Truyện và phim Nam yêu Nam
Bạn có muốn phản ứng với tin nhắn này? Vui lòng đăng ký diễn đàn trong một vài cú nhấp chuột hoặc đăng nhập để tiếp tục.

Go down
avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo - Page 2 Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:55 am


Tối nay,Bảo Duy và Hiếu về tới Sài Gòn.Bảo Duy đã mướn phòng ở khách sạn.Duy một phòng,Hiếu một phòng.Còn tài xế ở riêng.Thấy Hiếu ngạc nhiên,Duy cười cười bảo:

_ Đó giờ em chưa biết hưởng thụ phải không? Hôm nay anh sẽ cho em hưởng thụ.

_ Như vậy có tốn kém nhiều quá không anh?

_ Không sao đâu.Tiền bạc chi phí anh lo hết.Vừa rồi Hiếu đã giúp công ty giành được hợp đồng lớn nên hôm nay anh thưởng cho Hiếu.

_ Dạ,anh Long đã thưởng cho em chiếc Nouvo rồi anh à.

_ Thì đó là phần thưởng của anh Long.Còn nay là phần thưởng của anh

_ Nhưng mà em thấy ngại quá anh à!

_ Không có gì phải ngại hết.Sống là phải hưởng thụ Hiếu à!

_ Nhưng em không thể sống như thế được.Em còn phải lo cho gia đình em nữa.

_ Thì em cứ sống theo phương châm : Sống,làm việc,kiếm tiền ,lo cho gia đình và hưởng thụ.

_ Nhưng.....

_ Không nhưng gì nữa hết.Em cứ việc thoải mái.Anh bảo đảm với em rằng,em chỉ cần quan hệ với chục thằng người mẫu rồi,sau này em nhìn thấy anh ,em sẽ không bị kích thích.

_ Vụ tối hôm đó,em thành thật xin lỗi anh mà.Chẳng qua do một phút em không kềm chế được nên em đã có lỗi với anh.

_ Thì anh cũng đã bỏ qua rồi.Và anh cũng hiểu,chẳng qua là do em bị kích thích nhất thời thôi.Con người mà,khi đói thấy thịt thì rất thèm thuồng.Nhưng khi có thịt ăn phủ phê,lúc ấy gặp thịt đâu còn thèm thuồng nữa.Anh hồi nhỏ cũng vậy.Nghe nói tới người mẫu là say mê ngưỡng mộ vô cùng.Nhưng sau này,lên giường với các người mẫu riết rồi thấy nhàm.Và anh nghĩ em cũng thế.Em mà quan hệ với các người mẫu thường xuyên rồi,em gặp anh,em sẽ thấy thường.

_ Nhưng như vậy quá tốn kém anh ơi!

_ Với Bảo Duy này,đừng bao giờ nói đến chữ tốn kém.Cứ yên chí mà thoải mái đi.

Nói xong Duy nhấc điện thoại lên gọi .Trong khi đó,Hiếu vẫn thấy bỡ ngỡ làm sao đó.Nhìn mặt Hiếu,Duy phát cười:

_ Nhìn em giống y như thằng ngố vậy đó! Trợ lý giám đốc gì mà chẳng dám ăn chơi hưởng thụ gì hết.Thật cù lần quá đi!

_ Dạ,tại vì em...

_ Không có tại gì hết.Em hãy nhìn anh Long em kìa.Ảnh vui chơi hưởng thụ tưng bừng như thế có chết ai đâu.Phương châm sống của anh Long là: " Sống,làm việc,kiếm tiền và hưởng thụ".Và ảnh đã từng thử lửa với các người mẫu hết rồi.Bởi thế,ảnh đâu bị kích thích khi ngắm nhìn anh đâu.Chứ ai như em!Cứ nhút nha nhút nhát như thế,đến khi gặp anh rồi lại bị kích thích không kềm chế được nên....

_ Anh và anh Long đi chơi như thế không sợ bệnh sao?

_ Bệnh gì? Đúng là ngốc ơi là ngốc ! Quê ơi là quê! Đi chơi cứ mang theo bao cao su, có hệ thống phòng thủ an toàn thì lấy gì bệnh?Em thấy ở nước ngoài không,tình dục thoải mái,ăn chơi tưng bừng .Thế người ta có bệnh đâu?Còn ở Việt nam.cái gì cũng nhút nhát,cài gì cũng sợ,sợ riết rồi sida lan tràn.Trong khi đó,bên Tây người ta tình dục thoải mái nhưng tỉ lệ mắc bệnh sida rất thấp,thấp hơn Việt Nam rất nhiều.

Duy vừa nói đến đây thì điện thoại reng.Tiếp tân báo có hai người muốn gặp.Duy bảo với tiếp tân cứ cho hai người lên phòng .Lát sau,có tiếng gõ cửa,Duy bảo: " Cứ vào ". Hai ngừơi một nam một nữ bứơc vào.Nam chính là người mẫu Đình Minh,còn nữ thì thấy quen quen nhưng Hiếu quên mất tên rồi.Anh Duy kéo Đình Minh ra góc nói nhỏ mấy câu.Đình Minh gật đầu vâng dạ luôn mồm.Xong,anh Duy quay qua nói với Hiếu:

_ Tối nay Hiếu ngủ đây với Đình Minh nghe! Còn anh qua phòng bên.


Nói xong,anh Bảo Duy nắm tay cô người mẫu sang phòng bên cạnh.Trong phòng chỉ còn Hiếu và Đình Minh.Và Đình Minh bắt đầu cởi quần áo ra.Thân thể của Đình Minh quả thật hấp dẫn.Đúng là anh Duy nói chẳng sai chút nào.Anh Duy hứa là sẽ cho Hiếu hú hí qua đêm với một người mẫu có tên tuổi và đẹp trai hấp dẫn nữa.Quả thật Đình Minh đẹp trai hơn anh Duy.Trên người Đình Minh chỉ còn quần lót.Hiếu đã ôm chầm lấy Đình Minh.Hai người bắt đầu hôn nhau.Tay Đình Minh đã hoạt động,vuốt ve ngực Hiếu.Áo của Hiếu cũng đã Đình Minh được cởi ra.Đình Minh cúi xuống hôn lên ngực rồi xuống bụng.Quần dài của Hiếu bung ra,Hiếu nằm xuống giường cho Đình Minh phục vụ mình.Và đây là lần đầu tiên Hiếu đã được người khác phục vụ mà lại là một người mẫu có tên tuổi cơ chứ!Trước kia ,làm callboy,Hiếu chỉ toàn phục vụ người ta.Nay đựơc người mẫu phục vụ như thế này,quả thật mọi chuyện giống như trong mơ.Đời người thay đổi khôn lường,đâu ai có thể đoán trước được đâu.Lúc này cả hai đã khỏa thân hết rồi.Đình Minh làm tình cũng tuyệt lắm,đã làm Hiếu từ từ đê mê.Nằm lim dim hưởng thụ,Hiếu cảm thấy người mình lâng lâng.Kỹ thuật làm tình của Đình Minh cũng tuyệt vời lắm,chẳng kém gì Gia Bảo.Tại sao trong lúc này Hiếu lại nhớ đến Gia Bảo?Quả thật,câu hỏi này Hiếu cũng không tìm ra được câu trả lời.Gia Bảo đã đối xử với Hiếu rất tàn nhẫn.Đúng ra Hiếu phải căm hận Bảo mới đúng chứ?Thế mà không hiểu sao,Hiếu lại chẳng hận Gia Bảo chút nào.Vì Gia Bảo bây giờ quá khốn nạn với Hiếu nên Hiếu không muốn gặp Bảo nữa.Chứ thật ra,trong lòng Hiếu còn có chút gì đó lưu luyến đối với Bảo.

Đình Minh và Hiếu lúc này đã ngất ngư.Cả hai xuất tinh hết rồi.Diu nhau vào phòng tắm rửa,cả lại lại ra giường nằm ôm nhau thủ thỉ chuyện trò.Nói chuyện với Đình Minh một hồi,Hiếu đâm phát chán.Cứ nghĩ Hiếu là em của anh Bảo Duy nên Đình Minh ra sức nịnh bợ ton hót.Nhìn kiểu cách nịnh bợ của Đình Minh,Hiếu nhủ thầm: " Một thằng người mẫu có tên tuổi đi ton hót nịnh bợ một thằng callboy.Đúng là chuyện vui chưa từng có !" Nghĩ thế mà Hiếu phải phì cười.Thấy vậy,Đình Minh hỏi:

_ Việc gì mà anh mỉm cười vậy?

_ Không có gì ! Đình Minh biết anh Bảo Duy lâu chưa?

_ Dạ,cũng lâu rồi.Anh Duy vốn là đại thiếu gia nổi tiếng trong giới ăn chơi mà.Ảnh xài tiền phát khiếp !Nhưng em đâu có dịp nói chuyện với ảnh đâu.

_ Sao vậy?

_ Vì ảnh chỉ thích phụ nữ thôi ,chứ đâu phải như anh đâu.Hộm nay em hân hạnh lắm mới được phục vụ anh.Và anh cho em cơ hội được thường xuyên phục vụ cho anh nhé?

_ Mình thì không có tiền ,không có khả năng đi chơi với Đình Minh đâu.

_ Xí ! Anh là em trai của anh Bảo Duy mà nói không tiền.Anh nói chuyện vui quá đi!Chỉ cần anh cho em mớ tiền lẻ của anh Bảo Duy là em mừng lắm rồi.

Sau đó thì Đình Minh bắt đầu vuốt ve,nịnh bợ Hiếu.Phải nói là cái khoản moi tiền khách của Đình Minh quá kém.Nếu so với Gia Bảo thi Đình Minh đẹp trai hấp dẫn hơn.Nhưng Gia Bảo lại khôn ngoan hơn Đình Minh nhiều.Và bây giờ Hiếu mới hiểu được tại sao khi nói về các người mẫu Đình Minh,Ngọc Huy,anh Long đã từng nhận xét là mấy người này ngoại hình đẹp,làm tình giỏi nhưng đầu óc toàn chứa bã đậu.Lúc ấy Hiếu thầm trách anh nhận xét hơi quá đáng nhưng lúc này đây, Hiếu mới thấy anh nói đúng.Quả thật,trình độ kiến thức của Đình Minh quá kém cỏi,kém vô cùng.


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo - Page 2 Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:55 am


Sáng hôm sau,Hiếu dậy trễ.Đêm qua,Hiếu cùng với Đình Minh đã tưng bừng với nhau,tưng bừng tới ba hiệp tất cả.Xong rồi thân thể rã rời,Hiếu ngủ như chết.Bởi thế,sáng ra ,anh Duy phải qua gõ cửa kêu .Đình Minh đứng dậy mở của cho anh Duy.Hiếu vẫn còn trùm chăn ngủ.Anh Duy phải đến tốc chăn kêu Hiếu dậy.Lúc này trên người Hiếu chẳng có một mảnh vải.Anh Duy cười cười nói:

_ Sáng bét rồi mà còn ở truồng nằm ngủ hả? Dậy! Dậy! Dậy đi Hiếu!

Hiếu lừ đừ mở mắt ra.Thấy anh Duy,Hiếu ngơ ngác hỏi:

_ Trời sáng rồi hả anh?

_ Gần 9h mà chưa sáng hả?Dậy mau lên,mặc quần áo vào rồi đi đánh răng súc miệng.Sau đó còn đi ăn sáng với anh rồi về công ty.

Hiếu vội nhìn lại mình.Thấy trên người chẳng có mảnh vải nào,Hiếu đỏ mặt.Vơ vội quần áo mặc vào,Hiếu đi đánh răng súc miệng.Còn Đình Minh đã theo anh Duy sang phòng bên cạnh.Nhận tiền của anh Duy đưa,Đình Minh mừng rỡ cảm ơn rối rít.Lúc này,Đình Minh cùng cô người mẫu đã về,trong phòng chỉ còn lại Hiếu và Duy.Mỉm cười,anh hỏi:

_ Tối qua đã chưa? Thích không?

Anh hỏi làm Hiếu đỏ mặt,bối rối chẳng biết nói gì.Một hồi,Hiếu mới ấp úng hỏi:

_Anh đã trả cho Đình Minh hết bao nhiêu tiền vậy?

_ Chuyện đó anh nghĩ em không cần biết đến.Sáng nay ,mẹ anh mới gọi điện hẹn chủ nhật tuần tới,mời em cùng anh Long,chị Vân đến nhà anh dùng cơm.

_ Ủa,em cũng được mời nữa hả anh?

_ Ừ.Vì vừa rồi ,vụ ký hợp đồng với ông Jonh nên ba mẹ anh muốn gặp mặt em.Sẵn đó,ba mẹ anh mời anh Long và chị Vân luôn.

_ Dạ.

_ Ừ,tối thứ bảy này, anh và anh Long sẽ đi vũ trường.Lần này anh sẽ dẫn em theo cho em biết đây biết đó.Sẵn dịp coi có phi vụ làm ăn nào không,anh và anh Long sẽ kiếm cho em luôn.

_ Dạ,em cám ơn anh.

Sau đó,Hiếu và Bảo Duy đi ăn sáng.Sau khi dùng điểm tâm ở tiệm phở Hòa trên đường Pasteur ,Hiếu cùng với anh Duy về công ty.

Tối nay,khi nằm bên nhau,anh Long bất ngờ hỏi:

_ Có phải em đã lẹo tẹo với Bảo Duy?Sao em gan thế?Anh đã căn dặn em thế nào mà em lại không nghe lời anh?

_ Dạ,tại vì lúc đó em thấy anh Bảo Duy hấp dẫn quá,em không kềm chế được nên em đã.....

_ Em đúng là ăn gan cọp rồi nên mới dám quọt quẹt với Bảo Duy.Cũng may là Bảo Duy bỏ qua vụ này.Nếu không là tiêu đời em rồi.

_ Dạ,anh Bảo Duy chẳng những bỏ qua cho em mà tối qua còn cho em quan hệ với người mẫu Đình Minh nữa.Em thấy anh Duy xài tiền phung phí lắm anh à!Ảnh còn hứa,tối thứ bảy này,ảnh và anh cùng đi vũ trường sẽ dẫn em theo.

_ Bảo Duy nói với em như thế hả? Như vậy em đã chiếm được cảm tình của Bảo Duy rồi.

_ Dạ,anh Duy có nói ảnh xem em như một đứa em trai.

_ Vậy là em đã gặp may mắn rồi đó.Sau này sẽ có nhiều cơ hội kiếm tiền.Và nhớ,đừng có lẹo tẹo với Bảo Duy nữa nhé! Bảo Duy không thích mấy chuyện như thế đâu.Đừng có chọc Bảo Duy nổi giận đó.

_ Dạ,em biết rồi mà.Sau này em sẽ không làm thế nữa đâu.

_ Ừ,biết rồi mà.Biết rồi mà vẫn cứ....Hừ ! Anh hỏi thật em điều này.Có phải em ỷ y,ỷ mình vừa lập công cho công ty nên em mới làm thế với Bảo Duy?Có đúng thế không Hiếu?

_ Dạ..em...

_ Anh hỏi,em hãy nhìn thẳng vào mắt anh mà trả lời thành thật.Anh nói thế có đúng không vậy?Đúng không Hiếu?

_ Dạ...da...

_ Anh nói thế đúng rồi chứ gì?

Hiếu bối rối gật đầu.Long tiếp lời:

_ Em chưa gì hết mà đã sinh ra tính kiêu căng tự phụ rồi.Đừng như thế nhe Hiếu! Không tốt đâu! Hãy cố gắng sống để cho mọi người thương.Có như vậy mới có cơ hội thành công trong cuộc sống được.

_ Dạ,em xin lỗi anh,sau này em sẽ không như thế nữa.Mong anh đừng giận.

_ Anh đâu có giận gì Hiếu đâu.Anh chỉ muốn tốt cho Hiếu thôi.Anh muốn em tiếp cận với Bảo Duy để sau này em có cơ hội làm giàu,để có thể lo cho gia đình tốt hơn.

_ Dạ,em sẽ nghe anh ạ !

_ Nhớ đó ! Nhớ đừng cãi lời anh đó !

_ Dạ.Anh Long ơi! Em có thể hỏi anh câu này được không?

_ Em hỏi đi!

_ Anh Duy nói,hồi trước anh phải là tay " Sát trai " phải không anh?Và có phải anh cũng thường đi vũ trường ăn chơi trác táng không? Đúng vậy phải không anh?

_ Thiệt là Bảo Duy,chưa gì đã kể hết những thói hư tật xấu của anh cho em nghe rồi.

_ Và anh cũng thích ăn chơi như thế mà,phải không anh?

_ Thật ra,vào những nơi ấy,một phần là do thích,một phần cũng là để tìm cơ hội làm ăn.Nếu anh không vào những nơi ấy,làm sao gặp được Bảo Duy? và làm sao công ty Phi Long có thể phát triển mạnh mẽ như thế này?

_ Anh nói gì,em chưa được hiểu lắm

_ Để anh từ từ kể cho em hiểu.

Và Phi Long bắt đầu kể cho Hiếu nghe.


Ngày xưa,công ty Phi Long này chỉ là một công ty nhỏ bé,chỉ là một công ty xây đựng mà thôi.Lúc đó,công ty chưa có Bảo Duy và Thanh Vân,chỉ có Long và Phước vì Long và Phước vốn là bạn học từ hồi cấp ba.Sau này,Phi Long vào đại học Bách khoa ngành xây dựng,còn Thiên Phước vào đại học kiến trúc.Sau này mở công ty,Phi Long mời Thiên Phước về.Lúc đầu,công ty rất nhỏ bé,èo uột.Hợp đồng chỉ toàn xây dựng những căn nhà tư nhân hoặc đi mua lại hợp đồng của các công ty lớn.Do ham thích nhảy nhót từ hồi còn sinh viên nên thỉnh thoảng Phi Long đi vũ trường chơi.Nhưng sau này,do muốn phát triển công ty,muốn có những hợp đồng lớn,Long nhận thấy cần phải có sự trợ giúp từ những nhân vật có quyền thế.Nhưng làm sao mới có thể tiếp cận được với nhựng nhân vật ấy? Những nhân vật có quyền thế rất khó tiếp xúc,chứ đừng nói là mong cho họ giúp đỡ.Cuối cùng ,Phi Long cũng nghĩ ra được một cách.Tiếp xúc mấy nhân vật ấy không được thì tiếp xúc mấy người con của các vị ấy.Do thường xuyên đi vũ trường nên Long mới biết được trong vũ trường có nhiều tiểu thư,nhiều công tử con nhà quyền quý.Mà mấy vị công tử này thì xài tiền rất bạo.Đó là những chuyên gia đốt tiền.Trong đó Bảo Duy nổi bật nhất.Ở vũ trường,mọi người đều rất nể Bảo Duy.Nhìn cách Bảo Duy xài tiền mà nhiều người phải chóng mặt.Sau này điều tra,Phi Long mới biết được gia đình Bảo Duy uy quyền tột đỉnh.Vì thế,Phi Long mới tìm cách làm quen với Bảo Duy.Nhưng lúc này.Phi Long chỉ là giám đốc một công ty cỏn con.Còn Bảo Duy là một công tử đại thiếu gia,một chuyên gia ném tiền qua cửa sổ.Bảo Duy đã khinh khỉnh,nhìn Phi Long bằng nửa con mắt.Cả đám tiểu thư,công tử con nhà quyền quý cũng coi thường Phi Long.Vả lại,lúc này,ở vũ trường,nhiều người biết Phi Long là gay.Trong khi đó,Bảo Duy lại rất ghét giới gay.Tuy bị Bảo Duy khinh thường nhưng Phi Long vẫn không nản.Sau nhờ một người bạn quen từ hồi học cấp 3,vốn là con một cán bộ có chức có quyền,Phi Long mới có thể tiếp cận được với Bảo Duy.Sau nhiều lần đi uống nước,đi ăn.Phi Long mới bắt đầu rủ Bảo Duy hợp tác làm ăn.Cứ sau mỗi phi vụ,Phi Long đều nhường phần cho Bảo Duy nhiều hơn.Cứ thế,dần dần,Phi Long đã chiếm được cảm tình của Bảo Duy.Thế là Phi Long mời Bảo Duy về công ty mình làm phó giám đốc.Duy nhận lời.Từ đó,công ty Phi Long bắt đầu chuyển mình,ngày càng phát triển mạnh mẽ.


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo - Page 2 Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:56 am


Nghe Phi Long kể xong,Hiếu bèn hỏi:

_ Vậy chứ khi nào chị Vân mới về công ty mình?

_ Sau khi anh Duy về công ty mình một thời gian,anh mới gặp Vân.Lúc đó Thanh Vân đã là trưởng phòng nhân sự sắp lên phó giám đốc.

_ Chắc khi mời chị Vân về đây,anh trả lương chị ấy cao hơn?

_ Không phải thế đâu Hiếu à !Trái lại,lúc đó anh lại trả lương thấp hơn

_ Thế sao chị Vân lại nhận lời về đây?

_ Vì lúc đó có Bảo Duy.Anh,Bảo Duy và Thanh Vân kết hợp làm ăn.Chính những phi vụ làm ăn đó đã cuốn hút Thanh Vân.Hiếu biết không,làm ở công ty nước ngòai,lương Thanh Vân lên tới mười triệu.Nhưng khi về công ty anh,lương Thanh Vân chỉ có sáu triệu.Hiện nay,lương Thanh vân cũng mới tám triệu.Nhưng các phi vụ làm ăn bên ngòai,mỗi tháng Thanh Vân có thể kiếm gần trăm triệu.

_ Nhiều dữ vậy anh?Sau này anh có thể chỉ cách em kiếm tiền không?

_ Được mà.Thứ bảy này cứ theo anh và Bảo Duy vào vũ trường,anh sẽ cho em thấy anh và Bảo Duy kiếm tiền như thế nào.

_ Dạ,em cám ơn anh,cám ơn anh ,cám ơn anh nhiều lắm.

_ Thôi đủ rồi.Cám ơn gì mà cám ơn nhiều thế?Và anh dặn em điều này,đừng bao giờ làm Bảo Duy phật ý.Nhớ đấy! Anh cũng cho em biết điều này luôn,công ty Phi Long hiện nay,anh chỉ có một nữa thôi.Còn một nữa là của anh Bảo Duy

_ Ủa! Sao kì vậy anh? Công ty này do anh thành lập mà?

_ Công ty Phi Long mà anh thành lập là một công ty xây dựng nhỏ bé,cỏn con.Khi đựơc sự gật đầu của Bảo Duy,anh đã đến gặp ba mẹ Bảo Duy để trình bày kế hoạch làm ăn,mở rộng và phát triển công ty.Anh đề nghị với ba mẹ Bảo Duy rằng,nếu sau này công ty phát triển thì anh một nửa,Bảo Duy một nửa.Có thế,ba mẹ Bảo Duy mới ra sức giúp cho công ty anh phát triển manh mẽ.

_ Như vậy là anh chịu thiệt thòi rồi phải không anh?

_ Thì phải thế thôi.Sống ở xã hội này đừng nên tính mấy chuyện khôn vặt Hiếu à!Tuy là anh thiệt thòi nhưng thật ra,anh thu lợi rất nhiều.

_ Anh có thể cắt nghĩa rõ hơn không?

_ Lúc đầu,công ty của riêng mình anh thì lợi nhuận rất thấp,chỉ có mấy hợp đồng xây dựng nhà tư nhân hay mua lại hợp đồng của mấy công ty lớn.Nhưng khi có Bảo Duy về,công ty Phi Long chỉ toàn nhận những công trình lớn đến nỗi làm không xuể,phải thuê các công ty nhỏ làm phụ.Đó là chưa nói đến vấn đề địa ốc.Em cũng thấy rồi đó,mấy dự án đất đai,lợi nhuận lên tới tiền tỷ.Đâu phải tự nhiên khi không mà mấy dự án lại rơi vào công ty mình?Anh biết đi đêm.Không lẽ mấy giám đốc khác lại không biết đi đêm sao?Thế mà anh được,còn họ lại không.Đó là do anh có ba mẹ Bảo Duy yểm trợ phái sau lưng,còn họ không có.Bởi thế,tuy chia cho Bảo Duy một nửa nhưng lợi nhuận anh thu về hiện nay hơn trước gấp mấy chục lần.Chính vì vậy,anh mới có thể trả lương cho nhân viên cao hơn mấy công ty khác.Ngoài ra,nhờ có ba mẹ Bảo Duy mà anh còn có được mấy cái lợi khác.

_ Lợi gì vậy anh?

_ Hiện nay,ba mẹ anh cùng với hai người anh trai đang ở Mỹ.Gia đình anh có một công ty thương mại ở bên đó.Công ty gia đình anh kinh doanh vật liệu xây dựng trang trí nội thất.ở Việt nam,anh còn hai bà chị.Hai người ấy đều đã lập gia đình.Mỗi người có một công ty riêng,đều sản xuất và kinh doanh vật liệu xây dựng.Từ khi công ty Phi Long phát triển đã kéo theo hai công ty của mấy bà chị cũng phát triển theo.Sau đó,anh trai của anh về nước.Thấy thế lực của gia đình Bảo Duy quá lớn,anh trai của anh cùng với một bà chị thành lập công ty in ấn và quảng cáo.Nhờ dựa thế ba mẹ Bảo Duy,công ty in ấn và quảng cáo ấy phát triển manh mẽ.Lợi nhuận thu về nhiều vô kể.

_ Anh đúng là quá giỏi ! Hèn gì anh Bảo Duy cũng khen ngợi anh dữ lắm!

_ Em đang tính nịnh bợ anh đó hả?

_ Hứ ! Ai mà thèm nịnh bợ anh! Em có điều này muốn nói nhỏ với anh nè.Lại đây em nói nhỏ cho nghe!

_ Lại rồi nè.Em muốn nói gì thế?

_ Dạ,em yêu anh lắm !

_ Thật không? Nhưng mà anh đâu có đẹp trai bằng Đình Minh đâu?

_ Hứ ! Đình Minh sao bằng anh được?Dù sao Đình Minh cũng chỉ là người mẫu,còn anh vốn là một giám đốc tài giỏi kia mà.

- Vậy hả? Em nói thật lòng không vậy?

_ Em nói thật mà.Anh biết anh Bảo Duy đã từng nói với em như thế nào không?

_ Bảo Duy đã nói sao?

_ Anh Duy đã nói rằng:" Người mẫu là chỉ để làm tình,là chỉ để thỏa mãn dục vọng mà thôi.Ngừơi mẫu không thể yêu được."

_ Bảo Duy đã nói thế à? Bảo Duy đã ăn chơi hư hỏng,giờ lại tính kéo em hư hỏng theo.

_ Thế anh có ăn chơi hư hỏng không?

_ Dám nói với anh vậy hả? Không sợ anh đánh sao?Nếu anh không hư hỏng thì công ty Phi Long này đâu có phát triển mạnh mẽ như ngày nay.

_ Vậy là anh tự nhận mình hư hỏng rồi phải không?Hí..hí..hí...Nhưng dù anh có hư hỏng cỡ nào,em cũng vẫn yêu anh.

_ Anh có điểm gì mà em yêu anh vậy?Và em yêu anh từ khi nào?

_ Thật lòng mà nói,lúc đầu em chẳng có yêu anh đâu.Thế mà khi nghe chị Vân nói,anh là người không ưa phụ nữ,em bắt đầu tò mò,thắc mắc nghi ngờ anh.

_Tò mò,thắc mắc,nghi ngờ điều gì?

_ Thì thắc mắc xem anh có phải là gay không?

_ Nhân viên gì mà tối ngày cứ đi thắc mắc xem giám đốc có phải là gay không?Không sợ anh đuổi việc à?

_ Sợ sao hổng sợ? Bị vì sợ nên mấy lần đi tỉnh, mướn phòng ngủ qua đêm,nhìn anh mặc quần lót ngủ,em ham muốn gần chết.Thế mà có dám đụng chạm gì đến anh đâu.

_ Sao vậy?

_ Anh là giám đốc,làm sao em dám hó hé?Rủi có gì anh đuổi việc thì sao?

_ Thế khi nào mới yêu anh?

_ Sau này quan hệ với anh,em thấy anh quá tài giỏi.Chính anh đã dạy em quá nhiều điều nên từ từ em thích anh.Và khi xa anh,lúc đó em mới biết là em đã yêu anh rồi.

_ Thế còn thấy Liêm của em thì sao?

_ Dạ,thầy Liêm là người có ơn rất lớn với em.Thầy rất thương em.Lúc đầu,em cũng chẳng biết giữa anh và thầy Liêm, em yêu người nào.Đến khi xa anh,lúc đó em mới hiểu người em yêu chính là anh.

_ Vậy bây giờ em tính sao? Không lẽ em tính cứ kéo dài cuộc tình tay ba này hoài sao?Anh nói thật lòng,những đêm em ngủ với thầy Liêm,anh ở nhà cảm thấy khó chịu vô cùng.

_ Em cũng chẳng biết tính sao nữa.Xa anh em không thể vì em đã yêu anh rồi.Nhưng thầy Liêm lại là người có ơn rất lớn ,em cũng chẳng thể phụ thầy được.Em phải làm sao bây giờ?Anh hãy dạy em đi!

_ Chuyện khác anh có thể dạy em được,chứ chuyện này anh đành bó tay.Anh cũng đã thương em rồi.Anh không muốn xa em.Nhưng anh cũng không thể ép em xa thầy em được.Thôi thì....

_ Thôi thì sao anh?

_ Thôi thì để tùy em quyết định.

_ Em cũng chẳng biết quyết định làm sao nữa ,anh à!

_ Thôi,khuya rồi,ngủ đi Hiếu!Chuyện này từ từ tính sau.

Nói xong,Long ôm Hiếu ngủ.Nằm trong lòng anh,Hiếu chẳng ngủ được.Tự nhiên hôm nay,anh đề cập đến vấn đề này làm Hiếu bối rối vô cùng.Giữa anh và thầy Liêm,nếu bắt Hiếu phải chọn lựa,Hiếu chẳng thể nào chọn lựa được.Vậy Hiếu phải làm sao đây?Câu hỏi này cứ ám ảnh Hiếu cả đêm


Sáng ra,Phi Long không hề đề cập đến vấn đề này nữa.Hiếu mừng húm.Thật ra,bây giờ bắt Hiếu phải chọn lựa giữa Hiếu và thầy Liêm,Hiếu không thể nào chọn được.Thầy Liêm vốn là người rất có ơn đối với Hiếu mà.Còn anh Long lại là người mà Hiếu yêu thương.Cả hai rất quan trọng đối với Hiếu.Và bây giờ,Hiếu chợt nhớ về thầy Liêm.Từ hồi ký hợp đồng với ông Jonh,Hiếu say men chiến thắng nên quên mất việc đến thăm thầy."Tối nay mình phải đến thăm thầy mới được" .Hiếu nghĩ thầm như thế.Nghĩ đến đây,Hiếu chợt thầm nhủ:" Đêm qua ,anh Long đã nói vậy,nếu đêm nay mình lại ngủ bên thầy,chắc anh Long sẽ giận lắm.Thôi thì để vài ngày nữa,mình sẽ đến thăm thầy.Tối thứ bảy này,mình sẽ đi với anh Long và anh Duy đến vũ trường ,xem mấy ảnh làm ăn thế nào mới được".

Công ty lúc này do phát triển mạnh mẽ nên cần tuyển thêm người.Anh Long dự định qua Tết mới tuyển nhưng chị Vân nói nên tuyển ngay bây giờ.Thời gian từ bây giờ đến Tết là thời gian thử việc.Qua Tết,nếu ai làm được việc thì tiến hành ký hợp đồng lao động rồi làm việc luôn.Hiếu đã báo cho Hải Đăng biết để Hải Đăng báo cho Hậu.Ở quê,Hậu làm việc lương cũng thấp.Vì thế,Hiếu muốn kéo Hậu lên đây làm việc để có thu nhập tốt hơn.Lúc này,anh Nhân cũng đã có người yêu.Anh và Thùy Trang, hai người đã yêu nhau.Thùy Trang là con gái bà chủ nhà ,nơi anh Nhân , Hải Đăng,Anh Khoa đang ở trọ.Thùy Trang vừa tốt nghiệp đại học ngân hàng,lại rất giỏi tiếng Anh.Trong khi đó,anh Nhân chỉ là thợ xây dựng.Không hiểu sao hai người lại yêu nhau?Chắc có lẽ cái vẻ thật thà chất phác của anh Nhân đã làm rung động trái tim Thùy Trang.Hiếu rủ Thùy Trang về công ty Phi Long làm việc.Thùy Trang đồng ý.Hiếu mang hồ sơ vào nộp.Trong thời gian chờ đợi chị Vân phỏng vấn,Hải Đăng và Hiếu đã chỉ điểm cho Thùy Trang khá nhiều . Cả hai đều rất mong Thùy Trang sẽ qua được cửa ải phỏng vấn của chị Thanh Vân.Hậu cũng đã mang hồ sơ lên nộp.Tất cả chỉ còn đợi sự phỏng vấn của chị Vân

Tối thứ bảy,Hiếu diện một bộ đồ thật mô đen ,bộ đồ này chính anh Long đã sắm cho Hiếu .Tối nay,do có phone của bà chị gọi,nhắn anh Long đến có chuyện cần gấp nên anh Long khộng đi vũ trường được.Thế là Hiếu cùng anh Duy đi xe hơi đến vũ trường.Bảo Duy hôm nay diện bộ đồ đen,tóc chải keo.Nhìn anh giống như một công tử hào hoa,một tay chơi thứ thiệt chứ đâu có vẻ là một phó giám đốc.Vừa bước vào vũ trường,một cô người mẫu đã chạy đến cặp cổ anh Duy:

_ Anh yêu !Tối anh anh nhảy với em nhé?

_ Ok.

Vừa trả lời,Bảo Duy vừa cúi xuống hôn.Lúc này,một thanh niên trẻ tuổi đến nắm tay anh Duy:

_ Anh Duy ! Vảo đây anh! Bọn em đang ở chỗ này nè.

Thế là Bảo Duy ôm eo cô người mẫu vào trong.Hiếu bước theo anh.Lát sau,Hiếu cùng anh đã bước đến một nhóm đang nhảy.Thấy mặt Bảo Duy,nhiều tiếng reo đã vang lên:" Anh Duy! Anh Duy! Bảo Duy! Bảo Duy!" Bảo Duy tươi cười chảo mọi người.Qua sự giới thiệu,Hiếu được biết người thanh niên lúc nãy tên là Quốc Cường,con trai một vị lãnh đạo bên ngành công an.Còn cô người mẫu đang ôm anh tên là Ngọc Anh.Những ngừơi xung quanh anh cũng toàn là con của những vị lãnh đạo các ban ngành.Bảo Duy giới thiệu với mọi người Hiếu là em họ của mình và cũng là trợ lý giám đốc công ty Phi Long.Mọi người vui vẻ bắt chuyện với Hiếu.Lúc này,ai cũng có cặp,có đôi,chỉ có Hiếu lẻ loi một mình.Bảo Duy thì với Ngọc Anh.Còn mấy người kia,người thì đi với người yêu,người thì cặp kè với một cô người mẫu kế bên.Thấy Hiếu lẻ loi,Ngọc Anh bèn lên tiếng:

_ Anh Hiếu chưa có người yêu sao?Để em giới thiệu bạn em cho anh nhé?

Nghe thế,Bảo Duy cười cười:

_ Em có giới thiệu thì giới thiệu người mẫu nam đó.Thanh Hiếu không thích phụ nữ,chỉ thích nam thôi.

Nghe Duy nói thế,mọi người đều kêu : " Hả " .Và Quốc Cường ấp úng hỏi:

_ Em trai của anh là gay hả? Thế anh không có biện pháp nào sao hả anh Duy?"

_ Biện pháp gì hả em?Nó đã thế rồi,đành chịu thôi.Chứ không lẽ giết nó sao?
Ngọc Anh này,em có người mẫu nam nào không,kêu lại cho anh nhé!

Ngọc Anh vội chạy đi.Lát sau.Ngọc Anh dẫn đến một người mẫu nam.Đó là Đức Chiến.Mọi người đều nhìn Đức Chiến với anh mắt khinh khỉnh nhất là Quốc Cường.Bảo Duy thấy thế,vội nói:

_ Thanh Hiếu không biết khiêu vũ.Đức Chiến,em hãy ngồi đây với Thanh Hiếu.Còn mọi người hãy ra ngoài khiệu vũ.Chúng mình hãy nhảy đi!

Thế là ,mọi ngừơi ra ngoài khiêu vũ.Chỉ còn Hiếu và Đức Chiến ngồi trò chuyện với nhau.Nhảy một hồi thấm mệt,mọi người quay về chỗ cũ.Bất ngờ,một thanh niên cỡ tuổi Hiếu đi ngang cùng với hai vệ sĩ kè kè hai bên.Thấy Bảo Duy,anh ta chảo hỏi:

_ Anh Duy,anh vào lâu chưa?

_ Anh vào lâu rồi.Còn em? Em mới vào hả Hoàng Nam?

_ Hì hì,em cũng mới vào thôi.Ủa ,Đức Chiến,mày đó hả?Mày cũng có mặt ở đây sao?Thế tối nay mày tính lên giường với ai trong nhóm này vậy?

Đức Chiến tái mặt không dám trả lời.Hòang Nam quay sang hỏi Quốc Cường:

_ Anh Bảo Duy chắc chắn khọng ưa thằng Đức Chiến rồi.Thế có phải mày gọi nó đến đây,phải vậy không Cường?Hì ....hì....Vậy thì tao chúc mày với thằng Chiến đêm nay vui vẻ nhé?

Quốc Cường giận đỏ mặt :

_ Mày...mày...

_ Tao,tao làm sao? Không lẽ tao nói sai?

Bảo Duy vội chen lời:

_ Hòang Nam,em nói sai rồi.Chính anh đã gọi Đức Chiến đến.

Hòang Nam trợn mắt ngạc nhiên.Nhìn Ngọc Anh đang ôm eo Bảo Duy,Nam phá lên cười:

_ Anh Duy ơi ! Anh làm em mắc cười quá ! Anh đã có con nhỏ Ngọc Anh rồi,anh còn gọi thêm thằng Đức Chiến nữa.Thật là mắc cười quá đi!Không lẽ đêm nay anh tính chơi đa hệ à?Thế thì em cũng muốn thử xem cảm giác chơi đa hệ như thế nào.Ngọc Anh! Đức Chiến! Hai đứa bây đêm nay phục vụ anh Duy xong,đêm mai qua phục vụ tao nhé?Tao cũng muốn thử xem chơi đa hệ có cảm giác như thế nào.

Nói xong,Nam cười ha hả.Bảo Duy bực mình:

_ Chuyện anh chơi đa hệ như thế nào,anh nghĩ không liên quan gì tới em.Hoàng Nam,em hãy sang chỗ khác chơi đi.Để bọn anh ở đây trò chuyện.

_ Thôi ,được rồi,em đi.Ngọc Anh!Đức Chiến! Tối mai,hai đứa bay phải phục vụ cho tao đó.

Nói xong,Hòang Nam cười ha hả cùng với hai vệ sĩ bỏ đi.Cả một đám cũng kéo theo Hòang Nam.Lúc này,Quốc Cường tức tối lên tiếng:

_ Đ.M.cái thằng láo cá chó! Bữa nào chắc đập cho nó một trận quá !

Bảo Duy vội lên tiếng:

_ Bỏ đi Cường! Đụng đến nó,em muốn mang họa à?

_ Chứ thằng này láo quá,làm sao chịu nổi?Gia đình em thế yếu hơn nên nhịn nó đã đành.Thế còn anh?Gia đình anh đâu thua gì gia đình nó.Tại sao anh không đâp cho nó một trận?Chỉ cần anh đấm cho nó một phát,tụi em sẽ phụ họa vô liền.Phải cho nó một trận mới được.

_ Đập nó rồi ,mình được cái gì? Trong khi ấy,ba anh cấm không được đụng đến Hòang Nam.Bởi thế,anh mới để yên cho nó tác yêu tác quái.Thôi,quên chuyện thằng Nam đi!Chúng mình hãy kéo nhau ra ngoài nhảy.

Thế là mọi người lại kéo nhau ra nhảy.Còn Hiếu và Đức Chiến trò chuyện với nhau.Qua lời Đức Chiến,Hiếu được biết Hoàng Nam vốn là ông trời con trong này.Ba của Hoàng Nam là người có thế lực rất lớn.Ngay cả Quốc Cường, con trai của một vị lãnh đạo bên công an, vốn là một thiếu gia ngang tàng chốn vũ trường,thế mà còn phải nhịn Hoàng Nam.Trong này,Hòang Nam rất ngang tàng hống hách với mọi người trừ Bảo Duy.Và lát sau,Bảo Duy cũng cho Hiếu biết thêm là,Hòang Nam chính là em trai của Thủy Tiên,vợ giám đốc công ty Tiên Hổ.Lúc này,trong nhóm có thêm một người mới.Đó là anh Lộc,một Việt Kiều Úc mới về nước.Trò chuyện rôm rả một hồi,bất ngờ anh Lộc hỏi:

_ Trong nhóm tụi em,có ai rành về nhà cửa đất đai không?

Cả nhóm nhao nhao lên chỉ Bảo Duy.Mọi ngừơi đều cho anh Lộc biết Bảo Duy chính là phó giám đốc cộng ty Phi Long,một công ty chuyên kinh doanh địa ốc.Nghe thế,anh Lộc mừng rỡ nói:

_ Anh có một đứa em ở dưới quê lên Sài Gòn học.Anh muốn mua một ngôi nhà nhỏ hay một căn hộ để cho nó ở.Anh có nhờ một công ty tư vấn nhà đất tìm giúp.Nguyên cả ngày nay đi xem nhà nhưng chưa được căn nào vừa ý.Thế em có thể giới thiệu cho anh được không?

Nghe nói thế,Duy bèn hỏi anh Lộc nhu cầu cần một căn nhà như thế nào.Bảo Duy hỏi từng chi tiết tỉ mỉ.Sau đó,Duy giới thiệu Hiếu cho anh Lộc.Thấy anh Lộc thoáng e dè.Bảo Duy kếu Hiếu hãy trò chuyện với anh bằng tiếng Anh.Nhìn Hiếu đối thoại liến thoắng bằng tiếng Anh,mọi người trầm trồ tỏ ý thán phục.Thế là ,anh Lộc và Hiếu hẹn nhau,sáng mai Hiếu sẽ đẫn anh Lộc đi xem nhà.Bảo Duy còn chêm vào rằng,sáng mai ,anh Lộc cứ ở khách sạn,Hiếu sẽ mang xe hơi đến đón .Vậy là buổi ra quân đầu tiên,Hiếu đã có cơ hội kiếm tiền rồi.


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo - Page 2 Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:56 am


Trên đường về,Hiếu với Bảo Duy bàn luận nhau về vấn đề ngày mai,vấn đề dẫn anh Lộc đi xem nhà.Việc môi giới nhà cửa,anh Long đã từng hướng dẫn nên Hiếu cũng đã quen rồi .Nay Hiếu chỉ cần trao đổi một chút với anh Bảo Duy là xong.Kế hoạch đâu đó xong xuôi,hai anh em bèn ghé quán ăn đêm.Trong lúc ăn uống,Bảo Duy cười cười nói:

_ Em thấy Đức Chiến thế nào?Được không?Vụ này em mà làm tốt,anh sẽ cho em tưng bừng với Đức Chiến.

_ Bữa trước với Đình Minh rồi,kỳ này với Đức Chiến nữa,chắc anh Long sẽ phiền lắm.

_ Nhằm nhò gì em ơi! Anh Long em xưa kia cũng quá trời mà.Giờ em có hưởng thụ chút ,ảnh cũng chẳng nói gì đâu.Sống là để hưởng thụ mà.Chỉ cần em làm tốt,em sẽ có thưởng.Còn phần anh Long,để anh lo.Anh bảo đảm với em là không sao đâu.Có gì anh sẽ nói chuyện với anh Long.Tất cả sẽ ổn thỏa.Vấn đề quan trọng là ngày mai,nhớ lo cho tốt việc.Rối chủ nhật tuần tới đến nhà anh dùng cơm,ba mẹ anh mời.Nhớ đấy !

_ Dạ,em nhớ mà.

Sau đó,tài xế chở Hiếu về .Đến nơi,Hiếu xuống xe vào trong.Tài xế bèn quay xe chở Duy về nhà.

Hiếu lên phòng thấy anh Long đã ngủ.Hiếu bèn cởi đồ ra rồi nằm kề bên anh .Giấc ngủ từ từ nhẹ đến.Trong giấc mơ,Hiếu còn thấy cảnh mình dẫn anh Lộc đi xem nhà.Cả hai cười nói chuyện trò vui vẻ.Thời gian cứ thề dần buông.

Sáng dậy,Hiếu kể cho anh nghe chuyện tối qua.Anh Long cười cười bảo:

_ Lần đầu tiên đi vũ trường mà có mối làm ăn,như vậy số em đỏ lắm! Cố lên em nhé! Anh chúc em thành công.

Sau đó Long còn bàn bạc chỉ dẫn thêm cho Hiếu .Lát sau anh Bảo Duy đến.Vào trong,thấy Long và Hiếu,anh cười cười nói:

_ Chút nữa ,Hiếu lấy xe anh mà đi gặp anh Lộc.Anh đã dặn tài xế rồi.Hiếu cứ yên chí mà đi.

_ Dạ.Thế còn anh,anh sẽ ở đây với anh Long hả?

_ Đâu có.Anh sẽ đi câu cá với anh Long.Nhớ lo cho tốt việc đó.Rồi anh sẽ thưởng,sẽ cho thằng Đức Chiến vui vẻ với em.

- Dạ,em cám ơn anh.Nhưng...

_ Còn nhưng gì nữa? Sợ anh Long phản đối hả?Anh Long sẽ không phản đối đâu.Anh bảo đảm mà.Nhớ làm cho tốt nhé.Giá cả nhớ nói đúng theo anh dặn.Phải kê giá lên một chút.Nhớ đấy!

_ Dạ.

Thế là Hiếu ra xe,anh tài xế chở Hiếu đến gặp anh Lộc.Anh Lộc lên xe cùng với Hiếu đi xem nhà.Ngồi trên xe hơi,Hiếu và anh Lộc trao đổi với nhau toàn bằng tiếng Anh.Dẫn anh Lộc đi xem nhà,xem các căn hộ .Giá cả Hiếu nói như anh Duy đã từng bảo.Xem được một số căn,Hiếu nói anh tài xế đưa anh Lộc về.

Khi Hiếu về nhà đã gặp anh Long và anh Duy.Nghe Hiếu trình bày xong mọi việc,anh Bảo Duy ra xe về.

Ngày hôm sau,anh Lộc lại nhờ một công ty khác dẫn đi xem nhà.Đến chiều,anh Lộc nghe xì xào,nghe nói có một số công ty bán nhà nhưng khâu giấy tờ rất chậm chạp,hay gặp trục trặc.Chỉ có công ty Phi Long và công ty Tiên Hổ là hai công ty lo giấy tờ nhanh gọn lẹ,đảm bảo.Anh Lộc hoang mang hỏi thăm bạn bè,người quen đều được mọi người cho biết, trong giới địa ốc ,hai công ty Tiên Hổ và Phi Long là hai công ty mạnh nhất,uy tín nhất.Và hiện nay công ty Phi Long đang xây dựng cao ốc cho ngân hàng Citibank.Thế là anh Lộc đặt hết niềm tin vào Hiếu,vào công ty Phi Long.Hiếu đã giới thiệu cho anh Lộc mua một căn hộ cao cấp ở chung cư Cửu Long nằm bên quận Bình Thạnh,giáp quận 1.Do kê giá,do ăn hoa hồng hai bên mà xong vụ này,Hiếu và anh Duy kiếm gần một trăm triệu.Bảo Duy tính chia làm 3 phần nhưng anh Long không nhận.Do Bảo Duy ép quá nên anh Long nhận mười triệu,Hiếu ba mươi triệu,anh tài xế năm triệu,Hải Đăng năm triệu vì Hải Đăng
sẽ là người chạy lo chạy thủ tục giấy tờ cho anh Lộc.Phần còn lại của Bảo Duy.Và anh Long cũng cho Hiếu biết thêm,cái tin xì xào mà anh Lộc nghe được cũng chính Bảo Duy đã cho đám đệ tử tung ra.Sau khi chia tiền,Bảo Duy muốn tối nay tổ chức ăn mừng,hú hí với các người mẫu.Anh Long không đồng ý.Hai người bàn qua bàn lại,cuối cùng thống nhất là sẽ tổ chức ăn mừng vào tối thứ bảy.Đêm đó ,mọi người sẽ đi vũ trường rồi kéo về nhà anh Long luôn.Và lúc này Bảo Duy hối thúc Hiếu mau đi học khiêu vũ.Duy nói:

_ Hiếu phải đi học khiêu vũ nhé! Chứ vào vũ trường mà không biết nhảy là chán lắm !

_ Dạ.

Sau đó mọi người cùng kéo nhau đi ăn uống thật vui vẻ.

Sáng nay,Hiếu ngồi bàn phỏng vấn với chị Vân.Anh Long không dự vì bận việc.Khi phỏng vấn Hậu và Thùy Trang,người yêu của anh Nhân,Hiếu hơi lo.Tuy cùng ngồi phỏng vấn nhưng quyền quyết định là ở chị Vân.Thấy Hậu và Thùy Trang trả lời còn ấp úng,Hiếu lo quá chừng.Không biết cuối cùng chị Vân sẽ quyết định như thế nào?Và hôm nay,bất ngờ,Hiếu lại gặp Kim Yến,người bạn học thời cấp ba .Hồi xưa,ở dưới quê,Hiếu học chung với Kim Yến suốt ba năm cấp ba.Sau này Hiếu đậu đại học,Yến rớt.Do chăm chỉ học hành nên năm sau,Kim Yến đậu đại học Kinh tế.Và hôm nay,Kim Yến đã vào phỏng vấn xin việc ở công ty Phi Long.Trình độ của Kim Yến khá tốt,tiếng Anh trôi chảy.Kim Yến nói chuyện tiếng Anh với Hiếu khá lưu lóat.Chị Vân có vẻ hài lòng.Kết quả là Hậu và Thùy Trang đều rớt,còn Kim Yến lại đậu.Hiếu buồn bã vô cùng .Nhưng chị Thanh Vân đã quyết định rồi,đành phải chấp nhận thôi.Hiếu đành qua cầu cứu anh Bảo Duy.Anh Duy cười nói:

_ Không sao đâu!Chị Vân đã quyết định như thế thì đành xin việc ở công ty khác vậy.Đưa hồ sơ của Hậu và Thùy Trang cho anh.Anh sẽ tìm việc cho.

Thế là Hiếu đưa hồ sơ cho anh Bảo Duy.

Tối hôm sau,Bảo Duy cho một vũ sư đến nhà dạy Hiếu khiêu vũ.Cả đám bạn của anh cũng đến với vài cô vũ nữ.Phi Long thấy vậy cũng ngán ngẩm hết ý kiến.Tất cả đều kéo lên lầu hai.Nguyên nhà Phi Long rất rộng,ngang 8m,dài 16m,một trệt ,một lửng và ba lầu.Tầng trệt phía trước để xe hơi,xe máy đi vào cổng sau.Bà bếp(mẹ anh Bình tài xế) và chị người làm ngủ tầng trệt.Tầng lửng có hai phòng nhỏ(ngang 4m,dài 4m) cùng với một phòng khách.Anh Bình tài xế cùng vợ là chị Tuyết thủ quỹ ngủ ở tầng lửng.Còn phòng kia dành cho anh tài xể của Bảo Duy.Lầu một có ba phòng lớn(ngang 4m,dài 8m).Anh Long và Hiếu ngủ chung một phòng.Một phòng dành cho gia đình Long khi ở nước ngoài về.Còn một phòng dành cho Bảo Duy.Đêm nào Duy không muốn ngủ ở khách sạn thì cứ dẫn gái về đây ngủ.Lầu hai có một phòng lớn ,một đại sảnh dùng để tổ chức tiệc tùng ,khiêu vũ.Lầu ba có một phòng lớn phía sau.Phía trước là nơi đặt bàn thở.Bên ngoài là sân thương.Hôm nay,Duy cùng mọi người kéo vào phòng đải sảnh ở lầu hai.Vũ sư bắt đầu hường dẫn Hiếu khiêu vũ.Bảo Duy dặn vũ sư hãy dạy cấp tốc những điệu cơ bản.Nhạc nổi lên.Hiếu chập chững đưa bước theo từng điệu nhạc.Vũ sư đứng bên hướng dẫn.Anh Long cũng chỉ bảo thêm.Trong khi đó,bạn anh Duy cùng các vũ nữ bắt đầu nhảy nhót.Cuộc khiêu vũ kéo dài cho đến khuya.Trước khi về,anh Duy còn dặn mọi người đêm mai nhớ ghé lại đây khiêu vũ tiếp

Tối thứ bảy,Hiếu,anh Long cùng Bảo Duy đến vũ trường.Vừa tới cổng,có một thanh niên trẻ tuổi,cao ráo đẹp trai chạy đến nắm tay anh kêu: " Anh Long! Anh Long!" Thì ra đó là Sơn Tùng,ca sĩ,một ca sĩ hát lót kiêm nghề đi khách,vốn là người quen của anh Long.Còn anh Duy lúc này cũng đã có 2 người mẫu ôm eo.Đó là Ngọc Anh và một người nữa sau này Hiếu mới biết tên là Thu Sương.Khi vào trong,Hiếu gặp lại Quốc Cường và những người bạn của anh Duy.Tất cả mọi người vào khiêu vũ.Hiếu khiêu vũ được một chút rồi lui ra ngoài.Lúc này ,ngừơi mẫu Đức Chiến cũng đã đến.Hiếu và Đức Chiến ngồi trò chuyện cùng nhau.Trong khi đó,nhạc vẫn nổi ầm ầm.Dưới ành đèn mờ mờ ảo ảo,mọi ngừơi vẫn say sưa nhảy nhót,Thỉnh thoảng những tiếng cười , tiếng rú hoang dại chen lẫn vào nhau.Và chính trong chốn vũ trường này,Hiếu biết được một câu ranh ngôn của anh Duy:" Đã là chiến hữu thì có phúc cùng hưởng,có họa cùng chia,có gái cùng bóp." Bởi thế,trong ánh tối mờ ảo của vũ trường,những bàn tay đã đưa ra bóp loạn xạ.Ngay cả Ngọc Anh và Thu Sương cũng bị nhiều người thò tay bóp.Và người bóp dữ tợn nhất chính là Quốc Cường.Nếu cặp nào là bồ bịch yêu đương,để tránh khỏi bị bóp tập thể thì khi khiêu vũ,phải nhảy xa xa.Nếu không thì bị bóp ráng chịu.Hiếu nhìn cảnh đó phải lắc đầu.Đức Chiến còn cho Hiếu biết thêm,chốn vũ trường là thế đó.Ở đây,dễ va chạm xích mích đánh lộn với nhau lắm.Nhưng có hai người không ai dám đụng đến: Đó là Bảo Duy và Hoàng Nam.Kế đó là Quốc Cường.Nhóm Bảo Duy coi thế mà còn đỡ,chứ nhóm Hoàng Nam nhiều cái còn kinh khủng hơn nhiều.

Khiêu vũ xong,Hiếu,anh Long,Bảo Duy kéo nhau ra xe về.Bảo Duy nói khỏi đến khách sạn mà về thẳng nhà Long.Đến nhà,mọi ngừơi kéo nhau lên lầu.Hai anh tài xế thỉ ngủ ở tầng lửng(tầng lửng có hai phòng).Anh Duy cùng với Ngọc Anh,Thu Sương thì vào một phòng.Hiếu tính cùng Đức Chiến lên lầu hai nhưng anh Duy bảo,tối nay,Hiếu,anh Long,Đức Chiến,Sơn Tùng cứ vào một phòng chơi tập thể cho vui.Anh Long cười bảo:

_ Bảo Duy muốn tập cho Hiếu hư hỏng hay sao vậy?

_ Có gì mà phải hư hỏng?Thì đêm nay cho Hiếu thử lửa cùng lúc hai người luôn ,tha hồ mà vui vẻ.

_ Cứ cho Hiếu thử lửa với người mẫu riết như vậy,rủi mà Hiếu hư hỏng,anh sẽ bắt đền Bảo Duy đó.

_ Được rồi.Nếu có xảy ra chuyện đó,anh bắt đền gì,Bảo Duy này sẽ đáp ứng hết.

_ Thật không?

_ Thật.

_ Thế nếu anh bắt đền,bắt Bảo Duy làm người tình của anh,Duy có đồng ý không?

_ Ui mẹt ơi!Thôi đi!Cái gì thì được chứ cái này không được đâu đấy.Không có vụ Bảo Duy làm người tình của anh đâu nhé !

_ Vậy sao nói anh bắt đền gì,Bảo Duy cũng đáp ứng hết?

_ Thôi,anh ơi!Vào trong đó vui vẻ tập thể đi,còn làm bộ làm tịch hòai.Cứ vào trong đó vui vẻ đi!Sáng mai ,chi phí em trả hết cho.

Nói xong,Duy đẩy anh Long và Hiếu vào phòng.Đức Chiến và Sơn Tùng cũng vào theo.Vì trong phòng chỉ có một cái giường nên Hiếu phải khiêng thêm một cái nệm vào nữa.Lúc này,Sơn Tùng và Đức Chiến đã cởi đồ ra rồi.Anh Long và Sơn Tùng đã dính chặt vào nhau rồi.Hai người đang quyện lấy nhau trên giường.Hiếu vừa đóng cửa phòng lại thì Đức Chiến đã ôm lấy Hiếu.Một nụ hôn nồng ấm đã quyện lấy hai người.Đức Chiến cởi đồ Hiếu ra,hai người lăn tròn trên nệm.Hai thân xác quyện chặt vào nhau.Lát sau,anh long cùng kéo Sơn Tùng xuốngd ưới nệm.Thế là cuộc chơi tay bốn đã diễn ra.Hiếu đã ngụp lặn trong màn xác thịt.Cả một đêm thật là khoái lạc,Những giọt tinh trùng đã phóng ra.Sau trận mây mưa tơi bời,cả bốn thân thể trần truồng ôm nhau mà ngủ.

Sáng hôm sau,các người mẫu nhận tiền của Bảo Duy xong rồi kéo nhau về,Bảo Duy mới qua phòng đánh thức Long và Hiếu dậy.Lúc này,Hiếu còn đang khỏa thân đắp hờ một cái chăn nằm ngủ.Anh Long đang trong phòng vệ sinh đánh răng.Duy bèn lay Hiếu :

_ Dậy! Dậy! Dậy ! Dậy đi Hiếu!

Hiếu mở mắt ú ớ:

_ Em buồn ngủ quá! Để em ngủ thêm một chút đi anh!

Duy bèn tốc chăn ra và đưa tay nghịch nghịch dương vật Hiếu nói:

_ Sáng bét rồi mà còn ở truồng ngủ nữa hả?Dậy! Dậy ! Dậy đi thôi! Thằng nhóc của em nó ngóc đầu lên rồi mà em còn chưa chịu dậy hả?

_ Ứ ! Đừng phá em mà anh Duy!Để yên cho em ngủ đi!

Lúc này,Long bước ra nói:

_ Đêm qua,Hiếu tưng bừng mấy hiệp lận nên để cho nó ngủ đi Duy.

Nói xong,Long đắp chăn lại cho Hiếu và kéo Duy ra ngoài đi xuống.Long đã nhờ anh tài xế lấy xe máy mua phở.Ngồi ở bàn ăn,hai người vừa dùng phở vừa chuyện trò.Lát sau Duy về.Trước khi về,Duy nhắc anh Long nhớ chiều đưa Hiếu qua nhà,ba mẹ Bảo Duy mời cơm.


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo - Page 2 Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:57 am


Chiều nay,Hiếu theo anh Long đến nhà anh Bảo Duy.Đây là lần đầu tiên Hiếu đạt chân đến đây.Nhà anh Long đã đẹp rồi,không ngờ nhà anh Duy còn đẹp hơn rất nhiều.Nhà anh Duy là biệt thự rộng rãi xinh đẹp ở quận 3,xung quanh có một vườn hoa.Phía sau nhà có một hồ bơi,trước cửa có lính gác.Trong nhà có vệ sĩ và công an chìm bảo vệ.Ba anh Duy tuổi chắc dưới sáu mươi,mái tóc đã lốm đốm vài sợi bạc,dáng người cao khỏe.Ông nói chuyện rất điềm đạm,từ tốn.Mẹ anh Duy là một người đàn bà,tuổi trên năm mươi,mái tóc đen nhánh,dáng người phúc hậu.Anh Duy vốn là người con trai duy nhất trong gia đình.Anh Duy có một người chị và một em gái.Chị anh Duy cũng đã lấy chồng,con một gia đình rất có quyền thế.Em gái anh Duy cũng đã đi du học nước ngoài.Chỉ còn anh Bảo Duy ở nhà với bố mẹ.

Bữa cơm diễn ra khá thân mật.Gia đình Bảo Duy chỉ mời Phi Long,Thanh Vân và Hiếu.Công ty Phi Long vốn có một nửa là của Bảo Duy.Bởi thế,khi Hiếu thuyết phục được ông Jonh,công ty vươn mình phát triển vượt bậc nên ba mẹ Bảo Duy muốn gặp mặt Hiếu.Nhưng do công việc nên đến hôm nay,ba mẹ Bảo Duy mới có thể tổ chức bữa cơm gặp mặt như thế.Và chính trong bữa tiêc ,Hiếu được biết thêm rằng,gia đình Bảo Duy và gia đình Thủy Tiên vốn là hai gia đình uy quyền tột đỉnh.Gia đình Bảo Duy hỗ trợ công ty Phi Long.Gia đình Thủy Tiên hỗ trợ công ty Tiên Hổ.Việc Hiếu giúp công ty Phi Long phát triển mạnh mẽ,vượt xa công ty Tiên Hổ làm cho giới thượng lưu quý tộc có tiếng xì xào:" Một rồng một hổ tung hoành giới địa ốc.Rồng đã cất cánh bay cao,còn hổ cứ lẹt đẹt chạy theo sau ".Lời xì xào làm cho gia đình Thủy Tiên khó chịu vô cùng.Việc này làm Bảo Duy rất khoan khoái,không gì khoan khoái cho bằng ! Bởi thế,Bảo Duy đã có tình cảm với Hiếu,xem Hiếu như một đứa em trai.Và Bảo Duy đã cho Hiếu tưng bừng với các người mẫu.Ngay cả việc Hiếu dám lẹo tẹo với mình,Bảo Duy cũng đã cho qua.Lúc này,Bảo Duy cần Hiếu,cần Hiếu phụ giúp Phi Long đưa công ty Phi Long phát triển tột bực.Và quan trọng nhất là làm sao hạ uy tín gia đình Thủy Tiên.Kiếm tiền Duy không khoái bằng việc hạ uy tín gia đình Thủy Tiên.Cái lần Hiếu rời xa Phi Long,việc Phi Long ngơ ngác để cho Văn Hổ giựt mất hợp đồng.Kỳ đó,Bảo Duy bực lắm!Việc Văn Hổ nhìn Duy cười toe toét,việc Hòang Nam vào vũ trường bô bô cái miệng làm Bảo Duy tức muốn điên lên.Đến khi Thanh Vân nói rõ mọi chuyện,Bảo Duy đã theo Thanh Vân đến gặp Hiếu,mời Hiếu trở lại công ty làm việc.Đó cũng là lần đầu tiên mà Duy đã đích thân đến nhà nhân viên,mời nhân viên trở về công ty mình làm.

Thật ra mà nói,lúc đầu Bảo Duy cũng chẳng ưa gì Hiếu.Việc Hiếu dọn đến ở chung với Phi Long,Duy đã coi thường Hiếu rồi.Lúc đó,Bảo Duy cho rằng Hiếu đến với Phi Long mục đích cũng chỉ để moi tiền.Nhưng chuyện của Phi Long,Bảo Duy cũng chẳng ý kiến gì.Tuy thỉnh thoảng Duy vẫn chở gái về nhà Phi Long ngủ nhưng việc Duy,Duy làm.Việc Phi Long thì Long biết.Chẳng ai đá` động gì đến ai.Ngay cả gia đình Phi Long ở nước ngoài về,thấy Phi Long sống chung với Hiếu,gia đình Phi Long cũng chẳng ý kiến gì.Phi Long đã công khai với gia đình mình là gay thì hồi còn học cấp ba.Đến khi thành lập công ty.Phi Long đã dám sống công khai với người này,người nọ,người kia.Ba mẹ Phi Long lúc đầu còn nhăn nhó.Nhưng do Phi Long tranh luận,đấu lý với gia đình khá quyết liệt nên riết rồi,ba mẹ Phi Long cũng nhượng bộ,mặc cho Phi Long muốn sống chung với ai thì sống.Đến khi gặp Bảo Duy,công ty Phi Long phát triển mạnh mẽ.Hai công ty của hai bà chị,công ty in ấn quảng cáo của anh trai Phi Long cũng nhờ đó mà phát triển theo.Đến lúc ấy,Phi Long cặp với ai,sống chung với ai,gia đình chẳng bao giờ ý kiến hết.Gia đình Phi Long đã không ý kiến nên Bảo Duy cũngc hẳng 1y kiến gì việc Hiếu sống chung với Phi LOng.Khi Hiếu rời khỏi nhà Long,nghỉ việc ở công ty,Duy mỉm cười nhủ thầm:" Chắc là do bày trò moi tiền nên mới bị Phi Long đuổi đi.Thật đáng đời cho thứ hèn hạ!Tính cặp giám đốc để moi tiền hả?Không dễ đâu!"

Và khi Phi Long bị giựt mất hợp đồng,khi nghe chị Thanh Vân tỏ bày tự sự.Bảo Duy mới hiểu rõ mọi vấn đề. Trong quá khứ Hiếu từng làm callboy,gia đình Hiếu rất nghèo.Thế mà khi sống chung với Long,Hiếu chưa bao giờ xòe tay xin tiền.Trình độ của Hiếu khá giỏi,chính chị Vân đã khẳng định như vậy làm Bảo Duy thêm phần nể Hiếu.Rồi đến vụ ông Jonh,Bảo Duy đã thương mến Hiếu thật sự.Chính Duy đã bàn bạc với Phi Long để Hiếu kiếm tiền,giúp Hiếu làm giàu.

Giờ đây trong bữa tiệc,mọi ngừơi ăn uống,chuyện trò vui vẻ. Bảo Duy đã cất tiếng nói:

_ Chị Vân à! Thật lòng mà nói,em rất khâm phục chị.

Mẹ Bảo Duy: _ Thế con khấm phục Thanh Vân chuyện gì vậy?

Duy: _Dạ,mẹ biết không,khi Hiếu vừa thực tập xong,chính chị Vân đã đề nghị ký hợp đồng ngay với Hiếu.Mà ký hợp đồng lao động tới 5 năm.Lúc đó mọi người đều phản đối.Nhưng chị Vân quyết tâm bảo vệ ý kiến của mình tới cùng.Chị Vân còn dám đảm bảo,sau này Hiếu sẽ trở thành nhận viên giỏi,một nhân viên khộng thể thiếu của công ty mình.Và quả thật,nay Hiếu đã trở thành nguời tài giỏi của công ty.

Hiếu: _ Dạ,em thấy mình cũng chẳng có tài gì.Sở dĩ em được như ngày nay toàn là nhờ các anh,các chị hướng dẫn,dạy bảo cho.

Vân: _ Thật ra khi ký hợp đồng,Hiếu cũng chưa phải là nhân viên tài giỏi gì.Nhưng lúc đó,Hiếu rất chịu khó,ham học hỏi,đọc sách nhiều,hiểu biết tốt,có tinh thần cầu tiến.Thanh Vân cũng đoán được rằng,trong tương lai,Hiếu sẽ rất giỏi.Bởi thế,nếu mình không chụp,các công ty nước ngoài sẽ chụp mất.

Ba Bảo Duy: _ Đúng là Thanh Vân có cặp mắt nhìn người.Công ty này cũng nhờ Thanh vân nhiều lắm đó.

Long: _ Thanh Vân từng là trưởng phòng nhân sự ở công ty nước ngoài mà bác.Nếu không về công ty này,chắc giờ Thanh Vân đã là phó giám đốc nhân sự rồi.

Ba Bảo Duy: _ Ừ ,đúng vậy. Mà ở công ty,ai cũng giỏi hết.Chỉ có Bảo Duy đó,còn ham chơi lắm.Ráng theo mọi ngừơi học hỏi nghe chưa!

Duy: _ Dạ,con đâu có ham chơi.Con theo mọi người học hỏi ,con cũng đang cố gắng làm việc đó chứ

Ba Duy: _ Cố gắng làm việc hả?Làm việc ở đâu vậy?Có phải ở vũ trường không?

Duy: _ Thì con làm việc mệt mỏi,con mới vào vũ trường thư giản chút thôi.Con đâu có bỏ bê công việc đâu.Ba đừng trách con mà ba!

Mẹ Duy : _ Thôi mà ông! Ông cứ hay cằn nhằn con hòai.Bảo Duy lúc này chí thú làm ăn rồi,đâu còn ham chơi như lúc trước.Ông không động viên con thì thôi,sao lại còn cằn nhằn nó nữa?

Phi Long: _ Dạ, thưa bác,Bảo Duy lúc này chịu khó làm việc lắm! Còn vào vũ trường,thỉnh thoảng Bảo Duy chỉ vào đó một chút để giải trí thôi ạ.

Ba Duy: _ Ừ,thế thì tốt.Cháu và Thanh Vân nhớ cố gắng kèm cặp Bảo Duy dùm bác.Chứ nó còn ham chơi lắm.Hai cháu ráng khuyên nhủ nó dùm.Còn bảo Duy,nghe ba nói nè.Đi chơi nhớ đừng có đụng chạm đến thằng Hoàng Nam đó.Nhớ không?

Duy: _ Dạ,con nhớ mà ba.Mà con nói thật,Hòang Nam cái thằng đó vào vũ trường nghênh ngang thấy ghét lắm!Nếu không có lời căn dặn của ba,có lẽ con đã cho nó một bài học rồi.

Ba Duy: _ Không được đụng đến nó nghe chưa !Vừa rồi vụ ông Jonh,mọi ngừơi xì xào,anh Năm Trọng( ba Hoàng Nam) hơi ê mặt đó.Bởi thế,con cố gắng tránh,đừng đụng chạm đến Hoàng Nam.Đừng để vì chuyện của tụi con mà giữa ba và anh Năm Trọng có sự xích mích với nhau.

Mẹ Duy : _ Ba con đã nói thế thì con phải nghe lời.Và nhớ đừng có va chạm xích mich với Hoàng Nam đó.

Duy: _ dạ,con biết mà.

Sau đó ,Bảo Duy có vẻ xụ mặt, buồn bã.Mẹ Duy thấy thế,cười:

_ Làm gì mà mặt mày buồn hiu vậy?Ba con mới nói một chút mà đã xụ mặt rồi.

Duy phụng phịu:

_ Thì mẹ cũng thấy rồi đó,ba lúc nào cũng chê con hết.Trong khi đó,con lúc này đâu còn như lúc trước nữa đâu.Con cũng cố gắng làm việc mà.Mẹ thấy không,con cũng mang tiền về cho mẹ thường xuyên mà.

Thì ra sau này,nghe theo lời khuyên của Thanh Vân và Phi Long,mỗi lần kiếm được tiền,Duy đều mang về đưa mẹ một nửa.Còn một nửa,Duy để dành tiêu xài.Tuy chỉ còn một nửa thôi mà Duy cũng đã đủ quậy tưng bừng ở các chốn ăn chơi.Nghe Duy nói thế.mẹ Duy cười bảo:

_ Ừ,thì tiền con mang về,mẹ đều mang gửi ngân hàng chứ mẹ có lấy xài đâu.Tiền của con vẫn là của con mà.

Ba Duy tiếp lời:

_ Biết mang tiền vể đưa mẹ là tốt đó.Nhớ cố gắng mà làm việc đó.

Duy tỏ vẻ hờn trách:

_ Ba thì lúc nào cũng chỉ biết trách con thôi.Con đâu còn như xưa nữa.Con lúc này cố gắng làm việc,cố gắng tạo dựng sự nghiệp cho riêng mình.Ba không nhận thấy điều đó sao?

Mẹ Duy cười cười nói:

_ Thôi mà con.Ba có nói gì đi nữa cũng chỉ là lo cho con thôi.Ngày xưa,con cũng đã từng nhiều phen làm cho ba con điên đầu kia mà.

Duy bắt đầu quay sang nũng nịu với mẹ:

_ Xưa khác,giờ phải khác chứ mẹ.Bây giờ,mẹ thấy con trai của mẹ thế nào,con trai của mẹ bây giờ cũng biết lo làm ăn .Mẹ không thấy sao,nhờ có sự cố gắng làm việc của con,công ty Phi Long lúc này phát triển mạnh mẽ,vượt xa công ty Tiên Hổ.Đó,mẹ cũng thầy đó,con trai mẹ đâu có kém cỏi gì đâu.

Nhìn thấy Duy nhõng nhẽo mẹ, ba Duy cũng phải lằc đầu.Ông cũng thừa biết tánh tình của Bảo Duy quá rồi.Vốn là đứa con trai duy nhất trong gia đình,từ nhỏ đến giờ,muốn gì đựơc nấy.Đã thế,mẹ Duy cũng rất thương con.Bà coi Bảo Duy như ngọc ngà châu báu.Mỗi lần mà Bảo Duy ôm cổ nhõng nhẽo mẹ,Bảo Duy muốn gì,bà cũng chìu.Nếu hôm naykhông có mặt Hiếu,Phi Long,Thanh Vân,Chắc thế àno Bảo Duy cũng đến ôm cổ nhõng nhẽo mẹ rồi.Và chính ngày xưa,ông cũng bao phen chìu chuộng Bảo Duy kia mà.Bởi thế,với sự chìu chuộng của mẹ,với sự mềm lòng của ba mà Bảo Duy đã quậy tưng bừng.Ngày xưa,khi còn nhỏ,Bảo Duy đâu chịu học hành gì.Mẹ Duy đã phải bỏ tiền ra mướn Duy học.Rớt đại học,ba Duy cằn nhằn ,mời các giáo viên Tóan,Lý,Hóa đến nhà kèm cặp.Còn mẹ Duy thì năn nỉ hết lời.Đã mấy phen bà phải rớt nước mắt để Duy bớt chơi mà chịu học.Nhờ thế,Duy đã bước chân được vào đại học Kinh tế.Nhưng khi là sinh viên,Duy còn ăn chơi tưng bừng hơn nữa.Chính mẹ Duy đã bao phen vào trường,gặp ban giám hiệu để xin điểm cho Duy.Vì Bảo Duy,đã rất nhiều lần,mẹ Duy đã phải nghe hết người này than phiền đến người kia mắng vốn.Trong khi ấy,Duy lấy tiền gia đình mà đi quậy tưng bừng chốn vũ trường.Ba Duy biết được trách móc,còn mẹ Duy đã bao đêm phải rơi nước mắt vì Duy.Mẹ Duy tuy là người đàn bà quyền quý cao sang nhưng bà đã phải chịu nhiều khổ ải về con cái.Và người làm cho bà khổ tâm nhất chính là Bảo Duy.Cứ mỗi lần Bảo Duy ôm cổ bà nhõng nhẽo là bà phải mở tủ đưa tiền.Mà Duy xin có ít đâu.Mỗi lần xin không dưới 1000 USD.Nếu không cho,Duy sẽ khóc lóc ỉ ôi,hờn giận đủ điều.Thậm chí Duy còn đòi bỏ nhà đi luôn.Còn nếu cho,ba Duy hay đựơc sẽ trách móc bà.Thật là khổ tâm hết sức.Nhưng lần nào cũng thế,trước sự làm mình làm mẩy của Duy,bà đều phải chịu thua.Đó là chưa kể,hễ bà sơ ý để quên chìa khóa là Bảo Duy mở két sắt lấy tiền.Có lần ,Bảo Duy mở két lấy cả 10.000 USD để đi chơi.Cũng may lần đó ba Duy không biết.Nếu biết,chắc ông chửi bà chết.Riết rồi bà không dám để tiền ở két sắt nữa mà phải đem gửi ngân hàng.Nhưng như thế cũng chưa yên.Nhiều khi người ta giao tiền cho bà,bà chưa kịp mang gửi ngân hàng thì đã bi Bảo Duy chôm hết một mớ rồi.Thiệt Bảo Duy làm bà khổ tâm hết sức.Bởi thế,ngày mà Phi Long đến bàn chuyện hợp tác làm ăn,bà vui mừng hết sức.Bà thầm mong chuyến này Bảo Duy sẽ tu tỉnh làm ăn,không còn chơi bời nữa.Đến ngày Bảo Duy nghe lời khuyên của Phi Long và Thanh Vân mang tiền về,bà đã khóc.Bà khóc vì vui sướng,khóc vì hạnh phúc,khóc vì Bảo Duy đã biết lo làm ăn.Ôi,đúng là tấm lòng của người mẹ! Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình,câu nói ấy quả không sai chút nào!Ngày xưa vì Bảo Duy mà bà đã từng khóc,khóc bao đêm.Giọt nước mắt bà đã tuôn ra nhiều vô kể.Giọt nước mắt của bà,đúng là giọt nước mắt của ngừơi quyền quý cao sang,giọt nước mắt của người mẹ khóc vì con.Ngày nay bà cũng khóc.Nhưng bà khóc vì mừng,khóc vì Bảo Duy đổi tánh,khóc vì Bảo Duy biết làm ăn.Bởi thế,đối với Thanh Vân và Phi Long,bà luôn coi hai ngừơi là ân nhân của mình.Bà đã giúp cho gia đình Phi Long mở công ty ín ấn quảng cáo làm ăn phát triển.Bà cũng đã giúp cho gia đình Thanh Vân rất nhiều.Mỗi khi Thanh Vân,Phi Long có điều gì cần bà giúp đỡ,bà sẵn sàng giúp ngay .

Kỳ công ty Phi Long bị công ty Tiên Hổ giựt mất hợp đồng,bà cũng lo lắm.Đến khi công ty Phi Long lật ngược thế cờ trong việc tranh giành hợp đồng với công ty Tiên Hổ,bà đã mừng lắm.Và bà biết chuyến này thành công nhờ có Thanh Hiếu,trợ lý giám đốc.Khi nghe Duy kể về cuộc đời nghèo khổ của Hiếu,bà cảm động lắm.Biết Duy đã cảm mên Thanh Hiếu,muốn xem Hiếu như một đứa em trai nên bà muốn gặp mặt Hiếu.Do bà và ba Duy bận rộn liên tục nên hôm nay mới tổ chức được bữa cơm gia đình,mới gặp mặt đựơc.


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo - Page 2 Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:57 am


Nhìn cảnh Bảo Duy làm nũng với mẹ.Phi Long và Thanh Vân phì cười.Cảnh này quen quá rồi!Hai người đều thừa sức biết Bảo Duy vốn là con cưng,con trai yêu quý của gia đình mà.Chỉ có Hiếu ngậm ngùi.Nhìn cảnh ấy,Hiếu chợt nhớ đến mẹ.Bảo Duy còn có mẹ để làm nũng,còn Hiếu thì sao?Mẹ Hiếu đã đi rồi,đi xa lắm.Hiếu chỉ mong được gặp lại mẹ,được báo hiếu cho mẹ.Mẹ Hiếu thuở xưa vất và khá nhiều,có ngày nào được sung sướng đâu.Hiếu còn nhớ,ngày hay tin Hiếu đậu đại học,mẹ Hiếu đã mừng rỡ xiết bao.Cũng nhờ niềm vui ấy mà bệnh tật của mẹ đã giảm đi nhiều.Ngày xưa,mẹ cứ mong Hiếu sẽ học hành đến nơi đến chốn,mong Hiếu sẽ thành tài.Ngày nay,Hiếu đã thành đạt rồi,Hiếu đang từng bước leo lên đỉnh vinh quang.Thế mà mẹ đã không còn.Mẹ Hiếu còn đâu nữa để mà nhìn thấy cảnh Hiếu thành công,nhìn thấy cảnh Hiếu mang tiền về cho gia đình.Vừa rồi có ba muơi triệu,Hiếu gửi cho ba mười triệu,cho chị Hiền mười triệu.Hiếu cũng cho anh Nhân một triệu để tiêu dùng.Còn bao nhiêu,Hiếu đều gửi số tiết kiệm.Nhìn thấy cảnh Bảo Duy đi làm mang tiền về đưa mẹ,Hiếu cũng muốn lắm.Nhưng muốn thì muốn,chứ có được đâu!Mẹ Hiều đâu còn nữa để giữ tiền cho Hiếu. " Mẹ ơi!" Một tiếng chua xót thốt lên tận đáy lòng.Hai khóe mắt Hiếu đã rưng rưng.

Đang ngồi ăn,Phi Long chợt thấy tự nhiên Hiếu thừ người ra,hai mắt rưng rưng.Ngạc nhiên Long hỏi:

_ Hiếu! Hiếu ! Chuyện gì vậy Hiếu?

Tiếng nói của Long làm mọi người hơi giật mình.Bảo Duy ngó Hiếu hỏi:

_ Chuyện gì vậy Hiếu? Sao mắt em lại thế kia?

_ Dạ.Thấy anh thân mật với mẹ anh làm em nhớ đến mẹ em.

Mẹ Duy dịu dàng hỏi:

_ Mẹ con như thế nào?Mẹ con vẫn khỏe chứ?

_ Dạ,mẹ con mất rồi ạ!

Không khí bỗng chùng hẳn xuống.Bảo Duy đã nói:

_ Mẹ của Hiếu đã qua đời rồi mẹ à.Gia đình Hiếu bị cúm gà,nợ nần tứ tung,mẹ Hiếu đau khổ quá nên đã qua đời.

Ba Duy : _ Gia đình Hiếu nghèo khổ thế mà thằng Hiếu vẫn cố gắng học,vẫn cố gắng phấn đấu vươn lên.Như thế mới thật là đáng quý!

Duy nhanh nhảu: _ Dạ,Hiếu chịu khó lắm đó ba.Ở trong công ty,Hiếu làm rất được việc.Chính con,anh Long,chị Vân ai cũng quý mến Hiếu.

Mẹ Duy: _ Hòan cảnh của Hiếu thật đáng thương! Hiếu này,con nhớ mẹ con lắm sao? Chắc ngày xưa mẹ con thương con nhiều lắm?

Hiếu: _ dạ,hồi xưa,mẹ con thương con rất nhiều.Con còn nhớ,ngày con nhận được giấy báo trung tuyển đậu đại học,mẹ con vui sướng biết chừng nào.Gặp ai,mẹ con cũng khoe.Ngày con lên Sài Gòn học,mẹ cứ dặn dò suốt.Mẹ luôn mong mỏi con thành tài.Thế mà con chưa báo hiếu được cho mẹ con,chưa phụng dưỡng cho mẹ con được cái gì.

Mẹ Duy: _ Và có phải vì vậy,hôm nay nhìn Bảo Duy làm nũng với bác mà con nhớ đến mẹ?

Duy: _ Dạ,phải.Con thấy anh Bảo Duy mà con phát thèm.Anh Duy đi làm,có tiền mang về đưa bác.Còn con,mẹ con đã mất rồi.Con có tiền muốn đưa mẹ cất giữ cũng đâu có được đâu.Phải chi mẹ con còn sống,phải chi.....

Mẹ Duy: _ Ngừơi đã mất rồi,đâu thể sống lại được.Con còn ba chứ?

Hiếu: _ Dạ,còn ạ.Ba con đang ở dưới quê.

Mẹ Duy: _ Vậy thì con phải cố gắng phụng dưỡng cho ba nhé? Chắc ba con cũng khổ nhiều rồi phải không?

Hiếu: _ Dạ,phải.

Ba Duy: _ Duy thấy không,con hơn Hiếu nhiều lắm.Còn còn có ba,có mẹ.Còn Hiếu thì sao?Khi không còn mẹ,Hiếu đau khổ chừng nào.Con cũng thấy rồi đó.Nhớ cố gắng lo phụng dưỡng mẹ con đó.Chứ mẹ con đã khổ nhiều rồi,toàn khổ vì con không đó.

Duy: _ Ba yên chí,từ nay con sẽ phụng dưỡng mẹ.Con sẽ không để mẹ buồn rầu nữa đâu.

Mẹ Duy: _ Chắc không đó?

Duy: _ Chắc mà mẹ.Con bảo đảm với mẹ,chắc chắn trăm phần trăm..

Mẹ Duy: _ Ừ,mẹ tin ở con.

Quay sang Hiếu,bà nói tiếp:

_ Hiếu này,con đã không còn mẹ,vậy con cứ coi bác như là mẹ của con.Thỉnht hoảng con đến đây với bác nhé?

Hiếu: _ Dạ,con được phép đến đây thường xuyên chứ ạ?

Mẹ Duy: _ Sao lại được phép với không được phép.Bảo Duy nó mến con.Nó đã xem con như một đứa em trai rồi.Vì thế,bác cũng có thể xem con như một đứa con trong gia đình.Con cứ xem bác như một người mẹ.

Duy: _ Mẹ chấp nhận cho Hiếu thường xuyên đến gia đình mình hả mẹ?

Mẹ Duy: _ Ừ .

Quả thật,mẹ Duy đúng là một người đàn bà rất thương con,Vì Duy,bà sẵn sàng chấp nhận mọi điều.Biết Duy mến Hiếu,nay lại thấy Hiếu chăm chỉ,chịu khó làm việc,có tinh thần cầu tiến,lại là người con hiếu thảo nên bà muốn xem Hiếu như một người con.Bà cũng hy vọng đức tính hiếu thảo của Hiếu sẽ tác động đến Bảo Duy.Làm việc gì,bà cũng nghĩ đến Bảo Duy.Chính vì điểm này,ngày trước Phi Long ra sức tranh thủ tình cảm của Bảo Duy.Nhờ có Bảo Duy,Phi Long mới lấy lòng đựơc mẹ Duy.Từ đó,mấy công ty của gia đình Phi Long phát triển ào ào.


Rời nhà Bảo Duy.Phi Long và Hiếu quay trở về.Thấy Hiếu buồn dàu dàu,Long hỏi:

_ Hiếu sao thế? Em buồn à? Chuyện gì vậy?

_ Dạ,không có gì đâu anh.

_ Thế sao mặt mày buồn hiu vậy?

_ Dạ,em nhớ mẹ em ,anh à ! Anh Long này,mẹ anh Duy rất cưng anh Duy phải không anh?

_ Ừ,mẹ Bảo Duy cưng Bảo Duy lắm! Bảo Duy vốn là con cưng đó giờ.

Sau đó,Hiếu trầm mặc suy tư.Long biết Hiếu đang nhớ về mẹ nên cũng để yên cho Hiếu suy tư.

Tối lên giường ngủ,Long đã thả hồn vào giấc mộng nhưng Hiếu vẫn còn nằm trằn trọc bâng khuâng.Hình ảnh mẹ Duy cưng con làm Hiếu nhớ mẹ.Hiếu nhớ đến mẹ da diết.Ngày xưa,mẹ thương Hiếu lắm! Ngày xưa,Hiếu cũng là con cưng trong gia đình mà.Cả nhà có mình Hiếu đậu đại học.Những khi ở Sài gòn về,mẹ làm hết món này đến món kia cho Hiếu ăn.Mẹ cứ sợ con trai cưng của mẹ ốm yếu rồi không có sức học bài.Hiếu nhớ hồi còn ở quê,thời Hiếu học phổ thông,mỗi lần sắp thi học kỳ,Hiếu phải học bài khuya.Hiếu thức khuya học bài,mẹ Hiếu cũng không yên tâm ngủ.Mẹ pha cho Hiếu ly sữa.Mẹ lo cho Hiếu từng chút một.Hiếu không biết giữa mẹ mình và mẹ anh Duy,ai là người thương con nhiều hơn.Thế mà nay anh Duy đi làm có tiền gửi mẹ cất giữ.Còn Hiếu thì sao?Mẹ Hiếu đã đi xa rồi,đi xa mãi mãi.Mẹ Hiếu đâu còn có thể chứng kiến ngày Hiếu thành công,ngày Hiếu đi làm kiếm tiền lo cho gia đình.'" Mẹ ơi ! Mẹ đâu rồi? " Một tiếng kêu uất nghẹn giữa đêm khuya.Và Hiếu đã thảng thốt bật kêu lên.Một tiếng kêu nho nhỏ xé lòng ngừơi,một tiếng kêu đau xót ruột gan. " Mẹ ơi! Thanh Hiếu của mẹ đã trưởng thành rồi.Thanh Hiếu của mẹ thành công rồi.Thanh Hiếu của mẹ đã có thể kiếm tiền lo gia đình rồi.Mẹ ơi! Mẹ đâu rồi ? "

Và nhớ mẹ,Hiếu không ngủ được.Trong khi đó,anh Long đã ngủ say sưa.Nhớ mẹ,Hiếu đã bật lên những tiếng kêu thầm.Và nhớ mẹ,trong đầu Hiều đã bật ra những vần thơ.Những vần thơ bật ra trong lúc nhớ mẹ,những vần thơ thổn thức lòng người:



Mẹ ơi ! Mẹ ở đâu rồi?
Ngậm ngùi thổn thức bồi hồi lòng ai
Não nề phiền muộn đời trai
Băn khoăn trằn trọc đêm dài thở than
Thuở xưa mẫu tử nồng nàn
Thương con,mẹ phải muôn vàn gian lao
Đố ai đếm được vì sao?
Đố ai đếm được công lao mẹ hiền?
Biết bao khổ ải buồn phiền
Mẹ đều gánh lấy kiếm tìên nuôi con
Ơn sâu nặng tựa núi non
Bao la tình mẹ còn hơn biển dày
Nuôi con chẳng quản thân gầy
Vì con mẹ đã chất đầy hy sinh
Nuôi con, mẹ đã hết mình
Đêm khuya con học,bóng hình mẹ lo
Tháng năm vất vả thân cò
Con vào đại học,mẹ lo gấp mưởi
Mong con mau chóng nên người
Mong con thành đạt,mẹ cười mẹ mong
Thế mà quặn thắt xé lòng
Ngày con thành đạt,mẹ trong nấm mồ
Mẹ ơi ,mẹ hỡi mẹ hờ
Đêm nay nhớ mẹ bơ phờ lòng con
Còn trời còn nước còn non
Riêng tôi mất mẹ chín hòn khổ đau
Thời gian vẫn thế qua mau
Còn tôi mất mẹ đêm sầu khóc than


Hiếu đang lấy giấy hí hoáy ghi lại những vần thơ thì có một bàn tay vỗ nhẹ vào vai mình.Tiếng Long thỏ thẻ bên tai:

_ Khuya rồi sao em chưa ngủ?

_ Dạ,em nhớ mẹ ,em không ngủ đựơc anh à.

Cầm tờ giấy,đọc những vần thơ,Long nói:

_ Em làm thơ hay lắm! Nhưng thơ em buồn quá !

_ Em đang nhớ mẹ,vần thơ làm sao vui được hả anh?

_ Lần trước,em làm bài thơ rất buồn.Lần này ,em làm bài thơ còn não nề hơn nữa.

_ Lần trước,em làm thơ trong lúc nhớ anh.Còn lần này,em làm thơ trong lúc nhớ mẹ .Mẹ em đã khúât bóng từ lâu rồi anh ơi!Em chẳng thể nào được gặp mẹ em nữa.Em nhớ mẹ em quá,anh Long ơi!

Ôm Hiếu vào lòng,Phi Long vỗ về:

_ Em mất mẹ nhưng hãy còn ba.Hãy cố gắng chăm sóc ba em cho thật tốt nhe Hiếu!

_ Dạ.

_ Thôi ,khuya rồi,vào ngủ đi Hiếu.Sáng mai còn đi làm nữa.

_ Dạ.

_ Tết này,anh dự định sẽ về quê em.Em sẽ dẫn anh thăm mộ mẹ em nhé?

_ Thật không anh?

_ Thật mà.

_Vậy thì em sẽ dẫn anh đi thăm mộ mẹ em. Mộ mẹ em hiện nay cỏ đã mọc xanh tươi rồi anh à.

_ Ừ.Và anh cũng sẽ thăm ba em,thăm gia đình em nữa.Có gì để anh rủ Bảo Duy đi cùng luôn.Còb bây giờ,mình vào trong ngủ nhe Hiếu?

_ Dạ.

Thế là Long dìu Hiếu vào giường.Nằm trong lòng anh,Hiếu vẫn chưa ngủ.Hiếu vẫn còn nhớ mẹ,nhớ đến bóng mẹ hiền.Và trong mơ,mẹ đã về bên Hiếu.Mẹ đã pha sữa cho Hiếu uống như thuở xưa,thuở Hiếu thức khuya học bài thi.Hiếu đã bật khóc: " Mẹ ơi !!!!!


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo - Page 2 Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:57 am


Sáng hôm sau,vào công ty,Bảo Duy đã báo cho Hiếu một tin vui:Vù Hậu và Thùy Trang,Duy đã lo xong.Hậu sẽ vào làm ở bưu điện ,còn Thùy Trang sẽ làm ở ngân hàng ngoại thương Vietcombank.Thế là Hiếu gọi điện thoại báo tin cho Hậu và Thùy Trang.Hải Đăng khi biết tin ,cười nói với Hiếu:

_ Mai mốt,khi thằng Hậu lãnh tháng lương đầu tiên,mình phải bắt nó khao mới được.

_ Tháng đầu tiên ,lương còn thấp,mình bắt Hậu khao .Như vậy tội nghiệp cho nó quá!

_ Thì mình chỉ bắt nó khao chầu ăn sáng được rồi.Như vậy không sao đâu Hiếu.

_ Ừ. Thôi cứ như vậy đi.

Chiều nay đi làm về,Hiếu ghé thăm thầy Liêm.Trước khi đi,Hiếu có gặp,bao cho anh Long biết.Mặt anh không được vui lắm! Anh Long không muốn Hiếu đến với thầy Liêm nữa.Hiếu không thể nghe theo lời anh.Lâu rồi,bị vướng bao nhiêu việc ,Hiếu chưa thăm thầy .Giò Hiếu đến nhà thầy.Như vậy,tối nay ,Hiếu không thể học khiêu vũ như mấy đêm trước.

Thầy Liêm lúc này rất ưu sầu.Gia Bảo lúc này làm tiền thầy quá mức.Cứ đến mượn tiền liên tục làm thầy Liêm muốn điên đầu.Gặp Hiếu,thầy cũng vui vẻ.Nhưng trên mặt còn thoáng hiện những nét ưu buồn.Chuyện trò hỏi thăm cuộc sống của Hiếu hiện nay,thầy có vẻ mệt mỏi lắm.Chuyện Hiếu sống chung với anh Long,thầy vẫn chưa biết.Thầy vẫn cứ nghĩ Hiếu đang ở trọ chung với anh Nhân,với Hải Đăng.

Đêm nay,gần gũi bên Hiếu,thầy vẫn uể oải làm sao ! Mọi lần,thầy rất nhiệt tình hăng hái.Nhưng đêm nay,thầy như người không còn sức lực.Hiếu phải cởi đồ cho thầy.Hiếu đã làm tất cả mong thầy bớt ưu buồn.Nhưng dù Hiếu có làm cách nào thì thầy buồn vẫn cứ buồn.Quả thật Gia Bảo đã làm thầy phiền não quá mức,phiền não đến mức thầy chẳng còn thiết tha gì nữa cả.Đến nỗi chuyện quan hệ với Hiếu,thầy cũng uể oải vô cùng,để mặc Hiếu muốn làm gì thì làm.

Trong khi Hiếu ở bên cạnh thầy Liêm thì Long nằm trong phòng một mình.Chuyện giữa Hiếu và thầy Liêm,Hiếu đã kể cho anh nghe hết rồi.Ngay cả Hải Đăng,khi Long hỏi,Hải Đăng cũng thuật hết mọi sự.Long biết không thể nào tách Hiếu ra khỏi thầy Liêm được.Bởi thế,Long đành phải chấp nhận cho Hiếu thỉnh thoảng về với thầy Liêm.Chứ thật tình thì Long không hề muốn chút nào.Nhưng không muốn cũng không được.Hiếu nhất quyết không thể phụ tình thầy Liêm.Bởi thế,Long đành phải nhượng bộ Hiếu.Nhưng mà trời hỡi ! Mỗi lần Hiếu đến với thầy Liêm là Long không ngủ được.Hình ảnh Hiếu đã khắc sâu vào tâm trí.Long cũng không thể hiểu tại sao mình lại yêu Hiếu đến thế?Đã mấy lần,Long định trả Hiếu về với thầy Liêm.Nhưng Long chẳng thể nào làm được điều đó.Cuối cùng,Long đành chấp nhận phương án: Hiếu sẽ sống chung với Long.Thỉnh thoảng Hiếu về với thầy Liêm.Quả thật,phương án này chẳng hay ho chút nào.Nhưng ngoài phương án này ,Long không thể tìm được phương án nào khác.

Hôm sau,về nhà,thấy Long buồn buồn.Thế là Hiếu năn nỉ vuốt ve.Nỗi buồn của Long cũng được nguôi ngoai.Sau đó,Hiếu thay đồ rồi cùng Long đến công ty làm việc.

Chiều nay,ngồi ở bàn làm việc,Hiếu ngồi thừ người ra.Nhớ đến nét uể oải của thầy Liêm,Hiếu cũng thấy buồn vô hạn.Gia Bảo thật là quá quắt lắm !Tuy mấy tháng nay,Gia Bảo không đến tìm Hiếu nhưng Gia Bảo lại đến làm tiền thầy Liêm.Gia Bảo làm tiền liên tục,làm tiền đến nỗi thầy muốn khùng luôn.Chợt nhớ đến Bảo Duy,Hiếu thầm nghĩ:" Mình có nên nhờ anh Bảo Duy không?Nếu anh Duy ra tay,Gia Bảo tiêu đời là cái chắc.Nhưng như vậy,chuyện của mình,của thầy Liêm,anh Duy biết hết rồi còn gì ! Mình có nên không?"

Trong lúc Hiếu đang suy nghĩ phân vân xem nên hay không nên nhờ anh Bảo Duy thì Gia Bảo đến gặp Hiếu.

Buổi chiều,sau giờ làm việc,Hiếu dắt xe ra cùng với Hải Đăng thì Bảo đến.Bảo đưa cho Hiếu một gói giấy và nói:

_ Hiếu ! Bảo gửi cho Hiếu cái này nè.

_ Gì vậy Bảo?

_ Hiếu cứ về mở ra xem.Lát nữa,Bảo sẽ gọi điện cho Hiếu.

Bảo đi rồi,Hải đăng mới hỏi Hiếu:

_ Chuyện gì vậy Hiếu? Thằng Bảo đưa Hiếu cái gì vậy?

_ Hiếu cũng không biết nữa.

Vừa trả lời,Hiếu vừa xé giấy mở ra xem.Bên trong gói giấy là một điã VCD.Hải Đăng hỏi:

_ Đĩa gì vậy Hiếu?

_ Hiếu cũng không biết nữa.Thôi để về nhà mở ra xem rồi mới biết.

Thế là Hải đăng theo Hiếu về nhà.Phi Long đi công chuyện với Bảo Duy chưa về.Hải Đăng theo Hiếu vào phòng.Bật đãi lên,nhìn thấy hình ảnh,Hiếu đã hốt hoảng kêu trời.Hải Đăng nhìn thấy cũng giật mình:

_ Sao vậy Hiếu? Tại sao thằng Bảo lại có điã này?

Lúc này,trên màn hình đang hiện lên cảnh Hiếu đang múa thoát y vũ. Hiếu đã cởi quần và lắc mình theo điệu nhạc.Nhìn lên màn hình,Hiếu đã hiểu ra tất cả.Lần cuối cùng,Hiếu gặp Gia Bảo.Chính lần đó,đang trong lúc tuyệt vọng với anh Long,Gia Bảo đã dùng lời ngon tiếng ngọt để mê hoặc Hiếu.Và lần đó,Gia bảo đã xích tay Hiếu lại,cho hai kẻ lạ mặt hiếp dâm Hiếu.Lần đó,Hiếu đã bị tơi tả.Những cảnh đó,Hiếu không ngờ Gia Bảo đã lén quay ,in ra đĩa.Gia Bảo quả thật khốn nạn mà! Hiếu lúc này mặt mày tái mét.Hải Đăng nhìn lên màn hình cũng hết hồn.

_ Sao kỳ vậy Hiếu? Đầu đuôi chuyện này như thế nào?

Hiếu làm thinh,mặt giận hầm hầm.Quả thật,chưa có lúc nào Hiếu giận dữ như lúc này.Chuông điện thoại reo vang.Hiếu cầm điện thoại di động lên:

_ A lô.Hiếu nghe đây.

_ Hiếu ơi! Gia Bảo nè Hiếu! Đĩa đó Hiếu xem chưa?

_ Mày đó hả Bảo? Quả thật tao chưa thấy thằng nào khốn nạn như mày.

Trong lúc này,Hải Đăng lấy điện thoại ra,mở máy và nháy mắt ra hiệu .Hiểu ý,Hiéu bật tiếng lớn cho Hải Đăng dễ ghi âm.Tiếng của Bảo vẫn còn vang vang:

_ Hiếu thấy đĩa rõ không? Công nhận Hiếu đóng phim đẹp lắm !

_ Đủ rồi,thằng khốn nạn ! Mày muốn gì?

_ Hiếu có thể giúp Bảo không?Bảo đang thiếu nợ tùm lum.Hiếu cho Bảo mượn mười triệu nhé?

_ Tiền đâu tao cho mày mượn?Mày làm tiền thầy Liêm quá cỡ.Bây giờ mày làm tiền tao nữa hả?Tiền đâu mà tao đưa cho mày?

_ Hiếu nhất quyết không cho Bảo mượn tiền sao?

_ Lần trước,tao đã nói rõ với mày.Dứt khoát đường ai nấy đi.Nay mày hỏi tiền.Tao làm gì có tiền mà đưa cho mày?

_ Hiếu không có nhưng anh Long có.Giám đốc Phi Long chắc chắn có tiền.

_ Mày muốn mượn tiền anh Long hả?Vậy thì mày cứ gặp mặt ảnh mà muợn tiền.

_ Bảo làm sao có thể gặp mặt giám đốc Phi Long được.Bây giờ có 2 cách.Chỉ cần Hiếu chọn một trong hai cách đó thì Bảo sẽ không đến làm phiền Hiếu nữa.

_ Hai cách gì?

_ Cách thứ nhất là chỉ cần Hiếu làm sao có thể dụ giám đốc Phi Long đến nhà Bảo,quan hệ với Bảo là được rồi.

_ Và mày sẽ đặt sẵn máy quay?

_ Dĩ nhiên rồi.Có thế mới mượn tiền của giám đốc Phi Long được.Hiếu cũng biết rồi đó,giám đốc Phi Long giàu lắm! Mười triệu mà thấm tháp gì !

_ Thế còn cách thứ hai?

_ Là Bảo sẽ đưa cho Hiếu máy quay.Chỉ cần Hiếu lén làm sao mà quay được cảnh Hiếu đang quan hệ với giám đốc Phi Long là tốt rồi.

_ Khốn nạn! Gia Bảo! Tao chưa thấy thằng nào khốn nạn như mày .

_ Thôi mà Hiếu! Đừng chửi nữa.Bây giờ,một là Hiếu làm theo cách Bảo chỉ.Hai là Hiếu phải cho Bảo muợn mười triệu.Bằng không thì....

_ Bằng không thì sao?

_ Bằng không thì Bảo sẽ tung điã này lên mạng.Lúc đó,tất cả mọi người sẽ được xem Hiếu đóng phim.Và Bảo sẽ gửi cho toàn bộ nhân viên công ty Phi Long,mỗi người một đĩa.Lúc ấy,toàn thể mọi người sẽ được xem trợ lý giám đốc đóng phim vô cùng hấp dẫn.

_ Mày....mày....

_ Thôi đủ rồi,Bảo cho Hiếu thời hạn một ngày để Hiếu suy nghĩ.Ngày mai,giờ này Bảo sẽ gọi điện.Nhớ suy nghĩ thật kỹ rồi trả lời Bảo. Bye.

Nói xong,Bảo cúp máy. Buông máy xuống,Hiếu ngồi thẫn thờ như chết.

Nhìn Hiếu ngồi thẫn thờ ,Hải Đăng chẳng biết làm sao cả.Quả thật Gia Bảo quá khốn nạn,khốn nạn đến mức không thể ngờ được. Trong lúc ấy,Phi Long bước vào.Nhìn thấy Hiếu ngồi thẫn thờ,Hải Đăng đang ngồi kề bên an ủi,Phi LOng hỏi:

_ Chuyện gì vậy Hiếu?

Hiếu vẫn làm thinh chẳng lên tiếng.Hải đăng bèn trả lời thay Hiếu:

_ Dạ,Gia Bảo muốn tống tiền Hiếu.Gia Bảo đòi mười triệu.

_ Có chuyện đó nữa à?

_ Dạ,Gia Bảo vừa mới gọi phone cho Hiếu.

Trả lời xong,Hải Đăng mở lại đoạn băng ghi âm vừa rồi cho anh Long nghe.Nghe xong,Phi Long hỏi:

_ Đĩa phim nào vậy? Đưa anh xem!

Hải đăng đưa đĩa cho anh Long.Bật đĩa lên,Phi Long ngạc nhiên hỏi:

_ Thế này là thế nào? Hiếu!Nói đi Hiếu! Sao nãy giờ em làm thinh vậy?Hãy nói cho anh biết,chuyện này là thế nào?

_ Dạ.....Hiếu ấp úng

_ Em cứ từ từ nói.Chuyện xảy ra như thế nào?Tại sao Gia Bảo lại có đĩa này?

_ Dạ,lúc ấy là lúc em mới rời xa anh.Lúc ấy,em như người mất hồn.Cứ nghĩ anh khinh khi em,anh sẽ chẳng bao giờ gặp em nữa nên.....

_ Em nói tiếp đi! Rồi làm sao nữa?

_ Dạ,trong lúc ấy,em như người tuyệt vọng thì Gia Bảo đã nói ngon nói ngọt,nói đủ điều để vỗ về em.Và không hiểu sao,lúc ấy em ngu muội,em đã làm theo lời Gia Bảo.

Và Hiếu đã kể rõ đầu đuôi sự việc bữa hôm ấy cho anh Long nghe.Hiếu kể đầy đủ,kể thật chi tiết.Hiếu cũng kể lại chuyện mình bị xích tay lại như thế nào,chuyện Gia Bảo cho hai người lạ mặt hãm hiếp Hiếu.Kể xong,Hiếu nói:

_ Bữa hôm đó,em thật ngu quá chừng!Bảo nói gì em cũng nghe.Em còn nhớ,em đã lấy điện thoại đi động của Bảo,tắt mày và bỏ vào tủ.Không ngờ Bảo đặt sẵn máy quay phim.

_ Có phải hôm ấy Gia Bảo đã hứa gì với emphải không?

_ Dạ,phải.Gia Bảo hứa Gia Bảo sẽ không làm phiền đến thầy Liêm.

_ Và em đã tin lời hứa của Gia Bảo?

_ Dạ,phải.

_ Em đúng là ngu.Thật là đại ngu!Chi có những kẻ ngu ngốc như em mới tin vào lời hứa của Gia Bảo.

_ Dạ.Không hiểu sao,hôm ấy em ngu quá chừng.Hôm đó,xa rời anh,cứ nghĩ đến việc anh khinh khi em,anh sẽ không bao giờ choem gặp mặt nữa là em như người mất hồn rồi.Em đâu còn tỉnh táo mà suy nghĩ nữa.Bởi thế,em mới bị......

_ Quả thật anh chưa thấy ai ngu như em.Bị Gia Bảo tống tiền bao nhiêu lần rồi mà vẫn còn tin vào Gia Bảo.Không lẽ em còn có cảm tình với Gia Bảo?

_ Dạ,em cũng không rõ nữa.

_ Như vậy là em còn cảm tình với Gia Bảo?

_ Dạ,có lẽ vậy.Đối với Gia Bão,em rất hận nhưng vẫn còn một chút gì đó gọi là...

_ Hiếu ơi là Hiếu! Gia Bảo đối xử với em thậm tệ .Thế mà em vẫn còn chút thương xót sao?Đối với công việc,đối với ông Jonh,anh thấy em thông minh quá mà.Thế sao đối với Gia Bảo,em lại ngu,ngu cực kỳ?

_ Dạ....dạ.....tại vì.....

Hiếu đang ấp úng thì Hải Đăng đã vội lên tiếng:

_ Anh Long ơi! Theo em nghĩ,chuyện đã lỡ rồi,anh không nên trách Hiếu làm gì.Nay Gia Bảo đang tống tiền Hiếu.Mong anh tìm cách giúp Hiếu ạ!

_ Thôi được rồi.Chuyện đã qua,anh không nhắc đến.Gia Bảo hẹn Hiếu,ngày mai nó sẽ gọi điện cho Hiếu phải không?Ngày mai,Hải đăng nhớ đến đây,anh có việc nhờ.Có thể ngày mai,em sẽ đi với Hiếu đến gặp Gia Bảo.

_ Dạ,ngày mai em sẽ đến đây với Hiếu.

_ Còn bây giờ,em mang cái đĩa này lại đằng kia.Em in hình hai thằng này cho anh.Để anh đi điều tra xem hai thằng này là hai thằng nào mà dám hãm hiếp Hiếu.Rồi anh sẽ tính sổ luôn một lượt.

_ Dạ.

Trong lúc Hải đăng lại bàn để in hình thì Long đã bắt máy gọi:

_ A lô,Quốc Cường đó phải không? Anh Phi Long nè......Em rảnh không?.....Rảnh hả?......Vậy đến nhà anh nhé? Anh có chút chuyện cần nhờ đến em.....Hai mươi phút nữa em sẽ đến hả?.....Ok.Nhớ đến nghe em.Anh chờ em đó.

Hải Đăng đã in hình xong.Phi Long bèn nói:

_ Bây giờ em về đi.Ngày mai,em nhớ đến đây.Anh sẽ nhờ em đi với Hiếu đến gặp Gia Bảo.

_ Dạ.Thôi em về.Mình về nghe Hiếu!

Nói xong,Hải đăng bước ra về.Trong phòng chỉ còn lại Hiếu và Long.Hiếu chợt hỏi:

_ Anh định nhờ Quốc Cường giải quyết chuyện Gia Bảo hả?

_ Ừ.Em cứ yên tâm.Mọi việc anh sẽ giải quyết hết cho.


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo - Page 2 Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:58 am


Phi Long vừa nói xong,có tiếng gõ cửa.Long bèn lên tiếng:

_ Ai đó? Xin mời vào.

Quốc Cường bước vào.Long bèn nói:

_ Vào đây,vào đây Cường ! Có việc này ,anh muốn nhờ đến em.

_ Chuyện gì vậy em?

_ Có một đứa định tống tiền.Vì thế,anh mới nhờ đến em.

Nói xong,Phi Long mở cuộn băng ghi âm cho Quốc Cường nghe.Thì ra hồi nãy,Hải Đăng đã in hình và thâu lại đoạn băng ghi âm cho Long.Nghe xong đoạn băng,Quốc Cường hỏi:

_ Gia Bảo là ai vậy? Nó định tống tiền anh Hiếu hả?Sao anh Hiếu không cho anh Bảo Duy hay để ảnh cho nó nếm mùi " Tẩm quất tại gia".Bảo đảm với anh là sau khi thưởng thức mùi vị " Tẩm quất tại gia" ,nó sẽ nhớ đời không dám bén mảng đến làm tiền nữa..

Phi Long lên tiếng:

_ Thằng này khốn nạn lắm! Nó đã từng làm tiền Thanh Hiếu nhiều lần.Nó còn làm tiền cả thầy nó nữa." Tẩm quất tại gia" như thế quá nhẹ đối với nó.Anh muốn sẽ cho nó nếm mùi tẩm quất nhưng là tẩm quất trong trại giam.

Cường: _ Có cần tới mức đó không anh Long?Chi cho phiền phức vậy?Theo em,cứ cho người đến,lôi nó tới trước mặt ba mẹ nó rồi tẩm quất cho nó một trận.À mà này,Gia Bảo là ai?Tại sao anh Hiếu lại bị nó tống tiền vậy?

Long: _ Gia Bảo vốn là bạn học của Hiếu.Nó làm nghề callboy.Hiếu cũng từng làm callboy chung với nó.Và Hiếu đã bị nó gài bẫy.Nó đã quay cảnh Hiếu đang quan hệ tình dục.Giờ thì ,nó đang đòi Hiếu mười triệu.Nếu Hiếu không đưa tiền thì nó bắt Hiếu phải quay được cảnh anh đang quan hệ trên giường.Mục đích chính của nó là nhằm vào anh.Nó đang muốn moi tiền anh.

Cường: _ Thằng này chắc nó ăn gan cọp nên mới tính chuyện moi tiền anh Long.Mà anh Hiếu là em của anh Bảo Duy,sao lại phải đi làm callboy?

Long: _ Hiếu không phải là em của Bảo Duy.Ngày xưa,gia đình Hiếu rất nghèo.Hiếu phải đi làm callboy để vừa có tiền ăn học,vừa có tiền gửi về quê cho gia đình.Sau này ra trường vào đây làm việc gặp anh và Bảo Duy.Vì mến Hiếu nên Bảo Duy đã xem Hiếu như một đứa em trai.

Cường: _ Còn anh thì sao? Anh đã coi anh Hiếu là gì?

Long: _ Anh chẳng giấu gì em.Thanh Hiếu chính là người yêu của anh.

Cường: _ À,thì ra thế.Vậy anh tính xử thằng Gia Bảo này như thế nào?

Long: _ Anh định nhờ em,nói với mấy anh hình sự,lính của ba em,làm sao bắt được thằng Gia Bảo,cho nó vào trại giam là được rồi.

Cường: _ Chuyện đó đâu có gì khó.Thằng Gia Bảo đang muốn tống tiền.Mình cứ giả vờ đồng ý.Đợi khi nào nó nhận tiền,công an sẽ đến chụp nó liền.Sẵn có đoạn băng ghi âm này,đưa nó vào tù dễ ợt.

Long: _ Ý anh không phải thế.Nếu làm như vậy,khi lấy lời khai,chắc chắn sẽ liên quan đến Hiếu.Anh muốn bắt nó,đưa nó vào trại giam mà không phải liên quan đến Hiếu.

Cường: _ Vậy anh muốn làm như thế nào?

Long: _ Anh muốn bắt nó với tội danh là bán dâm.Gia Bảo là callboy.Chỉ cần mấy anh hình sự theo dõi là có thể bắt ngay tại trận.Chuyện đó đâu có gì khó phải không Cường?

Cường: _ Anh Long ơi là anh Long! Quả thật chuyện đó không có gì khó.Nhưng anh nghĩ lại xem,lính của ba em mà phải đi theo dõi mấy thằng callboy à?Thiên hạ mà biết được chắc cười đến trẹo quai hàm.Em mà đề nghị,chắc chắn mẩy ảnh sẽ cự em liền.Hãy nghĩ cách khác đi anh.

Long: _ Anh suy nghĩ rồi.Chỉ có cách đó mới không có liên quan đến Thanh Hiếu.Không lẽ Cường định từ chối,không chịu giúp anh sao?

Cường: _ Không phải em từ chối,không chịu giúp anh.Nhưng mà cách đó kỳ lắm.Thôi để em cho người đến,lôi nó về nhà ,dần cho nó một trận trước mặt ba mẹ nó.Cách này gọi là " tẩm quất tại gia " như anh Bảo Duy thường làm đó.

Long: _ Cách này không hay đâu em.Vả lại,thằng Bảo nó đang giữ đĩa quay cảnh Hiếu trên giường.Nếu mình tẩm quất nó,rủi nó làm liều,nó tung đĩa đó lên mạng thì sao?Bởi thế,anh muốn cho nó vào trại giam mới an toàn được.

Cường: _ Anh Hiếu sao lại sơ suất đến đỗi để nó quay được cảnh trên giường vậy?Trong khi đó,anh Long và anh Bảo Duy thì sành sõi lắm mà.Em còn biết,anh Long và bạn anh Long hay đặt camera để gài bẫy cho các á hậu,hoa hậu đi khách kia mà.Thế mà nay anh Hiếu lại bị.Kể ra thì cũng vui thiệt!Đó có phải là quả báo không anh Long?

Long: _ Chuyện đạt camera gài bẫy tụi hoa hậu,á hậu là chuyện của bạn anh.Anh đâu có dính dáng gì đến mấy chuyện này.Anh chỉ biết vể đất đai địa ốc thôi.Mà nè,Cương chịu giúp anh chứ?

Cường : _ Được rồi,em sẽ giúp anh.Mai mốt có vụ làm ăn nào,nhớ hú em một tiếng đó .

Long: _Ừ.Mà anh nhớ,kỳ đó anh giúp em mua hai căn hộ chung cư rồi mà.Tiền lời vụ đó tiêu sạch hết rồi hả?

Cường : _ Vụ đó lời đâu có bao nhiêu đâu anh?

Long: _ Trời đất! Lời một trăm triệu mà không bao nhiêu à?Mà anh cũng chưa thấy ai như em,mua rồi thì để từ từ bán.Như thế mới lời nhiều.Đằng này,mới mua bữa trước,bữa sau đã sang tay bán rồi.Thật tình chưa thấy ai làm ăn mua bán mà lại gấp gáp như em!

Cường: _ Thì hết tiền xài nên đành phải bán gấp thôi.

Long: _ Thế tiền lời chắc cũng tan tành mây khói rồi phải không?

Cường: _ Anh muốn nói đến số tiền lời một trăm triệu đó hả?Hết lâu rồi anh ơi!

Long: _ Em xài tiền gì mà bạo thế? Em là sinh viên,còn đi học,sao xài tiền bạo quá vậy?

Cường: _ Bạo gì mà bạo? Em xài tiền không bằng một góc của anh Bảo Duy nưã mà.

Long: _ Nhưng Bảo Duy đi làm rồi.Còn em là sinh viên còn đi học kia mà.

Cường: _ Sinh viên gì anh ơi! Em đâu có thích ngành công an .Tại ông già em ổng bắt em học chứ bộ.Chứ em chỉ thích đi kiếm tiền như anh Bảo Duy thôi.

Long: _ Thì học xong rồi đi kiếm tiền.Thôi,đừng nói đến chuyện ngoài lề nữa,trở lại vấn đề chính đí!Em sẽ giúp anh,cho thằng Bảo vào tù chứ?

Cường: _ Được rồi.Em sẽ giúp anh.Nhưng sau vụ này,anh nhớ phải khao nhé?

Long: _ Ok,anh sẽ đãi một bữa tưng bừng.Bảo đảm có tăng hai tăng ba luôn.Em cứ nói với mấy ảnh,ráng theo dõi thằng Bảo.Khi bắt được nó rồi,nhớ điều tra ,để tịch thu lại cái đĩa gốc và mấy đoạn băng.Anh không muốn mấy hình ảnh này bị phát tán lên mạng.

Cường: _ Được rồi,anh cứ yêm tâm.Mọi việc sẽ tốt thôi.

Long: _ Và sau khi bắt được thằng Bảo,tịch thu đĩa gốc và mấy đoạn băng rồi,em nhớ nói với mấy ảnh,phải tung vụ này ra báo chí.

Cường: _ Ý anh là.....

Long: _ Ý anh là,phải đăng báo chụp hình cho toàn thể mọi người biết Gia Bảo là callboy,đang bán dâm bị công an bắt quả tang.Và nhớ phải đăng cả địa chỉ gia đình thằng Bảo.Nếu đăng luôn tên cả ba mẹ thằng Bảo thì càng tốt.

Cường: _ Trời đất ! Anh tính cho nó chết luôn hả? Có tàn nhẫn quá không anh Long?

Long: _ Thằng này nó khốn nạn lắm! Nó tống tiền Hiếu,tống tiền cả thầy giáo của nó nữa.Phải cho nó một bài học thật đích đáng! Em cố gắng giúp anh mọi việc.Rồi anh sẽ chìu em hết mình.Em đã thử lửa với hoa hậu Kiều Ngân chưa?Hàng vip của anh đó.

Cường: _ Chưa,em chưa thử qua với Kiều Ngân.

Long: _ Em cố giúp anh vụ này đi! Rồi anh sẽ để em thỏa thích với Kiều Ngân.Em đồng ý chứ?

Cường: _ Ok

Long: _ Vụ này nhớ đừng để dính dáng gì đến Thanh Hiếu nhé !

Cường : _ Sao vậy anh?

Long: _ Cường biết không,hiện nay mẹ Bảo Duy rất có cảm tình với Thanh Hiếu.Trong tương lai,có thể mẹ Bảo Duy nhận Hiếu làm con nuôi.Bởi thế,nếu vụ này có dính dáng đến Thanh Hiếu.Ba mẹ Bảo Duy mà hay đựơc thì không hay lắm đâu.Cường hiểu ý anh chứ?

Cường: _ Vâng,em hiểu.

Long: _ Và vụ này cũng không nên để Bảo Duy biết.Em cứ nói mấy ảnh,khi nào bắt được Gia Bảo,giam ở trại nào,nhớ cho anh biết.Anh sẽ cho nó nếm mùi tẩm quất trại giam.

Cường: _ Được rồi.Bây giờ,em về nhé?

Long: _ Khoan đã Cường.Có vụ này anh quên.Em nhờ mấy ảnh điều tra xem hai thằng này là hai thằng nào?

Nói xong,Long đưa mấy tấm hình của hai đứa đã cùng với Gia Bảo đã từng hãm hiếp Hiếu.Cường nhìn hình hỏi:

_ Thằng nào vậy anh?

_ Hai thằng này cũng đã từng lập kế hãm hại Hiếu.Anh muốn biết hai thằng này là hai thằng nào?

_ Được rồi,em sẽ giúp anh.Thôi ,em về nhé! Em về nhe anh Hiếu!

_ ừ,em về.Có gì báo tin cho anh hay nhé!

Cường gật đầu rồi bước ra về.


Sau khi Cường đã ra về,Long cầm máy lên gọi:

_ A lô,chào chú Tư Phóng .Cháu là Phi Long đây....Dạ,cháu khỏe.Chú đang ở đâu vậy?....Dạ,chừng một tiếng nữa,chú mới về Sàigon hả?....Dạ,dạ,cháu có chút chuyện muốn nhờ đến chú.....Dạ,khi nào chú về tới nhà,chú gọi
phone cho cháu nhé!...Dạ,cháu sẽ đến nhà....Dạ,cũng có chút chuyện ...Dạ,vậy thôi cháu cúp máy nhé!

Sau khi cúp máy.Phi Long quay qua nói với Hiếu:

_ Em ăn cơm chưa? Xuống dưới nhà ăn cơm với anh chứ?

Sau đó,Hiếu theo Phi Long xuống dưới phòng ăn.Trong bữa ăn,Long nói:

_ Chuyện giữa em và Gia Bảo,em có thể kể cho anh nghe thật rõ ràng không?Kể thật chi tiết đó.

Thế là Hiếu kể cho Phi Long nghe thật chi tiết,tường tận.Từ lúc lên đại học gặp Gia Bảo đến lần đầu quan hệ cho đến tận bây giờ.Có bao nhiêu việc,Hiếu đều kể hết.Phi Long chăm chú lắng nghe.Khi Hiếu kể xong,Long mới hỏi:

_ Em nói,em và Gia Bảo từng ở chung đường dây callboy chú Tỵ hả?

_ Dạ.

_ Vậy là có thể chú Tỵ ấy biết hai thằng khốn ấy.Được rồi.Chút nữa em đi với anh.

_ Đi đâu vậy anh?

_ Đi gặp chú Tư Phóng.

_ Chú Tư Phóng là ai vậy?

_ Chú ấy là chủ nhà hàng Đồng Quê và là chủ khách sạn Thiên Thai.Đồng thời,chú ấy còn là ông vua trong giới xã hội đen.Mình phải đến nhờ chú ấy tìm ra hai tên khốn đó.

_ Hồi nãy anh nhờ Cường rồi mà.

_ Ừ. Nhưng bên công an chưa chắc tìm nhanh lẹ bằng xã hội đen.Nhưng anh phải nhờ hết cả hai bên.Bằng mọi giá phải tìm cho ra hai tên này và lấy về đĩa phim,đoạn băng.

Nói tới đây,điện thoại reng.Long nghe điện thoại xong rồi nói:

_ Chú Tư Phóng về đến nhà rồi.Mình chuẩn bị đi Hiếu.

Sau đó,Hiếu theo Phi Long đến nhà chú Tư Phóng.Trên đường đi,Phi Long cho Hiếu biết chú Tư Phóng tên thật là Đoàn Văn Đủ.Hồi trai trẻ,vốn là một tay anh chị khét tiếng giang hồ.Chú ấy vốn có nghề phóng dao nên mọi người gọi là chú Tư Phóng.Bây giờ là ông vua trong giới xã hội đen.Do chú ấy cũng thích vấn đề kinh doanh điạ ốc đất đai nên Phi Long và chú ấy quen biết nhau.Sau này,biết thế lực gia đình Bảo Duy và Quốc Cường,chú ấy càng thân thiết với Phi Long hơn nữa.Chính Bảo Duy và Quốc Cường là hai người mà chú Tư Phóng r6át muốn kết giao.Kể đến đây,Phi Long và Hiếu đã đến nơi.Hiếu theo Phi Long vào nhà.Chú Tư Phóng gặp Long vui vẻ niềm nở.Phi Long giới thiệu Hiếu với chú Tư Phóng.Tại đây,Hiếu cũng gặp một người mà anh Phi Long giới thiệu là anh Năm Thẹo.Quả thật,anh này tuổi chừng bốn mươi,mặt đầy thẹo,là cánh tay đắc lực của chú Tư Phóng.Còn chú Tư Phóng tuổi chưa đến sáu mươi.Phi Long trình bày mọi việc.Nghe xong,chú Tư hỏi anh Năm Thẹo:

_ Mày biết thằng Tỵ không?Đó là thằng nào vậy?

_ Dạ,biết.Lão ấy đang cầm đầu một đường dây callboy dưới sự bảo kê của Tâm Đen.

_ Vậy thì mày với Phi Long đến gặp thằng Tâm Đen rồi sau đó cùng nhau tới chỗ lão Tỵ.Đến hỏi hắn xem hắn có dính líu gì đến hai tên này không?

_ Dạ.

Sau đó Hiếu và Phi Long ,Năm Thẹo đến gặp Tâm Đen rồi cùng nhau đến chỗ chú Tỵ.Gặp lại Hiếu,chú Tỵ ngỡ ngàng.Khi Phi Long đề cập đến vần đề,chú Tỵ liền cho biết,vấn đề này không liên quan đến mình.Nhưng chú Tỵ cũng cho biết hai tên ấy tên là Hoàng và Thịnh,làm nghề quay phim đám cưới.Nhà của hai tên ấy chú không biết nhưng chú biết nơi làm việc .Thế là mọi người rời khỏi chỗ chú Tỵ ra về.Trứơc khi về,chú Tỵ còn cho Hiếu biết ,chú và Gia Bảo mới cãi nhau tưng bừng,Vì thế,Gia Bảo không còn nằm trong đường dây của chú.

Khi mọi người đã ra về,chú Tỵ mới hú hồn.Quả thật ngày trước,chính Tâm Đen đã bảo chú đừng có đụng chạm với Phi Long.Và chú đã nói Gia Bảo rồi.Thế mà nó cãi lời không nghe.Bây giờ,nó sắp tiêu đời rồi.Đáng kiếp! đang suy nghĩ thì Tâm Đen gọi phone.Tâm Đen bảo chú nên tạm thời giải tán đường dây callboy,xóa sạch mọi dấu vết.Phi Long sắp cho Gia Bảo nếm mùi " tẩm quất trại giam" .Vì thế,đề phòng Gia Bảo khai ra tùm lum.Nghe thế,chú Tỵ hỏang hồn.Nhưng cũng đành phải giải tán còn hơn ở tù.Rủi Gia Bảo khai tùm lum thì sao?Rõ là đồ chết tiệt! Chú Tỵ tức tối lầm bầm trong miệng.


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo - Page 2 Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:58 am


Thế là chú Tỵ lo thu xếp mọi việc.Cái nào cần thủ tiêu thì thủ tiêu để xóa dấu vết.Sáng mai sẽ lên đường về quê,chú Tỵ tạm lánh đỡ một thời gian.Rồi sau đó xem tình hình thế nào tính tiếp.

Còn Phi Long và Hiếu,sau khi rời khỏi chú Tỵ,cả hai đã về nhà.Lúc đầu Long tính đến ngay tiệm của hai tên ấy nhưng anh Năm Thẹo nói tối rồi,hãy để sáng mai.Thế là Phi Long và Hiếu trở về nhà.

Buổi tối,nằm bên nhau,Hiếu nói:

_ Em thấy anh ra tay với Gia Bảo có vẻ hơi nặng?

_ Em sao vậy? Em lo cho Gia Bảo? Không lẽ em còn có cảm tình với nó?

_ Không,em chẳng còn có cảm tình với nó.Một chút cũng không có anh à!

_ Thôi ngủ đi.Ngày mai còn phải đi gặp hai tên Thịnh và Hoàng để tính sổ,để còn thu hồi về đĩa phim nữa.

_ Dạ.

Sáng hôm sau,vào công ty,thu xếp mọi việc xong,Phi Long và Hiếu đến gặp Năm Thẹo.Sau đó,mọi người đến tiệm,chỗ hai tên Thịnh và Hoàng làm việc.Tên Thịnh đi vắng,chỉ có Hoàng.Thấy Hiếu,Hoàng nhớ ngờ ngợ.Chừng nghe nhắc đến chuyện hôm ấy,Hoàng hết hồn.Anh Long hỏi:

_ Bây giờ tính sao? Muôn giải quyết tại đây hay về nhà giải quyết?

Thế là Hoàng phải dẫn mọi người về nhà mình.Đến nơi,Long bảo Hoàng gọi điện thoại cho Thịnh đến.Mười phút sau,Thịnh tới nơi.Gặp lại Hiếu,nhớ ngờ ngợ,đến khi Hoàng nói rõ mọi việc.Thịnh cũng hết hồn.Long mới hỏi:

_ Bây giờ tính sao?

Lúc này,cả hai ngừoi Thịnh và Hoàng đếu không biết tính như thế nào nữa.Nhìn thấy mặt anh Năm Thẹo quá đỗi giang hồ,cả hai đều ngán.Lúc này,Thịnh và Hoàng rối rit xin lỗi Hiếu.Long hỏi về đĩa phim,cả hai đều cho biết,đĩa gốc Bảo đang giữ.Còn chuyện bữa ấy,cả hai đều ra sức năn nỉ,xin Long và Hiếu bỏ qua.Thấy cả hai năn nỉ quá,Long bèn nói:

_ Muốn bỏ qua chuyện này thì phải nộp phạt.Mỗi tên nột phạt mười triệu,nộp cho anh Năm để anh Năm còn dẫn các đệ tử ăn uống nhậu nhẹt.Nếu đồng ý thì ba ngày sau,anh Năm sẽ cho người đến nhận tiền.Bằng không thì....

Nhìn vẻ mặt giang hồ của anh Năm Thẹo,cả hai vội đồng ý ngay.Thế là Long,Hiếu cùng anh Năm thẹo đứng lên ra về.Trước khi về,Năm Thẹo tặng cho mỗi tên ba bạt tay tóe lửa và nói:

_ Nhớ ba ngày sau,tao sẽ cho người đến nhận tiền.Nếu không có đủ,lúc đó đừng trách tao.

Long còn nói thêm:

_ Nhớ không được cho Gia Bảo biết đó.Nếu không thì...

Cả hai lúc này đã quá sợ hãi,vâng dạ rối rít.Sau đó,mọi người ra về.

Trong khi ấy,Gia Bảo lúc này đang trong tâm trạng phấn khởi.Sau một thời gian không gặp , nay tình cờ thấy Hiếu đi Nouvo sang trọng,Gia Bảo đi điều tra tìm hiểu.Thế là Bảo được biết,Hiếu đã trở về làm trợ lý cho Phi Long.Chiếc Nouvo cũng là của giám đốc Phi Long tặng.Vì vậy,Bảo tính chuyện tống tiền tiếp.Thật ra,lúc này Bảo không muốn tống tiền Hiếu.Mục đích của Bảo là tống tiền Phi Long.Tống tiền Hiếu đâu được bao nhiêu,tống tiền giám đốc Phi Long mới được nhiều.Gia Bảo xưa nay chuyên làm tiền Việt Kiều và các giám đốc.Trước đây,có một giám đốc bị Bảo quay phim lúc đang làm tình,Bảo đã ra sức làm tiền.Lúc đầu xin ít ít.Nhưng lúc sau,khi đòi tới một trăm triệu,vị giám đốc đó đã thuê giang hồ đòi xin Bảo tí huyết.Thế là Bảo bị một trận đòn tơi tả.Nhưng do Bảo lì đòn,nhất quyết không chịu đưa ra đĩa phim gốc nên cuối cùng vị giám đốc đó đành phải chuộc lại đĩa phim với giá mười triệu.Đã thế,Gia Bảo còn bị giang hồ ngắt nhéo hết năm triệu.Kỳ đó Gia Bảo ức lắm nhưng chẳng dám làm gì.Lần này,Gia Bảo quyết mọi tiền giám đốc Phi Long cho bằng được.Bởi thế,Gia Bảo ra sức dồn ép Hiếu,dồn Hiếu đến con đuờng cùng.Gia Bảo hy vọng đến lúc ấy,Hiếu sẽ hợp tác với Gia Bảo,sẽ lén đặt camera quay cảnh Phi Long làm tình.Nghĩ đến cảnh khi có đựơc hình ảnh của giám đốc Phi Long đang làm tình,Gia Bảo vô cùng khoan khoái.


Buổi chiều,đến giờ hẹn,Gia Bảo gọi điện cho Hiếu.Lúc này,Hiếu,Hải Đăng và Phi Long đang có mặt ở nhà.Hiếu bắt máy lên nghe.Theo lời dặn của Phi Long,Hiếu nói với Gia Bảo cần gặp mặt để thương lượng.Gia Bảo bèn hẹn gặp mặt ở quán cà phê vườn.Thế là Hiếu và Hải Đăng chuẩn bị đi.Trước khi đi,Long kéo Hiếu lên lầu,đưa Hiếu cái máy ghi âm nhỏ( máy này Phi Long mượn của Quốc Cường),chỉ Hiếu cách sử dụng.Hiếu cầm máy bỏ vào túi quần.Khi Hiếu chuẩn bị bước xuống,Phi Long kêu Hiếu lại và nói:

_ Máy ghi âm em để túi quần không ổn.Rủi Gia Bảo lục túi sẽ phát hiện . Thôi thì,em hãy cất máy vào trong quần lót.Như vậy,Gia Bảo sẽ không tài nào biết được.

Thế là Hiếu cởi quần ra,nhét máy ghi âm vào trong quần lót rồi mặc quần vào.Trước khi xuống,Phi Long còn hôn Hiếu và nói:

_ Nhớ bình tĩnh nghe Hiếu! Cứ từ tốn mà thương lượng.Đây 500.000 VND,em hãy đưa cho nó.Bảo nó cầm đỡ rồi cho em thời gian chạy tiền.Cố gắng kỳ kèo càng lâu càng tốt.

Thế là Hiếu xuống dưới lầu.Trước khi đi,Phi Long còn dặn Hiếu và Hải Đăng phải hết sức bình tĩnh,cố gắng đừng để Gia Bảo nghi ngờ.Việc quan trọng nhất là phải lấy về cho được đĩa phim,không để nó phát tán lên mạng.Bởi vậy,Phi Long dặn Hiếu và Hải Đăng không được cương với Gia Bảo,không được để Gia Bảo nghi ngờ.Phi Long lo sợ khi Bảo nghi ngờ,Gia Bảo sẽ đem đĩa phim giấu biệt.Như vậy rất căng.Hiếu và Hải Đăng hiểu ý Phi Long.Sau đó,Hải Đăng lấy xe chở Hiếu đến gặp Gia Bảo.

Trong quán cà phê vườn,ở góc khuất,Gia Bảo đang ngồi đợi Hiếu.Thấy Hải Đăng đi cùng với Hiếu,Bảo bực mình.Hiếu bèn giải thích có Hải Đăng di chung,như vậy Hiếu mới yên tâm.Gia Bảo đành phải chấp nhận sự hiện diện của Hải Đăng.Sau một hồi nói chuyện tào lao,mọi người bắt đầu vào vấn đề chính.Lúc này,Gia Bảo kêu Hiếu ,Hải Đăng cùng tắt máy điện thoại di động.Ngay cả Bảo cũng tắt máy.Như thế vẫn chưa yên tấm,Gia Bảo đề nghị Hải Đăng và Hiếu phải cho Bảo xét túi áo ,túi quần.Thế là Hiếu và Hải Đăng phải đứng lên,cho Bảo thò tay vào túi kiểm tra .Sau đó,Bảo mới bình thản bàn chuyện.Hiếu bắt đầu than thở,nói :

_ Mừơi triệu quá nhiều,không thể có ngay được.Mày phải cho tao thời hạn một tháng,tao mới có thể lo mười triệu đưa cho mày.

Gia Bảo nhảy dựng lên:

_ Một tháng quá lâu.Nếu Hiếu không có tiền,Hiếu hãy làm theo cách của Bảo.Giám đốc Phi Long rất giàu,Hiếu moi tiền cũng nhiều rồi.Hiếu phải để Gia Bảo moi Phi Long một ít chứ?

Nghe thế,cả Hải Đăng và Hiếu đều khinh bỉ.Nhưng nhớ lời dặn của Phi Long,Hải Đăng làm thinh không nói gì.Hiếu vẫn tiếp tục:

_ Thì mày cho tao thời hạn một tháng đi!Nếu trong vòng một tháng,tao lo không đủ mười triệu,lúc đó,tao sẽ làm theo ý mày.

_ Một tháng lâu lắm! Thôi thì cho Hiếu thời hạn ba ngày vậy.

_ Ba ngày nhanh lắm! Thôi thì,hẹn mày ba tuần lễ vậy.

_ Hiếu ơi là Hiếu!Thật tình Bảo không muốn lấy tiền của Hiếu đâu.Bảo cần là cần tiền của Phi Long.Giám đốc Phi Long rất giàu.Hiếu phải để cho Bảo kiếm chác một chút chứ?

Sau đó,Hiếu và Bảo kỳ kèo với nhau.Cuối cùng thống nhất,Hiếu đưa Bảo 500.000 VND xài đỡ.Hẹn tuần lễ sau,nếu Hiếu không chạy đủ mười triệu,Hiếu sẽ làm theo ý Bảo.Sau đó mọi người ra về.Hải Đăng nhìn Bảo khinh khỉnh nhưng Bảo mặc kệ.

Về nhà,Hiếu lấy máy ghi âm ra bật lại cho Phi Long nghe.Nghe xong,Phi Long cười bảo:

_ Đâu cần tới một tuần,chỉ trong vòng ba ngày là thằng Bảo vào tù rồi. Hy vọng mấy đĩa phim nó còn để ở nhà.Chứ nó mang đĩa đem giấu nơi khác là hỏng chuyện.

Sau đó,Hải Đăng ở lại dùng cơm với Hiếu và Phi Long rồi ra về.

Hai ngày sau, Gia Bảo bị công an bắt quả tang khi đang bán dâm cho khách.Dưới sự khảo cung của công an,Bảo khai tuốt tuồn tuột.Thế là Gia Bảo đựơc đưa giải về nhà.Nhưng đứa ở chung với Gia Bảo,cùng là callboy,đều bị công an bắt giải đi.Nhà cửa bị lục xét tan tành.Cuối cùng,công an cũng tìm ra được điã phim, đoạn băng,cuộn phim mà Gia Bảo giấu trong góc kẹt.Công an tịch thu đưa cho Quốc Cường rồi được giao về cho Phi Long.Khi Quốc Cường đến đưa mấy món này,Hiếu mừng hết lớn.Như vậy,từ nay,Hiếu và thầy Liêm hết bị Gia Bảo tống tiền nữa rồi.Còn mấy đứa callboy ở chung nhà,bị bắt vì Gia Bảo đã tức giận đổ hết tội cho Gia Bảo.Đứa nào cũng khai Gia Bảo cầm đầu,Gia Bảo chủ mưu.Thế là bao nhiêu tội lỗi trút hết lên đầu Gia Bảo.Lúc này,Bảo hoảng hốt khai ra thêm chú Tỵ.Khi công an đến xét nhà,chú Tỵ đang ở dưới quê.Hiện tại chỉ còn người nhà chú Tỵ với cửa hàng bán quần áo.Xét nhà cũng chẳng tìm thấy gì vì bao nhiêu dấu vết,trước khi về quê,chú Tỵ đã xóa sạch.Thế là công an không có chứng cứ để kết luận chú Tỵ phạm tội.Vì thế,cần phải chờ khi nào chú Tỵ ở dưới quê lên sẽ xét hỏi điều tra.Gia đình chú Tỵ cho chú Hội ,bạn chú Tỵ hay.Thế là chú Hội về quê kể rõ mọi việc và khuyên chú Tỵ khoan trở lên Sài gòn.Chú Tỵ nghiến răng,căm hận Gia Bảo và tính kế hoạch trả thù.Trong khi ấy,trên Sài gòn,Gia Bảo đang bị thê thảm.Tất cả mấy đứa callboy bị bắt đều khai Gia Bảo cầm đầu .Ngay cả khi thuê nhà,Gia Bảo là người đứng tên thuê.Thế là Gia Bảo bị nặng nhất,bị nhốt vào trại giam.Lúc này,báo chi đã đưa tin.Báo chí đăng tin Gia Bảo cầm đầu một đường dây callboy đã bị bắt.Hình của Gia Bảo,địa chỉ tên tuổi ba mẹ Gia Bảo đều được đăng đầy đủ .Ở dưới Đà Lạt,ba mẹ Gia Bảo vốn là chủ một khách sạn.Khi báo chí đăng tin,tất cả mọi người đều biết ba mẹ Gia Bảo có một đứa con đang cầm đầu một đường dây callboy trên sài gòn.Quả là nhục nhã vô cùng!Chỉ còn muốn độn thổ mà chết!Bấy lâu nay,Gia Bảo làm callboy giấu gia đình.Ba mẹ Gia Bảo tưởng Gia Bảo học hành đàng hòang,đã ra trường và có công ăn việc làm ổn định.Ai dè.....Thật là tức chết đi được! Có ai ngờ con của ông chủ,bà chủ khách sạn lại đi cầm đầu một đường dây callboy! Nhân viên và những người dân xung quanh đều nhìn ba mẹ Gia Bảo với ánh mắt khinh khi.Cuối cùng,chịu không nổi,ba mẹ Gia Bảo đã phải bán nhà cửa,bán khách sạn để lên Sài Gòn.

Còn Gia Bảo,khi vào trại giam đã nếm mùi tẩm quất.Đó gọi là " tẩm quất trại giam" . Chính Minh sún,đệ tử của Năm Thẹo,đã được cài vào đây để tẩm quất Gia Bảo,để dạy cho Gia Bảo biết cách sống.Vì lệnh của Năm Thẹo chỉ tẩm quất,không được để Bảo chết nên Minh sún cùng đám lâu la đã thay nhau tẩm quất Gia Bảo.Tẩm quất riết Gia Bảo đã phải quỳ xuống lạy lục xin tha.Đến lúc này,Gia Bảo mới biết được sỡ dĩ Minh sún tẩm quất Gia Bảo là theo lệnh của Năm thẹo,theo lệnh của Phi Long.Nghe thế,Gia Bảo hết hồn.Lúc này,Gia Bảo mới nhớ lại lời nói của chú Tỵ.Chính chú Tỵ bảo đừng có đụng vào giám đốc Phi Long.Đụng vào là sẽ mang họa. Bảo cũng không ngờ là Phi Long lại có thể điều khiển ra lệnh được cho giới giang hồ.Cuối cùng,do Gia Bảo quỳ lạy thảm thiết van xin nên cũng được tha nhưng với điều kiện:mỗi ngày,Gia Bảo phải đấm lưng,bóp tay bóp chân cho Minh sún cùng đám lâu la.

Qua được nạn Minh sún thì Gia Bảo lại bị Hải lé.Nguyên chú Tỵ do căm hận Gia Bảo đã khai ra mình nên đến nhờ Tâm Đen trả hận.Và chính Tâm Đen đã cho đệ tử là Hải lé vào làm việc với Gia Bảo.Hải lé ra tay còn tàn độc hơn cả Minh sún.Gia Bảo đã bị nhừ tử chết đi sống lại.Chưa hết,do làm theo lệnh của Tâm Đen ( theo ý của chú Tỵ).Hải lé đã cho đám lâu la lột hết quần áo của Gia Bảo .Từng tên lâu la đến banh hậu môn của Bảo ra và nhét dương vật của mình vào.Gia Bảo đã trở thành món đồ chơi tình dục của cả đám lâu la.Đúng là không có chó thì bắt mèo ăn cứt.Trong trại giam không có phụ nữ thì lôi Gia Bảo ra mà thay thế.Cứ tên lâu la nào mà cảm thấy nứng,cảm thấy cần giải quyết sinh lý thì lôi Gia Bảo ra,banh hậu môn,nhét dương vật vào và nhấp.Lúc này ,Gia Bảo chỉ biết khóc hận.Tuy làm callboy nhưng Gia Bảo rất kỹ lưỡng.Khi quan hệ tình dục với khách,Gia Bảo đều lấy bao cao su ra.Nếu không có bao,Gia Bảo không cho quan hệ.Còn trong trại giam,làm gì có bao cao su,chỉ có nắm đấm và bạo lực.Cả đám lâu la quan hệ tình dục với Gia Bảo,toàn bộ đều không đeo bao cao su.Và trong đám ấy,có một tên nghiện xì ke ma túy,vốn đã mang trong người mầm bệnh sida.Chính tên ấy,sau này đã truyền căn bệnh thế kỷ lại cho Gia Bảo.

Chưa hết,những khi Hải lé không được vui đều bắt Gia Bảo trần truồng ,bò qua bò lại,vừa bò vừa sủa.Nếu sủa giống chó thì thôi,còn sủa không giống chó thì no đòn.Chuyện Hải lé hành hạ Gia Bảo,Minh sún chứng kiến hết nhưng cũng mặc kệ.Chuyện Gia Bảo tống tiền , mọi người đều biết.Khi biết Bảo từng tống tiền ngay cả chính thầy giáo của mình,cả trại giam đều ghét.Còn các giám thị trại giam,do được lệnh từ trên ( chính Phi Long bày cách cho Quốc Cường) nên đã ngó lơ,không chú ý gì đến Gia Bảo.Chuyện Gia Bảo bị hành hạ,các giám thị trại giam đã cố tình không thấy,không hay,không biết gì cả.Vì thế,Gia Bảo ở trong trại giam giống như ở trong địa ngục trần gian.Và bao nhiêu hương vị địa ngục trần gian,Bảo đều nếm đủ cả.


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo - Page 2 Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:58 am


Trong khi Bảo đang ở trong trại giam thì ngoài này,Hiếu và anh Long rất vui vẻ.Hôm nay,Hiếu và anh Long cùng đi sắm đồ.Còn khoảng hơn một tháng nữa mới Tết âm lịch.Năm nay Tết trễ,mùng một Tết âm lịch vào ngày 16.2.Lúc này,quần áo bán đại hạ giá đầy đường.Anh Long cùng Hiếu vào shop lựa quần áo.Cả hai đều sắm cho mình mỗi người một bộ.Hiếu mua cho anh Nhân một cái áo,một quần kaki,mua cho ba và chú Út mỗi người hai cái áo ,một xấp vải quần tây,mua cho chị Hiền và con Thảo,em gái Hiếu mỗi người hai xấp vải.Còn đám con chú Út và con chị Hiền,Hiếu không biết kich cỡ nên không thể mua được.Phi Long liền bảo Hiếu hãy gửi tiền về,để chú Út và chị Hiền dẫn tụi nhóc đi sắm đồ.Thằng Tài và thằng Trí,hai đứa con lớn của chú Út đều thi rớt đại học.Hiếu đã đưa cả hai lên thành phố,ở chung với anh Nhân.Tài làm phụ hồ,làm trong công ty Phi Long,còn thằng Trí,Hiếu bắt phải ôn thi để năm sau thi lại.Và Hiếu cũng đã mua cho mỗi đứa một bộ đồ.

Thứ bảy này,Hiếu lại cùng Phi Long và Bảo Duy vào vũ trường.Chuyện giữa Gia Bảo và Hiếu,Bảo Duy chẳng biết gì.Tuy báo chí có đăng um sùm vụ Gia Bảo nhưng cũng chỉ đăng vụ Gia Bảo bán dâm,không đề cập gì đến vụ tống tiền,không liên quan gì đến Thanh Hiếu nên Bảo Duy không biết được.Vụ này Phi Long làm rất kỹ ,quyết không dính líu gì đến Thanh Hiếu.Còn chuyện Gia Bảo bị tơi tả trong trại giam,cả Phi Long và Hiếu đều không biết .Phi Long chỉ dặn anh Năm Thẹo cho Gia Bảo no đòn trong trại giam là đủ,không cần lấy mạng.Phi Long không hề biết việc Hải lé làm theo lệnh Tâm Đen cho Gia Bảo tơi tả.Bởi thế,Hiếu cũng chẳng hay biết gì.

Vào vũ trường ,nhảy nhót chưa được bao lâu,Quốc Cường đã điện thoại cho Bảo Duy :

_ A lô,anh Bảo Duy đó phải không? Em là Cường đây.Anh đang ở đâu vậy?

_ Tao đang ở vũ trường.

_ Em có chuyện cần gặp anh .Gấp lắm!

_ Vậy thì đến đây ngay đi!

_ Vâng,em sẽ đến ngay lập tức.

Nói xong,Quốc Cường vội cúp máy.Bảo Duy quay qua Phi Long cười cười: " Không biết có chuyện gì mà Quốc Cường gọi điện,nói cần gặp em gấp?" Phi Long nghe thế chột dạ,thầm nghĩ : " Chuyện gì vậy?Không lẽ chuyện Gia Bảo?"

Hai mươi phút sau,Quốc Cường hớt hải chạy đến cùng với một người.Đó là một thanh niên trẻ tuổi,ăn mặc khá mô đen.Gặp Bảo duy,Quốc Cường vội nói ngay:

_ Anh Duy,đây là Quốc An,bạn em.Nó có việc cần anh giúp đỡ.Chuyện gấp lắm anh à!

_ Chuyện gì vậy?

_ Dạ,ngày mai,ba nó bị thanh tra,có nguy cơ rớt đài.Chuyện này gấp lắm rồi! Mong anh ra tay giải quyết ngay.

_ Được rồi.Đầu đuôi thế nào,mau nói ra đi.

Lúc này,Quốc An mới lên tiếng:

_ Dạ,chuyện này không thể nói ở đây được.Xin anh Duy hãy theo em về nhà.Ba em sẽ trình bày mọi việc cho anh rõ.

_ Được rồi! Đi thì đi .

Sau đó,mọi ngừơi kéo nhau ra xe về nhà Quốc An

Re: Long đong phận trai nghèo

--------------------------------------------------------------------------------
Trên đường về,Quốc An nói sơ sơ cho Duy hiểu.Thì ra ba Quốc An vốn là tổng giám đốc của một tổng công ty lớn.Do tham nhũng quá nhiều,bị đơn thưa tố cáo nên ở trên mới thành lập một phái đoàn xuống điều tra.Cả hai ông trưởng,phó đoàn thanh tra đều quá khó tính.Ba Quốc An đã cho người mang quà đến nhà hai ông nhưng đều thất bại,đều bị đuổi về.Ba An đã chạy mấy cửa đều không được.Lúc này,Quốc An mới chợt nhớ có quen với Quốc Cường ở vũ trường.Ba Quốc Cường là một vị lãnh đạo cấp lớn bên ngành công an.Hỏi qua người bạn mới biết đựơc số điện thoại của Cường.Vì thế,Quốc An mới gọi điện cho Quốc Cường và hẹn gặp ở quán nước.Tại đây,Quốc An trình bày mọi việc cho Cường rõ.Nghe qua sự việc.Quốc Cường biết mình không đủ khả năng lo vụ này nên mới gọi điện cho Bảo Duy.Nghe xong,Bảo Duy gật đầu nói:

_ Để về nhà gặp ba An xem mọi việc thế nào rồi tính.

Về đến nơi,Quốc An dẫn mọi người vào .Ba Quốc An đã chờ sẵn ở phòng khách.Thấy mọi ngừơi,ba An đã niềm nở mời ngồi.Nhìn mặt ông lúc này rất hốt hoảng.Phi Long bèn lên tiếng:

_ Dạ ,thưa chú,tụi cháu cũng đã nghe Quốc An trình bày mọi việc nhưng chưa được rõ lắm! Mong chú có thể nói rõ thêm cho tụi cháu hiểu.

Thế là ba Quốc An nói rõ mọi việc ra.Nghe xong,Bảo Duy thì thầm to nhỏ với Phi Long một hồi rồi kéo Hiếu lại nói nhỏ mấy câu.Sau đó,Hiếu lên tiếng:

_ Dạ,thưa bác,vụ này có thể lo được.Chí phí vụ này thấp nhất phải là 30.000 USD,chưa kể phần hoa hồng của Quốc Cường ( công Quốc Cường giới thiệu Bảo Duy).Và Quốc An phải lo mọi chi phí phát sinh ăn uống nhậu nhẹt.

Ba Quốc An nghe thế bèn trả lời:

_ Được rồi,bác đồng ý.Chỉ cần mọi việc êm ả,suông sẻ là tốt.Bây giờ bác sẽ đưa trứơc 10.000 USD cho cháu.Bác cũng sẽ đưa Quốc Cường 1000 USD.Xong việc,bác sẽ đưa tiếp 20.000USD và đưa cho Quốc Cường một khoản hoa hồng.Tết ,bác sẽ hậu tạ thêm.Còn chi phí ăn uống nhậu nhẹt,Quốc An sẽ thanh toán tất cả.

Nói xong,ông vào trong.Lát sau ông trở ra với hai bao thư:một bao thư cho Hiếu và một bao thư cho Quốc Cường.Khi Hiếu và Quốc Cường đã nhận bao thư,Phi Long và Bảo Duy mới bàn kế hoạch với ba An.Ba Quốc an cũng đưa cho Phi Long vài số điện thoại.Bảo Duy bắt đầu gọi điện.Trước tiên Bảo Duy gọi điện cho mẹ.Sau đó,Bảo Duy mới gọi điện cho một số công tử thiếu gia.Sau khi bàn kế hoạch với ba An đâu đó rõ ràng,Phi Long và Bảo Duy đứng lên chuẩn bị về.Hiếu và Quốc Cường đứng lên theo.Phi Long nói với Quốc Cường:

_ Em cứ thanh thản ở nhà chơi.Xong việc,Quốc An sẽ gửi hoa hồng cho em.

Nghe thế,Quốc Cường cười toe toét gật đầu.Sau đó,mọi người từ giã ba An ra về.

Trên đừơng về,Hiếu đưa phong bì cho Bảo Duy.Duy xé phong bì ra,đưa Hiếu 1000USD,đưa Long 5000 USD.Long ngạc nhiên hỏi:

_ Sao em đưa anh nhiều vậy?

_ Em tính vụ này sẽ đưa anh 10.000 USD .Bây giờ anh nhận trước 5000 USD,sau này nhận thêm 5000 USD nữa.Còn Hiếu,bây giờ nhận 1000 USD.Xong vụ sẽ nhận thêm 5000 USD nữa.

Hiếu nghe mà ngẩn ngơ cả người.Nếu vụ này thành công,Hiếu sẽ được 6000 USD,tính ra gần một trăm triệu tiền Việt Nam.Trời ạ! Một số tiền quá lớn,quá sức tưởng tượng của Hiếu! Cứ tưởng như trong mơ.Vậy là phen này,gia đình Hiếu có thể ăn Tết lớn rồi.Trong khi đó,Bảo Duy và Phi Long đang bàn tính mọi việc,lên kế hoạch cặn kẽ.Xe đã về tới nhà.Hiếu theo Phi Long vào trong.Còn Bảo Duy được tài xế chở về nhà mình.Bảo Duy cần phải gặp mẹ ngay,xem việc Bảo Duy nhờ mẹ gọi điện cho một số người xong cả chưa.


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo - Page 2 Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:58 am


Sáng nay,Bảo Duy,Hiếu và Phi Long đi hai xe ô tô đến nhà ông trưởng đoàn thanh tra.Trước khi đi,Duy cũng đã gọi phone cho một số người.Mẹ Duy cũng có gọi điện hỗ trợ cho Duy.Còn ông trưởng đoàn thanh tra khi thấy Bảo Duy đến thì nhăn mặt.Trước đó,ông đã nhận được điện thoại của cấp trên: " Hôm nay,xuống thanh tra,nhớ hoàn thành tốt công việc.Mấy vị lãnh đạo rất quan tâm đến vụ này." Và sau đó thêm một lời nhắn nhủ :" Nếu gặp công tử Bảo Duy,nhớ tiếp đón tử tế đàng hòang.Nhớ đừng làm phật ý công tử Bảo Duy.Nhớ đó!" Bởi thế,khi thấy nhóm Bảo Duy,ông trưởng đoàn đã phải đích thân ra mời vào nhà,rót nước pha trà mời khách.Lúc này,Hiếu mới lên tiếng( theo sự dặn dò của Bảo Duy):

_ Dạ,thưa bác,hôm nay,cháu cùng anh Bảo Duy đến đây,trước hết,chúc bác hoàn thành cuộc thanh tra một cách tốt đẹp.Sau đó,cháu xin bác cho phép anh Tường( con ông trưởng đoàn thanh tra) đi ăn sáng cùng cháu và anh Bảo Duy.Dạ,hôm nay,anh bảo Duy muốn mời anh Tường dùng bữa điểm tâm ở nhà hàng Đồng Quê.Mong bác chấp thuận ạ!

Lúc này,ông trưởng đoàn thanh tra có muốn từ chối cũng không được.Ông cũng đã biết Bảo Duy là con của ai ,gia đình Bảo Duy có thế lực như thế nào.Bởi thế,khi Bảo Duy mời con trai ông dùng bữa điểm tâm,ông làm sao dám từ chối?Từ chối là họa sẽ đến ngay.Ông thừa hiểu điều đó.Bởi thế,ông vào trong,kêu anh Tường chuẩn bị,sữa soạn lên xe đi dùng bữa điểm tâm với anh Bảo Duy.Trước khi đi,Hiếu còn líu lo chúc ông sẽ thành công tốt đẹp trong chuyến thanh tra này.Còn Bảo Duy chỉ nhìn ông mim cười,một nụ cười rất đểu.Rõ ràng từ đầu đến cuối,chỉ toàn Thanh Hiếu nói,Bảo Duy không nói tiếng nào.Bảo Duy chỉ nhìn ông cười.Một nụ cười đầy vẻ hăm dọa.Còn Phi Long cũng chỉ nói có một câu,mà nói với Thanh Hiếu:

_ Hiếu à!Làm người phải biết sống,phải biết tiến,biết lùi.Có thế mới tồn tại được.Anh nói thế,Hiếu hiểu không vậy?

_ Dạ,em hiểu.

Nghe Phi Long trò chuyện với Thanh Hiếu,ông trưởng đoàn thanh tra giận tái mặt.Rõ ràng là Bảo Duy đang hăm dọa ông mà.Bảo Duy bảo ông phải biết tiến,biết lùi.Nhưng ông có tức giận cũng chẳng làm được gì.Ông đâu có thể mang chuyện này báo cáo lên cấp trên được.Rõ ràng từ đầu đến cuối,Bảo Duy chẳng mở miệng nói tiếng nào.Hơn nữa,cấp trên của ông cũng rất sợ thế lực gia đình Bảo Duy.Bằng chứng là ông đã nhận được lời dặn dò của cấp trên,dặn tới dặn lui là không được làm công tử Bảo Duy phật ý.Ông chua chát nghĩ thầm trong bụng:" Thanh tra chống tiêu cự,chống tham nhũng ,lệnh trên bảo cố gắng hoàn thành tốt công việc.Đồng thời lại dặn đừng làm phật ý Bảo Duy.Không biết rồi đây ông sẽ thanh tra như thế nào?"

Trong khi ông còn đang suy nghĩ thì Tường,con trai ông đã ra xe đi với Bảo Duy.Sau đó,mọi người đến nhà ông phó đoàn thanh tra.Vẫn theo cung cách trên,Hiếu đã mời ( mời theo kiểu bắt buộc) được Hòa,con trai ông phó đoàn đi dùng bữa điểm tâm sáng.Sau đó,cả nhóm còn đến rước thêm Duyên và Huệ,hai tiểu thư,con gái của hai vị lãnh đạo,vốn là cấp trên của phái đòan thanh tra đi dùng bữa điểm tâm sáng.

Đến nhà hàng Đồng Quê,mọi ngừơi vào trong.Quốc An đã chờ sẵn ở đó cùng một số tiểu thư, công tử con của các vị trong đoàn thanh tra.Trước đó,mấy vị tiểu thư công tử này đã nhận được điện thoại của Bảo Duy mời đến nhà hàng Đồng Quê dùng bữa điểm tâm sáng.Bảo Duy mời,ai dám chối từ?Bởi thế,mọi người đều tự đến đây.Chỉ riêng có Tường và Hòa,con của truởng ,phó đoàn thanh tra là đích thân Bảo Duy cho tài xế mang xe đến rước.

Vào bàn ăn,Hiếu mời mọi người dùng bữa.Quốc An thì liếng thoắng.Còn Bảo Duy vẫn từ tốn ăn,chẳng nói tiếng nào.Mọi việc đều để cho Thanh Hiếu và Quốc An nói.Dùng xong bữa,Thanh Hiếu nói với mọi người:

_ Xin mọi người hãy gọi điện báo tin cho các bác ấy hay là chúng ta đã dùng bữa ở đây rất vui vẻ.Bữa ăn này đều do Quốc An đài thọ.Tối nay,lúc 7h30,Quốc An có đặt tiệc sẵn.Mong các anh,các chị hãy nể mặt mà đến đây dự tiệc.Mong mọi người hãy nể mặt mà đến đầy đủ.

Mọi người nghe thế lừng khừng.Riêng Tường và Hòa thì tái mặt.Rõ ràng mới hôm kia,chính Quốc An đến nhà nhưng đều bị đuổi về thẳng cẳng.Cả hai ông trưởng phó đoàn thanh tra nhất quyết không tiếp dù Quốc An năn nỉ hết lời.Thế mà nay phải đến dùng tiệc do Quốc An đãi.Đến thì không được rồi.Nhưng không đến thì sao?Bảo Duy đang ngồi chình ình đó,làm sao từ chối được?Cuối cùng,mọi người đều phải gật đầu,đồng ý nhận lời.

Thế là cuộc thanh tra diễn ra khá khôi hài.Các ông bố thì đi thanh tra ông Tổng giám đốc.Thế mà con của các vị lại đi ăn tiệc do Quốc An,con ông tổng giám đốc chiêu đãi.Đúng là kế hoạch của Phi Long đưa ra làm các vị thanh tra bối rối, không biết phải thanh tra như thế nào.

Tối nay,ở nhà hàng Đồng Quê,mọi người dự tiệc đầy đủ.Vẫn như ban sáng,suốt buổi tiệc,Bảo Duy chỉ lo ăn,chẳng đá động gì đến việc thanh tra.Nếu có mở miệng thì chỉ khen món này ngon hay chê món kia làm không vừa miệng.Chỉ có Thanh Hiếu và Quốc An liếng thoắng luôn mồm.Thỉnh thoảng,Phi Long chêm vào vài câu.Khi mọi người dùng xong bữa,Quốc An đưa cho mỗi người một phong bì.Tường và Hòa hoảng hốt chối từ.Bảo Duy bèn đưa mắt,hất đầu ra hiệu cho Thanh Hiếu.Hiểu ý,Hiếu bèn đến lấy hai phong bì,nhét vào túi áo Tường và Hòa rồi nói:

_ Mong hai anh hãy nể mặt mà đừng từ chối.Mong hai anh hãy nể mặt mà nhận.Rất mong hai anh hãy nể mặt,hãy nể mặt ạ.

Rõ ràng hai chữ "nể mặt" ,Hiếu cố ý nhấn mạnh,nhắc đi nhắc lại mấy lần.Và cuối cùng,Tường và Hòa phải nhận phong bì.Sau đó.Hiếu lại nói tiếp:

_ Tối mai,vào giờ này,chúng ta đến đây nhậu tiếp.Mong các anh,các chị hãy nể mặt mà đến đầy đủ.

Và mọi người đều miễn cưỡng đồng ý.

Tối hôm sau,khi mọi người dùng xong bữa,Quốc An cũng đưa cho mỗi người một phong bì.Lần này,không ai từ chối.Lúc này,Quốc An và Thanh Hiếu mới trình bày kế hoạch thanh tra ( theo sự sắp xếp của Phi Long).Và kế hoạch thí chốt được tiến hành.Theo kế hoạch,một đệ tử dưới quyền của ông Tổng giám đốc sẽ đứng ra nhận hết lỗi lầm.Bao nhiêu vấn đề tham nhũng sẽ trút hết vào đây.Còn ông Tổng giám đốc sẽ vô can.Sau đó,Thanh Hiếu và Quốc An hẹn mọi người hôm sau nhậu tiếp.

Và cứ thế,tối nào cũng nhậu, cũng nhận phong bì từ tay Quốc An.Mỗi phong bì đều chứa 1000 USD.Tất cả mọi người,ai cũng đều nhận mỗi người một phong bì.Chỉ có một người không nhận.Đó là Bảo Duy.Nhận như thế được 5 lần.Như vậy,mỗi người đều nhận được 5000 USD.

Kết quả,cuộc thanh tra đã thành công mỹ mãn.Vấn đề tiêu cực tham nhũng đã được làm sáng tỏ.Một nhân viên dưới quyền Tổng giám đốc đã lợi dụng chức quyền,tham nhũng gây hậu quả nghiêm trọng nên phải đi tù.Còn ông Tổng giám đốc phải làm bản kiểm điểm vì tội lơ là,không cẩn thận để cho nhân viên dưới quyền tham nhũng!!!! Vụ thanh tra vụ tiệu cực tham nhũng này cũng đã được đăng báo.

Xong vụ này,Quốc An đã đưa cho Hiếu phong bì 20.000 USD.Và Hiếu đã đưa lại cho Bảo Duy.Quốc An còn nói : " Tết này sẽ có món quà đặc biệt dành cho Bảo Duy ".Quốc An cũng đã đưa cho Tường và Hòa,mỗi người một phong bì khá nặng.Kết quả vụ này,Hiếu đã có một số tiến rất lớn.Bảo Duy đã chia cho Hiếu 6000 USD.Hiếu còn nhận được 5 phong bì ( mỗi phong bì 1000 USD).Như vậy,Hiếu có tất cả là 11.000 USD.Một số tiền to lớn kinh hồn.Một số tiền mà Hiếu nằm mơ cũng không tưởng tượng nỗi.

Hôm nay,Hiếu lại đến thăm thầy.Lúc này,thầy Liêm không còn rầu rĩ uể oải như trước nữa.Thấy Hiếu đến,thầy Liêm vui lắm.Thầy chuyện trò với Hiếu đủ mọi chuyện.Đêm ấy,Hiếu và thầy đã quan hệ với nhau rất nồng nhiệt.Sau khi tưng bừng hoa lá,nằm âu yếm bên nhau,Thầy mới nói:

_ Lúc này,Hiếu ít đến đây quá!Hiếu bận lắm hả? Cố gắng đến thường xuyên nhe Hiếu! Thầy trông Hiếu lắm!

Hiếu nghe thầy nói mà lo lắng bồn chồn.Việc Hiếu thỉnh thoảng đến với thầy,anh Long đã không vui rồi.Nay thầy muốn Hiếu đến thường xuyên,làm sao Hiếu đến được?Hiếu mà đến thường xuyên,chắc anh Long nhảy dựng lên quá?Lúc trước,Gia bảo làm tiền thầy túi bụi nên thầy chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến Hiếu.Giờ Gia Bảo đã vào tù rồi nên tâm trí thầy được thoải mái. Thầy bắt đầu nghĩ ngợi về Hiếu nhiều hơn.Trước tình thế này,Hiếu phải làm sao đây?Thôi đành nghĩ cách cho qua chuyện.Thế là Hiếu bắt đầu phân bua với thầy là lúc này công việc nhiều nên không thể đến thường xuyên được.Hiếu nói năng một cách khéo léo làm thầy Liêm phải tin theo.

Trong khi Hiếu nằm âu yếm bên thầy Liêm thì Long nằm nhà bứt rứt.Cảnh này đối với Long thật khó chịu vô cùng! Làm sao để chấm dứt cảnh tình tay ba?Làm sao đây?Làm sao đây?Và Long cứ nghĩ,nghĩ mãi mà chẳng ra được cách nào!

Sáng hôm sau,Hiếu trở về nhà.Nhìn mặt Long nhăn nhó,Hiếu bèn năn nỉ ỉ ôi.Thế là đâu lại vào đấy!Long và Hiếu cùng nhau đến công ty.

Tối nay,Bảo Duy lại rủ mọi người đi nhảy nhót.Thế là,Hiếu, và Phi Long theo Bảo Duy đến vũ trường.Gặp mọi người,Quốc Cường cười hớn hở.Cả đám kéo nhau ra nhảy nhót tưng bừng.Nhảy được một chút,Hiếu lại vào trong.Lúc này,Đức Chiến lại xuất hiện,lại đến trò chuyện cùng Hiếu.Lát sau,cả nhóm thôi nhảy,lục đục kéo vào,chuyện trò rôm rả.Bảo Duy hỏi Quốc Cường:

_ Vừa rồi,thằng An đã đưa hoa hồng cho em chưa ?Khá chứ?

Quốc Cường vui vẻ gật đầu.Trò chuyện thêm một hồi nữa,bất chợt Quốc Cường nói:

_ Bữa nào mình tổ chức một đêm vui vẻ đi anh! Lâu rồi,mình chưa được vui vẻ mà.

Bảo Duy nghe thế cười cười:

_ Nếu muốn thì thứ bảy này ,mình tổ chức luôn.Kêu thằng Quốc An đài thọ .

Quốc Cường nghe thế cười khoái trá:

_ Được đó anh.Để em gọi phone cho nó nhé?

_ Thôi ,mình cứ vui chơi đi.Chút nữa về nhà gọi điện cũng được.

Chơi thêm một chút, Quốc Cường,Hiếu ,Bảo Duy cùng nhau kéo về nhà Phi Long.Vào nhà rồi,Bảo Duy nói với Hiếu:

_ Hiếu! Em hãy gọi điện cho thằng Quốc An.Em nói với nó,tối thứ bảy tuần này anh Bảo Duy tổ chức một đêm vui vẻ thật tưng bừng náo nhiệt ở khách sạn Thiên Thai để ăn mừng vụ thành công vừa rồi.Anh Duy sẽ mời một số chiến hữu cùng chục người mẫu để ăn mừng.Bảo nó hãy chuẩn bị kinh phí đạn dược.

Hiếu nghe lời,lấy phone ra gọi cho Quốc An.Lát sau,Hiếu nói với Duy:

_ Quốc An trả lời anh cứ tổ chức.Mọi phí tổn,Quốc An lo hết.

Nghe thế,Bảo Duy cười cười.Quốc Cưởng hỏi:

_ Anh tính kêu mười đứa người mẫu à?

_ Ừ,anh sẽ kêu 6 người mẫu nữ,4 người mẫu nam.Em thấy sao?

_ Người mẫu nữ chỉ có 6 người thì ít quá.Để em kêu thêm hai con nhỏ người mẫu của em cùng một số bạn bè ,chiến hữu.

_ Hai con nhỏ người mẫu thì được.Còn bạn bè chiến hữu của em thì nên hạn chế.Và nhớ đừng kêu dân bá vơ nhé!

_ Dạ.em hiểu mà anh.Thôi em về.Tối thứ bảy gặp lại ở khách sạn Thiên Thai ,phải không anh?

_ Ử,tối thứ bảy gặp lại.Thôi,em về đi.

Thế là Quốc Cường ra về.Chỉ còn lại Duy,Hiếu và Long.Bất chợt Hiếu hỏi:

_ Vừa rồi gia đình Quốc An tốn kém quá nhiều.Liệu kỳ này,mình tổ chức như thế,Quốc An đủ sức chi trả không anh?

Bảo Duy cười nói:

_ Em quá lo xa rồi đó.Con mèo mới rụng có một nhúm lông mà,làm sao chết đuợc?Em biết ba Quốc An như thế nào không? Ổng tham nhũng quá cỡ,ăn dày lắm đó.Lần này mọi người tính ổng chết .Nhưng cuối cùng ổng vẫn thoát nạn.Bởi thế,tốn kém như vậy cũng chỉ làm gia tài của ổng mới hao hụt một chút mà thôi.Cũng như con mèo mới rụng một nhúm lông thì đâu ảnh hưởng gì lắm phải không Hiếu?

_ Sau lần này,chắc ổng hết dám tham nhũng luôn?

_ Chưa chắc.Đợi vụ này êm êm một chút,ổng sẽ tranh thủ hốt hụi chót thêm vài vụ nữa rồi về hưu.Thế là hạ cánh an toàn.Thôi mình đừng nói chuyện này nữa.Hiếu hãy lo chuẩn bị.Tối thứ bảy này anh sẽ cho Hiếu thật tưng bừng vui vẻ.Anh sẽ kêu bốn người mẫu nam để em và anh Long tha hồ tưng bừng cả đêm.

_ Chi nhiều dữ vậy anh? Như thế tốn kém lắm.

_ Lần này đâu phải anh chi trả đâu mà em sợ anh tốn kém? Lần này Quốc An trả mà.Em cứ tha hồ thoải mái.

Lúc này,Phi Long mới lên tiếng:

_ Hiếu không phải ái ngại gì cả.Lần này là tiền của Quốc An,tiền tham nhũng,tiền chùa mà.Cứ xài vô tư,xài cho thoải mái vào.

Nói xong,Phi Long cười xoà.Bảo Duy cũng cười theo.Hiếu chỉ còn biết lặng thinh ngồi nghe.Hiếu cũng muốn biết,tối thư bảy này,Bảo Duy sẽ tổ chức đêm vui vẻ như thế nào.


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo - Page 2 Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:59 am


Tối thứ bảy,Hiếu cùng anh Phi Long đến khách sạn Thiên Thai.Ông chủ khách sạn là chú Tư Phóng đã dành sẵn nguyên tầng trên cùng cho mọi người vui vẻ.Quốc An đã có mặt từ sớm.Anh Bảo Duy và Quốc Cường cũng đã đến.Đợi thêm một lát,mọi người đều đến đầy đủ.Lần này,anh Duy cho gọi bốn người mẫu nam và sáu người mẫu nữ.Quốc Cường kéo thêm hai người mẫu nữ đến nữa.Trong bốn người mẫu nam,Hiếu chỉ biết Đức Chiến.Lát sau ,Hiếu mới biết tên của ba người kia là là Hữu Trung,Minh Phước và Trọng Hậu.

Mở màn đêm vui vẻ,Quốc Cường đề nghị múa thoát y vũ.Mọi người đều hưởng ứng.Riêng Hiếu,Hiếu rất ngại vụ này.Khều anh Long,Hiếu thì thầm nói nhỏ.Phi Long nhìn Hiếu cười:

_ Lúc trước,anh nhớ là em dẵ từng biết múa thoát y vũ mà.Thế tại sao,bây giờ em lại ngại ngần?

_ Lúc trước làm callboy,bất đắc dĩ em phải múa cho khách xem.Còn bây giờ hỗn tạp thế này,em ngại lắm!

_ Thôi được rồi,em ngại thì em với Đức Chiến hãy ở trong phòng,đừng ra ngoài.

Lúc này,ở ngoài,mọi người bắt đầu nhảy múa.Quần áo được cởi ra một cách loạn xạ.Quả thật,đêm vui vẻ mà Bảo Duy nói,thực chất là đêm thác loạn.Sẵn dịp tiền chùa,Quốc Cường và Bảo Duy đã tổ chức một đêm thác loạn tưng bừng.Nam nữ trần truồng ôm nhau nhảy múa một cách loạn xạ.Hiếu đang chăm chú nhìn thì đã có hai bàn tay ôm lấy thân người Hiếu.Đức Chiến từ đằng sau đã ôm lấy Hiếu mà vuốt ve.Quần áo từ từ rơi xuống.Lúc này Hiếu đã khoản thân.Và Đức Chiến từ từ dìu Hiếu vào giường.Hiếu bắt đầu đi vào cơn khoái lạc.Phi Long cùng ba người mẫu nam đã vào phòng.Tất cả đều khoả thân hoàn toàn.Lúc này,mọi người đều ái ân một cách cuồng nhiệt.Một cuộc làm tình tập thể đã diễn ra.Những bàn tay rờ rẫm vuốt ve ,miệng ngậm nút nhau một cách say đắm.Hiếu đã rơi vào trạng thái lửng lơ,đi vào cõi thiên thai.Cuối cùng,thân xác Hiếu rã rời.Bên kia,anh Long cùng các người mẫu vẫn còn hùng hục với nhau.Hiếu lặng lẽ bước ra ngoài.Cảnh tượng diễn ra trước mắt Hiếu thật kinh khiếp!Trên nền nhà,bao cao su vứt tứ tung.Mọi người đang xà nẹo,đang làm tình tập thể với nhau. Anh Bảo Duy đang nằm ngửa.Một người mẫu nữ đang nhún nhảy trên người anh.Còn một người khác cúi xuống hôn anh.Phía sau người mẫu này,Quốc Cường đang hùng hục nhấp.Còn Quốc An ôm một lúc hai người mẫu,đưa tay bóp loạn xạ.Và phía sau lưng hai người mẫu này cũng có người đang ra sức nhét dương vật của mình vào.Cảnh tượng d quá nhầy nhụa.Hiếu nhìn mà phải nhíu mày.Một bàn tay bất ngờ vuốt ve Hiếu.Thì ra Đức Chiến đã bước ra và hỏi:

_ Anh Hiếu sao không ở trỏng mà ra ngoài này?Anh có thích mấy cảnh này không?

_ Mình không thích.Lần đầu tiên mới chứng kiến cuộc chơi thác loạn như thế.

_ Anh không thích à? Vậy thì mình vào trong đi.

Thế là Đức Chiến ôm Hiếu vào trong.Hai người lại ân ái với nhau.Sau một trận mây mưa,Hiếu nằm như chết.Đức Chiến phải lấy khăn ướt lau cho Hiếu rồi nằm xuống ôm Hiếu ngủ.

Trời tờ mờ sáng,Hiếu giật mình thức dậy.Mọi người vẫn còn đang ngủ.Anh Phi Long nằm góc kia,nằm giữa Trọng hậu và Minh Phước.Hiếu bước ra ngoài.Cảnh tượng ngoài này còn hỗn tạp hơn nữa.Nam nữ trần truồng nằm ngủ tứ tung,nằm ngủ bốn phương tám hướng.Anh Bảo Duy nằm chèo queo góc đằng kia,nằm một mình.Nhìn anh khoả thân nằm ngủ thật hấp dẫn.Một bàn tay vỗ nhẹ lên vai.Hiếu quay lại.Thì ra là Phi Long.Hiếu ôm chầm,dụi đầu vào người anh.Phi Long thì thầm hỏi:

_ Đêm qua đã không?

_ Dạ,đã thì có đã.Nhưng em nói thật lòng,hiện giờ em chỉ muốn nằm trong lòng anh thôi.

_ Thật vậy sao?

_ Đúng vậy đó anh à!

Nghe thế,Long dìu Hiếu vào trong. Hiếu đã nằm trong lòng Phi Long ngủ tiếp.

Hiếu đang ngủ mơ màng thì Bảo Duy lay Hiếu và Long dậy

_ Dậy! Dậy! Anh Long và Hiếu dậy đi thôi ! Dậy! Dậy!

Phi Long và Hiếu mở mắt ra.Bảo Duy mỉm cười nói:

_ Mọi người về hết rồi,Anh Long và Hiếu cũng dậy đi thôi.Dậy đi rồi ăn sáng.

Thế là Phi Long và Hiếu ngồi dậy,mặc quần áo vào rồi đi đánh răng súc miệng.Bảo Duy cho biết,mọi chi phí Quốc An đã thanh toán rồi.Bây giờ,cả ba kéo nhau đi ăn .Dùng xong bữa cũng gần mười giờ.Bảo Duy hỏi Hiếu:

_ Tối qua vui không?

_ Dạ,vui.Tối qua anh cho em muốn bội thực luôn.

_ Thì tiền chùa mà.Phải xài cho thật thoải mái vào.À mà này,Hiếu chỉ được chơi từ giờ tới Tết thôi.Qua Tết là hết được chơi rồi.Qua Tết là Hiếu phải đi học đó nhé.

_ Dạ,học gì vậy anh?

_ Ủa,anh Long chưa cho Hiếu biết sao?Hôm qua,ban giám đốc họp và quyết định cử Hiếu và Ngọc Dung,phó phòng kinh doanh đi học.Qua Tết hai người sẽ đi học cao học.

Lúc này,Phi Long mới nói vào:

_ Công ty mình lúc này đang phát triển mạnh.Vì thế,cần phải có người tài giỏi.Công ty quyết định cử em và Ngọc Dung đi học khoá cao học sắp tới.Nữa đi học,Hiếu phải cố gắng đó!Học tốt sẽ có thưởng.

_ Dạ,em sẽ cố gắng học tốt mà.Hai anh cứ yên tâm

Bảo Duy nói tiếp theo:

_ Được rồi.Bây giờ ,Hiếu hãy theo anh Long về.Trưa nay,một giờ,qua nhà anh dùng tiệc.Sau đó,ở nhà anh chơi tới chiều nhé.

_ Dạ,vâng.

Thế là Hiếu theo anh Long về nhà.Trên đường đi,nghĩ tới trưa nay sẽ gặp mẹ anh Duy,Hiếu thích lắm.Hiếu biết mẹ Bảo Duy đã có cảm tình với mình.Hiếu hy vọng một ngày nào đó sẽ được mẹ anh Duy nhận làm con nuôi.Nếu ngày đó xảy ra,Hiếu sung sướng vô cùng.


Trưa nay,sau khi dùng cơm xong,Hiếu và Phi Long lên phòng Bảo Duy chơi.Phòng Bảo Duy khá rộng rãi,đầy đủ tiện nghi.Mọi người tán dóc rồi nằm nghỉ trưa.Chiều mát,mọi người kéo nhau xuống hồ bơi.Hiếu nghịch ngợm tạt nước hai người.Thế là cả hai xúm lại tạt Hiếu.Tiếng cười rộn vang khắp nơi.

Nghịch nước thỏa thuê,mọi người lại kéo nhau lên phòng.Tắm rửa thay đồ xong,tất cả lại xuống dưới nhà dùng bữa với ba mẹ Bảo Duy.Mẹ Bảo Duy lúc này tỏ ra khá thận thiện với Hiếu.Ba Bảo Duy thì vẫn điềm đạm ôn tồn như mọi khi.Dùng bữa xong,Hiếu và Phi Long xin phép ra về.


Chiều nay,đi làm về,Hiếu theo Hải Đăng về nhà.Hiếu muốn rủ anh Nhân cùng mọi người đi ăn.Tại đây,Hiếu bất ngờ gặp Tiến Dư.Hiếu rủ Tiến Dư nhập cuộc luôn.

Tại quán ăn,Hiếu được Tiến Dư kể lại những việc vừa qua.Hôm Gia Bảo bị bắt,Tiến Dư vì mắc đi khách nên không có ở nhà .Nhờ thế mà thoát nạn.Sau đó,Tiến Dư hay tin vội qua ở chung với Anh Khoa,Hải Đăng vài ngày rồi đi tìm chỗ khác ở.Hôm nay,Tiến Dư ghé qua ngồi chơi với Anh Khoa nên mới gặp Hiếu.Hiện giờ,Tiến Dư vẫn còn làm nghề cũ.Ban ngày lên mạng,tối ghé các quán bar vũ trường .Hải Đăng và Hiếu khuyên Tiến Dư nên bỏ nghề.Hãy học nghề lái xe rồi đi lái taxi như Anh Khoa.Tiến Dư ậm ờ cho qua chuyện.Hiếu thầm hiểu là Tiến Dư vẫn chưa muốn từ giã nghề callboy.

Lúc này, đã gần Tết,mọi người đều nhộn nhịp.Anh Bảo Duy phải ra Hà Nội để biếu quà cho các cụ lớn,Hiếu và Phi Long cũng mang quà đi các nơi.Chị Vân thì lo thống kê sổ sách và tính toán mức thưởng Tết cho nhân viên.Anh Phi Long có tuyên bổ trước công ty là năm nay sẽ thưởng Tết cao hơn năm ngoái.Mọi người đều hớn hở vui mừng.Ai cũng hồi hộp không biết mình sẽ được thưởng là bao nhiêu.

Càng gần tới Tết,không khí càng nhộn nhịp.Lúc này,quà Tết đã chất chồng.Hải Đăng được chị Vân phân công đi mua quà Tết cho nhân viên nên cũng kiếm được chút hoa hồng.Theo dự định,năm nay,công ty sẽ thưởng mỗi nhân viên một hộp bánh thiếc,một ký lạp xưởng,nữa ký bột ngọt,một hộp mứt,một gói trà.Còn tiền thưởng Tết sẽ phát sau.

Lúc này,Quốc An cũng đã mang quà Tết đến cho mọi người.Hiếu được một thùng nước ngọt,một thùng bia và một gói quà ( trong đó co một chai rượu.một ký lạp xưởng,một hộp bánh ,một hộp mứt). Bảo Duy và Phi Long mỗi người đuợc một thùng nước ngọt,5 thùng bia,một gói quà giống gói quà của Hiếu.Riêng anh Bảo Duy còn được Quốc An nhét tặng thêm một phong bì.Anh Bảo Duy chỉ lấy phong bì,còn mấy phần quà kia cho Hiếu hết.Anh Phi Long cũng thế,cũng cho Hiếu hết tất cả.Hiếu ngạc nhiên hỏi:

_ Hai anh không mang quà về cho gia đình sao?

Bảo Duy mỉm cười trả lời:

_ Quà Tết nhà anh chất đầy,còn phải mang cho bớt.Bởi thế,anh mấy món này,anh cho Hiếu hết.

Hiếu định lấy một số để tặng chi Vân thì anh Duy cản lại:

_ Không cần đâu Hiếu ! Chị Vân em ,quà Tết cũng chất đầy nhà.Bởi thế,em đừng tặng nữa.

Cuối cùng thì Hiếu cũng hiểu.Nguyên là Bảo Duy ngoài việc kết hợp làm ăn với Phi Long,anh ấy còn kết hợp với chị Thanh Vân nữa.Và trong giới doanh nghiệp,chị Vân được xem như là nữ tướng.Bất cứ doanh nghiệp nào có gặp khó khăn về xuất nhập khẩu,về hải quan .... đều kiếm đến chị Thanh Vân.Và chị Thanh Vân lại gọi điện cho Bảo Duy.Thế là mọi việc diễn ra tốt đẹp.Vì thế,cuối năm các doanh nghiệp mang quà Tết đến biếu nhiều vô kể.Anh Phi Long cũng vậy,cũng được nhiều người biếu quà lắm.Vì thế,những phần quà của Quốc An,Phi Long và Bảo Duy cho Hiếu hết.


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo - Page 2 Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:59 am


Lúc này,anh Phi Hùng,anh trai của Phi Long về Việt Nam.Nguyên anh Phi Long là con út trong gia đình.Hai người anh của anh là Phi Hùng và Phi Vũ ở bên Mỹ.Hai người chị là Mai Lan và Mai Liên đã có chồng con,ở Việt Nam.Cả hai người chị,mỗi người đều có một công ty riêng.Anh Phi Vũ có lập một công ty in ấn và quảng cáo.Nhưng vì anh là Việt kiều nên anh dể cho chị Mai Lan đứng tên.Anh Phi Hùng về Việt Nam với vợ con.Ở nhà Phi Long một ngày,anh dẫn vợ con qua ở bên nhà chị Mai Lan vì mấy đứa con của anh thích ở nhà chị Mai Lan hơn.Chúng thích đám trẻ bên nhà chị Mai Lan.Còn bên nhà PHi Long không có con nít cho chúng đùa giỡn.


Hôm nay đã là 26 Tết.Hiếu đi làm về ,vừa tắm rửa xong thì có người đến tìm.Đó là Đức Tín,đứa con thứ ba của chú Út.Nguyên chú Út có tất cả năm người con trai mà mọi người thường gọi là ngũ quỷ.Năm đứa đó là: Nguyễn Đức Tài,Nguyễn Đức Trí,Nguyễn Đức Tín,Nguyễn Đức Thông ,Nguyễn Đức Thái.Trong năm đứa đó ,quậy nhất là thằng Thông.Kế đến là thằng Tín.Thằng Tài và thằng Trí đang ở trên Sài gòn,ở chung với anh Nhân.Cả hai đứa nó đều rớt đại học.Thằng Trí đang ôn luyện để năm sau thi tiếp.Thằng tài lên làm phụ hồ chung với anh Nhân.Nhờ có anh Nhân hướng dẫn nên nó cũng có bắt đầu biết xây.Còn thằng Trí,năm nay mới học lớp 9.Vừa mới được nghỉ Tết,Nó một hai đòi lên Sài gòn,đòi gặp Hiếu cho bằng được.Vì thế,chú Út đưa nó lên từ sớm.Vì bận việc ở dưới quê nên chú Út giao nó cho thằng Trí xong rồi về ngay.Và giờ đây,thằng Trí dẫn nó đến đây gặp Hiếu.Vừa thấy mặt Hiếu,nó đã la um sùm:

_ Anh Hiếu ! Anh Hiếu!

Hiếu ngạc nhiên hỏi nó:

_ Tại sao em lại lên đây?

_ Dạ,học kỳ một vừa rồi,em được học sinh giỏi.Do đó,em lên đây để anh Hiếu thưởng cho em.

_ Sao không ở dưới để Tết anh về,anh thưởng cho?

_ Không,em muốn thưởng bây giờ cơ.Em muốn được anh Hiếu dẫn đi sắm đồ Tết.Anh Hiếu dẫn em đi sắm đồ nhé?

_ Thế ở dưới,chú Út chưa sắm đồ cho em sao?

_ Thôi,em hổng sắm đồ ở dưới đâu.Quần áo ở dưới không đẹp.Em chỉ muốn sắm đồ ở Sài gòn thôi.Anh Hiếu dẫn em đi sắm đồ nhe anh Hiếu?

Nghe thế,Hiếu chỉ còn biết lắc đầu.Lúc này,Phi Long cũng bước vào.Thầy Trí và Tín,Phi Long ngạc nhiên.Phi Long chỉ biết thằng Trí chứ không biết thằng Tín.Hiếu bèn nói rõ cho anh nghe.Nghe xong,Phi Long bèn nói:

_ Vậy thì Hiếu lấy xe hơi của anh mà dẫn tụi nhóc đi sắm đồ.Anh đi xe máy cũng được.Để anh gọi điện cho anh Bình tài xế.Em cũng nên dẫn thằng Tài theo.Sẵn dịp sắm đồ cho nó luôn.

Thế là,Hiếu nhờ anh Bình tài xế chở Hiếu cùng đám nhóc đi siêu thị.Đến nơi,thằng Tín cứ trố mắt lên nhìn.Lần đầu tiên nó mới đi siêu thị mà.Cứ ngắm nhìn món này,sờ mó đến món kia,miệng thì suýt xoa .Cái gì đối với nó cũng đẹp,cũng hấp dẫn hết.Hiếu dẫn cả đám qua khu quần áo.Nhìn những bộ quần áo mới,Tín cười toe toét.Hiếu bảo đám nhóc,mỗi đứa lựa cho mình một bộ.Thằng Tín nhào vô lựa ngay lập tức.Và Hiếu đã sắm cho mỗi đứa hai bộ .Hiếu cùng cho anh em tụi nó mấy món đồ chơi,bánh kẹo.Được Hiếu sắm cho nhiều thứ,thằng Tín cứ nhoẻn miệng cười toe tóet.

Lát sau,mọi người ra quầy tinh tiền.Trả tiền xong,Hiếu cùng đám nhóc ra xe để anh Bình đưa về.

Về đến nhà,thằng Tín cứ mang hai bộ đồ ra săm soi .Rồi nó thay hết bộ này đến bộ kia ngắm nghía.Nó cứ ngắm mình trong gương.Nó ngắm đến nỗi thằng Tài phải bực mình:

_ Mày làm cái gì mà cứ ngắm hoài vậy?Ngắm không biết chán hả?

Bị thằng Tài mắng,mặt nó méo xẹo.Hiếu bèn lên tiếng:

_ Đừng mắng em mà Tài!

Thằng Tín thấy có Hiếu bênh vực bèn nói:

_ Ở dưới,anh Tài hay la em.Ảnh hay đánh em lắm! Ảnh cứ ỷ lớn ăn hiếp em hoài.

Thằng Tài nghe thế bèn nói:

_ Mày nói gì? Muốn ăn đòn hả?

Thế là thằng Tín chạy ra sau lưng Hiếu nói:

_ Anh Hiếu ơi! Anh Tài la em.Anh Tài đòi đánh em kìa .Anh Hiếu ơi! Cứu em với!

Hiếu phải lên tiếng:

_ Thôi ,Tài đừng la Tín nữa!

Thầy có Hiếu bênh vực,thằng Tín khoái lắm! Núp sau lưng Hiếu,nó cứ vênh mặt với Tài làm thằng Tài tức tối.Lát sau,thằng Tài kêu nó về.về chỗ anh Nhân để ngủ.Nhưng thằng Tín không chịu về.Nó nắm tay Hiếu nói:

_ Anh Hiếu! Cho em ngủ ở đây đi! Em muốn ngủ ở đây lắm.

Hiếu không biết tính sao bèn hỏi ý Phi Long.Nghe vậy,anh Long cười nói:

_ Thôi thì,Hiếu cho nó ngủ lầu hai đi.Kêu thằng Tài và thằng Trí ở lại ngủ chung với nó.

Nhưng thằng Tín cũng chưa chịu.Nó còn đòi hỏi:

_ Nhưng em muốn ngủ với anh Hiếu mà.Anh Hiếu ơi! Tối nay ,anh Hiếu ngủ chung với em đi! Em không muốn ngủ chung với anh Tài đâu.Ngủ chung với anh Tài,rủi ảnh đánh em thì sao?

Trước sự lằng nhằng của thằng Tín,Phi Long đành chịu thua.Thế là thằng Tài và thằng Trí về.Còn Hiếu phải lên lầu hai ngủ với thằng Tín.


Vào phòng,Hiếu bảo Tín:

_ Đi tắm đi rồi ngủ! Trong có máy nước nóng,em biết sử dụng không vậy?

_ Dạ,không.

Thế là Hiếu phải vào trong hướng dẫn nó sử dụng máy nước nóng.Xong Hiếu ra ngoài để nó tắm trong phòng.Bất chợt,Hiếu nghe tiếng thằng Tín la hoảng.Hiếu hoảng hốt chạy vào.Thằng Tín đang trần truồng đứng co ro trong góc.Hiếu hỏi:

_ Chuyện gì vậy?

_ Nước nóng quá anh Tín ơi!

Thì ra thằng nhóc táy máy chân tay,bật số quá lớn.Hèn gì mà nước chả nóng? Hiếu phải điều chỉnh lại rồi nói:" Xong rồi đó,tắm đi! " Thằng Tín vẫn còn nhút nhát:

_ Hay là anh Hiếu tắm với em đi!

_ Lớn rồi,tắm một mình đi! Anh điều chỉnh lại rồi,nước không còn nóng nữa đâu.Tắm đi !

_ Tắm với em đi anh Hiếu! Máy nước nóng này em không biết sử dụng.Anh Hiếu tắm cho em đi!

_ Lớn rồi.Học lớp 9 chín rồi,đâu còn nhỏ nhít gì nữa đâu mà kêu anh tắm dùm.Thôi tắm di! Để anh ra ngoài.

_ Nước nóng quá ,anh Hiếu ơi!

Hiếu lại gần cẩm lấy vòi sen và nói:

_ Nóng đâu mà nóng? Nước ấm mà.

Vừa nói,Hiếu vừa đưa vòi sen cho thằng Tín.Bất ngờ,thằng Tín cầm lấy vòi sen xịt nước vào Hiếu làm quần áo ướt nhem.Hiếu phát cáu:

_ Tín! Em làm cái trò gì vậy?Sao lại xịt nước vào mình anh?

_ Dạ,em xin lỗi,em lỡ tay mà.Thôi,quần áo uớt hết rồi.Anh Hiếu tắm chung với em luôn đi.

Thì ra thằng nhóc cố ý.Hiếu tức mình gằn giọng:

_ Em lỡ tay hay cố ý? Em riết rồi quá lắm!Em có thấy mình quá đáng không?

Thấy Hiếu giận,thằng Tín hỏang hồn :

_ Dạ,em không cố ý,em xin lỗi mà.Anh Hiếu đừng giận em nhe anh Hiếu!

Nhìn thằng Tín mặt mày méo xẹo,Hiếu cũng vội nguôi cơn giận:

_ Thôi,tắm đi! Nhớ lần sau đừng có như vậy nữa nhe!Ngoan đi ! Tối mai anh dẫn đi chơi.

_ Tối mai,anh Hiếu dẫn em đi chơi phải không?Anh Hiếu hứa,anh Hiếu nhớ đó.

_ Ừ,anh nhớ mà.

_ Vậy thì anh Hiếu phải ngóeo tay với em.Anh Hiếu là người lớn,anh Hiếu không được nuốt lời hứa.

_ Chắc chắm tối mai ,anh sẽ dẫn em đi chơi.

Hiếu vừa trả lời,vừa ngoeo tay với thằng Tín.Xong Hiếu nói:

_ Thôi,Tín tắm một mình đi! Để anh ra ngòai

_ Dạ.

Thế là Hiếu ra ngòai.Quần áo để trong phòng anh Long.Vì thế,Hiếu phải xuống dưới thay đồ.Đang nằm trong phòng,nghe tiếng gõ cửa,Long vội đứng dậy mở cửa.Nhìn thấy Hiếu quần áo ướt nhem,Long vội hỏi:

_ Chuyện gì vậy Hiếu?

_ Thằng nhóc,em vào hướng dẫn nó sử dụng máy nước nóng.Không ngờ nó cầm vòi sen xịt em ướt người.

Long mỉm cười:

_ Thằng nhóc đó cũng nghịch ngợm dữ vậy sao?

_ Nó là tiểu quỷ mà anh.

Vừa trả lời,Hiếu vừa thay quần áo.Thay đồ xong,Hiếu nói:

_ Thôi,để em lên phòng với thằng tiểu quỷ .Thằng đó coi vậy sợ ma lắm!

_ Ừ,em lên đi!

Hiếu lên rồi,chỉ còn mình Long nằm trong phòng.Hôm nay,Long phải ngủ một mình nữa rồi.Hết thầy Liêm ,giờ tới phiên thằng tiểu quỷ.Mà nghe đâu còn hai thằng ở dưới quê nữa.Chắc chừng vài năm nữa,hai thằng đó cũng lên đây.Lúc ấy,chắc Hiếu sẽ mệt đừ với đám tiểu quỷ này? Nhưng mà nghĩ lại,cái thằng tiểu quỷ coi vậy cũng dễ thương.Nó chỉ níu áo Hiếu ,nhõng nhẽo đòi quần áo,đòi dẫn đi chơi.Lúc này Long chợt nghĩ:" Mà cái thằng tiểu quỷ này còn đỡ hơn thầy Liêm.Nếu có thêm hai thằng tiểu quỷ nữa,biết đâu chừng cái đám tiểu quỷ này sẽ giữ chân được Hiếu,không để Hiếu đến thầy Liêm".Nhưng nghĩ thì nghĩ thế cho vui thôi.Chứ Phi Long biết,làm sao có thể ngăn cản được Hiếu đến với thầy Liêm.Chắc không có cách nào ngăn cản được quá!

Trong khi đó,Hiếu đang ở trong phòng với thằng Tín.Nó đã tắm xong rồi.Lúc này,nó bắt đầu giở giọng nhõng nhẽo làm Hiếu mệt cả người.Mục đíc chủ yếu cũng đòi Hiếu dẫn đi chơi chỗ này,chỗ kia.Bất chợt ,nó hỏi:

_ Anh Hiếu biết đánh ca rô không?

_ Cái trò đánh ca rô,hồi còn đi học,anh chơi thường xuyên.

_ Thế anh chơi có giỏi không?

_ Cũng tạm được.Còn Tín thì sao?

_ Em hả? Em chơi giỏi nhất.Trong lớp,chẳng ai chơi lại em.

_ Dóc.Đúng là dóc tổ!

_ Em nói thật đó.Anh Hiếu không tin hả?

_ Em nói dóc như thế,ai mà tin?

_ Thế anh Hiếu có dám chơi ca rô với em không?

_ Chơi thì chơi.Thế ở trong lớp,em đánh ca rô ăn gì?

_ Em chơi ca rô ăn tiền.Mỗi ván 500 đồng.

_ Vậy thì mình đánh ca rô ăn tiền di!

_ Thôi,anh Hiếu có nhiều tiền.Em chơi ca rô ăn tiền với anh như vậy em sẽ thiệt thòi.

_ThếTín muốn chơi như thế nào?

_ Để em nghĩ xem.Em thường đánh ca rô với bạn ăn tiền,hoặc chơi búng tay hay kí đầu gối.

_ Vậy thì mình chơi búng tay hay kí đầu gối đi.

_ Anh Hiếulớn hơn,mạnh tay hơn.Chơi như thế,em lỗ.

_ Vậy chứ em muốn chơi như thế nào?

_ Để em suy nghĩ đã.A! Có cách rồi! Mình chơi,nếu ai thua,người đó thụt dầu 10 cái.

_ Ừ.Cứ chơi như vậy đi!

_ Em chưa nói hết.Nếu chỉ thụt dầu không đâu có vui.Ai thua,phải cởi hết quần áo ra thụt dầu 10 cái.

_ Không được.Cởi hết quần áo ra kỳ lắm!

_ Anh Hiếu sợ rồi chứ gì?

_ Sợ gì? Tại sao phải sợ?

_ Thì anh Hiếu sợ thua,sẽ phải cởihết quần áo ra thụt dầu.Em nói đúng không?

_ Không phải thế.Chỉ vì anh không muốn cởi hết quần áo ra thôi.

_ Đó thấy chưa.Rõ ràng chưa chơi mà anh Hiếu biết chắc chắn là mình sẽ thua.Bởi thế,anh không dám chơi.Anh sợ sẽ bị cởi hết quần áo ra.

_ Tại sao em dám bảo anhchắc chắn sẽ thua?

_ Chứ còn gì nữa.Thôi,anh không dám chơi thì thôi.Chứ anh chơi,thế nào anh cũng bị cởi hết quần áo thụt dầu cho mà xem.

_ Nhóc con,khích anh đó hả?

_ Hí hí,em khích anh đó.Thế anh có dámchơi không?

_ Được rồi.Chơi thì chơi.Nhưng anh nói trước,nếu em thua,em phải cởi hết quần áo ra thụt dầu .Nhớ lúc đó đừng có năn nỉ ỉ ôi.

_ Xí,người cởi hết quần áo ra thụt dầu khộng phải em mà chính là anh đó.Chỉ sợ lúc đó anh chơi ăn gian,anh không chịu cởi thôi.

_ Anh mà thèm ăn gian à?Thôi chơi nào.Để xem ai phải ở truồng thụt dầu.

Thế là Hiếu và thằng Tín bắt đầu chơi ca rô.Thằng Tín chấp Hiếu đi trước.Rõ ràng nó coi thường Hiếu quá.Hồi xưa,thời còn đi học,Hiếu chơi ca rô cũng khá lắm.Phải thắng cho nó biết mặt.Nhưng không ngờ,người thắng ván đầu tiên lại là thằng Tín.Thế là nó ré lên:

_ Anh Hiếu thua rồi.Anh Hiếu thua rồi.Anh Hiếu cởi quần áo ra thụt dầu đi.

Hiếu đành phải đứng dậy ,cởi áo ra thụt dầu.Thằng Tín giãy nãy lên:

_ Anh Hiếu ăn gian.Anh Hiếu ăn gian.Phải cởi hết quần áo ra thụt dầu mới được.Anh Hiếu ăn gian.Anh Hiếu chơi ăn gian.

_ Thì cởi áo thụt dầu cũng được rồi.

Thằng Tín không chịu.Nó giãy nãy lên.Cuối cùng,Hiếu phải chịu thua,đành phải cởi hếtquần áo ra thụt dầu.Khi Hiếu mới thụt dầu được 5 cái,thằng Tín đã cười hí hố:

_ Anh Hiếu ở truồng.Anh Hiếu ở truồng.

Đúng là tiểu quỷ mà.Bị nó chọc,Hiếu quê lên không thụt dầu nữa,tính mặc quần áo vào.Nhưng nó nhảy dựng lên,bắt Hiếu phải thụt dầu đủ mười cái.Xong,nó mới chọc Hiếu:

_ Anh Hiếu ở truồng.Lêu lêu ,anh Hiếu lớn tuổi rồi mà còn ở truồng.

Đúng là thằng này quậy hết cỡ.Ở nhà,nó cũng quậy lắm! Nó với thằng Thông quậy muốn sập nhà.Hai đứanày chỉ sợ có đúng mình thằng Tài.Chỉ có thằng Tài mới trị được cái thằng tiểu quỷ này.Hiếu mới thấy mình thật sơ ý.Phải chi hồi chiều,kêu thằng Tài ở lại đây ngủ với thằng tiểu quỷ này là ổn rồi.Tiếng của thằng Tín vẫn còn bên tai:

_ Anh Hiếu dám chơi nữa không?

_ Sao lại không dám?

_ Thế anh Hiếu không sợ ở truồng thụt dầu nữa sao?

Thằng tiểu quỷ này quỷ quái thật!Mới hồi nãy dẫn nó đi sắm đồ đã đời.Thế mà giờ này,nó lên giọng chọc phá mình rồi.Đúng là lộng hành hết cỡ! Chắc do Hiếu nuông chìu nó quá! mấy lần về quê,nó muốn gì,Hiếu cũng chìu.Bởi thế,giờ nó mới quá quắt như vầy.Giọng thằng Tín vẫn còn bên tai:

_ Anh Hiếu không dám chơi nữa,vậy mình nghỉ nhá?

_ Không,chơi tiếp.

Hiếu và thằng Tínchơi ván thứ hai.Ván này,thằng Tín vừa chơi,vừa cứ chọc ghẹo Hiếu.Chính vì thế,ván này thằng Tín thua.Hiếu liền nói:

_ Sao ?Thua rồi thì thế nào? Cởi đồ ra thụt dầu đi chứ!

Thằng Tín liền cởi hết quần áo ra thụt dầu.Đợi nó thụt xong 10 cái,Hiếu hỏi:

_ Ở truồng thụt dầu vui không?

Thằng Tín cười mà trả lời:

_ Con nít mà ở truồng là chuyện bình thường.Còn người lớn mà ở truồng,thế không biết xấu hổ?

Hiếu nghe thế bèn nhủ thầm: "Thằng này mà là con nít cái gì.Nó là tiểu quỷ thì có"

Sau đó,Hiếu và nó chơi thêm ba ván nữa.Cả ba ván ,Hiếu đều thua cả.Trong khi Hiếu khỏa thân thụt dầu thì thằng Tín không chọc ghẹo Hiếu nữa.Nó cứ chăm chăm mà nhìn Hiếu,nhìn vào phần hạ bộ.Bắt gặp ánh mắt của nó,Hiếu giật mình,nghĩ thầm: " Tại sao thằng Tín nó lại nhìn mình như thế?Không lẽ nó cũng nằm trong giới này.Thôi chết rồi ! Mình mắc kế nó rồi.Thằng Tín đâu còn nhỏ nữa.Nó buớc vào tuổi dậy thì rồi.Và hôm nay,nó cố tình bày trò,mục đích cũng chỉ để ngắm nhìn mình".Hiếu chợt nhớ ngày xưa,Hiếu cũng từng lợi dụng lúc Thắng say rượu để mà ngắm nhìn.Nay thằng Tín nó như thế,Hiếu kêu khổ thầm trong bụng:" Tín ơi là Tín! Tại sao Tín lại nằm trong giới này? Trong giới này khổ lắm ,Tín ơi!"


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo - Page 2 Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:59 am


Chơi xong,Tín và Hiếu chuẩn bị đi ngủ.Lúc nãy,thằng Tín lí lắc quỷ quái bao nhiêu thì bây giờ,nó lại ngoan ngoãn bấy nhiêu.Nó leo lên giường,nằm kế bên Hiếu mà ngủ.

Đêm nay,lần đầu tiên ngủ xa nhà,nó có vẻ khó ngủ.Thấy nó nằm lăn qua lộn lại,Hiếu mới ôm nó vào lòng,bảo nó cứ nhắm mắt lại ngủ.Nằm trong lòng Hiếu,nó bắt đầu nghĩ ngợi.Trong đầu của nó suy nghĩ nhiều thứ lắm.Nó năm nay học lớp 9.Qua Tết là nó được 15 tuổi rồi.Nó không hiểu sao,nó lại thích ngắm nhìn con trai,nhất là những đứa con trai đẹp.Nhưng ở quê,nó nhận thấy không ai đẹp trai bằng anh Hiếu của nó.Nó biết anh Hiếu rất thương đám anh em tụi nó.Lần nào về quê,anh Hiếu cũng mua nhiều quà.Và trong 5 đứa,nó chính là đứa được anh Hiếu nhiều hơn hết.Vì nó là người học giỏi nhất nhà.Ba mẹ cũng thương nó nhiều hơn mấy đứa kia.Bởi thế,nhiều khi nó nghịch ngợm,ba chỉ la mắng chứ không nỡ đánh.Trong nhà,nó chỉ sợ mình anh Tài vì anh Tài hay đánh nó mỗi khi nó nghịch phá.Mà mỗi lần đánh,anh Tài cầm roi quất thẳng tay,đau muốn chết.Bởi thế,khi anh Tài lên thành phố,nó mừng hết cỡ.Khi anh Hiếu gửi tiền về , ba nó dẫn mấy anh em nó đi sắm đồ Tết.Nhưng ba nó keo quá đi.Ba chỉ sắm cho mỗi đứa có một bồ.Mà quần áo ở đưới quê không đẹp,Bởi thế,vừa được nghỉ Tết,nó đòi một hai lên Sài gòn để gặp Hiếu.Thấy nó cứ khóc lóc năn nỉ ỉ ôi,ba nó phải xiêu lòng.Nhờ vậy mà hôm nay,nó mới anh Hiếu dẫn đi sắm đồ.Phải nói quần áo trên Sài gòn đẹp thật.Mà nó đựơc tới hai bộ.Đã thế,nó còn đựơc anh Hiếu cho đồ chơi,cho nó mấy hộp bánh nữa.Lúc đến siêu thị,thấy có mấy đứa trẻ nhìn nó bước xuống xe hơi với ánh mắt ngưỡng mộ,nó khoái chí hãnh diện vô cùng.Khi vào siêu thị,thấy anh Hiếu cầm cái thẻ gì đó nhét vào máy rồi bấm bấm.Một hồi,anh Hiếu rút ra một xấp tiền.Toàn giấy 100.000 mới toanh.Nó hỏi,anh Hiếu cho biết đó là máy rút tiền.Và khi trả tiền,nó thấy anh Hiếu trả cũng nhiều tiền lắm.Nhưng vì lúc đó,do nó cứ mãi ngắm nhìn xung quanh nên chẳng rõ anh Hiếu đã trả hết bao nhiêu tiền.Nghĩ tới đây,nó chợt nhớ,nó quên xin anh Hiếu giày dép và dây nịch.Ngày mai,anh Hiếu hứa sẽ chở nó đi chơi.Vậy thì,ngày mai,nó phải xin anh Hiếu mới được.Có quần áo rồi thì phải có giày dép,dây nịch nữa chứ.Như vậy mới đủ bộ.Nhưng xin nhiều quá,không biết anh Hiếu có la không? Chứ ở quê,ba mẹ nó nghèo.Bởi thế,sắm đồ cho anh em tụi nó,sắm được cái áo là mừng hết lớn rồi.Chứ đâu có lần nào sắm đủ thứ đâu? Nhưng nó nhớ,anh Trí của nó có bảo,lúc này anh Hiếu của nó sang trọng giàu có lắm.Bằng chứng hôm nay đi siêu thị,đi bằng xe hơi đàng hoàng.Khi trả tiền,anh hiếu cầm giấy 100.000,cầm cả xấp.Anh Hiếu đúng là có nhiều tiền thật.Còn ba mẹ nó ở dưới quê thì.....

Trong khi thằng Tín còn miên man suy nghĩ thì Hiếu đã ngủ từ đời nào. Nhìn Hiếu ngủ,trong lòng thằng Tín dâng lên một tình thương ngọt ngào.Tín đã xem Hiếu như một thần tượng.Và lúc nãy,nhìn Hiếu khỏa thân thụt dầu,nó ngắm nhìn thật thích thú.Quả thật,anh Hiếu của nó đẹp trai vô cùng.Vừa đẹp trai,vừa sang trọng giàu có nữa.Nó nghĩ,anh Hiếu của nó là nhất rồi.Trong khi thằng Tín tự hào về anh Hiếu của nó nhự thế nhưng nó đâu biết rằng,trên đất Sài gòn,anh Hiếu của nó đã từng bị bầm dập như thế nào.Nó chỉ biết anh Hiếu mỗi lần về quê mang nhiều quà.Nhưng để có tiền mua nhiều quà thì anh Hiếu của nó phải.....Và nó cũng không thể nào biết được anh Hiếu của nó đã phải kiếm tiền như thế nào.Nó chỉ biết hiện tại,anh Hiếu của nó là người đẹp trai,sang trọng ,có nhiều tiền.Ngã đầu vào lòng Hiếu,nó đã ngủ một cách say sưa.


Sáng ra,Hiếu đánh thức nó dậy.Hiếu và Phi Long chuẩn bị đi làm.Không thể để nó ở nhà một mình,Hiếu mới gọi điện kêu thằng Trí qua rước nó.Hiếu đưa cho thằng Trí tiền,bảo thằng Trí chở nó đi ăn sáng,đi chơi.Thằng Tín bèn xin Hiếu giày dép ,dậy nịch.Thằng Trí đựơc dịp cũng xin luôn.Thế là Hiếu đưa thằng Trí 500.000 VND,bảo thằng Trí chở nó đi sắm giày dép.Thằng Tín cười toe toét.Trước khi đi,thằng Tín còn nói:

_ Anh Hiếu còn nhớ tối qua ,anh Hiếu đã hứa gì không?

_ Hứa gì?

_ Thì anh Hiếu hứa,tối nay anh Hiếu sẽ chở em đi chơi.Anh Hiếu nhớ không?

_ ừ,nhớ mà.Thôi,em hãy theo Trí về bển.Chiều kêu Trí chở em qua đây,anh sẽ chở em đi chơi.

Thế là Tín vui vẻ theo thằng Trí đi.Hiếu thì lên xe hơi,cùng với anh Long đến công ty.Trên đường đi,Long cười cười nói:

_ Coi bộ cái đám tiểu quỷ này,tụi nó cứ nèo nẹo đòi em sắm đồ.Chắc em sẽ trọc đầu vì đám tụi nó quá!

_ Thì hồi xưa,lúc gia đình em lâm vào bước đường cùng.Chính chú Út đã giúp đỡ gia đình em.Giờ đây,em phải cố gắng lo cho cái đám nhóc này.Như vậy mới phải đạo chứ anh?

Long mỉm cười gật đầu.Sau đó,xe đã đưa Long và Hiếu đến công ty.

Lúc này,cuối năm,công ty nhiều việc bận rộn.Hiếu đang túi bụi thì bất ngờ nhận được điện thoại.Ông Jonh gọi điện cho Hiếu.Ông nói ông đã đến Sài gòn từ chiều hôm qua.Tối nay,ông muốn mời Hiếu cùng ban giám đốc dùng cơm.Hiếu gật đầu và chuyển máy qua cho Phi Long.Anh Long cầm máy nói chuyện với ông Jonh.Lát sau,anh Long cúp máy và cho Thanh Vân,Bảo Duy ,Thiên Phước hay.Anh Bảo Duy cùng đi Hà Nội mới về.Mọi người đều đồng ý đi.Riêng Hiếu có chút bối rối.Lỡ hứa với thằng tiểu quỷ tối nay dẫn nó đi chơi.Thế mà ông Jonh lại mời cơm.Vậy đành phải thất hứa với thằng Tín rồi.Thấy Hiếu đăm chiêu nghĩ ngợi,Long hỏi,Hiếu bèn tỏ đuôi đầu.Long bảo:" Vậy thì cứ dẫn thằng tiểu quỷ theo.Tối nay chỉ đi ăn cơm chứ đâu phải đi bàn chuyện làm ăn." Bảo Duy và chị Thanh Vân nghe thế cũng đều bảo: " Không sao đâu !Cứ dẫn thằng Tín theo". Thế là Hiếu yên tâm rồi.

Tối nay,Hiếu đi dự tiệc,có dẫn theo thằng Tín.Trước khi đí,Hiếu dặn nó đủ điều.Thằng Tín cũng lớn rồi,nó cũng hiểu.Nó nghe nói bữa tiệc hôm nay chỉ toàn là giám đốc và phó giám đốc nên nó cũng hơi ngán.Bởi thế,nó rất ngoan,không dám nghịch phá.Vả lại,đây là lần đầu tiên đi nhà hàng nên thằng Tín thích lắm.Đồ ăn nhà hàng nấu ngon quá!Thằng Tín thích vô cùng.Nó cũng nhận ra ông Jonh và ông Jonh cũng nhận ra nó.Chả là lần trước,ông đi du lịch với Hiếu.Ông đã từng ghé nhà nó mà.Ông kêu nó lại và móc tiền ra cho.Hiếu hốt hỏang không cho thằng Tín nhận.Ông Jonh đã thuýêt phục Hiếu để thằng Tín nhận tiền.Và thằng Tín đã được 50 USD.Nó khoái chí cám ơn ông Jonh rối rít.

Trong bữa tiệc,chuyện trò vui vẻ.ông Jonh có nhắc lại chuyện được Hiếu chèo đò chở qua các con lạch.Ông cũng nhắc đến món cá kho tộ và canh chua cá lóc mà Hiếu đã nấu mời ông.Nghe Hiếu biết nấu ăn,chị Thanh Vân ngạc nhiên nhìn Hiếu.Ông Jonh còn nói tiếp,Tết năm nay,ông muốn xuống quê Hiếu chơi.Anh Phi Long nghe vậy liền bảo,Tết năm nay,anh Phi Long sẽ lấy xe để đưa ông về quê Hiếu.Bảo Duy nghe đến việc Hiếu chèo ghe,việc Hiếu nấu canh chua cá lóc và cá kho tộ,Bảo Duy cũng tò mò muốn xem thử thế nào.Riêng chị Thanh Vân do bận rộn chồng con không đi được.Như vậy,Tết năm nay,ông Jonh,Phi Long,Bảo Duy sẽ về quê Hiếu.Thằng Tín nghe thế mừng húm.Tết năm nay có ông Jonh,có chú Phi Long giám đốc,có chú Bảo Duy phó giám đốc xuống nhà nó.Như vậy nó sẽ có nhiều tiền lì xì.Nghĩ đến diều này,nó vô cùng khoái trá.

Tối về,Hiếu kêu thằng Trí lên lầu hai ngủ với thằng Tín.Còn Hiếu ngủ chung với Phi Long.Thằng Tínmặt mày nhăn nhó.Hiếu làm mặt giận.Thế là thằng Tín hốt hỏang,vội ngoan ngoãn mà ngủ chung với Trí,không còn làm chộn rộn Hiếu nữa.

HômsauHiếu vào công ty gọi điện thoại cho chú Út hay.Hiếu nói Tết này sẽ có anh Phi Long,Bảo Duy,ông Jonh ghé nhà.Hiếu báo tín cho chú Út và ba hay để chuẩn bị,Hiếu cũng nói,thằng Tín ở trên Sài gòn,nữa về chung với Hiếu.Hải Đăng khi biết chuyện này,cũng muốn tháp tùng theo.Còn anh Nhân,khi Hiếu cho hay,anh Nhân nói,Tết năm nay,Thùy Trang cũng muốn về quê chơi.Vì vậy,lần này mọi người sẽ về một lượt.Anh Phi Long quyết định lấy
xe Toyota 16 chỗ ngồi của công ty để đưa mọi người về.

Chiều nay,công ty nghỉ sớm chuẩn bị liên hoan cuối năm.Ngày mai,29Tết,toàn bộ mọi người đều được nghỉ và đến mòng 6 Tết đi làm lại.Mọi năm mồng 4 Tết là phải đi làm rồi nhưng năm nay anh Long quyết định mồng 6 mới đi làm .Anh còn muốn tổ chức cuộc đi chơi xa với Hiếu.

Còn Hiếu,mai về quê rồi nên chiều nay,Hiếu tranh thủ ghé thầy Liêm,tặng thầy hai thùng bia,một thùng nước ngọt.Sau đó,Hiếu còn tặng bà chủ nhà,mẹ Thúy Trang một thùng bia,một thùng nước ngọt.Còn dư mấy thùng bia( của Quốc An tặng cho Phi Long và Bảo Duy.hai người đã cho Hiếu hết),Hiếu tặng cho Hải Đăng,Anh Khoa,Tiến Dư,Văn Hậu ,mỗi người một thùng bia.Còn dư bao nhiêu,Hiếu mang về quê.

Buổi chiều,dự tiệc liên hoan cuối năm của công ty,Hiếu dẫn thằng Tín theo.Thằng Tài và anh Nhân cũng có dự.Thằng Tín hôm qua mới đi nhà hàng,hôm nay lại dự tiệc liên hoan nên nó thích lắm.Hôm qua,thằng Trí cũng dẫn nó đi sắm giày dép,dây nịch,dẫn nó đi ăn.Tối qua,lại được ông Jonh cho tiền.Hồi sáng này,anh Hiếu đưa tiền cho thằng Trí dẫn nó đi chợ hoa,đi hội chợ.Giờ lại đi ăn liên hoan.Chuyến lên Sài gòn lần này đối với thằng Tín quả thật là hấp dẫn.Nó thấy rằng quyết định đòi lên Sài gòn lần này của nó thật là đúng,thật sáng suốt vô cùng.

Ngồi dự tiệc,thằng Tín thấy nhân viên nào cũng nể Hiếu.Ai gặp Hiếu cũng chào,cũng hỏi thăm đến nó.Lúc này,nó cảm thấy anh Hiếu của nó oai vệ vô cùng.Nó nghĩ trong bụng: " Anh Hiếu là trợ lý giám đốc.Như vậy,anh Hiếu chỉ thấp hơn giám đốc,phó giám đốc nhưng lại hơn biết bao nhiêu người." Nghĩ đến đây,nó cảm phục anh Hiếu của nó vô cùng.Nó thầm nhủ: " Nó sẽ cố gắng học giỏi . Sau nay đi làm,nó sẽ có nhiều tiền,nó sẽ oai vệ như anh Hiếu của nó".


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo - Page 2 Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 8:00 am


Sáng nay,mọi người lên xe về quê,về nhà chú Út.Ông Jonh ngồi hàng đầu.Hàng sau là Hiếu cùng Trí và Tín.Anh Long ngồi phía bên kia.Thắng Tín ngồi sát cửa sổ.Phía dưới là Bảo Duy ngồi cùng với Tài và Hải Đăng.Anh Nhân và Thùy Trang ngồi hàng sau.Thằng Tín đúng là lóc chóc,ngồi khống yên.Nhìn ra cửa sổ,thấy cái gì cũng hỏi làm Hiếu và Hải Đăng phải trả lời mệt nghỉ.Thỉnh thỏang nó còn nhăn mặt chọc ghẹo Tài.Thế mà thằng Tài vứa nắm lỗ tai là nó ré lên.Nó kêu Hiếu om sòm.Hiếu phải kêu nó ngồi yên đừng làm chộn rộn nữa.Yên được một lúc,nó lại xì xào với thằng Trí.Có chuyện gì nó cũng đều kể ra hết,Chuyện đi ăn với Hiếu như thế nào,chuyện ông Jonh cho nó tiền,nó đều kể cho thằng Trí nghe.Đúng là không đánh mà khai.Thằng Trí nghe mà thèm thuồng.

Về tới nhà,ba và chú Út ra đón mọi người.Nhà chú Út cũng đã được xây lại.Đó là căn nhà ngói rộng rãi có gác.Mọi người đi rửa mặt rồi vào dùng bữa.Trong bữa ăn,mọi nguời chuyện trò vui vẻ.Khi ông Jonh nhắc lại chuyện ngày trước,Hiếu hẹn ngày mai,Hiếu sẽ trổ tài nấu nướng khoản đãi mọi người.Dùng cơm xong,mọi người tha thẩn ngoài vườn chơi.Sau đó,Phi Long ,Bảo Duy và ông Jonh đi mướn khách sạn nghỉ ngơi.Hiếu hẹn chiều mát,mọi người hãy ghé đây,Hiếu lấy ghe đưa mọi người tham quan cảnh đồng quê.

Chiều mát,ngồi trên xuồng,ngắm dòng nước chảy,mỗi người đều mang một nỗi niềm riêng.Hiếu và Thảo cầm tay chèo ,người đằng đầu,người đằng đuôi.Ông Jonh và Phi Long nhìn Hiếu với một cắp mặt trìu mến .Còn Bảo Duy thì ngồi mà hồn thả đâu đâu.Một lát,thằng Tài sợ Hiếu bỏ lâu rồi không chèo nên nó lên chèo thay Hiếu.Chiếc xuồng đưa mọi người tham quan phong cảnh đồng bằng miền tấy nam bộ.Từng rặng dừa,bụi chuối,hàng tre cùng những tiếng chim hót líu lo đã làm cảnh đồng quê thêm thơ mộng.Lúc này,Thảo chèo ghe ,tóc bay trong gió là Hải Đăng xao động.Tuy là con gái miền quê nhưng Thảo cũng có nhiều nét duyên dáng.Hải Đăng bắt đầu có chút xao động.Nhớ lại trong bữa ăn,Bảo Duy có nói,đừng để Thảo ở quê nữa.Hãy đưa Thảo lên Sài gòn.Bảo Duy sẽ kiếm việc làm cho.Giờ nhìn Thảo chèo xuồng,trong đầu Hải Đăng bắt đầu có sự toan tính.Hải Đăng biết lúc này Hiếu có rất nhiều tiền.Nội cái miệng bô bô của thằng Tín cũng giúp cho Hải Đăng đoán được điều đó.Lương của Hiếu chưa tới 6 triệu.Thế mà Hiếu chi xài rất rộng rãi,mua sắm cho đám nhóc không tiếc tiền.Rồi Hiếu còn cho tiền anh nhân,còn gửi tiền về gia đình.Như vậy,chứng tỏ Hiếu được Phi Long giúp đỡ kiếm tiền thêm.Trong công ty,Phi Long,Bảo Duy và chị Thanh Vân rất giàu.Nhưng chị Thanh Vân rất khó tính,Còn Phi Long và Bảo Duy đâu dễ tiếp xúc.Chỉ có Hiếu ,chỉ có tiếp cận với Hiếu,Hải Đăng mới có thể làm giàu được.Nhưng là bạn của Hiếu,Hải Đăng cũng chưa biết gì nhiều về các khoản kiếm tiền bên ngoài của Hiếu.Hải Đăng nghĩ,chỉ còn cách làm quen với Thảo.Nếu Hải Đăng với Thảo mà thành vợ chồng,lúc ấy tình thế sẽ khác.Lúc ấy,chắc chắn Phi Long,không chừng cả Bảo Duy sẽ giúp Hải Đăng làm giàu.Nghĩ thê,Hải Đăng mỉm cười một mình.

Dạo mát trên sông đã đời,Tài và Thảo chèo ghe đưa mọi người về.Bữa cơm chiều được dọn lên.Mọi ngừơi ăn uống khá vui vẻ.Ăn xong,mọi người kéo nhau ra xe đi dạo phố phường.Mấy đứa nhóc đều kéo đi,Hải Đăng cũng rủ Thảo đi luôn.Lên xe,cả ba thằng nhóc Đức Tín,Đức Thông,Đức Thái cười giỡn om sòm.Phi Long nói với Bảo Duy:

_ Một thằng tiểu quỷ đã mệt rồi.Nay tới ba thằng tiểu quỷ,chịu sao thấu!

Anh Bảo Duy nghe thế cũng phì cười.Ông Jonh nhìn đám nhóc nở nụ cười thân thiện.Lúc mới xuống,ông cho tụi nó chocolate,tụi nó mừng rối rít,cười hớn hở.Lần này ống ghé nhà là lần thứ hai.Bởi thế,tụi nhóc đã nhận ra ông ngay.Trong khi ấy,Hải Đăng và Thảo bắt đầu chuyện trò với nhau.Còn Thuy Trang với Nhân ngồi ở sau cùng,to nhỏ thầm thì.

Buổi tối,Hiếu ra khách sạn ngủ với Phi Long.Còn Bảo Duy và ông Jonh,mỗi người một phòng.Mấy người còn lại ngủ ở nhà chú Út.

Ngày 30,mọi người vẫn đi chơi rồi đi ngắm cảnh trên sông.Hiếu và Thảo vẫn chèo xuống đưa mọi người đi xem chợ nổi.Một lát,Tài thay phiên Hiếu.Ngồi trên ghe,Phi Long thấy tâm hồn mình lâng lâng.Chuyến du lịch miền quê này khá ấn tượng.Buổi chiều,Hiếu và Thảo xuống bếp.Hôm nay,Hiếu và Thảo sẽ làm món cá kho tộ,canh chua cá lóc và cá trê chiên.Mấy món ăn đơn giản miền quê cũng làm ngấy ngất lòng người.

Qua ngày mồng một thật là nhộn nhịp.Nhà chú Ut,con nít đâu mà đông quá chừng.Gặp Hiếu,tụi nó nhao nhao lên.Thế là Hiếu lì xì phát mệt.Nhìn đám con nít,Hải Đăng cũng phải lắc đầu lè lưỡi.Cũng may,Hiếu cũng đã luồn đưa một xấp giấy 20.000 để Hải Đăng lì xì đám tụi nó.Ông Jonh,Phi Long,Bảo Duy đều lì xì mỗi đứa 50.000.Cầm tiền trên tay,đám nhóc cười hớn hở.

Buổi trưa,Hiếu và Thảo nấu bún riêu cua,ốc khoản đãi mọi người.Món này Hiếu và Thảo nấu khá ngon.Sau đó,mọi người về khách sạn nghỉ để chuẩn bị về Sài Gòn.Hải Đăng muốn mời mọi người về Phan Thiết,quê Hải Đăng chơi.Phi Long và Bảo Duy đồng ý.Nhưng phải về Sài Gòn đã.Mồng ba mới đi Phan Thiết được.

Lần này về Sài Gòn,thằng Tín,thằng Trí cũng về.Tụi thằng Thông,thằng Thái cũng đòi theo nhưng vì tụi nó còn nhỏ quá nên chú Út không cho.Hải Đăng rủ Thảo đi ,Thảo nhận lời.

Ngồi trên xe,anh Bảo Duy và Phi Long chuyện trò to nhỏ với nhau.Lần này,về quê Hiếu,Phi Long và Bảo Duy cũng đã ra thăm mộ mẹ Hiếu.Khi mẹ mất,ba Hiếu đã đưa mẹ về đây chôn,ở sau vườn nhà chú Út.Nhìn cảnh Hiếu nghẹn ngào khi quỳ bên mộ mẹ,cả hai người đều ngậm ngùi.Và trước khi lên xe về Sài Gòn,Hiếu cũng ra thăm mộ mẹ.Lúc nào,Hiếu cũng nhớ mẹ.Và giờ đây,ngồi trên xe,hồn Hiếu đang thả đâu đâu.Hiếu đang nhớ về dĩ vãng,nhớ về hình bóng người mẹ hiền.

Ở quê,thấy đám nhóc lúc nào cũng rối rít bu quanh Hiếu,Phi Long và Bảo Duy cảm thấy xúc động.Tình cảm người dân quê đã tác động nhiều đến Bảo Duy.Mấy đứa con nít miền quê,khi nhận được 50.000 tiền lì xì,chúng mừng rối rít,cười hớn hở.Còn trên Sài Gòn,mỗi đêm đi chơi,số tiền Bảo Duy xài thì.....Phi Long và Bảo Duy cũng nhận thấy gánh nặng gia đình của Hiếu quá lớn.Hiếu phải có trách nhiệm với gia đình mình,với gia đình chú Út và với đám nhóc nữa.Vì thế,hai người đã thì thầm với nhau,bàn bạc cách giúp đỡ Hiếu sau này.

Về Sài Gòn,anh Nhân và về lại nhà trọ,về lại nhà Thùy Trang.Còn bao nhiêu người còn lại về nhà Phi Long.Bảo Duy về nhà mình.Buổi tối,Bảo Duy gọi điện qua.Phi Long ,Hiếu dẫn thêm hai thằng nhóc qua nhà chúc Tết ba mẹ Bảo Duy.Thằng Tín kỳ này rất ngoan,không quậy.Được ba mẹ Bảo Duy lì xì nhiều tiền,thằng Tín và Trí khoái lắm.Trên đường về,hai đứa nó cứ trầm trồ,khen nhà anh Bảo Duy quá đẹp,quá sang trọng.

Qua mồng hai,Hiếu đưa tiền cho anh Nhân .Thế là Hải Đăng,anh Nhân,Thùy Trang,Thảo cùng với tụi thằng Tài,Trí ,Tín kéo nhau đi Đầm Sen.Anh Phi Long cho mượn xe 16 chỗ.Thế là anh tài xế chở mọi người đi.Bảo Duy Phải ở nhà tiếp khách cùng ba mẹ.Hiếu phải theo Phi Long đi chúc Tết mọi người.

Mồng ba,mọi người kéo nhau ra Phan Thiết.Trước tiên,ghé nhà Hải Đăng chơi rồi sẽ đi tắm biển.Tại đây,Hiếu gặp Hậu.Anh Khoa vì lái taxi nên còn ở Sài Gòn.Còn Tiến Dư cũng mới lên Sài Gòn để làm callboy.

Ở nhà Hải Đăng một chút,mọi người kéo nhau đi mướn khách sạn rồi ra tắm biến.Xuống bãi biển,thằng Tín và thằng Trí chạy nhảy tung tăng.Thằng Tài phải ra kềm hai đứa lại.Sóng biển vỗ ào ào.Chạy nhảy chán chê,thằng Tín lên bờ.Lúc này mọi người đã xuống biển,chỉ còn lại Thùy Trang và Thanh Thảo.Ngồi trên bờ,nhìn Hiếu và Bảo Duy tắm biển,thằng Tín bắt đầu ngẩn ngơ.Nó thấy anh Hiếu nó đẹp trai rồi.Không ngờ,Bảo Duy còn đẹp trai hấp dẫn hơn anh Hiếu của nó nữa.Thế là nó cứ chăm chú nhìn.Hết nhìn Hiếu rồi quay qua nhìn Bảo Duy,nhìn một cách mê mệt.

Tắm biển xong,mọi người từ từ về khách sạn để tắm lại,Thằng Tín lúc này nắm tay Hiếu,nó muốn Hiếu tắm cùng với nó.Cứ viện cớ không biết sử dụng máy nước nóng.nó cứ lè nhè năn nỉ.Hiếu thừa sức biết ý định của nó muốn gì .Nhưng Hiếu cũng muốn sẵn dịp này,nói chuyện với nó luôn một thể.Thế là Hiếu vào tắm cùng với nó.Thấy Hiếu đồng ý,Thằng Tín hớn hở cười vui vẻ


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo - Page 2 Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 8:00 am


Vào trong,Hiếu hướng dẫn nó cách sử dụng máy nước nóng.Thằng Tín lắng nghe nhưng thực chất chỉ lo ngắm nhìn Hiếu.Thấy nó cứ ngắm nhìn mình,Hiếu hỏi:

_ Làm gì mà Tín nhìn dữ vậy?

_ Anh Hiếu ơi! Anh Hiếu đẹp trai quá~

_ Thôi,tắm đi! Đừng nói nhảm nữa!

_ Anh Hiếu ơi! Em có thể hỏi anh Hiếu câu này đựơc không?Anh Hiếu đừng la em nhé?

_ Được rồi,hỏi đi!

_ Anh Hiếu sống với chú Phi Long,chắc anh Hiếu hạnh phúc lắm phải không?

Nghe thằng Tín hỏi,Hiếu ngớ người.Hanh Phúc?Hiếu có hanh phúc không nhỉ? Hiếu chẳng biết hiện nay có phải mình hạnh phúc không? Hiếu cũng thừa biết,trong giới gay,rất khó có tính yêu thật sự?Nhưng Hiếu may mắn có tới 2 người rất thương yêu Hiếu .Nhưng Hiếu không thể sống chung với cả hai.Hiện nay,bảo Hiếu chọn một trong hai người,Hiếu không biết phải chọn như thế nào nữa? Đó là chưa nói đến ông Jonh,ổng lúc nào cũng muốn gần gũi bên Hiếu.Tình cảm của Hiếu hiện nay rối như tơ vò,Hiếu không biết phải tháo gỡ làm sao.Được nhiều người thương yêu mình,như vậy có hạnh phúc không?Mỗi lần đến với thầy Liêm.thấy anh Long nhăn nhó,Hiếu cũng buồn.Đã thế,còn ông Jonh nữa.Mấy lần ổng nói gần nói xa,ổng nói ổng muốn gần gũi bên Hiếu.Mặc dù Hiếu đã nói rõ Hiếu có Phi Long những ổng vẫn luôn nhìn Hiếu với anh mắt đắm đuối làm Hiếu khó xử vô cùng.Hiếu cũng không biết mình phải làm như thế nào ,phải xử sự ra sao .Thật là bối rối vô cùng.

Thấy Hiếu tự nhiên đứng thừ người ra,thằng Tín ngạc nhiên hỏi:

_ Anh Hiếu! Anh Hiếu! Anh làm sao vậy?

Hiếu giật mình ,hỏi:

_ Chuyện gì vậy Tín?

_ Sao tự nhiên anh đứng thừ người ra vậy?

_ Không có chuyện gì đâu Tín à! Thôi,tắm nhanh đi!

Thấy Tín vẫn cứ chăm chú nhìn vào phần hạ bộ của mình,Hiếu bèn nói:

_ Tín nè,anh có câu này muốn hỏi ,Tín phải trả lời thật lòng nhé?

_ Dạ.Anh Hiếu hỏi đi,em sẽ trả lời.

_ Tại sao em chăm chú nhìn anh vậy?Em thích nhìn lắm hả?

Thằng Tín bối rối một hồi rồi mới ấp úng:

_ Em nói nhưng anh Hiếu đừng la em nha!

_ Ừ,Tín nói đi!

_ Dạ,anh Hiếu đẹp trai quá! Anh Hiếu hấp dẫn quá! Em rất thích ngắm nhìn anh Hiếu,nhất là lúc anh Hiếu khỏa thân như thế này?

_ Em thích ngắm nhìn đàn ông con trai từ bao giờ thế?Lâu chưa?

_ Dạ,hơn một năm rồi .

Hiếu nghe thế thoáng buồn.Như vậy thằng Tín cũng là gay rồi.Mà là gay thì chỉ có khổ và khổ thôi.Hiếu chẳng biết nói sao bây giờ.Thằng Tín thấy Hiếu ,ngẩn ngơ làm thinh chẳng nói tiếng nào.Nó bèn đánh bạo,đưa tay chạm vào dương vật Hiếu mà sờ vuốt.Hiếu giật mình vội nói:

_ Tín! Tín! Em không được làm thế!

Thằng Tín hoảng hốt giật tay về.Thấy nó sợ hãi,Hiếu bèn đưa tay vuốt đầu nó nói:

_ Tín ơi! Như vậy em là gay rồi.Mà là gay khổ lắm Tín ơi!

_ Nhưng em thấy anh Hiếu cũng là gay mà anh Hiếu đâu có khổ.Anh Hiếu sống với chú Phi Long,anh Hiếu có nhiều tiền,anh Hiếu sung sướng quá chừng!

Trời ạ! Dưới cặp mắt của thằng nhóc này,nó cứ cho là Hiếu sung sướng.Trời ơi! Bao cay đắng cuộc đời,Hiếu đã từng nếm,làm sao thằng Tín hiểu được.Thuở xưa,Hiếu đi làm callboy.Mỗi lần về quê,Hiếu mang thật nhiều quà cho mấy anh em tụi nó.Mỗi lần như thế,anh em tụi nó chỉ biết ôm lấy Hiếu mà vui mừng.Chứ tụi nó làm sao biết được,để có tiền mua thật nhiều quà mang về qụê , Hiếu phải mang thân xác ra làm món đồ chơi trên giường cho thiên hạ.Nó làm sao biết được,anh Hiếu của nó ở trên Sài gòn như thế nào.Nhìn cặp mắt ngây thơ của nó,Hiếu chỉ còn biết ôm nó vào lòng mà nghẹn ngào:

_ Tín ơi là Tín! Cuộc đời không đơn giản như thế đâu! Anh Hiếu không có sung sướng như Tín nghĩ ,Tín ơi!

Vừa ôm Tín,Hiếu vừa nghẹn ngào.Còn thằng Tín,được anh Hiếu ôm,nó vô cùng khoan khóai.Nó cứ muốn được như thế ,được như thế mãi.Bât chợt,một giọt nước rớt xuống mình nó.Ngẩng đầu lên,nó hỏi:

_ Anh Hiếu ơi! Anh Hiếu khóc hả?Tại sao anh Hiếu khóc vậy?

Hiếu giật mình,vội lau nước mắt và nói:

_ Anh đâu có khóc.Thôi,mình tắm nhanh lên còn ra ngoài ăn uống nữa Tín à!

Nói rồi,Hiếu tắm cho mình và tắm cho nó luôn.Lát sau,cả hai anh em mặc quần áo vào rồi bước ra ngoài.Bước theo Hiếu,thằng Tín cứ mãi thắc mắc trong lòng:" Tại sao anh Hiếu khóc?" Với cái tuổi còn nhỏ,nó làm sao có thể hiểu được chuyện ấy.Ngẫm nghĩ một hồi,thằng Tín mới rụt rè nói với Hiếu:

_ Anh Hiếu ơi! Em có nhiều câu muốn hỏi anh Hiếu nhưng em sợ anh Hiếu la.Anh Hiếu có thể cho phép em hỏi không vậy?

_ Ừ.Để tối nay ,anh lên phòng ngủ chung với Tín.Lúc đó,Tín muốn hỏi gì,anh cũng trả lời hết.

Nghe vậy,Tín mỉm cười gật đầu.

Bên bàn ăn,mọi ngừơi ăn uống vui vẻ.Bất chợt,Bảo Duy nói với Phi Long:

_ Mẹ em vừa mói gọi điện cho em hay.Tài xế của mẹ em,ngày Tết đi chúc Tết bạn bè.Lúc về,đi xe máy,do quá xỉn nên đã bị tai nạn giao thông.Thế là mẹ em không có tài xế.Mẹ em mới bảo anh tài xế của em qua lái xe cho mẹ em.Vì vậy,em cần tuyển một tài xế anh à.Anh Long có biết ai không?

Hiếu nghe thế,bèn lên tiếng:

_ Bạn em là Anh Khoa đang lái taxi.Anh Duy có thể cho bạn em làm tài xế cho anh không?

_ Ừ. Chừng nào về Sài Gòn,em nhớ bảo bạn em đến gặp anh nhé!

_ Dạ.

Tối nay,thằng Tín ngủ chung với Hiếu.Thấy vậy,thằng Trí cũng đòi.Thế là Hiếu phải ngủ chung với hai đứa nó.Vào phòng,thằng Tín bắt đầu hỏi.Nghe Tín hỏi,thằng Trí giật mình vì nó sợ Hiếu sẽ la.Nhưng trái lại,Hiếu chẳng la chút nào mà trả lời từng câu một.Thằng Trí cũng hỏi về vấn đề xuất tinh,hỏi về vấn đề thủ dâm,về vấn đề mộng tinh. Hia anh em nó hỏi rối rít làm Hiếu trả lời mệt nghỉ.Lát hồi,thằng Tín lại hỏi Hiếu sống chung với Phi Long như thế có hạnh phúc không.Thằng Trí hoảng hốt về câu hỏi của thằng Tín,nó sợ Hiếu giận.Lúc nó mới lên thành phố,chính anh Nhân cũng dặn nó là chuyện giữa Hiếu và giám đốc Phi LOng,nó đừng tò mò,đừng thắc mắc,đừng nên chú ý đến.Thế mà nay thằng Tín lại dám đề cập đến vấn đề này,nó sợ Hiếu sẽ la thằng Tín.Nhưng không,Hiếu làm thinh,buồn rười rượi và bảo thằng Tín đừng hỏi đến vấn đề này.Thằng Tín ngạc nhiên hỏi tiếp:

_ Em thấy anh Hiếu rất đẹp trai.Chắc là chú Phi Long rất thích anh Hiếu phải không vậy?

_ Thì anh Phi Long rất tốt .Tín cũng thấy rồi mà.

_ Em nghĩ chú Phi Long chỉ tốt với anh Hiếu thôi vì anh Hiếu rất đẹp trai,rất hấp dẫn mà.

_ Không phải thế đâu Tín.Và nhớ,nếu anh Phi Long mà nghe đựơc những câu này,anh Phi Long sẽ giận đó.

_ Dạ,em biết mà.Gặp chú Phi Long,em sẽ không dám nói gì đâu.Hiện nay,chú Phi Long thích anh Hiếu.Bởi vậy,anh Hiếu mới có nhiều tiền mà lo cho tụi em.Nếu em nói bậy ,rủi chú Phi Long nổi giận.Chú Phi Long sẽ đuổi việc anh Hiếu.Lúc đó,anh Hiếu sẽ không có tiền mà sắm đồ cho tụi em nữa.

Hiếu nghe thế chỉ biết lắc đầu.Quả thật,với đầu óc non nớt của nó,làm sao hiểu hết mọi vấn đề.Mà chuyện giữa Hiếu và Phi Long,Hiếu cũng không thể nói rõ cho thằng nhóc này biết được.Thế là Hiếu đành lãng sang vấn đề khác.Thằng Tín bắt đầu hỏi qua mấy vấn đề đồng tính luyến ái.Thằng Tr1i nhăn mặt hỏi thằng Tín:

_ Tín,sao mày lại hỏi đến mấy vấn đề này?Không lẽ mày là Pe-đê sao?Mày có biết,là Pe-đê,sẽ bị mọi người kinh tởm .Mày không biết điều đó sao?Tại sao mày lại là Pe-đê?

Nghe thằng Trí nói,Hiếu buồn bã:

_ Pe-đê cũng là con người mà Trí chứ đâu phải là thú vật.Trí thấy anh thế nào?Anh có đáng kinh tởm lắm không?

Nghe Hiếu hỏi,Trí giật mình.Bực mình những câu hỏi của thằng Tín,Trí mới nói như vậy.Khộng dè lại đụng chạm đến nỗi đau của Hiếu.Đã từ lâu,mấy anh em nó rất kính trọng Hiếu,xem Hiếu như một thần tượng.Hiếu nói gì,chẳng đứa nào dám cãi lời.Lúc trước,nó đâu có biết anh Hiếu của nó là gay,là Pe-đê đâu.Khi lên Sài gòn,khi biết anh Hiếu của nó sống chung với giám đốc Phi LOng,nó ngạc nhiên vô cùng.Lúc đó,nó mới biết anh Hiếu của nó là....Nó không hiểu tại sao anh Hiếu của nó lại như thế?Và nó nghĩ,chắc thấy anh Hiếu của nó đẹp trai nên giám đốc Phi Long mê anh Hiếu của nó.Nhờ vậy,anh Hiếu của nó mới có nhiều tiền gửi về gia đình,mới có tiền sắm đồ cho anh em tụi nó.Như việc nó lên Sài gòn học,toàn bộ chi phí,Hiếu đều lo cả.Nhiều lúc nó muốn hỏi Hiếu vấn đề này nhưng nó là không dám hỏi.Và trong thâm tâm nó nghĩ,có thể anh Hiếu của nó không phải là Pe-đê.Anh Hiếu của nó cặp bồ với giám đốc Phi Long chủ yếu là để moi tiền lo cho gia đình,lo cho anh em tụi nó.Nay nghe thằng Tín đề cập đến vấn đề này,nó bực mình lắm.Đó giờ,nó rất ghét mấy đứa Pe-đê.Nhưng không ngờ,nó lại làm cho Hiếu buồn.Nó nắm tay Hiếu và lí nhí nói:

_ Anh Hiếu ơi anh Hiếu! Em lỡ lời,cho em xin lỗi.Em không cố ý nói anh Hiếu đâu.Em xin lỗi anh Hiếu.Đừng giận em ngeh anh Hiếu!

_ Trí à! Anh không giận gì em đâu.Nhưng em đừng có thái độ khinh bỉ những người gay như vậy nữa.Gay cũng là người mà em.Họ vẫn đi làm.Họ vẫn lao động,vẫn kiếm tiền lo cho gia đình.Họ những là những con người hữu ích cho xã hội mà.

_ Anh Hiếu ơi ! Em có vấn đề này muốn nói,mong anh Hiếu đừng giận.

_ Em nói đi!

_ Theo em thấy,gay chẳng đứa nào đàng hoàng cả.Toàn là những con quái vật.Khi vào quán ăn thì la í ó làm mọi người phải giật mình.Đi ngoài đường thì õng ẹo,ngã qua ngã lại .Còn hát đám ma thì toàn hát nhưng câu tục tĩu mất dại,nhìn phát tởm.Anh Hiếu có bao giờ xem mấy đứa Pe-đê hát đám ma chưa.Anh Hiếu mà xem rồi anh Hiếu sẽ hiểu tại sao em lại kinh tởm giói Pe-đê

_ Nhưng Pe-đê đâu phải ai cũng như mấy đứa đó.Bàn tay năm ngón,có ngón ngắn ngón dài.Gay cũng vậy,có người đàng hòang nhưng cũng có những người chẳng ra gì.Và những đứa chẳng ra gì,những đứa mất nhân cách ,tụi nó sẽ giống như những con quái vật mà Trí đã nói đó.Nhưng bên cạnh đó,vẫn có rất nhiều người tuy là gay nhưng họ sống rất đàng hoàng.Như anh Phi Long và anh chẳng hạn.Mấy ngày nay đi chơi,Trí thấy anh Phi Long và anh có làm điều gì để cho mọi người phải bực mình chưa?Và trong những người không phải là gay,cũng có rất nhiều người mất nhân cách.Những người đó không còn tính người.Ví dụ như những người đàn bà bỏ con theo trai,hay những đứa xì ke ma túy.Trí cũng thấy rồi đó,mấy đứa xì ke,khi lên cơn nghiện lên,tụi nó có thể bóp cổ cha mẹ để kiếm tiền mua ma túy.Hay những người đàn ông không chịu làm việc.Suốt ngày những người ấy chỉ biết rượu chè say xỉn.Về nhà thì đánh đập hành hạ vợ con.Những người ấy mới đáng kinh tởm,phải không Trí?

Hiếu nói một hơi.Thằng Trí chỉ còn biết làm thinh.Thằng Tín lúc này nũng nịu,ngã đầu vào lòng Hiếu.Vừa vuốt đầu thằng Tín,Hiếu vừa nói:

_ Thằng Tín nó đã thế,Trí cũng đừng la nó.Và chuyện này cũng không nên nói cho gia đình hay mấy người khác biết.Khi nào thằng Tín làm chuyện gì quá đáng hay làm chuyện gì mà Trí cảm thấy mất nhân cách,lúc đó,Trí hãy chỉnh nó.

Thằng Trí gật đầu.Lúc này,thằng Tín đựơc nước hỏi tới,hỏi đến mấy vấn đề về giới gay.Cái nào Hiếu nhắm thấy trả lời đựơc thì Hiếu trả lời.Cái nào nhắm không nên trả lời,Hiếu gạt ngang hay lãng sang chuyện khác.Một hồi sau,Hiếu mới nói đến vấn đề giữ vệ sinh thân thể,giữ vệ sinh bộ phận sinh dục.Hồi nãy,thằng Tín đựơc Hiếu tắm cho rồi nên hiểu ngay vấn đề.Hiếu bât chợt quay sang thằng Trí hỏi:

_ Thế khi tắm,em có làm vệ sinh bộ phận sinh dục không?

_ Dạ,có.Khi tắm,em đều có chà xà phòng khắp người.

Nghe thằng Trí nói thế,Hiếu đâm ra nghi ngờ.Hiếu bảo thằng Trí cởi quần rồi Hiếu nắm đầu dương vật kéo ra.Quả thật,thằng Trí không biết làm vệ sinh chỗ này nên nó bốc mùi thoang thoảng.Hiếu chỉ cho thằng Trí thấy rồi cắt nghĩa cho nó hiểu.Sau đó,Hiếu chỉ cho thằng Trí từng tí một.Thằng Tín ghé mắt dòm rồi buông lời chọc ghẹo làm thằng Trí tức tối.Hiếu phải la ,thằng Tín mới chịu im miệng.Sau đó,Hiếu bảo tụi nó nên thay quần lót thường xuyên,cố giữ vệ sinh cho sạch sẽ ,đừng để bốc mùi.

Giảng giải đã đời,Hiếu kêu tụi nó đi ngủ.Lúc này,Hiếu nằm giữa.Thằng Trí nằm ngoài cùng.Thằng Tín nằm trong,ôm Hiếu ngủ một cách say sưa.


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo - Page 2 Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 8:00 am


Ở Phan Thiết chơi thêm mồng bốn,sáng mùng năm,mọi người lên xe ra về sớm.Mọi người lại quay về nhà chú Út để trả thằng Tín và Thảo về nhà.Thằng Tín lúc này vui lắm.Têt năm nay đối với nó thật lý thú.Ngồi trên xe,nó đưa cho thằng Trí và thằng Tài xem những bức vẽ.Cả hai thằng tức tối đòi đánh.Thằng Tín vội kêu Hiếu cầu cứu.Thì ra thằng Tín đã vẽ thằng Tài và thằng Trí một cách bội bác.Nhưng cũng phải công nhận,nó cũng có năng khiếu vẽ.Hiếu mới hỏi nó còn vẽ bức nào khác không.Nó còn một bức vẽ Hiếu.Nó đưa cho Hiếu xem.Phải nói là nó vẽ khá đẹp.Bảo Duy và Phi Long thấy nó có khiếu vẽ mới bảo Hiếu sang năm đưa thằng Tín lên Sài Gòn học.Tín nghe thế thích lắm.Lên Sài gòn học,như vậy nó sẽ ở chung với Hiếu .

Ở nhà chú Út,ăn cơm xong,mọi người nghỉ ngơi một chút rồi về Sài Gòn.Trước khi đi,Bảo Duy và Phi Long,mỗi người cho ba Hiếu năm triệu.Còn ông Jonh gửi ba Hiếu 500 USD.Bảo Duy còn dặn Thảo hãy làm hồ sơ lý lịch,gửi lên.Bảo Duy sẽ xin việc cho Thảo . Hải Đăng và Thảo bịn rịn chia tay nhau,hẹn gặp lại trên Sài gòn.Lúc này,THảo cũng đã cảm mến Hải Đăng rồi.

Trong khi Hiếu vui vẻ mấy ngày Tết,cùng mọi người đi chơi khắp nơi thì Gia Bảo thật là thê thảm.Năm nay,Bảo phải đón Tết trong địa ngục trần gian.Chưa có bao giờ mà Bảo phải nếm mùi thê thảm như lúc này.Minh sún đã ra trại.Sở dĩ Minh sún vào trại giam là do lệnh của Năm Thẹo.Bởi thế,MInh sún đã đánh lộn,cố tình thách thức với cả công an nên mới bị giam.Ở trong đó,cho Gia Bảo mấy trận đòn xong,Minh sún đựơc Phi Long nhờ Quốc Cường lãnh ra.Vì thế,Tết này,Minh sún đã được ra ngoài.Trong tù, Hải lé chưa ra.Và chính Hải lé cùng đám đệ tử đã cho Bảo sống dở chết dở.Cả đám này đâu có coi Gia Bảo là con người.Chúng coi Gia Bảo như một con chó,như một con vật để chúng vui chơi giải trí.Buồn buồn,chúng bắt Gia Bảo cởi hết quần áo ra làm chó,bò qua háng từng đứa một,làm đủ mọi trò để chúng được vui.Còn nếu đứa nào cảm thấy bức xúc quá,cần tìm người giải quyết vần đề sinh lý thì cứ lôi Bảo ra.Nếu đứa nào ngứa chân ngứa tay,muốn luyện võ,thì đã có Gia Bảo cho tụi nó luyện.Đã bao lần,Bảo đã phải quỳ xuống,lạy lục năn nỉ xin tha.Thế mà có đựơc tha đâu,Bảo vẫn cứ bị hành hạ dài dài.Ba mẹ Gia Bảo vào thăm,không nhận ra Gia Bảo nữa.Một Gia Bảo đẹp trai ngày nào giờ trở thành một kẻ xác thân tàn tạ.Xót con,ba mẹ Gia Bảo mới tìm cách để lo cho Gia Bảo ra.Nhưng gặp phải đám cò,thế là tiền mất tật mang.Tốn nhiều tiền nhưng Gia Bảo lại chưa đưiợc ra.

Hôm nay,tụi nó không hành hạ Gia Bảo nữa.Trong tù,có đứa mới vào.Vì thế,Hải lé đang cho người mới làm thủ tục chào phòng.Thế là cả đám xúm lại đánh hội đồng.Còn Gia Bảo đựơc yên thân nằm trong góc kẹt.Nằm suy nghĩ vẩn vơ,Bảo nhớ về Hiếu.Lúc này,Gia Bảo mới thấy hối hận vô cùng.Nhớ lại ngày đầu ,Hiếu còn là sinh viên ngơ ngác,Gia Bảo đã quay Hiếu như quay dế.Lần đầu tiên làm tình,nhìn vẻ mặt thèm muốn của Hiếu,Gia Bảo hiểu rằng Hiếu đã yêu mình rồi.Thật ra mà nói,sự chân tình của Hiếu cũng đã làm rung động Gia Bảo.Nhưng vì lúc đó mê bài bạc,thua bài phải kiếm tiền gỡ,Bảo mới lao đầu vào nghề callboy.Bảo cũng biết rằng,nhiều đêm Bảo đi khách,Hiếu nằm nhà ngóng trông với bao nỗi buồn.Bảo biết Hiếu đã thương mình thật lòng.Nhưng vì lúc đó,kiếm tiền quá dễ,Gia Bảo đã hờ hững với Hiếu,chỉ biết lao đầu vào kiếm tiền.Sau này,Gia Bảo lại ra sức hướng dẫn Hiếu vào nghề callboy.Bảo thầm nghĩ,giá như lúc đó,Hiếu gặp cảnh khó khăn,Bảo có thể đi làm callboy để lo cho Hiếu mà.Lúc đó,kiếm tiền đối với Bảo quá dễ dàng.Tại sao,lúc đó Bảo không thể làm thế nhỉ?Bảo mới thấy ăn năn,Hiếu đối xử với Bảo thật lòng.Thế mà Bảo chỉ lo bài bạc.Đã vậy,sau này còn vướng vào cá độ đá banh và thuốc lắc.Chính vì mê lắc mà cuộc đời Bảo mới ra nông nổi này.Bảo còn nhớ lại hôm lập kế gài bẫy Hiếu,hôm đó,Bảo đã chuẩn bị thuốc ngủ.Nhưng không hiểu sao,Hiếu quá dễ dàng tin vào Bảo.Vì thê,không cần thuốc ngủ,Bảo cũng đã đưa Hiếu vào tròng một cách dễ dàng.Giờ nghĩ lại,Bảo mới biết là Hiếu còn có cảm tình với mình.Trời ơi! Hiếu còn có tình cảm với mình.Thế mà mình nỡ hại Hiếu.Đã bao lần làm tiền Hiếu,tuy nhăn nhó nhưng Hiếu đều đưa tiền cho Bảo.Nay suy nghĩ lại,bên cạnh Hiếu có Phi Long quá mạnh.Thế mà Hiếu vẫn chấp nhận đưa tiền cho Bảo.Rõ ràng Hiếu đối xử với Bảo quá tốt.Thế mà...Còn thầy Liêm,thầy quá hiền.Thế mà Bảo nỡ tống tiền.Bảo cùng không hiểu sao mình lại tàn nhẫn đến thế.Còn lão Tỵ,Bảo thấy hận vô cùng.Bao năm làm callboy,Bảo đã làm giàu cho Bảo biết bao nhiêu.Thế mà lão Tỵ đã cho người vào đây hành hạ Bảo.Đời Bảo tàn tạ cũng vì lão Tỵ.Và Bảo chợt nhớ,chính lão Tỵ đã kêu Bảo đừng chạm đến giám đốc Phi Long.Thế mà Bảo đã cãi lời mới ra nông nỗi này.Bảo đã từng tống tiền các giám đốc,làm tiền Việt kiều.Đến khi gặp Phi Long,Bảo tửơng Phi Long cũng như các giám đốc khác.Ai dè....

Hôm nay,ba mẹ lại vào thăm Gia Bảo.Nhìn Bảo xác xơ,mẹ Bảo khóc ròng.Tiền bạc tốn đã nhiều rồi.Thế mà Bảo vẫn phải ở trong tù.Giờ phải làm sao đây?Chẳng biết phải làm thế nào,mẹ Bảo chỉ biết nhìn Bảo mà khóc.Thấy mẹ quá thảm thương,Gia Bảo rất đau lòng.Chợt nhớ đến Hiếu,Gia Bảo bèn nói với mẹ:

_ Mẹ! Mẹ hãy gọi điện cho Hiếu,bạn con.Mẹ hãy nói hết hoàn cảnh của con hiện nay cho Hiếu rõ.Chỉ cần Hiếu vào đây thăm con là con sẽ được ra.

_ Chắc không con? Chứ ba mẹ đã tốn nhiều rồi nhưng toàn gặp cò lừa đảo .Nếu có người nào có thể giúp con ra khỏi chỗ này,dù người đó ra điều kiện gì,mẹ cũng đồng ý.

_ Chắc mà mẹ.Xin mẹ hãy cứ tin con,hãy gọi điện cho Hiếu!

Nói xong,Bảo đọc số di động của Hiếu.Mẹ Bảo lưu số điện thoại vào máy.Hết giờ thăm nuôi,Bảo phải vào trong.Mẹ Bảo nhìn theo mà khóc ròng.


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo - Page 2 Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 8:01 am


Mấy ngày Tết đi chơi đã đời,đến khi qua Tết đi làm lại thật uể oải.Ngày đầu tiên đi làm,Hiếu thấy có vẻ mệt mỏi làm sao!Qua ngày hôm sau,Hiếu cố gắng lấy lại tinh thần.Đang ngồi bàn làm việc,bất ngờ điện thoại reo.Mẹ Bảo gọi điện cho Hiếu.Nghe xong,Hiếu vội xin phép Long và chạy ra ngòai.Thì ra mẹ Bảo đang đợi Hiếu ở trước cửa công ty.Nghe mẹ Bảo kể lại thảm cảnh của Gia Bảo hiện nay,Hiếu giật mình.Không ngờ Bảo lại ra nông nổi này!Thế là Hiếu hẹn với mẹ Bảo,chủ nhật này,Hiếu sẽ theo mẹ Bảo lên thăm Bảo.

Về nhà,nghe Hiếu kể lại,Phi Long ngạc nhiên.Vì theo lệnh của Năm thẹo,Minh sún chỉ cho Gia Bảo vài trận đòn cảnh cáo mà thôi.Chứ đâu như mẹ Bảo nói.Khi nghe Hiếu nói chủ nhật này,Hiếu muốn đi thăm Gia Bảo cùng với mẹ Bảo,Phi LOng nói Phi Long sẽ đi cùng Hiếu.Phi LOng muốn biết rõ thực hư như thế nào.

Vào gặp Gia Bảo,Hiếu quá bất ngờ.Gia Bảo quá thảm thê,Hiếu không còn nhận ra nữa.Gặp được Hiếu,Bảo mừng hết lớn.Việc đầu tiên là Bảo xin lỗi Hiếu về những việc vừa qua.Sau đó,Bảo đã hết lời năn nỉ,xin Hiếu hãy cố gắng giúp Bảo ra khỏi chỗ này,ra khỏi chốn địa ngục trần gian.Nhìn Bảo mà Hiếu cảm thấy xót xa.Chỉ ở trong tù mới hơn một tháng mà Bảo đã trở thành người tàn tạ rồi.Mặc dù trước kia Bảo có nhiều lỗi với Hiếu nhưng nhìn cảnh này,Hiếu quá đau lòng.Hiếu chỉ biết còn tìm cách an ủi Bảo và hứa sẽ cố gắng giúp Bảo ra.Gia bảo chỉ còn biết rối rít cảm ơn Hiếu.Và cũng nhớ gặp Hiếu,vài ngày sau,Gia Bảo đã được ra ngòai,đã thoát khỏi địa ngục trần gian.Chính Phi Long đã nhờ Quốc Cường lo vụ này.

Vừa xong vụ Gia Bảo,Hiếu đã gặp phải chuyện buồn phiền.Sáng nay,khi Hiếu cùng với Phi Long đến trung tâm giao dịch mua bán địa ốc,bất ngờ có tiếng gọi:

_ Hiếu ! Hiếu! Lâu quá không gặp.Lúc này em còn đi khách không vậy?

Hiếu giật mình quay lại nhìn.Thì ra đó là anh Mẫn,khách quen của Hiếu ngày xưa.Hôm nay,anh Mẫn đến đây chủ yếu để xem nhà,nếu gặp căn vừa ý thì mua luôn.Tình cờ lại được gặp Hiếu.Trong khi Hiếu còn đang ấp úng ngại ngùng thì anh ta mừng rỡ nói một hơi:

_ Lâu quá rồi không gặp,anh nhớ Hiếu lắm.Tối nay,Hiếu đi khách sạn với anh được không?

Phi Long nghe thế mà tái mặt.Mấy nhân viên cứ ngạc nhiên đưa mặt ra mà nhìn.Hiếu run rẩy nói:

_ Dạ,em không còn đi khách nữa.Vì thế,tối nay,em không thể đi với anh.

_ Ủa? Hiếu không còn đi khách nữa sao? Hiếu bỏ nghề từ khi nào vậy?

_ Em bỏ lâu rồi anh.Em hiện nay đang là nhân viên ở đây.Xin anh hãy giữ gìn ý tứ!

Nói xong,Hiếu bỏ ra ngòai.Phi Long ra theo Hiếu.Một vài nhân viên nhìn theo bắt đầu xầm xì.

Buổi chiều,Hiếu nghỉ làm ,nằm ở nhà mà gặm nhấm nỗi buồn.Không ngờ dĩ vãng ngày xưa vẫn chưa buông tha Hiếu.Hôm nay ,trước mặt bao người,anh Mẫn cứ oang oang như thế.Như vậy,mấy nhân viên ở đó biết Hiếu hết rồi,biết ngày xưa Hiếu đã từng là callboy.Ôi,nhục nhã vô cùng! Chuyện của Hiếu,trong công ty ít người biết.Thỉnh thoảng có gặp lại khách quen ngày xưa nhưng họ đều kín đáo.Hị chỉ khều Hiếu mà hỏi nhỏ.Còn anh Mẫn thì cư oang oang cái miệng.Hiếu đã từng biết anh ta.Vốn là con của một gia đình kinh doanh mua bán lớn có nhiều tiền,anh ta nào biết tôn trọng ai.Lúc trước,cứ quăng tiền ra,anh ta đều bắt mấy đứa như Hiếu phải phục tùng tối đa.Mấy đứa callboy như Hiếu đều rất oải anh ta.Không ngờ hôm nay,Hiếu lại gặp anh ta trong một hoàn cảnh trớ trêu thế này.

Chuyện giữa Hiếu và Phi Long,trong công ty ít người biết.Nếu có biết cũng chẳng ai dám xầm xì.Lúc trước,cũng có một nữ nhân viên biết chuyện Hiếu sống chung với Phi Long.Thế là cô ta ngồi lê đôi mách,hết bàn tán với ngưồi này lại xầm xì với người kia.Chị Vân hay được bèn kêu lên cho nghỉ việc.Sau đó,họp công ty,chị đã nói thẳng:

_ Mấy anh chị vào công ty này làm việc là để kiếm tiền hay là để ngồi lê đôi mách,soi mói đời tư của ban giám đốc.Theo tôi nghĩ,điều chủ yếu đối với mấy anh chị là cần phải biết lương như thế nào,Tết thưởng nhiều hay ít.Đó mới là điều quan trọng.Nếu có anh chị nào làm tốt,làm có hiệu quả mà ban giám đốc chưa kịp tăng lương thì anh chị cứ yêu cầu lên.Lúc đó,ban giám đốc sẽ xét duyệt mà giải quyết thỏa đáng.Chứ tôi yêu cầu các anh chị không nên ngồi lê đôi mách,soi mói chuyện đời tư người khác.Nếu anh chị nào đi làm để kiếm tiền thì cứ yên tâm làm việc ở đây.Công ty này tuy trả lương không cao bằng các công ty nước ngoài nhưng vẫn cao hơn nhiều so với các công ty TNHH khác,Còn tiền thưởng Tết ở đây cũng đâu có thấp.Đó là chưa nói nhiều anh chị còn tranh thủ kiếm tiền thêm bên ngoài.Còn anh chị nào đi làm chủ yếu là nhiều chuyện,là soi mói chuyện thiên hạ thì xin mời đi nơi khác.Công ty này không chấp nhận chuyện ấy.Công ty này chỉ chấp nhận những người đi làm để kiếm tiền mà thôi.

Thế là chị Vân nói một hơi mà chẳng ai dám ý kiến gì.Mà quả thật,chị Vân nói đâu có gì sai.Vả lại,trong công ty,Hiếu,anh Bảo Duy,anh Phi Long đều rất nghiêm chỉnh đàng hòang.Từ đó,mọi người đều cố gắng làm việc,đều lo mà kiếm tiền.Chuyện của Hiếu chẳng ai soi mói đến.Thế mà nay xảy ra chuyện này,Hiếu không biết mọi người sẽ nghĩ sao về Hiếu?Còn anh Phi Long nữa.Không biết hiện nay,cảm giác của anh thế nào?Chắc là khó chịu lắm? Từ hồi quen Phi Long tới giờ,Hiếu thấy mình chỉ mang lại phiền phức cho ảnh.

Buổi tối,anh Phi Long và Hiếu đi ăn .Anh Long đã an ủi Hiếu rất nhiều,khuyên Hiếu đừng buồn phiền nữa.Hiếu phải cố gắng mà chịu đựng.Quá khứ của mình đã thế,mình phải can đảm chấp nhận nó.Vả lại,vài ngày nữa,Hiếu phải đi học rồi,Hiếu cùng với Ngọc Dung được công ty cử đi học cao học.Lúc này,bên anh,Hiếu cảm thấy ấm áp vô cùng.

Hôm sau,Hiếu xin phép Phi Long,Hiếu đến thăm thầy Liêm.Gặp Hiếu,thầy vui vẻ vô cùng.Hiếu cũng báo tin cho thầy biết,sắp tới,Hiếu sẽ đi học.Thầy cười vui vẻ.Vì có ba mẹ thầy ở quê lên chơi nên Hiếu không thể ở qua đêm được.Nói chuyện với thầy một lát,Hiếu về.

Chuyện buồn rồi cũng dần quên.Thứ hai tuần tới,Hiếu phải đi học rồi.Vì thế,Bảo Duy quyết định tối thứ bày này,Hiếu,Phi Long và Bảo Duy vào vũ trường chơi,phải chơi cho thật đã.Nhưng Hiếu đâu có ngờ rằng,đêm ấy,Hiếu sẽ phải chịu một cảnh nhục nhã ê chề.Và chính Hòang Nam sẽ là người mang đến cho Hiếu bao nỗi nhục nhã.


__________________
Vào vũ trường,Hiếu vui vẻ nhảy nhót cùng mọi người.Hiếu cũng muốn nhảy cho quên đi nỗi buồn vừa qua,cho vơi bớt những đắng cay cũa dĩ vãng.Ôi ,cái dĩ vãng ngày xưa,cái dĩ vãng ấy vẫn chưa buông tha Hiếu.Thỉnh thoảng nó lại đến kéo theo bao nỗi ê chề.Nó giống như những cơn bão ngầm,lâu lâu lại xúât hiện để làm tan nát lòng người.Đức Chiến nhảy cùng với Hiếu.Đức Chiến cũng không hiểu tại sao hôm nay Thanh Hiếu nhảy sung dữ vậy.Nhảy một hồi mệt lả,Thanh Hiếu lại bàn ngồi cùng Đức Chiến.Bảo Duy nhảy mệt cũng lại ngồi chung bàn với Hiếu.Mới trò chuyện được vài câu thì...bất ngờ có một giọng nói cất lên:

_ Ah,Hiếu! Lâu quá không gặp Hiếu.Lúc này em hoạt động trong này hả?

Hiếu ngạc nhiên quay lại nhìn.Thì ra đó là tiếng nói của lão Vĩnh.Đứng kế bên lão Vĩnh là lão Phi và một lão nữa mà Hiếu chưa biết tên.Lão Vĩnh và lão Phi vốn là Việt kiều,là khách hàng rất quen thuộc của chú Tỵ.Nhưng hai lão này rất bạo dâm.Đứa nào làm callboy mà gặp hai lão này kể như tiêu đời.Ngày xưa,Hiếu cũng từng bị hai lão này làm cho tơi tả.Cầm tiền của hai lão này mà trong lòng chứa đầy uất nghẹn.Bởi thế,ngày xưa,Hiếu cũng như mấy đứa callboy khác trong đường dây chú Tỵ,hễ gặp hai lão này là đều cố gắng né mặt.Bất đắc dĩ lắm ,không còn đường né tránh mới đành phải mang thân xác ra cho hai lão hành hạ.Không ngờ tối nay lại gặp hai lão ở chốn này.Trong lúc Hiếu còn đăm chiêu thì lão Phi lên tiếng:

_ Tối nay em đi với tụi anh nhé?

Hiếu trả lời:

_ Dạ,em không còn đi khách nữa anh à.

Phi: _ Sao vậy?Sao không đi với tụi anh? Bộ sợ anh không có tiền trả sao?Đó giờ anh đi chơi bên anh Tỵ,anh luôn trả tiền đàng hòang mà.

Đúng là hai lão này tiền bạc rất đàng hoàng.Nhưng cái chứng bạo dâm của hai lão thì....mấy đứa callboy,đứa nào cũng sợ hãi.Lão Vĩnh lại lên tiếng:

_ Đây có phải là người mẫu Đức Chiến không? Bạn em phải không Hiếu? Tối nay đi chơi với tụi anh luôn nhé!

Vừa nói,lão vừa đưa tay sàm sỡ với Đức Chiến làm Đức Chiến phải nhăn mặt,cứ hất tay lão ra hòai.Trong khi ấy,lão thứ ba( sau này Hiếu mới biết tên là Công) đã đưa tay vuốt vuốt Bảo Duy và hỏi:

_ Em cũng là callboy,là bạn của Hiếu phải không?Em đẹp trai lắm!Tối nay đi chơi với anh nhé!

Bảo Duy nổi quạu: _ Bỏ tay ra!

Lão Công vẫn không buông tay còn nói tiếp:

_ Gì mà nóng dữ vậy em? Cứ ngoan ngoãn chìu anh đi rồi anh trả tiền sộp cho.

Miệng nói,tay lão cứ giở trò sàm sỡ với Bảo Duy.Một cái " Bốp",Bảo Duy đã tặng cho lão một cú đấm trời giáng.Đau quá,lão ta la chí chéo:

_ Đ.M. mày làm callboy mà còn phách lối hả?Bộ mày sợ tao không có tiền trả sao? Mày đi giá bao nhiêu mà còn làm cao dữ vậy?

Bảo Duy nổi xung thiên ,nhào đến để tặng cho lão một cú đấm nữa nhưng Hiếu đã cản lại kịp.Bị Hiếu ôm lại,Bảo Duy không đấm được lão Công bèn nghiến răng:

_ Đ.M,mày mau biến đi chỗ khác.Mày mà đứng đó léo nhéo một hồi là tao đấm cho vỡ mặt.

Lão Phi và lão Vĩnh chạy đến bên lão Công.Lão Phi lên tiếng:

_ Hiếu! Bạn em sao kỳ vậy?Nếu không chịu thì thôi,sao còn hành hung?Làm callboy gì mà côn đồ quá vậy?

Bảo Duy nghiến răng:

_ Đ.M ,mày nói ai làm callboy?Ai côn đồ?

Lúc này,mọi người thấy nhốn nháo đều chạy đến xem trong đó có Hoàng Nam , Quốc Cường và mấy bảo vệ.Lão Phi bèn chỉ Bảo Duy mà phân trần với mọi người:

_ Đó ,mọi người xem,có thấy thằng callboy nào ngang ngược côn đồ như thằng callboy này chưa?Nó không chịu đi khách thì thôi lại còn giở thói côn đồ ra nữa.Thật chưa thấy thằng callboy nào côn đồ như thằng này.

Hoàng Nam nghe thế bèn hỏi:

_ Ông nói sao? Ông bảo anh Bảo Duy là callboy? Ông muốn lên giường với anh Bảo Duy?

Hỏi xong,Hòang Nam ôm bụng cười rũ rượi.Bảo Duy lúc này,mặt đỏ phừng phừng.Nếu không có Thanh Hiếu và Phi LOng cản lại thì ....thì chắc lão Phi đã nó đòn rồi.Quốc Cường hỏi lão Phi:

_ Ông bảo sao?Ông dám bảo anh Bảo Duy đây là callboy hả?

_ Chứ không phải sao?Đức Chiến đây là người mẫu cũng từng đi khách.Còn Thanh Hiếu là callboy.Duy ngồi chung bàn với Thanh Hiếu và Đức Chiến.Vậy Duy không phải là callboy cùng với Thanh Hiếu và Đức CHiến sao?

Hòang Nam ngạc nhiên hỏi:

_ Ông bảo sao? Ông bảo Thanh Hiếu là callboy à?

_ Ừ,tôi biết Thanh Hiếu là callboy.Tôi đã từng lên giường với Thanh Hiếu.

Hoàng Nam nghe thế,ngạc nhiên nhìn Thanh Hiếu lom lom làm Hiếu như muốn chết đứng.Nhiều người cũng ngạc nhiên vô cùng.Bảo Duy từng giới thiệu Hiếu là em trai của mình.Thế mà nay đổ bể ra,Hiếu từng là callboy.Mọi người đều trố mắt ra nhìn Thanh Hiếu.Lúc này,đã có người bảo cho mấy lão biết Bảo Duy không phải là callboy.Vì mấy lão này là Việt kiêù lại ít vào đây chơi nên không biết Bảo Duy nên mới xảy ra cớ sự như vầy.Vả lại,lỗi cũng do mấy lão này chưa hỏi kỹ càng đã bày trò sàm sỡ nên mới làm cho Bảo Duy nổi khùng lên.

Lão Công bị đòn đau nên còn ấm ức:

_ Nó không phải là callboy thì cứ nói không phải là callboy.Việc gì mà ra tay đánh người.Ngang ngược quá vậy?

Bảo Duy mặt hầm hầm:

_ Đ.M,mày mà nói nữa ,tao đấm cho vỡ mặt bây giờ.

Hòang Nam buông tiếng:

_ Mấy ông muốn tìm đĩ đực thì cứ việc đi tìm đĩ đực.Sao lại đi chọc ghẹo với anh Bảo Duy?Anh Bảo Duy đâu phải là đĩ đực.Muốn tìm đĩ đực thì cứ gọi Thanh Hiếu nè.Thanh Hiếu từng là đĩ đực nên sẽ có nhiều kinh nghiệm làm cho mấy ông sướng.Sao không gọi Thanh hiếu mà chọc ghẹo anh Bảo Duy chi để mang họa?

Bảo Duy tức tối quát: _ Nam,mày nói cái gì vậy?

Nam: _ Tôi nói không phải sao? Thì quá khứ Thanh Hiếu là đĩ đực thì tôi nói là đĩ đực.Chứ không lẽ nói Thanh Hiếu là đĩ cái?

Duy: _ Mày có câm mồm lại không? Mày mà léo nhéo ,tao đánh vỡ mặt bây giờ.

Nam: _ Cái gì?Anh đòi đánh vỡ mặt tôi à?Thử xem! Tôi nói cho anh biết,ở đây ai sợ Bảo Duy chứ thằng Hoàng Nam này chẳng ngán Bảo Duy đâu.Có ngon giỏi thì nhào vô!

Duy: _ Mày thách tao à?

Phi Long thấy Bảo Duy hùng hổ hoảng hốt ngăn lại:

_ Duy! Duy! Bình tĩnh lại Duy.Em và thằng Hòang Nam đụng độ thì sẽ có chuyện lớn xảy ra đó.Bình tĩnh lại đi Duy.

Nguyên gia đình Bảo Duy và gia đình Hoàng Nam là hai gia đình có thế lực rất lớn,chẳng bên nào kém bên nào.Nhưng do gia đình Bảo Duy hỗ trợ cho công ty Phi LOng,gia đình Hoàng Nam hỗ trợ cho công ty Tiên Hổ nên hai gia đình bắt đầu có mâu thuẫn với nhau.Và sau vụ ông Jonh,công ty Phi Long ngày càng phát triển mạnh mẽ làm cho gia đình Hoàng Nam bực bội.Hoàng Nam bấy lâu nay ấm ức mà chưa có dịp để ra tay.Vả lại,cả hai gia đình đều ngăn cấm,không cho Bảo Duy và Hòang Nam đụng độ với nhau,sợ ảnh hửơng đến danh tiếng gia đình.Nay vụ Thanh Hiếu làm callboy bể ra,Hòang Nam khoái chí,muốn nhân dịp này làm cho một trận đã đời.Bởi vậy,quay qua mấy lão,Hòang Nam tiếp lời:

_ Nè,tôi nói cho mấy ông biết.Xưa kia Thanh Hiếu là đĩ đực.Còn giờ Thanh Hiếu đã là trợ lý giám đốc công ty Phi Long.Và không biết có phải nhờ kinh nghiệm làm đĩ đực,nhờ làm tình giỏi mà Thanh Hiếu mới được làm trợ lý giám đốc không?Nè,tôi hỏi ông,có phải ông nói ông đã từng lên giường với Thanh Hiếu? Thế Thanh Hiếu làm tình giỏi không vậy?

_ Ổ,Thanh Hiếu làm tình giỏi chứ.Ngày xưa,Thanh Hiếu là một trong những đứa callboy rất đông khách.

_ Há...há...há....Vậy là tôi hiểu rồi.Nhờ làm tình giỏi nên mới được làm trợ lý giám đốc.Há...há...há....

Bảo Duy nổi nóng: _ Mày...mày...mày....

Quốc Cường nhìn ba lão mà hét:

_ Mấy ông còn chưa chịu cút sao? Hay đợi tối xách cổ quăng đi hả?

Lão Vĩnh biết tiếng Quốc Cường ngang ngược nên vội kéo hai lão kia đi chỗ khác. Còn Hòang Nam vẫn cười sặc sụa,vừa cười vừa buông lời nhục mạ Thanh Hiếu.Quốc Cường bèn hỏi:

_ Thanh Hiếu có thù oán gì với mày mà mày cứ nhục mạ người ta hoài thế? Mày cũng vừa vừa phải phải thôi chứ,làm quá ai mà chịu nổi?

_ Tao nói có gì sai không nào? Thanh Hiếu ngày xưa làm đĩ đực,tao nói thế có sai không?

Thanh Hiếu lúc này chịu hết nổi bèn lên tiếng:

_ Phải,ngày xưa tôi làm đĩ đực.Vì nhà nghèo quá nên tôi phải làm đĩ đực để kiếm tiền ăn học và gửi về gia đình .Như thế cò gì sai không?

Lúc này,bảo vệ định kéo Hòang Nam đi nhưng Hòang Nam ra lệnh cho đám bạn,đám đệ tử ngăn mấy bảo vệ lại.Hòang Nam quyết làm cho Hiếu tơi tả.Sẵn đó làm nhục Bảo Duy và Phi Long luôn.Tiếng Hoàng Nam vẫn sa sả:

_ Thì Thanh Hiếu làm đĩ đực đâu có ảnh hưởng gì đến tôi.Và có phải nhờ tài làm đĩ đực nên Hiếu mới thuyết phục được ông Jonh.Có phải thế không?

Phi Long bèn lên tiếng: _ Nam hơi quá đáng rồi đó!

Bảo Duy gằn giọng: _ Mày có im mồm không?Sủa bậy mà cứ sủa hoài!

Nam sừng sộ trả lời:

_ Tôi là người chứ không phải là chó nên không biết sủa.Chí có mấy thằng đĩ đực chuyên làm chó trên gường đó.Mấy thằng đó sủa giỏi lắm! Anh muốn nghe chó sủa thì cứ kêu mấy thằng đó lại sủa cho anh nghe.

Bảo Duy tức điên người:

_ Anh Long,anh hãy buông em ra! Để em cho thằng này một trận cho nó hết láo.Xưa nay nó láo nhiều rồi.Phen này phải cho nó biết thế nào là lễ độ.

Phi Long: _ Bình tĩnh đi Duy.Đừng nổi nóng như thế.Em không nhớ ba em đã từng dặn,không được đụng đến Hoàng Nam mà.Em không nhớ sao?

Duy: _ Hôm nay,nó láo quá.Em nhịn nó hết nổi rồi.Phải cho nó biết mặt.

Quốc Cường: _ Đúng đó anh Duy.Thằng Nam láo lắm! Phải cho nó một trận.Tụi em ủng hộ anh.

Nam: _ Ê Cường!Mày nói gì? Mày chỉ là con chó theo đuôi Bảo Duy thôi mà đòi làm tàng hả?Còn anh Duy? Anh muốn đánh lộn hả?Đánh thì đánh.Ngon giỏi nhào vô!

Lúc này,ngừoi của Hoàng Nam và người của Bảo Duy đã dàn trận.Các quý tử,giang hồ,vệ sĩ đều có đủ cả.Trận huyết chiến sắp sửa nổ ra.Tay quản lý được bảo vệ báo tin đã chạy đến ngăn cản mọi người.Hoàng Nam lên tiếng:

_ Ông làm ơn tránh ra.Ông có muốn bị đuổi việc không?Ông có muốn đóng cửa vũ trừơng không?Làm ơn biến ra chỗ khác.Biến!


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo - Page 2 Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 8:01 am


Thấy hai bên quá căng thẳng,ông quản lý xanh mặt.Bảo Duy và Hoàng Nam,ông biết quá rõ.Cả hai đều thuộc gia đình quyền quý,rất có thế lực trong xã hội.Giờ hai tay này mà đánh nhau lả sẽ có chuyện lớn.Rồi vũ trường thế nào cũng bị ảnh hưởng.Vì thế,ông cố gắng ngăn cản,không thể để cuộc đụng độ xảy ra,không để đổ máu trong vũ trường.Bởi thế,ông hết quay qua năn nỉ Hoàng Nam rồi năn nỉ Bảo Duy,năn nỉ cả hai đừng nổi nóng,đừng xung đột trong vũ trường.Còn Phi Long mặc dù rất hầm hầm Hoàng Nam nhưng Phi LOng cũng biết,nếu Bảo Duy và Hoàng Nam ấu đả thì chuyện lớn sẽ xảy ra.Rồi đây báo chí đăng tùm lum,phiền phức vô cùng.Bởi thế,Phi LOng bèn khuyên can Bảo Duy:

_ Bình tĩnh lại đi Duy!Em với thằng Nam đụng độ ,thế nào cũng đổ máu.Rồi tụi phóng viên hay được,báo chí đăng tùm lum.Em thử nghĩ xem,lúc ấy chuyện gì sẽ xãy ra?

_ Chứ anh không thấy thằng Nam cố tình nhục mạ Thanh Hiếu.Đã thế,nó còn muốn nhục mạ luôn cả anh.Không lẽ anh chịu đựng được sao?

_ Nhưng bây giờ em đánh lộn với nó thì giải quyết được gì? Em có nghĩ đến hậu quả của nó chưa? Em có nghĩ đến gia đình ,nghĩ đến thể diện của ba mẹ em chưa?Nếu tối nay em và Hoàng Nam đánh nhau long trời lở đất thì ngày mai,chắc chắn báo chí sẽ làm rùm beng chuyện này.Lúc ấy,ba mẹ em sẽ như thế nào?Ba mẹ em có được yên thân với dư luận không?

Không đợi Bảo Duy trả lời,quay sang Hoàng Nam,Phi LOng nói tiếp:

_ Hoàng Nam à,anh và Thanh Hiếu có thù hằn gì với em mà tối nay ,em cố tình làm nhục như vậy?Có phải em muốn đánh lộn với Bảo Duy?Em có nghĩ đến hậu quả của nó chưa?Nếu chuyện em và Bảo Duy đánh lộn tưng bừng được báo chí đăng tùm lum thì sao?Lúc đó ba mẹ em sẽ suy nghĩ gì?

Nghe Phi Long nói thế,Hòang Nam lặng thinh.Quả thật,ngoài đời,Hòang Nam chẳng ngán ai nhưng về nhà,Hòang Nam lại rất ngán ba.Nếu vụ này,ba Hòang Nam mà hay được thì mệt đó.Chính vì thế,Hoang Nám hết còn hung hăng như lúc nãy.Ông quản lý thấy vậy nói tiếp vào.Chủ yếu năn nỉ hai người đừng đánh nhau.Phi Long quay sang Đức Chiến nói:

_ Chiến,em hãy đưa Thanh Hiếu về nhé? Anh sẽ về chung với Bảo Duy.

Thế là Đức Chiến dìu Thanh Hiếu ra về.Phi Long kéo tay Bảo Duy:

_ Về thôi Duy.

Bảo Duy còn ấm ức:

_ Không lẽ nó nhục mạ mình như thế mà anh tính bỏ qua sao?

_ Thôi bỏ qua đi Duy.Dù sao em cũng nên nghĩ đến thể diện của ba mẹ em.Danh dự của gia đình là trên hết,đúng không Duy?Thôi,bỏ qua đi Duy! Mình về nhé?

_ Nhưng....

_ Về đi Duy! Còn nhưng gì nữa?

Nói xong,Phi Long kéo Bảo Duy về.Phi LOng cũng kêu Quốc Cường nên kéo mọi người ra về.Thấy Phi Long kéo Bảo Duy về,ông quản lý thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này,Đức Chiến đã đưa Thanh Hiếu về nhà.Từ vũ trường về đây,Thanh Hiếu như kẻ không hồn.Thật không ngờ cái quá khứ dĩ vãng vẫn chưa buông tha Hiếu.Nó vẫn ám ảnh Hiếu mãi.Có lẽ,nó sẽ ám ảnh Hiếu suốt cả cuộc đời này.Ngày xưa,vì hoàn cảnh gia đình,Hiếu mới đi làm callboy.Không lẽ đó lại là một sai lầm?Bất cứ sai lầm nào cũng có cái giá phải trả.Hiếu không biết mình còn phải trả giá đến bao giờ nữa?

Về đến nhà,Hiếu nằm lăn ra giường chẳng thay đồ gì cả.Đầu óc Hiếu như quay cuồng.Hiếu chẳng biết mình nên phải làm gì bây giờ?Hiếu phải làm gì đây?Đức Chiến ngồi kề bên,lặng nhìn mà không biết nói gì.Lát sau,Phi Long đưa Bảo Duy về nhà.Gặp Đức Chiến,Phi LOng nói:

_ Tối nay em ngủ đây với Hiếu nhé? Anh sẽ qua ngủ chung với Bảo Duy.

Thế là Phi Long đưa Bảo Duy về phòng.Mặt Bảo Duy lúc này cũng còn hầm hầm lắm.Phi LOng đưa Bảo Duy đi rồi,trong phòng chỉ còn Hiếu và Chiến.Thấy Hiếu để nguyên quần áo,Chiến bèn hỏi:

_ Anh Hiếu không thay đồ ra để ngủ sao?

_ Thôi khỏi.Để vậy cũng ngủ được mà.

Nghe Hiếu trả lời thế,Chiến cũng chẳng nói gì.Đức Chiến lặng lẽ cởi đồ ra rồi nằm xuống bên Hiếu.Thấy Hiếu cứ nhìn đăm đăm lên trần nhà,Chiến bèn hỏi:

_ Anh Hiếu! Chiến có thể hỏi anh được không?

_ Được.Chiến muốn hỏi gì hỏi đi!

_ Ngày xưa,anh là callboy hả?

_ Ừ.Thì ngày đó,gia đình Hiếu lâm vào bước đường cùng.Vì thế,Hiếu mới đành phải làm callboy.Và hôm nay,phải chịu nhục nhã như thế này.

_ Thì làm callboy có ai sướng đâu anh? Nhưng dù sao,anh còn có anh Phi Long rất thương anh.Rồi anh còn được anh Bảo Duy chở che.Chứ như người khác thì....

_ Thì sao hả em?

_ Thì chỉ biết cắn răng mà chịu đựng.Anh cũng biết rồi đó,một đứa callboy mà có bị người ta mắng chửi như một con chó cũng chẳng có lấy một người để mà bênh vực.

_ Ừ,ngày xưa làm callboy,Hiếu cũng từng bị người ta nhục mạ khinh khi mà.Sau này,bỏ nghề,tưởng đâu đã chấm dứt được cái dĩ vãng đau buồn đó.Ai dè,vẫn còn bị người đào xới lên mà nhục mạ.Đúng là số kiếp con người!Chỉ toàn đau thương nhục nhã.

_ Em cũng từng bị thế rồi anh à!

_ Thế sao Chiến không chuyển nghề di?

_ Chuyển sang nghề nào hả anh?Em đâu có bằng cấp gì đâu.Ngày xưa,cứ cho nghề người mẫu là sang trọng.Bởi thế,chỉ lo chăm chút ngoại hình chứ đâu có lo học hành.Sau này ai dè,nghề người mẫu cat xê chẳng được bao nhiêu.Đã thế còn phải tranh giành nhau các sô diễn.Rồi phải lệ thuộc vào người này,mang thân xác ra chìu chuộng người kia.Cuối cùng là đi vào con đường tiếp khách.

_ Thế Chiến tính đeo đuổi nghề này mãi sao?

_ Không đâu anh.Em chỉ muốn kiếm một số vốn rồi mướn mặt bằng buôn bán gì đó.Chứ nghề này đâu có thọ đâu anh.Khi có tuổi,ngoại hình không còn hấp dẫn thì sẽ bị chê thôi.Anh thừa biết điều đó mà.

_ Ừ,nghề này đâu có bền.Chỉ là tạm bợ thôi.

_ Anh Hiếu buồn ngủ chưa?Em thì buồn ngủ rồi.

_ Chiến buồn ngủ thì cứ đi ngủ trước đi.Hiếu chưa buồn ngủ.

_ Thế anh không định thay đồ ra sao?Thôi,để em cởi đồ cho anh nhé?

_ Ừ,cũng được.

Thế là Đức Chiến ngồi dậy,cởi quần áo Hiếu ra.Sau đó,Chiến nằm xuống,xoay người vào tường mà ngủ.

Còn Hiếu,Hiếu vẫn chưa ngủ.Đêm nay buồn quá,làm sao mà ngủ được? Nhớ mấy ngày Tết đi chơi vui vẻ,thế mà nay đã phải chịu bao nỗi buồn phiền.Hiếu chợt nhớ đến Tín.Nó lúc nào cũng coi anh Hiếu nó như một thần tượng.Nó cứ cho anh Hiếu của nó tài giỏi,anh Hiếu của nó hết xảy.Chứ nó đâu biết rằng,anh Hiếu của nó đêm nay bị người ta làm nhục.Nó làm sao hiểu hết được cuộc đời này?Cái đất Sài gòn này quả là khắc nghiệt vô cùng! Và chốn vũ trường,đúng là nơi quá phức tạp.Và Hiếu thầm nghĩ: " Mình có nên vào vũ trường nữa không nhỉ?Hiện nay,mọi người đều biết mình là callboy. Vậy chắc mình không thể vào nơi ấy nữa được rồi.Nhưng không vào nơi ấy,làm sao có nhiều tiền được? Vừa rồi, vụ Quốc An,mình được 11.000 USD.Ôi! Một số tiền khổng lồ!Một số tiền mà nếu chỉ đi làm bình thường,biết bao giờ mới có nổi?Rồi còn đám anh em thằng Tín thì sao? Ba mẹ tụi nó quá nghèo.Ngày xưa,gia đình mình lâm bước đường cùng.Ba mẹ nó đã đùm bọc gia đinh mình.Vì thế,mình phải có trách nhiệm lo cho anh em tụi nó chứ.Ngay vụ thằng Trí thi rớt đại học,mình phải đưa nó lên Sài gòn rồi động viên nó học lại.Mình còn phải hứa nếu năm sau thi đậu,mình sẽ mua cho nó chiếc xe máy.Chính vì thế,nó mới hăng hái mà học lại.Bởi vậy,mình cần phải có tiền.Phải có nhiều tiền mới lo được cho cả đám tụi nó.Lại một chữ tiền.Ngày xưa,cũng chữ tiền mới phải làm callboy nên ngày nay gặp cảnh nhục nhã thế này.Đúng là tiền.Đồng tiền luôn làm khổ con người.Tiền ơi là tiền! "

Sáng hôm sau,Phi LOng qua đánh thức Hiếu .Chiến đã dậy rồi.Phi Long nói với Chiến:

_ Em có bận rộn gì không? Nếu không bận,sáng nay ở đây chơi với Hiếu nhe?Anh phải đi với Bảo Duy.

_ Dạ,em rảnh mà .Anh cứ đi công việc với anh Bảo Duy đi.

Thế là ,sáng nay,Chiến ở nhà với Hiếu.Không hiểu sao,lúc này Chiến lại bắt đầu mến Hiếu.Biết Hiếu xuất thân từ một callboy,lại được Phi Long yếu mến.Đã thế,Hiếu còn được sự chở che của Bảo Duy,Chiến ngạc nhiên vô cùng.Đâu có đứa callboy nào lại có diễm phúc như Hiếu?Và Chiến bắt đầu tò mò,bắt đầu tìm hiểu,tại sao Hiếu lại được như thế.

Trưa,Phi LOng về.Hiếu vẫn còn buồn rười rượi,nằm trên giường.Chiến ngồi kế bên ,xem ti vi.Phi LOng vào nói với Chiến:

_ Chút nữa anh phải đi với Hiếu.Cám ơn em đã ở với Hiếu từ tối qua đến giờ.Đây chút tiền,em hãy cầm lấy mà uống cà phê.

Chiến giật mình nói:

_ Anh Long ơi! Tối qua tới giờ,em chỉ ở bên cạnh chuyện trò an ủi anh Hiếu thôi.Em đâu có đi khách.Vì thế,em không thể nhận tiền được.

_ Anh biết.Và tiền này,tiền anh biếu em để uống cà phê.Em đừng từ chối.Hãy nhận đi Chiến.

_ Dạ,cám ơn anh.Thôi em về.

Khi Chiến về rồi,Hiếu mới hỏi Long:

_ Chút nữa,anh tính dẫn em đi đâu vậy?

_ Qua nhà Bảo Duy ăn cơm trưa.Chiều mát,mình kéo qua nhà Hoàng Nam.

_ Chi vậy anh? Tối qua,Hòang Nam nhục mạ em quá nhiều rồi.Bây giờ ,mình đến nhà nó nữa để em mang nhục nữa sao anh?

_ Em yên chí.Kỳ này qua nhà nó còn có mẹ Bảo Duy.Anh bảo đảm từ nay về sau,nó không dám nhục mạ em nữa đâu.

_ Hả? Mẹ Bảo Duy hay hết chuyện này rồi hả anh?

_ Phải.Hồi nãy,anh và Bảo Duy đến gặp mẹ Bảo Duy trình bày hết mọi việc.Mẹ Bảo Duy đã điện thoại cho ba Hòang Nam,hẹn 4h chiều nay sẽ đến nhà Hòang Nam.Mẹ Bảo Duy quyết làm cho ra lẽ chuyện này.

_ Như vậy mẹ Bảo Duy biết em làm callboy rồi.Chắc bác ấy khinh thưiờng em lắm!

_ Không sao đâu.Anh và Bảo Duy đã trình bày hết mọi việc.Mẹ Bảo Duy cũng đã hiểu được hoàn cảnh của em,cũng thông cảm cho em rồi.Em cứ yên chí.Thôi,bây giờ ngồi dậy,vào trong tắm rửa sạch sẽ rồi đi với anh.

_ Dạ.


Sau đó,Hiếu theo Phi Long đến nhà Bảo Duy.Mẹ Bảo Duy mỉm cười an ủi đôi câu.Bữa cơm trưa diễn ra khá bình lặng.Ba Bảo Duy hình như có công việc nên trưa nay không có ở nhà.Dùng cơm xong,Hiếu lên phòng Bảo Duy nằm nghỉ.Đền chiều,mọi người lên xe đến nhà Hòang Nam.Chính anh Bình làm tài xế chở mọi người đi.Lúc trước,anh Bình vốn là tài xế của Phi Long.Do tài xế của mẹ Bảo Duy bị tai nạn giao thông qua đời,anh tài xế của Bảo Duy phải qua làm tài xế cho mẹ Bảo Duy.Nhờ Hiếu giới thiệu,Anh Khoa được làm tài xế cho Bảo Duy.Nhưng chỉ được vài ngày,do ông Sáu Nghĩa,ba Bảo Duy không đồng ý nên Anh Khoa phải qua làm tài xế cho Phi Long.Còn anh Bình thì làm tài xế cho Bảo Duy.

Đến nhà Hòang Nam,mẹ Hoàng Nam ra dẫn mọi người vào trong.Ông Năm Trọng,ba Hòang Nam ngồi chờ sẵn ở phòng khách.Sau vài câu xã giao chuyện trò,mẹ Bảo Duy mới bắt đầu đi vào vấn đề chính.Khi nghe qua sự việc,ông Năm Trọng tái mặt.Mẹ Hòang Nam lo lắng,vội cho người kêu Hòang Nam ra hỏi chuyện.Hòang Nam bước ra,thấy Hiếu,Phi Long,Bảo Duy và mẹ BảoDuy,Hòang Nam hết hồn.Biết chuyện lớn sắp xảy ra rồi,Hòang Nam lo lắng vô cùng.Thấy Hòang Nam,mẹ Bảo Duy bèn hỏi:

_ Cô nghe tối qua cháu và Bảo Duy gây hấn với nhau,suýt chút nữa là đánh nhau rồi,Đầu đuôi câu chuyện thế nào,cháu hãy kể lại cho cô và ba mẹ cháu nghe đi!

Hòang Nam ú ớ,không dám mở miệng.Ông Năm Trọng giận dữ:

_ Đầu đuôi sự việc thế nào,tại sao mày không nói?

Hòang Nam vẫn cúi đầu làm thinh.Thấy vậy,Phi Long bèn lên tiếng:

_ Dạ,Hòang Nam không kể,cháu xin phép kể,được không ạ?

_ Được rồi.Phi Long,cháu kể đi!

Thế là đầu đuôi sự việc được Phi Long kể rõ ràng.Nghe xong,ông Năm Trọng giận dữ hỏi Hòang Nam:

_ Có đúng như thế không?

Hòang Nam vẫn cúi đầu,không nói tiếng nào.Ông Năm Trọng giận dữ hỏi:

_ Sao mày không trả lời? Mày câm rồi hả?

Mẹ Hòang Nam bèn dịu dàng hỏi Hòang Nam:

_ Sự việc có đúng như vậy không con?

Hòang Nam lí nhí: _ Dạ...dạ....

Ông Năm Trọng tức mình quát:

_ Mày chỉ là đồ ăn hại,vô tích sự,báo cha báo mẹ.Ăn no rồi gây chuyện,đánh lộn tùm lum.Tao nghe khá nhiều người mắng vốn về mày rồi đó.

Mẹ Hòang Nam bèn đỡ lời cho Hòang Nam:

_ Kìa,ông.Tối qua,do nóng tính nên con nó lỡ lời thôi.Chứ thật ra con mình đâu đến nỗi nào.Vả lại,chuyện tối qua cũng đâu có gì nghiêm trọng.

Ông Năm Trọng bực dọc:

_ Bà nói sao? Chuyện tối qua mà không nghiêm trọng à? Nếu không có Phi Long cản ngăn thì thằng Hòang Nam và Bảo Duy hai đứa nó đánh nhau ầm ĩ.Rồi mấy thằng phóng viên hay được,tụi nó đăng báo um sùm.Bà nghĩ xem,lúc ấy sự thể sẽ như thế nào?Lúc đó còn gì là mặt mũi của tôi nữa?

Mẹ Bảo Duy chen vào:

_ Dạ,thưa anh.Thật tình thì hay chuyện,tôi cũng hết hồn,cũng lo lắm!Vì thế,tôi qua đây là muốn cùng với anh chị dàn xếp vụ này cho ổn thỏa.Chủ yếu là để cho Bảo Duy và Hòang Nam không đựơc xung đột với nhau.

Mẹ Hòang Nam nói tiếp luôn:

_ Dạ,chị làm thế là rất đúng .Chuyện này,tốt nhất là mình nên dàn xếp với nhau.Chứ không,hai đứa nó đánh lộn,chuyện vỡ lỡ ra,phiền phức vô cùng.

Mẹ Bảo Duy :

_ Dạ,chuyện này cũng có phần lỗi của Bảo Duy.Nó lớn tuổi lại chỉ vì một hai câu nói mà đòi đánh lộn,đòi đánh Hoàng Nam.Vì thế,tôi dẫn Bảo Duy qua đi là để xin lỗi anh chị vì chuyện tối qua.

Nói xong,mẹ Bảo Duy bắt Bảo Duy phải xin lỗi hai ông bà Năm Trọng.Đồng thời,trước mặt mọi người,bắt Bảo Duy phải hứa là không được đụng đến Hòang Nam.Sau đó,mẹ Bảo Duy mang chuyện Thanh Hiếu ra mà nói.Bà kể cho mọi người nghe hoàn cảnh của Thanh Hiếu.Gia đình Hiếu nghèo khổ như thế nào,bị dịch cúm đến nỗi mẹ mất ,đất đai nhà cửa bán sạch.Thanh Hiếu vì cần phải có tiền phụ giúp gia đình nên mới đi làm callboy.Tuy làm callboy nhưng Hiếu vẫn rất chăm học.Sau này,ra trường,vào công ty Phi Long làm việc rất hiệu quả.Bà vừa khen ngợi Thanh Hiếu,vừa tìm lời để móc họng vợ chồng ông Năm Trọng.Bà đem Thanh Hiếu và Hoàng Nam ra so sánh rồi khuyên Hoàng Nam đừng mạt sát nhục mạ Thanh Hiếu nữa.Hoàn cảnh của Hiếu thảm thương lắm.Bà nói một hơi.Bà nói câu nào cũng tìm cách móc họng câu nấy.Đúng là giới thượng lưu quý tộc,khi đã không ưa nhau rồi thì luôn tìm cách móc họng nhau,móc nhau từng câu từng chữ từng lời.Mẹ Bảo Duy càng nói,hai vợ chồng ông Năm Trọng càng tức tối.Tức muốn điên người mà chẳng thể trả miếng lại được câu nào.Vì trong chuyện này,lỗi hoàn toàn là ở Hoàng Nam.Bề ngoài,mẹ Bảo Duy nói tốt,khen ngợi Thanh Hiếu nhưng bên trong lại ngầm mạt sát ba mẹ Hòang Nam không biết dạy con.Hai vợ chồng ông Năm Trọng thừa hiểu điều ấy nên vô cùng bực bội.

Nói xong,mẹ Bảo Duy xin kiếu rồi dẫn Bảo Duy,Phi Long,Thanh Hiếu ra về.Lúc này,cơn giận dữ của ông Năm Trọng mới bùng nổ.Sáng nay,đi ăn uống với bạn bè,ông đã nghe mắng vốn nhiều về Hòang Nam.Ông nghe muốn đầy lỗ tai.Giờ lại bị mẹ Bảo Duy móc họng nữa.Chịu sao thấu! Thế là ông kêu người lấy dây cột Hòang Nam lại.Ông bắt đầu lấy cây mà phang.Bao nhiêu cơn giận dữ,ông trút xuống hết người Hòang Nam.Vợ ông hốt hoảng chạy lại can thì bị ông chửi xối xả:

_ Bà đó,bà là người đàn bà không biết dạy con.Bà thấy chưa,bà nuông chiều nó quá để nó tác yêu tác quái .Bà biết trong vũ trường nó làm gì không?Nó tụ tập kết bè kết đảng,đánh lộn tùm lum.Ai mà không vừa ý ,nó đánh người ta nhừ tử.Rồi nó bắt người ta phải liếm giày,phải bò qua háng.Nó làm đủ trò,bà thấy coi được không?Nó riết rồi coi luật pháp không ra gì? Bà dạy nó như vậy phải không?

Mẹ Hòang Nam lúc này chỉ còn biết khóc,chỉ biết năn nỉ mà thôi.Bà năn nỉ hết lời.Cơn giận dữ của ông vẫn chưa nguôi.Ông nói tiếp:

_ Hồi nãy bà thấy rồi đó,con mụ vợ của lão Sáu Nghĩa mạt sát mình một hơi.Bà có nghe không vậy?Vừa bụng bà chưa?Con mụ ấy nói mình không biết dạy con đó.Bà nghe có sướng lỗ tai chưa?Thằng Bảo Duy xưa kia cũng đâu có ra gì.Thế mà nay mụ ấy lại đến đây dạy mình cách thức dạy dỗ con cái.Bà thấy thế nào? Vui không? Thằng Hiếu con nhà nghèo,vì hoàn cảnh nên mới đi làm callboy.Nhưng nó vừa làm,vừa học.Bởi thế,ngày nay nó mới thành công.Còn thằng con trai của bà thế nào?Hồi nhỏ,nó có chịu học hành đàng hoàng không?Lớn lên,nó có chịu làm việc không?Hai vợ chồng anh chị nó mở công ty.Thế nó có chịu ra phụ giúp anh chị nó không?Hay nó chỉ ra đường đàn đúm ăn chơi quậy phá,đánh lộn đánh lạo tùm lum.Rồi còn đi gây chuyện với Bảo Duy nữa.Bởi thế,mẹ nó mới có cớ qua đây mà móc họng,mà xỏ xiên mình.Bà thấy chưa?Thằng con bà đi mạt sát người ta làm đĩ đực.Thế rồi,ba mẹ nó bị người khác móc họng,xỏ xiên.Bà vừa bụng chưa?

Vừa nói,ông vừa quất túi bụi.Cơn giận dữ của ông đã lên tới đỉnh điểm.Và Hòang Nam lãnh đủ.Thân thể tả tơi.Mẹ Hòang Nam quá hoảng sợ.phải lấy thân mình đỡ đòn cho Hoàng Nam.Lúc này,hai vợ chồng Văn Hổ và Thủy Tiên ( Thủy Tiên là chị Hòang Nam)đã chạy đến,khóc lóc,năn nỉ van xin.Thủy Tiên khóc sướt mướt.Văn Hổ lựa lời khuyên can.Văn Hổ hứa từ nay sẽ dẫn Hòang Nam vào công ty làm việc,không để Hòang Nam ra ngoài quậy phá nữa.Văn Hổ nói hết lời,ông Năm Trọng mới nguôi cơn giận.Ông quăng cây,bỏ lên phòng.Mọi ngừơi tháo dây ra.Thân thể Hòang Nam lúc này rướm máu tả tơi.Mẹ Hoàng Nam thấy thế mà khóc ngất:

_ Con ơi là con! Sao lại ra nông nổi này?Mẹ đã dặn con bao lần,không được đụng chạm đến Bảo Duy.Nay con chọc ghẹo đến nó làm chi để mẹ nó đến đây móc họng xỏ xiên ba mẹ làm ba con nổi điên lên.Thân thể con bầm dập,còn mẹ cũng bị ba con chửi xối xả.Con thấy chưa? Con đã mang nhục nhã về cho gia đình rồi đó,con ơi!

Mẹ Hòang Nam vừa nói vừa khóc.Hồi nãy,do đỡ đòn cho Hòang Nam nên bà cũng bị trúng hai cây.Thủy Tiên cũng ôm mẹ mà khóc.Văn Hổ dìu Nam lên phòng,đưa vào giường.Cởi đồ Hòang Nam ra,Văn Hổ kêu người mang thuốc lên để xức.Vừa xức thuốc,Văn Hổ hết lời khuyên nhủ Hoàng Nam.Hổ khuyên Nam không nên gây chuyện với Bảo Duy nữa.Chuyện đối phó với gia đình Bảo Duy,hãy để Văn Hổ giải quyết.

Nằm trên giường cho anh rể xức thuốc,Hòang Nam thấy căm tức vô cùng.Mối hận này không thể bỏ qua được.Phải trả thù! Bằng mọi cách phải rửa hận mới được!Đối phó với Bảo Duy không được thì đối phó với Phi Long ,Thanh Hiếu.Hôm nay,thân thể Hòang Nam bị rướm máu tả tơi.Nam phải tìm cách cho Thanh Hiếu hay Phi Long tơi tả mới nghe.Trong đầu Hòang Nam bắt đầu suy nghĩ,tìm mưu kế.

Còn Thanh Hiếu lúc này đã theo mẹ Bảo Duy về nhà.Hiếu cũng đã được mẹ Bảo Duy cho hay,việc của Thanh Thảo,bà đã lo xong.Vì Thảo chỉ có bằng cấp ba ( bằng bổ túc) nên bà chỉ có thể xin cho Thảo vào làm ở ủy ban quận.Bà bảo Hiếu hãy cho Thảo học đại học tại chức.Khi nào học xong,bà sẽ xin cho Thảo qua làm bên thuế vụ.Hiếu nghe thế mừng vô hạn.Và chính nỗi vui mừng này làm Hiếu quên đi nỗi buồn,nỗi nhục nhã ê chề tối hôm qua.Nhưng Hiếu đâu có ngờ rằng,tai họa đang sắp giáng xuống đầu .Hôm nay,mẹ Bảo Duy nói chuyện với ba mẹ Hòang Nam quá dịu dàng,êm ái.Nhưng trong những câu nói dịu dàng đó lại chất chứa ngầm những lời xỏ xiên móc họng.Và khi mẹ Bảo Duy về,gia đình Hòang Nam đã nổi lên cơn giông bão .Thân thể Hoàng Nam bị bầm dập tả tơi.Sau này,để trả hận,Hòang Nam đã cho Hiếu một trận tơi tả.


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo - Page 2 Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 8:02 am


Bị trận đòn tơi tả,Hòang Nam phải nằm nhà mấy ngày,không đi chơi được.Nằm trên giường mà máu hận cứ sục sôi.Trong đời Hòang Nam,đây chính là trận đòn tơi tả lần thừ hai mà Nam nếm phải.Trận đòn đầu tiên lúc Nam còn đi học.Lúc ấy,Nam học lớp 11.Lần đó,Nam cãi nhau với ba bị ăn mấy bạt tay.Tức tối,Nam bỏ nhà đi bụi.Không ngờ ông Năm Trọng,ba Hòang Nam cho công an,hình sự,thám tử lẫn giang hồ đi khắp nơi tìm kiếm.Sau ba ngày đi bụi,Hòang Nam đã bị tóm cổ lôi về nhà.Hòang Nam lần đó bị trói,bị trận đòn tả tơi đến thân thể rướm máu.Sau lần đó,Hòang Nam không dám đi bụi nữa.Bởi thế,ngoài đường,Hòang nam chẳng sợ ai nhưng về nhà lại rất sợ ba.Bởi thế,mỗi lần ông Năm Trọng mà có chuyện gì bực mình la mắng,Hòang Nam đã bỏ chạy trốn.Còn mẹ sẽ lựa lời ngon ngọt mà nói với ba.Đợi êm êm rồi về,thế là mọi chuyện đều êm ả.Nhưng lần này do mẹ Bảo Duy xỏ xiên móc họng,ông mới nổi điên lên như thế.Cuối cùng,Hoàng Nam mới lãnh đủ.Giờ ngẫm lại,Hoàng Nam mới thấy mẹ Bảo Duy quả thật là một người đàn bà đáng sợ.Nói chuyện rất dịu dàng êm ái nhưng toàn là xỏ xiên móc họng.Bà móc họng riết đến nổi Nam phải bị tơi tả như thế này.Thật là tức chết! Phải trả hận mới được.Nhưng bằng cách nào đây?Cách nào thì Nam nghĩ chưa ra.

Đang nằm ngẫm nghĩ thì có Trường Giang đến.Trường Giang vốn chơi chung với Hoàng Nam .Ba nó làm ở viện kiểm sát.Thấy Nam mấy ngày không đi chơi,Giang vội đến thăm.Vào phòng,thấy Hòang Nam nằm ủ rủ trên giường,Giang hỏi:

_ Sao không đi chơi mà lại nằm nhà? Có chuyện gì vậy?

Hòang Nam bèn kể rõ mọi chuyện .Trừơng Giang nghe qua giật mình.Chuyện đụng độ giữa Hòang Nam và Bảo Duy ở vũ trường,hôm đó có Trường Giang.Hôm ấy,Giang tưởng Phi Long chịu nhịn,kéo Bảo Duy về.Ai dè,Phi Long lại đưa mẹ Bảo Duy đến nhà làm cho Hoàng Nam phải tả tơi.Chuyện này Giang không thể nào ngờ được.Hèn chi mấy bữa nay,Hoàng Nam cứ nằm nhà.

Hòang Nam bèn nhờ Giang tìm mưu tính kế để mà trả hận.Hòang Nam bị đòn như thế,đâu thể bỏ qua được.Sau khi suy nghĩ một hồi,Giang mới nói:

_ Muốn trả hận thì phải nhắm vào Thanh Hiếu thôi.Chứ Bảo Duy chắc chắn không đựơc rồi.Bảo Duy chẳng phải tay vừa,chưa chắc mình làm gì được.Còn Phi Long rất khôn ngoan,mình không thể có cơ hội để mà ra tay .Chỉ có Thanh Hiếu là dễ chơi nhất.Cứ nhắm vào Thanh Hiếu mà trút hận .Nhưng tốt nhất,khi trút hận,mình đừng cho nó biết là mình ra tay.Để sau này,rủi Phi Long cùng mẹ Bảo Duy đến nhà mắng vốn,mình cứ chối phăng.Vậy là huề cả làng.

Hòang Nam nghe thế,cười khoái trá.Trường Giang kéo Hòang Nam lại gần.Hai đứa xù xì to nhỏ với nhau có vẻ tâm đắc lắm.Sau khi thống nhất mọi vấn đề,Trường Giang cáo từ ra về.Còn lại một mình trong phòng,Hòang Nam bật nhạc lên nghe với vẻ khoan khóai.Trường Giang đã bảo,Nam cứ ở nhà nghỉ ngơi mà chờ tin tốt lành.Mọi việc đã có Giang lo hết.

Tối nay,sau khi đi học về,( Hiếu học cao học sau giờ làm việc)Hiếu ghé qua nhà thầy Liêm.Vì có ba thầy ở dưới quê lên đây chữa bệnh nên Hiếu không thể ở lại qua đêm.Ngồi nói chuyện với thầy một lát,Hiếu phải ra về.Khi xuống cầu thang chung cư,bất chợt có người đến hỏi:

_ Xin lỗi,anh có phải là Thanh Hiếu làm việc ở công ty Phi Long không?

_ Phải.Mà anh là ai vậy?Tôi chưa biết anh.

_ Tôi thì không biết anh.Nhưng anh trai tôi lại biết anh.Anh ấy có việc muốn trao đổi với anh.Chuyện làm ăn ấy mà.

_ Chuyện gì vậy? Anh trai của anh là ai?

_ Anh trai tôi đứng ở đàng kia,bên cạnh chiếc xe 16 chỗ đó.Còn chuyện gì tôi chẳng rõ.Anh có thể đến đó gặp anh ấy mà bàn công việc không vậy?

Hiếu nhìn theo anh ta chỉ.Hiếu thấy một người đàn ông khỏang trên 30 tuổi,đứng bên cạnh chiếc xe.Anh ta nhìn Hiếu cười.Hiếu không nhận ra anh ta là ai.Chắc lại là một người khách nào đó muốn nhờ Hiếu môi giới trong vấn đề nhà cửa .Hiếu đã từng gặp những người khách như thế.Thế là Hiếu đi bộ lại chiếc xe.Trời lúc này đã tối,người vắng tanh.Chiếc xe không hiểu sao lại đậu ngay chỗ khuất.Cửa xe lại mở.Khi Hiếu đến nơi,người đàn ông đó vui vẻ bắt tay và giới thiệu mình.Bất ngờ,một chiếc khăn tay có tẩm thuốc mê ụp vào mặt và Hiếu bị đẩy lên xe.Chưa kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra thì Hiếu đã bắt đầu mê man.Chiếc xe từ từ lăn bánh.

Khi tỉnh lại,Hiếu thấy mình bị trói,hai tay quặt ra sau.Quần áo đã bị lột sạch.Xung quanh là một màn đêm tăm tối.Hiếu tự hỏi:" Đây là đâu?Tại sao mình lại ở đây? Ai đã bày ra cái trò này?Họ muốn làm gì mình đây?....." Hiếu cứ tự hỏi nhưng vẫn không sao trả lời được.


Trong lúc Hiếu đang bị trói,bị nhốt trong phòng tối thì ở phòng khác,Hòang Nam,Trường Giang đang tụ tập với đám bạn bè.Trường Giang cất lời hỏi Hoàng Nam:

_ Tóm được thằng Hiếu rồi,Hoàng Nam muốn xử nó như thế nào ?

Có tiếng vang lên:

_ Thì cứ trùm bao bố .dần cho nó một trận là xong chứ gì.

Hòang Nam có vẻ suy nghĩ:

_ Dần cho nó một trận thì được rồi.Chỉ sợ sau này Bảo Duy điều tra ra được thì ...

_ Thì sao? Nếu Bảo Duy biết được thì đánh nhau là cùng.Không lẽ Hoàng Nam sợ Bảo Duy?

_ Đối với Bảo Duy thì tao không ngán.Tao chỉ ngán bà già Bảo Duy thôi?

_ Sao lại ngán bà già Bảo Duy? Không lẽ bà ấy kêu công an bắt Hoàng Nam sao?Còn ông già,bà già Hoàng Nam đâu? Tại sao phải sợ bà ấy?

_ Hôm bữa ,bà già Bảo Duy đến gặp ba mẹ tao.Thế rồi chuyện lớn đã xảy ra.

_ Sao? Bà già Bảo Duy với ba mẹ Hoàng Nam cãi nhau à? Có dữ dội lắm không?

_ Không có cãi lộn.Bà ấy nói chuyện với ba mẹ tao rất nhỏ nhẹ,êm ái.Chỉ có
Điều trong lời nói của bả toàn là xỏ xiên,châm chích và móc họng.Bả móc họng ông bà già tao riết ông già tao nổi khùng lên.Thế là ổng cho tao một trận te tua.

_ Sao Nam dở vậy?Sao không bỏ chạy ? Còn nếu ổng làm quá thì bỏ nhà đi bụi cho ổng biết mặt.

_ Trời đất! Bộ mày chưa biết ông già tao sao mà nói vậy?Trước khi đánh,ổng cho người trói tao lại rồi.Bởi thế,tao đâu có chạy được.Còn bỏ nhà đi bụi hả?Đi đâu?Trốn ở đâu?Với ông già tao thì trốn ở xó xỉnh nào ,ổng cũng có thể moi ra được.Mấy thằng tội phạm hình sự,nếu trốn lệnh truy ãn thì chỉ trốn công an mà thôi.Còn tao mà đi bụi là phải tránh công an,tránh hình sự,tránh thám tử,tránh giang hồ.Trốn tránh kiểu đó chịu sao thấu!

_ Vậy bây giờ,Hòang Nam tính sao đây?Tính xử thằng Hiếu thế nào? Hay là thả nó ra?

Nghe thế,Hoàng Nam nhảy dựng lên:

_ Cái gì? Không thể thả thằng Hiếu được! Hôm bữa ,tao bị một trận đòn tơi tả ,rướm máu.Tao phải trút hận mới được.

_ Thế Hoàng Nam định trút hận như thế nào?

_ Tụi bay nghĩ cách dùm tao đi.Xem có cách nào làm nó tơi tả mà không để lại vết thẹo,không cho nó đổ máu?

_ Tại sao vậy?Tại sao lại không cho nó đổ máu?Đã cho nó tơi tả thì đương nhiên phải đổ máu rồi.

_ Tụi bay không hiểu gì hết.Bây giờ mình cho nó tơi tả.Rủi sau này Bảo Duy điều tra ra rồi Bảo Duy dẫn bà già đến nhà tao thì sao? Nếu trên người thằng Hiếu chẳng có vết thẹo nào,lúc đó tao chối phăng cũng dễ.Và bà già Bảo Duy có muốn xỏ xiên móc họng cũng thể được.Cuối cùng huề cả làng.Tụi bay nghĩ xem,tao nói thế có đúng không vậy?

_ Ừ,Hoàng Nam nói có lý đó.Bây giờ tụi mình thử bàn xem,nên cho thằng Hiếu một trận như thế nào đây.

Thế là cả đám xúm lại bàn.Đứa thì nêu ý kiến treo ngược Thanh Hiếu lên rồi thọt lẹt.Đứa thì bàn lôi vào toilet rồi nhấn nước.Đứa thì bàn lấy tay bứt hết lông dái.Đứa bàn quay camera cảnh xử Thanh Hiếu.Mỗi đứa bàn một kiểu um sùm cả lên.Và kiểu nào,Hoàng Nam cũng đồng ý hết.Hòang Nam còn đề nghị mọi người bịt mặt,không lên tiếng để Hiếu không nhận ra người nào.Tất cả đều đồng ý.Và Thanh Hiếu đã trở thành món đồ chơi cho cả đám đùa giỡn.

Lúc này,Thanh Hiếu đã bị treo ngược lên,đầu chúc xuống,trên người không còn một mảnh vải che thân.Cả một đám bịt mặt xúm lại ngắt nhéo,thọt lét và bứt lông dái....Chúng làm mà không để lại vết thẹo trên cơ thể.Mặc cho Hiếu giãy giụa,chúng vẫn cứ nắm tóc,bóp mũi,bứt lông dái và cười khoái trá.Kế đó là màn trấn nước.Chúng nhấn đầu Hiếu vào trong bồn tắm đầy nước,nhấn cho Hiếu đến lúc muốn ngất lịm.Hiếu hỏi chúng là ai,tại sao lại đối xủ với Hiếu thì chúng không trả lời,chỉ cười khoái trá.Vì đứa nào cũng bịt mặt nên Hiếu chẳng biết là ai và chẳng hiểu nguyên nhân gì mà mình phải chịu cảnh thế này.

Bày đủ trò chán chê,Hòang Nam mới tụ tập cả đám lại và hỏi xem có trò gì mới không,chứ mấy trò này hết hay rồi.Cả đám lại bàn tán và cuối cùng Trường Giang mới đề nghị:

_ Thằng Hiếu nó là gay thì mình nên cho mấy thằng gay hãm hiếp nó.Trong khi ấy,mình quay camera.Như thế chắc cũng vui lắm.

_ Nhưng bây giờ kiếm ở đâu ra mấy thằng gay ?

_ Hôm trước,đám cưới bà chị họ của mình,có hai thằng quay phim là gay.Nó có vẻ thèm thuồng mình lắm.Nó có cho mình số phone.Để mình gọi tụi nó nhé!

_ Ừ, Giang gọi đi.

Thế là Trường Giang cầm máy lên gọi.Lát sau,có hai đứa đến.Không ngờ lại là Hoàng và Thịnh.Chính hai đứa này đã cùng với Gia Bảo hãm hại Hiếu lúc trước.Hòang và Thịnh vì thỉnh thoảng có đi vũ trường nên cũng có biết Hoàng Nam.Sau khi nghe Hoàng Nam đề nghị,Hòang và Thịnh khoái chí vô cùng.Đến khi gặp Hiếu,Hoàng và Thịnh đã nhận ra ngay.Nhưng còn nhớ vụ Phi Long và Năm Thẹo đến nhà dằn mặt nên cả hai còn e ngại.Trường Giang trấn an:

_ Không sao đâu.Có gì đã có anh Tuấn côn bảo kê,Năm Thẹo khônng dám làm gì đâu.Đã vậy có thêm Hoàng Nam nữa,Phi Long không dám làm gì đâu.

Nói xong,Trường Giang thảy ra mấy cái bao cao su.Cả hai yên tâm,xúm lại hãm hiếp Hiếu.Vả lại,lần trước,bị Năm Thẹo bắt mỗi đứa nộp phạt mười triệu,chúng ức lắm.Lần này,cả hai sẵn dịp làm cho Hiếu tơi tả luôn.Thế là xác thân Hiếu bị giày vò một cách đớn đau.Hiếu bị trói,bị hai đứa nó đè ra làm đủ kiểu.

Trong khi Hiếu bị giày vò thì Phi Long lo lắng không yên.Đêm ấy thấy Hiếu không về,Phi Long cứ nghĩ Hiếu đang ngủ lại ở nhà thầy Liêm.Chính vì vậy,cả đêm Phi Long bứt rứt không ngủ được.Sáng ra,thấy Hiếu không về,Phi Long giựt mình.Gọi phone cho Hiếu nhưng không gọi được.Linh tính có điều chẳng lành,Phi Long mới gọi phone cho Anh Khoa,nhờ Khoa gọi điện cho thầy Liêm để xem Hiếu còn ở bên ấy không.Khoa không biết số thầy Liêm nên gọi cho Gia Bảo.Sau đó,Bảo đã gọi phone cho thầy Liêm.Cuối cùng,Bảo cho Khoa biết,tối qua Hiếu có đến nhà thầy Liêm rồi về,chứ không ngủ qua đêm.Bảo cũng cho Khoa địa chỉ nhà thầy Liêm.Sau đó,Khoa gọi phone lại cho Phi Long.Nghe xong,Phi Long bảo Khoa hãy đến nhà ngay,đến để lấy xe chở Phi Long đến nhà thầy Liêm.

Đến nơi,Phi Long thấy xe Hiếu còn gửi ở bãi xe chung cư,Phi Long hoảng hốt.Biết có điều chẳng lành,Phi Long gọi phone cho Bảo Duy và Quốc Cường.Chỉ trong chốc lát,cả hai đã đến.Nghe Phi Long kể ,Bảo Duy liền nghi ngờ ngay Hoàng Nam,nghi Hoàng Nam giở trò.Thế rồi,Bảo Duy kêu Quốc Cường
hãy nhờ bên công an hình sự điều tra và nhớ chú ý đến Hòang Nam và đám bạn của nó.Trong lúc này,Bảo Duy cũng đã gọi điện cho chú Tư Phóng,nhờ chú Tư nói với Năm Thẹo,hãy tung đàn em ra để điều tra.Và Bảo Duy cũng nhờ chú Tư điều tra xem có phải Hòang Nam giở trò không.Lúc này,cả công an lẫn giới xã hội đen đều bắt tay vào cuộc để điều tra vụ mất tích của Thanh Hiếu .


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo - Page 2 Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 8:02 am


Tới trưa,đám đàn em của Năm Thẹo đã điều tra được Hoàng Nam cùng đám bạn đang tụ tập ở trong một biệt thự dưới quận Bình Tân.Và đó là biệt thự riêng của gia đình Trường Giang.Mọi người băn khoăn không biết Hiếu có ở trong đó không?Làm sao có thể vào đó điều tra được?Quốc Cường tính nhờ công an xét nhà nhưng Bảo Duy cản lại.Đây là nhà của gia đình Trường Giang,muốn xét đâu phải dễ.Vì thế,cách ấy không thể thực hiện được.Lúc này,đám đệ tử của Năm Thẹo đã bao vây xung quanh biệt thự.Lát sau,Bảo Duy nhận được tin báo,có một đứa từ biệt thự đi ra ngoài.Bảo Duy nhờ Năm Thẹo cho đám đàn em chặn đường tên đó lại.Đó là Đạt Phúc,chơi trong nhóm Hoàng Nam.Thấy Bảo Duy cùng đám đàn em Năm Thẹo chặn đường,Đạt Phúc biết có chuyện chẳng lành.Bảo Duy mời Đạt Phúc vào quán nước nói chuyện.Đạt Phúc bắt buộc phải đi theo Bảo Duy.Vào quán nước,Bảo Duy gằn giọng hỏi việc Thanh Hiếu,Đạt Phúc tái mặt.Thấy mọi người mặt đỏ phừng phừng,Đạt Phúc biết chuyện không êm rồi nên kể rõ đuôi đầu.Biết Thanh Hiếu đang bị hành hạ,Phi Long tức muốn điên người.Kể xong,Đạt Phúc nói rằng chuyện này đầu dây mối nhợ là do Hoàng Nam và Trường Giang chủ trương,mấy đứa kia chỉ là a dua.Bởi thế,Đạt Phúc xin Bảo Duy nếu có trừng trị thì hãy trừng trị Hoàng Nam,Trường Giang.Còn mấy đứa khác xin hãy nhẹ tay.Bảo Duy gật đầu.Phi Long bảo Đạt Phúc hãy về nhà,mọi việc ở đây để mọi người lo liệu.

Khi Đạt Phúc đi rồi,Bảo Duy nhờ anh Năm Thẹo hãy tập trung hết các đàn em lại.Theo lời của Đạt Phúc,trong biệt thự hiện nay ngoài Hoàng Nam cùng đám bạn còn có cả Tuấn côn với đám đệ tử.Tuấn côn vốn là một tay đại ca khét tiếng ở bến xe miền Tây,rất gỏi nghề đánh côn.Nếu Tuấn côn và Năm Thẹo đụng độ,chưa biết phần thắng sẽ nghiêng về ai?Bởi thế,để chắc ăn,Bảo Duy điện thoại mời chú Tư Phóng đến nơi.Còn Quốc Cường hãy dẫn theo hình sự đến công an phường trình bày sự việc.Nếu trường hợp bên chú Tư Phóng và Năm Thẹo có điều gì bất lợi ,lúc ấy sẽ nhờ đến công an.Bàn đâu đó xong xuôi,mọi người bắt đầu chuẩn bị kéo đến biệt thự.

Ở biệt thự,hai tên Hoàng và Thịnh đã hãm hiếp Hiếu đến mức chán chê.Hiếu đã bị treo ngược ,chân đưa lên cao,đầu chúi xuống dưới.Hoàng Nam đang cùng đám bạn bàn bạc tìm xam trò mới để hành hạ Hiếu.Hoàng Nam cùng đám bạn ở trên lầu.Tuấn côn và đám đệ tử ở dưới.Nam đang trò chuyện với mọi người thì nghe tiếng thắng xe ô tô.Nhìn qua cửa sổ,thấy nhiều người phóng xuống từ mấy chiếc xe 16 chỗ và nhảy vào biệt thự.Biết có chuyện chẳng lành,Hoàng Nam cùng đám bạn chạy xuống.Lúc này,Tuấn Côn và Năm Thẹo đang gầm ghè ,chuẩn bị lao vào choảng nhau.Bất ngờ,có tiếng vang lên:

_ Tuấc côn,mày giỏi lắm!Mày ngon quá há?

Tuấn côn liếc nhìn ra,chú Tư Phóng đang bước vào.Tuấn côn tái mặt.Chú Tư Phóng hỏi:

_ Tuấc côn,Thanh Hiếu có thù oán gì với mày mà mày lại bắt cóc Thanh Hiếu mang đến đây?

Nghe hỏi,Tuấn côn ngớ người.Thật ra,chính Trường Giang nhờ đám đệ tử của Tuấn côn bắt cóc Thanh Hiếu về đây,chứ Tuấn côn chẳng biết tí gì về Thanh Hiếu.

Thấy Tuấn côn làm thinh chẳng trả lời,Năm Thẹo bèn nói:

_ Mày ngon lắm đó Tuấn côn! Thanh Hiếu là người của chú Tư mà mày vẫn ra tay bắt về đây.Đúng là mày coi chú Tư chẳng ra gì!

Tuấn côn hốt hoảng lắp bắp:

_ Hiếu là....là người ....người của chú Tư sao?

Chú Tư: _ Thanh Hiếu là vốn là người có nhiều mối quan hệ làm ăn với tao.Thế mà mày vẫn dám ra tay.Đùng là mày coi tao chẳng ra gì?

Tuấn: _ Dạ,thật tình cháu chẳng biết nên mới mạo phạm.Cháu xin lỗi chú.

Chú Tư: _ Thế mày nhốt Hiếu ở đâu?

Tuấn: _ Dạ,ở trên lầu.

Thế là Phi Long,Năm Thẹo cùng đám đàn em bước lên lầu.Bảo Duy cùng chú Tư vẫn đứng nguyên tại chỗ.Hoàng Nam cùng đám bạn mặt mày tái xanh.Chuyện lớn sắp xảy ra rồi.Cả đám đều lo sợ.

Lên lầu,thấy Hiếu trần truồng đang bị treo tòn ten,Phi Long ứa nước mắt.Mọi người xúm lại cắt dây,cởi trói cho Thanh Hiếu.Không tìm thấy quần áo,Phi Long chạy xuống hỏi:

_ Nam! Quần áo của Thanh Hiếu đâu?

Bảo Duy nghe thế giật mình hỏi:

_ Thanh Hiếu sao vậy anh Long?

_ Tụi nó lột hết quần áo của Hiếu ra rồi treo ngược Hiếu lên.

Bảo Duy nghe thế vội chạy lên lầu.Lúc này có một thằng bạn của Hòang Nam đã chạy đi lấy quần áo ,đồ vật của Hiếu mà trả lại.Bảo Duy liếc thấy camera bèn đến cầm lấy xem.Nhìn thấy cảnh Hiếu bị hành hạ,bị hãm hiếp,Bảo Duy đã nổi trận lôi đình.Chạy xuống dưới,Bảo Duy chỉ mặt Hoàng Nam hỏi:

_ Nam! Thanh Hiếu có thù oán gì với mày mà mày nỡ tra tấn,hành hạ Hiếu đến như vậy?

Vừa nói,Bảo Duy vừa nhào đến tung một cú đấm vào Hoàng Nam nhưng Tuấn côn đã cản lại kịp.Tuấn côn nói:

_ Bảo Duy! Bình tĩnh đi anh! Chuyện đâu còn có đó.

Bảo Duy hai mắt nổ đom đóm:

_ Tuấn côn! anh hãy nhìn đi,nhìn mà xem Hiếu bị hành hạ như thế nào? Đó,anh hãy nhìn đi,nhìn cho kỹ vào.

Nói xong,Bảo Duy đưa chiếc camera cho Tuấn côn.Chú Tư Phóng và Năm Thẹo cũng ghé mắt vào nhìn.Đợi mọi người nhìn xong,Bảo Duy lao đến định dần cho Hoàng Nam một trận nhưng vẫn bị Tuấn côn cản lại.Bảo Duy hầm hầm:

_ Anh Tuấn.Anh tính bảo vệ cho thằng Hoàng Nam à?Anh nhắm bảo vệ nó nổi không?

Năm Thẹo tiếp lời:

_ Mày ngon quá đó Tuấn! Có chú Tư đây mà mày chẳng nể mặt chút nào!

Tuấn côn phân trần với chú Tư Phóng:

_ Chú Tư,cháu xin chú một điều là đừng đụng đến Hoàng Nam.Cháu có trách nhiệm phải bảo vệ Hoàng Nam bằng mọi giá.

Chú Tư: _ Mày nói gì? Thằng Hoàng Nam cầm đầu trong vụ này .Thế mà mày không cho Bảo Duy đụng đến nó.Không lẽ mày muốn ăn thua đủ với tao luôn sao?

Tuấn: _ Cháu thì không bao giờ dám làm chú Tư phật ý.Nhưng cháu phải có trách nhiệm phải bảo vệ cho Hoàng Nam bằng mọi giá.Mong chú Tư hãy thông cảm cho cháu.

Duy: _ Vậy chứ Thanh Hiếu tự nhiên vô cớ bị bắt cóc,bị treo ngược,bị hành hạ như thế kia.Không lẽ bỏ qua sao?

Tuấn: _ Thì Bảo Duy cứ lôi mấy đứa kia ra mà cho tụi nó một trận.Chỉ xin Bảo Duy đừng đụng đến Hoàng Nam là được.

Bảo Duy: _ Anh nói vậy mà nghe được à?Thằng Hoàng Nam cầm đầu.Thế mà anh lại bảo đừng đụng đến nó.Anh nói chuyện sao dễ thương quá vậy?

Phi Long bèn lên tiếng:

_ Thôi thế cũng được mà Bảo Duy.Hoàng Nam để đó tính sau.Bây giờ,mình lôi mấy đứa kia ra mà xử trước .Sau đó mới nói chuyện phải trái với Hoàng Nam sau.

Thế là,Bảo Duy cho người lôi hai tên Hoàng và Thịnh ra xử trước.Trong khi ấy, Tuấn côn đã ra lệnh cho đám đệ tử rút về để bảo vệ cho Hoàng Nam.Còn việc Bảo Duy và Phi Long xử lý hai tên Hoàng và Thịnh hay mấy đứa kia,Tuấn côn mặc kệ chẳng cần biết đến.


Lúc này,Phi Long đã nhận ra Hoàng và Thịnh,hai kẻ đã hãm hiếp Hiếu lần trước.Phi Long nghiến răng:
_ Lần trước,tao và anh Năm Thẹo nương tay.Không ngờ hôm nay,hai đứa bay lại dám giở trò với Thanh Hiếu nữa.Đúng là tụi bây chán sống rồi!

Anh Năm Thẹo bấy giờ mới nhận ra Hoàng và Thịnh bèn cười gằn:

_ Hai đứa mày ngon lắm! Để hôm nay tao xem hai đứa bây ngon tới cỡ nào?

Bảo Duy ngạc nhiên hỏi:

_ Chuyện gì vậy? Bộ hai đứa này đã hãm hại Thanh Hiếu rồi sao?

Phi Long gật đầu.Hai tên Hoàng và Thịnh lúc này mặt xanh như tàu lá,hết lời năn nỉ xin tha.Bảo Duy và Năm Thẹo mặc kệ,cứ cho người treo hai đứa nó lên.
.Hoàng và Thịnh đã bị lột hết quần áo ra,bị treo ngược tòn ten.Bảo Duy nói với anh Năm Thẹo hãy cho mọi người đến luyện võ.Thế là Hoàng và Thịnh đã trở thành bao cát cho mọi người đấm đá.Cả hai kêu khóc um sùm.Bảo Duy bèn nói:

_ Lúc hai đứa mày ra tay với Thanh Hiếu,lúc đó tụi mày có kêu khóc gì không?Bây giờ tụi mày muốn tao tha hả?Cũng được.Nhưng phải nộp phạt

Cả hai nghe vậy mừng rối rít,đồng ý nộp phạt.Phi Long lên tiếng:

_ Lần trước bắt nộp phạt mười triệu mà hai đứa này coi thường,vẫn ra tay với Thanh Hiếu.Lần này bắt mỗi đứa phải nộp phạt năm mươi triệu.

Nghe vậy,Hoàng và Thịnh hết hồn.Tên Thịnh mếu máo:

_ Nộp phạt năm mươi triệu,làm sao tụi em có khả năng nộp?

Bảo Duy vội nạt ngang:

_ Không có tiền thì bán nhà mà nộp.Bây giờ,tao cho tụi bây hai con đường.Một là viết giấy nợ năm mươi triệu,hẹn trong vòng một tháng sẽ trả.Nếu không có tiền thì bán nhà để trả .Còn hai thì tao sẽ cho người lôi hai đứa bay về nhà.Tao sẽ dập tui bây trước mặt gia đình .Sau đó,tao sẽ hỏi tội ba mẹ chúng mày.Cái tội đẻ con mà không biết dạy để cho tụi bây đi hãm hại Thanh Hiếu.

Hoàng và Thịnh nghe xong mà run sợ.Nếu để Bảo Duy cho người lôi đến nhà,không biết chuyện gì sẽ xảy ra?Thôi thì,cứ viết giấy nợ trước đi.Sau này,mọi việc sẽ tùy cơ ứng biến.Thế là cả hai đồng ý viết giấy nợ.Mỗi tên viết giấy thiếu nợ năm mươi triệu.Chủ nợ chính là Quốc Cường và Năm Thẹo.Giấy nợ đã viết xong,Hoàng và Thịnh cũng đã ký tên vào.Lúc này,Bảo Duy và Phi Long cùng với đám bạn mới ký tên vào với tư cách là người làm chứng.Hoàng và Thịnh thấy vậy kêu khổ .Cả hai biết chuyến này là tiêu đời rồi.Và sau này,cả hai tên phải bán nhà mới yên thân được.Người mua nhà của Hoàng và Thịnh chính là Quốc Cường và Năm Thẹo.Người chạy lo giấy tờ chính là Thanh Hiếu có sự hỗ trợ của Bảo Duy.

Xử xong hai tên Hoàng và Thịnh,Bảo Duy mới kêu người lôi Trường Giang ra.Hoàng và Thịnh vẫn chưa được về,vẫn còn bị trói ,ngồi trong góc.Lúc này Trường Giang đã bị lột sách quần áo,bị treo ngược lên.Bảo Duy tính kêu mọi người đến luyện võ thì Văn Khôi,một đứa trong nhóm Hoàng Nam mới lên tiếng:

_ Anh Duy!Xin anh hãy bình tĩnh!Xin anh đừng nặng tay ! Xin anh hãy nể mặt ba mẹ Trường Giang

Bảo Duy lại tát cho Văn Khôi một cái và nói:

_ Cái gì? Mày mang ba mẹ Trường Giang ra mà hăm dọa tao đó à?Mày hãy gọi điện cho ông già Trường Giang đến đây,xem tao làm việc với ổng.Tới lúc đó tao xem ổng biết dạy con không? Nếu ổng không biết thì tao sẽ thay mặt ổng.Tao ra tay dạy dỗ Trường Giang cho.

_ Nhưng trong vụ này chỉ có Hoàng Nam và hai tên Hoàng,Thịnh là ra tay với Thanh Hiếu thôi.Còn tụi em và Trường Giang không có liên quan gì hết.Nếu anh Duy xử Trường Giang và tụi em như vậy oan ức lắm.

_ Mày nói sao? Đây là biệt thự của Trường Giang.Thế mà mày dám nói Trường Giang không liên can gì đến vụ này hả?

Nói xong,Bảo Duy quay qua hỏi Thanh Hiếu:

_ Hiếu! Em nói đi! Tụi nó đã ra tay với em như thế nào?Bây giờ,anh sẽ đáp lễ lại như thế ấy.

Thanh Hiếu lúc này đâu còn biết gì.Trong lòng Hiếu hiện nay là cả một sự chán chường.Không ngờ Hoàng Nam lại ra tay với Hiếu như vậy? Mà Hiếu có dám chọc ghẹo đụng chạm gì đến Hoàng Nam đâu?Thế sao lại ra cảnh này?Trong lúc Hiếu đang suy tư thì Văn Khôi đã lên tiếng nói với Phi Long:

_ Anh Long! Anh còn nhớ lúc trước,lúc anh Phi Vũ ( anh trai của Phi Long) mới thành lập công ty in ấn và quảng cáo,lúc ấy chính tụi em đã về nói với gia đình ủng hộ anh Phi Vũ.Nhờ thế,tuy thành lập chưa được bao lâu mà công ty của anh Phi Vũ đã có khá nhiều khách hàng.Trong đó có nhiều khách hàng là những công ty của ba mẹ tụi em.Thế mà nay,anh không thể mở lời khuyên can anh Bảo Duy một tiếng nào sao?

Phi Long nghe thế mà ngẩn người.Nguyên trước kia,khi anh Phi Vũ mới thành lập công ty ,Phi Long có nhờ mẹ Bảo Duy và cả đám quý tử này để tạo khách hàng.Và chính cái đám quý tử này vì ngán Bảo Duy mà chúng nó phải về nhà vận động ba mẹ đến ủng hộ anh Phi Vũ.Nhờ thế,công ty in ấn và quảng cáo thành lập chưa được bao lâu mà đã có số lượng khách hàng khá lớn.Nay Văn Khôi nói thế làm Phi Long bối rối.Nếu quá thẳng tay với tụi này thì có phần không đúng.Còn nếu bỏ qua cũng không thể được.Thanh Hiếu bị tả tơi thế này,làm sao bỏ qua được?Thật là khó chịu vô cùng.


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo - Page 2 Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 8:02 am


Trong lúc Phi Long còn đăm chiêu suy nghĩ thì Văn Khôi đã nói tiếp:

_ Anh Long! Vụ này tụi em có lỗi với anh.Vậy thì,anh hãy nói với anh Bảo Duy hãy cho phép tụi em chuộc lỗi.Tụi em sẽ chịu phạt.Anh đồng ý không?

Bảo Duy lên tiếng:

_ Tụi bay tính chịu phạt như thế nào?Mỗi đứa tính nộp phạt một trăm triệu phải không?

Nghe Bảo Duy nói thế,Văn Khôi làm thinh.Phi Long tiếp lời:

_ Mấy đứa này mà kêu mỗi đứa nộp phạt một trăm triệu,thế nào ba má tụi nó cũng đến nhà Bảo Duy mắng vốn quá.Phải thế không?

Nghe Phi Long nói thế,chẳng ai trả lời.Lát sau,Bảo Duy tát Trường Giang một cái rồi hỏi :

_ Sao? Thanh Hiếu có thù oán gì mà cả đám chúng mày lại hành hạ Thanh Hiếu như thế?

Trường Giang làm thinh.Thế là lãnh thêm vài cái tát.Bảo Duy quát:

_ Sao? Nói không? Tại sao mày không nói?

Sau đó,Bảo Duy cho người lôi toàn bộ đám bạn của Hoàng Nam ra,lột hết quần áo treo ngược lên.Lúc này,Hoàng Nam mới lên tiếng:

_ Anh Duy! Chuyện này đầu dây mối nhợ đều do em cả.Tụi nó không có dính dáng gì đâu.Xin anh đừng hành hạ tụi nó.

_ Mày nói gì? Mày kêu tao đừng ra tay với tụi nó sao?Mày nói mọi việc đều do mày làm cả phải không? Mày cho rằng tao không dám làm gì mày sao?

Nói xong,Bảo Duy định nhào đến cho Hoàng Nam mấy quả đấm nhưng Phi Long cản lại.Phi Long nói:

_ Từ từ đi Duy.Chuyện của Hòang Nam,cứ kêu ba nó đến giải quyết là xong.

Bảo Duy: _ Được rồi.Em nghe anh.Quốc Cường! Em hãy gọi điện cho ba thằng Hoàng Nam,kêu ổng đến đây xem Hoàng Nam bày trò.

Quốc Cường lấy điện thoại ra và hỏi Bảo Duy:

_ Anh Duy! Số điện thoại của ba thằng Hoàng Nam là số mấy?

_ Chờ chút.Để anh gọi cho mẹ anh hỏi số điện thoại của ba Hoàng Nam.

Nghe thế,Hoàng Nam hết hồn.Lần trước,Nam đã bị một trận đòn rướm máu.Lần này thì....Nghĩ đến điều này,Nam vội lên tiếng:

_ Anh Duy! Em xin lỗi anh.Xin anh đừng gọi điện cho ba em.Lần này em sai.Em xin lỗi anh mà.

Duy: _ Vậy tao hỏi mày.Thanh hiếu có thù oán gì mà mày lại ra tay như vậy?

Nam: _ Dạ,Hiếu với em không thù óan.Nhưng do em bị trận đòn bầm dập nên em mới lôi Hiếu ra mà trả hận.

Duy: _ Làm gì mà mạy bị bầm dập?Tại sao mày lại lôi Hiếu ra mà trả hận?

Nam: _ Dạ,lần trước mẹ anh đến nhà.Mẹ anh cứ toàn nói xỏ xiên ba mẹ em làm ba em nổi trận lôi đình.Sau khi mẹ anh về,ổng lôi em ra đánh tơi bời đến giờ vẫn còn lằn ngang lằn dọc.

Nói xong,Hoàng Nam cởi áo và quần dài ra,chỉ cho Bảo Duy thấy những lằn ngang dọc trên thân thể.Bảo Duy nhìn thấy bèn nói:

_ Mày bị ông già mày đánh rồi mày lôi Thanh Hiếu ra trả thù.Mày làm thế coi được không?

_ Dạ,nếu hôm đó mẹ anh không có nói móc họng thì em đâu có bị đòn như thế?Vì bị đánh quá đau nên em mới...

_ Mới lôi Thanh Hiếu ra mà trả thù.Phải thế không? -Phi Long chua chát tiếp lời-Vậy do mối bất hòa giữa hai gia đình Hoàng Nam và Bảo Duy mà Thanh Hiếu phải trở thành nạn nhân.Cuối cùng thanh Hiếu mới bị tả tơi thế này.

Hoàng Nam: _ Em biết em sai rồi,em có lỗi.Cho em xin lỗi.

Phi LOng: _ Xin lỗi thì sao? Dù gì đi nữa Hiếu cũng đã bị bầm dập rồi

Thanh Hiếu: _ Thôi bỏ qua đi anh Long! Dù gì mọi việc cũng đã lỡ hết rồi.Em không muốn vì em mà anh Bảo Duy với Hoàng Nam xảy ra xung đột.Rồi kéo theo sự xung đột giữa hai gia đình.

Nam: _ Hiếu à,tôi đã sai .Tôi xin lỗi Hiếu.Mong Hiếu bỏ qua chuyện này.

Hiếu: _ Nếu Nam đồng ý với tôi điều này thì tôi sẽ bỏ qua tất cả.

Nam: _ OK.Hiếu muốn tôi phải làm gì?

Hiếu: _ Chỉ cần sau này,Nam đừng có xích mích gì với anh Bảo Duy thì chuyện ngày hôm nay coi như bỏ qua hết.

Nam: _ Nam đồng ý.Hiếu yên chí,từ đây về sau,Hòang Nam này sẽ không bao giờ làm mích lòng anh Bảo Duy nữa đâu.

Duy: _ Hiếu! Chuyện này em tính bỏ qua sao?Không lẽ em chấp nhận chịu thiệt thòi như thế sao?

Hiếu: _ Em thiệt thòi một chút cũng đâu có sao.Chứ nếu vì em mà anh và Hoàng Nam cứ xảy ra xung đột hòai,rủi xảy ra xung đột lớn thì sao?Em không muốn như thế đâu.Em chỉ mong sau chuyện này,tất cả những xung đột giữa anh và Hoàng Nam đều kết thúc.

Quốc Cừơng: _ Thanh Hiếu muốn bỏ qua chuyện này nhưng không thể bỏ qua dễ dàng như thế được.Ít ra phải bắt tụi thằng Nam làm bữa tiệc để mà chuộc lỗi chứ?

Hòang Nam: _ Được.Nam sẵn sàng .Chẳng hay Cường muốn bữa tiệc như thế nào?Có gì,tối thứ bảy này tổ chức luôn.

CƯờng: _ Thì tụi bây cứ tổ chức một đêm thật tưng bừng,thật vui vẻ ở khách sạn Thiên Thai.Nhớ kêu thêm chừng chục người mẫu là được.

Trường Giang: _ Ok.Bữa đó,sẽ kêu chục người mẫu góp vui.Lúc đó,Cường và anh Duy sẽ được thưởng thức màn tắm tiên.Các người mẫu sẽ tắm bằng bia.Cường và anh Duy đồng ý chứ?

Duy: _ Ok.Tao đồng ý.Và mời luôn cả chú Tư Phóng,anh Năm thẹo,anh Tuấn côn luôn.Còn mấy anh em của anh Năm Thẹo và anh Tuấn côn,tụi mày cũng phải kêu một đám vũ nữ đến mà phục vụ chứ?

Tư Phóng: _ Chú già rồi,mấy vụ này xin kiếu nhé.Nếu mấy đứa muốn vui vẻ,chú sẽ dành sẵn mấy tầng lầu ở phía trên cho mấy đứa vui vẻ.( Chú Tư Phóng là chủ khách sạn Thiên Thai)

Nam: _ Thế hôm đó anh Long và Hiếu muốn tham gia không?Nam sẽ kêu vài thằng người mẫu đến phục vụ cho

Hiếu: _ Chắc hôm đó Hiếu không dự đâu.Hiếu mệt mỏi lắm rồi.

Nói đến đây,mặt Hiếu xanh ngắt.Hiếu lúc này như muốn quỵ.Phi Long hỏang hốt dìu Hiếu ra xe,chở thẳng đến bệnh viện.Lúc này,Bảo Duy nói với Hoàng Nam:

_ Chuyện hôm nay kể như bỏ qua.Một lát,mày với Quốc Cường ra ngoài công an phường.Nhớ mang theo tiền.Cố gắngt hu xếp vụ này cho êm.Đừng để đổ bể tùm lum rồi mấy thằng phóng viên hay được thì phiền phức vô cùng.

Nam: _ Anh Duy cứ yên tâm.Vụ này,em biết thu xếp mà.Tôi thứ bảy này,mình sẽ tưng bừng cả đêm ,anh Duy đồng ý không?

Bảo Duy gật đầu rồi đi .Bảo Duy cũng muốn biết tình hình của Hiếu như thế nào.Lúc này,mọi người cũng thu xếp chuẩn bị giải tán.Chuyện của Thanh Hiếu thế là được dàn xếp xong.Tất cả đã đựơc giải quyết bằng một đêm khoái lạc vào tối thư bảy này ở khách sạn thiên Thai.Chỉ có hai tên Hoàng và Thịnh đã phải chịu hậu quả nặng nề.Đó cũng bởi do ham bám đuôi đám " con ông cháu cha",con nhà quyền thế nên giờ mới lãnh hậu quả thế này.Sau này,Hòang và Thịnh bị Quốc Cường và Năm Thẹo bắt ép phải bán nhà trả nợ.Thế mà đám bạn của Hoàng Nam chẳng một đứa nào xót thương cho hai tên ấy.Đúng là tình đời!


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo - Page 2 Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 8:03 am


Có lẽ do bị trấn nước,do bị khỏa thân suốt đêm lạnh lẽo,do bị hành hạ nên Hiếu đã bị cảm sốt.Phi Long đã đưa Hiếu vào nằm ở bệnh viện,phòng dịch vụ.Một mình Hiếu nằm riêng một phòng.Với sự cứu chữa nhiệt tình của các bác sĩ nên Hiếu hồi phục sức khỏe khá nhanh chóng.Chỉ nằm bệnh viện mới hai ngày mà có biết bao người vào thăm Hiếu.Chú Tư Phóng,Năm Thẹo cùng Tuấn côn cùng vào đây.Tuấn côn cám ơn Hiếu nhiều .Tuấn côn cũng biết vụ này lỗi hoàn toàn là do Hoàng Nam.Nhưng vì đã từng chịu ơn nên Tuấn côn phải có trách nhiệm bảo vệ Hoàng Nam tới cùng.Chính sự đồng ý bỏ qua tất cả của Hiếu nên mọi việc mới được kết thúc êm đẹp như vậy.Nếu không thì....không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Chú Tư Phóng cũng gật gù tấm tắc khen ngợi hành động chịu bỏ qua của Hiếu.Ngay cả chú Tư Phóng thật lòng cũng không muốn va chạm xích mích với gia đình hoàng Nam.Chú nói,sau này Hiếu có chuyện gì cần đến chú.Hiếu cứ nói,chú sẵn sáng giúp đỡ.Năm Thẹo và Tuấn côn cũng hứa như chú Tư Phóng.Tuấn côn còn nói thêm coi như lần này,Tuấn đã chịu ơn Hiếu một lần.Sau này,Tuấn côn sẽ tìm cách báo đáp.

Chú Tư Phóng cùng Tuấn côn,Năm thẹo về rồi thì đến lượt Hoàng Nam và Trường Giang vào.Hoàng Nam và Trường Giang đã hết lời xin lỗi .Nam cũng nói thật với Hiếu là Nam đi chơi chẳng sợ ai nhưng lại rất ngán mẹ của Bảo Duy.Gia đình Nam và gia đình Duy vốn có nhiều hiềm khích.Nếu lần này ,mẹ Bảo Duy mà hay được,chắc chuyện lớn sẽ xảy ra.Nhớ tới trận đòn lần trước,Nam còn rùng mình.Lần này,mẹ Bảo Duy chẳng hay biết tí gì.Bởi thế,Nam cám ơn Hiếu vô cùng.Hiếu cũng khuyên Nam,nhân chuyện này,Nam hãy cùng anh Bảo Duy cố gắng xoa bỏ sự hiềm khích giữa hai gia đình.Nam gật đầu và nắm chặt tay Hiếu.Một sự cám ơn vô vàn không nói lên lời.

Sau Khi Nam và Giang về,Hiếu nằm nghĩ được một lát thì Phi Long đến.Hiếu vui vẻ chuyện trò với Long.Một nụ hôn ngọt ngào đã được đặt xuống.Lát sau,Long nói:

_ Lần này thật khổ cho em.Hiếu đã chịu nhiều thiệt thòi quá!

_ Không sao đâu anh.Đời em khổ đã nhiều rồi,thêm lần nữa cũng đâu có sao.Có điều sau chuyện này,mối hiềm khích giữa Hòang Nam với anh Bảo Duy đã được chấm dứt.Như vậy là quá tốt đẹp phải không anh?

_ Đúng là mọi việc quá tốt đẹp.Nhưng riêng em thì có tốt đẹp đâu.

_ Em chịu thiệt thòi một chút mà mọi chuyện đều tốt lành.Như vậy xem ra cũng đâu có thiệt thòi lắm.Vả lại,anh và anh Duy đã giúp đỡ em rất nhiều.Em còn mang ơn hai anh nhiều lắm.

Lúc này,có tiếng gõ cửa.Bảo Duy và Quốc Cường đến.Nhìn Hiếu với ánh mắt trìu mến,Bảo Duy hỏi Hiếu:

_ Em có thấy khó chịu lắm không?

_ Không sao đâu anh.Em cũng đã khỏe nhiều rồi.

_ Lần này em bị bầm dập quá.Em có cần anh giúp gì không?

_ Dạ.Chỉ cần anh giúp em kiếm tiền lo cho gia đình.Như vậy là em đã mang ơn anh Nhiều rồi.Em không dám mong gì khác hơn.

_ Chuyện đó thì dễ mà.Hiếu cứ yên chí.

Ngồi trò chuyện một lát,Bảo Duy và Quốc Cường phải về.Còn Phi Long phải đến công ty.Phi Long bảo Anh Khoa hãy ở lại đây với Hiếu.Còn Phi Long sẽ tự lái xe đi một mình. Lát sau,Gia Bảo đến.Lúc này,Bảo tiều tụy quá.Thấy Bảo cứ ngồi xê ra xa,Hiếu ngạc nhiên:

_ Bảo làm gì mà tránh xa Hiếu vậy? Bảo sợ Hiếu lây bệnh à?

_ Không phải thế đâu Hiếu ơi! Bảo chỉ sơ Bảo lây bệnh cho Hiếu thôi.Bảo mắc bệnh SIDA rồi.

_ Hả? Sao lại thế?Sao lại ra nông nổi này?Tại sao Bảo bị bệnh vậy?

_ Những ngày ở trong tù,Bảo bị mấy thằng giang hồ nó đè ra mà làm đủ trò.Tụi nó chẳng đứa nào dùng bao cao su.Vì thế,Bảo đã bị nhiễm bệnh SIDA.Đời Bảo kể như đã hết rồi Hiếu ơi!

_ Trời ơi! Sao mà cay nghiệt quá vậy?Hiếu có thể làm gì để giúp Bảo bây giờ?

_ Trước đây,Bảo đã làm nhiều việc không đúng.Hiếu đã không giận Bảo .Đối với Bảo như thế là quá tốt rồi.Lần này,nghe Anh Khoa báo tin Hiếu nằm bệnh viện nên Bảo mới đến đây thăm .Chắc sau này,mình không còn có dịp gặp lai nhau nữa đâu ,Hiếu ơi!

_ Tại sao lại không thể gặp lại nữa?Bảo định quyên sinh sao?Đừng làm thế nghe Bảo.

_ Không ,không.Bảo không có ý định quyên sinh đâu.Bảo lúc này tham gia vào các công tác xã hội.Bảo đã trở thành tuyên truyền viên,tuyện truyền mọi người hãy phòng tránh SIDA.

_ Thế sao Bảo lại nói mình không thể gặp nhau nữa?

_ Bảo mắc bệnh mà.Hiếu không sợ Bảo lây bệnh sao?

_ Nhưng bệnh này đâu có lây khi mình nói chuyện với nhau,đúng không Bảo?

_ Ừ. Bảo chỉ sợ Hiếu khinh rẻ khi biết Bảo bị SIDA .Và Bảo cũng cho Hiếu biết tin này.Tiến Dư cũng bị SIDA rồi đó.

_ Hả? Sao lại thế?

Cả Hiếu và Anh Khoa đều sửng sốt ngạc nhiên.Bảo mới kể cho hai người nghe.Nguyên Tiến Dư lúc này làm callboy ít khách.Một hôm,đang làm callboy trên mạng,Tiến Dư chát với một người khách.Anh ta xưng tên là Khánh,việt kiều ở MỸ mới về.Chát đã đời,hai người gặp mặt.SAu khi trò chuyện ở quán nước,hai người thỏa thuận với nhau là Tiến Dư sẽ đi chơi với anh ta trong 3 ngày với giá 100 USD.Nhưng anh ta yêu cầu thêm là trong lúc làm tình,hai người sẽ đâm qua đâm lại và không dùng bao cao su.Tiến Dư đồng ý.Anh ta muốn chơi tay ba nên yêu cầu Tiến Dư rủ thêm một người.Lúc đầu,Tiến Dư rủ Tiến Minh.Nhưng do anh Khánh yêu cầu làm tình mà không dùng bao cao su nên Tiến Minh lắc đầu từ chối.Cuối cùng.Tiến Dư rủ thêm Văn Quý.Sau ba ngày đi chơi,làm tình miệt mài đủ kiểu,Tiến Dư và Văn Quý mỗi người được 100USD.Quý đưa cho Tiến Dư 200.000 VND gọi là tiền cò. Sau lần ấy,tuần lễ sau,Tiến Dư nhận đựơc email của anh Khánh.Anh ta cho Tiến Dư hay anh ta vốn đã mang mầm bệnh SIDA.Nhưng vì không muốn chết một mình,anh ta muốn trả thù đời,muốn có nhiều người chết chung.Vì thế,Khánh đi chơi tùm lum,chủ yếu để lây bệnh cho mọi người,càng nhiều càng tốt.Anh ta bảo Tiến Dư hãy đi xét nghiệm máu.Đọc xong email,Tiến Dư hoảng hốt báo tin cho Văn Quý.Cả hai đều đi xét nghiệm mấy nơi.Kết quả đều như nhau: cả hai đã dính bệnh!!!!!

Nghe Bảo kể,Hiếu bàng hoàng cả người.Anh Khoa lên tiếng hỏi:

_ Thế tay Khánh ấy có chắc là Việt kiều thật không? Hay hắn ta chỉ là Việt kiều giả?

_ Việt kiều thật hay Việt kiều giả thì hắn ta cũng đã lây bệnh cho Tiến Dư rồi.

Hiếu bèn lên tiếng:

_ Thế hiện này,Tiến Dư như thế nào?

_ Tiến Dư lúc này thê thảm lắm! Nó định vài bữa nữa sẽ về quê.Việc nó bệnh SIDA,tối hôm qua ,nó mới cho Bảo hay .Bảo đã đi uống nước với Tiến Dư.Hiện nay,nó suy sụp lắm rồi.

_ Ngày mai,Hiếu xuất viện rồi.Hiếu xuất viện xong,Hiếu sẽ đi với Bảo thăm Tiến Dư .

_ Ừ.Khi nào Hiếu ra viện,Bảo sẽ đến rủ Hiếu đi.Nhưng Hiếu có sợ lây bệnh không?

_ Mình cẩn thận chắc sẽ không sao đâu.

Anh Khoa lúc này lại lên tiếng:

_ Khoa cũng muốn đi thăm Tiến Dư.Khoa có ý kiến thế này,Hiếu coi được không? Theo ý Khoa,Hiếu nên mượn xe hơi của anh Phi Long.Khoa sẽ chở Hiếu đến nhà Bảo.Rồi chúng mình cùng đi thăm Tiến Dư.Hiếu thấy được không vậy?

_ Ừ,Để Hiếu gặp anh Long mượn xe.Sau đó,tụi mình sẽ đến gặp Tiến Dư.Mình cứ quyết định như vậy đi.

Sau đó,Bảo ra về.Và đêm ấy,Hiếu bắt đầu trằn trọc băn khoăn.Bữa trước,Hiếu bị hai tên Hoàng và Thịnh hãm hiếp nhừ tử.Mặc dù tụi nó có đeo bao cao su nhưng không biết có sao không?Liệu mình có bị dính bệnh như Bảo,như Tiến Dư không?Mình phải đi xét nghiệm liền mới đựơc.Nghĩ đến điều này,Hiếu lo lắng vô cùng.


Đến tối,Đức Chiến tới thăm Hiếu.Nhìn thấy Đức Chiến có vẻ khác lạ,Hiếu hoài nghi.Hình như Chiến có điều gì đó muốn nói với Hiếu nhưng vì có mặt nhiều người nên Chiến làm thinh không nói.Sau khi hỏi thăm vài câu qua loa,Chiến ra về.Trước khi về,Chiến có hẹn khi nào Hiếu xuất viện,Chiến sẽ đến thăm.Hiếu mỉm cười gật đầu.

Hôm sau,Hiếu xuất viện.Lần này,nằm viện chỉ có vài ngày mà có quá nhiều người đến thăm.Ngay cả anh Nhân,Thảo,thằng Trí cũng vào.Chỉ có một người chưa vào.Đó là thầy Liêm.Hiếu không cho thầy Liêm biết tin Hiếu bệnh.Hiếu chỉ sợ thầy hay Hiếu bệnh,thầy lại lo lắng thêm.Quả thật,chuyện tình tay ba giữa Hiếu,thầy Liêm và anh Long,Hiếu vẫn chưa nghĩ ra cách giải quyết.Lòng Hiếu vẫn rối như tơ vò.Mấy ngày nằm viện,Hiếu có nghĩ đến vấn đề này nhưng vẫn chưa tìm ra cách giải quyết.Chuyện này đúng là bế tắc thật rồi.

Sau khi về nhà,Hiếu nói với anh Phi Long là Hiếu muốn mượn xe hơi của anh để cùng với Anh Khoa đi thăm Tiến Dư.Chuyện Gia Bảo và Tiến Dư bị SIDA,Hiếu đã kể cho anh nghe tối hôm qua.Anh Long đồng ý.Thế là Hiếu với Anh Khoa chuẩn bị đến nhà Gia Bảo để đi thăm Tiến Dư.Hải Đăng và Văn Hậu cũng muốn đi.Thế là mọi người lên xe để Anh Khoa chở đến nhà Bảo.Trên đường đi,Hiếu bất ngờ nhận được điện thoại.Bảo cho hay Tiến Dư đã nhảy lầu tự tử.Mọi người đều bàng hoàng.Tuy vậy,xe vẫn lăn bánh.Mọi người vẫn đến nhà Gia Bảo.Đến nơi,mọi người rủ Gia Bảo ra quán nước.Tại đây,Gia Bảo mới kể là Gia Bảo vừa mới nhận được điện thoại của Văn Quý.Chính Văn Quý đã cho Bảo hay,Tiến Dư không chịu nổi cú sốc nên đã nhảy lầu.Gia đình Tiến Dư đã lên Sài Gòn làm thủ tục để nhận xác về mai táng.Nghe Bảo kể,mọi người đều lặng thinh buồn bã không nói một tiếng nào.Không khí thật là u ám.Lúc này,trong lòng Hiếu lo lắm.Hiếu chưa xét nghiệm máu nên không biết mình có bị dính bệnh không?"Lạy trời! Nếu lần này không dính bệnh,Mình sẽ đi cúng chùa tạ lễ." Hiếu thầm nghĩ trong lòng như thế.

Qua ngày hôm sau,Hiếu âm thầm đi xét nghiệm máu.Để chắc ăn,Hiếu đi xét nghiệm ở hai nơi.Vì bệnh mới hết mà phải lấy máu xét nghiệm hai lần,Hiếu muốn quỵ.Mặt Hiếu xanh như tàu lá.Phải nằm nghỉ một lúc,Hiếu mới về được.Về đến nhà,Hiếu nằm lăn một đống.Phi Long về thấy Hiếu như thế cũng hết hồn.Hỏi Hiếu chuyện gì vậy,Hiếu chỉ lắc đầu.Hiếu nói cảm thấy mệt mỏi nên muốn được nghỉ ngơi.

Ngủ một giấc đã đời,Hiếu vừa tỉnh dậy thì nghe nói có Đức Chiến đến thăm.Lúc này,trong phòng chẳng còn ai.Hiếu bèn hỏi:

_ Có phải Chiến có chuyện gì đó muốn nói với Hiếu không?

_ Đúng vậy đó anh Hiếu.Em có chuyện này muốn nhờ đến anh.

_ Chuyện gì vậy Chiến?

_ Chuyện gia đình em thôi,anh Hiếu à.Em cần đến sự giúp đỡ của anh Bảo Duy.Nhưng em không dám gặp trực tiếp anh Bảo Duy.Vì thế,em mới nhờ qua anh.

_ Chuyện thế nào?Từ từ Chiến kể đi!Hiếu đang lắng nghe Chiến nói.

Thế là Chiến bắt đầu kể:

_ Nguyên gia đình Chiến có hai anh em.Anh của Chiến tên Đức Hải là kiến trúc sư,đã có vợ.Ba Chiến mất từ lâu.Gia đình Chiến ở trong một căn nhà nhỏ trong hẻm sâu bên quận tư.Mẹ Chiến mướn mặt bằng bên quận ba để mớ quán phở.Và sau này,chị Loan,con bà chủ nhà cho thuê mặt bằng đã trở thành chị dâu của Chiến,Kể từ đó,chị Loan phụ với mẹ Chiến buôn bán.Vì nấu khá ngon nên quán phở tương đối đông khách.Và bây giờ,Chiến bắt đầu kể qua ông bà ngoại.Ông bà ngoại của Chiến có căn nhà tương đối rộng lớn bên quận ba.Căn nhà ấy đã xuống cấp.Trước khi mất,ông bà ngoại có viết di chúc để lại là căn nhà đó chỉ dùng để ở,không được bán.Ông bà ngoại có hai người con gái.Dì hai là chị,mẹ Chiến là em.Vì là căn nhà hương hỏa nên mẹ Chiến cùng với dì hai,hai gia đình cùng chung sống.Dượng hai làm tài xế xe tải.Dì hai có hai người con.Anh Văn Đạt là con trai lớn không nghề nghiệp phải theo ba làm lơ xe.Đứa em gái tên là Mỹ Uyên làm gái gọi.Vì nhà xuống cấp trầm trọng mà lại không thể bán(do di chúc của ông bà ngoại để lại) nên mẹ Chiến phải bỏ tiền ra để xây lại.Mẹ Chiến phải bán căn nhà nhỏ bên quận tư.Hai vợ chồng anh Đức Hải cũng góp thêm ,Chiến cũng gom hết tiền bạc của mình phụ vào.Nhờ vậy,từ một căn nhà xuống cấp,anh Hải đã thiết kế thành một nhà lầu bốn tầng.Nhưng do thiếu tiền,anh Hải chỉ mới cho thợ xây được ba lầu.Nếu sau này có tiền,anh Hải sẽ cho xây thêm lầu thứ tư.Và anh Hải cũng có dự định biến căn nhà này thành khách sạn mini.Theo thỏa thuận ban đầu,gia đình di hai sẽ ở lầu một.Còn gia đình Chiến ở lầu hai và lầu ba ( vì toàn bộ tiền xây nhà toàn là tiền của gia đình Chiến,gia đình dì hai có phụ vào chút ít nhưng cũng chẳng được là bao).Còn tầng trệt là của chung.Năm đầu tiên,hai gia đình chung sống vui vẻ.Nhưng qua năm sau bắt đầu có lục đục xảy ra.Do anh Đức Hải và Chiến thường hay bị mất tiền nên tình cảm giữa hai gia đình bắt đầu rạn nứt.Và một lần,anh Hải bắt gặp quả tang Văn Đạt đang lục túi quần mình để lấy tiền.Hai người chửi nhau rồi đánh nhau tưng bừng.Dượng hai bênh con,bênh anh Đạt,chửi anh Hải.Còn dì Hai cũng làm thinh,chẳng nói tiếng nào.Từ đó,dượng Hai cùng với Văn Đạt bắt đầu quậy,bắt đầu kéo giang hồ tụ tập về nhà mình.Đám giang hồ ấy mấy lần kiếm chuyện rồi đánh nhau với Chiến và anh Đức Hải.Công an đã xử mấy lần mà vẫn không xong.Vì gia đình dì hai sống ở lầu một nên đám giang hồ tụ tập ăn nhậu ở đấy.Khi ăn nhậu,chúng cởi hết quần áo ra ,chỉ mặc quần lót ngồi ăn uống rất bầy hầy.Hôm bữa,chị Loan về nhà,bắt gặp Văn Đạt đang chơi gái ở ngay bậc cầu thang lầu một.Từ đó,chị Loan ở luôn bên nhà cha mẹ ruột,không dám bước chân về nhà này nữa.Ngay cả mẹ Chiến cũng ngại bước về đây.Chỉ còn Chiến và anh Đức Hải về đây,về để mà giữ nhà.Dượng Hai và Văn Đạt cố tình đuổi gia đình Chiến ra khỏi nhà bằng cách tạo lắm cảnh bầy hầy.Hễ Chiến hay anh Hải mà lên tiếng thì đám giang hồ đòi đánh.Công an đã xử mấy lần.Văn Đạt và dượng Hai từng phải ra ngoài công an phường làm kiểm điểm.Sau này,do Mỹ Uyên cặp bồ,làm bé cho ông Vinh (ông Vinh làm ở tòa án quận),Văn Đạt và dượng Hai càng ngang tàng hống hách.Vì họ ngang ngược quá nên cả xóm đều ghét,công an khu vực,công an phường phải lắc đầu.Bà con hàng xóm đều ân cần khuyên gia đình Chiến nên bán nhà,chia đôi tài sản cho xong chuyện.Nhưng do di chúc của ông bà ngoại nên căn nhà chẳng thể bán được.Vì vậy,gia đình Chiến rất khổ tâm.Lúc này,Chiến mới nghĩ đến Bảo Duy.Nhưng vì ngần ngại nên Chiến mới nhờ qua Hiếu.

Nghe Chiến kể xong,Hiếu mới khuyên Chiến cứ yên tâm mà ra về.Chuyện của Chiến,Hiếu sẽ nhờ anh Bảo Duy giúp dùm cho.

Chiến về chưa được bao lâu,thầy Liêm gọi phone.Thầy muốn gặp Hiếu.Vì ba thầy Liêm còn ở nhà thầy để chữa bệnh nên thầy muốn cùng Hiếu đi khách sạn.Hiếu đành nói dối với thầy là Hiếu đang nghỉ phép,đang ở dưới quê nên không thể gặp thầy được.Hiếu hẹn với thầy khi nào Hiếu lên Sài gòn,Hiếu sẽ gọi điện cho thầy.Cúp máy rồi,lòng Hiếu buồn vô hạn.Đây là lần đầu,Hiếu đã từ chối thầy.Hiện nay,Hiếu còn chưa biết mình có bị SIDA hay không.Vì thế,Hiếu không dám quan hệ với thầy.Hiếu sợ,rủi mình bị bệnh,mình lây bệnh cho thầy thì sao?Ối trời! Nghĩ đến điều này,Hiếu cảm thấy khủng khiếp vô cùng.

Anh Bảo Duy lúc này bận rộn lắm.Vả lại,sắp tới thứ bảy rồi,anh Bảo Duy cùng với Quốc Cường còn đang chuẩn bị thưởng thức một đêm thác loạn,một đêm tắm tiên do Hoàng Nam tổ chức.Anh Bảo Duy gọi điện hỏi Hiếu có muốn tham gia không.Hiếu xin phép anh cho Hiếu không tham dự.Hiếu nói,lúc này Hiếu mệt mỏi lắm nên không thể đi được.Anh Bảo Duy nói Hiếu mệt thôi cứ nghỉ ở nhà,không tham dự cũng không sao.Phi Long nghe vậy,bảo Hiếu:

_ Hay là thứ bảy này,anh với em đi Vũng Tàu chơi.Chủ nhật mình về.Hiếu đồng ý không?

Hiếu trình bày với anh là Hiếu đang lo ngại,không biết mình có bị SIDA hay không.Phi Long nghe thế,bèn hỏi:

_ Thế đó giờ,có lần nào em quan hệ mà không dùng bao chưa?

_ Dạ,lần nào quan hệ,ngay cả với anh,em cũng dùng bao cao su hết.

_ Như vậy thì em cứ yên tâm.Không sao đâu.Nhưng để chắc ăn,anh cũng sẽ đi xét nghiệm.Còn đi Vũng Tàu,mình chỉ đi chơi thôi,không quan hệ.Em đồng ý chứ?

Hiếu gật đầu đồng ý.

Vậy là,tối thứ bảy,Bảo Duy,Quốc Cường ,Hòang Nam cùng với đám bạn tắm tiên,vui chơi thác loạn thì Hiếu đã ở ngoài Vũng Tàu với anh Phi Long.Chính Anh Khoa làm tài xế cho hai người.Hiếu muốn chuyến đi chơi này phải thật vui vẻ.Biết đâu,đây có thể là lần cuối cùng Hiếu đi du lịch cùng anh.Sau chuyến đi chơi này,Hiếu sẽ về Sài Gòn.Hiếu sẽ lấy kết quả xét nghiệm.Hiếu nghĩ,nếu lỡ mà mình bị SIDA,chắc Hiếu cũng sẽ nhảy lầu tự tử như Tiến Dư quá.Và có thể sau chuyến đi chơi này,Hiếu sẽ vĩnh biệt anh Phi Long,vĩnh biệt tất cả mọi người.Hiếu sẽ trở về thế giới bên kia.Hiếu sẽ được gặp lại mẹ.Có lẽ giờ này,mẹ đang chờ Hiếu ở bên kia thế giới.


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo - Page 2 Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 8:03 am


Hôm nay,đi lấy kết quả xét nghiệm mà lòng quá đỗi hồi hộp lo âu.Kết quả sẽ như thế nào đây? Liệu mình có dính bệnh không?Chưa đọc kết quả mà Hiếu đã toát mồ hôi hột.Tới chừng đọc kết quả,Hiếu mừng vô hạn.Hiếu đã không bị bệnh.Chạy qua bên kia,kết quả vẫn như thế.Cả hai nơi đều kết luận: Hiếu không bị SIDA.Vui mừng phấn khởi,Hiếu đã gọi điện cho anh Phi Long.Giọng Hiếu hí hửng chẳng khác nào một đứa học trò đi thi mà đạt điểm mười.Hiếu cũng cho anh Long hay,Hiếu sẽ ghé qua cúng chùa,tạ ơn trời đất rồi mới về.Nét mặt Hiếu lúc này đầy vẻ yêu đời.Hiếu cũng đã gọi điện cho thầy Liêm.Hiếu nói,tối nay,Hiếu sẽ ghé thăm thầy.

Buổi tối,vừa học xong,Hiếu gọi điện cho thầy Liêm.Thầy đã chờ sẵn Hiếu ở khách sạn.Hiếu đến với thầy.Sau khi quan hệ ái ân,thầy với Hiếu rời khách sạn.Hiếu trở về nhà.Anh Long vẫn chưa ngủ.Biết Hiếu vừa đi với thầy Liêm về,Phi Long rất buồn.Nhưng buồn rồi cũng chẳng giải quyết đựơc gì.Đây đâu phải là lần đầu tiên ,Hiếu đi với thầy Liêm.

Buổi sáng,vừa vào công ty với anh Phi Long,Hiếu nhận được điện thoại.Đức Chiến gọi điện hỏi thăm Hiếu.Chuyện Chiến nhờ,Hiếu đã nói với anh bảo Duy chưa.Thôi chết rồi! Mấy ngày nay cứ lo sợ bị dính bệnh SIDA nên Hiếu quên nói với anh Bảo Duy.Hiếu xin lỗi Chiến.Hiếu nói,một lát,Hiếu gặp anh bảo Duy,Hiếu sẽ nói.Hiếu vừa cúp máy thì anh Duy vào.Nhìn Hiếu,Bảo Duy cười hỏi:

_ Hiếu nói chuyện với ai vậy?Sao lại có dính anh vào vậy?

_ Dạ,Chiến có chuyện muốn nhờ đến anh.Nhưng Chiến ngại nên nhờ qua em.

_ Chuyện gì vậy Hiếu?

Lúc này,Phi Long cũng bước đến.Hiếu kể cho anh Duy và Phi Long nghe câu chuyện của Chiến.Nghe xong,Bảo Duy cườic ười nói với Phi Long:

_ Vô mánh rồi anh Long.Nếu chuyến này thành công,em và anh sẽ tặng Hiếu một căn nhà hén?

Phi Long mỉm cười vui vẻ.Hiếu ngạc nhiên hỏi:

_ Anh Duy nói vậy là sao? Em chưa được hiểu lắm.

_ Có gì đâu em.Mấy cái vụ mà anh chị em đấu đá tranh chấp nhau để giành gia tài cha mẹ để lại.mấy vụ đó ngon ăn lắm.Em và anh Long sắp xếp công chuyện công ty xong rồi,mình đi gặp Chiến luôn.Hiếu điện thoại cho Chiến hay đi.

Sau khi sắp xếp mọi việc,Phi Long,Bảo Duy cùng Hiếu đến gặp Chiến.Ở quán nước,Chiến đã trình bày rõ ràng mọi việc.Đợi Chiến trình bày xong,Bảo Duy mới nói:

_ Với hoàn cảnh của gia đình em như vậy,anh nghĩ cách hay nhất là bán nhà.Bán nhà xong,cầm tiền mua căn nhà khác .Hai gia đình không ai dính líu đến ai.Mạnh ai nấy sống.Như vậy,mọi việc sẽ ổn thỏa.

_ Gia đình em cũng muốn bán lắm.Nhưng bị kẹt di chúc của ông bà ngoại nên bán không được.

_ Yên chí.Anh sẽ có cách.Chiến vể hỏi lại mẹ em và anh trai .Nếu mọi người đồng ý,anh sẽ mua căn nhà đó.

Chiến nghe vậy mừng húm,vội vã về ngay.Chiến nói để gặp mẹ và anh trai xong,Chiến sẽ gọi điện cho Bảo Duy.

Qua ngày hôm sau,Chiến gọi điện cho Bảo Duy.Chiến hẹn tối nay,nếu Duy đồng ý,Chiến sẽ đưa mẹ và hai vợ chồng anh Hải đến gặp mặt Bảo Duy bàn chuyện cụ thể.Bảo Duy hẹn 7h tối ở nhà Phi Long.Vì giờ đó Hiếu phải đi học nên tiếp gia đình Chiến chỉ có anh Phi Long và Bảo Duy.

Ba ngày sau,anh Bảo Duy và Phi Long rủ Hiếu đi xem nhà Đức Chiến.Và anh Bảo Duy có dẫn theo hai kỹ sư xây dựng của công ty .Đến nơi,Đức Chiến mở cửa mời mọi người vào nhà.Lúc này trong nhà chẳng còn ai.Dượng Hai và tên Đạt đã theo xe tải chở hàng.Còn Mỹ Uyên và dì Hai đã đi Vũng Tàu chơi.Vì thế.Đức Chiến dẫn mọi người xem nhà một cách thoải mái.Nhà Đức Chiến khá rông.Bề ngang hơn 4m,dài hơn 25m,một trệt ba lầu.Mỗi tầng lầu đều có hai phòng lớn,ba phòng nhỏ.Chiến còn nói:

_ Nhà này móng rất chắc,có thể xây được 5 lầu.Vì không đủ tiền nên anh Hải mới chỉ xây có 3 lầu.Nếu anh Bảo Duy mua nhà này,anh có thể xây thêm hai lầu nữa để làm khách sạn.

Bảo Duy nghe thế cười cười,chỉ lo đi xem nhà.Mấy kỹ sư mà anh Duy dẫn theo chủ yếu là kiểm tra nền móng.Sợ đồ móng của nhà này,anh Đức Hải đã cho Bảo Duy và Phi Long xem.Sau khi xem nhà,mọi người kéo nhau ra về.Bảo Duy hẹn với Đưc Chiến là tối nay,gia đình Chiến hãy qua nhà Phi Long bàn cụ thể vấn đề.

Tối Hiếu đi học về,Phi Long đã kể lại mọi chuyện cho Hiếu rõ.Căn nhà của Chiến,Bảo Duy đã đồng ý mua với giá 400 lượng vàng SJC.Mọi thủ tục giấy tờ,Bảo Duy lo hết.Và để gia đình Chiến khỏi thiệt thòi,Bảo Duy sẽ sắp xếp mọi việc cho.Phần gia đình Chiến sẽ là 300 lượng vàng SJC.Phần gia đình dì Hai chỉ 100 lượng.Mọi việc cứ để Bảo Duy thu xếp.

Hiếu nghe thế mà giật mình:

_ Anh Long ơi ! Căn nhà của Chiến theo em ước tính cũng phải trên 600 lượng vàng SJC.Thế mà anh Bảo Duy mua chỉ có 400 lượng.Như vậy là quá thiệt thòi cho gia đình Chiến.

_ Đúng vậy.Căn nhà đó đúng là trị giá trên 600 lượng.Nếu sửa sang lại chút ít,bán từ từ thì có thể tới 650 lượng.Nhưng căn nhà đó vướng tờ di chúc làm sao mà bán được.Nếu Bảo Duy không mua thì người khác làm sao mua ?Đó là
chưa nói đến sự ngang tàng hống hách của Văn Đạt và dượng Hai.Nhưng để cho gia đình Chiến không thiệt thòi nên Bảo Duy sẽ nhờ Năm Thẹo ra tay .Bảo đảm gia đình Chiến sẽ nhận được 300 lượng.

Hiếu nghe thế mà thầm nghĩ,nếu xong chuyến này,anh Bảo Duy chắc chắn lời trên 200 lượng.Chu mẹt ơi! Sao mà anh Bảo Duy kiếm tiền dễ dàng thế này?Hèn gì chả trách ảnh ăn xài quá phung phí.

Theo kế hoạch,Năm Thẹo sẽ cho đệ tử gài độ Văn Đạt,gài cho Văn đạt đánh bài thua cháy túi.Và trong sòng bạc ấy cũng có mặt Bảo Duy.Lúc này,Bảo Duy sẽ làm người tốt bụng,sẽ cho Văn Đạt vay tiền.Cứ mỗi lần vay ,Văn Dạt đều viết giấy nợ.Vài ngày sau,chỉ vì bài bạc mà Văn Đạt đã nợ Bảo Duy tới năm mươi triệu đồng với lãi suất 10 phân,hẹn tuần sau sẽ trả.Cứ nghĩ Bảo Duy chỉ là một công tử nhà giàu lắm bạc,Văn Đạt cười thầm trong bụng.Tới ngày ấy,nếu Văn Đạt không có tiền trả thì huề cả làng,Bảo Duy sẽ chẳng dám làm gì.Nghĩ đến đây,Văn Đạt khoái chí.

Đến ngày hẹn,Bảo Duy cùng với Thanh Hiếu,Phi Long,Năm Thẹo và đám đệ tử đến nhà đòi nợ.Lúc này,Văn Đạt mới hết hồn.Ba mẹ Văn Dạt thiếu điều ngả ngữa.Đám giang hồ bạn bè của Văn Đạt gặp Năm Thẹo hoảng hốt giải tán.Lúc này mới biết Bảo Duy là thứ dữ,Văn Đạt cùng ba mẹ mới hết lời năn nỉ ỉ ôi.Bảo Duy mới nói,bây giờ không có tiền trả nợ thì bán nhà.Nếu ba mẹ Văn Đạt đồng ý bán nhà thì Bảo Duy sẽ mua.Bảo Duy sẽ mua nhà này với giá 400 lượng vàng SJC.Số tiền 50 triệu coi như tiền đạt cọc.Vì nghĩ rằng căn nhà sẽ không bao giờ bán được nên ba mẹ Văn Đạt vội vàng đồng ý.Thế là giấy mua bán nhà đựơc thành lập.Bảo Duy mua nhà với giá 400 lượng vàng SJC,đạt cọc trước 50 triệu.Ba mẹ Văn Đạt cùng với Văn Đạt,Mỹ Uyên đều ký tên xác nhận đồng ý bán.

Qua ngày hôm sau,giữa Văn Đạt và Đức Hải đã có sự xung đột.Văn Đạt nhào đến đấm đá Đức Hải. Hai người đánh lộn với nhau.Công an vào giải quyết.Theo như sự sắp đặt của Bảo Duy và Phi Long,Đức Hải đã làm đơn kiện ra tòa án.Văn Đạt còn nghinh nghinh mặt lên thách thức.Y còn ỷ y vào sự chở che của ông Vinh làm ở tòa án quận.Nhưng y đâu có ngờ ông Vinh đã bị Bảo Duy đến thẳng nhà làm việc cho một chập.Vì thế,lần này,ông Vinh đâu dám ra mặt mà bênh vực cho gia đình Văn Đạt nữa.Thế là ra tòa,với sự làm chứng của bà con lối xóm và công an khu vực,với những lời nhắn nhủ từ phía mẹ Bảo Duy,tòa đã xử cho Đức Hải thắng kiện.Thể theo yêu cầu của Đức Hải và theo lời trình bày của công an khu vực,nếu hai gia đình sống chung với nhau thì trước sau gì cũng có án mạng xảy ra ,đồng thời Bảo Duy cũng đưa ra tờ giấy bán nhà do gia đình Văn Đạt ký nên cuối cùng tòa đã xử cho căn nhà ấy được phép bán.Và để bảo đảm an toàn cho sanh mạng của gia đình Đức Hải,tòa đã yêu cầu hai gia đình tạm thời phải tách riêng ra.Khi nào bán nhà xong,mỗi gia đình sẽ nhận tiền trên ngân hàng rồi đường ai nấy đi,không được xích mích ẩu đả nhau nữa.Bảo Duy cũng đưa ra biện pháp là Bảo Duy sẽ kiếm cho gia đình Văn Đạt một căn hộ chung cư để ở trong thời gian chưa nhận được tiền bán nhà,Khi nào nhận tiền mua được căn nhà khác,gia đình Văn Đạt sẽ dọn đi.Còn mọi thủ tục mua bán nhà sẽ do Bảo Duy và Đức Hải đảm nhiệm.

Sau khi tòa án phán quyết xong,gia đình Văn Đạt mới kêu trời.Mỹ Uyên tức tối đi tìm ông Vinh trách móc.Nhưng không ngờ,ông Vinh bảo rằng,thế lực gia đình Bảo Duy mạnh lắm.Nay tòa đã phán quyết rồi,cần phải chấp hành.Hiện nay,gia đình Văn Đạt đang ở thế rất bất lợi.Công an địa phương và bà con lối xóm đều không ưa .Bởi thế,ông Vinh khuyên Mỹ Uyên không nên kiện cáo nữa làm gì.Chờ bán nhà xong,nhận tiền đi mua nhà khác cho yên chuyện.

Nghe ông Vinh nói thế,Mỹ Uyên ra về.Gia đình Văn Đạt rất buồn,đành phải dọn đến căn hộ chung cư của Bảo Duy,Họ hy vọng sau khi giấy tờ đâu đó xong xuôi,họ sẽ được nhận 200 lượng vàng để mua nhà khác.

Lúc này,Hiếu bận rộn túi bụi.Hiếu vừa lo việc ở công ty,vừa phải chạy giấy tờ mua bán nhà cho Bảo Duy.Phi Long đã đưa Kim Yến lên làm thư ký giám đốc để giảm bớt công việc cho Thanh Hiếu.Dưới sự chỉ đạo của Bảo Duy,với những cú điện thoại của mẹ Bảo Duy,Hiếu đã lo thũ túc giấy tờ nhanh chóng.Chỉ sau một tuần lễ,căn nhà đã đựơc sang tên cho Bảo Duy.Và chính Bảo Duy đã làm đơn xin xây thêm hai tầng lầu làm mở khách sạn mini.Đúng là thế lực gia đình Bảo Duy quá mạnh nên Hiếu đi tới đâu,thủ tục giấy tờ cũng đều nhanh lẹ.Lúc này,Bảo Duy cũng đã giao cho Đức Hải 400 lượng vàng SJC.Đức Hải cũng đã đưa lại cho Bảo Duy 50 triệu mà lúc trước Bảo Duy đã đưa cho Văn Đạt.Nhận 50 triệu từ tay Đức Hải,Bảo Duy đã đưa cho Năm Thẹo.Lúc này,Bảo Duy cũng đã môi giới cho gia đình Đức Chiến mua một căn nhà khác bên quận 10 với giá 150 lượng SJC.Chính Hiếu cũng lo giấy tờ dùm cho gia đình Đức Chiến.

Hôm Đức Hải mang vàng lên giao cho gia đình Văn Đạt,Năm thẹo đã dẫn theo một đám đệ tử để hộ tống.Hiếu cũng có tháp tùng đi chung.Đức Hải mới kể rằng xưa kia gia đình Đức Hải xây nhà hết 200 lượng.Đức Hải còn phải trả lại cho Bảo Duy hết 50 triệu tiền đặt cọc mua nhà.Vì thế,Đức Hải đưa cho mẹ mình 100 lượng,đưa cho gia đình Văn Đạt 100 lượng.Tính ra,Đức Hải bị lỗ hết 50 triệu.Gia đình Văn Đạt nghiến răng,mặt giận hầm hầm.Văn Đạt nhào vô định đấm vào mặt Đức Hải nhưng đã bị Năm thẹo cho một cái tát tay trời giáng.Trước vẻ mặt bậm trợn của Năm Thẹo cùng với sự hung hăng của đám đệ tử,gia đình Văn Đạt đành phải nhận lấy 100 lượng vàng .Trước khi về,Năm Thẹo còn dằn mặt,nếu gia đình Văn Đạt còn kiếm chuyện với gia đình Đức Hải thì sẽ biết tay Năm Thẹo.Hiếu còn nói thêm rằng,căn chung cư này trị giá 500 triệu.Nếu gia đình Văn Đạt đồng ý mua thì Bảo Duy sẽ bán lại cho.Còn nếu không mua thì gia đình Văn Đạt hãy dọn đi nơi khác,trả nhà lại cho Bảo Duy.Còn nếu ở,gia đình Văn Đạt phải đưa Hiếu giữ 40 lượng vàng.Khi nào gia đình Văn Đạt dọn đi,Hiếu sẽ trả lại.Trước tình thế này,Gia đình Văn Đạt đành phải chấp nhận mua căn hộ này với giá 500 triệu.Hiếu nhận 40 lượng vàng (trị giá 480 triệu).Khi nào thủ tục giấy tờ xong,Hiếu sẽ đến lấy 20 triệu nữa.

Về đến nhà,Hiếu đưa 40 lượng cho Bảo Duy.Mim cười,Bảo Duy nói với Hiếu:

_ Em hãy cầm lấy 100 USD này để dẫn bạn bè đi ăn uống.Để anh xây khách sạn xong rồi anh bán.Lúc đó anh sẽ thửơng cho em.Phần thửơng của em kỳ này sẽ là một căn nhà.

_ Kỳ này anh cho em tới một căn nhà sao? Có nhiều qua không anh?

_ Không nhiều đâu.Số em đã chịu khổ nhiều rồi.Kỳ trước,em bị Hoàng Nam hành hạ mà em cũng chấp nhận bỏ qua cho mọi việc êm đẹp.Vì thế,lần này ,anh muốn bù đắp cho em.Anh sẽ tặng em một căn nhà để em đưa gia đình em lên Sài Gòn sống.

Hiếu nghe nói mà mừng vô hạn.Đã rất nhiều lần Hiếu ước mong mình sẽ sắm được nhà.Nay ước mong đã sắp thành hiện thực.Hiếu vui mừng vô hạn.Còn vui nào bằng niềm vui này.Đời Hiếu chỉ mong có thế thôi.

Trong lúc Hiếu đang sung sướng trong niềm vui thì Bảo Duy lại tiếp lời:

_ Ngày mai,anh sẽ đưa em tiền để em đi tạ lễ.Em sẽ mang phong bì đến đưa cho những người đã giúp chúng ta trong vụ này.

_ Dạ.Tối nay anh chuẩn bị phong bì sẵn đi.Ngày mai,em sẽ đi đưa cho.

Thế là qua ngày hôm sau,Hiếu mang phong bì đến cho từng người.Mỗi phong bì là 200 USD.Chỉ có vài vị quan chức,Hiếu mới đưa phong bì 500 USD.Ngày cả công an khu vực và trưởng công an phường( nơi Bảo Duy chuẩn bị xây khách sạn mini),Hiếu cũng gởi mỗi người một phong bì 200 USD.Và chỉ trong vòng một ngày,Hiếu đã lo xong tất cả.Hiếu thầm nhẩm tính,anh Bảo Duy đã chi ra hết 4000 USD rồi.Nhưng căn nhà anh Bảo Duy mua,nếu bán từ từ có thể lời tới 250 lượng vàng.Còn xây khách sạn xong rồi bán,không biết chuyến này anh Bảo Duy sẽ lời bao nhiêu.Và anh Duy hứa sẽ thưởng cho Hiếu căn nhà.Không biết căn nhà anh Duy cho sẽ như thế nào? Chắc một căn hộ chung cư quá? Hiếu hồi hộp quá,cứ mong cho mau đến ngày mình sẽ có đựơc một căn nhà mới.


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo - Page 2 Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 8:03 am


Sau khi cho các kỹ sư kiểm tra nền móng kỹ càng,Bảo Duy mới tiến hành cho xấy.Căn nhà được xây thêm hai tầng lầu nữa để làm khách sạn.Thợ được huy động đến mức tối đa.Vì còn kẹt mấy công trình của công ty nên Bảo Duy phải kêu thêm thợ ngoài.Để cho nhanh chóng hoàn thành,các thợ phải chia ra làm ba ca,xây ngày xây đêm.Hiếu lúc này vừa lo việc của công ty,vừa phải phụ với Bảo Duy lo vụ xây nhà này.Buổi tối lại còn phải đi học nên Hiếu mệt đừ.Nhưng nhờ có anh Nhân nên Hiếu cũng đỡ vất vả.

Còn hai cha con Văn Đạt lúc này quá uất ức .Căn nhà trị giá trên 600 lượng.Nếu bán chia đôi thì gia đình Văn Đạt cũng phải được hơn 300 lượng.Thế mà chỉ có 100 lượng.Căm hận quá,một lần say rượu,Văn Đạt đã kéo đám bạn giang hồ đến chửi bới um sùm.Anh Nhân điện thoại cho Hiếu hay.Đến nơi,thấy tình hình như thế,Hiếu liền điện thoại cho Năm Thẹo.Nhìn cảnh Văn Đạt cùng đám giang hồ la lối ,Năm Thẹo cho đám đệ tử đến giải quyết.Thấy Năm Thẹo,cả đám mau mau rút lui.Lúc này chỉ còn Văn Đạt bị Năm Thẹo đánh cho tơi tả.Thấy con bị bầm dập,mẹ Văn Đạt cùng Mỹ Uyên kéo đến chửi bới,chửi Hiếu đủ điều.Năm Thẹo bèn cho mấy nữ quái giang hồ ra đánh hai mẹ con Mỹ Uyên một trận tả tơi.Cả hai mẹ con mặt mũi sưng vù.Thưa ra công an ,do lỗi Văn Đạt gây chuyện trước nên công an xử huề.MỸ Uyên tức tối đi tìm ông Vinh thì ông Vinh lắc đầu từ chối,không dám nhúng tay vào vụ này.Thưa lên báo chí ,các phong viên xuống điều tra.Khi được bà con lối xóm cho hay gia đình Văn Đạt vốn rất ngang ngược,các phóng viên đều lắc đầu rút lui.Thế là mẹ con Văn Đạt vừa bị mất tiền,vừa bị đánh tơi tả lại còn bị thiên hạ cười chê.Thậm chí,trong xóm có người ác mồm còn bảo: " Đáng đời! Cái thứ ăn ở bất nhân bất nghĩa nên bị trời phạt".

Hôm nay,chủ nhật rảnh,Hiếu dẫn mọi người đi ăn.Vì có 100 ÚD của Bảo Duy đưa nên Hiếu kêu mọi người cứ ăn thoải mái.Thằng Trí nghe thế cứ lựa món ngon mà kêu.Thấy Anh Khoa mặt bị trầy trụa,Hiếu mới ngạc nhiên hỏi duyên cớ thì Anh Khoa nói do té xe.Nghe Khoa nói thế nhưng Hiếu chẳng tin lắm.Lát sau,có dịp,Gia bảo mới nói nhỏ cho Hiếu hay .Sở dĩ mặt Anh Khoa bị trầy trụa là do đánh lộn.Và Bảo từ từ kể rõ đầu đuôi cho Hiếu rõ.

Nguyên trước kia,khi còn lái taxi,Khoa thường hay gặp gỡ Thanh để làm tiền.Thanh vốn là một bóng lộ ,làm nghề móc túi,trộm cắp hay tự xưng là Phương Thanh.Thanh rất thích Khoa.Vì thế,Khoa đã lợi dụng Thanh để moi tiền.Móc túi được bao nhiêu tiền,Thanh đều cung phụng cho Khoa.Đến khi đựoc Hiếu giới thiệu làm tài xế cho Phi Long,Khoa tìm cách tránh né,rút lui,chấm dứt chuyện tình cảm với Thanh.Nhưng Thanh không chịu,cố tìm cho đựoc Khoa.Khi gặp mặt rồi,Thanh trách móc Khoa . Không ngờ Khoa bảo với Thanh rằng chuyện ngày xưa nên chấm dứt,đường ai nấy đi,không ai dính líu đến ai.Xưa kia đã tốn biết bao tiền vì Khoa mà nay nhận những lời phũ phàng như thế,Thanh tức tối đã mắng nhiếc Khoa đủ điều.Khoa nổi nóng đã cho Thanh một bạt tay.Thanh bị đánh đau đã nhào vô cấu xé.Vì thế,mặt Khoa mới trầy trụa.Còn Thanh cũng đã bị Khoa đánh cho một trận nhừ tử.

Nghe Bảo kể mà Hiếu cảm thấy buồn.Không ngờ Khoa lại là người như thế.Tuy Hiếu không ưa gì mấy đứa bóng lộ nhưng khi biết Khoa lợi dụng tình cảm của người ta để moi tiền.Sau đó,Khoa còn giở trò vũ lực nữa,Hiếu thấy không được chút nào.Ăn uống xong,mọi ngừoi đều về cả,Hiếu mới nhờ Khoa chở đi công việc.Thực tế là Hiếu kéo Khoa ra uống nước hỏi rõ đuôi đầu.Thấy Khoa kể lại mọi việc với giọng quá bỉnh thản,coi như chẳng có gì ,Hiếu hơi bất mãn.Hiếu nói với Khoa:

_ Tuy Thanh là bóng lộ nhưng Khoa cũng không nên làm thế.Khoa đã lợi dụng tình cảm của người ta để moi tiền.Nay lại còn dùng vũ lực nữa.Khoa làm thế coi không được chút nào

_ Có gì đâu mà Hiếu qua nghiêm trọng vấn đề.Thì nó muốn làm tình với Khoa thì nó phải cung cấp tiền cho Khoa xài.Cái này gọi là có qua có lại mà.Đâu ai phải chịu thiệt thòi gì đâu.Còn bây giờ,Khoa đã nói rõ là Khoa không muốn quan hệ với nó nữa.Nếu nó muốn làm tình thì cứ việc đi tìm đứa khác chứ đừng đến làm phiền Khoa nữa.Khoa chỉ nói có thế thôi mà nó đã nhiếc móc chửi Khoa đủ điều.Bởi thế,Khoa phải cho nó một trận nhừ tử để cho nó nhớ đời,sau này đừng đến làm phiền Khoa nữa.

_ Khoa ơi! Cái gì cũng vừa vừa phải phải thôi.Đừng làm quá! Coi chừng tức nước thì vỡ bờ.Khoa đối xử với Thanh như vậy,không sợ Thanh trả đũa sao?

_ Đố nó dám! Nó mà lạng quạng ,Khoa sẽ bụp cho nó thêm một trận nữa.Hiếu cứ yên chí, đừng quá lo xa như thế.Khoa bảo đảm với Hiếu chẳng có chuyện gì xảy ra đâu.Nó bị trận đòn vừa rồi sợ muốn chết,không dám hó hé gì đâu.

Hiếu nghe Khoa nói thế chỉ còn biết lắc đầu.Không ngờ Khoa lại quá tàn nhẫn như vậy.Và Hiếu nghĩ,thế nào Khoa cũng xảy ra chuyện cho mà xem.Còn chuyện sẽ xảy ra thế nào,Hiếu không thể đoán được.

Quả thật,Hiếu dự đoán không sai chút nào.Ba ngày sau,Khoa đã xảy ra chuyện.Buổi sáng hôm ấy,khi Khoa lái xe chở Phi Long đến công ty.Lúc ấy,Phi Long đã xuống xe đi bộ vào.Khoa cho de xe đến bãi đậu rồi bước xuống.Thấy Thanh đang đứng ngay trên vỉa hè trước cửa công ty,Khoa mới đến để đuổi Thanh về.Không ngờ,Khoa vừa mới nạt Thanh có một câu thì cả một đám bóng lộ khoảng hơn 20 đứa từ quán cà phê bên kia đường kéo qua.Khoa chưa kịp hiểu chuyện gì thỉ cả đám đã kéo lại nhào đến vật Khoa xuống.Lúc này,tên thanh mới léo nhéo chửi Khoa đủ điều .Đồng thời,Thanh còn kể rõ hết mọi việc phân trần cho mọi người đi đường nghe.Mấy đứa to khỏe đã vật Khoa ngả rồi xúm lại cào cấu.Quần áo Khoa rách tả tơi.Có một đứa đã chuẩn bị sẵn cây kéo.Nó đã dùng kéo cắt nát quần áo Khoa ra.Mấy đứa kia thì đứa đạp vào mặt,đứa nắm đầu nắm tóc,đứa bóp dái,cào cấu loạn xạ.Có một số nhân viên trong công ty định vào can nhưng tụi bóng lộ quá đông.Một số đứa lập thành vòng tròn bên ngoài chủ yếu ngăn cản không cho ai vào can thiệp.Hiếu định xông vào nhưng Phi Long đã cản lại không cho.Phi Long gọi điện nhờ công an đến can thiệp.Trong khi ấy tên Thanh vẫn lãi nhãi kể lể đủ điều.Thế là cả công ty đã biết chuyện của Khoa.Chuyện Khoa đi lường gạt làm tiền một tên bóng lộ rồi dùng vũ lực đánh đập nên nay bị trả thù.Khi công an đến,đám bóng lộ bỏ chạy tứ táng.Lúc này,chỉ còn Khoa nằm dài trên đường,quần áo rách nát trông Khoa như một kẻ trần truồng.Thân thể và mặt Khoa bị cào cấu khắp nơi.Có mấy chỗ đã rướm máu.Công an đã bắt đựoc tên Thanh và một số đứa giải về phường.Còn Hiếu phải cởi áo ra cho Khoa che lại phần hạ bộ.Sau đó,Hiếu nhờ Hải Đăng về nhà lấy bộ quần áo khác cho Khoa mặc.Lúc này,chị Thanh Vân mặt giận hầm hầm.Vì đã nghe mấy lời lãi nhãi của tên Thanh,chị Vân đã đoán ra được phần nào câu chuyện.Chi Vân nói với anh Phi Long:

_ Anh Long! Chiều nay anh hãy cho họp ban giám đốc để nghe Khoa trình bày sự việc.Và có thể anh cũng nên cho Khoa nghỉ việc.Chứ không thể chấp nhận một cảnh lố lăng như thế này diễn ra trước cửa công ty .

Hiếu nghe thế hết hồn ,mới năn nỉ chị Vân nên dời buổi họp sang chiều mai.Chứ chiều nay thì gấp quá.Thấy Hiếu năn nỉ,chị Vân đồng ý.Và lúc này,trông chị Vân có vẻ quyết liệt lắm.Mặt chị lúc này trông rất phẫn nộ.Thấy vậy Hiếu đâm lo.Không khéo kỳ này,Khoa có thể bị đuổi việc quá.

Việc chị Vân muốn cho Khoa nghỉ việc,Hải Đăng hay được liền báo chi Khoa biết.Và Hải đăng còn nói với Khoa rằng muốn khoi bị đuổi,hãy cầu cứu Hiếu.Chỉ có Hiếu mới có thể giúp Khoa trong vụ này.Bởi thế,tối nay,khi Hiếu tan học,vừa ra khỏi cổng trường đã gặp Hải đăng và Khoa.Hai người bèn kéo Hiếu vào quán nước.Tại đây,Khoa đã hết lời năn nỉ Hiếu,mong Hiếu hãy nghĩ cách giúp dùm.Thật ra,Hiếu đã tính đường giúp Khoa từ sớm mà Khoa không biết đó thôi.Hồi chiều nay,Hiếu kéo Bảo Duy đi xem tiến độ thi công của ngôi nhà.Sau đó,Hiếu đã hết lời năn nỉ Bảo Duy,mong Bảo Duy nói giúp vào một tiếng để Khoa khỏi bị đuổi việc.Bảo Duy đã gật đầu đồng ý.Hiếu dự định tối nay về sẽ thuyết phục thêm Phi LOng.Nay ở quán nước,nghe Khoa năn nỉ như thế,Hiếu mới trách:

_ Việc này Hiếu đã dự đoán trước rồi.Lúc đó ,Khoa có chịu nghe Hiếu đâu.Đã thế,sáng nay,lúc gặp Thanh trước cổng công ty,phải chi Khoa dùng lời lẽ êm dịu thì đâu đến nỗi nào.Đằng này,Khoa nạt nộ để cho Thanh nổi cơn điên lên nên mới ra nông nổi này.

Hiếu nói xong,Hải đăng lên tiếng:

_ Thôi việc đã lỡ rồi.Hiếu hãy nên tìm cách giúp cho Khoa đi.Chứ Khoa mất việc chỗ này rồi,chắc phải đi lái taxi lại quá.Hiếu coi có cách nào giúp Khoa không?

Hiếu bèn gật đầu hứa sẽ tìm cách giúp.Khoa nghe vậy mừng húm.

Tối về,nằm bên nhau,Hiếu mới ngỏ lời năn nỉ Phi Long.Hiếu phải năn nỉ muốn gãy lưỡi ,Phi Long mới gật đầu.Chứ thật ra sáng nay,việc xảy ra như thế,Phi Long bực mình lắm.Không ngờ Khoa lại là con người như thế.Lúc ở công an phường,tên Thanh đã trình bày hết sự việc trước mặt Khoa và Phi Long.Lúc đó,Khoa chỉ cúi đầu im lặng.Lúc ấy,Phi Long bực mình lắm chỉ muốn cho Khoa nghỉ việc.Nay thấy Hiếu năn nỉ như vậy,Phi Long cũng động lòng.Vì thế,Long mới nhận lời với Hiếu.Và Phi Long chỉ cách cho Hiếu để Hiếu chỉ cho Khoa cách trình bày vào buổi họp chiều mai.

Chiều hôm sau,ban giám đốc công ty có cuộc họp.Vì Hiếu là trợ lý giám đốc nên cũng được tham dự.Nhờ có Phi Long chỉ đường,Khoa đã trình bày mọi việc một cách khéo léo làm giảm cơn phẫn nộ của chị Vân.Sau đó,Hiếu trình bày rồi đến Bảo Duy và Phi Long.Vì thế,chị Vân mới đồng ý cho Khoa tiếp tục làm việc nhưng với điều kiện là những vụ như thế,tuyệt đối không để xảy ra lần thứ hai.Khoa nghe thế mà mừng rỡ vô cùng.

Nhưng khi Khoa gọi điện cho Thanh để xin lỗi thì bị thanh cự tuyệt.Thanh nói phen này,Thanh quyết quậy tới cùng,quậy đến khi nào Khoa bị đuổi việc mới nghe.Khoa nghe vậy hết hồn.Lúc này,Phương Thanh trong đầu chỉ có máu hận,đang tìm cách quậy Khoa tiếp.Thanh bị nhốt ngoài công an phường hết một ngày.Sau đó,gia đình lên làm đơn bảo lãnh và đóng tiền phạt,Khoa mới được thả.Khi ra ngòai,Thanh mới nghĩ cách để quậy Khoa tiếp.Thanh quyết quậy Khoa đến cùng,Bởi thế,Khoa lo lắm.Khoa mới gọi điện cầu cứu đến Hiếu.Và Hiếu đã gọi điện cho anh Năm thẹo.Và nhờ thế,việc của Khoa mới được giải quyết một cách êm đẹp


Hôm sau,Hiếu cùng Khoa đến nhà để cám ơn Năm Thẹo.Và chính Năm Thẹo đã nói:

_ Thằng Thanh đó vốn cũng là một tên giang hồ.Nó chuyên sống bằng nghề hai ngón.Nó cũng đã từng qua Thái Lan làm ăn một thời.Nếu không có anh,bảo đảm thằng Khoa sẽ không yên thân với nó đâu.


_ Dạ,mọi việc cũng nhờ có anh nên mới êm đẹp thế này.Em cám ơn anh Năm nhiều.

_ Hiếu à! Em cứ sống vì mọi người như thế coi chừng dễ bị người ta lợi dụng lắm đó.Sống như thế quá thiệt thòi.

Nghe Năm Thẹo nói,Khoa đỏ mặt.Hiếu lên tiếng trả lời:

_ Anh Năm cũng thấy rồi đó,cuộc đời của em long đong quá nhiều.Chắc kiếp trước em ở ác lắm nên kiếp này em mới lãnh quả báo.Đời em mới khổ thế này.Bởi vậy,em cố gắng sống vì mọi người,làm nhiều việc thiện để hy vọng kiếp sau chẳng còn phải khổ như thế này.

_ Hiếu nói gì nghe giốpng như mấy nhà sư giảng pháp quá vậy.Chắc em hay đi chùa lắm hả?

_ Dạ,sau vụ Hoàng Nam,em thường xuyên đi chùa lễ phật.Và em thường nghe mấy thầy trong chùa giảng pháp .Chính mấy thầy trong chùa khuyên em cố gắng làm nhiều việc thiện để tích đức.

Nghe Hiếu nói thế,Năm Thẹo cũng chẳng nói thêm gì.Khi chỉ còn Anh Khoa và Hiếu,Khoa bèn nói:

_ Cám ơn Hiếu.Cám ơn Hiếu nhiều lắm.


Chuyện của Khoa vừa xong lại đến chuyện của Hải Đăng.Không biết Hải Đăng và Thanh Thảo quen nhau thế nào mà kết quả là Thảo lại mang thai.Vì thế cần phải tổ chức cưới gấp.Ba mẹ Hải Đăng đã xuống gặp ba Hiếu để bàn chuyện về đám cưới.Khi Hiếu bàn chuyện đám cưới,Bảo Duy cười cười nói với Phi Long:

_ Thằng Hải Đăng này cũng biết tính toán lắm.Nó cũng biết tranh thủ cợ hội.

Phi Long nghe thế chỉ cười cười.Hiếu lúc đầu hơi ngạc nhiên nhưng sau mới hiểu được câu nói của Bảo Duy.Quả là Hải Đăng cũng khôn khéo lắm.Quen với Thảo,bằng mọi cách làm Thảo có thai để tổ chức cưới gấp.Thế là Hải Đăng trở thành người thân thiết trong gia đình Hiếu.Và như thế,sau này Hải Đăng mới có cơ hội được Phi Long và Bảo Duy giúp cho cơ hội kiếm tiền.Và quả thật,đám cưới này,Hải Đăng thu hoạch rất lớn.Món quà cưới của Bảo Duy và Phi Long dành cho cô dâu chú rể là một căn hộ chung cư nhỏ ở lầu ba bên quận Tân Phú.Hiếu giật mình khi biết được tin này.Còn Thảo và ba Hiếu quá bất ngờ trước món quà cưới ấy.

Đám cưới diễn ra khá linh đình,khách đi rất đông .Mấy bàn sơ cua cũng được tung ra hết.Và trong khách đi đám cưới cũng có nhiều vụ quan chức.Chính lúc đưa thiệp cưới,Thảo đã đi với Bảo Duy đưa thiệp.Và chính mẹ Bảo Duy cũng đã gọi điện mời mọi người dự tiệc cưới.Vì nể mặt mẹ Bảo Duy mà nhiều vị quan chức cũng đến dự.Kết quả sau tiệc cưới,Hải Đăng và Thanh Thảo đã có số vốn vài chục triệu.Thấy vừa có nhà,vừa có tiền,Hải Đăng vui lắm .Và Đăng tự hào là mình đã rất sáng suốt,tính toán quá đúng trong chuyện này.Chuyện tính toán của Hải Đăng,Phi Long,Thanh Hiếu và Bảo Duy đều biết rõ.Nhưng Hiếu cũng chẳng nói gì vì dù sao đi nữa Hải Đăng cũng là bạn kia mà.Chỉ có Bảo Duy là không hài lòng với sự tính toán của Hải Đăng.

Sau đám cưới,Thảo muốn đưa ba lên Sài Gòn nhưng ông không đồng ý.Ông nói dù sao đi nữa,đó cũng là nhà của hai vợ chồng Hải Đăng và Thanh Thảo.Ông cứ nghĩ trong bụng là do Hải Đăng làm việc tốt nên được ban giám đốc thưởng cho ngôi nhà.Nhưng ông đâu biết rằng,thực chất đó là nhà của Hiếu.Bảo Duy và Phi Long tặng nhà cho hai vợ chồng Hải Đăng là chẳng qua vì mến Hiếu mà thôi.

Còn Nhân thấy em gái mình làm đám cưới,Nhân cũng sốt ruột lắm.Nhân và Trang rất yêu nhau nhưng vì hoàn cảnh nên chưa làm đám cưới được.Hiếu có nói với anh Nhân là Hiếu sẽ cố gắng để dành dụm tiền mua nhà.Lúc đó,anh Nhân làm đám cưới xong rồi đưa vợ về đó sống.Và chính trong đám cưới,Phi Long có nói với Nhân là Hiếu sắp có nhà riêng rồi.Lúc đó sẽ tới đám cưới của Nhân.

Riêng Anh Khoa thấy Hải Đăng lấy vợ,đựoc anh Phi Long và Bảo Duy tặng nhà,Khoa đều hiểu là nhờ có Hiếu.Hải Đăng nhờ khôn khéo biết chớp thời cơ nên đã bắt đầu thành công.Khoa hiểu rằng,sau này muốn thành công cần phải dựa vào Hiếu .Chính Hiếu là điểm tựa để cho Khoa tiến thân sau này.


Sponsored content

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo - Page 2 Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

Về Đầu Trang
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết