bao. Thấy mình được yêu thương, tôi vui lắm.

Nhưng sự thật về giới tính đã phá bỏ tất cả ước mơ của tôi, một cách tàn nhẫn. Anh ấy rủ tôi đi uống cà phê, tôi từ chối. Anh ấy mời xem phim, tôi lánh mặt. Tôi đau khổ khi buộc phải làm trái suy nghĩ của mình.

Tôi sợ bạn trai sẽ phát hiện ra điều mà tôi muốn giấu kín. Chuyện gì sẽ xảy ra, nếu như anh ta đem điều này kể với mọi người trong trường. Khi ấy mọi người sẽ nhìn tôi bằng con mắt ra sao. Thương hại? Khinh bỉ? Hay quá nữa là dè bỉu, xua đuổi? Tôi sợ hãi khi nghĩ đến những điều khủng khiếp này. Tôi tự nhốt mình trong phòng suốt mấy ngày liền, không ăn uống gì cả. Có lẽ thấy theo đuổi tôi khó khăn nên người ấy đã tìm đến một cô gái khác để yêu.



Cát Tuyền sau khi chuyển đổi giới tính.

Khi biết tin này, tim tôi vỡ ra từng mảnh. Tôi ngã quỵ vì không thể chấp nhận được sự thật phũ phàng.

Sau đó không lâu, tôi quyết định nghỉ học, quay về Cần Thơ để quên đi những chuyện không vui. Tôi hy vọng bản thân có thể nguôi ngoai phần nào từ mối tình đầu dang dở. Về Cần Thơ hát được một thời gian, thì có một người đến ngỏ ý yêu tôi.

Tôi hẹn người đó, hãy chờ tôi diễn xong và tôi sẽ cho anh ta biết câu trả lời của mình. Show diễn kết thúc, đèn sân khấu tắt vụt, một mình tôi còn đang loay hoay với trang phục diễn thì bất ngờ có một người phụ tôi thu dọn đồ đạc.

Sau đó, chúng tôi cùng nhau đi dạo phố. Anh ấy bắt đầu câu chuyện về trái tim mình loạn nhịp thế nào khi trông thấy tôi, và kể từ lần đó trở đi anh ấy theo sát tôi trong mọi buổi diễn. Nghe tôi hát, nhìn tôi diễn và trái tim anh ấy đã thuộc về tôi. Tôi đã cắt ngang lời anh bằng lời tự thú về giới tính thật của mình: "Em nghĩ anh nên chọn người khác để yêu đi. Thân thể em không hoàn chỉnh. Em là gái trong một cơ thể đàn ông!".

Tôi quỵ xuống, người nấc lên và mắt tôi ướt nhòa từ bao giờ. Lúc đó, tôi cũng chẳng hiểu vì sao mình lại có hành động như thế. "Thôi thà cứ thẳng thắn với nhau để khỏi đau khổ về sau!", tôi đã trấn an mình như thế. Bất chợt, anh ôm chặt tôi vào lòng. Tôi khóc òa lên như chưa bao giờ được khóc. Anh ấy vẫn ôm lấy tôi không rời, một tay xoa nhẹ đầu tôi và im lặng.

Khá lâu sau đó, anh mới thốt lên: "Anh đã biết tất cả rồi, em đừng dằn vặt mình như vậy. Anh muốn sống với em không phải vì em là con gái. Anh yêu nghề nghiệp và tính tình của em!". Tôi và anh ấy sống hạnh phúc bên nhau suốt 7 năm trời.

Quãng thời gian này là thời điểm tôi và anh cùng làm nên sự nghiệp. Thời gian đầu đi hát, tôi chỉ có đúng hai bộ áo dài, cát-xê thì 100.000đồng/show. Khó khăn, nhưng bù lại khán giả rất thích nghe tôi hát.

Cứ thế, vừa đi hát vừa dành dụm tiềm. Đến khi có trong tay 5-6 cây vàng, tôi quyết định tách riêng và lập đoàn Ca nhạc tạp kỹ Cát Tuyền. Lúc này, tôi tuyệt nhiên không nghĩ đến chuyện giải phẫu làm gì, vì với tôi như vậy là quá đủ. Nếu ông trời có bắt tôi chết thì tôi cũng sẵn lòng.

Một hôm, anh nhận được điện thoại khẩn của gia đình báo là bố của anh đang hấp hối, phải về gấp. Chúng tôi tức tốc về ngay, vì sợ nếu chậm trễ dù chỉ một giây cũng khiến anh phải ân hận cả đời. Bản thân chúng tôi không hề biết đây là chuyến đi định mệnh, buộc tôi và anh phải chia tay.

Anh giới thiệu: "Đây là người mà con đã chọn!", ngay lập tức anh bị hai cái bạt tai đau điếng từ bố. Còn mẹ anh thì ngã quỵ xuống đất, khóc lóc rất nhiều và than thở: "Đúng là tai họa của gia đình!". Chỉ thẳng lên mặt tôi, bố anh hét lên: "Mày chỉ là thằng pê đê. Mày ở với con tao thì sau này con tao làm gì có hạnh phúc hả? Thứ cặn bã như mày cút ra khỏi nhà tao ngay, đồ khốn nạn!".

Là con trai duy nhất của gia đình và cũng vì chữ hiếu nên anh đành để chúng tôi chia tay nhau. Nếu không làm thế, thì mẹ anh sẽ cắn lưỡi tự vẫn ngay trước mặt anh và tôi!

Mọi thứ đều chấm hết! Đầu tiên tôi chia đôi tài sản có được để làm quà mừng cưới cho anh. Kế đó, tôi quyết định khăn gói sang Thái Lan để giải phẫu giới tính, sau quá nhiều đau khổ. Nếu không làm thế, tôi sợ rồi đây mình sẽ lại làm chuyện dại dột lần nữa vì sự dằn vặt của chính bản thân lẫn cái nhìn soi mói, thiếu thiện cảm của những người xung quanh.

Tôi ý thức rằng mình là nữ nhưng thân thể của tôi lại không được hoàn hảo như những người phụ nữ bình thường khác. Ngày anh đám cưới cũng là ngày tôi rời khỏi Việt Nam để bắt đầu hành trình tìm lại chính mình.





Được sửa bởi MotThoiBuonLau ngày Mon Nov 28, 2011 3:02 pm; sửa lần 2.
avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Cuộc Đời Đến Cuộc Đời  Empty Re: [ST]Cuộc Đời Đến Cuộc Đời

on Mon Nov 28, 2011 3:00 pm
Tìm lại chính mình


Tôi quyết định bằng mọi giá phải được là chính mình. Trước khi tiến hành giải phẫu, tôi phải làm xét nghiệm lâm sàng từ sáng sớm. Sau đó thì nhịn đói cả ngày để tối giải phẫu. Cả ngày hôm đó ngồi lì trong phòng, không ra ngoài, một mình đối diện với bốn bức tường, tôi hoảng sợ trước sự chậm chạp của thời gian.

Tay chân lạnh toát nghĩ tới viễn cảnh tối nay, chuyện gì sẽ xảy ra nếu ca phẫu thuật thất bại. Lúc đó, tôi sẽ như thế nào? Một canh bạc mà phần cược là mạng sống của chính mình. Tôi không muốn chết, tôi cần phải sống. Tôi muốn được làm người phụ nữ bình thường đúng nghĩa, muốn có chồng và muốn được yêu thương.

Ánh đèn của bàn mổ làm mắt tôi lóa đi. Bác sĩ bắt đầu gây mê. Tôi thấy mắt mình trở nên nặng nề. Thân thể cứng đơ và mất dần cảm giác. Tôi có cảm giác như cái chết bắt đầu xâm chiếm lấy thân thể tôi từng phút một. Sau đó, tôi không biết điều gì xảy ra với mình nữa. Theo lời bác sĩ trưởng khoa, cuộc giải phẫu diễn ra khá dễ dàng, do từ nhỏ bản thân tôi ý thức mình là con gái. Điều này đồng nghĩa là hoócmôn nữ của tôi nhiều hơn hoócmôn nam. Còn với những ai có quá nhiều hoócmôn nam tính thì khi giải phẫu sẽ vô cùng vất vả.



Ca sĩ Cát Tuyền.

Khoảng 2 tháng trước khi lên bàn mổ, họ phải chích thuốc liên tục để triệt tiêu hoócmôn nam tính. Trung bình phải tiêm từ 1-2 ống/tuần với giá 100 USD/hộp 10 ống. Nếu giọng nói quá ồm sẽ phải cắt giọng để thanh và nhẹ nhàng hơn. Chưa kể đến chuyện mài cục yết hầu ở cổ cũng là vấn đề khiến cho cuộc giải phẫu mất thêm nhiều thời gian.

Đầu tiên, là cắt bộ phận đặc trưng giống đực. Lộn ngược bìu để làm thành chỗ kín của phụ nữ. Phần khuôn mặt, bác sĩ rạch một đường ôm sát khuôn mặt, rồi kéo toàn bộ mảng da này xuống để bơm silicon vào hai gò má, mũi, môi. Kế đó, kéo căng da và may lại. Cách làm này giúp cho khuôn mặt tôi trở nên thanh thoát và phụ nữ hơn. Bộ ngực của tôi cũng được làm to lên bằng cách bơm thật nhiều silicon.

Các bộ phận còn lại trong cơ thể của tôi không còn như tự nhiên nữa, chúng được cắt bỏ bớt và sau đó sắp xếp lại để phù hợp với thân thể một phụ nữ. Cả người băng kín và sưng phù lên. Đau đến mức tôi chỉ muốn cắn lưỡi chết đi vì tưởng như không thể chịu được hơn nữa sự đau đớn đang hành hạ.

Vậy mà tôi vẫn sống, tiếp tục chịu đau gần cả năm trời để vết thương lành hẳn. Suốt thời gian đó, tôi buộc phải nằm im một chỗ, không được cử động mạnh và chỉ được uống mỗi sữa mà thôi. Tôi thấy mình chẳng khác gì với hình ảnh con cua mới lột vỏ xong, run rẩy, mỏng manh và yếu ớt.

Bình phục, đứng soi mình trước gương, tôi không còn tin vào mắt mình. Tôi có cảm giác như vừa mới được tái sinh. Lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi thấy mình là một phụ nữ hoàn thiện, theo đúng nghĩa của nó. Tôi sợ nếu điều này chỉ là giấc mơ vì giấc mơ sẽ tan biến khi người ta thức giấc. Tôi đã cắn tay đến bật cả máu, chỉ để chứng minh rằng tôi không hề nằm mơ!

Khi hạnh phúc với điều mình có được thì cũng là lúc tôi cảm nhận được lưỡi dao thần chết bắt đầu kề bên. Cái lạnh thấu xương, vô hồn và tang tóc sẵn sàng cướp đi sinh mạng của tôi bất cứ lúc nào. Hệt như tên trộm đến "viếng" nhà mà gia chủ không biết. Cơ thể tôi không còn sức để kháng như những người bình thường, rất dễ bị nhiễm bệnh. Nếu mắc bệnh thì sẽ phải rất nhanh rất nặng và rất dễ chết. Không chỉ vậy, tôi còn phải trả giá bằng chính 20 năm tuổi thọ của mình.

Tại Thái Lan, những người chuyển đổi giới tính, sống thọ lắm cũng không quá 45 tuổi, đó là do họ bắt đầu giải phẫu lúc 30 tuổi. Còn nếu giải phẫu sớm hơn thì cũng sẽ chết nhanh hơn. Do đó, tôi chỉ muốn nhắn nhủ đến những người có hoàn cảnh giống như tôi: hãy suy nghĩ thật kỹ trước khi quyết định. Đừng vì đi chơi mà bị nhiễm, rồi muốn "giống chị giống em", rồi cuối cùng ân hận thì đã quá muộn.

Tôi quyết định ở lại Thái Lan một thời gian để tĩnh dưỡng, gia nhập đoàn ca múa nhạc Pattaya. Những vũ công ở đây đều là người chuyển đổi giới tính, nên mọi người rất thông cảm với nhau. Chính điều này cho tôi thêm nghị lực để sống tiếp.

Người dạy múa cho tôi là vũ công người Thái. Anh cao gần 1m80, khá đẹp trai. Bên anh, tôi cảm thấy yên bình và hạnh phúc. Và tôi nhận lời lấy anh làm chồng. Lần đầu tiên biểu diễn trên sân khấu Pattaya, tôi mặc chiếc áo dài Việt Nam màu trắng và hát bài Sài Gòn đẹp lắm trong niềm cảm xúc dạt dào, rất khó tả.

Gia đình luôn điện sang nói bố mẹ rất nhớ tôi và đoàn hát thì sa sút. Vì không muốn tôi buồn, anh đã đồng ý theo tôi về Việt Nam sinh sống. Quá xúc động, tôi ôm chầm lấy anh và hôn...

Về Đầu Trang
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết