Truyện và phim Nam yêu Nam
Bạn có muốn phản ứng với tin nhắn này? Vui lòng đăng ký diễn đàn trong một vài cú nhấp chuột hoặc đăng nhập để tiếp tục.

Go down
avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo Empty [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:40 am
Long Đong Phận Trai Nghèo

Tác Giả: anhtraingheo


Rating 18+ nên cân nhắc trước khi xem


Trời đã khuya lắm rồi mà Hiếu vẫn chưa ngủ.Chỉ còn 3 ngày nữa là Hiếu đã phải lên Sàigon thi đại học rồi.Kết quả thi tốt nghiệp vừa rồi,điểm khá cao.Nhưng sắp thi đại học,Hiếu lại lo lắng vô cùng!Tuy là lớp trưởng nhưng Hiếu biết sức học của mình chưa tốt lắm.Một học sinh miền quê như Hiếu thì làm sao bằng được với học sinh thành phố?Biết thân biết phận,Hiếu chỉ dám thi vào đại học Kinh tế .Trong 3 môn Toán lý hóa thì Hiếu ngán môn toán nhất.Trong lớp Hiếu kì này cũng có một số đứa lên Sài gòn thi đại học.Tụi nó đã lên Sài Gòn từ sáng rồi.Lúc đầu Hiếu cũng muốn đi chung với đám bạn.Nhưng ba bảo ,ba sẽ đi chung với Hiếu lên Sài gòn.Vì thế,Hiếu không đi chung với đám bạn được.Mấy ngày nay,ba cũng lo lắm.Nhìn thấy ba mẹ vất vả,Hiếu cảm thấy thương ba mẹ vô cùng.

Gia đình Hiếu có bốn chị em.Chị cả tên Nguyễn thị Thanh Hiền thì đã lấy chồng .Chị đã về nhà chồng dưới Cần Thơ.Anh kế tên là Nguyễn Thanh Nhân,chưa vợ,ở nhà phụ ba mẹ chăn nuôi.Tới Hiếu là Nguyễn Thanh Hiếu và đứa em gái út tên Nguyễn thị Thanh Thảo.Gia đình Hiếu sống ở miền Cai Lậy,tỉnh Tiền Giang, làm nghề chăn nuôi.Từ nhỏ đến lớn,Hiếu và con nhỏ em đều không làm việc nặng nhọc,chỉ có đi học và phụ ba mẹ làm việc nhà.Vì ít ra nắng nên da Hiếu trắng lắm.Bạn bè đều chọc bảo "Hiếu là công tử bột." Để khỏi bị bạn bè chê bai nên thỉnh thoảng Hiếu có theo bạn bè đi bơi sông vào buổi chiều.Do đó,Hiếu cũng có da,có thịt.Đối với đám con gái trong lớp,Hiếu là người khá đẹp trai.Mặc dù được nhiều đứa con gái chú ý nhưng Hiếu không hiểu sao chỉ thích thằng Thắng ngồi kế bên Hiếu.Thắng đã học chung với Hiếu từ năm lớp 10.Thắng vốn con nhà nông,ba mẹ làm vườn nên vóc dáng vạm vỡ.Nước da của Thắng ngăm ngăm nhưng Thắng lại có đôi mắt rất đẹp.Không hiểu sao Hiếu lại rất thích đôi mắt ấy!

Tháng trước,nhà Hiếu có đám giỗ.Hiếu còn nhớ rất rõ hôm đó là chủ nhật.Hiếu có mời Thắng về nhà . Trưa hôm đó,Thắng say quá nên đã vào phòng Hiếu nghỉ.Khi đưa Thắng vào phòng,Thắng say rượu nằm thẳng cẳng trên giường,chẳng còn biết gì nữa hết.Hiếu đã lặng lẽ cởi hết quần áo của Thắng ra.Nhìn Thắng trần truồng nằm trên giường,Hiếu cảm thấy hình như có một cảm giác thèm muốn nào đó đang rạo rực trong lòng.Sau có tiếng mẹ gọi,Hiếu vội kéo quần Thắng lên và bước ra ngoài.Giờ nằm đây,nhớ lại cảnh Thắng nằm trần truồng trên giường,Hiếu lại thấy trong lòng rạo rực làm sao đó!Ước gì lại được ngắm nhìn Thắng khỏa thân,được nằm kế bên ôm ấp.Nghĩ đến điều ấy,trong lòng khoan khoái nên dần dần Hiếu đã đi vào giấc ngủ.



Sáng nay,Hiếu đã dậy sớm đánh răng rửa mặt để chuẩn bị cùng ba lên Sài gòn.Ngày mốt là thi đại học rồi.Sáng mai phải có mặt tại địa điểm thi.Nơi Hiếu thi là trường PTTH Hùng Vương bên quận 5.Ba bảo sáng nay đi sớm lên Sài gòn,Hiếu và ba sẽ ở nhờ nhà bác Minh.bạn của ba.Ba còn nói ba đã gọi điện thoại cho bác Minh rồi,bác MINH dặn lên sớm để chiều,anh Tuấn,con trai bác Minh sẽ chở Hiếu đến trường Hùng Vương cho Hiếu biết địa điểm thi.

Hiếu đang kiểm tra lại giấy tờ gồm phiếu báo danh và giấy CMND rồi xếp gọn cho vào túi áo.Bất chợt,ở trong phòng,con Thảo la hoảng lên.Ba cùng Hiếu chạy vội vào.Ở trên giường,mẹ đang ôm bụng rên hừ hừ.Con Thảo lấy dầu xoa bóp cho mẹ.Mặt nó trông vẻ hốt hoảng lắm!Thì ra mẹ đã đau bụng lúc khoảng 4 giờ sáng.Tới lúc này,mẹ đau quá không còn chịu nổi nữa.Ba quyết định phải đưa mẹ vào bệnh viện gấp.Anh Nhân đã đi giao gà ở tận Mỹ Tho từ sớm.Vì vậy,Hiếu quyết định lên Sài gòn một mình.Ba đành phải lấy giấy viết địa chỉ và số phone nhà bác Minh rồi đưa Hiếu 300.000 VND.Hiếu cất tiền và tờ giấy ghi địa chỉ,số phone vào bóp.Ba đã nhờ anh Tí nhà kế bên kêu xe rồi ba dìu mẹ đi bệnh viện.Hiếu dặn Thảo ở nhà trông nom mọi việc rồi Hiếu cũng bước chân ra ngoài,đón xe lên Sài gòn.

Thoáng chốc cũng đã tới Sài gòn.Chiếc xe từ từ lăn bánh vào bến xe Chợ Lớn.Hiếu cùng mọi ngừơi bước xuống xe.Bất ngờ có người phía sau té vào người làm Hiếu vấp ngã.Hiếu quay lại nhìn.Một người đàn bà khoảng 30 tuổi đã té vào người Hiếu khe khẽ xin lỗi.Hiếu từ từ đứng dậy, đeo túi xách bước ra ngoài.Mấy tài xế xe ôm gọi mời lia lịa.Nhớ lời ba dặn,Hiếu không đi xe ôm mà kiếm chỗ để gọi phone cho bác Minh.Ah!Điện thoại công cộng kia kìa!Hiếu vội bước nhanh đến.Đến chừng khi thò tay vào túi sau quần tây để lấy bóp thì......hỡi ôi ,bóp đã mất rồi!!!Hiếu như người chết đứng! Tiền bạc,số phone,địa chỉ nhà bác Minh để trong bóp đã mất hết rồi!Thò tay vào túi áo,giấy CMND và phiếu báo danh còn nguyên.Kể như cũng còn may!Nếu mất luôn ,không biết làm sao thi đại học.

Thấy Hiếu cứ đứng tần ngần,đi qua đi lại,một anh xe ôm đến bắt chuyện.Hiếu vội kể rõ đuôi đầu.Anh xe ôm bèn cười,bảo chính người đàn bà té vào người đã móc bóp rồi.Anh ta còn hỏi Hiếu có dự tính gì không?Hiếu biết tính gì bây giờ?Không biết địa chỉ,số phone ,làm sao đến nhà bác Minh?Ở dưới quê,gia đình Hiếu chưa có điện thoại.Chắc là một lát nữa,Hiếu phải đến năn nỉ mấy bác xe đò,xin họ cho quá giang về quê vậy.Nghe Hiếu nói thế,anh xe ôm bảo:
_ Thấy em gặp chuyện không may,anh thấy tội nghiệp!Thôi,để anh giúp cho!Anh cứ đến ăn uống và ở tạm nhà anh.Thi đại học xong,anh sẽ cho em tiền đi xe đò về quê.Chứ bây giờ,em không tiền,làm sao đón xe về qụê?Cho là sẽ có một xe đò nào đó tốt bụng cho em quá giang,về quê rồi quay trở lên Sài gòn chắc cũng tối mịt.Vả lại,mẹ em đang bệnh,biết em mất tiền,chắc mẹ em sẽ rầu lắm!
_ Nhà anh ở đâu lận?Em đến như vậy có làm phiền gia đình anh không?
_ Nhà anh ở gần đây.Nhà chỉ có 2 người,2 anh em thôi.Từ nhà anh đến trường Hùng Vương,chỗ em thi không xa lắm đâu.

Nghe anh ta thuyết phục một hồi,cuối cùng Hiếu cũng đồng ý theo anh ta về nhà.
Nhà anh ta ẩm thấp,nhỏ,nằm trong một hẻm sâu ngoằn nghèo.Trong nhà không có giường,chỉ có mấy chiếc chiếu.Một phòng tắm nhỏ,không có cửa nằm ở góc nhà.Phía trên có cái gác xếp để làm chỗ ngủ.Anh ta nhắc ghế mời Hiếu ngồi.Lúc này.Hiếu mới ngắm kỹ anh ta.Anh khoảng 26 tuổi to cao,vạm vỡ,nước da ngăm ngăm,tóc hớt ngắn nhìn rất đàn ông.Anh tự giới thiệu tên Phát,em anh tên Châu.Hai anh em sông chung với nhau,còn ba mẹ ở bên Tân Bình.Anh chạy xe ôm,còn Châu bán trái cây gần đó.Một lát nữa,Châu sẽ về nhà ăn cơm,nghỉ trưa một chút rồi đi bán tiếp cho đến tối.

Trò chuyện một lát, Châu,em anh Phát về.Nhìn anh Châu,Hiếu hết hồn.Đàn ông không ra đàn ông,đàn bà không ra đàn bà!Châu dáng người ốm nhách,nước da đen thui,tóc uốn quăn.Đã thế lại còn kẻ mắt,tô son,bước đi ỏng ẹo nhìn không giống ai!Nghe anh Phát giới thiệu Hiếu,Châu vội sáp đến trò chuyện hỏi thăm rối rít.Lát sau,Châu thúc giục Hiếu đi tắm rồi lên ăn cơm.Phòng tắm không có cửa,Hiếu lừng khừng có vẻ ngại ngùng.Phát bèn cười bảo rằng đàn ông không,việc chi phải ngại.Châu lại hối Hiếu tắm nhanh lên để còn ăn cơm.Cuối cùng,Hiếu cũng đành cởi hết quần áo ra bước vào phòng tắm.Trong lúc tắm,thấy Châu cứ nhìn chằm chằm vào cơ thể mình làm Hiếu mắc cỡ,đỏ cả mặt!



Được sửa bởi MotThoiBuonLau ngày Thu Nov 03, 2011 8:10 am; sửa lần 2.
avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:42 am


Tắm xong rồi,Hiếu mặc quần áo vào rồi ra ngồi ăn cơm với Châu và Phát.Bữa cơm rất đơn giản,chỉ có món ăn duy nhất là thịt kho hột vịt.Ăn cơm xong,Châu và Hiếu trải chiếu ra nằm nghỉ.Phát mang chén bát ra rửa.Trò chuyện được vài câu,Châu đã nhắm mắt ngủ khò.Hiếu cũng từ từ đi vào giấc ngủ.

Khi Hiếu tỉnh dậy,Châu đã đi bán,Phát đang chuẩn bị nấu cơm.Hiếu bèn lân la lại gần hỏi:
_ Chiều nay anh không chạy xe sao?
_ Chiều nay mệt nên nghỉ.
_ Món thịt kho hồi nãy anh nấu ngon lắm!
_ Châu nấu đó.Anh chỉ nấu cơm thôi.Đồ ăn Châu nấu.Anh chỉ hâm lại thôi.Hôm nào làm biếng quá thì mua đồ ăn ngoài chợ mang về.

Trò chuyện dăm ba câu,Hiếu bèn lên gác lấy cuốn sách toán ra xem lại .Tay cầm cuốn sách,mặt đăm chiêu suy nghĩ bâng quơ.Không biết bệnh tình của mẹ thế nào?Kì thi đại học lần này,đề thi dễ hay khó?Không biết mình có làm bài được không?....

Trời đã tối sầm.Châu đã về nhà tắm rửa.Ăn cơm xong,Hiếu vội lên gác để xem lại bài vở.Đang chăm chú ôn bài,bất ngờ có người ở đàng sau đưa hai tay ôm choàng lấy mình.Hiếu giật mình quay đầu lại nhìn.Trời đất!Châu đang trần truồng nhoẻn miệng cười.Nhìn Châu phát tởm quá đi!Dáng người ốm nhách,nước da đen thùi lùi,lại còn đánh phấn tô son nữa.Nhìn khiếp quá đi!Châu đưa tay sờ soạng cơ thể làm Hiếu lạnh cả người.Hiếu vội né mình sang một bên rồi hỏi:
_ Anh làm gì vậy?
_ Đâu có gì!Nhìn Hiếu ở trần,ngực hiếu trông đẹp quá đi!Hiếu dễ thướng lắm!

Vừa nói,Châu vừa xáp lại gần đưa tay sờ soạng ve vuốt.Hiếu hoảng hốt vội nói:
_ Đừng anh,em không thích thế.Anh đừng làm thế nữa.Kỳ lắm!
_ Có gì đâu mà kỳ! Ngoan đi em trai,ngoan đi rồi chi thương.
_ Không,không,em không thích thế đâu!

Lúc này,Phát đã bước lên gác và nói:

_ Ngoan đi Hiếu! Em ráng ngoan đi,chìu Châu một chút đi!Mọi việc rồi sẽ tốt đẹp hết cả mà.

Vừa nói xong,Phát đã nhào đến đè Hiếu xuống.Phát khỏe quá nên Hiếu chẳng vùng vẫy được gì.Châu bèn kéo tuột quần đùi Hiếu ra.Lúc này,trên mình Hiếu chỉ còn cái quần lót.Châu đưa tay sờ soạng,nắn bóp dương vật của Hiếu .Vừa vùng vẫy,Hiếu vừa nói:
_ Buông ra!Buông tôi ra!Các anh mau buông tôi ra!Tôi không thích mấy cái trò quái đản này.Nếu không buông,tôi la lên đó!

" Bốp!" Châu đã giang tay tát Hiếu và nói:

_ Đ.M,mày đã ăn cơm và ở nhà bà đây.Ăn đã đời bây giờ tính giở qủe hả?Bây giờ mày tính sao?Tính sao cho coi được đó mà tính.Tính mà coi không được là không xong với con này đâu!

Phát cũng tiếp lời:

_ Nhà này do Châu mướn.Mọi chi tiêu ăn uống đều do tiền của Châu bỏ ra.Em ráng ngoan đi,chìu theo ý Châu đi.Rồi mai mốt,anh sẽ chở,đưa đón em thi cử.Rồi Châu sẽ cho em tiền về quê.Còn như em vẫn cố chấp,phiền phức sẽ đến với em đó.

Nghe Phát nói,Hiếu buồn héo hắt.Bây giờ,nếu không đồng ý,chắc sẽ bị đuổi ra khỏi nhà.Tiền bạc đã mất hết rồi,mình sẽ ở đâu giữa đêm khuya?Còn vụ cơm nước nữa?Tiền đâu mà trả tiền cơm cho Châu?Còn như đồng ý thì...Nhìn Châu giống như một " thây ma " trông tởm quá.Thật kinh khiếp!Biết tính sao bây giờ?Suy nghĩ mãi chẳng được gì,Hiếu bèn nằm im.

Thấy Hiếu im lặng,Châu bèn đưa tay sờ soạng.Quần lót của Hiếu từ từ được cởi ra.Hiếu vẫn nằm im,không chút gì phản ứng.Ngắm nhìn Hiếu trần truồng,Châu chắt lưỡi: " Chà!Đẹp quá!Hấp dẫn quá!" Vừa chắt lưỡi,Châu vừa cúi xuống đưa lưỡi rê quanh khắp vùng hạ bộ của Hiếu.Một cảm giác lạ đã len lỏi trong mình.Châu lúc này như muốn nhai ngấu nghiến dương vật của Hiếu.Phát đã cởi đồ ra.Hiếu đã bắt đầu oằn oại.Nhìn Phát trần truồng ,Hiếu bỗng nhớ đến Thắng.Dáng người Phát to cao vạm vỡ,nuớc da ngăm ngăm trông cũng khá hấp dẫn.Phát và Thắng mỗi người đều có những nét đẹp riệng.Nhưng Hiếu vẫn thấy Thắng đẹp hơn Phát,hấp dẫn hơn Phát.Hiếu làm sao quên được hôm Thắng say rượu nằm mê man,Hiếu đã cởi hết quần áo của Thắng ra ngắm nhìn.Dáng người của Thắng lúc nào cũng in sâu trong tâm trí của Hiếu.Giá mà lúc này có Thắng nằm bên cạnh nhỉ?Không biết giờ này Thắng đang làm gì?Sao mà nhớ Thắng quá?


Trong khi Hiếu đang mãi nhớ về Thắng thì Châu đã cuồng nhiệt như muốn điên lên.Hùng hục đưa lưỡi lên xuống,Châu có vẻ như muốn ngấu nghiến cả thân xác của Hiếu.Lúc này Hiếu chỉ biết nhắm mắt chịu trận,mặc cho Châu muốn làm gì thì làm.Phát đã nằm tránh sang một bên.Dùng lưỡi quậy đã đời,Châu bắt đầu ngồi lên người Hiếu nhún.Dương vật của Hiếu đã nằm sâu vào trong hậu môn của Châu.Trong khi Châu đang đẩy đưa mông,nhún lên nhún xuống thì Phát đã đưa dương vật của mình vào miệng Hiếu.Mặc dù cố né nhưng cuối cùng Hiếu cũng đành phải ngậm dương vật của Phát.Vì chưa ngậm dương vật bao giờ nên Hiếu cứ ợ lên như muốn ói.Châu lúc này đã rên liên tục.Trong cơ thể Hiếu như có một luồng điện chạy.Và cuối cùng Hiếu cũng đã xuất tinh.Nhìn dương vật của Hiếu dính đầy tinh dịch,Châu cười khoái chí.Phát và Châu đã đổi chỗ cho nhau.Châu đưa dương vật của mình vào miệng Hiếu.Còn Phát thì banh hậu môn của Hiếu và nhét dương vật mình vào.Một cảm giác đau xé người,Hiếu thấy đau kinh khủng bật tiếng rên: " Đau quá anh ơi!Em đau quá đi!" Mặc cho Hiếu rên la,Phát Vẫn cứ nắc liên tục.Hiếu vừa rên vừa oằn oại.Ở phía trên,Châu vẫn cứ đưa dương vật của mình vào miệng Hiếu và nắc.Nước mắt Hiếu bắt đầu nhỏ giọt.Hiếu cảm thấy sao mình thật quá ngốc nghếch.Phải chi hồi sáng,lúc phát hiện bị mất tiền,đến năn nỉ mấy bác xe đò xin quá giang về quê thì giờ đâu phải thế này!Chỉ vì Phát nói quá ngọt ngào,chỉ vì quá tin tưởng vào Phát nên giờ thân xác Hiếu mới bị giày vò.Thôi thì mặc kệ.Tới đâu hay tới đó!Hiếu đành cam chịu,biết nói chi đây?
Cuối cùng thì Châu và Phát cũng đã xuất tinh.Khi tinh dịch Châu bắn vào miệng,Hiếu như muốn ói.Còn Phát cho tinh dịch bắn đầy hậu môn .Bỏ mặc Hiếu nằm rũ rượi trên gác xép,Châu và Phát xuống dưới tắm rửa.Lát sau,Hiếu mới xuống tắm.Đâu đó xong xuôi,Hiếu mặc quần áo vào rồi leo lên gác chuẩn bị đi ngủ thì Châu bảo:
_ Ở đây tối ngủ khỏi mặc quần áo cưng à!
Vừa nói,Châu vừa đến cởi hết quần áo Hiếu ra.Hiếu cũng mặc kệ,lăn vào góc mà ngủ.Phát đã nằm góc bên kia.Còn Châu lại nằm sát bên Hiếu,vừa ôm ấp,vừa sờ mó lung tung.Hiếu cảm thấy tởm tởm làm sao!Nhưng cũng đành chịu!Khuya lắm rồi!Biết đi đâu bây giờ?Thế là Hiếu đành nằm im mặc tình Châu muốn làm gì thì làm.

Vừa chợp mắt được một chút,Hiếu chợt giật mình thức giấc.Trời đã gần sáng.Hiếu nhìn thấy Châu đang ngậm dương vật của mình,nút lia nút lịa.Một cảm giác lâng lâng trong lòng.Dương vật của Hiếu đã cương cứng.Với cặp mắt đầy hoang dại,Châu đắm đuối nhìn Hiếu.Và cũng như hồi khuya,Châu bắt đầu nhún nhảy đung đưa trên mình Hiếu.Dương vật to cứng của Hiếu đã nằm sát vào trong hậu môn.Sự va chạm thể xác vừa mang lại cho Hiếu cảm giác một chút sung sướng,đồng thời nó cũng mang lại cho Hiếu một sự kinh tởm.Nhìn Châu lúc này,Hiếu càng thấy tởm.Phải chi là Thắng thì hay biết mấy!Hiếu chợt
nghĩ,nếu như mình được quan hệ ân ái với Thắng một lần thì sung sướng biết mấy!Thắng muốn gì,Hiếu sẵn sàng chìu hết.Biết bao giờ mới có cơ hội nhỉ?

Châu vừa nhún nhảy ,vừa đưa tay vọc lấy dương vật của mình .Một hồi Hiếu xuất tinh.Châu cũng xuất tinh luôn .Tinh dịch dính đầy trên bụng Hiếu.Châu cười nham nhở rồi bước xuống.Hiếu vẫn nằm đó với một tâm trạng thật chán chường.Còn ở góc kia,Phát vẫn ngủ say sưa.

Một đêm mất ngủ,Hiếu cảm thấy lừ đừ.Sáng nay Phát chở Hiếu đến địa điểm thi rồi chờ đón chở Hiếu về nhà.Hôm nay chưa thi,chủ yếu vào để nghe thầy giám thị phổ biến nội quy và dặn dò.Ngày mai mới thi.Môn thi đầu tiên sẽ là môn Toán,môn mà Hiếu ngán nhất trong ba môn Toán Lý Hóa.

Khi về đến nhà,Hiếu lăn ra ngủ như chết .Đến khi tỉnh dậy đã hơn 3 giờ chiều.Trong nhà lúc này chẳng còn ai.Cửa đã khóa bên ngoài.Châu đã đi bán,Phát chạy xe rồi.Xuống bếp lục cơm nguội,Hiếu thấy Phát còn chừa lại cho Hiếu một phần cơm ,con cá chiên và tô canh.Ăn xong,Hiếu đi nằm .Nghĩ đến buổi thi ngày mai,Hiếu lo quá!Sáng mai phải thi sớm ,không biết đêm nay có được ngủ yên không nữa?Hay lại bị Châu và Phát giày vò cả đêm?Tối qua mất ngủ rồi,không biết tối nay sẽ thế nào?Nếu đêm nay mà bị mất ngủ thì ngày mai làm sao thi?Mình phải làm gì bây giờ?Rời khỏi đây ư?Đi đâu bây giờ?Cửa ngoài đã khóa rồi,làm sao đi?Hàng ngàn câu hỏi đang xoay quanh,Hiếu càng suy nghĩ càng lo quá chừng!

(còn)

avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:42 am

Đang suy nghĩ vẩn vơ thì Phát về.Thấy Hiếu ngồi ủ rủ,Phát bèn hỏi:

_ Em sao thế? Muốn bệnh à?
_ Dạ...dạ...không có gì....Hiếu lí nhí trả lời
_ Không có gì mà sao ngồi ủ rủ thế?
_ Dạ,tại vì...tại vì.....
_ Tại vì sao?Có phải tại tối qua Châu sung sức quá làm em mất ngủ?
_ Dạ...dạ...anh Phát à,cho phép em nói điều này nhé!
_ Có điều gì thì em cứ nói đi!
_ Dạ...Sáng mai em thi đại học rồi.Bởi thế,em muốn xin anh với anh Châu là ......là.....
_ Em nói tiếp đi!
_ Em muốn xin là...tối nay,anh và anh Châu cho phép em được ngủ thẳng giấc.Đợi em thi xong rồi,anh và anh Châu muốn gì,em cũng đồng ý hết.
_ Được rồi! Anh thì chẳng có gì nhưng Châu thì....dấm lắm!Nó tên là Nguyễn Văn Châu nhưng lúc nào cũng tự xưng là Mỹ Châu.Đẻ lát nữa nó về,anh nói với nó cho.
_ Ủa,tại sao ảnh lại lấy tên là Mỹ Châu vậy?
_ Tại nó thích vậy đó.Em kêu nó bằng anh Châu ,nó không thích đâu.Em hãy kêu nó là chị Mỹ Châu.Nó dâm lắm.Thấy trai là tươm tướp như " mèo thấy mỡ" vậy đó.
_ Anh nhớ nói dùm em nghe.Tối nay em cần ngủ sớm,sáng mai em thi rồi.Anh nhớ nói giúp dùm em nhé!
_ Được rồi,em cứ yên tâm,anh sẽ nói cho.
_ Dạ,cám ơn anh nhiều lắm!

Đến tối thì Châu về.Cơm nước xong,Phát bèn nói với Châu:

_ Sáng mai thằng Hiếu thi đại học rồi,tối nay để yên cho nó ngủ.Đợi nó thi xong rồi ,lúc đó muốn gì thì muốn.
Châu quay mặt sang Hiếu hỏi:
_ Sáng mai Hiếu thi rồi hả?
_ Dạ,sáng mai em thi rồi>
_ Vậy thì lát nữa Hiếu chìu Mỹ Châu một tì thôi rồi ngủ.Được không Hiếu?
_ Dạ,sáng mai em phải thi sớm.Bởi thế cho nên .....cho nên.....
_ Thì có gì đâu.Cứ chìu Mỹ Châu một chút thôi mà.Có gì đâu!

Phát chen ngang vào:

_ Đã bảo là thằng nhỏ sáng mai đi thi,tối nay để yên cho nó ngủ.Nếu ham muốn quá thì làm với tui nè.Ham muốn chi mà ham muốn quá vậy?

Châu ngoe nguẩy:

_ Làm với anh hả?Hứ!Nhàm quá rồi!Làm với Hiếu hấp dẫn hơn.

Phát bực mình:

_ Thì cũng phải để Hiếu thi xong đã.Hiếu đã nói rồi,thi xong sẽ chìu hết mình.Được chưa?

Hiếu nhanh nhảu tiếp lời:

- Dạ,để em thi xong rồi,muốn gì em cũng sẽ chìu tất tần tật..

Nhìn Hiếu với cặp mắt dâm đãng,Châu cười toe toét

_ Hiếu nói thì nhớ phải giữ lấy lời đó.Thi cử xong thì phải.....Hì...hì...hì....
Nhớ đó!

_ Dạ,thi đại học xong em sẽ đáp ứng hết mình.
_ Vậy thì chị sẽ qua với anh Phát.Hiếu đi ngủ đi!Mà nè,khi ngủ,Hiếu nhớ không được mặc quần đó.
_ Dạ.

Thế là Hiếu đành phải cởi hết quần áo ra lăn vào góc kẹt mà ngủ.Trong khi đó,Châu và Phát đã hùng hục với nhau.Phát nằm trên,cứ nhấp nhô đẩy đưa lên xuống.Nằm dưới,Châu rên hừ hừ,mắt cứ ngắm nhìn Hiếu khỏa thân nằm ở góc phòng với vẻ thèm thuồng.

Sáng nay thi môn hóa là bữa thi cuối cùng rồi.Hôm qua thi toán với lý.Môn lý,phần lý thuyết ,Hiếu làm bài khá tốt.Riêng phần bài toán,Hiếu bỏ câu cuối bài số 4,mấy phần kia làm cũng tạm được.Còn môn toán,Hiếu chỉ làm tốt phần khảo sát hàm số,bài bất đẳng thức bỏ,còn mấy phần kia Hiếu làm lung tung .Không biết hôm nay môn hóa sẽ thi như thế nào nữa? Lo quá đi !Cũng nhờ có Phát mà hai buổi tối nay ,Hiếu mới được ngủ ngon giấc,sáng mới có tinh thần thoải mái làm bài thi.Sau mấy lần trò chuyện với Phát,Hiếu mới rõ Châu và Phát không phải là hai anh em.Phát vốn là một thanh niên không nghề nghiệp.Nhờ có ngoại hình,Phát mới được Châu để ý đến.Thế là Châu và Phát sống chung với nhau.Châu mướn nhà,mua xe cho Phát chạy xe ôm.Tuy có Phát rồi nhưng thỉnh thoảng Châu vẫn nhờ Phát đi kiếm trai.Bởi thế,khi Phát đưa Hiếu về nhà,Châu mừng húm.Nếu không có Phát cản ngăn,chắc mấy đêm nay Hiếu sẽ nhử tử với Châu.Nếu thế,sáng chắc khỏi làm bài thi quá!

Đề thi hóa cũng không khó.Hiếu cứ từ từ thong thả làm bài.Sau khi nộp bài,Hiếu lê bước ra ngoài.Thi xong rồi,Hiếu cứ lang thang dưới sân trường,chẳng muốn về chút nào.Nếu về,tối nay,chắc Hiếu sẽ nhừ tử với Châu quá!Phải chi với Phát,Hiếu sẽ đáp ứng .Còn đằng này với Châu thì Hiếu oải vô cùng!Nhớ lại cảnh bị Châu nằm đè lên mình trong đêm đầu tiên,Hiếu có cảm tưởng như mình đang nằm dưới một "xác chết cao nguyên".Càng nghĩ tới Châu,Hiếu càng cảm thấy hãi hùng.Chao ôi! Nếu về thì......Mà không về thì đi đâu bây giờ?Trong túi không tiền,biết tính sao đây?Tính tới tính lui,tính hoài cũng chẳng ra cách.Một bóng áo trắng đi ngang.Thì ra đó chính là thầy giám thị,thầy gác thi phòng Hiếu .Trong đầu chợt thoáng nhanh ra một ý nghĩ,Hiếu vội chạy đến bên thầy:

_ Dạ,thưa thầy.

_ Có chuyện chi vậy em?

_ Dạ ,thưa thầy!Có việc này.....có việc ....này....

_ Có chuyện gì,em cứ nói đi !

_ Dạ,có chuyện này,em xin phép được nhờ thầy chút ạ!Dạ,thưa thầy,em cùng đường rồi.Vì thế,em mới đến làm phiền thầy.Mong thầy giúp em với!

_ Chuyện gì vậy em?Qua nay,mỗi lần nộp bài thi,thầy đều thấy em có vẻ mặt buồn buồn.Em làm bài không được à?

_ Dạ,thưa ,không phải thế đâu ạ! Mà xin phép thầy cho em nói.Dạ...em ..em...đã bị mất tiền.Hiện nay,em ...em không có tiền về quê.Dạ...dạ....mong thầy...mong thầy....giúp....giúp... giúp em ạ!

_ Vậy à? Đầu đuôi câu chuyện thế nào?Em có thể kể rõ cho thầy nghe ,được không vậy?

Thế là ,Hiếu kể rõ mọi chuyện cho thầy nghe.Từ lúc ba chở mẹ đi bệnh viện,Hiếu lên Sài gòn một mình bị mất bóp tiền ở bến xe sau đó gặp Phát.Hiếu cũng mạnh dạn kể rõ việc Châu và Phát,nguyên nhân Hiếu không dám trở về nhà Châu.Nghe rõ mọi chuyện,thầy bèn hỏi:

_ Quần áo của em còn để ở nhà Châu?

_ Dạ,quần áo em còn để ở nhà Châu.Giờ này chắc anh Phát đang chờ em trước cổng trường.Nhưng em không dám về với anh Phát đâu.Em sợ lắm ạ!Riêng giấy tờ,em vẫn luôn mang theo mình.

_ Thôi được rồi.Giờ thầy tính thế này.Thầy sẽ chở em đi ăn.Thi xong chắc đói bụng rồi chứ? Sau đó,thầy chở em ra bến xe,cho em ít tiền để em về quê.

_ Dạ....dạ....em cám ơn thầy lắm....em cám ơn thầy nhiều ...nhiều lắm!

Thế là Hiếu theo thầy lấy xe ra về.Ngồi sau lưng thầy,Hiếu cảm thấy một niềm vui vô hình nào đó đang lâng lâng trong lòng.Bóng Phát đang ngồi trên xe chờ đợi đã khuất xa xa.Hình ảnh quê nhà đang hiện lên trong tâm trí của Hiếu.Không biết bệnh tình của mẹ ra sao?Ba có vất vả lắm không?Còn Thắng nữa! Không hiểu tại sao lúc nào Hiếu cũng nhớ đến Thắng nhỉ?

( còn)

Về quê đã được mấy hôm rồi,Hiếu mới thấy nhẹ nhõm cả người.Nhớ đến Châu,Hiếu cảm thấy nổi da gà.Cũng nhờ hôm thi hóa xong,Hiếu đánh liều chạy đến nhờ thầy giúp đỡ.Thế là Hiếu thoát nạn,không phải chịu để cho Châu giày vò thân xác nữa.Lúc mới về,ba mừng quýnh.Khi ba gọi phone ,nghe bác Minh nói Hiếu không đến ,ba lo lắng vô cùng.Bởi thế,khi Hiếu mới bước chân vào nhà,ba đã hỏi rối rít.Hiếu đâu dám kể hết sự thật cho ba nghe,đành nói dối là ở bến xe,vô tình gặp thằng bạn nên Hiếu đã ở đậu nhà người bà con của thằng bạn.Vì lo lắng cho mẹ nên ba cũng chẳng hỏi han chi nhiều.Mẹ cũng đã xuất viện .Bác sĩ bảo mẹ đau dạ dày nên cần phải nghỉ ngơi nhiều.

Chiều nay,sau khi xong việc nhà,Hiếu lại ngồi thẫn thờ ra đó.Tự nhiên Hiếu lại nhớ đến Thắng.Không hiểu sao lúc nào cũng nghĩ về Thắng.Không biết bao giờ Hiếu mới được ân ái cùng Thắng.Nhớ đến cảnh quan hệ xác thịt ở nhà Châu,Hiếu cứ thầm mong được cùng Thắng.....Mấy ngày nay,Hiếu ít khi gặp Thắng.Hôm bữa gặp,hỏi thăm,Hiếu mới biết vừa rồi đi thi,Thắng làm bài không được tốt lắm.Thắng bảo chắc chắn là rớt rồi.Phen này ,Thắng sẽ ở nhà làm vườn với ba mẹ.Ngày mai,Hiếu sẽ qua nhà Thắng mới được.Chứ không gặp,nhớ quá,chịu sao nổi? Đang suy nghĩ về Thắng,Hiếu chợt nhớ đến thầy Liêm,người thầy đã gác thi phòng Hiếu.Hôm đó,thầy đã chở Hiếu đi ăn,Sau đó chở ra bến xe,thầy cho Hiếu 100.000 VND để Hiều về quê.Tuy tiếp xúc chưa được nhiều nhưng không hiểu sao,Hiếu lại có một ấn tượng rất sâu đậm về thầy.Thầy Liêm tương đối cao,theo Hiếu đoán chắc khoảng 1m73,nước da trắng trẻo,khuôn mặt sáng sủa.Tuổi thầy chắc khoảng 27,28 gì đó.Nói chung nhìn thầy khá đẹp trai.Chỉ tiếc là thầy ốm quá.Hiếu nghĩ chắc thầy không chơi thể thao nên mới có vóc dáng thư sinh như vậy. Nếu so với Thắng,thầy nhìn có vẻ sáng sủa hơn.Nhưng Thắng có vóc dáng vạm vỡ kiểu con trai đồng quê nên nhìn Thắng đẹp trai hơn.Nghĩ tới đây,Hiếu chợt mỉm cười: " Ơ hay,tại sao mình lại mang thầy Liêm ra so sánh với Thắng nhỉ?Rõ là vớ vẩn!"

Hôm nay.Thắng qua nhà rủ Hiếu tối nay qua nhà Thắng.Chả là,gia đình Thắng phải về Sa Đéc ăn đám cưới.Chỉ còn mỗi mình Thắng ở nhà.Vì thế.Thắng rủ Hiếu tối nay qua ngủ chung .Nghe thế,Hiếu mừng thầm trong bụng.Nghỉ tới đêm nay sẽ......Hiếu cảm thấy thật khoan khoái trong lòng.Nhưng không biết Thắng có đồng ý để Hiếu ......?Làm sao để Thắng đồng ý?Mình phải làm gì đây?Trong đầu Hiếu lúc này chất chứá bao điều toan tính.....

Cơm chiều xong,Hiếu xin phép ba mẹ qua nhà Thắng.Vì đã dự tính trước nên Hiếu mang theo chai rượu mà chú Sáu đã cho ba hồi tháng trước.Đến nơi,cửa không đóng,Hiếu đi thẳng vào nhà.Thắng đang xem ti vi.Lúc này,vì ở nhà nên Thắng ở trần,chỉ mặc quần đùi.Nhìn vai u,cơ bắp nở nang của Thắng,trong lòng Hiếu bỗng cảm thấy rạo rực.Mang chai rượu ra đặt trên bàn,Hiếu đề nghị nhậu.Thắng bèn xuống bếp và dọn đồ ăn lên.Mồi nhậu là miếng khô chiên,dĩa thịt kho và chục chiếc nem.Vừa nhâm nhi lai rai,hai đứa vừa trò chuyện ,vừa xem ti vi.Rượu vào lời ra,biết bao chuyện được lôi ra hết.Từ chuyện trường lớp,chuyện bạn bè,chuyện hàng xóm,chuyện giới tính......và kể cả những chuyện bậy bạ đều được tuôn ra tuốt tuồn tuột.Lát sau,Thắng đã quỵ.Hiếu dìu Thắng vào giường.Nhìn Thắng say rượu nằm thẳng cẳng,Hiếu mỉm cười khoái chí.Ra đóng hết cửa lại,Hiếu bắt đầu đưa tay ve vuốt bộ ngực của Thắng.Bộ ngực này đã từng làm Hiếu thẫn thờ.Ve vuốt đã đời,từ từ Hiếu đưa tay cởi quần đùi của Thắng .Một chiếc quần lót be bé màu xám không che hết được đám lông đen rậm rạp.Vuốt nhẹ mấy sợi lông,Hiếu cảm thấy khoan khoái vồ cùng.Thắng vẫn say giấc ngủ.Úp mặt lên bụng Thắng,Hiếu cảm thấy một dòng rạo rực đang lan tỏa trong cơ thể.Cuối cùng thì chiếc quần lót đã cời ra.Nhìn Thắng khỏa thân nằm ngủ,Hiếu cảm thấy một cảm giác thèm muốn đang dâng trào.Không kềm được nữa,Hiếu cúi xuống ngậm dương vật của Thắng nút say sưa.Quần áo đã cởi ra hết,Hiếu lúc này trần truồng đang hùng hục ngậm bú dương vật của Thắng.Nhớ lại cảnh ở nhà Châu,Hiếu ước chi Thắng cũng hùng hục như Châu và Phát.Ngậm nút một hồi,dòng tinh dịch từ trong người Thắng vọt bắn ra.Lấy khăn lau sạch,Hiếu nằm lên người Thắng và thò tay xuống tự sục cho mình.Cảm giấc khoan khoái dâng trào,Hiếu đã xuất tinh.Lau chùi sạch sẽ,Hiếu leo lên nằm ôm Thắng ngủ.

Giữa đêm giật mình tỉnh giấc,thấy Hiếu đang nằm ngủ ôm mình,cả hai đều trần truồng,Thắng ngơ ngác chẳng hiểu vì sao.Sau một hồi,Thắng lờ mờ đoán ra sự việc.Mặc đồ vào,Thắng lôi Hiếu dậy

_ Hiếu! Hiếu ! Dậy đi Hiếu!

_ Chuyện gì vậy?

_ Tao muốn hỏi mày,đã xảy ra chuyện gì?Tại sao tao và mày lại trần truồng? Mày nói đi! Mày đã làm gì?

Nghe Thắng hỏi với giọng gắt gỏng,Hiếu hoảng hồn.Mau lẹ mặc đồ,Hiếu trả lời lí nhí:

_ Ơ...ơ...đâu có chuyện gì đâu!

_ Chuyện gì đã xảy ra? Mày nói đi!Nói !

_ Ơ ...thì....thì.....

_ Có phải mày đã cởi đồ tao ra?Phải vậy không?

_ Thì...thì...thì...

_ Tại sao mày làm vậy? Nói mau!Nói !

_ Thắng à,từ từ để Hiếu nói.

_ Thì mày nói đi.Nói !

_ Thì Hiếu thích Thắng,Hiếu rất muốn gần gũi với Thắng.Vì thế nên Hiếu đã...đã....

_ Tao với mày đều là con trai mà.Tại sao mày làm thế?

_ Mình cũng không biết nữa.Không hiểu sao,lúc nào Hiếu cũng nhớ đến Thắng,lúc nào Hiếu cũng muốn được gần bên Thắng,được nằm ôm Thắng,được ngắm nhìn Thắng.

_ Mày điên rồi à? Mày là gay?

_ Hiếu nói thật lòng,Hiếu thương Thắng lắm.Lúc nào Hiếu cũng muốn...

_ Thật là kinh tởm !Tao kinh tởm mày quá đi!Từ nay mày tránh xa tao ra.Tao không muốn có thằng bạn là gay như mày.

_ Thắng ơi! Đừng vậy mà Thắng!

_ Không nói nhiều! Trời sáng mày rời khỏi nhà tao ngay.Từ nay.tao cấm mày không được lại gần tao.Bây giờ mày ngủ đây.Tao ra ngủ ngoài kia.Cấm mày bén mảng đến gần.

_ Thắng ơi!Xa Thắng Hiếu chịu không nổi đâu.

Mặc cho Hiếu hết lời năn nỉ,Thắng vẫn cương quyết ra ngủ phòng ngoài.Đến khi trời sáng,Thắng đuổi Hiếu ra khỏi nhà thật quyết liệt.Mang tâm trạng u sầu ,bước chân ra về,Hiếu như người mất hồn.Không lẽ từ đây mình không còn được gặp Thắng nữa?Mất Thắng rồi sao?Bao câu hỏi nặng trĩu trong đầu,Hiếu không biết phải làm gì đây?


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:45 am

Sáng nay thi môn hóa là bữa thi cuối cùng rồi.Hôm qua thi toán với lý.Môn lý,phần lý thuyết ,Hiếu làm bài khá tốt.Riêng phần bài toán,Hiếu bỏ câu cuối bài số 4,mấy phần kia làm cũng tạm được.Còn môn toán,Hiếu chỉ làm tốt phần khảo sát hàm số,bài bất đẳng thức bỏ,còn mấy phần kia Hiếu làm lung tung .Không biết hôm nay môn hóa sẽ thi như thế nào nữa? Lo quá đi !Cũng nhờ có Phát mà hai buổi tối nay ,Hiếu mới được ngủ ngon giấc,sáng mới có tinh thần thoải mái làm bài thi.Sau mấy lần trò chuyện với Phát,Hiếu mới rõ Châu và Phát không phải là hai anh em.Phát vốn là một thanh niên không nghề nghiệp.Nhờ có ngoại hình,Phát mới được Châu để ý đến.Thế là Châu và Phát sống chung với nhau.Châu mướn nhà,mua xe cho Phát chạy xe ôm.Tuy có Phát rồi nhưng thỉnh thoảng Châu vẫn nhờ Phát đi kiếm trai.Bởi thế,khi Phát đưa Hiếu về nhà,Châu mừng húm.Nếu không có Phát cản ngăn,chắc mấy đêm nay Hiếu sẽ nhử tử với Châu.Nếu thế,sáng chắc khỏi làm bài thi quá!

Đề thi hóa cũng không khó.Hiếu cứ từ từ thong thả làm bài.Sau khi nộp bài,Hiếu lê bước ra ngoài.Thi xong rồi,Hiếu cứ lang thang dưới sân trường,chẳng muốn về chút nào.Nếu về,tối nay,chắc Hiếu sẽ nhừ tử với Châu quá!Phải chi với Phát,Hiếu sẽ đáp ứng .Còn đằng này với Châu thì Hiếu oải vô cùng!Nhớ lại cảnh bị Châu nằm đè lên mình trong đêm đầu tiên,Hiếu có cảm tưởng như mình đang nằm dưới một "xác chết cao nguyên".Càng nghĩ tới Châu,Hiếu càng cảm thấy hãi hùng.Chao ôi! Nếu về thì......Mà không về thì đi đâu bây giờ?Trong túi không tiền,biết tính sao đây?Tính tới tính lui,tính hoài cũng chẳng ra cách.Một bóng áo trắng đi ngang.Thì ra đó chính là thầy giám thị,thầy gác thi phòng Hiếu .Trong đầu chợt thoáng nhanh ra một ý nghĩ,Hiếu vội chạy đến bên thầy:

_ Dạ,thưa thầy.

_ Có chuyện chi vậy em?

_ Dạ ,thưa thầy!Có việc này.....có việc ....này....

_ Có chuyện gì,em cứ nói đi !

_ Dạ,có chuyện này,em xin phép được nhờ thầy chút ạ!Dạ,thưa thầy,em cùng đường rồi.Vì thế,em mới đến làm phiền thầy.Mong thầy giúp em với!

_ Chuyện gì vậy em?Qua nay,mỗi lần nộp bài thi,thầy đều thấy em có vẻ mặt buồn buồn.Em làm bài không được à?

_ Dạ,thưa ,không phải thế đâu ạ! Mà xin phép thầy cho em nói.Dạ...em ..em...đã bị mất tiền.Hiện nay,em ...em không có tiền về quê.Dạ...dạ....mong thầy...mong thầy....giúp....giúp... giúp em ạ!

_ Vậy à? Đầu đuôi câu chuyện thế nào?Em có thể kể rõ cho thầy nghe ,được không vậy?

Thế là ,Hiếu kể rõ mọi chuyện cho thầy nghe.Từ lúc ba chở mẹ đi bệnh viện,Hiếu lên Sài gòn một mình bị mất bóp tiền ở bến xe sau đó gặp Phát.Hiếu cũng mạnh dạn kể rõ việc Châu và Phát,nguyên nhân Hiếu không dám trở về nhà Châu.Nghe rõ mọi chuyện,thầy bèn hỏi:

_ Quần áo của em còn để ở nhà Châu?

_ Dạ,quần áo em còn để ở nhà Châu.Giờ này chắc anh Phát đang chờ em trước cổng trường.Nhưng em không dám về với anh Phát đâu.Em sợ lắm ạ!Riêng giấy tờ,em vẫn luôn mang theo mình.

_ Thôi được rồi.Giờ thầy tính thế này.Thầy sẽ chở em đi ăn.Thi xong chắc đói bụng rồi chứ? Sau đó,thầy chở em ra bến xe,cho em ít tiền để em về quê.

_ Dạ....dạ....em cám ơn thầy lắm....em cám ơn thầy nhiều ...nhiều lắm!

Thế là Hiếu theo thầy lấy xe ra về.Ngồi sau lưng thầy,Hiếu cảm thấy một niềm vui vô hình nào đó đang lâng lâng trong lòng.Bóng Phát đang ngồi trên xe chờ đợi đã khuất xa xa.Hình ảnh quê nhà đang hiện lên trong tâm trí của Hiếu.Không biết bệnh tình của mẹ ra sao?Ba có vất vả lắm không?Còn Thắng nữa! Không hiểu tại sao lúc nào Hiếu cũng nhớ đến Thắng nhỉ?

( còn)

Về quê đã được mấy hôm rồi,Hiếu mới thấy nhẹ nhõm cả người.Nhớ đến Châu,Hiếu cảm thấy nổi da gà.Cũng nhờ hôm thi hóa xong,Hiếu đánh liều chạy đến nhờ thầy giúp đỡ.Thế là Hiếu thoát nạn,không phải chịu để cho Châu giày vò thân xác nữa.Lúc mới về,ba mừng quýnh.Khi ba gọi phone ,nghe bác Minh nói Hiếu không đến ,ba lo lắng vô cùng.Bởi thế,khi Hiếu mới bước chân vào nhà,ba đã hỏi rối rít.Hiếu đâu dám kể hết sự thật cho ba nghe,đành nói dối là ở bến xe,vô tình gặp thằng bạn nên Hiếu đã ở đậu nhà người bà con của thằng bạn.Vì lo lắng cho mẹ nên ba cũng chẳng hỏi han chi nhiều.Mẹ cũng đã xuất viện .Bác sĩ bảo mẹ đau dạ dày nên cần phải nghỉ ngơi nhiều.

Chiều nay,sau khi xong việc nhà,Hiếu lại ngồi thẫn thờ ra đó.Tự nhiên Hiếu lại nhớ đến Thắng.Không hiểu sao lúc nào cũng nghĩ về Thắng.Không biết bao giờ Hiếu mới được ân ái cùng Thắng.Nhớ đến cảnh quan hệ xác thịt ở nhà Châu,Hiếu cứ thầm mong được cùng Thắng.....Mấy ngày nay,Hiếu ít khi gặp Thắng.Hôm bữa gặp,hỏi thăm,Hiếu mới biết vừa rồi đi thi,Thắng làm bài không được tốt lắm.Thắng bảo chắc chắn là rớt rồi.Phen này ,Thắng sẽ ở nhà làm vườn với ba mẹ.Ngày mai,Hiếu sẽ qua nhà Thắng mới được.Chứ không gặp,nhớ quá,chịu sao nổi? Đang suy nghĩ về Thắng,Hiếu chợt nhớ đến thầy Liêm,người thầy đã gác thi phòng Hiếu.Hôm đó,thầy đã chở Hiếu đi ăn,Sau đó chở ra bến xe,thầy cho Hiếu 100.000 VND để Hiều về quê.Tuy tiếp xúc chưa được nhiều nhưng không hiểu sao,Hiếu lại có một ấn tượng rất sâu đậm về thầy.Thầy Liêm tương đối cao,theo Hiếu đoán chắc khoảng 1m73,nước da trắng trẻo,khuôn mặt sáng sủa.Tuổi thầy chắc khoảng 27,28 gì đó.Nói chung nhìn thầy khá đẹp trai.Chỉ tiếc là thầy ốm quá.Hiếu nghĩ chắc thầy không chơi thể thao nên mới có vóc dáng thư sinh như vậy. Nếu so với Thắng,thầy nhìn có vẻ sáng sủa hơn.Nhưng Thắng có vóc dáng vạm vỡ kiểu con trai đồng quê nên nhìn Thắng đẹp trai hơn.Nghĩ tới đây,Hiếu chợt mỉm cười: " Ơ hay,tại sao mình lại mang thầy Liêm ra so sánh với Thắng nhỉ?Rõ là vớ vẩn!"

Hôm nay.Thắng qua nhà rủ Hiếu tối nay qua nhà Thắng.Chả là,gia đình Thắng phải về Sa Đéc ăn đám cưới.Chỉ còn mỗi mình Thắng ở nhà.Vì thế.Thắng rủ Hiếu tối nay qua ngủ chung .Nghe thế,Hiếu mừng thầm trong bụng.Nghỉ tới đêm nay sẽ......Hiếu cảm thấy thật khoan khoái trong lòng.Nhưng không biết Thắng có đồng ý để Hiếu ......?Làm sao để Thắng đồng ý?Mình phải làm gì đây?Trong đầu Hiếu lúc này chất chứá bao điều toan tính.....

Cơm chiều xong,Hiếu xin phép ba mẹ qua nhà Thắng.Vì đã dự tính trước nên Hiếu mang theo chai rượu mà chú Sáu đã cho ba hồi tháng trước.Đến nơi,cửa không đóng,Hiếu đi thẳng vào nhà.Thắng đang xem ti vi.Lúc này,vì ở nhà nên Thắng ở trần,chỉ mặc quần đùi.Nhìn vai u,cơ bắp nở nang của Thắng,trong lòng Hiếu bỗng cảm thấy rạo rực.Mang chai rượu ra đặt trên bàn,Hiếu đề nghị nhậu.Thắng bèn xuống bếp và dọn đồ ăn lên.Mồi nhậu là miếng khô chiên,dĩa thịt kho và chục chiếc nem.Vừa nhâm nhi lai rai,hai đứa vừa trò chuyện ,vừa xem ti vi.Rượu vào lời ra,biết bao chuyện được lôi ra hết.Từ chuyện trường lớp,chuyện bạn bè,chuyện hàng xóm,chuyện giới tính......và kể cả những chuyện bậy bạ đều được tuôn ra tuốt tuồn tuột.Lát sau,Thắng đã quỵ.Hiếu dìu Thắng vào giường.Nhìn Thắng say rượu nằm thẳng cẳng,Hiếu mỉm cười khoái chí.Ra đóng hết cửa lại,Hiếu bắt đầu đưa tay ve vuốt bộ ngực của Thắng.Bộ ngực này đã từng làm Hiếu thẫn thờ.Ve vuốt đã đời,từ từ Hiếu đưa tay cởi quần đùi của Thắng .Một chiếc quần lót be bé màu xám không che hết được đám lông đen rậm rạp.Vuốt nhẹ mấy sợi lông,Hiếu cảm thấy khoan khoái vồ cùng.Thắng vẫn say giấc ngủ.Úp mặt lên bụng Thắng,Hiếu cảm thấy một dòng rạo rực đang lan tỏa trong cơ thể.Cuối cùng thì chiếc quần lót đã cời ra.Nhìn Thắng khỏa thân nằm ngủ,Hiếu cảm thấy một cảm giác thèm muốn đang dâng trào.Không kềm được nữa,Hiếu cúi xuống ngậm dương vật của Thắng nút say sưa.Quần áo đã cởi ra hết,Hiếu lúc này trần truồng đang hùng hục ngậm bú dương vật của Thắng.Nhớ lại cảnh ở nhà Châu,Hiếu ước chi Thắng cũng hùng hục như Châu và Phát.Ngậm nút một hồi,dòng tinh dịch từ trong người Thắng vọt bắn ra.Lấy khăn lau sạch,Hiếu nằm lên người Thắng và thò tay xuống tự sục cho mình.Cảm giấc khoan khoái dâng trào,Hiếu đã xuất tinh.Lau chùi sạch sẽ,Hiếu leo lên nằm ôm Thắng ngủ.

Giữa đêm giật mình tỉnh giấc,thấy Hiếu đang nằm ngủ ôm mình,cả hai đều trần truồng,Thắng ngơ ngác chẳng hiểu vì sao.Sau một hồi,Thắng lờ mờ đoán ra sự việc.Mặc đồ vào,Thắng lôi Hiếu dậy

_ Hiếu! Hiếu ! Dậy đi Hiếu!

_ Chuyện gì vậy?

_ Tao muốn hỏi mày,đã xảy ra chuyện gì?Tại sao tao và mày lại trần truồng? Mày nói đi! Mày đã làm gì?

Nghe Thắng hỏi với giọng gắt gỏng,Hiếu hoảng hồn.Mau lẹ mặc đồ,Hiếu trả lời lí nhí:

_ Ơ...ơ...đâu có chuyện gì đâu!

_ Chuyện gì đã xảy ra? Mày nói đi!Nói !

_ Ơ ...thì....thì.....

_ Có phải mày đã cởi đồ tao ra?Phải vậy không?

_ Thì...thì...thì...

_ Tại sao mày làm vậy? Nói mau!Nói !

_ Thắng à,từ từ để Hiếu nói.

_ Thì mày nói đi.Nói !

_ Thì Hiếu thích Thắng,Hiếu rất muốn gần gũi với Thắng.Vì thế nên Hiếu đã...đã....

_ Tao với mày đều là con trai mà.Tại sao mày làm thế?

_ Mình cũng không biết nữa.Không hiểu sao,lúc nào Hiếu cũng nhớ đến Thắng,lúc nào Hiếu cũng muốn được gần bên Thắng,được nằm ôm Thắng,được ngắm nhìn Thắng.

_ Mày điên rồi à? Mày là gay?

_ Hiếu nói thật lòng,Hiếu thương Thắng lắm.Lúc nào Hiếu cũng muốn...

_ Thật là kinh tởm !Tao kinh tởm mày quá đi!Từ nay mày tránh xa tao ra.Tao không muốn có thằng bạn là gay như mày.

_ Thắng ơi! Đừng vậy mà Thắng!

_ Không nói nhiều! Trời sáng mày rời khỏi nhà tao ngay.Từ nay.tao cấm mày không được lại gần tao.Bây giờ mày ngủ đây.Tao ra ngủ ngoài kia.Cấm mày bén mảng đến gần.

_ Thắng ơi!Xa Thắng Hiếu chịu không nổi đâu.

Mặc cho Hiếu hết lời năn nỉ,Thắng vẫn cương quyết ra ngủ phòng ngoài.Đến khi trời sáng,Thắng đuổi Hiếu ra khỏi nhà thật quyết liệt.Mang tâm trạng u sầu ,bước chân ra về,Hiếu như người mất hồn.Không lẽ từ đây mình không còn được gặp Thắng nữa?Mất Thắng rồi sao?Bao câu hỏi nặng trĩu trong đầu,Hiếu không biết phải làm gì đây?

Sau nhiều lần hỏi thăm bạn bè ,cuối cùng Hiếu cũng tìm được chỗ trọ ở đường Tô Hiến Thành quận 10.Nơi Hiếu ở là một phòng trên gác cùng với 5 người nữa.Chỗ này tương đối rẻ.Nhưng đúng là : Tiền nào của nấy! Nhà này quá cũ kỹ,xập xệ.Gia đình chủ nhà gồm 2 vợ chồng anh Đạt cùng với 2 đứa con gái. Anh Đạt làm công nhân.Chị Huệ,vợ anh bán bún riêu đầu hẻm.Đứa lớn của anh chị tên Hà học lớp 7,đứa nhỏ tên Hồng học lớp 4.Gia đình anh Đạt thì ở tầng trệt.Trên gác chỉ có một phòng ọp ẹp cho sinh viên mướn.Phòng tuy nhỏ nhưng vì sinh viên đứa nào đứa nấy đồ đạc gọn gàng ( chỉ có một va li và một ba lô ) nên 6 người ở cũng không chật chội lắm.Phòng này Hiếu ở chung với 2 thằng bạn cùng lớp đại học là Hải Đăng ,Gia Bảo .Còn 3 người kia cùng quê với Hải Đăng là Anh Khoa,Văn Hậu và Tiến Dư .Anh Khoa và Văn Hậu học bên đại học mở bán công.Tiến Dư vì rớt đại học nên lên Sài Gòn luyện thi để năm sau thi lại.Sáu đứa ở chung với nhau cũng vui vẻ.Buổi tối ngủ không gài cửa sổ nên gió mát lắm.Nhưng còn buổi trưa thì nóng kinh khủng. Nhiếu bữa nằm ngủ trưa trên gác,Hiếu có cảm tưởng như mình đang nằm trong phòng tắm hơi.

Mới dọn về đây chưa được bao lâu,Hiếu đã gặp phải chuyện xui rồi.Hiếu bị mất xe,mất chiếc xe đạp ba mới mua cho.Chẳng là,buổi trưa hôm đó,sau khi đi học về,Hiếu để xe ngoài sân,tính chạy lên gác lấy cuốn truyện để mang đi trả cho thằng bạn.Ai dè ở trên gác gặp Hải Đăng hỏi chuyện.Mãi lo trò chuyện đến khi đi xuống thì....xe đạp đã biến mất.Hiếu như choáng váng cả mặt mày.Về quê xin tiền mua xe khác,ba đã la cho một trận.Đúng là cái đất Sài Gòn này sao mà quá phức tạp !

Thấy nhiều người đi dạy kèm,Hiếu cũng bắt chước,muốn tìm chỗ dạy kèm để kiếm thêm thu nhập.Lần đầu,Hiếu qua một trung tâm gia sư ở gần chỗ trọ để kiếm lớp dạy kèm.Sau khi đóng lệ phí,Hiếu được giới thiệu một chỗ dạy bên quận tư.Lọc cọc đạp xe mệt đừ,đến khi tìm được đúng địa chỉ thì...cô chủ nhà báo :" Đã có người dạy rồi".Lọc cọc đạp xe về,trung tâm giới thiệu cho địa chỉ thứ hai ở bên đường Lạc Long Quân .Đạp xe mệt đừ nhưng tìm hoài không ra địa chỉ,Hiếu bơ phờ cả người.Về lại trung tâm xin địa chỉ khác,Hiếu đã bị chửi : " Đồ ngu! Có cái địa chỉ tìm cũng không ra!"Nhưng nhờ Hiếu cố năn nỉ cuối cùng cũng có địa chỉ thứ ba,một chỗ dạy bên quận Phú Nhuận.

Lần này có lẽ Hiếu gặp may nên sau khi đưa giấy giới thiệu ra,Hiếu được chị chủ nhà đồng ý ngay.Hiếu phải dạy cho thằng bé lớp 6 toàn bộ các môn.Vì thế,tối nào Hiếu cũng phải đến dạy.Nhưng chị chủ nhà có ra điều kiện: Học thử 1 tuần.Nếu được ,Hiếu sẽ dạy tiếp.Còn không thì.....

Hai buổi đầu dạy suông sẻ nhưng đến buổi thứ ba thì.....Hiếu vừa đến thì chủ nhà đã lên tiếng:

- Em ơi! Xin lỗi em nhé!Thằng bé nói em dạy không hiểu.Nó không muốn học với em nữa.Vậy em khỏi phải đến đây.Mong em thông cảm nhé!

Lòng buồn thất thểu đạp xe về,Hiếu chẳng thiết tha ăn uống gì nữa.Hôm sau,trở lại trung tâm gia sư,Hiếu phải đóng lệ phí mới.Nhưng lần này thì khốn nạn thật!Tới lui cả ba lần,tìm kiếm địa chỉ mệt đừ nhưng lần nào cũng được một câu nói như nhau: " Đã có người dạy rồi ".Trở về trung tâm gia sư xin lại tiền lệ phí,Hiếu được hẹn 3 ngày sau. Đến ngày hẹn,trung tâm gia sư đã biến mất.Nhiều bạn sinh viên cũng như Hiếu đều ngỡ ngàng không biết nói gì.Bà chủ nhà cho hay,trung tâm gia sư đã dọn đi rồi.Vậy là Hiếu cùng với một số bạn sinh viên đều bị mất tiền.Trung tâm gia sư đã nhận lệ phí ,cho địa chỉ ma rồi biến mất.Chỉ khổ cho những người như Hiếu,sinh viên muốn đi dạy kèm lại phải gặp cảnh này: " Tiền mất mà chẳng được chi! " Ôi! " Một tiếng thở dài sao mà não nề đến thế !


Đi dạy kèm,đóng lệ phí cho trung tâm gia sư 2 lần mà cuối cùng chẳng được gì.Đúng là " Mất cả chì lẫn chài!" .Tiền bạc hết,Hiếu phải đành vay mượn tiền bạn bè.Xôi,bánh mì,mì gói trở thành thức ăn chính.Ở trong phòng,Gia Bảo và Tiến Dư là 2 người có điều kiện vật chất khá giả nhất.Gia Bảo còn chơi sộp,mua nguyên thùng mì gói về cho cả phòng.Vì thế,mọi người chẳng ai phải sợ đói.Biết Hiếu hết tiền,Gia Bảo đã cho vay mượn.Thỉnh thoảng,Bảo còn dẫn Hiếu đi ăn.Vì đã chịu ơn,mỗi khi Bảo nghỉ học,Hiếu phải mang bài vở đi photo lại cho Bảo.

Thất bại trong dạy kèm,Hiếu đành phải tìm việc làm khác.Nhờ bạn bè giới thiệu,Hiếu cũng có việc làm mới.Đó là công việc giữ xe ở một quán ăn. Hiếu làm ca sau,giữ xe từ 16h đến 22h.Ca đầu đã có người khác.Làm việc suốt tuần chẳng được nghỉ ngày nào.

Tối nay ,quán vắng khách,Hiếu được về sớm.Ở nhà,Hải Đăng,Anh Khoa,Tiến Dư,Văn Hậu đang chơi đánh bài tiến lên ghi điểm.Ai đánh tới 30 điểm thì thắng.Người thấp nhất đưa cho nguời cao nhất 20.000 VND.Người thắng nhì được 10.000 VND.Còn Gia Bảo đã về quê.Mặc kệ tụi nó ,Hiếu lo tắm rửa rồi xem lại bài vở.Ở phòng này,chỉ có Hiếu chăm chỉ học bài.Còn mấy đứa kia thì suốt đêm đánh bài là chuyện thường.

Hôm nay,có lẽ hết tiền nên Văn Hậu đề nghị đổi cách chơi.Sau một hồi bàn tán,thế là tụi nó này ra trò " Đánh bài cởi đồ " .Để cho công bằng,mỗi đứa chỉ mặc quần dài,quần đùi,quần lót,áo thun,áo sơ mi và đeo đồng hồ.Ai thua chót phải cởi 1 món ,thúi heo đỏ hay bị chặt đều phải cởi,người chặt heo đỏ hay tới nhất đều được mặc lại một món vào người.Sau khi thỏa thuận xong,tụi nó bắt đầu chơi.Hiếu vẫn ngồi học bài.Tụi nó chơi thật hăng hái.Trong thoáng chốc,Tiến Dư đã bị cởi hết,trên người chỉ còn lại quần lót be bé màu nâu.Liếc nhìn Tiến Dư,Hiếu tự nhiên cảm thấy rạo rực trong lòng.Tay cầm tập mà đầu óc lại để đâu đâu.Cơ thể Tiến Dư khá hấp dẫn làm Hiếu cứ liếc nhìn mãi.Ở trong phòng này,đẹp trai nhất là Gia Bảo.Kế đó là Tiến Dư.Còn Văn hậu lại chính là người xấu trai nhất.Tuy cùng quê ở Phan Thiết nhưng Tiến Dư lại có làn da trắng trẻo,thân hình vạm vỡ.Văn Hậu thì khác.Vừa đen thui,vừa nhỏ con,khuôn mặt lại đầy mụn nên trông khá xấu.Hải Đăng và Anh Khoa cũng ở Phan Thiết,Hiếu ở Tiền Giang,Gia Bảo ở Đà Lạt.Có lẽ vì ở miền núi nên Gia Bảo là người có làn da trắng nhất và là người đẹp trai nhất phòng

Chơi thêm vài ván nữa thì Hải Đăng và Anh Khoa chỉ còn quần lót trên người,Văn Hậu còn quần lót và áo thun.Riêng Tiến Dư đã cởi sạch sành sanh,chẳng còn gì trên cơ thể.Nhìn Tiến Dư trần truồng,mọi người cười hí hố.Hiếu cứ trộm liếc nhìn cơ thể Tiến Dư hoài.Trong đầu Hiếu lúc này chỉ ao ước được cùng Tiến Dư.....

Ván này Tiến Dư lại thua chót.Không còn gì để cởi nữa,Tiến Dư đành phải chịu bị phạt.Mọi người bàn tán ,cuối cùng quyết định Tiến Dư phải khỏa thân hít đất 10 cái.Nhìn Tiến Dư trần truồng hít đất,mọi người ôm bụng cười nghiêng ngửa.Hiếu cũng bụm miệng cười luôn.Sau đó ,mọi người dọn dẹp chuẩn bị ngủ.

Không hiểu sao,tối nay Hiếu không ngủ được.Cứ nhớ đến hình ảnh khỏa thân của Tiến Dư là Hiếu cứ trằntrọc băn khoăn.Xem ra Tiến Dư cũng đẹp trai đâu kém gì Thắng.LIếc nhìn Tiến Dư nằm ngủ ở góc kia,Hiếu cứ muôn muốn làm sao.Bao lần dự định mon men đến gần để sờ mó nhưng Hiếu cứ cảm giác thấy sờ sợ.Nhớ đến lần bị Thắng đuổi xua,Hiếu cứ sợ Tiến Dư cũng sẽ có những phản ứng quyết liệt như thế.Cứ vậy mà Hiếu trằn trọc suốt đêm.

Hai hôm sau,Gia Bảo lên Sài Gòn.Nghe kể chuyện Tiến Dư khỏa thân hít đất,Gia Bảo cười khoái chí và muốn tham gia.Tối hôm đó,sòng bài được gầy lên.Mọi lần chỉ chơi đánh bài ăn tiền nhưng lần này lại là đánh bài cởi đồ.Vốn là tay cờ bạc nhưng hôm nay số Gia Bảo thật là đen.Chỉ sau vài ván,do bị chặt hẻo đỏ và tới chót nên Gia Bảo đã phải cởi hết,chỉ còn quần lót.Liếc nhìn Gia Bảo mặcquần lót ngồi đánh bài,Hiếu bị kích thích mạnh.Gia Bảo đẹp trai hơn Tiến Dư.Ngay cả Thắng cũng có phần thua sút Gia Bảo.Đang chăm chú ngắm nhìn ,bất ngờ bị Gia Bảo trông thấy,Hiếu bối rối đỏ cả mặt.Nhìn Hiếu,Gia Bảo chỉ mỉm cười làm Hiếu thoáng ngượng.Lát sau,Gia Bảo lại tới chót nên đã cởi quần lót .Nhìn chùm lông đen trên cơ thể Gia Bảo,Hiếu cứ thèm thuồng làm sao.Ước gì được sờ tay lên nó,được ôm ấp,được.....Ánh mắt thèm thuồng của Hiếu đã bị Gia Bảo bắt gặp.Mãi lo suy nghĩ về Hiếu ,Bảo mất tập trung nên lại thua chót thêm lần nữa.Thế là bị phạt.Văn Hậu đưa ra đề nghị không xử phạt như lần trước nữa.Lần này phải phạt Gia Bảo phải tự xử,phải tự sục dương vật cho đến khi xuất tinh.Mọi người đều đồng ý.Cãi một hồi không được,Gia Bảo đành tuân theo ý mọi người,đưa tay nắm dương vật và tự xử.Nhìn cảnh đó,Hiếu cứ nuốt nước miếng ừng ực.Gia Bảo đã trông thấy tất cả.Mọi người do cứ chăm chú vào Gia Bảo nên không phát hiện được ánh mắt khờ dại đắm đuối của Hiếu trừ Gia Bảo.Lát sau,Gia Bảo xuất tinh.Mọi người cười khoái chí bàn tán sôi nổi rồi dọn dẹp chuẩn bị đi ngủ nhưng Gia Bảo không đồng ý.Gia Bảo nhất định đòi chơi tiếp.Thế là ván mới bắt đầu.Lần này,Hải Đăng ra nghỉ,Anh Khoa vào chơi thay.Vậy là ván bài gồm 4 tay chơi là Gia Bảo,Tiến Dư,Văn Hậu,Anh Khoa.


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:46 am


Lần này 4 ngưởi sát phạt nhau thật quyết liệt,quyết liệt hơn những lần đánh bài ăn tiền nữa.Bốn người lần lượt thay phiên nhau tới nhất và thua chót.Bài của Gia Bảo lúc này có vẻ đỏ hơn lúc nãy.Sau một hồi,Văn Hậu đã bị cởi sạch.Chỉ cần thua chót ván nữa là Hậu sẽ bị xử ngay.Mọi người đều có ý muốn dồn cho Văn Hậu thua chót.Nhưng thua chót lại là Anh Khoa.Gia Bảo tới nhất.Trên người Anh Khoa lúc này chỉ còn quần lót.Ngồi ngoài,Hiếu lúc này chỉ chú ý nhìn Anh Khoa và Văn Hậu.Có một vật gì đó đang nhô lên dưới lớp quần lót của Anh Khoa làm Hiếu cứ chú ý nhìn hoài.Trong khi đó,Văn Hậu đang khỏa thân,Hiếu chỉ liếc nhìn chút rồi thôi.Nước da của Hậu đen nhẻm,dương vật của Hậu hơi cong cong nhìn khá mắc cười.

Ván này Vặn Hậu tới nhất cười hí hửng,Tiến Dư thua chót.Tiến Dư đành phải cởi ra,chỉ còn lại quần lót trên người.Vặn Hậu lại tới nhất thêm ván nữa,Anh Khoa thua chót.Thế là Anh Khoa đã cởi hết sạch.Nhìn dương vật cương cứng,to dài của Anh Khoa,mọi người xúm lại chọc ghẹo.Vặn Hậu còn bày trò,đưa tay sờ đụng làm Anh Khoa đỏ cả mặt.Không hiểu sao,Hiếu lại cứ liếc nhìn dương vật của Khoa.Mặc dù Khoa không đẹp trai bằng Gia Bảo và Tiến Dư nhưng khi Anh Khoa khỏa thân,Hiếu lại cảm thấy rạo rực trong lòng.Trong khi Hiếu cứ lo ngắm nhìn thì ván bài vẫn sôi nổi.Mọi người vẫn sát phạt nhau quyết liệt.Thêm vài ván nữa,tình thế đã đổi khác.Gia Bảo đã cởi sạch,Anh Khoa và Tiến Dư chỉ còn quần lót trên người.Riêng Văn Hậu thì tốt hơn,còn quần lót và áo thun mặc trên người.Hiếu ngắm nhìn một cách say sưa thì nghe Gia Bảo cười ha hả.Thì ra Gia Bảo được tứ quý 4 con hai nên tới trắng.Văn Hậu,Tiến Dư,Anh Khoa đều phải cởi đồ.Văn Hậu chỉ còn quần lót,Tiến Dư và Anh Khoa đã cởi sạch.Gia Bảo cho rằng minh tới trắng nên được mặc lại 3 món đồ.Mấy người kia không đồng ý.Tranh cãi qua lại,cuối cùng Gia Bảo đành chấp nhận theo ý kiến của mọi người.Gia Bảo chỉ mặc lại quần lót thôi.Lúc này cặp mắt của Hiếu đã dán chặt vào cơ thể của Gia Bảo,Tiến Dư và Anh Khoa.Ván bài đang căng thẳng.Bất ngờ,Văn Hậu quăng 3 đôi thông ra chặt cùng lúc 2 con heo đỏ của Tiến Dư và Anh Khoa.Thế là số phận đã quyết định.Nếu ván này,Anh Khoa và Tiến Dư,ai tới nhất thì sẽ khỏi bị phạt.Nhưng tới nhất lại là Gia Bảo,Anh Khoa thua chót.Vậy là Tiến Dư và Anh Khoa đều bị phạt.Khi Tiến Dư định đưa tay nắm lấy dương vật của mình tự xử thì Gia Bảo lên tiếng:

_ Tiến Dư phải nắm lấy của Anh Khoa và Anh Khoa nắm lấy của Tiến Dư.Hai người phải sục cho nhau.

Tiến Dư và Anh Khoa nhảy dựng lên phản đối.Gia Bảo vẫn nói tiếp:

_ Hồi nãy tao thua,tụi bây ép tao phải tự xử.Bây giờ,tụi bây thua thì phải nắm nhau mà xử.Dám chơi,dám chịu chứ !

Dư: _Thì hồi nãy mày tự xử,giờ tao và Khoa cũng tự xử.Việc gì mà mày lại bắt tao và Khoa phải sục cho nhau?Tao không đồng ý.

Bảo: _ Khi nãy có mình tao bị xử.Bây giờ 2 đứa lận .Phải khác một chút chứ!

Dư: _ Sao lại khác?Hồi nãy sao,bây giờ cứ thế đi.Việc gì mày bắt ép tao và Khoa?

Bảo: _Thế lần đầu ,mày bị phạt,mày chỉ phải hít đất.Thế mà khi tao thua,tụi bây lại bắt tao phải tự xử.Bây giờ ,mày và Khoa thua cùng một lúc,phải tự sục cho nhau.

Thế là Bảo,Dư và Khoa tranh cãi với nhau.Ở bên ngoài,Hiếu cũng đồng tình với Bảo( Vì Hiếu rất muốn nhìn Khoa và Dư ...)Văn Hậu vốn là người hay quậy,chuyên môn chọc phá người khác nên cũng đồng ý theo Gia Bảo.Riêng Hải Đăng vốn nể Gia Bảo ( Vì Gia Bảo chơi rất sộp )nên cũng theo phe của Gia Bảo.Khoa vốn cũng ngán Gia Bảo nên cũng không còn cãi hăng nữa.Chỉ còn Tiến Dư lẻ loi một mình nên sau một hồi tranh cãi,Tiến Dư cũng đành phải bó tay,đành làm theo ý của Gia Bảo.Thế là Khoa đưa tay nắm lấy dương vật của Tiến Dư và bắt đầu ...Sau một hồi ngượng ngùng,do Gia Bảo hối thúc quá,Tiến Dư cũng bắt đầu nắm lấy dương vật của Khoa.Nhìn bộ mặt của Tiến Dư lúc này trông thật thảm não.

Sau một hồi sục cho nhau,cả hai đều xuất tinh.Mọi người đều cười hí hố làm Tiến Dư và Anh Khoa phải đỏ mặt.Hiếu nãy giờ cứ chăm chú nhìn vào Tiến Dư nên trong lòng cảm thấy rạo rực bức xúc vô cùng.Giá như.....Trong đầu Hiếu lúc này cứ hiện lên hai chữ: " Giá như ".Vẻ mặt Hiếu như ngây như dại.Mọi cử chỉ của Hiếu đều không thoát khỏi cặp mắt Gia Bảo.Thỉnh thoảng,Bảo liếc nhìn Hiếu cười cười làm Hiếu thoáng ngượng.Trời đã khuya lắm rồi nhưng Tiến Dư đòi chơi nữa,quyết chơi để phục hận.Nhưng do mọi người đều mỏi mệt nên hẹn tối hôm sau.Một mình Tiến Dư lẻ loi nên phải phục tùng theo ý mọi người.

Đêm nay,Gia Bảo nằm kế bên Hiếu.Đèn đã tắt,chỉ còn một bóng tối dày đặc.Tuy nhắm mắt nhưng Hiếu vẫn chưa ngủ.Hiếu vẫn còn nhờ lại hình ảnh khỏa thân của Gia Bảo ,hình ảnh Khoa và Tiến Dư sục cho nhau.Hiếu thầm nghĩ,nếu Hiếu thế vào chỗ Khoa,Hiếu được nắm cái ấy của Tiến Dư thì thích biết mất.Đang lang man suy tưởng,một cánh tay bất chợt choàng qua người Hiếu.Thì ra đó là cánh tay của Gia Bảo.Và một lát sau,chân của Gia Bảo đã gác qua người,Hiếu đã nằm gọn trong lòng của Bảo.Một mùi thơm nhè nhẹ thoang thoảng.Hiếu len lén đưa tay vuốt nhẹ lên lưng Bảo.Một cảm giác thinh thích đang dâng trào.Hiếu ngủ đều mặc áo thun quần đùi,còn Bảo ở trần.Không biết vô tình hay cố ý,bàn tay của Bảo đã đặt ngay vào hạ bộ của Hiếu và bàn tay đang bắt đầu di động.Từ tư,bàn tay ấy thò vào trong quần đùi,va chạm vào quần lót.Cảm giác rạo rực trong lòng,Hiếu thò bàn tay vào trong quần đùi của Bảo.Bàn tay Hiếu ve vuốt vào vùng cấm.Bảo lúc này đã ôm Hiếu sát rịt vào lòng.Bàn tay Bảo đã thò vào trong quần lót,đang nắm chặt dương vật của Hiếu làm hiếu kích thích quá chừng.Không chịu nổi nữa,Hiếu bèn tuột quần Bảo ra nhưng Bảo đã ngăn lại.Một tiếng nòi thì thầm" Coi chừng mọi người thấy" làm Hiếu bình tỉnh trở lại.Bàn tay của Hiếu cứ mân mê dương vật của Bảo.Lát sau,Bảo lại thì thầm: " Ngủ đi".Nói xong,Bảo lăn xích ra ngoài .Tuy bị kích thích mạnh nhưng Hiếu cũng ráng kềm chế.Giấc ngủ cũng từ từ đến.Bảo và Hiếu đã thả hồn vào những giấc mộng đẹp

Tối nay, khi Hiếu đi làm về thì Gia Bảo,Tiến Dư ,Văn Hậu và Anh Khoa đang đánh bài sôi nổi.Nghe đâu đã hết một hiệp rồi.Hiệp vừa rồi Văn Hậu thua nên phải tự xử.Hải Đăng ngồi ngoài,ngồi kế bên Văn Hậu.Sau khi tắm rửa,Hiếu cũng lên ngồi kế bên Gia Bảo.Bài vẫn đánh xuống ào ào,mọi người sát phạt quyết liệt.Nếu như mọi hôm,Hiếu đều lấy bài vở ra xem ,mặc ai đánh bài làm gì thì làm.Nhưng từ khi mọi người đánh bài cởi đồ,Hiếu hết học được rồi,chỉ chăm chú vào sòng bạc thôi.Không hiểu sao,Hiếu rất thèm muốn được nhìn mọi người khỏa thân,được nhìn mọi người tự xử. Gia Bảo và Tiến Dư là hai người mà Hiếu rất thèm muốn được ngắm nhìn.Ván bài đã đến hồi sôi nổi.Cuối cùng là Anh Khoa đã phải tự xử.Sau khi xuất tinh,Anh Khoa không chơi nữa ,Hải Đăng vào thay thế.Hiệp mới bắt đầu.Không hiểu sao,số Hải Đăng đen quá !Vừa bị thua chót,vừa bị chặt hẻo nên chỉ sau vài ván,Hải Đăng đã phải tự xử.Hải Đăng không chơi nữa,Văn Hậu kêu mọi người nghỉ ngày mai chơi tiếp.Nhưng Tiến Dư không chịu đòi chơi nữa.Hình như Tiến Dư muốn sát phạt Gia Bảo thì phải?Gia Bảo và Văn Hậu cũng hăng lắm.Như vậy còn thiếu một tay.Hải Đăng và Anh Khoa đều không muốn chơi.Bảo kêu Hiếu vào cho đủ bốn tay.Thế là sòng bài được tiếp tục.Trình độ đánh bài tiến lên của Hiếu hơi yêu.Do ngồi tay trên với Gia Bảo,mấy lần được Gia Bảo nương tay nhưng Hiếu vẫn không thắng nổi.Gia Bảo nhường nhịn,đánh cho Hiếu xả rác.Thậm chí có lần,Bảo đã nhường cho Hiếu tới nhất.Trong khi đó,Tiến Dư và Văn Hậu vẫn sát phạt quyết liệt.Gia Bảo đã phải cởi hết quần áo.Hiếu chỉ còn lại quần lót.Ván này Hiếu lại thua chót.Thế là cởi sạch sành sanh.Khỏa thân trước mọi người,Hiếu ngượng quá đi.Đồng thời do Gia Bảo khỏa thân ngồi kế bên làm Hiếu bị kích thích.Dương vật của Hiếu cương cứng,ngỏng đầu lên chào .Văn Hậu được dịp chọc tới.Lại thêm Tiến Dư phụ họa nữa.Hiếu càng lúc càng ngượng ,càng lúc càng đỏ mặt.Gia Bảo phải hối thúc mọi người đánh bài để cho Văn Hậu và Tiến Dư khỏi phải chọc Hiếu nữa.Không ngờ ván này Tiến Dư tới trắng.Vậy là Hiếu và Gia Bảo phải tự xử.Với giọng cười khoái trá,,Tiến Dư đề nghị Bảo và Hiếu phải ngậm của nhau.Bảo nhảy dựng lên.Anh Khoa kêu Bảo nhỏ giọng lại,kẻo dưới nhà nghe thấy.Gia Bảo vẫn nhất quyết phản đối tới cùng.Hiếu bề ngoài tuy cũng phản đối nhưng thực ra trong lòng,Hiếu không muốn phản đối chút nào.Hiếu rất muốn ngậm của Bảo,rất muốn Bảo ngậm của mình.Nhưng mà trước mọi người thì.....kỳ quá đi !Trong đầu Hiếu đang tràn ngập các ý nghĩ đầy mâu thuẫn.Thật là khó hiểu!Hiểu cũng không hiểu mình là thế nào nữa? Trong lúc đó,Tiến Dư và Bảo vẫn đang cãi nhau.Văn Hậu,Hải Đăng và Anh Khoa phải đứng ra giảng hòa.Văn Hậu đưa ra ý kiến:

_ Bây giờ có hai phương án,Bảo và Hiếu chọn một trong hai phương án đó.Phương án thứ nhất,Bảo và Hiếu làm như Tiến Dư đề nghị.Phương án thứ 2,Bảo và Hiếu manh ai nấy tự xử.Nhưng sáng mai,Bảo và Hiếu phải dẫn cả phòng đi ăn sáng.

Hậu vừa nói xong,Bảo,Khoa và Hải Đăng rất đồng tình.Nhưng Tiến Dư vẫn chưa đồng ý,vẫn còn lên tiếng:

_ Phương án hai của Hậu phải thay đổi lại.Nghĩa là Hiếu và Bảo phải sục nhau như Khoa và Tiến Dư làm hôm qua vậy đó.Rồi sáng mai,Bảo và Hiếu phải bao mọi người ăn sáng.

Lời nói của Tiến Dư được Khoa ủng hộ ngay lập tức.Bảo tuy còn phản đối nhưng thấy Hiếu phản đối quá yếu ớt nên Bảo không ý kiến nữa.Thế là mọi việc đã thông qua.Bây giờ chỉ còn chờ Hiếu và Bảo chọn một trong hai phương án mà thôi.Bề ngoài,Hiếu chọn phương án 2 nhưng thật ra trong lòng Hiếu lại rất muốn chọn phương án 1.Con người Hiếu đúng là khó hiểu thật!Bảo cũng chọn phương án 2.Bây giờ,Hiếu và Bảo ngồi đối mặt và sục cho nhau.Hiếu nắm lấy dương vật của Bảo.Không hiểu vô tình hay cố ý mà Bảo lại giang hai chân ra.Hiếu ngắm nhìn từng sợi lông đen,ngắm nhìn từng sợi một.Lúc này Hiếu rất muốn cúi xuống,rất muốn được bú nút cho thỏa thuê.Mặc dù rất thèm muốn nhưng Hiếu vẫn cố kềm chế,kềm chế dục vọng bản thân mình.Tay Bảo vẫn nắm lấy dương vật của Hiếu vọc nhè nhẹ.Hiếu lúc này đã kich thích lắm rồi nên xuất tình mau lẹ.Nhưng giọt tinh dịch ướt đầy tay Bảo.Trong khi đó,Bảo chưa xuất tinh.Cầm nắm dương vật của Bảo,tay Hiếu run run.Quả tim trong lồng ngực Hiếu còn rung mạnh hơn nữa.Nếu không có mọi người xung quanh,chắc Hiếu đã.....Dương vật của Bảo cương cứng rồi từ từ xuất tinh.Nhìn những giọt tinh dịch,trong đầu Hiếu miên man nhiều suy nghĩ.Biết bao giờ,Hiếu với Bảo mới được tự do ân ái?Nhìn mặt Hiếu dại khờ,Bảo thoáng mỉm cười.Lau chùi sạch sẽ,mọi người chuẩn bị đi ngủ.

( còn)

Đêm nay,Bảo vẫn nằm kề bên với Hiếu.Đèn vừa tắt,mọi người bắt đầu nhắm mắt,Hiếu đã đưa tay qua ôm lấy Bảo.Đôi tay của Hiếu bắt đầu sờ soạng,ve vuốt.Cũng như mọi đêm,tối nào ngủ Bảo cũng ở trần.Chân Bảo đã gác qua người Hiếu.Làn da của Bảo thật mát rượi,Hiếu vuốt tới đâu nghe mát tới đó.Hiếu lần lần đưa tay di chuyển xuống phía dưới,thọt vào trong quần lót của Bảo.Một khúc thịt u lên,Hiếu nghe như có một luồng điện chạy trong da thịt.Bàn tay của Bảo cũng đã ngọ nguậy ngay phần hạ bộ Hiếu.Không kềm được nữa,Hiếu vội tuột quần Bảo ra nhưng Bảo đã ngăn kịp.Một tiếng thì thầm nho nhỏ bên tai : " Đừng làm thế! Coi chừng mọi người thức giấc! " Thế là Hiếu vội dừng tay lại.Ôm ấp Hiếu vào lòng,Bảo thỏ thẻ: " Bữa nào không có ai,mình sẽ chìu Hiếu tới bến luôn.Còn giờ ngủ đi!Sáng mai còn đi học nữa"Nép mình vào lòng Bảo,đôi mắt Hiếu từ từ nhắm lại.Giấc ngủ đã đến với mọi người.

Sáng nay,cả phòng ăn sáng ở quán bún của chị Huệ chủ nhà.Buổi sáng chị bán bún bò,chiều bán bún riêu.Tiến Dư và Hậu vừa ăn bún,vừa cười hể hả ( vì có Hiếu và Bảo trả tiền mà).Hải Đăng và Anh Khoa cũng phụ họa theo làm làm chị Huệ ngạc nhiên ."Sao sáng nay,mấy đứa sinh viên vừa ăn vừa cười vui vẻ đến thế?"-chị Huệ thầm hỏi trong lòng.Chỉ có Hiếu và Bảo cắm cúi ngồi ăn.Xong xuôi,Bảo đứng ra thanh toán tiền.Trước khi đi,Tiến Dư và Hậu còn cười cười : " Bún hôm nay ngon quá !" làm chị Huệ cũng phì cười.


Lớp Hiếu hôm nay được nghỉ giờ Triết vì thầy bận việc.Mọi người ra về.Hải Đăng đi uống cà phê với bạn bè.Rủ Gia Bảo nhưng Bảo đã lắc đầu từ chối.Hiếu và Bảo về nhà.Chị Huệ lui cui dưới bếp,bé Hồng đang ngồi chơi với mấy đứa bạn trước cửa nhà.Bảo cùng Hiếu lên lầu.Trong phòng chẳng có ai.Vào trong đóng cửa lại,Bảo cười cười hỏi Hiếu:

_ Sao đêm qua,lúc Tiến Dư đề nghị Bảo và Hiếu ngậm dương vật của nhau,Hiếu phản đối yếu ớt quá vậy?

_Ơ...Ơ...thì Hiếu cũng có phản đối mà.Hiếu...Hiếu đâu có đồng ý đâu.

_ Nhưng mà Hiếu phản đối yếu ớt lắm.Tại sao vậy?

_ Tại....tại vì.....

_ Có phải tại vì Hiếu rất muốn như Tiến Dư đề nghị không?

_ Ơ...ơ...không phải thế....đâu.

_ Không phải thế à? Thật không vậy?

_ Thật mà.

_ Thế sao đêm qua,Hiếu lại cởi quần Bảo ra vậY

Hiếu đỏ mặt,ấp úng chẳng trả lời được.Bảo lúc này đã cởi áo quần ra,trên người chỉ còn quần lót.Lại gần bên Hiếu,Bảo thì thầm hỏi nhỏ: " Hiếu có muốn không vậy?"Vừa nói,Bảo vừa đưa tay vuốt ve.Nhưng nút áo của Hiếu đã bung ra.Một luồng điện vô hình đang chạy dọc theo sống lưng của Hiếu.Hai cơ thể đứng áp sát vào nhau.Nhìn cơ thể của Bảo,Hiếu bị kích thích mạnh.Đưa tay rờ rẫm vùng hạ bộ của Bảo,mặt Hiếu đờ đẫn ra.Quần dài đã cởi ra,trên người Hiếu chỉ còn quần lót.Bảo đã dìu Hiếu nằm xuống chiếu.Lưỡi Bảo bắt đầu hoạt động,rê khắp cơ thể.Hiếu từ từ oằn người,hai tay bấu chặt vào da thịt Bảo.Khi lưỡi Bảo rê xuống vùng hạ bộ,Hiếu đã ưỡn mông lên,hai chân kẹp chặt đầu Gia Bảo.Một cảm giác sung sướng đang từ từ lan tỏa.Quần lót của Hiếu từ từ cởi ra.Dương vật Hiếu đã cương cứng,ngỏng đầu lên.Bảo đưa miệng ngậm lấy,nút nhẹ nhàng.Hiếu oằn oại.Và rồi Gia Bảo đã nằm xuống,Hiếu vội chồm lên trên.Quần lót của Bảo đã được Hiếu cởi ra mau lẹ.Hiếu bắt đầu ngậm nút dương vật.Bảo xoay người lại.Thế là hai người ngậm nút dương vật của nhau.Bất ngờ có tiếng của Hậu vang lên dưới nhà.Thì ra Hậu đang chọc ghẹo bé Hồng.Bảo vội bật người ra,mau lẹ mặc quần vào.Hiếu cũng thế.Khi Hậu vào phòng thì Bảo nằm đọc truyện,Hiếu đang ngồi đọc sách.Một cảm giác tiếc nuối vô cùng đối với Hiếu.

Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn
03-01-2010 10:13 AM #6
boychatboys
boychatboys đang ẩn Member Award for 50 posts boychatboys will become famous soon enough boychatboys will become famous soon enough

Tham gia ngày
Aug 2009
Tuổi
39
Bài gửi
91

Năng lực viết bài
87

Mặc định Re: long đong phận trai nghèo

Tối nay,khi Hiếu chuẩn bị về thỉ Bảo đến.Gửi chiếc xe đạp ở quán,Bảo chở Hiếu đi.Sau khi ăn tối no nê,Bảo chở Hiếu vào nhà trọ.Hiếu giật mình:

_ Bảo ơi! Hai thằng con trai vào nhà trọ kỳ lắm.Hiếu ngại quá đi!

_ Chứ ở nhà,Bảo và Hiếu làm gì có dịp gần gũi với nhau?Vụ hồi sáng,Hiếu không tiếc nuối à?

Nhớ lại vụ hồi sáng,Hiếu chắt lưỡi tiếc nuối.Sau đó,Hiếu làm thinh để Bảo muốn làm gì thì làm.Sau khi trình giấy tờ,đóng tiền,nhận chìa khóa phòng, Bảo dẫn Hiếu lên lầu.Vào phòng đóng cửa lại,Bảo đã ôm chầm lấy Hiếu.Một nụ hôn cháy bỏng ngọt ngào .Lần đầu tiên,Hiếu đã biết thế nào là hôn.Tiếng Bảo thì thầm bên tai: " Hiếu có muốn khám phá cơ thể của Bảo không?"Vừa gật đầu,bàn tay Hiếu vừa lần lượt cởi từng chiếc nút áo trên mình Bảo.Đêm nay,Bảo mặc đồ thật đẹp.Bảo mặc quần jean,áo thun trong,áo sơ mi ngoài,mang giày thật mô đen.Nhìn Bảo đẹp trai quá đi.Áo sơ mi đã cởi ra,áo thun cũng thế.Vuốt ve ngực Bảo,Hiếu cảm thấy thích thú vô cùng.Đưa tay cởi dây nịch,bung dây kéo,Hiếu từ từ tuột chiếc quần jean của Bảo ra.Một cơ thể trắng ngần đầycơ bắp từ từ hiện ra với chiếc quần lót be bé màu trắng quá khêu gợi.Đêm nay,Bảo mặc chiếc quần lót mỏng nhìn quá hấp dẫn.Chiếc quần lót gì mà hiện rõ cả chùm lông đen?Bảo đã nằm xuống giừơng.Hiếu đưa hai tay ve vuốt khắp vùng hạ bộ của Bảo.Chiếc quần lót cũng đã cởi ra.Hiếu ngắm nhìn cơ thể Bảo,nhìn một cách say sưa đắm đuối.Đầu cúi xuống,Hiếu ngậm lấy dương vật của Bảo,ngậm nút liên hồi.Thế rồi,Gia Bảo bật ngồi dậy.Quần áo của Hiếu đã cởi ra.Thấy Hiếu nhìn vùng hạ bộ của mình với cặp mắt ngây dại,Bảo thì thầm: " Đi tắm nhe Hiếu! " Thế là hai thân thế trần truồng dìu nhau vào phòng tắm.


Lần đầu tiên mới được một người con trai tắm cho mình,Hiếu cảm thấy sung sướng vô ngần.Thoa sữa tắm lên người Hiếu,bàn tay Bảo ve vuốt đều khắp mọi nơi.Người Hiếu như lâng lâng.Nước từ vòi sen trên tay Bảo chảy đều trên cơ thể hai người.Bảo và Hiếu đã tắm cho nhau.Nhìn thân thể Bảo,Hiếu kềm lòng không đặng đã cúi xuống ngậm nút say sưa.Nhẹ nhàng đẩy Hiếu ra,Bảo lấy khăn lau cho cả hai người.Dìu nhau đến giường,Hiếu đè Bảo ra và ngậm nút.Ánh mắt Hiếu đờ đẫn.Bảo xoay người lại,hai người ngậm nút nhau.Bàn tay Bảo ve vuốt mông đít .Một ngón tay Bảo từ từ ngoáy trong hậu môn Hiếu.Một cảm giác thật lạ lẫm.Dương vật Hiếu cương cứng.Hồn của Hiếu bay bổng chín tầng mây.Những giọt tinh dịch bắn ra.Hiếu đã xuất tinh.

Sau khi rửa ráy và lau khô,Hiếu leo lên giường nằm kế bên Bảo.Đưa tay vọc vọc dương vật Bảo,Hiếu lè lưỡi ngậm nút.Ngón tay của Bảo vẫn như hồi nãy,vẫn ngoáy trong hậu môn của Hiếu.Dương vật Bảo bắt đầu cương cứng.Bảo bật ngồi dậy đẩy Hiếu nằm ngửa ra.Dung dịch bội trơn đã bôi khắp vùng hậu môn của Hiếu.Phải công nhận Bảo chuẩn bị kỹ thiệt.Khi vào phòng trọ,Bảo đã mang theo sữa tắm,nước hoa,phấn thơm và dung dịch bôi trơn.Dương vật của Bảo từ từ nhét vào hậu môn Hiếu.Bảo nắc nhè nhẹ.Hiếu cảm thấy thốn thốn,hơi đau đau.Lúc trước,Phát cũng đã nhét dương vật vào hậu môn Hiếu làm Hiếu đau muốn chết.Nhưng Bảo lại khác.Bảo làm từ từ,nhè nhẹ.Thấy Hiếu mặt mày nhăn nhó,Bảo đưa tay ve vuốt và dịu dàng đặt nụ hôn.Môi Bảo quyện chặt môi Hiếu,mông đít vẫn nắc đều nhẹ nhàng.Từ cảm giác đau thốn,Hiếu bắt đầu có cảm giác sương sướng.Sự khoái lạc bắt đầu lan tỏa.Bảo vẫn nắc đều đều.Cuối cùng,Bảo cũng xuất tinh.

Mệt mỏi rã rời,cả hai ôm ấp nằm bên nhau.Hàn huyên tâm sự bao điều,Hiếu và Bảo dần dần đi vào giấc ngủ.Niềm vui sướng hân hoan còn rạng ngời trên khuôn mặt

Tờ mờ sáng,Hiếu thức dậy.Nhìn Bảo nằm bên cạnh ngủ say sưa,trên mình chỉ còn quần lót,Hiếu cảm thấy hình như có một sự khát khao thèm muốn nào đó.Một thân thể cường tráng,một làn da trắng trẻo của Bảo đã hớp hồn của Hiếu.Kềm lòng không đặng,Hiếu đưa tay cởi chiếc quần lót của Bảo ra.Bảo giật mình thức dậy.Thấy Hiếu chăm chú ngắm nhìn vào hạ bộ của mình,Bảo mỉm cười:

_ Đêm qua không đã sao mà giờ còn ngắm nhìn vậy?

_Bảo hấp dẫn lắm!Nhìn Bảo hoài không biết chán

_ Hiếu cũng đẹp trai dễ thương lắm! Hiếu có muốn nữa không?

Bảo vừa nói dứt câu,Hiếu đã đưa tay xoa khắp vùng hạ bộ của Bảo.Hiếu cũng bắt chước Bảo ,Hiếu dùng lưỡi rê khắp mọi nơi.Bảo cười hi hí mặc Hiếu muốn làm gì thì làm.Miệng lưỡi ngoạm xuống vùng hạ bộ,Hiếu bèn ngậm nút.Dương vật Bảo từ từ căng cứng.Ngậm nút một hồi,Hiếu mới nhả ra.Bảo vẫn nằm ngửa.Hiếu ngồi dậy,banh 2 chân Bảo ra.Chăm chú nhìn vào phần hạ bộ,Hiếu thấy Bảo đẹp vô cùng,hấp dẫn vô cùng!Dương vật Bảo đang cương cứng nhìn thấy dễ thương làm sao.Dương vật ấy là một thứ mà lúc nào Hiếu cũng muốn ngậm,cũng muốn nút,ngậm nút hoài không bao giờ chán.Hiếu lại cúi xuống ngậm nút tiếp.Nhẹ nhàng đẩy Hiếu ra,Bảo ngồi dậy.Dung dịch bôi trơn đã thoa đều khắp hậu môn,Bảo từ từ đưa dương vật vào và nắc nhè nhẹ.Hiếu chỉ cảm thấy thốn một chút rồi dần dần thấy sướng.Phải nói là Bảo làm rất khéo.Vì thế,Hiếu không thấy đau lắm và cảm giác sung sướng bắt đầu.Bàn tay Bảo nắm lấy dương vật Hiếu vọc lên vọc xuống.Mông Bảo vẫn nắc nhịp nhàng.Hiếu đã oằn người,cảm giác không còn chịu nổi nữa.Hiếu đã phóng tinh.Bảo cũng xuất tinh luôn.Hai thân thể sau cảm giác sung sướng đã mệt mỏi rã rời.Hiếu và Bảo nắm xoải trên giường,tay trong tay,ánh mắt trao nhau bao điều hoan hỉ.

( còn)

Tối nay,mọi người vẫn chơi tiến lên như thường lệ.Văn Hậu ngồi ngoài,ngồi sòng là Gia Bảo,Tiến Dư,Anh Khoa,Hải Đăng.Vẫn đánh bài cởi đồ nhưng quy định có thay đổi.Vì Anh Khoa,Hải Đăng không muốn chơi kiểu tự xử nữa nên sau một hồi thảo luận,mọi người đã thống nhất ý kiến với nhau. .Nếu người nào bị cởi sạch mà còn thua nữa thì có 2 cách phạt: Cách 1 là tự xử như ban đầu,cách 2 là người thua phải bao cả phòng ăn sáng hoặc ăn trưa.Người thua được quyền quyết định cách phạt.Văn Hậu ngồi ngoài cười hi hí vì trước sau gì thì cũng được ăn sáng và ăn trưa miễn phí.Thấy Văn Hậu cười đểu,mọi người ra thêm quy định: Người thua phải ra ngoài vòng,Văn Hậu vào thay thế.Văn Hậu yêu cầu Hiếu cũng phải tham gia.Biết Hiếu đánh bài yếu tay,Gia Bảo mới đỡ lời cho Hiếu nhưng cãi không lại Hậu.Thế là Hiếu vẫn phải tham gia với mọi người.

Hiệp đầu Hải Đăng thua.Mọi người cứ nghĩ Hải Đăng sẽ bao cả phòng ăn sáng ,không ngờ Hải Đăng chọn hình thức tự xử.Hải Đăng ra ngoài,Văn Hậu vào thay.Hiệp này người thua lại chính là Văn Hậu.Và Hậu chọn hình thức bao mọi người ăn sáng.Hậu ra,Hiếu bắt buộc phải ngồi sòng.Hiếu đánh bài quá kém.Dù Bảo mấy lần nhường nhịn,nương tay nhưng Hiếu vẫn thua chót.Thế là Hiếu phải chọn hình thức phạt.Nếu chọn hình thức bao cả phòng ăn trưa thì Hiếu kẹt ( Vì hết tiền rồi).Còn chọn hình thức tự xử thì Hiếu lại lo.Đêm qua tơi
bời với Bảo rồi,giờ lại tự xử nữa.Chịu sao thấu!Hiểu được tâm trạng của Hiếu,Bảo mấy lần ra hiệu rằng Bảo sẽ đưa tiền cho Hiếu dẫn mọi người ăn trưa nhưng Hiếu lại không hiểu ý Bảo.Cuối cùng Hiếu quyết định chọn cách tự xử.Sau khi xuất tinh,Hiếu quá mệt mỏi.Sòng bài dẹp.Mọi người chuẩn bị đi ngủ.Bảo vẫn nằm kế bên Hiếu.Vì quá mệt mỏi nên đèn vừa tắt,Hiếu ngủ ngay lập tức.

Sáng nay,tưởng được ăn sáng miễn phí nhưng không ngờ chính Hậu lại là người dẫn mọi người đi ăn sáng.Kể ra cũng vui thiệt!Bảo và Tiến Dư vừa ăn vừa cười hí hố.Mọi người phụ họa theo.Đúng là ăn chùa có khác!Mọi người chọc quá làm Hậu nuốt không vô.Hậu hẹn tối nay sẽ phục thù.Mọi người cười ha hả.

Đêm nay,Gia Bảo không về nhà.Hiếu trằn trọc ngủ không được.Mấy đêm trước,Hiếu đều nằm trong vòng tay của Bảo.Đêm nay.vòng tay ấy đâu rồi?Không biết giờ này Bảo ngủ ở đâu?

Kể từ đêm vào nhà trọ với Bảo đến nay đã được 2 tuần rồi.Từ đêm đó,Hiếu đã coi Bảo như một thiên thần .Lúc nào Hiếu cũng nghĩ về Bảo.Hình ảnh của Thắng từ từ đi vào quên lãng.Đêm đêm,chỉ cần nằm ngủ trong vòng tay của Bảo là Hiếu cảm thấy sung sướng lắm rồi.Đêm nào Bảo không về nhà,Hiếu trằn trọc ngủ không được.Có lần Hiếu hỏi:" Đêm qua Bảo ngủ ở đâu ?Sao không về nhà?"Bảo trả lời rằng do nhậu say nên ngủ luôn nhà bạn.Thấy Bảo làm mặt giận,Hiếu không dám hỏi nhiều.Có những bữa Bảo không đi học,Hiếu phải photo bài vở lại cho Bảo.Quần áo dơ của Bảo,Hiếu cũng mang đi giặt.Cả phong xúm lại cười Hiếu.Thậm chí Tiến Dư còn ác mồm nói : " Hiếu nịnh Bảo".Hiếu vẫn bất chấp tất cả,Hiếu chỉ muốn làm mọi việc cho Bảo được vui lòng.

Trưa nay,tan học về,Bảo đột ngột chở Hiếu đi siêu thị.Sau khi chọn mì gói,xà phòng,bột giặt,kem đánh răng,Bảo kéo Hiếu vào nhà vệ sinh.Vào trong đóng cửa lại,Bảo cởi đồ Hiếu ra.Kể từ đêm vào nhà trọ đến nay,Hiếu chưa được quan hệ lại với Bảo.Nhưng Hiếu không ngờ là Bảo lại muốn quan hệ ở nhà vệ sinh.Hiếu thoáng bối rối.Lưỡi Bảo đã bắt đầu hoạt động.Hiếu đứng phê người để Bảo rê lưỡi khắp thân mình.Kích thích tột độ,Hiếu mau lẹ cởi đồ Bảo ra.Và Hiếu đã ngậm nút dương vật của Bảo,ngậm nút một cách say sưa.Để Hiếu ngậm nút một hồi,Bảo đẩy Hiếu ra và nói:

_ Hôm nay Bảo mệt,Bảo không muốn ra.Để Bảo làm cho Hiếu nhé!

Hiếu gật đầu.Và Bảo,với cái lưỡi điêu luyện,Bảo đã làm Hiếu sướng tột đỉnh.Những giọt tinh dịch của Hiếu đã bắn ra.Với khăn giấy chuẩn bị sẵn trong túi,Bảo lấy ra lau chùi cho Hiếu.

Đêm nay Bảo lại không về.Hiếu lại một đêm mất ngủ.Không hiểu sao,càng ngày Hiếu càng thích Bảo.Không biết Bảo có thích Hiếu không nữa?Tuy Bảo vẫn ân cần đối xử tốt với mình nhưng Hiếu vẫn thấy lo lo.Bảo hay đi chơi khuya làm Hiếu phải thức đợi mở cửa .Có nhiều đêm Bảo không về nhà.Hiếu biết Bảo thích nhậu nhẹt và đánh bài.Bảo ghiền bài lắm.Ở nhà chỉ đánh bài cởi đồ.Nếu đánh bài ăn tiền cũng chỉ hai ngàn,bốn ngàn hay cao lắm cũng chỉ năm ngàn,mười ngàn.Còn bên ngòai,Bảo đánh bài muời ngàn,hai chục hoặc có khi năm chục,một trăm.Bảo đánh bài thua bạc nhiều lắm.Mấy lần Hiếu khuyên nhưng chẳng được gì.Không biết tiền đâu mà Bảo có nhiều thế?Gia đỉnh mỗi tháng cho Bảo bao nhiêu? Những điều thắc mắc này Hiếu chưa dám hỏi Bảo.Thấy Bảo có nhiều tiền,Hiếu rất muốn được Bảo dẫn Hiếu vào nhà trọ thêm một lần nữa.Phải nói rằng,đêm ở nhà trọ,đối với Hiếu,đó là một đêm thần tiên tuyệt vời.Hiếu rất muốn được Bảo nhét dương vật vào hậu môn của mình,Hiếu rất muốn được như thế.Hôm ở trong nhà vệ sinh siêu thị,Hiếu rất muốn được như thế nhưng Bảo nói: "Trong này chật quá không thể thực hiện được".Hiếu còn nhớ,lúc trước,Phát đã từng làm thế nhưng Hiếu đau xé người.Còn Bảo,Bảo làm thì Hiếu cứ thèm muốn,cứ khát khao ,cứ mong muốn được Bảo làm thêm lần nữa.



avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:46 am


Sáng nay ,sáng chủ nhật,Bảo chở Hiếu đi ăn sáng.Xong Bảo rủ Hiếu đi bơi.Hiếu bèn nói:"Hiếu không có mang quần bơi theo" .Bảo cười cười: " Thì vào hồ bơi mướn quần".Thế là Bảo chở Hiếu đến hồ bơi.

Khi vào phòng thay đồ,đóng cửa lại,Bảo từ từ cởi đồ Hiếu ra.Hiếu đã khỏa thân hoàn tòan.Một nụ hôn ngọt ngào đắm đuối đã quyện chặt đôi môi.Hai người dính chặt vào nhau.Hiếu cởi đồ Bảo ra.Hiếu đi lưỡi khắp người.Hiếu làm một cách cuồng nhiệt như muốn nhai nghiến thân thể Bảo.Hiếi liếm,Hiếu ngậm,Hiếu nút...Hiếu làm rất say sưa.Và Bảo đã từ từ đẩy Hiếu ra.Và đến phiên Bảo làm.Bảo đã đưa Hiếu đi vào thế giới hoan lạc.Đối mắt Hiếu thẫn thờ.Hiếu cứ đứng dựa tường,người phê ra.Với cái lưỡi cuồng nhiệt,đôi tay nghệ thuật,Bảo đã làm cho Hiếu ngây ngất.Những giọt tinh dịch rồi cũng phóng ra.Hiếu cảm thấy sướng cả người.Khi Hiếu muốn làm lại cho Bảo thì Bảo từ chối.Bảo hẹn:" Bơi xong rồi tình".Thế là hai người mặc quần bơi vào,bước ra ngoài và phóng xuống hồ bơi.

Hồ bơi không đông lắm nhưng con nít hơi nhiều.Hôm nay chủ nhật sao ít người bơi nhỉ?Hiếu hỏi Bảo và Bảo trả lời:" Hồ bơi này ít người biết nên không đông.Chư mấy hồ bơi khác đông người lắm".Trả lời xong,Bảo bơi ra ngòai.Nhìn Bảo bơi ngửa,ngực phơi lên trên và có cái gì hơi nhô lên trong quần bơi của Bảo,Hiếu cứ ngắm nhìn .Hiếu ngắm nhìn mãi đến khi Bảo bơi vào và nói : " Bơi đi Hiếu!"Thế là Hiếu bơi ra với Bảo.

Bơi vài vòng,Hiếu với Bảo lên bờ.Bảo có mang theo sữa tắm,dầu gội.Vào trong,đóng cửa lại,hai người tắm cho nhau.Những bàn tay thoa đều dầu gội, sữa tắm cho hai cơ thể khỏa thân.Dòng nước mát từ trên phun xuống,tắm sạch hai người.Và rồi hai người ân ái.Bảo đã từ từ đưa Hiếu vào chốn thiên thai.Đứng dựa tướng,hai mắt lim dim,hai tay bấu vào da thịt Bảo,Hiếu đangt hả hồn vào chín tầng mây,Còn Bảo cứ liếm,liến quanh vùng hạ bộ của Hiếu.Sau đó thì ngậm,thì nút.Còn bàn tay Bảo như có mê lực.Bảp rờ vuốt đến đâu,Hiếu như phê tới đó.Và cuối cùng,việc gì đến cũng sẽ đến,Hiếu đã xuất tình.Dòng nước rửa sạch cơ thể,Hiếu muốn làm cho Bảo sướng nhưng Bảo đã ngăn lại.Bảo nói :

_Hôm nay Bảo mệt nên không muốn ra.Bữa khác nhe Hiếu!

Hiếu ngạc nhiên:

_ Hôm bữa trong nhà vệ sinh ở siêu thị,Bảo không muốn ra.Hôm nay Bảo không muốn ra.Tại sao vậy?

_ Không có gì đâu Hiếu.Hôm nay bảo mệt mà.Để bữa khác Bảo sẽ tưng bừng với Hiếu

Nói xong,Bảo đã đặt một nụ hôn.Hiếu cuồng nhiệt đáp trả lại.Lấy khăn lau người,Bảo mặc quần áo cho Hiếu.Đâu đó xong xuôi,hai người bước ra ngoài lấy xe .Trên đường về,ngồi sau,Hiếu cứ mãi băn khoăn thắc mắc trong lòng :"Tại sao Bảo không muốn xuất tinh cùng mình?"Câu hỏi đó cứ đeo bám Hiếu mãi .

Mấy ngày nay,Bảo nghỉ học hơi nhiều.Photo bài vở cho Bảo,Hiếu cứ hỏi thầm:" Sao Bảo hay cúp học nhỉ?Không biết Bảo cúp học đi đâu?"Nhớ mấy lần Bảo không muốn xuất tinh,Hiếu cứ tự hỏi : " Tại sao thế?" Hỏi thì hỏi thế nhưng Hiếu vẫn không tìm ra được câu trả lời

Năm nay,Tết dương lịch nhắm ngày thứ hai.Được nghỉ lễ mấy ngày liên tiếp,mọi người đều về quê.Riêng Hiếu bận giữ xe cho quán ăn nên không nghỉ được.Gia Bảo cũng không về quê.Tối nay ,tối thứ bảy,sau khi đi làm vế,Hiếu vào phòng.Trong phòng chẳng còn ai.Hiếu tắm rửa xong,Bảo về.Đóng cửa phòng lại,Hiếu nhào tới.Bảo hoảng hốt ngăn Hiếu lại,chờ Bảo đi tắm.Nắm trên phòng đợi Bảo tắm,Hiếu cứ rạo rực trong lòng. Một câu hỏi cứ quanh quẩn trong đầu Hiếu: " Không biết đêm nay Bảo có muốn xuất tinh không vậy nữa?" Đang suy nghĩ vẩn vơ thì Bảo bước vào.Cửa phòng đóng lại.Hiếu nhào tới.Quần áo Bảo cởi ra mau lẹ.Hiếu đè Bảo xuống,Hiếu nhai ngấu nghiến da thịt Bảo.Hiếu làm Bảo phải phì cười:

_ Từ từ thôi Hiếu! Làm gì mà dâm quá vậy?

_ Ừ ,Hiếu dâm lắm,Hiếu thèm Bảo lắm!Đêm nay Bảo phải hết mình với Hiếu nhé?

_ Ừ.

_ Nhưng Bảo phải xuất tinh cùng với Hiếu nhé!Mấy lần trước,Bảo không chịu xuất tinh gì hết.

_ Ừ,Bảo sẽ ra.Đêm nay,Hiếu muốn gì,Bảo cũng chìu tất !

_ Hiếu muốn Bảo đâm đít như đêm ở nhà trọ đó.Hiếu muốn như thế lắm!

_ Được rồi,Bảo sẽ chìu Hiếu.

Nói xong,Bảo chồm dậy,lật người Hiếu xuống.Bảo đã làm,làm cho Hiếu đê mê.Hai người nằm xoay ngược,bắt đầu ngậm nút nhau.Bàn tay Bảo vuốt,khều,móc vào hậu môn Hiếu.Một cảm giác thèm khát trỗi dậy.Dung dịch bôi trơn thoa đều,dương vật Bảo từ từ đâm vào hậu môn.Lúc đầu hơi thốn chút nhưng rồi Hiếu bắt đầu cảm thấy sướng.Bàn tay Hiếu bấu chặt vào da thịt Bảo.Cơ thể Hiếu đã hòa nhịp đẩy đưa,nắc đều của Gia Bảo.Hai cơ thể nhô nhấp hòa quyện vào nhau.Bảo cúi xuống,đặt nụ hôn ngọt ngào.Hai tay Bảo ôm chặt lấy Hiếu,cơ thể căng cứng,Bảo đã xuất tình.Lúc này bàn tay Gia Bảo lần xuống dưới,nắm lấy dương vật Hiếu.Tay Bảo vọc vọc.Hiếu như lên mây.Những giọt tinh dịch của Hiếu thấm uớt đầy tay Bảo.Hai cơ thể mệt mỏi nằm bên nhau.Sau trận mây mưa,cả hai đều cảm thấy rã rời.

Sau khi xuống dưới rửa ráy,lau chùi sạch sẽ,Bảo và Hiếu dọn dẹp chuẩn bị đi ngủ.Đêm nay trong phòng chỉ còn hai người nên Hiếu muốn Bảo khỏa thân ngủ.Bảo đồng ý.Đèn tắt.Hai cơ thể trần truồng nằm sát bên nhau.Hiếu nằm ôm Bảo,ôm chặt lấy Bảo làm Bảo phải cười.

_ Hiếu ôm chặt thế làm sao Bảo ngủ?

_ Hiếu cũng không biết nữa.Không hiểu sao,Hiếu cứ muốn ôm chặt lấy Bảo.

_ Thôi,Hiếu đừng ôm chặt thế!Hiếu nằm lên cánh tay Bảo nè! Rồi ngủ nhé!


Trời dần dần khuya.Giấc ngủ từ từ đến với Bảo và Hiếu.Trên mặt hai người còn hiện rõ nét mãn nguyện.

Nửa khuya thức giấc,dưới ánh sáng mờ mờ của bóng đèn ngủ,Hiếu thấy Bảo khỏa thân ngủ thật hấp dẫn.Một thân thể cường tráng mờ mờ ảo ảo.Kềm lòng chẳng đặng,tay Hiếu bắt đầu rờ rẫm.Bảo giật mình thức dậy.Lúc này,Hiếu bặt đầy dùng lưỡi.Bảo nằm im,dang hai chân ra.Cơ thể Hiếu cứ trườn lên trườn xuống.Tay Bảo hoạt động,vuốt đều trên sóng lưng Hiếu.Miệng Hiếu đã ngậm dương vật Bảo.Dương vật Hiếu đã nhét vào miệng Bảo.Thế là,Hiếu nằm trên,Bảo nằm dưới,hai người ngậm bú cho nhau.Bất ngờ,Bảo đẩy Hiếu nằm xuống,Bảo ngồi lên.Dung dịch bôi trơn thoa đều,Bảo nhét dương vật Hiếu vào trong hậu môn mình.Hiếu nằm dưới,Bảo ngồi trên nhún.Tay Bảo vuốt ngực Hiếu,tay Hiếu bấu chặt người Bảo,hai người cùng đẩy đưa nhô nhấp.Hiếu sung sướng tuyệt đỉnh.Hồn Hiếu đã bay vào cõi hoan lạc.Và thế là,Hiếu xuất tinh.Lau chùi sạch sẽ,Bảo nằm xuống,nằm kề bên Hiếu.Giấc ngủ lại tiếp tục đến với hai người.

Khi Bảo và Hiếu thức dậy,đồng hồ chỉ gần mười giờ sáng.Đánh răng súc miệng,Bảo chở Hiếu đi ăn sáng.Xong chở Hiếu về nhà,Bảo phóng xe đi.

Chủ nhật cuối năm(31.12),nằm trong phòng một mình,Hiếu chẳng biết làm gì.Lấy sách vở ra,Hiếu chẳng đọc được chữ nào.Ngày lễ,mọi người đều đi chơi,Hiếu rất muốn được Bảo chở đi.Nhưng Bảo đi mất rồi.Chỉ còn Hiếu nằm trong phòng một mình.Bật nhạc lên,lòng Hiếu cứ nghĩ đâu đâu.Nghĩ lại đêm qua,Hiếu cảm thấy sung sướng tuyệt vời.Nhưng không hiểu sao,giờ này Bảo lại đi đâu mất.Bảo đi đâu vậy ta?Một câu hỏi mà Hiếu không thể tìm được câu trả lời.

Tối nay,quán ăn đông khách.Hiếu về trễ.Khi về tới nhà,trên phòng trống trơn.Bảo vẫn không có ở nhà.Tắm rửa xong,Hiếu nằm đợi Bảo.Nằm đợi hoài ,trông ngóng Bảo,Hiếu ngủ hồi nào cũng không hay.

Sáng dậy,Bảo vẫn chưa về.Đêm qua,Bảo làm gì?Bảo đi đâu?Bảo ngủ ở đâu?Bảo đi chơi với ai?Biết bao câu hỏi mà Hiếu không thể trả lời được.

Hơn chín giờ sáng,Bảo về.Vào phòng cởi áo,Bảo lăn ra ngủ.Nhìn Bảo xác xơ,lòng Hiếu buồn vô hạn.Cũng một thân thể này,đêm thứ bảy đã cuồng nhiệt,rất cuồng nhiệt với Hiếu.Thế mà,đêm chủ nhật,Hiếu phải nằm bơ vơ một mình.Hiếu cũng biết rằng,Hiếu đã thích Bảo.Hiếu rất thích Bảo.Lúc nào,Hiếu cũng muốn gần được bên Bảo.Vậy còn Bảo thì sao? Hiếu nghĩ rằng,chắc Bảo chẳng thích Hiếu đâu.Bằng chứng là đêm qua,Bảo đi chơi suốt đêm bỏ Hiếu bơ vơ một mình.

Dằn lòng chẳng đặng,Hiếu tính lay Bảo dậy để hỏi.Vô tình,tay của Hiếu chạm vào hạ bộ Bảo làm Bảo giật mình mở mắt ra hỏi:

_ Gì vậy Hiếu? Để Bảo ngủ.

_ Đêm qua Bảo đi đâu cả đêm vậy?Bảo có biết cả đêm Hiếu ngóng đợi Bảo về không?

_ Thì đêm qua,Bảo đánh bài rồi nhậu,nhậu suốt đêm.Vì thế,Bảo không về được.Thôi,Hiếu để Bảo ngủ đi!Bảo buồn ngủ lắm!

Lúc này,tay Hiếu vẫn còn để ở hạ bộ Bảo.Nhìn thấy vậy,Bảo cười cười:

_ Hiếu muốn hả?Được rồi,Bảo sẽ chìu Hiếu hết mình.Nhưng Hiếu để Bảo ngủ chút.Ngủ dậy,Bảo sẽ chìu.Hiếu muốn gì cũng được.

Vừa nói,Bảo vừa cởi chiếc quần jean ra.Trên người chỉ còn quần lót,Bảo ôm gối ngủ.Nhìn Bảo ngủ,lòng Hiếu buồn vô hạn.Mặc dù thân thể Bảo rất hấp dẫn,quần lót Bảo mặc rất khêu gợi nhưng Hiếu vẫn buồn buồn.Nếu như mọi lần,nhìn Bảo như vậy,Hiếu sẽ bị kích thích mạnh.Nhưng lần này,Hiếu chỉ thấy buồn chán sao sao đó!Chuyện của Hiếu và Bảo không biết sẽ đi tới đâu?Bảo thật khó hiểu!Hiếu cảm thấy hình như mình không hiểu chút gì về Bảo.Ngoài Hiếu ra,Hiếu thầm nghĩ chắc Bảo còn quan hệ với ai khác.Không biết giữa Hiếu và người ấy,Bảo sẽ thích ai hơn?Bao câu hỏi cứ xoay vần quanh Hiếu.

Khi Bảo thức dậy đã hơn 14h.Thấy Hiếu nằm buồn,những giọt nước còn đọng trên khóe mắt,Bảo bèn hỏi:

_ Gì vậy Hiếu? Sao Hiếu buồn vậy? Hình như Hiếu đã khóc?

_ Hiếu đâu có khóc,Hiếu chỉ buồn thôi.Hình như ngoài Hiếu ra,Bảo còn quan hệ với ai khác?

_ Đâu có ai đâu.Sao Hiếu lại nói vậy?

_ Thế sao đêm qua,Bảo lại không về?Bảo đi chơi với ai vậy?

_Bảo nói rồi,đêm qua Bảo đánh bài và nhậu thôi.Hiếu không tin Bảo hả?

_ Hiếu tin Bảo.Nhưng mà....

Hiếu chưa nói dứt câu,Bảo đã lại ôm chầm lấy Hiếu.Một nụ hôn ngọt ngào âu yếm đặt lên môi.Cơ thể Hiếu mềm ra.Bảo đưa tay cởi quần áo Hiếu.Hai tay Hiếu bấu chặt vào cơ thể Bảo.Quần lót Bảo tuột ra .Hai cơ thể trần truồng quấn quýt bên nhau.Bảo dìu Hiếu nằm xuống.Bàn tay ma quái,chiếc lưỡi quyện hồn của Bảo bắt đầu hoạt động.Hiếu đã đi vào mê hồn trận của cõi thiên thai. Để Hiếu nằm ngửa,Bảo ngồi trên nhún.Dương vật Hiếu cọ xát,nằm sâu trong hậu môn của Bảo.Một cảm giác khoan khoái tột cùng.Hiếu đã xuất tinh.Lau chùi sạch sẽ,Bảo mặc đồ vào rồi xuống dưới tắm rửa.Hiếu vẫn nằm im trong phòng.Tắm xong,Bảo lên,vào phòng và thay đồ mới .Hiếu ngạc nhiên:

_ Bảo đi nữa sao?

_ Ừ,Bảo đi đánh bài chút.Tết dương lịch,Hiếu có được nghỉ không?

_ Nghỉ gì được mà nghỉ.Ngày lễ,khách đông,Hiếu mà nghỉ,chắc bà chủ quán đuổi việc quá.Tối nay Bảo có về không vậy?

_ Về chứ,chắc chắn Bảo sẽ về mà.

Nói xong ,Bảo đi ngay.Trước khi đi,Bảo còn tặng cho Hiếu một nụ hôn.Rồi Bảo đi xuống dưới lầu.Tiếng xe máy nổ.Bảo đã phóng xe đi.Trong phòng chỉ còn mỗi một mình Hiếu.Một cảm giác buồn thoang thoảng lướt qua

Đêm nay.Bảo chẳng về.Đêm mùng một Tết dương lịch,Hiếu nằm thui thủi một mình trong phòng.Nỗi buồn cứ bao quanh lấy Hiếu.Vài giọt nước mắt đã nhỏ xuống.Đêm nay Bảo đi đâu?Bảo đi chơi với ai?Có phải Bảo đã bắt cá hai tay?Bao câu hỏi cứ vờn quanh.Một nỗi buồn vô tận cùng với màn đêm tối đã bao phủ khắp phòng.Đêm nay Hiếu không ngủ.Đêm nay Hiếu đã khóc.Hiếu khóc cho cuộc tình mong manh của mình,một cuộc tình không biết kéo dài bao lâu,một cuộc tình không biết tan vỡ khi nào.

Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn
03-01-2010 10:19 AM #8
boychatboys
boychatboys đang ẩn Member Award for 50 posts boychatboys will become famous soon enough boychatboys will become famous soon enough

Tham gia ngày
Aug 2009
Tuổi
39
Bài gửi
91

Năng lực viết bài
87

Mặc định Re: long đong phận trai nghèo

Sáng dậy,Hiếu chuẩn bị đi học.Bảo vẫn chưa về.Đêm qua,không biết Bảo đi đâu?Đi chơi với ai?Quan hệ với ai?Nghĩ tới đây,Hiếu không dám nghĩ tiếp nữa.Bảo quá bí mật.Đúng là có nhiều điều mà Bảo còn giấu Hiếu.

Vào lớp,hôm nay ,số người nghỉ học hơi nhiều.Gia Bảo và Hải Đăng vắng mặt.Hải Đăng dưới quê chưa lên.Còn Gia Bảo thì......Nghĩ đến Bảo,lòng Hiếu man mác buồn.Vì thế,hôm nay Hiếu học chẳng vô chút nào.

Trưa về,Bảo đang nằm ngủ khò trong phòng.Nhìn Bảo ngủ,Hiếu chỉ biết làm thinh lặng lẽ.Có tiếng loáng thoáng dưới nhà,tiếng của Anh Khoa,Tiến Dư,Văn Hậu,Hải Đăng.Mấy đứa này lên sớm quá!Hiếu cứ tưởng chiều tối mới lên.

Lúc này gần tới kỳ thi nên Hiếu lo lắm.Buổi tối,đi làm về,Hiếu đều xem lại bài vở.Mấy đứa kia đánh bài sôi nổi.Vẫn là đánh bài cởi đồ.Đôi khi là đánh bài ăn tiền,sát phát nhau tưng bừng.Ai đánh bài mặc ai,Hiếu vẫn cố lo học.Nhưng nhiều khi Hiếu vẫn không tập trung được.Nhất là những lúc Gia Bảo hay Tiến Dư khỏa thân.Vì thế,những lúc giữ xe ở quán ăn,Hiếu vẫn mang tập theo tranh thủ xem lại bài vở.Vì quá mải mê bài vở nên một chuyện rủi ro đã xảy ra:Hiếu để mất xe của khách.Một chuyện không thể nào ngờ được!Người mất xe thưa kiện ra công an.Ba của Hiếu ở dưới quê lên Saigon năn nỉ,thương lượng việc bồi thường chiếc Super Dream.Nhìn người mất xe xài xể,bà chủ quán nói nặng nói nhẹ,còn ba vẫn hạ mình năn nỉ thương lượng,Hiếu cảm thấy đau đớn lòng.Mang tên là Hiếu nhưng Hiếu cảm thấy mình chính là người con bất hiếu trong gia đình.Chưa phụ giúp gia đình được bao nhiêu mà chỉ gây họa cho gia đình.Càng nghĩ càng thấy xót xa nhiều.

Họa đâu mà họa tới muôn trùng.Vụ bồi thường chiếc Dream chưa được bao lâu thì gia đình Hiếu đã gặp một tai họa khủng khiếp.Đó là dịch cúm gà.Đây là lần đầu tiên gia đình Hiếu mới gặp phải cảnh này.Gà vịt nhà nuôi chết hàng loạt.Nhìn gà vịt chết,ba mẹ Hiếu muốn chết theo.Nhiều hộ chăn nuôi cũng gặp cảnh khủng khiếp như thế.Xác gà vịt trôi sông lềnh bềnh.Đào hố chôn gà vịt,nhiều người có cảm tưởng như đào mộ chôn chính mình.Bao nhiêu tiền của đã chôn theo lòng đất.Bà Bảy xóm trên ,nghe đâu đau khổ quá đã nhảy sông tự tử nhưng được mọi người cứu thóat.Hiếu về nhà trong không khí ảm đạm.Lúc này chỉ còn vài ngày nữa là Tết âm lịch.Quả thật đây là một cái Tết tràn ngập nước mắt đối với gia đình Hiếu,đối với những hộ chăn nuôi.

Trước tình trạng thê thảm của gia đình,Hiếu đành phải chạy lên Sài gòn với ý định tìm việc làm thêm trong mấy ngày Tết.Đến gặp bà chủ quán ăn,Hiếu năn nỉ xin được làm lại.Ở trên Saigon,báo chí cũng đã thông tin dịch cúm gà .Nghe Hiếu trình bày hoàn cảnh,bà chủ quán cũng cảm động nói:

_ Quán của cô cũng đủ người rồi.Để cô giới thiệu cháu cho quán của chị Duyên,bạn cô.Bên đó đang thiếu người.Qua bên đó,cháu làm nhân viên phục vụ bưng bê,cháu chịu không vậy?

_ Dạ,dạ,việc gì cháu cũng làm hết.Miễn là có việc làm, cháu mừng lắm rồi.

_Được rồi,cháu chờ chút.Để cô gọi phone cho chị Duyên.

Thế là,Hiếu đã có việc làm mới.Trong mấy ngày Tết,cả phòng về hết,chỉ còn lại mình Hiếu.Mấy người kia đều về 27 Tết.Còn Bảo về 28.Đêm ấy,sau khi làm về,trong phòng chỉ còn Hiếu và Bảo.Nếu như mọi lần,Hiếu đã vồ vập rồi.Nhưng hiện giờ,lòng Hiếu nặng trĩu u buồn ,còn tâm trạng đâu nữa mà yêu với đương,mà ân với ái.Bảo cũng đã biết rõ thảm trạng gia đình Hiếu.Tuy hết lời an ủi nhưng Hiếu buồn vẫn cứ buồn.Nằm bên cạnh Bảo mà Hiếu vẫn cứ ngơ ngác đâu đâu.Đôi bàn tay mà quái,chiếc lưỡi quyện hồn của Gia Bảo vẫn không làm vơi bớt được những nỗi buồn trong lòng Hiếu.Nhìn Hiếu như thế,Bảo cũng mất hứng luôn.Cuối cùng,Bảo và Hiếu ôm nhau ngủ,một giấc ngủ tràn ngập nỗi buồn.


Qua Tết,tới kỳ đóng học phí,Hiếu cảm thấy lo vô cùng.Hiếu chỉ mới đóng học phí nửa năm.Bây giờ tới thời hạn đóng học phí nửa năm còn lại.Gia đình Hiếu hiện nay nợ ngập đầu,tiền đâu mà đóng học phí ?Tâm sự với Bảo thì Bảo nói:

_ Gia đình Hiếu như vậy,thôi Hiếu nghỉ học cho rồi.Có gì ra ngoài kiếm việc làm.

_ Ra ngoài làm gì bây giờ?

_ Thì từ từ kiếm.Rồi cũng sẽ có việc làm thôi.Ở Sài gòn không đến nỗi chết đói đâu mà sợ.

Nghe Bảo nói thế,Hiếu càng thấy hoang mang.Hỏi làm nghề gì để sống,Bảo chỉ cười cười chứ không trả lời cụ thể.Mấy ngày Tết,Hiếu chạy bàn,phục vụ cả ngày ở quán cô Duyên.Nhưng bây giờ vào học rồi,Hiếu xin chỉ làm buổi chiều tối,cô Duyên đồng ý.Việc làm thêm có rồi,nhưng còn tiền học phí,đào đâu bây giờ?Hiếu nghĩ muốn nát óc.

Sáng nay,vào phòng giáo vụ,Hiếu trình bày hoàn cảnh gia đình và xin nợ tiền học phí.Cô ở phòng giáo vụ hằn học bảo Hiếu về làm đơn,phải có sự xác nhận của chính quyền địa phương.Lúc đó,nhà trường xét theo hoàn cảnh mà giải quyết .Giọng nói của cô ở phòng giáo vụ có vẻ bực bội làm Hiếu nát lòng.Không biết gia đình cô có chuyện không vui hay do Hiếu xin nợ tiền học phí nên cô bực bội?Càng nghĩ,Hiếu càng cảm thấy chua xót cho cái thân không tiền.Chỉ vì dịch cúm mà gia đình Hiếu phải ra nông nổi này.Ba và anh Nhân chạy ngược chạy xuôi,ai mướn gì làm nấy.Mẹ ngồi như chết rồi.Còn Thảo,vừa đi học,vừa lo việc nhà.Đôi mắt của nó lúc nào cũng ngấn lệ.Trên Sài gòn,Hiếu cũng mang tâm trạng não nề.Đứng ngoài ban công ,nhìn bao sinh viên cười cười nói nói dưới sân,Hiếu như thấy nặng trĩu nỗi lòng.Liệu mai này mình còn có thể đi học nữa không?Giảng đường đại học,Hiếu còn có thể đến được nữa không?Nghỉ hay học?Học hay nghỉ?Tiền học phí như thế nào?Liệu nhà trường có cho mình nợ lại tiền học phí không?Nhớ lại ngày nhận được giấy báo đậu đại học,ba mẹ mừng rỡ khoe khắp xóm làng.Chị Hiền và anh Nhân đều học hết lớp 12 rồi nghỉ.Chẳng ai vào được đại học.Hiếu đậu đại học,ba mẹ rất vui mừng,rất hy vọng vào Hiếu.Nhưng đâu có ngờ,dịch cúm xảy ra.Dịch cúm ơi là dịch cúm!Dịch cúm đã hại chết biết bao gia đình,trong đó có gia đình Hiếu.Và dịch cúm nay cũng đe dọa con đường học vấn của Hiếu,ngăn không cho Hiếu bước chân đến giảng đường .Liệu Hiếu có thể vượt qua nỗi khó khăn này không?Bàn chuyện với Bảo,Bảo chỉ xúi Hiếu nghỉ.Mà Hiếu lại không muốn nghỉ học.Liệu Hiếu có nên nghe theo lời Bảo không?

Đang chìm đắm suy tư,một bàn tay đã vỗ vay Hiếu.Quay đầu lại nhìn,Hiếu bất chợt giật mình.Người vỗ vai Hiếu chính là thầy Liêm,người đã cho Hiếu tiền về quê hôm thi đại học.Kể từ hôm đó đến nay,Hiếu chưa gặp lại thầy.Hôm nay bất ngờ thầy xuất hiện làm Hiếu ngỡ ngàng.Tiếng của thầy vẫn dịu dàng:

_ Em làm gì đứng ở đây thẫn thờ vậy?

_ Dạ,thưa thầy,dạ....

Hiếu bối rối chẳng biết nên trả lời như thế nào.Thầy nói tiếp:

_ Hồi nãy,thầy có thấy em ở phòng giáo vụ.Gia đình em bị dịch cúm gà phải không?

_ Dạ,vậng,

Trả lời tới đây,mắt Hiếu đã đỏ hoe.Thầy bảo:

_ Thôi,em hãy xuống dưới rửa mặt rồi ra quán nước với thầy.Có chuyện gì,hãy nói rõ cho thầy biết.

Ngồi ở quán nước,Hiếu kể rõ đuôi đầu.Gia đình bị dịch cúm như thế nào,gà vịt chết ra sao,hiện nay Hiếu không có tiền đóng học phí.Bao nhiêu chuyện Hiếu đều kể ,kể cả việc Hiếu làm mất xe,Hiếu làm nhân viên chạy bàn ở quán ăn mấy ngày Tết.Im lặng ngồi nghe,đợi Hiếu kể xong,thầy bèn nói:

_ Tiền học phí,em cứ an tâm,thầy sẽ lo.Nhưng thầy muốn em hứa danh dự với thầy một điều,em đồng ý không?

_ Dạ,thưa thầy,thầy muốn em hứa điều chi ạ?

_ Thấy muốn em hứa danh dự với thầy là em sẽ học hành chăm chỉ.Tiền học phí,thầy sẽ đóng cho em.Chẳng những học phí kỳ này mà kể cả học phí những năm học sau,thầy sẽ lo hết.Coi như thầy đã cho em vay tiền học phí mấy năm đại học.Sau này ra trường,em đi làm dành dụm tiền trả nợ lại cho thầy

_ Dạ,thưa thầy,em hứa ạ.
Thầy muốn em học thật giỏi,ra trường làm việc ở công ty nước ngoài lương cao.Có như thế,em mới có tiền trả nợ cho thầy.Vì thế,thầy yêu cầu em phải hứa danh dự với thầy là học hành chăm chỉ,học cho thật tốt.

_ Dạ,em xin nghe theo lời thầy ạ.

Lúc này ,niềm vui mới trở lại với Hiếu.Nhìn khuôn mặt hồn nhiên của Hiếu,thầy mim cười.

Đêm nay.Gia Bảo không về.Chắc lại đi chơi với ai đó?Hiếu biết,có hỏi,Bảo cũng chối quanh.Bởi thế,những đêm Bảo không về nhà,Hiếu chẳng bao giờ hỏi nữa.Đêm nay,Hiếu lại nghĩ tới thầy Liêm.Đúng là đang chết đuối lại gặp được phao.Đúng lúc Hiếu gặp căng thẳng nhất thì thầy xuất hiện.Nhớ lần trước,nhờ có thầy,Hiếu mới khỏi về nhà Châu.Chứ nếu hôm đó,sau khi thi đại học xong,Hiếu mà trở về nhà Châu và Phát,chắc Hiếu sẽ bị Châu làm cho tơi bời luôn quá.Nhớ tới Châu,Hiếu muốn nổi da gà.Tới giờ Hiếu cũng còn thấy ớn.Còn lần này,dịch cúm gà làm cho gia đình Hiếu xác xơ,Hiếu có nguy cơ phải nghỉ học thì thầy xuất hiện.Thầy giống như một vị cứu tinh.Hiếu chợt nhớ đến câu chuyện Tấm cám.Lúc nào,Tấm gặp khó khăn thì Bụt lại hiện ra.Hiếu cũng thế.Khi Hiếu gặp cảnh ngặt nghèo thì thầy xuất hiện.Thầy cũng giống như Bụt trong câu chuyện Tấm Cám.Nghĩ đến đây,Hiếu chợt cười thầm:" Mình thật là điên quá ! Tại sao mình lại so sánh thầy với ông Bụt nhỉ?Rõ là ngớ ngẩn!"Nghĩ đến đây,Hiếu lại cảm thấy băn khoăn thắc mắc : " Mình đâu phải là học trò của thầy,mình chưa học thầy một buổi nào.Tại sao thầy lại tốt với mình nhỉ? Gia Bảo đã khó hiểu,thầy lại càng khó hiểu hơn nữa." Càng nghĩ,Hiếu càng cảm thấy mình chẳng hiểu tí gì.Cứ lo nghĩ ngợi,giấc ngủ đến với Hiếu lúc nào không hay.

Hôm sau,thấy Hiếu không còn vẻ âu sầu,Bảo ngạc nhiên.Ngồi ngoài quán nước,Hiếu kể cho Bảo nghe việc thầy Liêm.Thầy đã lo tiền học phí cho Hiếu.Những chuyện của Hiếu,Bảo đều biết.Từ chuyện mất tiền ở bến xe,chuyện ở nhà Châu và Phát,chuyện thầy Liêm cho tiền về xe,chuyện giữa Hiếu và Thắng,những chuyện đó Bảo đều đã được nghe Hiếu kể từ trước.Đến khi Hiếu nói lên suy nghĩ của mình,những băn khoăn thắc mắc vì sao thầy lại quá tốt đối với Hiếu thì Bảo cười cười:

_ Như vậy là thầy Liêm đã thích Hiếu rồi đó.Chuyện đó đâu có gì khó hiểu.

_ Nhưng Hiếu thấy thầy Liêm đứng đắn đàng hoàng lắm mà.Thầy đâu có thái độ hay cử chỉ gì khác thường đâu.Hiếu nghĩ,thầy Liêm chắc không phải như tụi mình đâu.

Bảo cười ngất:

_ Thì thầy Liêm là thầy nên đương nhiên phải đứng đắn đàng hoàng rồi.Là giảng viên nên thầy phải kín đáo chứ.Nhưng Bảo chắc chắn,thầy đã kết Hiếu rồi đó.

_ Hiếu nghĩ không phải vậy mà.

_ Bảo chắc chắn mà.Từ từ rồi Hiếu sẽ rõ.Không biết Hiếu đã làm gì mà thầy đã thương thầm Hiếu ?

Nói xong,Bảo cười ngất làm Hiếu đỏ mặt ,bối rối.Hiếu ấp úng:

_ Hiếu đâu có làm gì đâu.Hiếu chỉ đứng ngoài ban công nhìn xuống sân trường,lòng buồn buồn nghĩ đến vấn đề học phí thì thầy đến.Thầy đến lúc nào Hiếu còn không hay nữa mà.

_ Vậy chắc là Hiếu có duyên ngầm thu hút nên thầy mới kết Hiếu.Hiếu ngồi yên để Bảo nhìn xem duỵên ngầm của Hiếu nằm ở đâu,nó có sức hút như thế nào mà đã thu hút được thầy Liêm?

_Thôi,Bảo đừng đùa nữa.Thân thể Hiếu như thế nào,Bảo đã biết rõ rồi mà.Chỉ có Bảo đó,Bảo bắt cá hai ba tay.Nhiều đêm Bảo đi chơi với người khác,Bảo không về nhà để Hiếu nằm vò võ một mình .

_ Ơ...Ơ....Bảo đâu có đi chơi với ai đâu.Bảo nói thật đó.Hiếu không tin Bảo sao?

_ Vậy sao Bảo không về nhà?Nhiều đêm trông ngóng Bảo,Hiếu cảm thấy chua xót vô cùng.Hiếu thích Bảo nhưng Bảo đâu có thích Hiếu.

_ Bảo không về nhà là do Bảo nhậu xỉn quá làm sao về được.Bảo nói thật lòng.Hiếu có muốn Bảo thề không vậy?

_ Thôi,Hiếu không cần Bảo thề đâu.Hiếu biết Bảo còn nhiều điều bí mật giấu Hiếu.Trong khi đó,Hiếu có chuyện gì,Hiếu cũng đều kể cho Bảo nghe.

_ Bảo có giấu Hiếu chuyện gì đâu.Hiếu chỉ suy diễn lung tung.À ,mà này,Hiếu có biết thầy Liêm dạy môn gì không?

_ Thầy có nói,thầy dạy môn Xác xuất thống kê.Năm hai,mình mới học với thầy.

Trò chuyện thêm một lát,Bảo chở Hiếu về.Hiếu lo tắm rửa để lát còn đi làm.Bảo chuẩn bị đi tập thể hình.Bảo thường tập thể hình vào buổi trưa hay buổi chiều.Bảo tập thể hình cũng đựơc gần hai tháng.


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:47 am

Thời gian dần dần trôi.Hiếu cũng từ từ đi vào ổn định.Học phí đã có thầy Liêm đóng rồi,Hiếu còn có việc làm thêm.Như vậy,Hiếu có thể tự lo cho chính mình.Hiếu hy vọng mọi việc đâu sẽ vào đó.Nhưng mà trời hỡi,Mọi việc đâu bao giờ được như ý mình.Mẹ Hiếu đã ngã quỵ phải vào bệnh viện.Vốn đã yếu ớt,do Hiếu đậu đại học,vì vui mừng nên mẹ Hiếu mới sống khỏe.Nhưng từ khi dịch cúm xảy ra,nợ nần chồng chất,suốt ngày sầu khổ nên cuối cùng mẹ Hiếu đã ngã quỵ.Nợ chồng thêm nợ.Đường cùng,ba Hiếu phải bán đi mảnh vườn duy nhất của gia đình.Nhà Hiếu đã lâm vào đường cùng.Hiếu phải làm gì để giúp gia đình?Làm gì đây?Thầy Liêm vừa đóng học phí ,Hiếu cũng đã hứa với thầy .Vì thế,Hiếu không thể bỏ học được.Làm nhân viên chạy bàn,lương đâu được bao nhiêu,làm sao phụ giúp gia đình?Làm sao?Làm sao?Làm sao? Đầu óc Hiếu muốn nổ tung.Hiếu tâm sự với Bảo.Và Bảo đã chỉ ra cho Hiếu một cách làm Hiếu choáng váng: Đó là đi làm " CALLBOY " .

Lúc còn dưới quê,Hiếu chưa biết callboy là như thế nào.Nhưng khi vào đại học,lên Sàigon,Hiếu đã biết callboy là những đứa con trai khỏe mạnh,chuyên môn phục vụ tình dục cho những bà già lắm bạc nhiều tiền.Chắc Bảo đã từng làm callboy?Hèn gì,Bảo mới có nhiều tiền đánh bạc.Mọi lần,Bảo thua bài bạc rất nhiều,Hiếu không hiểu tiền đâu mà Bảo có nhiều thế.Giờ đây Hiếu đã hiểu.Ngập ngừng ,Hiếu hỏi:

_ Phải chăng Bảo đã từng làm callboy?

_ Phải.Và những đêm không về nhà,Hiếu cứ tưởng Bảo đi chơi với ai khác.Thật ra,những đêm ấy,Bảo đi làm callboy để kiếm tiền.

_ Tại sao Bảo lại đi làm callboy?Gia đình Bảo cũng khá giả mà.Tại sao Bảo lại làm thế?

_Thì....thì.....tại vì Bảo cần tiền.Gia đình cho tiền đâu đủ để Bảo xài.Vì vậy,Bảo phải tranh thủ kiếm thêm chứ?

_ Vậy là Bảo thường đi với mấy bà già lắm bạc nhiều tiền?

_ Ồ ...không...không phải thế.Bảo không đi với mấy bà.Bảo chỉ đi trong giới này,đi với Việt kiều và với những tay nhà giàu.

_ Bảo làm callboy lâu chưa?

_ Từ năm lớp 11 nhưng đi không nhiều.Vì ở dưới Đà lạt,ba mẹ quản lý quá chặt.Ba mẹ mướn gia sư về nhà.Gia sư cho bài tập,nếu Bảo mà không làm bài,gia sư sẽ méc lại với ba mẹ.Vì thế,Bảo đâu có nhiều thời gian rảnh.

_ Vì thế,Bảo không muốn thi đại học ở Đà Lạt.Bảo chỉ muốn học ở Sài gòn.Có phải thế không?

_ Ừ.

_ Nhưng mà Bảo ơi!Đi làm callboy,Bảo không sợ mọi người khinh khi?

_ Chả việc gì phải sợ.Mình có nhiều tiền,ai dám khinh khi mình?Chỉ có những thằng không tiền,ra đường mới bị khinh khi?

_ Bảo ơi! Tại sao Bảo lại nghĩ như vậy?

_ Thì thực tế là vậy mà.Hiếu cũng thấy rồi đó.Ở trường,ở phòng trọ,thấy Bảo có tiền,có ai dám khinh khi đâu?Hiếu biết không,sống trong xã hội này,thằng nào có tiền,thằng đó làm cha.Thằng nào không tiền,thiên hạ coi như con chó ghẻ.

_ Bảo ơi! Tại vì mọi người chưa biết mà.Nếu mọi người biết Bảo đi làm callboy,lúc đó thi.....thì.....

_ Thì mình phải kín đáo,đừng cho ai biết.Đúng ra Bảo cũng không muốn cho Hiếu biết đâu.Nhưng vì gia đình Hiếu đang lâm vào bước đường cùng nên Bảo mới nói.Bảo nói thật lòng nhé,hoàn cảnh Hiếu hiện nay,ngoài con đường làm callboy ra,không còn đường nào khác.

Hiếu nghe như choáng váng cả người.Không ngờ người Hiếu yêu thương lại đi làm callboy?Giờ đây,người ấy đang rủ Hiếu đi theo con đừơng của người ấy.Hiếu có nên nghe theo lời người ấy không?Làm callboy?Trời ơi!Nhục nhã ê chề!Mà hiện nay,hoàn cảnh gia đình Hiếu,trời hỡi,sao mà quá đoạn trường!Tất cả mọi việc cũng bắt đầu từ cúm gà.Cúm gà,cái từ này Hiếu thù vô cùng,thù khủng khiếp.Hiếu không biết mình nên phải làm gì đây?

Thấy Hiếu vẫn đăm chiêu nghĩ ngợi,Bảo tiếp lời:

_Hiếu cứ suy nghĩ thật kỹ.Hiện nay,Hiếu cần phải có tiền phụ giúp gia đình,Hiếu lại không được bỏ học.Như vậy,chỉ có cách làm callboy ..Chỉ có cách ấy,Hiếu vừa có tiền,lại có thời gian học hành.Ngoài cách đó ra,không còn cách nào khác.Hiếu nghĩ xem có đúng vậy không?

_ Nhưng đi làm callboy,rủi mọi người biết thì......Lúc đó,Hiếu chắc chết quá !

_ Thì mình cố gắng giữ kín,làm sao mọi người biết được.

_ Giữ kín bằng cách nào?

_Nếu Hiếu muốn làm callboy,Bảo sẽ dẫn Hiếu lên gặp chú Tỵ.

_ Chú Tỵ nào?Để làm gì?

_Chú Tỵ là người bắt mối,sẽ giới thiệu khách cho Hiếu.

_ Và chú ấy từng bắt khách cho Bảo?

_ Đúng vậy.Mỗi khi có khách,chú ấy sẽ nhắn tin .Và Bảo sẽ đến điểm hẹn.

_ Điểm hẹn ở đâu?

_ Điểm hẹn ở nhà chú ấy.Cũng có khi ở khách sạn.Chỉ khi nào có khách,Hiếu mới đi.Những lúc khác,Hiếu cứ đi học bình thường.Làm sao mọi ngừơi biết được?

_ Thế,rủi có khách nhằm lúc Hiếu đang ở trường thì sao?Lúc đó làm sao đi?

_ Thì Hiếu cho chú ấy thời khóa biểu của Hiếu,chú ấy sẽ sắp xếp cho.Hiếu cứ yên tâm..Bảo đảm với Hiếu,đi làm callboy sẽ không ai biết đâu.Hiếu đừng có lo.

_ Thôi ,được rồi.Bảo cho Hiếu một thời gian để suy nghĩ nhé !

_ OK.

Và đêm ấy,Hiếu không ngủ được.Nằm trong lòng Bảo,Hiếu suy nghĩ miên man.Có nên nghe theo lời Bảo không?Có nên đi làm callboy không?Hiếu còn nhớ Hiếu đã hứa với thầy Liêm học thật tốt.Vậy mà giờ đây,hoàn cảnh gia đình thế này,Hiếu phải làm sao đây?Đi làm callboy như Bảo nói,nghe hợp lý lắm.Nhưng nếu gia đình biết Hiếu làm callboy thì sao?Nếu thầy Liêm biết thì sao?Mẹ Hiếu đang bệnh nặng,sức khỏe yếu ớt,nếu mẹ biết Hiếu làm callboy,chắc mẹ không sống nổi quá ! Nghĩ đến đây,Hiếu cảm thấy rùng mình.Nhưng nếu không làm callboy thì sao?Tiền đâu Hiếu phụ giúp gia đình? Ba Hiếu đã lâm vào bước đường cùng rồi,Hiếu phải tính sao đây?Hiếu có nên đi làm callboy không?Có nên không trời hỡi???????????????

Cuối cùng rồi Hiếu cũng quyết định làm theo lời Bảo.Thôi thì nhắm mắt liều một phen vậy.Một liều thì ba bảy cũng liều.Miễn sao giúp gia đình qua cơn hoạn nạn .Hiếu trình bày với Bảo những suy nghĩ của mình.Bảo động viên Hiếu,đi làm callboy sẽ không ai biết đâu.Hiếu vừa có tiền phụ giúp gia đình,vừa không bị ảnh hưởng đến việc học hành.Bảo động viên riết,Hiếu mới cam thấy an tâm phần nào.

Hom nay,sau khi đi ăn trưa ,Bảo chở Hiếu đến gặp chú Tỵ.Trước khi đi,Bảo đưa Hiếu cái quần jean,áo sơ mi của Bảo cho Hiếu mặc vào.Thậm chí quần lót mỏng,khêu gợi màu trắng mà Hiếu mặc bên trong cũng do Bảo mua tự hôm qua.Đầu chải keo,tóc láng mượt,chân mang giày,Hiếu theo Bảo đến gặp chú Tỵ.Cả phòng thấy Hiếu chưng diện xúm lại hỏi.Bảo trả lời là dẫn Hiếu đi xin việc,xin làm nhân viên bán quần áo thời trang.Thế là chẳng ai nghi ngờ gì cả.Chứ đâu ai dè,Bảo dẫn Hiếu đi xin việc làm,đi xin làm callboy!!!!!!!

Cuối cùng Bảo cũng chở Hiếu đến nơi.Đó là một cửa hàng bán quần áo thời trang tương đối rộng lớn.Bốn nhân viên nam đang ngồi trong cửa hàng.Người nào nguời nấy đều đẹp trai,ăn mặc rất mốt.Bảo cười nói,chào hỏi mọi người rồi dẫn Hiếu vào trong,lên lầu.Bảo nói nhỏ với Hiếu: " Mấy thằng bán hàng ngoài kia đều là callboy đấy" .Hiếu giật mình thầm nghĩ: " Trời ạ!Nhìn bề ngoài tưởng là nhân viên bán hàng.Ai dè...."

Lên lầu một,vào phòng,Hiếu và Bảo gặp chú Tỵ.Đó là một ngừơi đàn ông mập mạp trên 40 tuổi,nước da trắng,cái bụng to như cái thùng nước lèo.Chú Tỵ tiếp Hiếu và Bảo.Chuyện Hiếu đến đây xin làm callboy,chú Tỵ đã được nghe Bảo nói từ hôm qua.Hiếu trình bày hoàn cảnh của mình và cho chú Tỵ biết thời khoa biểu học ở trường.Chú Tỵ liền nói:

_Ngoại hình của em tạm được nhưng cần phải tập thể hình cho cơ bắp nở nang ra mới đẹp.Có gì Bảo hướng dẫn Hiếu tập thể hình nghe!

Bảo liền đáp lời:" Dạ."

Sau đó,chú Tỵ bảo Hiếu chuẩn bị chụp hình.Chú Tỵ đích thân cầm máy.Hiếu cũng đã được nghe Bảo nói ,trước kia,chú Tỵ chính là thợ chụp ảnh.Kiểu đầu tiên,Hiếu đứng nghiêng nguời.Kiểu thứ hai,Hiếu bung hết nút áo ra,quần jean bung dây nịch và dây kéo để hé lộ quần lót.Kiểu thứ ba,Hiếu chỉ mặc quần lót đúng xoay người.Kiểu thứ tư là Hiếu khỏa thân hoàn tòan.Bảo đến vọc cho dương vật của Hiếu cương cứng.Sau đó,Hiếu đứng khum khum người để chú Tỵ chụp hình.Chụp bốn kiểu,chú Tỵ bảo nhiêu đó đủ để chào hàng với khách rồi.Thế là xong.Bây giờ đến lúc Hiếu phải làm thủ tục đầu tiên,nghĩa là phải lên giường với chú Tỵ.Vì thế,Hiếu với cơ thể trần truồng leo lên giường.Chú Tỵ kéo màn che lại.Bảo ngồi ngoài chờ.Thủ tục đầu tiên bắt đầu.


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:47 am


Nhìn chú Tỵ khỏa thân,cái bụng phệ lắc lư trông phát oải.Khi thân hình ấy đè lên mình,Hiếu cảm tưởng như mình đang bị một thùng phuy đè .Nụ hôn đặt lên môi,Hiếu cố gắng nhắm mắt để đón nụ hôn ấy.Rồi Hiếu cứ thế nằm im để chú Tỵ muốn làm gì thì làm.Cơ thể Hiếu như muốn bị nghiền nát.Lát sau,chú Tỵ nằm xuống và ra hiệu cho Hiếu làm.Mặc dù rất cố gắng nhưng không hiểu sao Hiếu làm quá uể ỏai.Bực mình,chú Tỵ kêu Bảo vào và nói:" Thằng Hiếu làm tình như thế, làm sao làm callboy được?" Bảo nói để Bảo sẽ hướng dẫn Hiếu cách làm tình.Thế là Bảo cởi hết quần áo ra và bắt đầu.Bảo hướng dẫn Hiếu cách thức hôn,cách dùng bàn tay khều móc,cách đi lưỡi.Hiếu gắng gượng làm theo Bảo.Biết Hiếu không thích thân hình phì lũ của chú Tỵ,Bảo phải dùng ánh mắt động viên.Đôi bàn tay Bảo lả lướt trên thân thể Hiếu làm Hiếu bị kích thích.Lưỡi Hiếu bắt đầu hoạt động trên thân thể chú Tỵ.Miệng Bảo rê quanh vùng hạ bộ Hiếu và ngậm.Hiếu nhắm mắt ngậm dương vật chú Tỵ và thả hồn lên chín tầng mây.Chú Tỵ chợt bật ngồi dậy,đè Hiếu nằm xuống,banh hai chân Hiếu ra và nhét dương vật của mình vào.Chú Tỵ nhấp,Hiếu đau thốn người.Chú Tỵ làm không được nhẹ nhàng.Vì thế Hiếu nhăn mặt tỏ vẻ đau đớn.Thấy thế,Bảo ôm mặt Hiếu và âu yếm đặt nụ hồng.Tay Bảo xoa xoa vuốt vuốt vùng hạ bộ Hiếu.Tuy chú Tỵ làm hơi mạnh bạo nhưng nhờ có Bảo,Hiếu cũng bắt đầu lâng lâng.Chú Tỵ xuất tinh.Hiếu thở phào nhẹ nhõm.Lau chùi sạch sẽ,Chú Tỵ lên tiếng:

_ Thằng Hiếu làm tình kiểu này chắc khách la làng hết quá!Bảo phải hướng dẫn Hiếu mới được

_ Dạ,cháu sẽ chỉ dẫn cho Hiếu.Chú cứ yên chí.

Hiếu bèn trình bày Hiếu còn phải làm nhân viên chạy bàn thêm một tuần nữa mới hết tháng.Khi ấy,lãnh lương xong,Hiếu mới nghỉ làm bên quán ăn được.Chú Tỵ ngeh thế bèn nói:

_ Được rồi,tạm thời Hiếu chưa đi khách.Mỗi trưa,sau khi đi học về,Bảo chở Hiếu đến đây để hướng dẫn cho Hiếu cách thức làm tình.Sau đó tắm rửa nghỉ ngơi rồi đi làm.Khi nào Hiếu nghỉ ở quán ăn,lúc ấy Hiếu sẽ bắt đầu tiếp khách.

Thế là Bảo chở Hiếu về.Trên đường về,Bảo cắt nghĩa thiệt hơn cho Hiếu rõ.Bảo nói : " Khách đa dạng lắm.Đẹp trai có,xấu xí có,mập mạp có ốm yếu cũng có .Đi làm callboy là phải chấp nhận đủ mọi khách.Vì thế,Hiếu cần phải dạn dĩ lên.Đừng uể oải như thế nữa!Có khéo léo thì mới moi được tiền khách.Có thế mới được nhiều tiền".Nghe Bảo thuyết phục một hồi,Hiếu cảm thấy buồn buồn.Bạn trai của Hiếu,người Hiếu thương mến,nay lại hướng dẫn Hiếu cách thức bán thân.Ôi,còn chua xót nào bằng!

Trưa nay,tan học về,Bảo chở Hiếu đến thẳng chỗ chú Tỵ.Lần này đích thân Bảo cởi đồ Hiếu ra.Tay Bảo xoa xoa vuốt vuốt làm Hiếu kích thích lên.Hiếu bắt đầu rê lưỡi trên thân thể chú Tỵ.Hôm nay Hiếu có phần dạn dĩ hơn.Chú Tỵ có vẻ hài lòng.Dương vật chú căng cứng.Bất ngờ,chú Tỵ chồm dậy,đè Bảo xuống và nhét dương vật của chú vào.Chú Tỵ bắt đầu nhấp,Bảo cũng oằn oại theo.Nhìn Bảo oằn oại cùng với chú Tỵ,lòng Hiếu cảm thấy xốn xang.Hiếu tự hỏi: " Đó có phải là bạn trai của mình không vậy?Không biết sau này,nếu chứng kiến mình đang oằn oại với khách,không biết Bảo có suy nghĩ gì không?"

Chỉ vài bữa,Hiếu đã dạn dĩ,đã khéo léo trong vấn đề ân ái.Bảo nói với chú Tỵ,Hiếu đã có thể tiếp khách được rồi.Chú Tỵ nói đến thêm một lần nữa,một lần cuối để tổng dợt.Bảo chở Hiếu đến thì gặp chú Hội,bạn chú Tỵ.Chú Hội già hơn,đen hơn chú Tỵ.Bảo nhăn mặt.Chú Tỵ cười cười nói:" Hôm nay tổng dợt lần cuối,ngày mai Hiếu có thể tiếp khách được rồi." Hiếu cởi đồ ra.Hôm nay,Hiếu phải quan hệ với chú Hội.Nước da chú Hội đen qua! Nhưng Hiếu vẫn cố gắng,cố gắng làm theo yêu cầu của chú Hội.Lưỡi Hiếu hoạt động,tay Hiếu xoa xoa bóp bóp.Hiếu cố gắng làm,làm tất cả những gì mà Hiếu có thể làm được.Và rồi,Hiếu ngồi trên người chú Hội,Hiếu nhún nhún.Dươngvật của chú Hội đâm sâu vào hậu môn Hiếu.Miệng Hiếu ngậm dương vật Bảo.Hiếu nhún say sưa.Dương vật Bảo đã hớp hồn Hiếu mất rồi.Những giọt tinh dịch Bảo bắn ra.Chú Hội cũng xuất tinh.Lau chùi sạch sẽ,chú Hội nhào tới ôm chầm lấy Bảo.Nhưng Bảo đã né tránh và xòe tay ra nói : " Money,money ".Chú Hội tái mặt.Bảo liền nói tiếp:

_ Gia Bảo này không phải là hàng free,hàng cho không biếu không.Muốn quan hệ hả?Ok.được thôi.Tiền ,tiền đâu?

Chú Tỵ vội đỡ lời:

_ Anh Hội chỉ giỡn thôi,chứ đâu có ý gì đâu.

Bảo: _ Dạ,giỡn thì không sao.Chứ còn quan hệ thật thì phải trả tiền.

Chú Tỵ sụ mặt.Chú Hội có vẻ tức giận.Nhưng cuối cùng chẳng có chuyện gì xảy ra.Hiếu theo Bảo về.Trên đường về,Bảo lầm bầm:

_ Cái lão Hội ấy đúng là lão già mắc dịch.Muốn chơi chùa hả? Đừng hòng.

_Chú Hội là ai vậy Bảo?

_ Lão Hội ấy là bạn với lão Tỵ.Lão thường đến nhà lão Tỵ để chơi chùa.Mấy đứa kia vì sợ lão Tỵ nên đều để lão chơi.

_ Hồi nãy Bảo làm thế không sợ chú Tỵ giận sao?

_ Giận thì làm gì nhau.Nói cho Hiếu biết,trong đám callboy,Bảo với thằng Tiến Minh là hai người đắt giá nhất.Và cũng là hai người mà lão Hội không dám đụng đến.Chính Bảo và Tiến Minh đã mang lại lợi nhuận kếch xù cho lão Tỵ.Bởi thế,dù cho Bảo với Tiến Minh có nói với lão Hội thế nào,lão Tỵ cũng không dám làm gì đâu.

_ Tiến Minh là ai vậy?

- Tiến Minh thì Hiếu chưa biết đâu.Rồi Bảo sẽ giới thiệu cho Hiếu biết

Đêm nay,Hiếu cảm thấy buồn buồn.Ngày mai,Hiếu phải bắt đầu tiếp khách rồi.Không biết vị khách đầu tiên của Hiếu sẽ là ai?Sẽ như thế nào?Nhìn Bảo nằm bên cạnh,Hiếu cảm thấy xót xa.Thần tượng của Hiếu đây sao?Ôi,thần tượng của Hiếu!Có lẽ không bao giờ Hiếu có thể ngờ rằng Bảo là người mà Hiếu thương mến,lúc nào cũng xem như thần tượng,lại chính là người đã hướng dẫn Hiếu đi vào con đường bán dâm.Thật không thể nào ngờ được! Thần tượng của Hiếu là như thế đấy.Và thần tượng của Hiếu đã từ từ sụp đổ trong lòng Hiếu

Việc gì đến rồi cũng sẽ đến.Hiếu đã đi khách.Vị khách đầu tiên là một Việt Kiều trên 40 tuổi.Hiếu tiếp anh ta ở nhà chú Tỵ.Tay Việt Kiều này chơi quá bạo lực.Anh ta đã vồ vập lấy Hiếu.Đôi tay anh ấy nhào nặn,miệng như muốn cấu xé.Hiếu đã phải cắn răng mà chịu trận.Khi anh ta nhét dương vật vào và nhấp,Hiếu phải nằm oằn người đau đớn.Dương vật của anh quá to ,đâm vào như muốn xé toạc cơ thể của Hiếu,Sự va chạm xác thịt làm Hiếu đớn đau.Lúc trước,mỗi lần quan hệ với Bảo,Hiếu cảm thấy sung sướng bao nhiêu thì giờ đây,Hiếu cảm thấy chua xót bấy nhiêu.Đời callboy đúng là quá ê chề.Và hôm nay,Hiếu bắt đầu nếm cảm giác ê chề đó.Làm tình rồi cũng xong.Tắm rửa mặc quầnn áo vào,Hiếu xuống nhà.Chú Tỵ đưa Hiếu hai trăm ngàn.Số tiền này khá lớn so với Hiếu.Nhưng đây là tiền bán thân.Không biết nếu gia đình mà biết việc này,đời Hiếu sẽ ra sao?Phần của Hiếu là thế đó.Không biết phần của chú Tỵ là bao nhiêu?

Kể với Bảo chuyện Hiếu đi khách đầu tiên,Bảo vỗ về an ủi.Khách cũng năm bảy loại khách.Không phải ai cũng bạo lực thế đâu.Khuyên Hiếu đừng nản,Bảo nói rồi từ từ cũng sẽ quen.Khách mà do chú Tỵ giới thiệu thường là Việt Kiều hoặc những tay giàu có.Thỉnh thoảng cũng gặp khách nước ngòai.Hôm nay,Hiếu đã gặp khách bèo.Phần Hiếu chỉ 200.Và theo Bảo đóan,phần chú Tỵ cũng sẽ là 200.Thường là khi giới thiệu khách,chú Tỵ lấy một nửa.Riêng Bảo,những khách như thế,Bảo không bao giờ đi.Nếu Bảo đi,phần của Bảo phải là 300 hoặc 400.Qua đêm thấp nhất là 600.Còn khách nước ngoài thì tùy theo khách,Bảo với chú Tỵ sẽ ăn chia với nhau.

Ngày tháng trôi qua,Hiếu đi khách cũng dần dần quen.Buổi sáng đi học.Trưa về nghỉ ngơi chút rồi đi tập thể hình với Bảo.Sau đó,Bảo chở Hiếu đến chỗ chú Tỵ.Bề ngòai,Hiếu là nhân viên mua bán quần áo thời trang.Nhưng bên trong thì đi khách.Cửa hàng quần áo của chú Tỵ lúc nào cũng có 6 hay 7 nhân viên đứng bán.Nếu có khách quen của chú Tỵ đến,hình thức bề ngoài là lựa quần áo nhưng thực chất là lựa callboy.Khách chấm đứa nào,khách vào trong lên lầu.Đứa được chấm sẽ lên theo.Cuộc mua bán xác thịt diễn ra.Cũng có khi,khách gặp chú Tỵ xem hình của các callboy rồi chọn lựa rồi đợi chờ ở khách sạn.Lúc đó,người được chọn sẽ đến khách sạn gặp khách.

Callboy trong đường dây chú Tỵ khá đông,khoảng 15 người.Trừ Bảo và Tiến Minh,hai ngôi sao sáng của chú Tỵ,còn lại những người khác đều phải thay phiên đứng bán quần áo ở cửa hàng.Bề ngoài ,cửa hàng vẫn bán quần áo bình thường.Vẫn có khách vào mua quần áo.Chỉ có khách quen mới biết được trên lầu là nơi mua bán xác thịt.Và điều bất ngờ đối với Hiếu là,Hiếu đã gặp Tiến Dư ở nhà chú Tỵ.Tiến Dư cũng như Bảo và Hiếu,Tiến Dư cũng đã là callboy.Trong giấy tờ mang tên Tiến Dư,nhưng khi làm callboy lại lấy tên là Tiến Duy.Tiến Dư đã biết làm callboy từ khi còn học lớp 11.Theo lời kể của Tiến Dư,trong kì nghỉ hè lớp 10 lên 11,vào mạng chat,Tiến Dư quen được một anh Việt Kiều.Anh ấy cho tiền,dẫn Tiến Dư đi chơi rồi tập cho Tiến Dư quan hệ đồng tình luyến ái.Thấy đi chơi có tiền xài,Tiến Dư đã tập tành làm callboy.Khác với Gia Bảo chỉ đi khách gay,Tiến Dư có thể đi khách gay lẫn phụ nữ lớn tuổi.Trong những lần lên mạng làm callboy,Tiến Dư đã quen được chú Tỵ.Những lần có khách về Phan Thiết chơi,chú Tỵ gọi phone cho Tiến Dư.Năm lớp 12 do đi khách thường xuyên nên Tiến Dư đã rớt đại học.Nói với gia đình lên Sài gòn luyện thi đại học,thực chất là Tiến Dư lên Sài gòn luyện thi trên giường,làm callboy trong đường dây của chú Tỵ .Bây giờ Hiếu mới hiểu vì sao khi đánh bài cởi đồ,Tiến Dư và Gia Bảo sát phạt nhau quyết liệt.Thì ra Tiến Dư và Bảo đã biết nhau từ trước.Chuyện Hiếu và Bảo,Tiến Dư cũng đã biết.Có điều cùng là callboy nhưng Bảo đắt khách hơn,đi cao giá hơn Tiến Dư.Vì thế,thỉnh thoảng đôi khi,Tiến Dư cũng có thái độ ganh ghét.

Hiếu đã gửi tiền về gia đình,gửi được 2 lần,mỗi lần một triệu.Khi Hiếu mang tiền về gia đình lần thứ hai,ba đã hỏi: " Tiền đâu mà nhiều thế? "Hiếu đã bối rối trả lời quanh co.Chuyện làm callboy,làm sao Hiếu dám nói?Ba khuyên Hiếu dù gì cũng cố gắng đừng bỏ học.Hiếu gật đầu nghe theo lời ba. Kéo anh Nhân ra ngòai,Hiếu nói riêng với anh Nhân rằng nữa Hiếu sẽ gửi tiền cho anh Nhân,nhờ anh Nhân lo gia đình.Anh Nhân thắc mắc : " Hiếu làm gì có nhiều tiền? " Hiếu trả lời quanh co,nói dối là do hùn hạp làm ăn mua bán với bạn bè.Anh Nhân đã tin lời Hiếu.Vậy là Hiếu cố gắng mỗi tháng gửi về cho ba một triệu,cho anh Nhân một triệu.Hiếu không dám gửi nhiều hơn,sợ gia đình nghi ngờ.

Năm thứ nhất đã kết thúc.Mặc dù cố gắng nhưng Hiếu vẫn phải thi lại một môn.Thầy Liêm không được hài lòng.Hiếu đã phải rối rít xin lỗi thầy.Hiếu hứa năm sau sẽ cố gắng học tốt hơn.Mọi người nghỉ hè về quê.Riêng Hiếu,Bảo,Tiến Dư vẫn ở lại Sài gòn,ở lại để làm callboy!!!

Hiếu và Bảo đã không ở trọ nhà anh Đạt ,chị Huệ nữa.Tụi Văn Hậu,Hải Đăng,Anh Khoa đã nghi ngờ ,nghi ngờ Hiếu với Bảo là một cặp đồng tình luyến ái.Vì thế,Hiếu và Bảo phải dọn đi.Bảo đã mướn nguyên căn nhà ở đừơng Phạm Văn Hai quận Tân Bình với giá ba triệu một tháng cho 15 đứa ở ( 15 đứa đều là callboy trong đường dây chú Tỵ).Tiến Dư cũng theo về ở chung.Nhà rộng rãi,mát mẻ,cửa nẻo chắc chắn.Trên gác có 2 phòng tương đối sạch sẽ có thể dùng để tiếp khách.Dưới đất,phong ngoài là nơi để xe.Bên trong có thể dùng để ngủ.Bếp và nhà tắm ở đàng sau.Nếu đứa nào có khách,dẫn thẳng khách lên lầu.Như vậy sẽ được hưởng trọn ,khỏi phải chi tiền cho chú Tỵ.Ở đây,vì đều là callboy nên mọi người chẳng phải e dè ngại ngùng gì hết.Bảo và Hiếu tối tối nằm ôm nhau ngủ thoải mái,chẳng ai nói gì.Và chú Tỵ có làn nói vui,gọi đây là " Chuồng gà".Chu Tỵ còn cắt nghĩa,gái bia ôm gọi là gà móng đỏ.Còn những người như Hiếu gọi là gà móng sắt,gà cựa dài.Và những " gà " như Hiếu thì cần phải tốt mã,cựa phải dài và bén.Có thế lên giường đá mới hăng.Hiếu nghe mà đau đớn lòng.Hiếu là con người mà.Thế mà nay,người ta đã ví Hiếu như một con gà,một con gà chỉ dùng để đá trên giường.Trời hỡi! Thật là nhục nhã ê chề!

Những ngày hè,Hiếu làm khá nhiều tiền.Nhờ mấy tháng tập tạ,nhờ Bảo hướng dẫn tận tình,lúc này Hiếu đã trở thành callboy đắt giá.Nhưng Hiếu không dám gửi hết về quê sợ gia đình nghi ngờ.Theo sự chỉ dẫn của một khách quen,Hiếu đã bắt đầu biết gửi tiền tiết kiệm.Tiền Hiếu gửi ngân hàng,Hiếu hy vọng một ngày nào đó,Hiếu sẽ có dịp rút ra để lo gia đình.Tiền đã có,nhưng tình cảm giữa Hiếu và Bảo dần dần phai nhạt theo thời gian.Từ khi làm callboy ,Hiếu với Bảo quan hệ tinh dục rất hời hợt.Chỉ nằm ôm nhau mà thôi.Nếu có hứng lắm thì cởi đồ nhau ra,đưa tay vuốt vuốt,miệng ngậm chút chút rồi thôi.Hai người chẳng ai muốn xuất tinh.Tiếp khách đã đuối rồi,còn sức đâu nữa mà tiếp bạn trai?Quan hẹ giữa Bảo và Hiếu là thế đó.Đúng là quan hệ giữa callboy và callboy,một quan hệ không cần xác thịt.

Bảo lúc này đánh bài nhiều lắm.Có những hôm cháy túi,Bảo đã mượn tiền Hiếu.Và khi Bảo mượn ,nếu đánh bài ăn,Bảo sẽ trả lại.Và khi ấy Bảo sẽ rất sộp.Bảo dẫn Hiếu đi ăn ở những nơi sang trọng.Có khi Bảo mua quần áo tặng Hiếu nữa.Còn nếu Bảo thua bài,tiền Bảo mượn kể như mất.Sau này,Hiếu có nhắc,bảo ậm ờ rồi thôi.Kể như huề cả làng.Hiếu rất khổ tâm về vấn đề này.Nói với Bảo nhiều lần nhưng lời nói của Hiếu như gió thoảng mây bay.Hiếu chẳng biết làm sao?Và không phải chỉ mình Bảo nghiện bài bạc,Tiến Dư cũng thế.Cũng nợ tứ tung.Tiền làm ra nhiều nhưng nợ vẫn cứ nợ.Toàn nợ tiền cờ bạc.Mấy đứa callboy kia cũng thế.Đứa thì đánh bài,đứa cá độ đá banh,đứa số đề,đứa nghiện vũ trường....Thậm chí có đứa đi làm callboy để kiếm tiền nuôi trai giang hồ.Thật hết ý kiến.Và đứa nào cũng vậy.Tiền làm ra nhiều nhưng chẳng bao giờ có dư.Không mắc nợ là hay lắm rồi.Chỉ có mình Hiếu là khác với mọi người.Tiền làm ra nhiều nhưng Hiếu vẫn không dám tiêu xài hoang phí.Lớp gửi về cho gia đình và lớp gửi tiền tiết kiệm trong ngân hàng.Sống ở đây,Hiếu cảm thấy mình là một kẻ không giống ai,một kẻ lạc loài trong cái nhà này.


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:48 am


Bước vào năm hai,Hiếu đã được học với thầy Liêm.Tiền học phí thầy đã đóng cho Hiếu,đóng cả năm.Ngồi trong lớp nghe thầy giảng bài,Hiếu cứ nghĩ đâu đâu.Mắt cứ luôn ngắm nhìn thầy.Thầy mặc áo sơ mi trắng,quần tây đen,thắt cà vạt xanh trông rất bảnh trai.Hiếu chỉ tiếc một điều,thầy hơi ốm,dáng vẻ thư sinh quá.Nhìn thầy,Hiếu chợt nhớ đến câu: " Ai ơi đừng lấy thầy đồ- Dài lưng tốn vải ăn no lại nằm." Nghĩ đến đây,Hiếu chợt mỉm cười.Thầy mà biết những suy nghĩ này,chắc thầy la chết.Chợt nhớ đến lời Bảo nói,Hiếu không biết có phải thầy đã thật sự thương mình không nữa?Hiếu ngẫm nghĩ thấy Bảo nói có nhiều phần đúng.Nếu không thương,tại sao thầy lại đóng học phí cho mình?Nhưng mà nếu thầy thương, sao thầy lại chẳng có cử chỉ hay hành động gì hết vậy?Hiếu đã đến nhà thầy mấy lần,lần nào cũng thế,chỉ có Hiếu với thầy,Hiếu chẳng thấy thầy làm gì hết.Nếu thật sự thầy thương Hiếu,tại sao thầy lại không cùng Hiếu.....?Nếu thầy muốn,Hiếu sẵn sàng cùng với thầy mà.Đằng này,thầy lại làm thinh chẳng nói chi.Thầy chỉ hỏi việc học hành của Hiếu và những chuyện ở gia đình .Duy chỉ có đôi mắt,đôi mắt thầy thật lạ.Đã mấy lần,Hiếu bắt gặp thầy đăm đăm nhìn Hiếu.Đôi mắt ấy như muốn nói lên điều gì mà Hiếu không thể nào biết được.

Ngồi ngoài quán nước,Bảo hỏi Hiếu:

_ Hiếu với thầy Liêm đã quan hệ gì chưa?

_ Chưa có gì hết đó.

_ Thật không vậy?

_ Thật mà.Mình nói thật đó.

- Lạ nhỉ? Thầy Liêm thích Hiếu mà.Thế đã mấy tháng rồi sao lại chưa có gì nhỉ?

_ Hiếu làm sao biết được điều đó.Mấy lần gặp,thầy không nói cũng chẳng ra tín hiệu gì cả.

_ Thầy không ra tín hiệu.Vậy sao Hiếu không phát tín hiệu trước đi?

_ Trời đất ! Mình làm sao dám phát tín hiệu trước.Rủi thầy nổi cơn giận dữ thì sao?

Nói đến đây,Hiếu lại nhớ đến Thắng.Hiếu còn nhớ rất rõ Thắng đã nổi cơn giận dữ như thế nào khi biết Hiếu quan hệ với Thắng trong lúc Thắng say rượu

Nghe Hiếu nói thế,Bảo đã cười hì hì.Rỉ tai nói nhỏ,Bảo đã bày mưu cho Hiếu.Gật đầu nghe theo,Hiếu cũng muốn làm như thế thử xem sao.

Tối nay,Hiếu đến nhà thầy hơi khuya.Hiếu nhờ thầy giảng lại bài xác suất thống kê.Nhà thầy vốn là nhà thuê nhà muớn.Thầy mướn nguyên căn hộ lầu một ở chung cư Nguyễn Thiện Thuật.Thầy ở một mình.Hiếu mang bài vở ra hỏi.Đến khi xong,trời đã quá khuya.Hiếu xin phép thầy được ngủ lại,sáng mai về.Thầy đồng ý.Tới khi chuẩn bị ngủ,Hiếu xin phép thầy đựơc cởi đồ ra vì mặc quần jean áo sơ mi ngủ không được.Thầy mỉm cười gật đầu.Quần áo cởi ra,trên người Hiếu chỉ còn quần lót trắng mỏng dính,loại khêu gợi.Từ khi làm callboy,Hiếu đã mua những chiếc quần lót khêu gợi giống như quần lót của Bảo.Phòng ngủ thầy chỉ có tấm nệm,không có giường.Hiếu bước lên nệm nằm xuống.Thấy thầy cứ trân trân nhìn mình,Hiếu ngại ngùng hỏi: " Thầy không thay đồ đi ngủ sao?" Thầy bối rối đi vào phòng tắm.Rồi thầy bước ra.Thầy mặc quần đùi áo thun.Lúc này Hiếu đang nằm ngửa,cố tình khêu gợi.Hiếu lên tiếng:

_ Thầy có mỏi mệt không?Lúc còn ở dưới quê,ba em khi nào mỏi mệt cũng đều kêu em đấm bóp cho ba.Thầy có mỏi mệt không vậy?

_ Em cũng biết đấm bóp nữa sao?

_ Thỉnh thoảng ở quê em có đấm bóp cho ba nên cũng biết chút chút.Em đấm bóp cho thầy nhé?

_ Ừ.

_ Vậy thầy cởi áo ra đi!Thầy nằm xuống đây,em sẽ đấm bóp cho thầy.

Thầy Liêm cởi áo nằm xuống.Hiếu bắt đầu dùng tay đấm bóp cho thầy.Mấy trò đấm bóp này,Hiếu đã được Bảo huấn luyện. HIếu từng đấm bóp cho khách được khách khen ngợi.Nay Hiếu đấm bóp cho thầy.Bàn tay lả lướt trên lưng,thỉnh thoảng lại bóp vào hai bên mông làm cho thầy Liêm bắt đầu có cảm giác.Hiếu còn hỏi : " Thầy có mỏi chân không? Em đấm bóp chân nhé? " Thầy Liêm gật đầu .Và Hiếu bắt đầu giở ngón nghề ra.Đấm bóp ở chân,từ từ đấm bóp lên mông đùi.Hiếu đã học được ngón nghề của Bảo,ngón nghề sử dụng bán tay ma quái.Và thỉnh thoảng Hiếu lướt bàn tay vào vùng nhạy cảm.Thầy Liêm bị kích thích mạnh.Thầy hỏi : " Hiếu biết đấm bóp ở bụng không? " Thầy đã phát tín hiệu,Hiếu vui vẻ gật đầu : " Dạ,em biết ạ" Thế là thầy Liêm nằm ngửa,Hiếu nắn bóp vùng bụng.Thầy nhìn Hiếu đăm đăm.Cơ thể Hiếu thật hấp dẫn.Nhờ tập tạ,Hiếu đẹp hơn trước nhiều.Bàn tay Hiếu vẫn lả lứơt.Thầy cảm giác như có luồng điện chạy khắp người.Hiếu lại xin phép thầy được cởi quần đùi ra để dễ đấm bóp.Thầy đồng ý ngay.Quần đùi cởi ra.Trên người thầy chỉ còn quần lót.Thầy ốm quá,hai chân khẳng khiu như hai cẳng cò nhìn xấu vô cùng.Nhưng Hiếu không quan trọng điều đó.Biết thầy thương mình nên Hiếu đã cố gắng làm,làm tất cả cho thầy.Bàn tay ma quái của Hiếu đã trổ ngón nghề,xoa đều khắp vùng hạ bộ.Mắt thầy như ngây như dại.Không còn kềm chế được nữa,thầy đã bật dậy ôm chầm lấy Hiếu.Giong thầy đứt quãng:

_ Hiếu ơi,em đẹp lắm! Em hấp dẫn lắm!Thầy..thầy muốn...muốn cùng em...

_ Dạ,thầy muốn gì,em cũng xin nghe theo ạ.

_ Em không phản đối chứ?

_ Dạ,em luôn nghe theo lời thầy ạ.Thầy muốn gì,em cũng xin vâng ạ.


Trong khi trả lời,tay Hiếu vẫn xoa đều vào các vùng nhạy cảm.Không chần chừ nữa,thầy đã cởi phăng quần lót Hiếu ra.Nhìn Hiếu nằm ngửa khỏa thân,thầy nhìn,nhìn một cách say mê.Hai tay thầy run run, vuốt vuốt bắp đùi Hiếu.Môi thầy ngập ngừng hôn lấy môi Hiếu.Nắm lấy dương vật Hiếu,thầy cứ mân mê, mân mê mãi.Rồi như lấy hết can đảm,thầy ngậm nút.Nhìn thầy làm tình một cách vụng về,Hiếu muốn ngồi bật dậy ,muốn làm cho thầy sướng,làm cho thầy thật phê.Nhưng Hiếu chợt nghĩ : " Nếu mình làm sành sõi quá ,có khi nào thầy sẽ nghi ngờ mình không?Nếu thầy nghi ngờ mình làm callboy thì sao?" Nghĩ tới đó,Hiếu chợt rùng mình.Và thế là,Hiếu cứ nằm im,để thầy muốn làm gì thì làm.Lúc thầy xoay người lại,Hiếu nằm dưới bắt đầu ngậm nút dương vật của thầy.Còn dương vật của Hiếu vẫn được thầy ngậm nút một cách say mê.Hiếu mới ngậm nút một chút thầy đã ra.Thầy xuất tinh nhanh quá.Thầy đã xuất tinh đầy miệng Hiếu.Ngồi bật dậy,Hiếu chạy nhanh vào phòng tắm ,nhổ ra và súc miệng.Thầy vội chạy theo hỏi : " Em có sao không? " Hiếu nhìn thầy lắc đầu.Lau chùi sạch sẽ,Hiếu nói : " Thầy ơi ! Khuya lắm rồi,mình đi ngủ nhé!" Thầy gật đầu.Trên nệm,thầy nằm ôm Hiếu ngủ.Nét mặt thầy hiện lên vẻ nét đầy mãn nguyện.

Nằm trong lòng thầy,Hiếu thoáng buồn.Hồi nãy,việc Hiếu chạy vào nhà tắm nhổ ra,thật ra việc đó Hiếu cố tình làm thế.Trong lúc làm callboy,nhiều khách đã xuất tinh vào miệng,Hiếu cũng đã từng nuốt luôn tinh dịch của khách.Nhưng hôm nay,Hiếu không dám nuốt tinh dịch của thầy.Vì Hiếu sợ,sợ thầy biết Hiếu sành sõi,quá sành sõi trong vấn đề tình dục.Đời callboy của Hiếu thật nhiều xót xa.

Trời chưa sáng,thầy đã thức.Nhìn Hiếu nằm bên cạnh,một nỗi niềm cảm xúc trào dậng .Hiếu lúc này so với Hiếu lúc gặp lần đầu đẹp hơn nhiều.Trong lòng thầy Liêm còn khắc ghi hình ảnh một cậu học trò rụt rè,đến gặp thầy xin giúp đỡ tiền mua vé xe về quê.Thầy Liêm còn nhớ mình đã kềm lòng không đặng khi Hiếu kể Hiếu bị Châu giày vò thể xác.Thầy đã xót xa,xót xa cho một cậu học trò khờ khạo đã bị lạm dụng tình dục.Và thầy cũng không hiểu sao,hình ảnh cậu học trò ấy lại in đậm sâu trong tâm trí của mình? Đến khi gặp Hiếu mặt buồn rười rười vì không có tiền đóng học phí,thầy có cảm giác lúc đó mình đã bắt đầu thương,chắc là thương Hiếu thật rồi.Và đêm nay được quan hệ xác thịt cùng Hiếu,thầy cảm thầy khoan khoái vô cùng.Hiếu hấp dẫn quá!Nhìn Hiếu mặc quần lót ngủ,thầy cảm thấy thích thú.Thầy đưa tay vuốt nhè nhẹ làm Hiếu giật mình thức giấc.Ngơ ngác,Hiếu hỏi:

_ Thầy ơi,sáng rồi sao?

_ Trời chưa sáng đâu em.Ngủ tiếp đi em.

_ Sao thầy không ngủ tiếp? Thầy đang làm gì vậy?

_ Thầy đâu có làm gì đâu.Thầy chỉ nhìn Hiếu ngủ thôi.

_ Thầy thích nhìn em sao? Vậy nếu thầy cho phép,em sẽ thỉnh thoảng đến đây ngủ với thầy.Thầy đồng ý không vậy?

_ Thỉnh thoảng em nhớ ghé nhé!

Lúc này tay thầy đang mân mê trên bắp đùi Hiếu.Cuộn tròn vào lòng thầy,Hiếu hỏi:

_ Thầy đi chơi trong giới này lâu chưa?

_ Cũng lâu rồi.Từ hồi còn là sinh viên.

Và thầy bắt đầu kể cho Hiếu nghe về chuyện của thầy.Từ hồi còn sinh viên,thầy đã quan hệ với người bạn ở chung phòng.Sau khi ra trường,thầy được giữ lại trường.Còn người bạn ấy về quê.Và gia đình đã cưới vợ cho người ấy.Lúc này,thầy bắt đầu lên mạng.Cũng có quen vài người,cũng đi khách sạn,cũng có khi về nhà người bạn tình.Nhưng cũng chẳng quen được ai lâu.Những người thầy quen trên mạng,chủ yếu là quan hệ tình dục.Quen nhau chỉ một thời gian ngắn,quan hệ tình dục vài lần rồi đường ai người nấy đi.Tình trai trong giới này thật chớp nhoáng,sớm nở tối tàn. Và có một lần, thầy quen với một người.Người ấy nói đã ra trường,không đi làm mà buôn bán phụ giúp gia đình.Người ấy rủ thầy về nhà chơi.Thấy người ấy nói chưyện đàng hoàng,thầy theo người ấy về.Nhà người ấy chẳng có ai.Sau khi quan hệ tình dục xong,thầy về mới phát hiện mất tiền và điện thoại di động.Cái điện thoại NOKIA thầy để trong túi quần được thay thế bằng điện thoại đồ chơi.Quay trở lại,chẳng thấy người ấy đâu,chỉ thấy hai tên giang hồ bậm trợn.Hai tên đó hăm he đủ điều.Thầy đành rút lui.Cũng hên lần đó chỉ mất tiền và điện thoại,không bị mất giấy tờ . Sau lần đó,thầy chẳng còn về nhà ai.Một lần khác,thầy quen với một người khác.Người ấy xưng tên Hòa,sinh viên đại học dân lập Văn Lang.Hòa nói chuyện rất nhỏ nhẹ,đàng hoàng.Ngồi quán nước,Hòa mới gợi ý nói phòng Hòa đang ở trọ hiện không còn ai.Nhớ lại
lần mất điện thoại,thầy bèn không chịu về mà nói đi khách sạn tiện hơn.Hòa đồng ý.Không ngờ quan hệ xong,Hòa chụp quần áo của thầy và đòi tiền.Hòa không cho thầy mặc đồ vào.Hòa nói,nếu thầy không đưa thầy một triệu,Hòa sẽ la lên.Đang khỏa thân lại sợ Hòa làm dữ,làm um sùm,thầy đành gật đầu đồng ý với điều kiện của Hòa.Trong túi không đủ tiền,thầy đành để Hòa tạm giữ điện thoại di động.Hôm sau,thầy mang tiền đến chuộc điện thoại về.Sau lần đó,thầy chẳng còn muốn quen ai nữa.

Nghe thầy kể chuyện xong,Hiếu bèn hỏi tiếp:

_ Thầy không quen ai nữa sao? Thế những khi hứng lên,không lẽ thầy tự xử?

Đưa tay cốc nhẹ đầu Hiếu,Thầy cười cười trả lời:

_ Thì chỉ có cách đó thôi.Biết làm sao hơn .

_ Thôi,mai mốt thầy đừng tự xử nữa.Có gì em sẽ đến với thầy,được không vậy?

_ Ừ.Có gì em nhớ thường xuyên ghé nhá!

_ Dạ.

Và thầy đã cúi xuống đặt một nụ hôn.Lưỡi thầy bắt đầu lướt trên ngực,xuống dưới bụng và quanh hai bắp đùi.Bất chợt thầy hỏi:

_ Quần lót của em phải quần hàng hiệu không?Quần này không rẻ đâu.Em mua bao nhiêu vậy?

Nghe thầy hỏi,Hiếu giật mình.Chết cha rồi!Sao mình sớ suất thế nhỉ?-Hiếu nghĩ thầm-Hôm nay,đến nhà thầy,mình đã cố tình mặc áo sơ mi,quần jean cũ cũ.Thế mà không chú ý đến quần lót.Ừ,mà quần lót của mình hiện nay chỉ toàn là quần lót khêu gợi,quần lót hàng hiệu không.Đứa nào làm callboy mà chả thế.Chắc buổi trưa đi học về,mình phải ghé chợ mua vài cái quần lót rẻ tiền mới được.

Hiếu đang suy nghĩ cách trả lời thì thầy lên tiếng:

_ Sao em làm thinh vậy? Sao không trả lời?

_ Dạ,thầy hỏi gì vậy?

_ Thầy hỏi em không nghe sao?

_ Dạ,thầy rê lưỡi làm em thích quá,em đã quá!Vì thế em không nghe thầy hỏi ạ.

_ Em thích thầy rê lưỡi à?Vậy thầy làm tiếp nhé?

_ Dạ.

Thế là thầy tiếp tục rê lưỡi.Hiếu mừng húm.Thầy không hỏi nữa.Vậy là thoát nạn rồi.Hiếu giang hai chân ra.Lưỡi thầy đi nhè nhẹ quanh hai bắp đùi.Hai tay thầy cởi quần lót Hiếu ra.Không ngờ thầy hỏi tiếp:

_ Quần lót của em là quần lót hàng hiệu ,đúng không vậy?Em mua bao nhiêu vậy?

Lúc này Hiếu đã nghĩ ra câu trả lời.

_ Dạ,quần lót này em đâu có mua.Chính Gia Bảo đã cho em đó.

_ Gia Bảo là ai vậy?Tại sao Gia Bảo lại cho em?

_ Dạ.Gia Bảo là bạn học chung lớp,ở chung nhà trọ với em ạ.Cái quần lót này,bạn trai Gia Bảo cho .Bảo bực mình không mặc nên đã cho em.

_ Gia Bảo cũng ở trong giới này?

Hiếu giật mình.Nói hớ rồi.Thôi lỡ rồi,cho lỡ luôn.

_ Dạ. Gia Bảo cũng ở trong giới này ạ.

_ Có phải em và Gia Bảo đã từng quan hệ với nhau?

_ Dạ,vậng.Đúng thế ạ.

_ Và có phải Gia Bảo đã chỉ cho em cách đấm bóp?

_ Dạ,không phải thế.Ở dưới quê,em từng đấm lưng,đấm vai cho ba em.Còn Gia Bảo thì có lần đã xoa bóp vào các vùng nhạy cảm trên cơ thể của em.Vì thế,hôm nay em bắt chước Gia Bảo.Em đã....

Nói tới đây,Hiếu nhào đến ôm chặt thầy.Hiếu cởi đồ thầy ra.Thầy làm Hiếu.Vì không muốn ra và biết thầy mau xuất tinh,Hiếu đã ngậm nút dương vật thầy.Quả thật,thầy đã xuất tinh .Hiếu đứng dậy lấy khăn chùi sạch sẽ cho thầy.Nhìn Hiếu khỏa thân đi tới lui,thầy cảm thầy thích vô cùng

Sáng nay,đi ăn sáng với thầy xong,Hiếu đi học luôn.Vào lớp,gặp Bảo,cười cười ,Bảo hỏi: " Xong rồi chứ? " Hiếu mỉm cười gật đầu.Ngồi học trong lớp,không hiểu sao,Hiếu cứ nghĩ ngợi,cứ nhớ chuyện đêm qua.Phải công nhận là thầy ốm quá.Trên giảng đường,nhìn thầy mặc áo trắng,quần tây,thắt cà vạt,khuôn mặt sáng sủa,trông khá đẹp trai.Nhưng khi cởi quần áo ra,dáng thầy ốm ốm,xương sườn xương sống hiện đủ ra,hai chân dài ốm cao lêu nghêu như hai cây tre nhìn không đẹp chút nào.Còn khi quan hệ,thầy còn vụng về lắm.Nếu so với Gia Bảo,quả thật thầy còn kém xa.Gia Bảo lúc này đã trở thành ngôi sao sáng trong thế giới callboy.Ừ,mà sao mình lại so sánh thầy với Gia Bảo nhỉ?Gia Bảo là callboy nên chuyên nghiệp rồi.Còn thầy thì khác cơ.Thầy là giảng viên mà.Thầy với Gia Bảo vốn là hai người ở hai thái cực khác nhau rất xa.Bảo thì lúc nào cũng chỉ nghĩ đến tiền.Bảo kiếm tiền cũng chỉ để đánh bài,ăn chơi hưởng thụ mà thôi.Còn thầy,thầy có một trái tim nhận hậu,có một tấm lòng cao cả.Thầy xuất hiện đúng lúc,ngay lúc Hiếu đang gặp khó khăn.Đúng là thầy tuy bên ngoài thân hình ốm ôm nhưng bên trong lại chứa đựng cả một tấm lòng vàng.

Mới đây mà sắp đến ngày 20.11 rồi.Hiếu không biết nên tặng gì cho thầy.Bàn với Bảo,cười hì hì,Bảo đáp:

_ Thì tới ngày đó,Hiếu cứ tưng bừng với thầy.Hiếu cứ đưa thầy lên mây,cho thầy thật khoái lạc sung sướng.Đối với thầy,món quà như thế là nhất rồi.

Hiếu sụ mặt:

_ Bảo ơi,thầy đến với Hiếu,thầy có đòi hỏi vấn đề tình dục đâu,Thầy lo cho Hiếu thật tình mà.Chính Bảo còn lập kế để Hiếu với thầy quan hệ mà,Bảo không nhớ sao?

_ Nhưng Bảo hỏi thật nhé,có phải sau đó,thầy cũng thích quan hệ,đúng không nào?

_ Ừ

_ Thì tới ngày đó,Hiếu cứ quan hệ thật nồng nhiệt vào.Đó không phải là món quà mà thầy thích nhất hay sao?

_ Bảo ơi là Bảo! Ngày 20.11 đâu phải là ngày làm tình đâu?Sao Bảo nói chuyện khó nghe quá !

_ Thì Bảo chỉ nói vậy thôi,còn tặng như thế nào thì tùy Hiếu.Môt bó hoa,một cuốn sổ,một cây viết có khắc chữ,một xấp vải,Hiếu thấy cái nào được thì cứ mua tặng thầy.

Nghe Bảo nói,Hiếu bắt đầu suy nghĩ : " Mình không thể nào tặng thầy món quà đắt tiền được.Bó hoa có lẽ là thích hợp nhất. Hay là mình chỉ tặng một cành hoa,trong đó có kèm một bài thơ do mình sáng tác?Ừ,cách này được đó.Hy vọng thầy sẽ hài lòng với món quà này.

Đêm đó,Hiếu hì hục làm thơ.Viết rồi lại xóa.Cuối cùng cũng được một bài thơ.Kêu Bảo lại đọc thử rồi nhận xét dùm.Bảo cầm bài thơ và lẩm nhẩm đọc

Trăng sao chiếu sáng bầu trời
Tình thầy lặng lẽ sáng ngời trăng sao
Mênh mông bát ngát dạt dào
Giúp em vượt ải biết bao thâm tình
Đời em khắc mãi bóng hình
Người thầy kính mến chân tình thiết tha
Tặng thầy kính tặng cành hoa
Nhân ngày nhà giáo tiếng ca vang lừng
Chúc thầy sức khỏe muôn trùng
Niềm vui hạnh phúc đến cùng thầy luôn



Đọc xong Bảo cười hì hì :

_ Hiếu cũng biết làm thơ nữa hả?Biết từ khi nào?

_ Mình biết làm thơ từ khi còn học cấp 3.Lúc ấy minh là lớp trưởng.Cứ mỗi kỳ báo tường,mình đều phải gửi một bài thơ,vài truyện ngắn,truyện cười.

_ Sao Hiếu không mua tặng thầy cái áo hay xấp vải quần tây?Như vậy thiết thực hơn,đúng không?

_Mua tặng thầy kiểu ấy,rủi thầy hỏi tiền đâu ra,Hiếu trả lời làm sao? Không lẽ trả lời tiền do đi khách mà có?Bảo biết không,lần đầu quan hệ,thầy hỏi :"Quần lót Hiếu mua bao nhiêu?" Mình đã ngớ người,đành phải nói dối cái quần lót ấy là của Bảo cho.

_ Quần lót nào?Sao thầy lại chú ý đến cái quần lót?

Hiếu bèn kể lại sự việc cho Bảo rõ.Nghe xong ,Bảo cười:

_ À thì ra là thế !Hèn gì hôm bữa thấy Hiếu mua mấy cái quần lót rẻ tiền,mình ngạc nhiên ,hôm nay mới rõ.Vậy là Hiếu đóng hai vai: Khi đến với thầy,Hiếu là anh chàng sinh viên nghèo khổ.Còn đi khách,Hiếu là một công tử hào hoa.Hiếu biết đóng kịch từ khi nào vậy?

Nói xong Bảo cười ngất.Mấy đứa kia ngạc nhiên quay đầu ngó nhìn.Tiến Dư hỏi:" Chuyện gì vậy?" Bảo trả lời: " Không có gì.Chỉ là chuyện giữa tao và Hiếu,không liên quan đến tụi bay. " Khi mấy đứa quay đi,Hiếu mới nói:

_ Thì hoàn cảnh nên mình mới làm người hai vai.Thật ra,mình không muốn dối gạt thầy đâu.Chắc mình không làm callboy nữa ,Bảo à?

_ Không làm thì tiền đâu Hiếu gủi về gia đình?

Bảo nói làm Hiếu ngớ người.Đúng là Tiền! Vì cần tiền gửi gia đình,Hiếu mới làm callboy.Vì cần tiền đánh bài,ăn chơi hưởng thụ,Bảo cũng như mấy đứa kia mới làm callboy.Thật là chua chát ! Tiền ơi là tiền !


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:48 am


Ngày 20.11,Hiếu mang cành hoa trong có bài thơ,ngoài bọc ni lông đến .Trong nhà chỉ có mình thầy.Nhận cành hoa,khi thầy bài thơ,thầy ngạc nhiên:

_ Bài thơ này do chính em làm à?

_ Dạ,vâng chính em làm.Ngày 20.11,em không biết tặng gì.Nên em cố gắng làm bài thơ để tăng thầy.Bài thơ em làm chắc dở lắm phải không?

_ Bài thơ em có ý nghĩa lắm. Em chúc thầy hạnh phúc.Thế em có biết hạnh phúc đối với thầy là gì không?

_ Dạ,em không biết ạ !

_ Hạnh phúc đối với thầy là em học tốt, sau này ra trường làm ở công ty nước ngoài lương cao .Lúc ấy em có tiền lo cho gia đình.Đối với thầy,như thế là hạnh phúc lắm rồi .

Nghe thầy nói thế,Hiếu nghẹn ngào nhào đến ôm thầy.Mắt Hiếu đã rưng rưng,giọng xúv động : " Thầy ơi!" Và còn bao điều muốn nói nhưng nói chẳng nên lời ,Hiếu chỉ biết ôm chặt lấy thầy.Một nụ hôn ngấn lệ điễn ra.Hiếu vẫn quấn chặt lấy thầy.Hàng nút áo đã bung ra,áo Hiếu cởi ra.Thầy đưa tay vuốt dọc sống lưng rồi ra trước ngực,xuống bụng.Dây nịch đã cởi,chiếc quần tây rớt xuống. Đặt Hiếu nằm xuống,thầy đưa tay lần vào trong quần lót khều khều móc móc.Hiếu vẫn còn chìm đắm trong nỗi xúc động nghẹn ngào.Bắp đùi căng cứng,ngực nở nang,da thịt trắng trẻo,Hiếu đã nằm phơi bày.Thầy nhìn ngắm thỏa thuê.Quần lót kéo ra luôn.Hiếu khỏa thân hoàn tòan.Trứơc vẻ đẹp của Hiếu,thầy buột miệng:"Đẹp quá ! Em hấp dẫn quá !" Đưa tay nắm lấy thầy,Hiều hỏi :" Sao thầy không cởi đồ ra? " Và thế là,hai người khỏa thân quyện chặt lấy nhau.Môi trong môi,bốn bàn tay sờ vuốt rờ rẫm lẫn nhau.Bất chợt ,Hiếu hỏi :

_ Thầy có bao cao su không?

_ Không.Em thích đâm sao?

_ Dạ,Bảo đã đâm em mấy lần.Thầy có muốn đâm không?

_ Em không sợ đau sao?

_ Dạ,Bảo đâm em,Bảo có dung dịch bôi trơn nên đâm không đau lắm. Thầy có dung dịch bôi trơn không?

_ Không có.Lúc trước thầy quen mấy người trên mạng.Khi đâm,người ta chuẩn bị sẵn dung dịch bôi trơn.Thầy nghe nói tiệm thuốc tây có bán nhưng thầy chưa dám hỏi mua bao giờ.

_ Thế đã có ai đâm thầy bao giờ chưa?

_ Thầy chỉ đâm người ta thôi.Chưa ai đâm thầy.Để người ta đâm vào đau lắm !

_ Để lần sau em hỏi Bảo,em sẽ mang bao cao su và dung dịch bôi trơn đến.Khi đó,em sẽ để thầy đâm.

Và cuộc truy hoan lại tiếp tục.Thầy nằm ngửa,Hiếu chồm dậy liếm,ngậm nút dương vật.Thầy căng cứng người.Những giọt tinh dịch bắn ra.Hiếu lấy khăn nhẹ nhàng lau chùi sạch sẽ.Thầy vẫn nằm lim dim hưởng cảm giác ngọt ngào.

Nằm khỏa thân bên nhau ,bao lời âu yếm ngọt ngào đã tuôn ra.Bất ngờ,Hiếu hỏi:

_ Thầy ơi !Thầy mong em sau này ra trường làm việc ở công ty nước
ngoài nhưng mà em lo lắm.

_ Em lo điều gì?

_ Nhiều sinh viên ra trường còn thất nghiệp kia kìa.Em nghe mấy bạn nói rằng xin vào làm công ty nước ngoài khó lắm.Điều kiện tuyển dụng của các công ty nước ngoài rất gắt gao.Như vậy làm sao em dám hy vọng sau này mình sẽ được vào làm việc cho các công ty nước ngoài ,phải không thầy?

_ Công ty nước ngoài chỉ tuyển những người tài giỏi thôi .Bởi thế,Thầy mới mong em học thật tốt.Năm vừa rồi,em học chưa tốt đâu.Còn phải thi lại một môn đó.

_ Nhưng kỳ thi lại,em đã làm bài thi khá tốt mà.Năm nay thầy cứ yên chí,em sẽ học tốt tất cả các môn,không để thi lại môn nào.Thầy chịu chưa?

Vừa nói,Hiếu vừa nũng nịu ôm lấy thầy.Hôn nhẹ lên môi,thầy nói:

_ Muốn vào làm ở công ty nước ngòai,quan trọng nhất là phải biết cách học.

_ Thầy có thể cắt nghĩa cho em hiểu rõ hơn không?

_ Chương trình học của mình ôm đồm lắm.Có những môn không cần thiết như môn Lich sử Đảng chẳng hạn.Mấy môn đó học chỉ tốn thời gian.Nhưng có những môn đòi hỏi em phải học thật kỹ.Ngoài ra,em cần học thêm một số điều mà chương trình không dạy.

_ Là cái gì vậy thầy?

_ Là nghệ thuật ứng xử trong cuộc sống,nghệ thuật giao tiếp....Những cái đó sau này đi làm cần lắm nhưng trong chương trình không có dạy.Cái này em phải tự học thôi.

- Em thấy trên báo đăng khi công ty nước ngoài tuyển người,bao giờ cũng đòi hỏi phải có kinh nghiệm.Trong khi đó,sinh viên mới ra trường làm gì có kinh nghiệm ạ?

- Em cứ hiểu một điều như sau:các công ty nước ngoài tuyển người,họ cần tuyển người có năng lực làm việc cho họ.Họ cần những người có khả năng làm việc,chứ không tuyển người có bằng cấp rồi vào ăn hại,cuối tháng lãnh lương nhưng chẳng làm được gì.Sinh viên mới ra trường,nếu có tinh thần chịu khó học hỏi,tiếp thu nhanh,sẵn sàng thích ứng với công việc,những sinh viên đó sẽ được tuyển.Bởi thế,thầy muốn em phải học cách tự học.

_ Tự học cái gì thầy ?

_ Thầy sẽ mua cho em môt số sách.Em mang về đọc và ngẫm nghĩ.Một tháng sau,thầy sẽ kiểm tra xem em đã đọc và đã tiếp thu được những gì.

_ Nếu lỡ như em chẳng tiếp thu được gì cả thỉ....

_ Thì thầy sẽ phạt em.

_ Thầy sẽ phạt em gì nào?Chắc lúc đó,thầy sẽ phạt em phải tưng bừng cùng thầy quá ?

_ Hiếu! Thầy đang nói chuyện nghiêm chỉnh. Em nên biết,điều thầy mong muốn nhất là em phải học thật tốt chứ không phải...chứ không phải....

_ Dạ,em xin lỗi thầy.Em xin hứa với thầy,Nguyễn Thanh Hiếu xin hưa với thầy là Nguyễn Thanh Hiếu sẽ luôn cố gắng học tốt,sẽ không phụ lòng thầy.Thầy đừng giận em thầy nhé!

Ôm chầm lấy Hiếu,thầy hôn nhẹ lên mái tóc và nói :

_ Thầy không giận em đâu.Nhưng em phải hứa với thầy là em sẽ học tốt.Được không vậy?

- Dạ,em hứa.

Và Hiếu đã ôm chặt lấy thầy.Nằm ôm nhau một lát,Hiếu bật dậy,mặc quần áo chuẩn bị về.Nhìn Hiếu,bất chợt thầy hỏi:

_ Quần áo của em cũ hết rồi phải không Hiếu?

_ Dạ.

_ Để chủ nhật này,em đi siêu thị với thầy.Thầy sẽ sắm cho em vài bộ mới.

_ Dạ,thôi khỏi thầy ơi.Quần áo cũ em mặc được mà.Thầy đã lo cho em quá nhiều rồi,em không muốn vì em mà thầy phải tốn tiền nữa đâu.

_ Hiếu hãy nghe thầy đi ! Đừng cãi thầy mà Hiếu !

_ Dạ.

Trên đưởng về,Hiếu thoáng buồn.Quần áo Hiếu cũng nhiều.Đi làm callboy,Hiếu cũng chưng diện lắm !Thế mà khi đến nhà thầy,Hiếu chỉ mặc quần áo cũ.Thậm chí quần lót,Hiếu cũng mặc thứ rẻ tiền để thầy khỏi nghi ngờ.Giờ đây thầy định sắm quần áo cho Hiếu,thầy sắp tốn tiền nữa rối.Hiếu thấy buồn làm sao.

Chủ nhật,Hiếu đi siêu thị Coop_mart với thầy.Vừa ngắm hàng hóa,thầy vừa cắt nghĩa đường lối kinh doanh của siêu thị.Thầy cắt nghĩa cho Hiếu hiểu thế mạnh và điểm yếu của mỗi siêu thị.Theo thầy,hiện nay siêu thị Metro là mạnh nhất.Đối tượng khách hàng của Metro chính là những khách hàng thuộc giới trung lưu trở lên.Nghe thầy cắt nghĩa một hồi,Hiếu tò mò muốn đi Metro một lần cho biết.Nhưng vào Metro phải có thẻ.Hiếu mới hỏi thầy:

_ Thầy có thẻ Metro không vậy?

_ Có

_ Bữa nào thầy dẫn em đi siêu thị Metro nhé?

_ Được .Bữa nào thầy sẽ dẫn em đi.

Đến khu quần áo,thầy bảo Hiếu lựa hai bộ đồ.Hiếu bèn nói:

_ Hôm nay em lựa một bộ thôi.Lần sau,thầy dẫn em đi Metro,em sẽ lựa thêm một bồ.Như thế được không thầy?

_ Như thế cũng được.Vậy em lựa đi.

Hiếu đã lựa chọn cho mình một áo sơ mi trắng,quần Jean xanh nước biển.Vào phòng thay đồ,Hiếu mặc thử cho thầy xem.Nhìn Hiếu mặc đồ mới,thầy mỉm cười:

_ .Em mặc đồ này nhìn thấy đẹp lắm.

Sau khi chọn bộ đồ đó rồi,thầy còn lựa thêm cho Hiếu 4 cái quần lót.Thầy nói nhỏ vào tai Hiếu:" Dáng của em nên mặc mấy cái quần lót này nhìn mới hấp dẫn.Chứ đừng mặc mấy cái quần lót rẻ tiền nữa! " Nghe thầy nói,Hiếu đỏ mặt.Hiếu thầm nghĩ: " Mấy cái quần lót rẻ tiền đó,Hiếu chỉ mặc khi đến nhà thầy thôi.Nếu biết được,chắc thầy giận lắm"

Về đến nhà,Hiếu mặc thử mấy cái quần lót mới mua.Nhìn Hiếu hấp dẫn quá đi .Thầy ôm chầm lấy Hiếu.Cuộc truy hoan bắt đầu.

Tuần sau,thầy lại dẫn Hiếu đi siêu thị Metro.Lần này,Hiếu lựa quần Jean màu xám tro,áo sơ mi sọc màu trắng.Sau đó,Hiếu đi theo thầy ngắm nhìn hàng hóa.Cũng như lần trước,vừa đi,vừa xem hàng,thầy vừa cắt nghĩa thêm cho Hiếu những vấn đề về kinh doanh.Hiếu bắt đầu hiểu chút chút về việc tổ chức các kênh phân phối ,tiêu thụ hàng hóa,quy luật cung cầu,vấn đề khuyến mãi của các công ty đa quốc gia.Hiếu thầm nghĩ : " Mình không thể chỉ học ở trường,ở lớp,ở sách vở.Mình còn phải học ngoài thực tế nữa.Và thầy đã giúp cho mình khá nhiều.Chắc cả đời này,mình không bao giờ quên được công ơn của thầy." Hiếu còn nhớ thấy đã bảo : " Là sinh viên kinh tế,cần phải hiểu,phải biết những vấn đề kinh tế trong cuộc sống,trong xã hội.Mỗi một công ty thành công( hay phá sản ),mình cần phải tìm hiểu xem tại sao công ty đó thành công (hay phá sản), điểm mạnh và điểm yếu của các công ty đó .Có thế,sau này ra đời,em mới có thể thành công được." Những lời thầy giảng,Hiếu luôn luôn ghi nhớ.

Cuối năm,bài vở hơi nhiều.Sắp đến mùa thi ,Hiếu lo học,giảm bớt việc đi khách.Bảo cười cười nói Hiếu " Khờ khạo" nhưng Hiếu mặc kệ.Gì thì gì,lo học cái đã.Hiếu không muốn để thầy buồn.Hiếu quyết tâm phải thi tốt kỳ này.

Hôm nay,đi học về,Hiếu nhận được thư ở dưới quê gửi lên.Trong thư có một thiệp hồng.Tuần sau,Thắng cưới vợ.Hiếu cảm thấy bồi hồi.Dĩ vãng ngày xưa lại hiện về.Thắng là người mà Hiếu đã thương thầm hồi còn học dưới quê.Và Hiếu còn nhớ rất rõ cảnh bị Thắng đuổi xua.Nay Thắng gửi thiệp hồng báo tin.Vậy là chắc Thắng không còn giận nữa?

Đám cưới Thắng diễn ra khá vui vẻ.Bạn bè cũ gặp lại đầy đủ hết cả.Chuyện trò như pháo nổ.Những kỷ niệm thời xưa đã được nhắc lại khá sôi nổi.Thắng đã gặp riêng Hiếu.Thắng nói : " Chuyện xưa thôi mình quên hết đi nhá,Hiếu đồng ý không?" Bắt tay Thắng thật chặt,Hiếu phấn khởi gật đầu.Tình bạn hai đứa vẫn như thuở ngày nào.

Dòng đời diễn ra khá êm ả,Hiếu tưởng mọi việc đã an bình.Nhưng ai có ngờ, dông tố lại kéo đến,tai họa phủ ụp xuống gia đình Hiếu.Dịch cúm gà lại tái diễn.Năm ngoái đã cúm gà,năm nay lại CÚM.Trời hỡi!Cúm đến chi lại đến hòai? Cúm ơi là cúm!Cúm gà năm ngoái đã làm gia đình Hiếu thê lương.Còn cúm gà năm nay thì....Kêu trời chẳng thấu! Ba Hiếu vừa cố gắng dành dụm,vừa vay nợ ngân hàng để gầy dựng lại đàn gà vịt.Hy vọng Tết này bán gà vịt trang trải nợ nần.Nhưng đâu dè....Thế là hết .Hết thật rồi.Trong cơn quá uất ức đau buồn,mẹ Hiếu đã qua đời.Mẹ Hiếu qua đời 29 Tết.


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:49 am


Đầu đội khăn tang,Hiếu như người đã chết.Nỗi lòng Hiếu,ai hiểu cho không?Đi làm callboy,chịu biết bao nhục nhã ê chề,Hiếu chỉ mong phụ giúp gia đình,chỉ mong mẹ khỏi bệnh ,vui sống cùng anh chị em Hiếu.Thế mà nay mẹ đã ra đi.Gia đình nợ ngập đầu.Hiếu phải làm sao đây?Sống như thế này,thà chết còn sướng hơn!Nỗi uất ức nghẹn ngào không nói lên lời.Hiếu muốn thét,thét thật to lên,thét cho thấu tận trời xanh.Nỗi đoạn trường này ai thấu cho chăng?

Bạn bè,hàng xóm đều đến chia buồn.Thắng túc trực bên Hiếu xuống.Gia Bảo,Tiến Dư,Hậu,Khoa,Hải Đăng cũng xuống chia buồn,ngồi quanh Hiếu.Vợ chồng chị Hiền,anh Nhân nén đau thương pha trà ,tiếp khách.Còn con Thảo,ngồi đâu khóc đó.Ba Hiếu như hóa thành đá, ngồi im lặng chẳng khác chi một pho tượng.

Thầy Liêm bước vào.Sau khi đốt nhang vái lạy người đã mất,thầy xuống ngồi bên Hiếu.Mấy lời an ủi cũng không vơi bớt được nỗi sầu.Thầy đang trò chuyện cùng với mọi người thì một tiếng thét vang lên.Đó là tiếng thét thất thanh của anh Nhân ở nhà sau.Mọi người chạy đến xem.Thì ra ba Hiếu trong cơn quẫn trí đã dự định treo cổ tự tử nhưng anh Nhân phát hiện kịp thời.Anh Nhân cắt dây đưa ba xuống.Hiếu và Thảo chạy gục xuống bên ba khóc ròng.Anh Nhân và hai vợ chồng chị Hiền cũng khóc.Anh chị em Hiếu đều van xin ba đừng làm thế,đừng bỏ ra đi.Mẹ mất rồi.Nếu ba cũng mất đi,cuộc đời anh chị em Hiếu sẽ ra sao?Tiếng khóc vang trời.Chứng kiến cảnh ấy,nhiều người cũng rưng rưng nước mắt.Một không khí ú uất nặng nề,đầy mùi tang tóc.Mọi người hết sức khuyên can nhưng ba Hiếu vẫn như người mất hồn,mắt cứ đăm đăm nhìn ra trước,nhìn về phía chiếc quan tài.Bất ngờ ba ra ngoài trước,phủ phục ôm quan tài mà khóc.Tiếng khóc rấm rức đau xót lòng người.Thầy Liêm cúi xuống vịn vai,an ủi ba.Thầy rút ra một xấp tiền ,thầy nói:

_ Thím đã mất rồi,chú có đau buồn cách mấy thì thím vẫn không thể sống lại được.Xin chú hãy giảm bớt đau buồn.Chú cần phải sống,sống để lo cho Hiếu và các em.Đây là số tiến mười triệu,xin chú hãy cầm lấy mà trang trải bớt nợ nần.Xin chú hãy cố gắng vượt qua hòan cảnh này.Hiếu và các em rất cần chú.Xin chú hãy nghĩ đến Hiếu và các em.

Cầm mười triệu trên tay,ba Hiếu đã run run.Mắt ngấn lệ nhòa,ba Hiếu Bất ngờ quỳ lạy thầy Liêm làm thầy phải hốt hoảng đỡ ba dậy.Tiếng ba nức nỏ:

_ Cám... ơn thầy!...Cám ơn...thầy!....Cám ơn...nhiều...lắm!Cả...đời này,tôi...tôi...không bao giờ...không bao giờ quên được ơn của thầy.

Tiếng của thầy vẫn dịu dàng :

_ Xin chú hãy yên tâm! Số tiền này cháu cho mượn.Sau này Hiếu ra trường,đi làm kiếm tiền sẽ trả lại cho cháu.

Tấm lòng thầy quá dạt dào !Bên quan tài,Hiếu đã quỳ xuống.Trước quan tài mẹ,Hiếu đã thề.Hiếu thề sẽ cố gắng học hành thật tốt.Hiếu thề là bằng mọi giá,sau này đi làm sẽ dành dụm tiền trả cho thầy.Hiếu thề.....và thề nhiều nữa.Ba đã ôm Hiếu mà khóc.Chị em hiếu đã ôm nhau nức nở nghẹn ngào.Một không khí thật là thảm thương.Lệ viền quanh mắt mọi người.Một không khí tang thương vào ngày Tết.Ối trời!!!!!!!!!!


Sau khi chôn cất mẹ.Hiếu đã phải trở lên Sài gòn.Gia đình Hiếu lúc này đã thê thảm lắm rồi.Mặc dù đựơc thầy,bà con họ hàng,lối xóm giúp đỡ nhưng do nơ nần quá nhiều nên số bạc đó chẳng thấm đâu vào đâu.Ba Hiếu dự định chở lãnh tiền hỗ trợ cúm gà của chính phủ xong rồi sẽ bán nhà trả nợ ngân hàng.Gia đình Hiếu sẽ dọn về nhà chú Út ở dưới Cần Thơ.Gia đình chú Út gần với gia đình chồng chị Hiền.Chồng chị Hiền tên Lực.Lúc trước,do chị Hiền thường xuống nhà chú Út chơi nên mới quen biết rồi kết hôn với anh Lực.Gia đình anh Lực sống bằng nghề nông,trồng cây ăn trái.Gia đình chú Út cũng nghèo,đất vườn không nhiều lắm.Thế mà chú Út lại có tới năm người con trai : Tài,Trí,Tín,Thông,Thái.Đứa lớn nhất đã 17 tuổi ,đứa nhỏ nhất mới 5 tuổi.Mọi người thường bảo chú Út có ngũ quỷ trong nhà.

Đêm nay ,nằm bên thầy,Hiếu cảm thấy xúc động bồi hồi.Thầy vẫn âu yếm dịu dàng:

- Đừng buồn nữa Hiếu.Hãy cố gắng mà vượt qua hoàn cảnh,mà vươn lên trong cuộc sống.Tương lai còn đang chờ em phía truớc.cả gia đình em đều hy vọng vào em.Cố lên Hiếu nhé !

_ Dạ.Nhưng mà thầy ơi ,không biết em có thể vướt qua được hoàn cảnh này không?

_ Hãy cố gắng lên em!Có gì thì còn có thầy bên cạnh mà.

_ Thầy ơi ! Vì em mà thầy đã tốn kém quá nhiều.Thầy đã đóng học phí cho em.Vừa rồi thầy còn bỏ ra mười triệu nữa.Mười triệu đâu phải là ít đâu thầy.Trong khi đó,em biết lương thầy không cao lắm.

_ Không sao đâu Hiếu,thầy còn dạy thêm mà.Hiếu không biết là thầy còn dạy Tóan,dạy luyện thi đại học ở các trung tâm nữa sao?Nhìn hoàn cảnh gia đình em lúc đó,ai mà không xúc động!Ba em như người đã chết.Thầy hy vọng số tiền của thầy có thể giúp ba em hồi phục,có thể làm lại từ đầu,có ý chỉ để mà sống.

_ Mẹ em mất rồi.Nếu ba em mất nữa ,không biết tụi em sẽ như thế nào?Quả thật,từ khi nhận được tiền của thầy,ba em như có thêm một luồng sinh lực.Ba em đã có ý chí sống trở lại.Thầy ơi!Em cảm ơn thầy,cảm ơn nhiều lắm!

Nói xong,Hiếu nghẹn ngào vùi đầu vào lòng thầy ,như muốn được thầy chở che.Biết thầy thích ngắm nhìn,Hiếu đã thoát ý hoàn tòan.Dưới ánh sáng mờ mờ của đèn ngủ,thân thể Hiếu quá hấp dẫn.thầy đã ôm ghì lấy Hiếu,ôm thật chặt vào.Đêm dần dần trôi.Giấc ngủ đã đến với hai người.

Hôm nay,Hiếu trở về thăm nhà.Nhà Hiếu đã bán rồi.Ba,anh Nhân và con Thảo đã về ở với chú Út.Thảo đã nghỉ học.Nhờ có số tiền của chú Út, Thảo đã mở quầy tạp hóa nho nhỏ trước cửa nhà,bán kem đánh răng,xà phòng ,bột giặt....cho bà con hàng xóm quanh vùng.Vừa buôn bán,vừa làm việc nhà phụ giúp gia đình.Thím Út mua bán lặt vặt ngoài chợ.Chú Út làm vườn.Khi có ai thuê mướn,chú Út cũng sẵn sàng.Mấy đứa con chú Út đi học.Hai đứa lớn ,ngoài giờ học cònc ó thể làm thuê làm mướn hay phụ giúp chú Út làm vườn.Cón anh Nhân ra ngoài Cần Thơ làm phụ hồ.Cuộc sống gia đình lúc này dù còn thiếu trước hụt sau nhưng vẫn có thể coi như đã tạm ổn.Tuy nhiên lúc này anh Nhân rất buồn.Chị Phượng,người yêu anh Nhân đã chê anh nghèo.Chị ấy đã đi lấy Đài Loan rồi.Biết thân phận không tiền,anh Nhân chẳng nói gì.Sáng đi làm,chiều về tắm rửa ,ăn cơm rồi lăn ra ngủ.Cuộc sống cứ thế mà tiếp diễn ngày lại qua ngày.

Công việc đi khách của Hiếu vẫn như mọi ngày,vẫn chua chát ê chề.Lúc này ,Hiếu đã bắt đầu có nhiều khách quen.Anh Tòan,một trong những vị khách quen có vẻ kết Hiếu lắm.Ảnh là Việt Kiều.Theo lời kể của anh ấy,anh ấy làm nghề kinh doanh.Mỗi năm,ảnh về Việt Nam vài lần.Anh Toàn nói sao thì Hiếu nghe vậy,Chứ sự thật thế nào,có trời biết.Ảnh hứa với Hiếu rất nhiều điều.Nhưng nói thật lòng,đã bước chân làm nghề callboy,Hiếu chẳng dám tin ai.Ngay cả Gia Bảo lúc này Hiếu chẳng còn dám tin thì làm sao Hiếu dám tin tưởng vào anh Toàn,một khách làng chơi!Hiếu bây giờ chỉ dám đặt trọn niềm tin vào duy nhất một nguời .Đó là thầy.Hiếu chợt hỏi thầm:" Thầy quá tốt với mình.Thế mà mình lại lừa dối thầy.Nếu thầy biết mình làm callboy,không biết chuyện gì sẽ xảy ra?Lạy trời !Cầu mong cho thầy đừng biết việc này!"

Hôm nay.anh Toàn lại rủ Hiếu đi chơi xa.Hiếu đã từ chối.Hiếu đã nói: " Em còn phải đi học anh à!Em chỉ có thể đi chơi với anh vào dịp nghỉ hè hoặc đi từ chiều thứ bảy,tối chủ nhật về.Anh thông cảm cho em".Thầy anh Toàn có vẻ không được vui,Hiếu mặc kệ.Gì thì gì,Hiếu phải lo việc học của mình.Hiếu không thể phụ lòng thầy được.Nhắc đến thầy,Hiếu chợt nhớ hôm bữa,thầy đề nghị Hiếu về ở chung với thầy.Hiếu khéo léo từ chối.Nếu ở chung với thầy,làm sao Hiếu đi làm callboy?Nhưng khi từ chối lời đề nghị của thầy,Hiếu nại lý do sợ trong lớp bạn bè dị nghị.Hiếu đã khéo léo phân trần nên thầy không đề cập đến vấn đề đó nữa.Nhìn nét mặt thầy có vẻ buồn,Hiếu ray rứt.Hiếu thầm nghĩ:"Thầy quá tốt ,thế mà mình lại làm cho thầy buồn.Mình có nên về với thầy không?Mình có nên làm callboy nữa không?Mình phải làm thế nào đây?"

Đêm nay,tiếp hai ông khách xong,người Hiếu rã rời.Cả hai đều lớn tuổi,gần 50,tự xưng là Việt kiều tên Vĩnh và Phi.Nhưng cả hai lão này bạo dâm quá.Một mình Hiếu phải tiếp hai lão này thật nhừ tử.Cả hai như muốn cấu xé da thịt Hiếu.Và lão Phi bạo lực hơn lão Vĩnh.Hiếu còn nhớ cảnh,lão Phi banh hai chân Hiếu ra,lão nhét dương vật của lão vào và lão nhấp một cách bạo lực.Hiếu đau muốn xé người phải oằn ọai.Phía trước lão Vĩnh nhét dương vật vào miệng Hiếu.Cả hai xúm lại mà làm Hiếu tơi bời.Lần sau mà gặp hai lão này,chắc Hiếu phải tránh quá!Tiền của hai lão này đâu dễ ăn.Hèn gì mà thằng Tiến Minh gặp hai lão này,nó đã tránh mặt nhường cho Hiếu.Và Hiếu đã lãnh đạn.Về nhà,kể cho Gia Bảo nghe,Bảo trợn mắt :
- Hai lão Phi và lão Vĩnh,hai lão đó Bảo bị một lần rồi.Và sợ muốn chết.Không ngờ hôm nay Hiếu gặp phải hai lão đó.Kể như số xui rồi.

Hiếu làm thinh lặng lẽ đi tắm.Dòng nước mát vẫn không xóa tan hết nỗi mệt mỏi nhừ tử trong người.Tắm xong,Hiếu muốn đi ngủ.Nhưng mà,Hiếu có nên đi ngủ không nhỉ?Mọi lần,đêm nào Hiếu cũng học.Chỉ trừ đêm nào đi khách hay đêm nào ngủ lại nhà thầy,Hiếu mới không học.Và hôm sau cố gắng học bù.Mấy cuốn sách thầy mua.Hiếu vẫn chưa đọc hết.Hiếu nghĩ: " Mình phải cố gắng lên mới được.Mình đã thề trước quan tài mẹ.Mình phải học.Mình không được phép làm biếng.Đêm nay mệt quá,thôi đọc sách vậy.Cuốn "Nghệ thuật giao tiếp trong cuộc sống" của thầy,mình chưa đọc được bao nhiêu.Thôi thì lấy cuốn ấy ra đọc vậy". Nghĩ thế,Hiếu đã lấy sách ra đọc.Đọc đến nỗi ngủ quên lúc nào mà chẳng hay.


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:49 am


Thời gian vẫn cứ trôi.Hiếu vẫn vừa đi học,vừa đi khách.Mỗi tháng Hiếu đều gửi tiền về cho gia đình.Vẫn như lúc trườc,gửi ba một triệu,gửi anh Nhân một triệu.Nhiều đêm đi khách mệt nhoài,Hiếu vẫn phải học,cố mà học.Hiếu như mệt rã rời..Và trong những lúc quá ưu phiền,Hiếu đã bắt đầu thả hồn mơ mộng.Hiếu bắt đầu làm thơ.Hiếu làm thơ khi đang ngồi học trong lớp.Những vần thơ nghe thật buồn.

Đời trai như một cánh chim
Tung bay trước gió biết tìm phương nao
Đời trai chua chát làm sao
Tang thương dịch cúm biết bao hãi hùng
Đời trai sóng gió bão bùng
Callboy đi khách muôn trùng lệ rơi
Đời trai sóng dập gió nhồi
Giảng đường chân bước bồi hồi xót xa
Đời trai mẹ mất lệ sa
Đất vườn đã bán,cửa nhà còn chi?
Đời trai mù mịt lối đi
Nhờ thầy dẫn dắt khắc ghi trọn đời
Tình thầy tha thiết sáng ngời
Ân cần đằm thắm bao lời yêu thương
Đời trai sách vở học đường
Nhờ thầy tiếp sức,tiếng thương ngập tràn.

Năm học đã hết,Hiếu thở phào nhẹ nhõm.Năm nay Hiếu không phải thi lại môn nào.Thật mừng quá đi !Gia Bảo bị vướng mấy môn.Còn Hải Đăng bị vướng một môn.Thầy cũng gật đầu hài lòng.Thầy đã động viên Hiếu rất nhiều.Nằm bên thầy,Hiếu nghe như ấm cả lòng.

Hè này,nhiều sinh viên đều về quê.Riêng Bảo,Hiếu,Tiến Dư đều ở lại.Hiếu đã nói dối với thầy là Hiếu phải về quê nhưng thực chất Hiếu ở lại Sài gòn để đi khách.Thật là chua chát!Cứ phải dối thầy thế này,Hiếu cắn rứt lắm.Nhưng đành phải thế thôi.Hiếu cần phải có tiền để gửi về gia đình mà.

Lúc này ,không phải đi học nên Hiếu có nhiều thời gian rảnh.Hiếu tranh thủ học Anh văn và đọc sách.Hiếu đã học Anh văn từ hè năm ngoái.Hè năm nay,Hiếu cần phải cố gắng nhiều hơn nữa.Hiếu với Gia Bảo thường xuống phố Tây ở đường Phạm Ngũ Lão quận 1 .Tranh thủ tiếp xúc với Tây,vừa tập nghe nói,vừa luyện giọng đồng thời tranh thủ bắt khách luôn.Bảo học thì làm biếng nhưng tiếng Anh của Bảo rất giỏi,giỏi hơn Hiếu nhiều.Vì thế,Bảo tiếp xúc với khách nước ngoài khá tự nhiên.Đi với Bảo như thế,trình độ tiếng Anh của Hiếu đã được nâng lên rất nhiều.

Tối nay,vừa về tới nhà,Bảo đã kéo Hiếu lên gác,vào phòng đóng cửa lại.Bảo đã thoăn thoắt cởi đồ Hiếu ra.Ngạc nhiên,Hiếu hỏi:

_ Bảo làm gì thế?

_ Mấy ngày nay Bảo xui quá!Đánh bài đâu thua đó,thua muốn cháy túi luôn.Nghe nói đang xui,đánh bài thua,làm tình cho hết xui.

_ Bảo ơi là Bảo ! Bảo đã nghe ai nói thế ? Cái gì làm tình mà hết xui?Thiệt hết ý kiến với Bảo luôn!

_ Thì Hiếu cứ chìu theo ý Bảo đi.Mà lâu rồi,Hiếu với Bảo chưa quan hệ với nhau mà.Đúng không Hiếu?

Nghe Bảo nói ,Hiếu thầm nghĩ: " Đúng là lâu rồi ,mình và Bảo đâu có làm tình với nhau.Tối tối chỉ nằm ôm nhau ngủ mà thôi.Bảo đã muốn,mình đành chìu theo vậy." Chợt nhớ đến câu nói của Bảo :" Làm tình hết xui" ,Hiếu phì cười.Thấy Hiếu cười,Bảo trố mắt ngạc nhiên rồi Bảo vẫn tiếp tuc làm.Hiếu và Bảo đã khỏa thân.Bảo đã liếm,đã rê lưỡi khắp người.Hiếu cũng làm lại.Và bắt đầu màn bú liếm cho nhau.Dương vật cả hai đều cương cứng.Bảo lấy bao cao su và dung dịch bôi trơn.Banh hai chân Hiếu ra,Bảo nhét dương vật vào rồi và nhấp.Hiếu cũng oằn oại theo Bảo.Những giọt tinh dịch phóng ra,Bảo đã xuất tinh.Lau chùi sạch sẽ,Bảo muốn Hiếu làm lại,muốn Hiếu cũng xuất tinh.Hiếu đồng ý.Hiếu bắt đầu nhét dương vật mình vào và nhấp.Hiếu và Bảo,cả hai đã quá sành sõi rồi trong vấn đề tình dục.Chẳng bao lâu,Hiếu cũng xuất tinh.Nhìn Bảo,Hiếu cười cười.Một cuộc truy hoan đã kết thúc.

Anh Toàn lại rủ Hiếu đi chơi xa,đi Long Hải ba ngày.Lần này,Hiếu đã gật đầu đồng ý.Hiếu đã chuẩn bị mọi thứ.Ngày mai.Hiếu sẽ lên đường đi với anh Toàn.
Đi chuyến này,Hiếu muốn anh Toàn nói chuyện với Hiếu chỉ bằng tiếng Anh.Hiếu biết anh Toàn nói tiếng Anh rất sõi.Hiếu muốn nhân dịp này,Hiếu tranh thủ luyện tiếng Anh.Thế là trước đám đông,Hiếu với anh Toàn nói chuyện bằng tiếng Việt.Còn khi chỉ có hai người,dùng tiếng Anh mà đối thoại với nhau.

Biển Long Hải ào ào vỗ sóng .Hiếu đang ngồi bên cạnh anh Tòan, ngồi ngắm nhìn từng cơn sóng biển.Tâm hồn Hiếu bắt đầu mộng mơ.Những vần thơ bất chợt xuất hiện.Về phòng,Hiếu lấy giấy bút ra ghi vội những vần thơ.

Ào ào sóng vỗ tung trời
Đời người sóng vỗ mấy lời xót xa
Kiếp người bão tố phong ba
Họa tai muôn kiếp ai mà biết chăng?
Mịt mù bọt xóa tung tăng
Biển gầm tuôn sóng cuốn phăng đổ nhào
Biển đời kinh khiếp biết bao
Nhà tan cửa nát,khổ nào khổ hơn?
Bão dông sóng gió chập chờn
Thét gào phủ ụp từng cơn hãi hùng
Nạn tai bể khổ trùng trùng
Đời người lâm cảnh tận cùng khổ đau
Thời gian thấm thoát trôi mau
Kiếp người bể khổ cùng nhau gắn cùng

Hiếu đang hý hoáy viết thì anh toàn ghé mắt vào và ngạc nhiên:

_ Hiếu cũng biết làm thơ nữa à?

_ Dạ,em biết làm thơ hồi còn học phổ thông.

_ Bài thơ em làm sao buồn quá vậy? Không lẽ gia đình em gặp phải nạn tai?

_ Không có gì đâu anh.Thấy sóng biển mạnh quá,tự nhiên em liên tưởng đến những trận bão lụt.Bao nhiêu thuyền bè,nhà cửa đều bị đắm chìm dưới đáy biển sâu..

_ Trời hôm nay biển động làm mình chẳng tắm được gì.Đi Long Hải với anh,sao thấy em không được vui?

_ Không phải thế đâu anh.Em lúc nào cũng chìu theo ý anh mà.

_ Hiếu à! Anh có điều này muốn nói với em.

_ Dạ,anh nói đi ! Em đang nghe anh nói.

_ Em có thể đừng đi khách nữa được không vậy?

_ Không đi khách,tiền đâu em sống?

_ Nếu em không đi khách nữa,mỗi tháng anh sẽ cho em 100 USD.Như vậy đủ cho em sống rồi chứ?

_ Tại sao anh phải làm thế? Không lẽ anh thương em à?

_ Ừ.Có lẽ là anh thích em.Anh không muốn em làm callboy nữa.Em đồng ý không vậy?

_ Anh nói thật không vậy?Em chỉ là một callboy mà,có đáng để anh thương không vậy?

_ Anh cũng không hiểu tại sao nữa.Anh đã từng tiếp xúc với nhiều đứa.Nhưng anh thấy em có vẻ khác mấy đứa kia

_ Em thấy có gì khác đâu anh?

_ Em không ăn chơi,không đánh bài như mấy đứa kia.Trình độ của em cũng hơn tụi nó nữa.Anh thấy em có nhiều điểm hơn tụi nó lắm.

_ Anh nói sao chứ trong đám tụi em,Gia Bảo là nhất đó.Gia Bảo hơn em nhiều thứ lắm,từ trình độ Anh văn,cách nói chuyện và những thứ khác nữa.Em chỉ đúng hàng thứ ba thôi,thua Gia Bảo và Tiến Minh.

_ Anh đang muốn nói đến vấn đề khác cơ.Và anh nói thật,anh muốn em chỉ là của một mình anh?Em đồng ý chứ?

_ Anh cho em thời gian suy nghĩ nhé.

_ Gì mà phải suy nghĩ nữa.Em không thể quyết định liền sao?

Hiếu trầm tư suy nghĩ.Lời anh Toàn nói không biết thật hay giả?Bây giờ ảnh hứng lên,ảnh nói thế.Nhưng sau này thì sao?Ai biết thế nào?Và lại,mình không thể yêu ảnh được.Mình có thầy rồi mà.Nhưng mình không thể từ chối được.Thôi thì,cứ ậm ờ cho qua vậy.Nghĩ thế,Hiếu trả lời:

_ Anh cho em môt thời gian suy nghĩ nhé?

_ Sao em không quyết định ngay?

_ Em cần phải có thời gian anh à! Vả lại,bây giờ anh hứng lên anh nói thế.Ai biết mai này anh sẽ đổi thay thì sao?

_ Thôi được rồi.Em cứ suy nghĩ đi rồi trả lời anh sau cũng được.

_ Dạ. Cám ơn anh.

Trả lời xong,Hiếu đã ôm và hôn anh Toàn.Cuộc truy hoan giữa Hiếu và anh Toàn bắt đầu tiếp diễn.


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:50 am


Thời gian nghỉ hè đã hết.Bước vào năm ba,Hiếu bồi hồi lo lắng.Năm nay chắc bài vở sẽ nhiều lắm nhỉ?Thầy Liêm đã động viên Hiếu nhiều.Anh Toàn đã về nước rồi.Trước khi về,ảnh bảo Hiếu suy nghĩ kỹ rồi quyết định.Ảnh nói ãnh sẽ chờ tin Hiếu.Kể cho Bảo nghe,Bảo cười :'' Sao Hiếu không gật đầu đại đi?Mỗi tháng cứ lấy 100 USD mà xài.Còn đi khách,mình vẫn cứ âm thầm mà đi.Chừng nào ảnh biết hãy hay."Nghe Bảo nói,Hiếu thoáng buồn.Làm sao Hiếu có thể làm như Bảo được?Hiếu thừa biết,Bảo vốn là chuyên gia câu Việt Kiều mà.Trình độ moi tiền của Bảo đã thuộc hàng siêu đẳng.Bảo có thể than ông ngoại mất,bà nội chết,ba nằm bệnh viện,mẹ ốm đau,gia đình nợ tứ tung.....đi mọi cách để moi tiền.Làm như Bảo,không hiểu sao Hiếu lại không làm được !

Mấy tháng nay,tháng nào Hiếu cũng nhận được 50 USD do anh Toàn gửi về.Tết,Hiếu gặp lại anh Tòan.Lần này,anh củng Hiếu đi Nha Trang.Ngồi bên bãi biển,anh hỏi:

_ Em đã có thể quyết định chưa về lời đề nghị của anh?

_ Mình đang đi chơi vui vẻ mà anh.Để về Sài gòn,em sẽ trả lời,được không anh?

_ Ok.

Thế là mấy ngày Tết ,Hiếu và anh Toàn vui vẻ bên nhau.Đi chơi với anh Tòan,Hiếu cảm thấy không vui lắm.Ở với gia đình được 30 và mồng một,mồng hai Hiếu đã đi du lịch vời anh Toàn rồi.Hiếu chợt nhớ đến thầy.Tết,thầy về quê với gia đình,Còn Hiếu,Hiếu lại đi chơi với người khác.Thật chua xót làm sao !

Về Sài gòn,anh Toàn lại hỏi Hiếu:
- Em đã quyết định chưa ?

_ Em vẫn chưa quyết định được anh à ! Cho em thêm một thời gian nữa nhé!

_ Hình như em không muốn từ bỏ nghề callboy? Phải thế không Hiếu?

_ Không phải thế đâu anh.

_ Thế sao em không chấp nhận lời đề nghị của anh? Có phải mỗi tháng 100 USD là qúa ít đối vời em?Và làm callboy đi khách sẽ được nhiều tiền hơn,đúng không em?

Hiếu làm thinh chưa biết trả lời thế nào thì anh Toàn tiếp lời:

_ Vậy là em thích làm callboy,thích làm gà hơn là làm người.Em thích làm gà thì cứ việc làm.Từ nay anh không gặp em nữa.

Nói xong,không đợi Hiếu trả lời,anh Toàn đã bỏ đi.Chỉ còn Hiếu ngồi lặng lẽ ở quán nước.Một vài giọt nước đọng trên khóe mắt

" Thích làm gà hơn làm người ". Ôi,câu nói mới chua chát làm sao! Anh Toàn ơi! Anh làm sao hiểu được nỗi lòng của em? Em đâu phải thích làm gà đâu anh.Nhưng nếu em không làm callboy,không làm gà thì tiền đâu em gửi về gia đình? Lại chữ TIỀN ! Tiền ơi là Tiền ! Chữ Tiền mới chua chát làm sao! Anh Toàn cứ nghĩ rằng mỗi tháng 100 USD là Hiếu đủ sống.Nhưng anh ấy đâu biết rằng ,nếu không phải vì gia đình,Hiếu đâu có đi làm callboy.Trước kia,Hiếu làm nhân viên chạy bàn cũng đủ sống kia mà.Chứ đâu phải đi làm casllboy thế này!Thôi đành vậy,ai muốn nói gì thì nói.Mọi việc cứ để trôi theo thời gian.

Cả đêm Hiếu đã không ngủ.Cứ trằn trọc mãi câu nói của anh Toàn." Thích làm gà hơn làm người " .Câu nói ấy đã làm Hiếu mất ngủ.Liệu có nên làm callboy nữa không?Nếu một ngày thầy biết được mình làm callboy,chắc thầy sẽ nói những câu còn nặng nề hơn thế nữa.Nghĩ tới đây,Hiếu rùng mình.Trời ơi!Hiếu phải làm sao đây?Và trong đêm trằn trọc băn khoăn ấy,Hiếu đã bật ra được bốn câu thơ:

Đời callboy từ khi tôi đã hiểu
Dấn thân vào là chịu cảnh lệ nhòa
Là banh xác chịu đau đớn thịt da
Là thân sống ôm toàn bao nhục nhã

Nỗi buồn rôi cũng nhạt phai theo năm tháng thời gian.Thấm thoát đã tới kỳ thực tập rồi.Thầy Liêm đã liên hệ với thầy Tiến ,thầy hiệu phó kiếm cho Hiếu được một chỗ thực tập .Hiếu sẽ đi thực tập ở công ty Phi Long,một công ty chuyên về xây dựng và kinh doanh địa ốc.Ngày đầu tiên đến công ty,Hiếu gặp được chị Thanh Vân,trưởng phòng kế toán nhân sự.Hai phó giám đốc là anh Bảo Duy và anh Thiên Phước.Nhìn thấy anh Bảo Duy,Hiếu ngạc nhiên vô cùng.Anh Bảo Duy rất trẻ,khoảng 26 tuổi,tướng tá cao ráo đẹp trai như người mẫu.Không ngờ anh còn trẻ,đẹp trai thế này lại là phó giám đốc?Hiếu ngưỡng mộ anh vô cùng.Trong khi đó anh Thiên Phước với cặp mắt kính dày cộm nhìn rất xấu trai.Còn chị Thanh Vân quá nghiêm nghị.Hiếu rất muốn được làm việc với anh Bảo Duy.Nhưng do học ngành kế toán nên Hiếu phải làm việc với chị Thanh Vân.Bữa đầu,chị Vân chỉ dặn dò đôi câu rồi bảo Hiếu về.Ngày mai vào,chị sẽ sắp xếp công việc.

Hôm sau,Hiếu vào công ty với một bọc trái cây.Bọc trái cây này thầy đã mua cho Hiếu.Trước khi đi,thầy đã dặn Hiếu đủ mọi điều.Bởi thế.khi chị Vân sắp xếp công việc xong,Hiếu mới nhỏ nhẹ nói :

_ Dạ thưa chị.Xin phép chị cho em nói điều này.

_ Em muốn nói điều chi?

_ Dạ,em có bọc trái cây ở dưới quê gửi lên,cây nhà lá vườn.Em muốn gửi các anh,các chị ăn lấy thảo.

_ Trái cây dưới quê gửi lên,sao em không để nhà mà ăn?

_ Dạ,em vào đây thực tập cần sự giúp đỡ chỉ bảo của các anh,các chị.Vì vậy,đây là món quà ra mắt của em.Mong chị nhận giúp.

_ Nếu là món quà ra mắt thì để chi nhận cho.

Nhận bọc trái cây từ tay Hiếu,chị Vân vui vẻ nói với mọi người:

_ Có món quà ra mắt của Thanh Hiếu.Ai muốn nhận thì lại đây.

Chị Tuyết thủ quỹ lấy dao xẻ gọt trái cây.Mọi người ăn uống vui vẻ.Bất chợt anh Phi Long,gáim đốc công ty bước vào và hỏi:

_ Chuyện gì thế này?

_ Hôm nay,Thanh Hiếu,sinh viên kinh tế đến đây thực tập.Em ấy mang theo bọc trái cây làm lễ ra mắt.Vì vậy.mọi người cần phải nhận tấm lòng thành của Thanh Hiếu.

_ Em đó,vừa vừa thôi nhe.Đúng là nữ chúa ăn hàng.Em định biến công ty của anh thành chợ ăn hàng hay sao vậy?

_ Anh Long nè,có thành cái chợ ăn hàng hay không thì mọi người vẫn làm việc như thường.Trong công ty này,nếu ai làm việc không hiệu quả là sẽ bị anh đuổi liền,đúng không nào?Tuy ăn hàng nhưng miễn sao mọi người vẫn làm việc tột là được rồi.Anh còn ý kiến gì nữa?

Anh Bảo Duy từ ngoài bước vào nói:

_ Thôi anh Long ơi !Chịu thua chị Thanh Vân ,nữ chúa ăn hàng đi.Anh cãi lý không lại chị Vân đâu.

Chị Thanh Vân cầm hai miếng đu đủ đưa cho anh Long và anh Duy và nói:

_ Đây là món quà ra mắt của Thanh Hiếu.Duy và anh Long hãy nhận lấy đi.

Anh Long vừa nhận lấy miếng đu đủ vừa cười

_ Công nhận Thanh Hiếu mới vào đây mà đã biết tranh thủ lấy lòng Thanh Vân rồi.Hay thật!

_ Cái gì mà tranh thủ lấy lòng?Nói cho anh biết nhé.Ăn thì vẫn cứ ăn mà công việc vẫn là công việc.Không thể lẫn lộn được!

_ Chị Thanh Vân ơi,em là Thanh Hiếu,chị là Thanh Vân.Em họ Nguyễn,còn chị họ gì?Không chửng em với là bà con họ hàng xa đó!

_ Chị họ Hoàng.

_ Vậy em và chị là hai chị em khác họ rồi.

Nghe Hiếu nói thế,Bảo Duy vội cười ngất:

_ Đúng ! Đúng lắm! Hiếu và chị Vân đúng là hai chị em khác họ.Đúng lắm!Đúng lắm!

Thế là buổi thực tập đầu tiên đã diễn ra khá vui vẻ

Về kể cho thầy Liêm nghe,Hiếu nói:

_ Bữa đầu gặp mặt thấy chị Thanh Vân nghiêm nghị quá.Không ngờ hôm nay thấy chị vui vẻ vô cùng.

_ Thanh Vân cũng xuất thân từ trường kinh tế.Chị ấy còn là học trò cũ của thầy Tiến(thầy Liêm cũng là học trò cũ của thầy Tiến).Thầy Tiến nói rằng trình độ nghiệp vụ của chị ấy rất cứng.Em ráng mà học hỏi kinh nghiệm ở chị ấy.

_ Dạ.

Thế mà hôm sau,nét vui vẻ của chị Thanh Vân đã biến mất.Khi vào việc,chị rất nghiêm khắc.Hướng dẫn cho Hiếu mọi việc,chị rất tận tình.Nhưng khi Hiếu có sai sót,dù chỉ là một lỗi nhỏ,chị vẫn khiển trách như thường.Làm việc với chị,Hiếu học hỏi được rất nhiều điều.Có điều chị quá nghiêm khắc.Về tâm sự với thầy Liêm,thầy động viên Hiếu.Thầy bảo Hiếu cần phải cố gắng lên.Có như vậy sau này mới có hy vọng xin việc ở công ty nước ngoài.Bởi thế Hiếu đã cố gắng,cố gắng rất nhiều.Hiếu đã cố gắng làm không bị sai sót để khỏi bị chị Vân khiển trách.Thầy Liêm lúc nào vẫn ở bên cạnh động viên Hiếu.Thỉnnh thoảng,thầy mua bọc trái cây đưa Hiếu mang vào công ty.Chị Thanh Vân thì không khách sáo chút nào.Hiếu đưa là chị nhận ngay.Và kêu chị Tuyết gọt xẻ trái cây chia mọi người.Anh Phi Long cũng đầu hàng chị Thanh Vân luôn.Còn anh Bảo Duy và anh Thiên Phước cũng có vẻ nể chị Vân lắm.Hiếu rất muốn được thường xuyên gặp anh Bảo Duy.Nhưng anh Duy ít ở công ty lắm.Anh thường xuyên ra ngoài.Về công ty được một lát lại đi ngay.Anh là phó giám đốc kinh doanh nên chắc bận rộn nhiều lắm?Hiếu thầm nghĩ: " Không biết anh Duy có thuộc giới này không nhỉ?Nếu anh cũng thuộc giới này thì hay biết mấy!"

Thời gian thực tập đã hết.Bất ngờ,chị Vân đã nói với Hiếu:

_ Em có muốn là nhân viên chính thức ở công ty này không?Nếu muốn,mai vào đây ký hợp đồng lao động.

Hiếu tưởng như mình nghe lầm.Có thật thế không?Hiếu chưa ra trường mà đã có việc làm rồi sao?Thật không thể tưởng tượng được.Hiếu ấp úng hỏi lại chị Vân:

_ Chị....chị...nhận em vào đây sao?Em có thể là nhân viên....nhân viên chính thức ở công ty sao chị?

_ Đúng vậy.Ngày mai 8h sáng,em vào đây ký hợp đồng lao động.Bây giờ em hãy về đi.Chị còn phải bàn việc với các anh ở đây.

_ Dạ.Mai 8h sáng em sẽ có mặt.Xin phép chị,xin phép các anh,em về.

Hiếu về mà lòng đầy nỗi băn khoăn.Nhiều sinh viên tốt nghiệp ra trường còn thất nghiệp,vác đơn xin việc chạy cùng đường.Còn Hiếu,Hiếu chưa ra trường mà đã có việc làm.Mình có nằm mơ không nhỉ?Tối nay phải gặp thầy Liêm mới được.

Trong khi đó,chị Vân có cuộc họp với ban giám đốc.Anh Long rất ngạc nhiên khi nghe chị Vân đề nghị ký hợp đồng lao động với Hiếu.Anh Long hỏi:

_ Sao không đợi Hiếu ra trường?Bây giờ ký hợp đồng lao động với Hiếu trong khi Hiếu còn đi học.Thế thì Hiếu làm việc có hiệu quả không?

Vân: _Nếu đợi Hiếu ra trường thì mấy công ty nước ngoài sẽ chụp mất,không đến lượt công ty mình đâu.

Duy: _ Nhưng Hiếu còn đi học mà.Vậy thời gian đâu Hiếu làm việc?

Vân: _ Thì Hiếu làm việc bán thời gian.Một buổi đi học,một buổi đi làm.Nếu hôm nào công việc nhiều,cho phép Hiếu mang sổ sách về nhà làm.

Phước: _ Công ty mình đó giờ chưa nhận nhân viên làm việc bán thời gian mà.Sao bây giờ Vân lại làm thế?

Vân: _ Trước thì chư,giờ thì nhận.Có sao đâu.Theo em biết,nhân viên thiết kế của anh,nhiều người cũng mang bản vẽ về nhà làm mà.Khi nào vẽ xong mang vào nộp.Đúng không nào?

Long: _ Nhưng em có chắc Hiếu tài giỏi thật sự không?Anh thấy em nhiều lần khiển trách Hiếu mà.

Vân: _ Em khiển trách Hiếu chẳng qua muốn thử sức của Hiếu,xem Hiếu có đủ năng lữc vượt qua hay không.Thật ra,em yêu cầu Hiếu rất cao mà em nó không biết.Nhưng Hiếu vẫn cố gắng hoàn thành.Hiếu là con người chịu khó học hỏi,có tinh thần cầu tiến.Em bảo đảm với anh,Hiếu vào công ty này,với sự huấn luyện của em,chỉ vài năm thôi,Hiếu sẽ trở thành nhân viên đắc lực,một nhân viên không thể thiếu được của công ty này.

Duy: _ Thật không đó? Hay là trái cây của Hiếu quá ngon ngọt nên chị Vân mới nói tốt cho Hiếu dữ vậy?

Vân: _ Cái gì? Làm gì có vấn đề trái cây trong này?Ăn uống là ăn uống,công việc là công việc.Thanh Vân xưa nay là người thế nào,mọi người đều biết rõ.Hôm nay sao Duy lại nói thế?

Long: _ Thôi được rồi.Mọi người đừng tranh luận nữa.Bảo Duy chỉ có ý đùa giỡn chút thôi,Vân cũng đừng giận.Bây giờ anh quyết định như sau:Anh sẽ ký hợp đồng lao động với Hiếu 3 năm.Mọi người đồng ý không?

Vân: _ 3 năm ngắn lắm.Anh Long nên ký hợp đồng 5 năm.

Duy: _ Trời đất !Anh Long ký 3 năm là tốt lắm rồi.Sao chị Vân lại muốn ký 5 năm?Xưa nay bất cứ nhân viên nào vào công ty cũng đều qua một tháng thử việc.Sau đó mới ký hợp đồng lao động 1 năm.

Phước: _ Hiếu cũng đã bỏ qua thời gian thử việc rồi mà.Đúng ra ,Hiếu chỉ được ký hợp đồng lao động 1 năm thôi.Như vậy cũng là tốt lắm rồi.Sao lại tới 5 năm?

Vân: _ Thời gian thực tập của Hiếu chính là thời gian thử việc.Và Hiếu đã hoàn thành rất tốt.Vân bảo đảm với mọi người,trong tương lai,Hiếu sẽ là một nhân tài,một nhân viên giỏi.Bởi thế,nếu chúng ta cứ tiến hành theo những nguyên tắc cổ hủ thì công ty chúng ta khó mà phát triển mạnh mẽ được.Cần phải táo bạo một chút.Bởi thế,với Thanh Hiếu,chúng ta phải làm khác mọi lần.Nếu không ,sau này ,Thanh Hiếu sẽ bị các công ty nước ngoài cướp mất.

Long: _ Được rồi,anh sẽ nghe em.Ngày mai anh sẽ ký hợp đồng 5 năm với Hiếu.Đúng là Thanh Vân! Cái gì mà Vân đã quyết định rồi thì không ai phản bác được.

Vân: _ Nhưng em có bao giờ quyết định sai chưa?Mọi người cứ tin em đi.Sau này,Thanh Hiếu sẽ trở thành nhân viên đắc lực cho công ty chúng ta.Em bảo đảm mà.

Long: _ Thôi được rồi.Như vậy mọi người nhất trí hết rồi chứ.Ngày mai,anh sẽ ký hợp đồng với Hiếu.Bây giờ,chúng ta về.Buổi họp đến đây là kết thúc.

Cầm hợp đồng lao động trên tay,Hiếu run run.Hiếu được ký hợp đồng lao động 5 năm.Lương khởi điểm sẽ là 1 triệu rưỡi.Hiếu được làm bán thời gian.Nếu bữa nào công việc nhiều,Hiếu được mang sổ sách về nhà làm.Khi nào ra trường,Hiếu làm cả ngày,lương sẽ được tăng .Chính anh long đã bắt tay với Hiếu.Anh bảo : " Hôm nay em hãy về nghỉ ngơi.Ngày mai hãy vào làm việc." Trên đường về,trống ngực đánh thình thịch.Mọi chuyện xảy ra quá sức tưởng tượng.

Cầm đọc hợp đồng lao động,thầy Liêm cũng quá đỗi ngạc nhiên.Thầy không thể nào tin được.Hiếu chưa ra trường mà đã có công ty chính thức ký hợp đồng rồi.Như vậy,chứng tỏ trong thời gian thực tập,Hiếu đã làm rất tốt.Ôm Hiếu vào lòng,thầy nói:

_ Không ngờ em quá giỏi! Như vậy bước đầu em đã thành công rồi đó.Cố lên Hiếu nhé!

_ Dạ.Em cũng không ngờ em lại may mắn đến thế.Chứ lúc thực tập,em vẫn thường hay bị chị Vân khiển trách.Em cứ sợ mình làm không được việc.Ai dè....Em mừng quá thầy ơi!

_ Ngày mai.em hãy dọn vào đây ở nhé?Em hãy ở chung với thầy.

_ Dạ.Ngày mai,em sẽ dọn vào đây.

Đêm nay,nằm trong lòng thầy,Hiếu cảm thấy thật khoan khoái.Hiếu thầm suy nghĩ: " Ngày mai,mình sẽ dọn vào ở chung với thầy.Mình sẽ không làm callboy nữa.Mỗi tháng mình lãnh một triệu rưỡi,mình sẽ gửi về nhà một triệu.Nếu gia đình có thiếu thốn gì,mình sẽ rút tiền ngân hàng .Lúc này,mình cũng đã có một khoản tiền trong ngân hàng.Khoản tiền đó do Hiếu làm callboy cố gắng dành dụm gủi tiết kiệm.Anh Long ,giám đốc có nói,sau này ra trường,lương mình sẽ tăng lên.Như vậy,lúc đó,mình sẽ gửi tiền về nhà nhiều hơn." Nghĩ đến đây,Hiếu cảm thấy sung sướng vô cùng.

Khi biết Hiếu dọn đi,Bảo lấy làm ngạc nhiên nhưng cũng chẳng buồn cho lắm.Bảo lúc này đã bỏ học.Làm callboy có bao nhiêu tiền,Bảo đều ném vào sòng bạc.Đã thế,lúc này Bảo còn nghiện cá độ đá banh.Những trận đá bóng của các cầu thủ Việt Nam làm Bảo sạch túi.Cầu thủ Việt Nam bán độ,tiền của Bảo cũng sạch luôn,Hiếu có khuyên ngăn nhưng chẳng kết quả gì.Ỷ mình có khả năng làm ra nhiều tiền,Bảo cứ đánh bài,cá độ đá banh liên tục.Đúng là đời callboy.Tiền làm ra nhiều nhưng cuối cùng cũng bay theo mây theo gió.Trắng tay vẫn là trắng tay.

Lãnh lương tháng đầu tiên,Hiếu muốn khao đãi mọi người trong công ty.Chị Vân kêu gọi mấy anh trong ban giám đốc,trưởng phòng cùng bỏ tiền vào phụ với Hiếu.Bữa tiệc diễn ra với các nhân viên văn phòng.Còn các anh em công nhân đông quá,Hiếu không thể mời được.Mọi người ăn uống vui vẻ.Nhìn anh Bảo Duy,Hiếu thầm nghĩ : " Hôm nay,anh Duy quá đẹp trai.Nhìn ảnh,mọi người đều nghĩ ảnh là người mẫu.Chứ đâu ai biết ảnh là phó giám đốc kinh doanh."

Hôm sau,Hiếu lại mời thầy đi ăn.Lần đầu tiên,Hiếu mời thầy đi ăn bằng chính đồng tiền trong sạch của mình,Hiếu thấy sung sướng lắm.Tối về,Hiếu với thầy rất cuồng nhiệt.Đêm nay,Hiếu quan hệ rất hăng,rất sung sức.Đã không làm callboy một tháng nay rồi,bởi thế,Hiếu đâu cần phải giữ sức như mọi lần.Hiếu đã làm,làm cho thầy thật phê.Hiếu đã bú,liếm,ngậm một cách điêu luyện.Khi Hiếu nhún nhảy trên người,thầy như đã ngây ngất.Dương vật thầy cọ xát trong hậu môn Hiếu.Sóng tình lai láng,Hiếu đã làm cho thầy sướng tuyệt đỉnh.Trong cơn ngất ngây,thầy đã xuất tinh.Sau đó,thầy làm Hiếu xuất tinh lại.Trận giao hoan đã dứt.Hiếu ôm thầy ngủ.Một giấc ngủ tràn đầy hạnh phúc.

Hiếu đã sắp ra trường nên bận rộn vô cùng.Thầy đã giúp đỡ Hiếu rất nhiều.Nhờ có thầy giúp đỡ nên Hiếu đã tốt nghiệp loại ưu.Vài công ty gửi giấy mời mọc nhưng Hiếu từ chối tất cả.Hiếu đã ký hợp đồng lao động với công ty Phi Long rồi nên không thể nhận lời của công ty khác được.

Lương Hiếu bắt đầu tăng.Lương tăng lên hai triệu rồi hai triệu rưỡi.Lúc này,Hiếu đã là nhân viên kế toán tổng hợp trong công ty.Công việc khá nhiều nhưng Hiếu đều hoàn thành trôi chảy.Chị Vân khá hài lòng về Hiếu.Phải nói là chị Vân rất giỏi.Hiếu cũng đã học được khá nhiều từ chị Vân.Trong công ty,nhiều người đã nhìn Hiếu bằng cặp mắt khác.Khi Hiếu mới ký hợp đồng,một số người nghĩ nhờ Hiếu mang trái cây nịnh nọt chị Vân nên mới được ký hợp đồng lao động.Thời gian đã chứng minh tất cả.Hiếu đã chứng tỏ cho mọi người thấy,bằng chính năng lực của mình mà Hiếu mới được công ty ưu ái như thế.Nghe theo lời thầy,vào công ty,Hiếu luôn hòa đồng với mọi người.Từ anh tài xế,bác bảo vệ,người quét dọn,khi gặp,Hiếu đều chào hỏi.Cũng có khi,Hiếu tặng bác bảo vệ gói trà,tặng anh tài xế gói thuốc,tặng bà qúet dọn bịch bánh.Hiếu luôn niềm nở với mọi người.Chính thầy đã dặn Hiếu đừng bao giờ sống theo lối " Thượng đội hạ đạp".Và Hiếu đã nghe lời thầy.

Vào làm công ty đã lâu nhưng Hiếu chưa có dịp tiếp xúc nhiều với anh Bảo Duy.Anh khá bận rộn,ít ở công ty.Thời gian anh ở bên ngoài nhiều hơn thời gian ở công ty.Đến công ty,anh đi bằng chiếc SH.Khi ra ngòai,có khi anh đi bằng SH,có khi anh đi bằng xe hơi của công ty.Anh Bảo Duy đã có tài xế,có xe hơi riêng do công ty cấp.Nhìn anh,Hiếu cảm thấy ngưỡng mộ vô cùng


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:50 am


Cuối năm ,công ty tổ chức liên hoan.Mọi người ăn uống vui vẻ.Trong lúc đùa giỡn,không biết mấy anh chọc ghẹo chị Vân thế nào mà chị đã phán một câu:" Trong công ty này có ba xếp tất cả.Xếp chánh là tay không thích phụ nữ.Còn hai xếp phó thì một xếp phó là tay sát gái,xếp phó còn lại là tay bị phị nữ chê".Hiếu quay sang hỏi bên cạnh.Thì ra anh Bảo Duy vốn lãng tử đào hoa,đi tới đâu yêu tới đó.Anh Thiên Phước thì xấu trai,cù lần,không biết ga lăng với phụ nữ.Đã yêu vái lần nhưng cuối cùng anh Thiên Phước đều bị bồ bỏ.Còn anh Phi Long giám đốc được nhiều phụ nữ yêu mến nhưng anh chẳng chịu yêu ai.Mọi người thường bảo anh Phi Long vốn tánh không thích phụ nữ.Hiếu thầm nghĩ: " Anh Phi Long không thích phụ nữ.Không lẽ anh cũng thuộc giới này?"

Sáng nay,Thanh Vân dang ngồi trong phòng làm việc thì Long vào.Anh nói:

_ Thanh Vân này,thư ký của anh là Thu Cúc sắp nghỉ rồi .Em tìm người khác thay thế Thu Cúc dùm anh nhé!

_ Trong công ty của mình toàn nam giới không,nữ đâu có bao nhiêu.Anh cần người thay thế Thu Cúc thì phải tuyển người mới thôi.

_ Bây giờ tuyển người rồi phải phỏng vấn,đào tạo mệt lắm ! Trong khi đó,tuần sau Thu Cúc nghỉ rồi.Nhân viên nữ trong công ty mình không có ai có thể thay thế Thu Cúc được sao?

_ Nhân viên nữ trong công ty mình không nhiều.Bên phòng kỹ thuật xây dựng không có nữ,phòng kinh doanh có hai nữ nhưng hai người này không có đức tính cẩn thận tỉ mỉ nên không thể làm thư ký cho anh được.Bên phòng kế toán cũng có hai người nhưng hai người này khả năng giao tiếp kém,không thể đi ngoại giao tiếp khách cùng anh được.Chỉ còn phó phòng kế toán Lan Anh và phó phòng kinh doanh là Ngọc Dung.Lan Anh ngoại hình kém,không chọn được rồi.Còn Ngọc Dung thì có thể được.Nhưng Ngọc Dung đang là phó phòng kinh doanh,làm sao có thể trở thành thư ký cho anh được?Vả lại công việc của phòng kinh doanh chất chồng.Anh Tấn Sĩ và Ngọc Dung giải quyết mệt đừ.Bây giờ Ngọc Dung mà làm thư ký cho anh,một mình anh Tấn Sĩ trưởng phòng kinh doanh làm sao giải quyết xuể?Lấy ai mà phụ cho anh Tấn Sĩ?

_ Không thể chọn được ai sao em?

_ Thì anh thấy đó.Còn ai nữa đâu để mà anh chọn.Hết cách rồi!Đành phải đăng báo tuyển người thôi.

_ Đăng báo rồi phải lên lịch phỏng vấn.Rồi phải hướng dẫn đào tạo rồi mà chưa chắc chọn được người vừa ý.Em thử ráng kiếm xem coi có ai nữa không,ráng dùm anh đi.

_ Em nói rồi,không còn ai nữa đâu.Công ty mình nữ rất ít.Muốn kiếm người như ý muốn của anh thật khó.Đăng báo tuyển dụng đi ,anh à!

_ Đăng báo rồi phỏng vấn,rồi chọn lựa, hướng dẫn .sợ không kịp đâu em à!Hay là,không có nữ,mình kiếm nam đi em !

_ Cái gì? Anh muốn tuyển nam làm thư ký cho anh à?Anh nói thật không vậy?Kiểu này không có chó,anh bắt mèo ra giữ nhà,phải thế không anh?

_ Thì không có nữ,mình đành tuyển nam vậy.Chứ biết tính sao bây giờ? Mà nam làm thư ký là phụ,chủ yếu là làm trợ lý cho anh đó.Em tìm thử xem coi có ai không vậy?

_ Để em xem,bên phòng thiết kế và xậy dựng không thích hợp rồi.Chỉ có thể tuyển bên phòng kế toán hoặc bên phòng kinh doanh thôi.Có mấy người thích hợp.À có rồi ! Có người này,em chắc chắn sẽ đạt các yêu cầu của anh.

_ Ai vậy em?

_ Đó chính là Thanh Hiếu,nhân viên kế toán của em.Anh thấy thế nào?

_ Thanh Hiếu đó hả?Hiếu là nhân viên kế toán do em đào tạo,chắc thế nào cũng có đức tính cẩn thận tỉ mỉ,biết sắp xếp công việc.Ngoại hình của Hiếu khá tốt.Không biết nghệ thuật giao tiếp của Hiếu thế nào?

_ Hiếu biết cách ăn nói.Em bảo đảm với anh,nghệ thuật giao tiếp của Hiếu khá tốt.Bảo đảm anh sẽ hài lòng về Hiếu.

_ Được rồi.Người em chọn chắc chắn là đựơc rồi.Thôi,em gọi Hiếu vào,mình sắp xếp công viêc luốn nhé?

- Dạ! Để em gọi Hiếu vào cho.

Lát sau,Hiếu vào:

_ Dạ,chào chị Vân,chào anh Long.Chị gọi em vào có việc?

_ Hiếu này,sắp tới em sẽ không làm kế toán bên phòng chị nữa.Em sẽ qua làm việc với anh Long.

_ Dạ,thưa chị,em sẽ làm công việc gì vậy?

_ Em sẽ làm thư ký kiêm luôn trợ lý cho anh Long.Em về chuẩn bị,sau đó lên gặp chị để bàn giao công việc.Sau đó,chị sẽ hướng dẫn em công việc mới.Rồi em qua làm việc với anh Long.

_ Dạ.

Bất chợt Long lên tiếng:

_ Lương của Hiếu đang là bao nhiếu vậy Vân?

_ Dạ,hai triệu rưỡi.

_ Anh tính tăng lương cho Hiếu.Lương mới sẽ là ba triệu một tháng.Nếu Hiếu làm tốt công việc mới này,lương Hiếu sẽ tăng thêm nữa.Vân đồng ý không?

_ Dạ,em sẽ nghe theo anh .

Hiếu lại lên tiếng:

_ Dạ,thưa chị.Cho phép em được hỏi,khi em thay đổi công việc như vậy,phòng kế toán của chị có thiếu người không vậy?

_ Đương nhiên là thiếu rồi.Em muốn dẫn bạn em vào đây làm việc?

_ Dạ,em có người bạn.Em muốn dẫn bạn em vào đây làm việc..Không biết được không vậy?

_ Bạn em tốt nghiệp đại học kinh tế?

_ Dạ,vâng.

_ Được rồi,ngày mai em dẫn bạn em vào đây để chị phỏng vấn.Sau đó một tháng thử việc rồi mới ký hợp đồng lao động.

_ Dạ,vâng.


Hôm sau.Hiếu dẫn Hải Đăng vào gặp chị Vân.Trước khi đi,Hiếu đã hướng dẫn Hải Đăng đủ điều.Vì đã từng làm việc với chị Vân nên Hiếu cũng biết được tính nghiêm khắc của chị.Sai khi phỏng vấn,chị gật đầu và bảo Hải Đăng về,hôm sau vào nhận việc.Nguyên trước đây,khi ra trường,sau một thời gian lận đận xin việc,Hải Đăng cũng kiếm được một chỗ làm.Đó là làm kế toán cho một doanh nghiệp tư nhân.Lương thấp,chỉ có một triệu hai mỗi tháng.Bởi thế,sau khi chị Vân gật đầu đồng ý,Hải Đăng đã nghỉ việc chỗ cũ và qua làm bên này.Vậy là Hiếu và Hải Đăng sẽ thường xuyên gặp nhau.

Công việc mới của Hiếu lúc đầu bỡ ngỡ nhưng chỉ vài ngày sau,Hiếu đã quen dần.Hiếu đã thường xuyên mời chị Vân đi ăn sáng,nhờ chị hướng dẫn thêm cho mình.Nhờ thế,từ từ Hiếu cũng thành thạo công việc.Anh Long đã hài lòng về Hiếu.Trong khi đó,công việc của Hải Đăng cũng khá thuận lợi.Nhờ có sự giúp đỡ của Hiếu nên Hải Đăng làm việc khá tốt.Tuy vẫn thường xuyên bị chị Vân khiển trách nhưng nhờ hiểu được tánh chị (do Hiếu đã nói trước) nên Hải Đăng vẫn không lấy làm buồn phiền.Mỗi lần chị khiển trách,Hải Đăng đều cố gắng tiếp thu,sữa chữa khắc phục để công việc được tốt hơn.Cuối cùng thời gian thử việc đã hết,Hải Đăng đã được ký hợp đồng lao động một năm.Lương khởi điểm ghi trên hợp đồng là hai triệu mỗi tháng.Cầm tiền lương thử việc cùng với hợp đồng lao đồng,Hải Đăng đã mừng quýnh.Việc đầu tiên là Hải Đăng rủ Hiếu đi ăn.Hiếu bảo nên mời thêm chị Vân.Thế là ba chị em cùng nhau vào quán.Trong quán ăn,thấy chị Vân cười đùa vui vẻ với Hiếu,Hải Đăng giật mình.Không ngờ trong công việc chị quá nghiêm khắc,khó tánh nhưng trong quán ăn,chị lại khá vui vẻ.Qua bữa ăn hôm nay,Hải Đăng phần nào hiểu thêm đựơc tính tình chị Vân.

Thanh Hiếu và Hải Đăng đã có công việc ổn định.Văn Hậu sau khi ra trường đã về quê làm việc.Gia Bảo đã bỏ học,làm callboy cùng Tiến Dư.Còn Anh Khoa với bằng đại học mở bán công,sau một thời gian xin việc lận đận,cuối cùng cũng có việc làm.Nhưng vì lương quá thấp nên Anh Khoa đã tranh thủ đi làm thêm ,đi làm callboy với Tiến Dư.Nhưng do ngoại hình không được đẹp nên Khoa đã bị lão Tỵ chê.Thế là Khoa đã lên mạng để bán dâm,tìm khách làng chơi trên mạng internet.Khách hàng của Khoa là gay hoặc phụ nữ lớn tuổi.Và Khoa đã dọn về ở chung với Gia Bảo và Tiến Dư.

Lúc này,Hiếu vẫn ở chung với thầy Liêm.Thầy cũng đã mua nhà.Đó là một căn hộ chung cư ở lầu hai bên đường Ngô Quyền,quận 5.Căn hộ này thầy mua của công ty Phi Long ( công ty Hiếu đang làm việc),thầy mua trả góp qua ngân hàng Á Châu.Ngày dọn về nhà mới,thầy và Hiếu vui lắm.Đêm đầu tiên ngủ ở nhà mới,thầy và Hiếu đã tưng bừng với nhau.Sau đó,cả hai khỏa thân ôm nhau ngủ.

Giờ thì Hiếu không thể ở chung với thầy Liêm nữa rồi.Tuần sau,em gái thầy sẽ lên sàigon.Nguyên thầy Liêm vốn là con trai cả trong gia đình.Thầy còn có hai người em gái tên là Ánh Hoa và Ánh Hồng.Cả hai cũng đã lấy chồng ở dưới quê.Lần này,Ánh Hồng,người em út của thầy mang thai sắp sanh.Ánh Hồng muốn sanh trên Sài gòn nên sẽ lên ở nhà thầy.Vì thế,Hiếu không thể ở chung với thầy được nữa.Hiếu cũng không muốn ở chung với Gia Bảo vì nơi đó toàn là callboy.Trong khi đó,Hiếu đã không làm callboy từ lâu,từ khi được ký hợp đồng với công ty Phi Long.Hải Đăng rủ Hiếu về ở chung với mình.Hiếu đã nhận lời.Thế là Hiếu dọn đồ khỏi nhà thầy.

Hiếu làm trợ lý cho anh Long cũng gần một năm rồi.Càng làm việc với anh Long,Hiếu càng nể anh.Nhìn anh dáng vẻ rất đàn ông,tướng tá cao ráo,lực lưỡng.Hàm râu quai nón càng tăng thêm vẻ tính đàn ông .Rõ ràng nhìn anh và anh Bảo Duy ,hai người khác nhau một trời một vực.Anh Duy tướng như người mẫu,như một công tử hào hoa.Còn anh Long dáng vẻ như một người đàn ông chững chạc,thành đạt.Anh Bảo Duy còn quá trẻ dưới 30 tuổi,còn anh Long chắc cũng khoảng 35 hay 36 tuổi.Với tuổi này mà anh đã là giám đốc,như vậy là quá thành đạt rồi.Anh Phi Long rất tài giỏi,quyết đoán nhanh lẹ.Khả năng ngoại giao tiếp khách,xử lý công việc,bàn chuyện hợp đồng của anh thật tuyệt vời.Tiếp xúc với anh,Hiếu cảm thấy mình đã học đựơc rất nhiều điều.Những khi bàn chuyện hợp đồng lớn,anh Phi Long,Bảo Duy cùng với Hiếu đi gặp đối tác.Lúc đó mới thấy anh Long tài giỏi vô cùng.Anh Duy hầu như chỉ làm theo sự hướng dẫn của anh Long.Càng ngày,Hiếu càng cảm thấy mến anh.Có điều Hiếu cứ băn khoăn thắc mắc mãi. Nhìn anh như thế,rất đàn ông ,làm sao có thể là gay đựơc?Nhưng Hiếu vẫn luôn nhớ câu nói của chị Vân:" Anh Long không thích phụ nữ " Tại sao anh ấy không thích phụ nữ?Câu hỏi này cứ ám ảnh Hiếu mãi.

Làm thư ký cho anh,Hiếu cố gắng làm thật tốt.Mỗi lần trứơc khi đi gặp đối tác,Hiếu đều chuẩn bị rất đầy đủ,cẩn thận,tỉ mỉ.Và không hiểu sao,Hiếu rất quan tâm lo lắng cho anh.Những gì có thể làm được cho anh,Hiếu đều làm.Bởi thế,trong công ty,đã có người cười đùa đặt cho Hiếu biệt danh là " Hiếu nịnh".Người ấy còn nói : " Trước kia ,Hiếu nịnh chị Vân.Giờ đây,Hiếu nịnh giám đốc". Nhưng ai nói gì mặc ai,Hiếu vẫn cố gắng làm tốt công việc của mình,vẫn quan tâm lo lắng cho anh.Cũng có khi gặp đối tác ba trợn,đòi hỏi những điều kiện vô lý,anh đã bỏ,không giao dịch nữa.Những lúc ấy,anh không được vui.Thấy anh buồn,không hiểu sao,Hiếu cũng buồn theo.

Mấy lần đi công tác xa,Hiếu và anh Long đều muớn khách sạn ngủ lại.Lần nào cũng thế,anh Long đều muớn một phòng lớn hai giường.Những đêm ngủ khách sạn cùng anh,Hiếu đều cảm thấy có điều gì đó rạo rực trong lòng.Khi ngủ,anh Long đều cởi hết quần áo ra,chỉ mặc quần lót ngủ.Nhìn vóc dáng của anh cao ráo lực lưỡng,nước da ngăm ngăm,hàm rấu quai nón cùng với một thân thể cường tráng,nhìn anh khá cuốn hút.Hiếu hay chăm chú nhìn anh và đã vài lần bị anh bắt gặp.Anh cười bảo:" Ngủ đi! Nhìn gì mà em chăm chú nhìn dữ vậy?" làm Hiếu bối rối đỏ mặt.Thế là Hiếu đành phải nhắm mắt ngủ.Tuy nhắm mắt ngủ nhưng Hiếu vẫn len lén nhìn anh.Và mỗi lần như vậy,Hiếu cũng không hiểu tại sao mình lại làm thế?Hiếu tự hỏi thầm: " Không lẽ mình đã thích anh Long rồi sao?Mình đã có thầy rồi mà,sao lại còn đi thích người khác?" Hỏi thì hỏi thế thôi chứ Hiếu cũng không thể tự mình trả lời đựơc.


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:51 am


Làm thư ký cho anh Long cũng hơn một năm rồi,Hiếu đã rất thành thạo công việc.Anh Long cũng đã có cảm tình với Hiếu.Vì thế,Hiếu đã xin anh Long để đưa anh Nhân,anh trai của Hiếu vào công ty.Anh Nhân lúc này đã là thợ hồ ở dưới Cần Thơ.Nhưng do công việc không thường xuyên,bữa đực bữa cái nên thu nhập rất bấp bênh.Hiếu muốn anh Nhân lên Sài Gòn,vào công ty của Hiếu làm việc để có thu nhập ổn định.Hiếu xin phép và anh Long gật đầu.Chị Thanh Vân và anh Thiên Phước cũng đồng ý.Thế là anh Nhân được nhận vào công ty nhưng phải qua một tháng thử việc rồi mới được ký hợp đồng lao động.Lên Sài gòn,anh Nhân ở chung với Hiếu và Hải Đăng.Mấy anh em ở chung với nhau rất vui vẻ.

Hôm nay,Hiếu phải theo anh Long ra Vũng Tàu để gặp đối tác.Hiếu và anh Long khởi hành từ sớm.Sau khi gặp đối tác để bàn chuyện,Hiếu và anh Long đựơc phía đối tác mời dùng cơm trưa.Dùng bữa xong,anh Long cùng với Hiếu ra về.Nhưng anh Long lại chưa muốn về Sài gòn ngay.Anh bảo tài xế chở đi kiếm khách sạn,muớn phòng ở ,mai về.Anh tài xế một phòng đơn,anh Long và Hiếu một phòng.Không hiểu sao,kỳ này anh Long lại không mướn phòng hai giường như mọi lần mà anh chỉ mướn phòng chỉ có một giường lớn.Vậy là đêm nay,Hiếu với anh Long phải ngủ trong giường.Nghĩ đến điều này,Hiếu cảm thấy trong lòng băn khoăn khó tả.

Chiều nay sau khi tắm biển,mọi người về phòng.Anh tài xế đã về phòng mình.Hiếu cùng với anh Long về phòng.Hiếu muốn nhường anh Long tắm trước nhưng anh bảo : " Hai người tắm chung luôn cho lẹ đặng còn xuống dưới ăn cơm " .Vào phòng tắm,anh Long cầm cục xà phòng nhờ Hiếu chà lưng cho mình.Chà lưng cho anh ,tay Hiếu cảm thấy run run.Đụng chạm da thịt,nhìn anh khỏa thân,Hiếu bỗng cảm thấy thèm muốn vô cùng.Nhưng Hiếu vẫn còn e dè ái ngại,cứ sợ anh Long không chịu."Nếu ảnh không thích mà mình làm bừa,ảnh nổi giận rồi sao? Dù sao ảnh cũng là giám đốc mà !" Nghĩ thế mà Hiếu cứ bứt rứt trong lòng.Mắt chỉ biết ngắm nhìn,bàn tay vẫn cứ chà lưng cho anh.Lát sau,anh bảo:" Để anh chà lưng cho em" Hiếu gật đầu.Và lúc này,bàn tay anh chà lên lưng Hiếu.Một cảm giác kỳ lạ đang dâng trỗi trong lòng.Tay anh lần ra trứơc ngực rồi xoa xuống dưới bụng.Hiếu không chịu nỗi nữa vội ôm chầm lấy anh.Mỉm cừơi,anh khẽ đẩy đẩy Hiếu ra và nói: " Muốn gì để tối tính.Bây giờ tắm nhanh còn xuống ăn cơm nữa" Hiếu gật đầu và để anh chà xà phòng cho mình.Dương vật Hiếu cương cứng.Anh khẽ nói : " Thằng nhóc của Hiếu ngỏng đầu lên chào kìa!" Anh nói làm Hiếu đỏ cả mặt.

Dùng cơm xong,Hiếu,anh Long cùng với anh tài xế đi dạo thành phồ Vũng Tàu.Anh tài xế tên Bình,còn khá trẻ,tuổi khoảng 30.Nước da ngăm ngăm,dáng người to khỏe.Tánh tình khá vui vẻ,hay kể chuyện tiếu lâm.Mỗi lần đi công tác xa,có anh kể chuyện,Hiếu cũng cảm thấy vui vui.

Đi dạo xong,về phòng,anh Long cởi đồ ra,nằm xuống giường và nói:" Ngủ đi Hiếu! " Nói xong,anh nhắm mắt ngủ ngay.Hiếu bỡ ngỡ vô cùng.Hồi chiều,lúc tắm,ảnh nói thế nào mà giờ lại lăn ra ngủ thế này.Hiếu chẳng hiểu gì cả.Anh Long sao mà khó hiểu thế nhỉ?Nhìn anh mặc quần lót ngủ thế kia,Hiếu cảm thấy trong lòng như có một ham muốn nỗi dậy.Nhưng chưa biết ý anh thế nào,Hiếu cảm thấy ngại vô cùng.Thật là khó chịu !Thôi anh đã ngủ,mình cũng ngủ vậy.Nghĩ thế,Hiếu cũng cởi đồ ra,chỉ chừa lại quần lót và leo lên giừơng nằm kế bên anh.Nói là ngủ nhưng Hiếu có ngủ đựơc đâu.Bất chợt anh lăn qua,da thịt anh va chạm vào da thịt Hiếu.Đã thế,anh còn đưa chân qua gác lên người .Hiếu đánh bạo đưa tay chạm vào phần hạ bộ rồi thọt tay vào quần lót,rờ rẫm nhúm lông.Hiếu bắt đầu mân mê dương vật.Quần lót của anh đựơc Hiếu kéo ra.Khi Hiếu kéo,anh ưỡn mông lên cho Hiếu dễ kéo.Tay Hiếu bắt đầu ve vuốt quanh đùi.Và rồi Hiếu đã cúi xuống,Hiếu ngậm,Hiếu nút .Bất thần anh mở mắt ra và hỏi: " Hiếu! Em làm gì thế ?" Anh hỏi mà Hiếu chẳng biết trả lời sao.Nhìn Hiếu cứ bối rối,ấp úng,ngập ngừng,anh cười hỏi: " Muốn lắm phải không? " .Và anh đã kéo Hiếu xuống.Vậy là Hiếu đã hiểu.Anh đã biết mà còn cố tình trêu Hiếu.Thế là Hiếu vùng vằng:

_ Anh quỷ quái lắm ! Đã biết mà còn cứ trêu em mãi!

_ Anh trêu em cái gì?

_ Anh biết rồi mà còn hỏi.Giám đốc gì mà ký quá đi.Chỉ toàn ăn hiếp nhân viên.

_ Anh ăn hiếp em hồi nào? Anh đang ngủ,tự nhiên em cởi quần anh ra.Có nhân viên nào lại cởi quần giám đốc ra như em không vậy?

Mặt Hiếu đỏ rần.Và anh đã đến bên Hiếu đặt xuống một nụ hôn.Hiếu ngã lịm vào người anh.Hai người quấn quýt lấy nhau,môi gắn chặt môi.Lửa tình bùng cháy,dục vọng đã cuốn hút hai người.Anh và Hiếu không còn biết trời trăng gì nữa.Hai người khỏa thân ngậm,nút,bú liếm lẫn nhau.Cả hai thân thể trần truồng cùng oằn ọai.Anh nâng người Hiếu lên,dung dịch bôi trơn thoa vào,bao cao su cũng đựơc lấy ra.Mấy thứ này anh đã chuẩn bị từ trước.Rồi anh bắt đầu nhét dương vật vào và nắc.Hiếu cũng đẩy đưa cùng anh.Hiếu vốn sành sõi trong vấn đề tình dục .Và anh cũng chẳng thua kém gì Hiếu.Bởi thế,cả hai đã đưa nhau vào thế giới khoái lạc.Chưa có bao giờ Hiếu cảm thấy ngây ngất như hôm nay.Trước kia có Gia Bảo,giờ đã có anh.Hiếu đã có thầy nhưng trong vấn đề tình dục,thầy quá vụng về.Hiếu đã nhiều lần quan hệ cùng thầy.Mặc dù rất thương Hiếu nhưng chưa lần nào thầy đã đưa Hiếu vào trạng thái sung sướng tuyệt đỉnh.Chỉ có Gia Bảo và anh.Còn thời gian Hiếu làm callboy,chỉ có Hiếu làm người ta sướng,chứ đâu có ai làm cho Hiếu sung sướng tuyệt đỉnh đâu?Hôm nay đựơc sung sướng cùng anh,Hiếu nghe đê mê cả người.Trong trạng thái sung sướng ngất ngây,Hiếu và anh đều xuất tinh.Sau trận mây mưa tưng bừng,cả hai đã nằm ôm nhau ngủ,ngủ một cách khoan khoái.

Tờ mờ sáng,Hiếu cùng anh làm thêm một hiệp nữa.Anh đã xoay người Hiếu,xoay ngang xoay dọc đủ kiểu.Anh và Hiếu ngồi đối mặt nhau,dương vật anh đâm sâu vào hậu môn Hiếu,cả hai cùng nhún nhảy nhấp nhô.Anh và Hiếu cùng nhau đi về miền cụp lạc.Mây mưa tơi bời,cả hai nằm lăn ra giường.Nằm bên anh,Hiếu bắt đầu thủ thỉ:

_ Anh chắc quan hệ nhiều người rồi phải không?Thấy anh có vẻ sành sõi lắm.

_ Em cũng thế,đâu có thua kém gì anh .

_ Em nhỏ tuổi hơn anh mà.Dĩ nhiên,em quan hệ ít hơn anh rồi.

_ Sao em dám khẳng định điều đó?

_ Thì anh là giám đốc mà.Muốn quen bao nhiêu người mà chả được.

_ Em chỉ đoán mò.Thế em quan hệ trong giới này lâu chưa?

_ Từ khi bước chân lên Sài gòn

_ Gia đình em biết em trong giới này không?

_ Không.Làm sao em dám cho gia đình em biết! Thế còn anh thì sao? Gia đình anh biết chưa?

_ Biết rồi.

_ Sao anh gan vậy?Dám cho gia đình biết à? Thế gia đình anh phản ứng thế nào?

_ Gia đình biết khi anh học lớp 11.Lúc đó ba anh la anh một trận.Ba cấm anh không đựơc như thế nữa.

_ Rồi anh đã làm gì?

_ Anh bảo rằng: " Thế thì ba giết con đi chứ con không thể làm theo ý ba được"

_ Sau đó thì sao anh?

_ Ba anh la hét dữ dội um trời.Ba bảo anh là đồ quái thai.Ba chửi um sùm.Lúc đó anh tức quá,anh mới nói : " Con chưa làm gì tổn hại đến gia đình.Ở trường,con học hành không kém cõi.Vậy làm gì ba chửi hét la um sùm như thế?Nếu ba cho rằng con là đồ thối tha dơ bẩn,vậy thì để con đi khỏi cái nhà này cho ba khỏi bận lòng."

_ Anh nói thế rồi ba anh nói gì?

_ Thì ba anh đuổi anh ra khỏi nhà.Anh tức mình vào dọn quần áo đi.Mẹ anh hoảng hốt chạy ra ngăn lại.Mẹ không cho đi.

_ Rồi sau nữa anh?

_ Mẹ bảo anh xin lỗi ba.Mẹ còn bảo anh đừng như thế nữa.Mẹ cố gắng thuyết phục anh đừng chơi trong giới này nữa.

_ Và anh đã nghe lời mẹ?

_ Đã là giới này thì làm sao có thể làm khác được.Lúc đó anh chỉ biết thuyết phục mẹ.Anh bảo mẹ hãy yên tâm,anh sẽ không làm gì gây tổn hại đến gia đình.Anh còn bảo đãm với mẹ,anh sẽ học tốt.Anh còn đảm bảo với mẹ anh chắc chắn sẽ đậu đại học.

_ Cuối cùng mẹ cũng bị anh thuyết phục?

_ Có lẽ anh nói quá,mẹ cũng xiêu lòng.Mẹ quay qua thuyết phục ba.

_ Kết quả ba anh nói thế nào?

_ Ba chỉ chửi mà thôi.Anh phải quay sang thuyết phục ba.Cuối cùng ba chỉ nói một câu: " Anh mà thi rớt đại học thì sẽ biết tay". Anh liền hứa với ba mẹ là anh chắc chắn sẽ đậu đại học.

_ Sao anh gan vậy?Lúc đó anh mới lớp 11,sao anh dám hứa chắc chắn sẽ đậu đại học?

_ Anh vốn là học sinh lớp chuyên trường Nguyễn thị Minh Khai mà.Trong lớp,anh là người giỏi toán nhất.Bởi thế,thi đại học anh đâu có ngán.

_ Hồi xưa,anh là học sinh giỏi toán à?Còn em,hồi còn đi học,em ngán môn toán lắm.Bởi thế,em đâu dám thi đại học Bách Khoa.Em chỉ thi đại học Kinh tế mà thôi.

_ Và em đã đậu đại học Kinh tế ngay lần thi đầu tiên?

_ Dạ.Nhưng lúc đó,điểm toán của em thấp lắm.Em nhờ điểm Lý và điểm Hóa gỡ qua.

_ Không sao.Đi thi miễn sao đậu đại học là tốt rồi.

_ Thế anh lúc đó thi đậu đại học nào?

_ Anh thi đậu đại học Bách khoa ngành xây dựng

_ Sao anh không thi Kinh tế?Kinh tế thì dễ đậu hơn

_ Em không hiểu gì hết.Lúc đó anh là học sinh chuyên Toán ở lớp chuyên thuộc trường chuyên mà thi Kinh tế,mất mặt chết ! Em không biết điều đó sao?

_ Hì hì.Ở dưới quê em,đậu đại học là mừng hết lớn .Làm gì có vụ mất mặt với không mất mặt.


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:51 am


Sau đó,Hiếu cùng anh xuống dưới lầu ăn sáng cùng với anh Bình tài xế.Ăn xong,mọi người lại đi tắm biển.Hôm nay,chủ nhật nên bãi biển đông người.Ở dưới nước,Hiếu đùa nước với anh Long.Anh Bình nhìn thấy cũng chỉ mỉm cười.Lát sau,mọi người lên bờ,mạnh ai về phòng nấy.Hiếu và anh Long về phòng tắm cho nhau.Vừa chà xà phòng cho anh,Hiếu vừa nói:

_ Thân hình anh đẹp lắm!Nhìn là muốn mê liền.Thế đã bao nhiêu người kết anh rồi?

_ Thân hình em cũng đẹp vậy.Nhìn em cũng hấp dẫn lắm !

_ Nhưng em thấy em đâu đẹp bằng anh Bảo Duy.Phải nói rằng,trong công ty mình,anh Bảo Duy là người đẹp trai nhất,hấp dẫn nhất.

_ Và em đã kết Bảo Duy rồi phải không?

_ Sao anh nói thế?

_ Thì anh thấy nhiều lần em ngắm nhìn Bảo Duy,ngắm nhìn một cách say sưa thiếu điều em muốn dán con mắt lên người Duy.Như vậy có phải em đã kết Duy rồi không?Bảo Duy cũng biết điều đó nữa mà.

_ Anh Duy cũng biết điều đó nữa à?Có phải thế không anh?Thế anh Duy có trong giới này không vậy?

_ Bảo Duy không thuộc giới này.Bảo Duy chỉ thích phụ nữ thôi.Nè,anh nói trước,có thích Bảo Duy thì cũng âm thầm thôi,đừng có khều quẹt nhé!Nếu khều quẹt sờ mó,coi chừng mang họa đó.Đã có người bị rồi đó.Anh báo cho em biết trước để mà liệu phòng.

_ Ai vậy anh?

_ Em biết Thế Vỹ bên phòng thiết kế không?Kỳ đó,công ty tổ chức đi Vũng Tàu.Không biết ở dưới nước,Vỹ sờ mó rờ rẫm Duy sao đó mà cuối cùng Duy nổi giận,Duy đã tát cho Vỹ một bạt tay mắt nổ đom đóm luôn.

_ Thế cơ à? Và sau đó thi...

_ Sau đó thì anh dẫn Vỹ đi xin lỗi Bảo Duy.Có vậy Bảo Duy mới bỏ qua cho.Bởi thế,anh mới bảo em,đừng có đụng ,khều quẹt vào người Bảo Duy.Dù gì Duy cũng là phó giám đốc đó.

_ Khều qụet phó giám đốc thì không được nhưng khều quẹt giám đốc thì được,phải không anh?

Vừa nói,Hiếu vừa đưa tay bóp vào phần hạ bộ của anh.Rồi hai người đùa giỡn.Vừa tắm,vừa cười giỡn,thật sảng khoái !

Tắm xong,Hiếu cùng anh Long,anh Bình dùng cơm trưa.Sau đó mọi người lên phòng ngủ một chút rồi chuẩn bị về Sài gòn.
Kể từ khi quan hệ với anh đến nay đã ba tháng,Hiếu và anh đã bao phen tưng bừng.Và đêm nay,sau khi ký hợp đồng ở miền tây,Hiếu và anh đã trở về khách sạn.Lần này có cả anh Bảo Duy nữa.Anh Bảo Duy và anh tài xề ở chung một phòng.Còn Hiếu với anh Long ở chung một phòng.Trước khi về phòng mình,anh Duy nhìn anh Long cười cười làm Hiếu phát ngượng.Về phòng,sau khi tắm rửa,Hiếu và Long đã tưng bừng với nhau.Sau trận mây mưa ngất ngây,Hiếu nằm bên anh chuyện trò tâm sự.Hiếu nói:

_ Lần ký hợp đồng này,em phục anh sát đất luôn.Đúng ra hợp đồng đã về tay công ty Tây Thị rồi .Thế mà phút cuối,hợp đồng đã về tay công ty mình.Anh quả thật đại tài !

_ Thì do ba mẹ Bảo Duy cho anh hay trễ quá nhưng vẫn chưa muộn.Và cuối cùng,mình cũng đã giành được hợp đồng.

_ Và lần này nhờ có anh Duy mà mình mới ký được hợp đồng?Và em nhớ là anh có hứa với ông Phan, anh sẽ lo cho con ổng đi du học.Tại sao anh phải làm thế?

_ Em chẳng hiểu gỉ cả.Công ty Tây Thị đã hay trước tụi mình nhiều.Ngoài khoản tiền phần trăm hoa hồng,công ty Tây Thị còn sắp xếp cho một á hậu hú hí một đêm với ông Phan,người có toàn quyền quyết định trong hợp đồng này.Hợp đồng đã làm sẵn sàng,chỉ còn chờ ông Phan đặt bút ký nữa là xong.

_ Thế anh làm cách nào mà hợp đồng lại về tay mình vậy?Phút cuối ông Phan đổi ý,tại sao vậy anh?

_ Thì nhờ có người cho anh biết,ông Phan vốn là người sợ vợ.Bởi thế,anh và Bảo Duy đã đến nhà gặp bà vợ.Anh hứa với bà Phan là nếu hợp đồng này về tay mình,anh sẽ tặng cho con bà Phan một suất du học ở Úc.Thế là bà Phan đồng ý ngay.Việc du học của con cái là trên hết.Ý bà đã quyết,ông sao dám cãi?Thế là hợp đồng đã về tay mình.

_ Anh thật lắm mưu mẹo.Kỳ này chắc công ty Tây Thị căm tức mình lắm!

_ Tức thì làm gì nhau?Thương trường là chiến trường mà em.Người nào khôn lanh,người đó sẽ tồn tại.Kẻ nào khờ khạo chậm chạp,kẻ đó sẽ diệt vong.

_ Anh thật tài giỏi! Đi theo anh,em học được rất nhiều.Trước kia,em đã được học hỏi nhiều ở chị Thanh Vân.Giờ lại được học ở nơi anh.Chỉ còn ở anh Bảo Duy,em chưa được học hỏi nơi anh ấy

_ Em muốn học hỏi gì ở Bảo Duy? Em theo Bảo Duy chỉ có học cách ăn chơi thì có.

_ Sao anh lại nói thế?Em nghĩ,anh Bảo Duy còn trẻ thế mà đã là phó giám đốc kinh doanh,như vậy hẳn anh ấy phải là người rất tài giỏi.Em thật khâm phục anh ấy vô cùng.

_ Em đúng là ngốc.Đi theo anh bấy lâu mà chẳng hiểu chút gì.Em chẳng thấy mọi việc kinh doanh trong công ty đều do anh Tấn Sỹ và Ngọc Dung phụ trách sao?Còn Bảo Duy chỉ có việc lo ký hợp đồng thôi.

_ Em cũng biết điều đó.Nhưng em nghĩ,kiếm hợp đồng đâu phải dễ.Anh Duy phải có tài mới thuyết phục được người ta ký hợp đồng chứ?

_ Bảo Duy chẳng có tài gì đâu.Chẳng qua là ba mẹ của Duy là cán bộ cấp lớn ở thành phố.Gia đình Bảo Duy còn có bà con họ hàng dây mợ rễ má với các cụ lớn ngoài Hà nội.Bởi thế,sở dĩ người ta chịu ký hợp đồng với Duy là vì chẳng qua họ nể mặt ba mẹ Duy đó thôi.Em có biết không,trước kia,Duy vốn là một công tử,một đại thiếu gia nổi tiếng trong giới ăn chơi Sài gòn.

_ Thật vậy sao anh?

_ Thật vậy đó.Nếu em muốn học hỏi kinh nghiệm,em nên tiếp xúc nhiều với anh Tấn Sỹ.Anh Sỹ rất giỏi.Còn em mà tiếp xúc với Bảo Duy,em sẽ chẳng học được gì đâu.

Sau đó,Hiếu và anh Long trò chuyện dăm ba câu nữa rồi ngủ.Một giấc ngủ nhẹ nhàng đến với hai người.

Đêm nay,Hiếu lại ở bên thầy trong một khách sạn.Tuy quan hệ gần gũi với anh Long nhưng Hiếu vẫn thỉnh thoảng đến với thầy.Do Ánh Hồng,em gái thầy mới sanh .đang ở nhà thầy nên Hiếu và thầy phải đi mướn khách sạn.Quan hệ với thầy mà Hiếu lại cứ nghĩ về anh Long.Tuy thầy rất thương Hiếu nhưng thầy vụng về,không mang lại cho Hiếu cảm giác khoái lạc tuyệt vời như anh Long.Bởi thế,nằm bên thầy mà Hiếu cứ nhớ đến cảnh ân ái giữa Hiếu và anh Long.

Lúc này,lương của Hiếu đã được tăng lên bốn triệu mỗi tháng.Chức danh của Hiếu lúc này là trợ lý giám đốc chứ không còn thư ký như lúc trước.Vừa làm trợ lý giám đốc,Hiếu còn phải làm thêm cả công việc thư ký cho anh.Hiếu dã dọn về ở chung với anh Long.Anh Nhân có thắc mắc nhưng Hiếu đã trả lời trôi chảy.Tuy thế,Nhân vẫn cứ ám ảnh mãi câu hỏi:" Tại sao giám đốc lại cho Hiếu về dọn ở chung nhà?" Hải Đăng cũng đoán ra chuyện giữa Hiếu và anh Long nhưng cũng chẳng có ý kiến gì.Lương của Hải Đăng cũng đã được tăng lên.

Em gái thầy đã về quê.Thế là thầy vẫn ở một mình như lúc trước.Thầy gọi Hiếu về ở chung nhưng lúc này Hiếu đã ở chung với anh Long rồi,Vì thế,Hiếu không thể dọn về nhà thầy được.Thầy có vẻ buồn buồn.Hiếu phải năn nỉ,thuyết phục cho thầy đừng buồn nữa.

Công việc của Hiếu lúc này tương đối bận rộn.Hiếu phải cùng với anh Long tiếp khách thường xuyên.Có khi Hiếu phải cùng đi với anh Bảo Duy để gặp đối tác.Thấy anh Bảo Duy cười nói vui vẻ nhưng nhớ lời cảnh báo của anh Long,Hiếu chẳng dám có hành động gì cả .Hợp đồng vẫn được ký đều đều.Cứ mỗi một hợp đồng được ký,ngoài khoản phần trăm hoa hồng,tùy theo hợp đồng lớn nhỏ,tùy theo ý thích của đối tác mà anh Long sẽ tặng quà hay tặng các người mẫu cho đối tác hú hí qua đêm.Có lần,đối tác lại thích trai.Thế là anh Long đã điều một nam ngưồi mẫu đến vui vẻ qua đêm với đối tác.Hợp đồng được ký nhanh lẹ.Lợi nhuận ,tiền bạc kéo đến ngày càng nhiều.

Hôm nay,Hiếu bất ngờ đến nhà thầy.Tại đây ,Hiếu đã gặp Gia Bảo.Và Hiếu đã phát hiện ra một chuyện động trời: Gia Bảo đang tống tiền thầy.Một chuyện mà Hiếu không bao giờ ngờ đến được.


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:52 am


Hiếu đến nhà thầy lúc trời sụp tối.Hiếu biết tối nay thầy không có đi dạy.Lên cầu thang,bước đến nhà ,thấy cửa đóng,Hiếu đưa tay đẩy.Cửa không gài chốt nên bật ra.Hiếu bước vào thì nghe loáng thoáng trong phòng có tiếng người.Thầy đang nói chuyện với ai đó ,giọng khá bực bội

_ Em đã từng muợn tiền tôi nhiều lần nhưng có bao giờ trả đâu?Hôm nay mượn nữa,tiền đâu mà cho mượn?

_ Thì em kẹt quá nên mới đến mượn tiền thầy.Lần này thầy mà không cho là chết em đó.

Giọng nói này Hiếu nghe quen quá.Tiếp đó là giọng thầy:

_ Em như thế nào,mặc xác em,tôi chẳng cần biết đến.Nhưng lần này em mượn đến năm triệu,tối chẳng có tiền.

_ Thầy ơi, năm triệu đối với thầy chẳng là bao nhiêu.Em biết thầy đi dạy thêm,mỗi tháng thầy thu nhập cũng khỏang 20 triệu mà.Không lẽ đối với em ,5 triệu thầy cũng tiếc nữa sao?

_ Bảo,em nói gì vậy?Tiền chứ đâu phải là giấy vụn?Em cứ hỏi muợn tiền hoài như thế mà mượn không bao giờ trả,ai mà chịu nổi?

Hiếu nghe đến đây thì giật mình.Thì ra người đang nói chuyện với thầy là Gia Bảo.Thật là quá bất ngờ !Hiếu biết Gia Bảo rất nghiện cờ bạc.Trước kia,còn làm callboy,ở chung nhà với Gia Bảo,Hiếu thường bị Gia Bảo mượn tiền.Hễ đánh bài ăn,Bảo sẽ trả tiền và dẫn Hiếu đi ăn uống tưng bừng.Nhưng nếu thua bài,tiền Hiếu cho mượn kể như mất.Hiếu rất khổ sở với Bảo điều này.Tiền Hiếu làm được,Hiếu phải mau mau đi gửi tiết kiệm.Khi nào cần tiền gửi về nhà,Hiếu mới rút ra.Cuốn sổ tiết kiệm Hiếu kẹp trong cuốn sách nên Gia Bảo không hề biết.Sau này,Hiếu còn biết Gia Bảo nghiện thêm cá độ đá banh.Cờ bạc đã đủ mệt rồi ,nghiện thêm cá độ đá banh nữa,tiền nào chịu nổi?Nây Hiếu nghe Bảo mượn tiền thầy,Hiếu dằn lòng không được nên bước vào và nói:

_ Bảo! Tại sao Bảo làm thế? Sao Bảo lại đi mượn tiền thầy?

Thấy Hiếu bước vào,thầy và Bảo đều ngạc nhiên.

Bảo: _ Thì Bảo nợ nần nhiều quá nên phải đến gặp thầy mượn tiền để trả nợ.Vì hoàn cảnh bắt buộc chứ Bảo có muốn thế đâu.

Hiếu: _ Bảo làm gì mà mắc nợ?

Bảo: _ Ơ...thì....thì gặp lúc khó khăn nên phải mượn nợ.Ai dè xui quá,không có tiền trả.Lãi mẹ đẻ lãi con,bà chủ cho vay gí quá nên Bảo mới chạy đến thầy.

Thầy: _ Nhưng mà em mắc nợ gì mà mắc nợ tới 5 triệu?

Bảo: _ Thì lúc đầu em mắc nợ đâu có bao nhiêu.Nhưng do không có tiền trả,tiền lãi chất chồng thêm nên mới nợ nhiều vậy đó.Thầy ơi! Không lẽ lần này thầy không giúp em sao?Không lẽ thầy muốn dồn em vào bước đường cùng?Thầy cũng biết rồi đó,em mà tới bước đường cùng,em dễ làm bậy lắm đó,thầy ơi!

Thầy Liêm cau mày suy nghĩ,Bảo lại tiếp:

_ Thầy ơi! Coi như thầy giúp em lần này là lần chót đi thầy.Sau này em sẽ không đến làm phiền thầy nữa đâu.Thầy không giúp em,thầy không sợ em làm ẩu sao?

Sau một hồi nhăn mặt,cuối cùng rồi thầy cũng mở tủ lấy ra bốn triệu đưa cho Bảo .Thầy nói:

_ Đây chỉ có bốn triệu,em cầm lấy đi.Và nhớ,đây là lần cuối.Sau này em làm ơn đừng đến làm phiền tối nữa.

_ Dạ,dạ.Thầy yên chí.Sau này em chẳng bao giờ đến làm phiền thầy nữa đâu.

Nói xong,Bảo cầm tiền nhét vào túi quần rồi đi ra.Bước đến cửa,bất chợt Bảo quay lại và nhìn Hiếu.Sau đó,trên môi thoáng nở nụ cười,Bảo gài chốt và bước đến bên Hiếu.Hai tay vịn vai Hiếu,Bảo cười cười:

_ Bảo và Hiếu lâu lắm rồi chưa quan hệ phải không Hiếu?

_ Ừ. Sao Bảo chưa về? Thầy đưa tiền rồi mà.

_ Bảo định về nhưng chợt thấy Hiếu,tự nhiên Bảo thèm muốn.Bảo thèm muốn cảm giác ngày xưa.Hiếu còn nhớ cảm giác ấy không?

_ Bảo nói gì vậy? Chả lẻ Bảo muốn....?

_ Ừ,Bảo muốn.Bảo muốn quan hệ với Hiếu.Bảo muốn tìm lại cảm giác ngày xưa.

_ Được rồi, vậy thì Bảo đi về với Hiếu.Hôm nay Hiếu sẽ chìu .

_ Đi đâu chi cho mắc công.Sao mình không quan hệ luôn tại đây?

_ Trời đất ! Làm sao quan hệ ở đây được? Không lẽ mình quan hệ với nhau trước mặt thầy?

_ Thì có sao đâu.Mình rủ thầy nhập cuộc luôn,quan hệ tay ba chứ sao.

_ Bảo điên rồi à? Sao lại rủ thầy quan hệ tay ba?

Tiếng thầy chợt xen vào:

_ Bảo! Em cầm tiền rồi,em làm ơn đi về đi ! Đừng bày trò lộn xộn ở đây?

Bảo: _ Thầy nói gì vậy?Không lẽ thầy không thich quan hệ với em, không thích quan hệ với Hiếu sao? Bây giờ,em và Hiếu cùng một lúc,cả hai sẽ phục vụ cho thầy tới bến.Thầy không đồng ý sao?

Thầy : _ Em làm ơn em đi về dùm tôi đi.Đừng làm phiền tôi nữa!

Bảo: _ Thầy đuổi em về à? Thầy đuổi em về để thầy quan hệ với Hiếu phải không?

Thầy: _ Bảo,em thật quá đáng !

Hiếu: _ Bảo ơi! Bảo làm ơn về với Hiếu đi ! Rồi Bảo muốn quan hệ thế nào,Hiếu cũng đáp ứng hết.

Bảo: _ Bảo chỉ muốn quan hệ ở đây,quan hệ tay ba.Nếu Hiếu và thầy đồng ý thì Bảo hứa,sau này Bảo sẽ không đến mượn tiền thầy nữa.

Thầy: _ Lời hứa của em ai mà tin cho nổi.

Bảo: _ Em hứa thật lòng.Em hứa dnah dự đó.

Hiếu: _ Bảo hứa thật lòng chứ?

Bảo: _ Ừ,Bảo hứa thật lòng đó.Thầy và Hiếu đồng ý chứ?


Hiếu gật đầu .Còn thầy làm thinh chẳng nói gì.Thế là bảo đã ôm chầm lấy Hiếu.Tay Bảo vuốt ve lên bộ ngực.Hàng nút bung ra,chiếc áo sơ mi rơi xuống.Lưỡi Bảo đã rê khắp vùng ngực rồi xuống bụng.Dây nịch và dây kéo bung ra,chiếc quần đã tuột khỏi thân người.Trên mình Hiếu chỉ còn quần lót.Bảo đặt Hiếu nằm xuống và cởi hết quần áo ra.Bảo và Hiếu đã khỏa thân hoàn tòan.Đôi môi quấn quýt lấy nhau.Cảm giác ngày xưa lại trở về.Bảo và Hiếu làm với nhau thật cuồng nhiệt.Nhìn cảnh Hiếu và bảo làm tình,thầy Liêm đã bị kích thích mạnh.Bất ngờ,Bảo nhào đến ôm chặt lấy thầy.Quần áo của thầy đựơc Bảo cởi ra một cách mau lẹ.Ôm hôn hít,Bảo rê lưỡi khắ[ người làm thầy Liêm phải oằn oại.Dưới này,Hiếu đã ngậm dương vật của Bảo mà nút lấy nút để.Không hiểu sao hôm nay Bảo ra nhanh quá! Hiếu mới ngậm nút một chút mà Bảo đã xuất tình rồi.Thế là Hiếu quay qua ngậm nút của thầy.Dung dịch bôi trơn và bao cao su đã được lấy ra.Và Hiếu bắt đâu ngồi trên người thầy mà nhún nhảy.Dương vật của thầy mà ấn sâu vào hậu môn Hiếu.Trong khi ấy,Bảo mặc quần áo vào.Bất ngờ,Bảo lấy điện thoại di động ra.Bảo lấy cả 2 cái điện thoại của Hiếu và của Bảo.Cái điện thoại di động của Hiếu là loại đời mới ( do anh Long tặng trong dịp sinh nhật) có chức năng quay phim và chụp hình.Một cái quay phim,một cái chụp hình cảnh thầy và Hiếu quan hệ.Cửa đã mở .Hiếu giật mình chồm tới nhưng Bảo đã lách ra ngoài và đi xuống .Chung cư lúc này vắng người nhưng Hiếu vẫn không đủ can đảm đuổi theo.Đến khi Hiếu mặc quần vào rồi thì Bảo đã mất dạng.Chạy xuống dưới nhà thì Hiếu thầy Bảo đã leo lên xe phóng đi rồi.Chạy lên nhà thì gặp thầy mặt mày xanh lè.Thầy nói :

_ Chết rồi Hiếu ơi ! Phen này cả Hiếu và thầy sẽ bị Bảo làm tiền cho mà xem.

_ Thầy ơi ! Bảo làm tiền thầy lâu chưa vậy?

_ Cũng lâu rồi.

_ Mỗi lần Bảo làm tiền thầy bao nhiêu vậy?

_ Mấy lần đầu ,Bảo chỉ nói mượn tiền,mỗi lần mượn năm trăm ngàn.Về sau mượn một triệu rồi tăng lên hai triệu.Và lần này,Bảo đòi mượn đến 5 triệu.

_ Mà tại sao thầy phải đưa Bảo tiền?

_ Vì nếu thầy không đưa,Bảo sẽ hê lên.Bảo nói thầy quan hệ đồng tình luyến ái với Bảo và với Hiếu.Bảo sẽ nói cho cả trường đều biết.

_ Thì thầy cứ để Bảo nói.Gia Bảo nói không có bằng chứng thì ai mà tin.

_ Gia Bảo có bằng chứng.Đó là một cuộn băng ghi âm,ghi lại cuộc nói chuyện giữa thầy và Bảo trong đó có đề cập đến chuyện thầy quan hệ với em và với Bảo.

_ Làm sao Gia Bảo lại có cuộn băng ghi âm đó?

_ Thầy cũng chẳng rõ.Cái này do Gia Bảo đã sắp xếp trước.Thầy vô tình nên dính kế Gia Bảo.

_ Thầy ơi!Thầy cho phép em hỏi thầy câu này nhé?

_ Em hỏi đi?

_ Tại sao thầy lại quan hệ ân ái với Bảo vậy?Thầy đã có em rồi mà,sao lại còn ân ái với Bảo chi cho rắc rối vậy? Khi nài thầy cần,thầy cứ việc gọi,em sẽ đến với thầy mà.

_ Cái này thật khó nói quá! Toàn là do Gia Bảo chủ động cả.Thôi được.Để thầy kể rõ cho em nghe.Lần đầu tiên đến đây,sau một hồi nói chuyện đâu đâu,Bảo mới nói đến chuyện của em.Sau đó,Bảo cho thầy biết là Bảo đã biết chuyện thầy quan hệ với em.Sau đó,Bảo nói Bảo thích thầy,Bảo muốn quan hệ ân ái với thầy.

_ Rồi sau đó thì sao nữa vậy thầy?

_ Bảo nói xong đã mau lẹ cởi đồ ra làm thầy quá bất ngờ.Bảo nói Bảo rất muốn cùng thầy,Bảo nói rất khéo.Vả lại lúc đó,Bảo khỏa thân nhìn rất hấp dẫn nên thầy đã....

_ Và sau đó Bảo thường xuyên đến với thầy?

_ Ừ.Thỉnh thoảng Gia Bảo đến quan hệ với thầy.Được vài lần,Bảo có cuộn băng ghi âm kia.Thế là bắt đầu Bảo mượn tiền.Mỗi lần mượn tiền,Bảo than van,kể lể nghe thảm não lắm! Vài lần đầu,thầy tửơng thiệt nên đưa tiền cho Bảo.Nhưng thấy Bảo mượn mà không bao giờ trả,thầy không cho mượn nữa.Thế là Bảo đưa cuộn băng ghi âm ra.Ngoài ra, Bảo còn có mấy tấm hình chụp thầy khỏa thân nữa.

_ Làm sao Bảo có được vậy?

_ Thầy nghĩ,những lần ngủ qua đêm ở nhà thầy,Bảo đã chụp hình trong lúc thầy ngủ.Những lần ngủ ,cả thầy và Bảo đều không mặc quần áo.

Trò chuyện với thầy thêm một lúc nữa,Hiếu ra về.Điện thoại của Hiếu bị Bảo lấy đi rồi,Hiếu rất lo.Vì đó là điện thoại của anh Long tặng.Đồng thời,Hiếu rất cần sim số đó,Hiếu không thể thay đổi số khác được.Vì số điện thoại làm ăn mà.Hiếu lúc này là trợ lý giám đốc mà.Hiếu gọi phone cho Bảo và Bảo đã nói Bảo rất cần tiền để trả nợ giang hồ.Nếu Hiếu không có năm triệu thì Bảo sẽ mang cái điện thoại di động đem đi bán.Nghe Bảo nói,Hiếu đã kêu trời.Vì không sẵn tiền,Hiếu hẹn Bảo sáng mai,Hiếu sẽ ra ngân hàng rút tiền trong sổ tiết kiệm để chuộc cái điện thoại về.

Đêm nay,Hiếu đã mất ngủ.Hiếu không ngờ Gia Bảo lại thay đổi đến như vậy!Ngày xưa,Hiếu đã từng coi Gia Bảo như một thần tượng.Thế mà thần tượng của Hiếu đã dẫn dắt Hiếu vào con đường bán dâm.Và nay thần tượng Hiếu lại đi làm tiền hiếu,làm tiền thầy.Thật là chua xót vô cùng!Ôi,đồng tiền! Không lẽ vì tiền mà Bảo đã trở thành con người như thế?Có phải vậy không?Bên cạnh ,anh Phi Long vẫn nằm say giấc ngủ.Còn Hiếu,Hiếu phải trằn trọc băn khoăn.Hiếu chợt nghĩ đến thầy.Không biết sau này,Bảo còn làm tiền thầy nữa không?Nghĩ đến đây,Hiếu chợt rùng mình.Cuộc đời Hiếu sao mà toàn gặp những chuyện hỡi ôi!


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:52 am


Sáng nay vào công ty một lát,Hiếu ra ngân hàng.Rút tiền đưa Bảo,lòng Hiếu cảm thấy xót xa.Sao Bảo lại làm thế?Bảo cũng từng hiểu gia cảnh của Hiếu thế nào mà!Mẹ mất,nhà tan cửa nát,đất vườn nhà cửa bán sạch,ba Hiếu phải đang ở đậu nhà chú.Thế mà Bảo nỡ đối xử với Hiếu như thế sao?Mặc dù hiện nay,lương Hiếu được 4 triệu.Anh Long âm thầm mỗi tháng cho Hiếu thêm để Hiếu gửi về gia đình.Vậy mà giờ đây,Bảo đòi hiếu phải đưa 5 triệu?Nếu không đưa thì mất điện thoại,mất sim số.Còn báo công an thì không thể rồi.Vì báo công an,chuyện vỡ ra um sùm cả lên sẽ ảnh hưởng đến danh dự của thầy.Bảo đang nắm giữ trong tay hình ảnh của Hiếu đang quan hệ với thầy kia mà.Thật là khổ! Thôi đành nhắm mắt đưa 5 triệu cho Bảo vậy.Cầm tiền của Hiếu rồi,Bảo giả lả đủ điều.Đưa điện thoại cho Hiếu,Bảo than thở,kể lể thảm não.Nào là vì thua bạc,nào phải nợ tiền giang hồ ,nào là ....Bảo kể một hơi làm Hiếu phát oải.Cái tài kể lể than van của Gia Bảo để moi tiền khách làng chơi,Hiếu còn lạ gì nữa.Vậy mà nay Bảo lại áp dụng với Hiếu.Còn gì để mà nói nữa bây giờ? Bảo ngày nay đâu còn là Bảo ngày xưa.Bảo đã thay đổi rồi,thay đổi một cách lạ lùng.

Về công ty,mở máy điện thoại ra,Hiếu đã nhìn thấy cảnh Hiếu đang quan hệ với thầy Liêm.Càng nhìn Hiếu càng thấy đau lòng.Không biết Bảo có chép lại đoạn phim trên không?Hiếu chợt nhớ,cỏn điện thoại của Bảo.Không biết trong điện thoại ấy có cái gì.Nghĩ đến đây,Hiếu thầm kêu khổ.Vậy là từ nay,thầy và Hiếu phải lệ thuộc vào Gia Bảo rồi

Tối nay Hiếu đi uống nước với Tiến Dư.Chuyện Gia Bảo làm tiền thầy và Hiếu,Tiến Dư chưa hề biết.Trò chuyện một hồi,Hiếu được biết.Gia Bảo lúc này làm callboy không còn đắt khách như xưa.Chỗ chú Tỵ lúc này có hai người mới là Văn Cường và Tuấn Kiệt.Hai đứa này còn trẻ lại rất đẹp trai hấp dẫn.Vì thế,Gia Bảo đã rớt giá.Thu nhập giảm nhưng máu cờ bạc không hề giảm.Vì thế,Gia Bảo lúc này căng thẳng lắm.Nợ tứ tung,toàn là nợ giang hồ.Tiến Dư còn cho Hiếu biết,Gia Bảo thường hay về quê chôm tiền gia đình để trả nợ.Và có lần,Gia Bảo đã chôm của gia đình hết 1000 USD .Hiếu nghe thế chỉ biết kêu trời.Còn Anh Khoa lúc này cũng thê thảm lắm.Anh Khoa đã nghỉ làm rồi,lúc này chỉ đi làm callboy trên mạng và đi trấn lột.Anh Khoa cặp với một bóng lộ tên là Đặng Văn Thanh nhưng hắn ta toàn xưng tên là Phương Thanh.Tên Thanh đã mướn nguyên căn nhà nhỏ có gác .Ngoài Thanh và Khoa còn có một tên bóng lộ khác là Hà cặp với một đứa còn trẻ khá dễ thương tên là Việt.Cả bốn người cùng ở chung nhà.Khoa và Việt có nhiệm vụ lên mạng hay ra công viên Gia Đình kiếm người dẫn về.Sau đó dẫn lên gác vào phòng.Lúc đó,tên Thanh hoặc Hà sẽ nấp dưới gầm giường.Khoa hay Việt chỉ có việc cởi đồ khách ra rồi quăng xuống dưới giường.Trên giường thì âu yếm làm tình.Còn dưới giường thì móc túi lấy điện thoại di động và tiền bạc.Sau đó thì âm thầm rút lui hay âu yếm đưa khách ra về để khách không hay bị mất của.Và trước cửa lúc nào cũng có một hoặc hai tên bậm trợn để nếu khách có hay bị mất của cũng sợ mấy tên bậm trợn ma làm thinh lặng lẽ ra về.Còn nếu khách có nhu cầu mướn phòng hay cần callboy,Khoa hay Việt sẽ nhảy ra làm callboy.Riêng về bản thân mình,Tiến Dư không nói gì nhiều nhưng Hiếu cũng có thể biết được.Gia Bảo cũng đã cho Hiếu biết là Tiến Dư cũng lận đận lắm.

Uống nước xong,giã từ Tiến Dư, Hiếu về nhà thì đang nghe anh Long đang nói chuyện qua điện thoại.Giọng anh vẫn nhỏ nhẹ:
_ Dạ,anh Thái cố gắng giúp em.Anh cố gắng thuyết phục sếp Triều duyệt dự án của em.Xong rồi em sẽ hậu tạ hết mình......Dạ....dạ....Phần trăm hoa hồng sẽ như thỏa thuận như ban đầu.Em bảo đảm sẽ chi đủ.Ngoài ra,em sẽ đưa hoa hậu Kiều Ngân đi chơi với sếp 3 ngày ở Đà Lạt.....Dạ...dạ....phần anh có chứ.Em làm sao quên được...Em sẽ cho một con nhỏ ngươi mẫu đi Vũng Tàu với anh.....Sao? Anh nói gì ,em nghe không rõ?....Anh không thích Vũng Tàu? Anh thích đi Mũi Né à? ....Dạ được,được.Chuyện nhỏ mà. Anh cố gắng thuyết phục sếp Triều giúp em.Xong việc rồi,anh muốn gì,em cũng OK.Anh biết tính em rồi mà.Đó giờ em luôn hết mình với các anh.Anh thấy rồi đó,mấy anh lớn ,mấy anh cấp trên khi làm ăn với em,chưa có anh nào phải phiền lòng về em đâu.Dạ...Dạ....em biết...Dạ....Mong anh cố gắng giúp em nhé! Dạ...Trăm sự đều nhờ anh...Dạ...dạ...Vâng...vâng...Vây thôi anh nhé.Em chờ tin vui ở anh.Dạ,chào anh.

Anh Long đã nói chuyện xong.Hiếu nhìn anh cười:

_ Dự án của mình sắp được duyệt rồi hả anh?

_ Ừ.Sắp xong rồi.Cứ chi tiền cho mạnh vào,phần trăm hoa hồng cho cao.Thêm mấy con người mẫu ,hoa hậu nữa thì việc gì chả xong.

_ Anh chi đậm thế ,vậy mình còn lời đâu có bao nhiêu?

_ Em cứ yên tâm.Dự án này anh đã tính toán với Thanh Vân và anh Tấn Sĩ rồi.Dự án này mình sẽ lời khộng ít đâu,Bởi thế,cứ chi thoải mái.Cái gì chứ kinh doanh địa ốc đất đai chẳng bao giờ lỗ.

_ Em còn thắc mắc,hoa hậu và người mẫu đâu mà nhiều thế?Không hiểu anh làm cách nào mà có thể điều các người mẫu,hoa hậu đi ngủ với các sếp?

_ Chuyện nhỏ mà em.Bạn anh làm giám đốc bên công ty Hải âu,một công ty kinh doanh trong lãnh vực biểu diễn thời trang,ca hát,giải trí.Dưới tay anh ấy là cả đống người mẫu,ca sĩ,hoa hậu,á hậu...

_ Anh có thể điều động ca sĩ đi ngủ với các sếp nữa sao?

_ Mấy ca sĩ hát lót,ca sĩ vừa ca hát vừa kiêm luôn nghề đi khách thì anh điều động được.Còn ca sĩ ngôi sao thì anh chịu thua.

_ Anh chuyên môn điều động các người mẫu như thế,chắc anh từng ngủ với các nam người mẫu rồi phải không?

_ Sao em lại hỏi thế? Em ghen à?

_ Dạ,em đâu có dám ghen đâu.Tại thuận miệng nên em hỏi thế thôi?

_ Anh thấy chuyện đó cũng bình thường thôi mà em.Người mẫu thì vốn cần thật nhiều tiền để chưng diện,để đua đòi.Trong khi đó,sô biểu diễn không nhiều.Cả tháng tiền biểu diễn chẳng là bao.Bởi thế,không đi ngủ với các đại gia thì lấy đâu ra tiền để mà hưởng thụ?Anh là giám đốc chỉ thích nam nên các nam người mẫu khoái lên giường với anh.Cũng như Bảo Duy vậy đó.Bảo Duy cũng từng lên giường với nhiều nữ người mẫu rồi.Anh nói em câu này nhé: Người mẫu mà thấy đại gia như mèo thấy mỡ vậy đó.

_ Anh làm như người mẫu nào cũng ham tiền hết trơn vậy đó?

_ Thì em thấy rồi đó,người mẫu nào mà chả muốn mình là người quý phái thượng lưu,người sang trọng giàu có.Bởi thế,nếu không bám vào các đại gia thì tiền đâu để mà sang trọng giàu có?Ừ,mà em mới đi đâu về vậy?

_ Em đi uống nước với bạn em.Có chi không anh?

_ Không có gì.Thôi,tắm rửa đi em rồi còn đi ngủ.

-DẠ

Chiều nay,xong việc chẩun bị về,Hải Đăng rủ Hiếu đi thăm Anh Khoa.Thì ra Khoa đã có chuyện không hay xảy ra rồi.Hải Đăng nói Khoa bị đánh sưng mắt,hiện đang ở chung với Hải Đăng.Hiếu hỏi đầu đuôi câu chuyện xảy ra thế nào .Hải Đăng mới kể là do trấn lột khách nên mới gặp họa.Đến nhà, Hiếu gặp Khoa mặt mũi bầm dập,con mắt bị sưng.Anh Khoa đã kể đầu đuôi cho Hiếu rõ.Nguyên là sau khi lên mạng kiếm được bạn tình dẫn về nhà,Khoa đã đưa lên phòng.Vẫn như kịch bản mọi lần,trên giường thì Khoa âu yếm làm tình,dưới gầm giường tên Thanh móc túi lấy điện thoại và tiền bạc.Ai dè khi về phát hiện mất của,anh ta ra diện thoại công cộng rồi phone cho bạn.Sau đó anh ta cùng người bạn quay trở lại và gọi 113,gọi điện thoại cho công an.Chuyện um sùm vỡ ra tùm lum.Tất cả mọi người đều về công an phường.Tại trụ sở công an phường,không biết người bạn của anh ta đã nói nhỏ gì với công an,Khoa chỉ thấy người ấy nhét cho công an một phong bì,không biết trong đó có bao nhiêu tiền.Thế là công an đã xử mạnh tay.Đêm đó,Hiếu và Thanh phải ngủ ngoài trụ sở công an phường ,chờ người nhà lên làm đơn bảo lãnh.Sáng hôm sau,ba mẹ Hiếu phải lặn lội từ dưới quê lên Sàigon và bị công an nói nặng nói nhẹ đủ điều.Sau khi đã làm đơn bảo lãnh,công an phường còn bảo ba mẹ Khoa phải mang đơn bảo lãnh về cho công an địa phương xác nhận.Ba Khoa kêu trời.Mẹ Khoa phải khóc lóc năn nỉ .Cuối cùng, anh công an mới gọi phone về quê của Khoa,nói chuyện với công an điạ phương .Sau đó mới cho ba mẹ bảo lãnh Khoa về.Tên Thanh đã được người nhà đến lãnh về trước rồi.Khoa theo ba mẹ trở lại chổ cũ,trở lại nhà mướn để lấy quần áo xong rồi chuẩn bị về quê .Nhưng khi trở lại,Khoa thấy bà chủ nhà và Thanh đang cãi nhau.Bà chủ nhà đuổi đi gấp trong khi đó phải 3 tuần lễ nữa mới hết tháng.Tiền cọc bà chủ nhà cũng không chịu trả.Thanh tức mình cãi với bà chủ nhà.Khoa cũng đến phân trần phải trái hy vọng bà chủ nhà thông cảm mà trả tiền cọc.Không ngờ bà chủ nhà quá ngang ngược.Đã không trả tiền cọc mà còn chửi xối xả,chửi thậm tệ,chửi những câu quá xúc phạm nặng nề.Ba Khoa tức mình đến nói phải trái với bà nhưng không ngờ bà lại chửi sang cả ba Khoa.Bà chửi ba mẹ Khoa rằng đẻ con không biết dạy,dạy con làm đĩ đực,dạy con đi trấn lột.Và bà đã dùng những lời lẽ rất nặng nề ,vô cùng xúc phạm để chửi ba mẹ Khoa.Và bà chửi luôn cả tổ tiên ba đời nhà tên Thanh nữa.Thanh cũng vốn là một kẻ chửi lộn có tầm cỡ nên đã chửi lại.Mấy đứa con cháu bà chủ nhà cùng với thanh niên trong xóm nhào ra đánh Khoa và Thanh.Khoa bị sưng mắt,mắt mũi bầm dập.Còn Thanh thì bị trận đòn thừa sống thiếu chết,nằm khóc bù lu bù loa.Bà chủ nhà vẫn chửi tới tấp.Bị nói nặng nói nhẹ ngoài công an phường,bị bà chủ nhà chửi quá xúc phạm nặng nề,lại chứng kiến cảnh Khoa và Thanh bị đánh hội đồng,ba Khoa giận dữ bỏ ra về .Mẹ Khoa hỏang hốt kéo Khoa đi theo.Biết ba đang giận dữ,nếu Khoa mà về quê lúc này,thế nào cũng có chuyện xảy ra,Khoa mới gọi phone cho Hải Đăng và xin ở nhờ.Mẹ Khoa theo ba về quê.Trước khi về,mẹ nhét cho Khoa một ít tiền vào bảo Khoa hãy ở lại Sài gòn một thời gian,chờ khi nào ba nguôi giận rồi hãy về.

Ngeh Khoa kể chuyện,Hiếu cảm thấy buồn buồn.Nghĩ tới cảnh ba mẹ Khoa bị chửi,Hiếu cũng cảm thấy xót .Ngày trước,Hiếu làm callboy cũng may ba Hiếu chẳng hay biết gì.Chứ nếu ba Hiếu mà bị chửi như ba Khoa,chắc ba Hiếu sẽ tự tử quá!Hiếu cũng như Hải Đăng chỉ biết an ủi khuyên nhủ Khoa mà thôi,bảo Khoa đừng làm callboy,đừng làm nghề trấn lột nữa.Hãy cố gắng kiếm nghề gì đó lương thiện mà làm.Hiếu còn nói :"Khoa cứ ở đây,ăn uống đã có Hiếu và Hải Đăng." Khoa chỉ biết nghẹn ngào,đưa tay xiết chặt tay Hiếu và Hải Đăng.


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:52 am


Đưa cho Bảo 5 triệu để chuộc điện thoại về,chưa đầy một tháng,Bảo lại lò mò xuất hiện.Trong quán cà phê vườn,vào buổi tối,ánh sáng lờ mờ,Bảo và Hiếu ngồi trò chuyện với nhau.Vẫn với giọng điệu cũ,vẫn với lời lẽ than van mục đích cuối cùng là Bảo muốn mượn tiền. Bảo muốn mượn Hiếu một triệu.Hiếu thừa biết quá rõ là Bảo mượn nhưng không bao giờ trả.Nhưng không cho mượn thì phiền phức sẽ đến .Trước khi vào đây,Bảo đã gửi tặng Hiếu tấm hình.Tấm hình ấy chụp cảnh Hiếu đang quan hệ với thầy Liêm.Buồn buồn Hiếu hỏi:

_ Tại sao Bảo lại nỡ đối xử với Hiếu như vậy? Bảo cũng thừa biết là gia đình mình rất khốn đốn,nhà cửa đất vườn phải bán sạch,ba và em phải ở đậu nhà chú.Thế mà Bảo lại nỡ làm tiền mình nữa? Bảo không cảm thấy như vậy là khốn nạn lắm sao?

_ Hiếu hãy thông cảm cho Bảo.Hiện này,Bảo mang nợ không có tiền trả,giang hồ gí quá nên Bảo mới cắn răng mà hỏi tiền Hiếu.Mong Hiếu đừng buồn mà!

_ Bảo làm gì mà phải mang nợ?Có phải Bảo đánh bài,cá độ đá banh và chơi thuốc lắc nên mới mang nợ,phải thế không?

_ Ơ..thì....Nhưng mà tại sao Hiếu biết Bảo chơi thuốc lắc?Có phải Tiến Dư hay Anh Khoa nói cho Hiếu biết không?Đúng là mấy thằng này bẻm mép quá!

_ Bảo ơi là Bảo! Sao Bảo cứ toàn là đốt tiền không vậy?Kiểu này chắc Bảo mang thân làm callboy cả đời chắc cũng không hết nợ quá?

_ Thì lỡ rồi mà Hiếu,Bảo kẹt quá nên mới nhờ vả đến Hiếu.Giúp Bảo đi mà Hiếu!

_ Giúp Bảo kiểu này,giúp hoài như thế,tiền nào chịu cho thấu?Trong khi đó,Bảo mới mượn của thầy Liêm hết 2 triệu nữa mà.

_ Thì 2 triệu cũng không đủ để trả nợ.Bởi thế,Bảo mới mượn thêm tiền của Hiếu.Thôi ráng giúp Bảo đi mà Hiếu.Bảo năn nỉ Hiếu mà.

_ Hiếu làm gì có tiền mà giúp Bảo?

_ Hiếu cứ nói giỡn chơi hoài . Không lẽ Hiếu muốn Bảo bị giang hồ chém chết hay sao vậy?

_ Bảo ơi! Hiếu không có tiền mà.

_ Hiếu này,tấm hình Bảo tặng,Hiếu thấy có đẹp không vậy?Tấm hình đó mà để mọi người chiêm ngưỡng thì hết ý! Mà nè,lúc này Hiếu đang cặp bồ với giám đốc phải không?Chắc giám đốc chưa biết trong quá khứ,Hiếu đã từng là callboy phải không?

_ Khốn nạn! Thật là khốn nạn! Bảo khốn nạn đến thế là cùng !

_ Đừng giận dữ mà Hiếu ! Giận dữ riết xấu trai,coi chừng giám đốc chê rồi bỏ đó.Nghe lời Bảo đi ! Hiếu vốn đẹp trai mà.Cười lên đi,cười lên mới thấy Hiếu đẹp trai vô cùng.

_ Bảo ơi là Bảo ! Thật không còn lời gì để nói với Bảo !

_ Không còn lời gì để nói,vậy Hiếu cho Bảo mượn tiền đi.Bảo năn nỉ mà.Giúp Bảo đi mà Hiếu.Chỉ có một triệu thôi mà.Hiếu bây giờ cặp bồ với giám đốc,một triệu đâu có là bao nhiêu.Không lẽ có một triệu mà Hiếu cũng tiếc rẻ nữa sao? Hiếu mà tiếc rẻ một triệu,coi chừng Hiếu bị tổn thất nhiều hơn nữa đó.

Thế là Bảo vừa năn nỉ ỉ ôi,vừa nói bóng nói gió ,hăm dọa đủ điều .Cuối cùng Hiếu cũng phải móc ra một triệu để đưa Bảo.Xong rồi định về nhưng Bảo đã giữ lại:

_ Hiếu tính về à? Về chi sớm vậy? Ở lại chơi thêm chút xíu đi !

_ Bảo đã nhận tiền rồi,Bảo còn muốn gì nữa?

_ Ở lại nói chuyện chơi chút nữa đi mà Hiếu.Dù sao Hiếu và Bảo cũng là bạn thân mà.

_ Bảo còn xem Hiếu là bạn thân sao?

_ Còn chứ sao hổng còn.Bảo lúc nào cũng xem Hiếu là bạn thân,người bạn thân nhất trên đời.

_ Ôi! Thật là chua xót biết bao! Có người nào lại đi tống tiền người bạn thân của mình không nhỉ?Chắc ngoài Bảo ra,không còn kẻ thứ hai đâu.

_ Sao Hiếu lại nói những lời khó nghe như thế? Hiếu biết không,lúc này trông Hiếu rất đẹp trai .Bảo thích Hiếu lắm!Và tự nhiên Bảo muốn ôm hôn Hiếu ghê vậy đó!

_ Thôi mà Bảo ! Đây là quán cà phê chứ không phải ở nhà đâu.Bảo đừng có làm bậy nhe!

_ Đây là quán cà phê vườn tối om.Mình không thấy người ta,chẳng ai thấy mình.Thế mà tại sao Hiếu lại ngại? Hay là Hiếu lúc này cặp bồ với giám đốc sang trọng,giàu có nên chẳng thèm nhớ đến Gia Bảo này nữa?

_ Tại sao Bảo lại nói thế? Ngày xưa,mình rất thích Bảo.Mình đã xem Bảo như một thần tượng.Thế mà Bảo đối xử với mình rất phũ phàng.Mình còn nhớ có mấy đêm,mình rất trông Bảo về.Nhưng Bảo không về làm mình phải vò võ suốt đêm trông ngóng.

_ Thì do Bảo mắc đi khách nên mới không về được.

_ Còn ngày nay thì sao?Ngày nay,Bảo cứ tống tiền Hiếu hòai.Vậy mà Bảo nói Bảo thích Hiếu? Nếu Bảo thích Hiếu,Bảo đừng cờ bạc,đừng cá độ đá banh và nhất là đừng sử dụng thuốc lắc nữa.Bảo có đồng ý không?

_ Được rồi,Bảo hứa.Mà Hiếu nè,Bảo hỏi câu này nhé ! Hiếu cặp bồ với giám đốc,thế còn thầy Liêm thì sao?Giữa giám đốc với thầy Liêm,Hiếu thương người nào hơn?

_ Hiếu cũng chẳng biết nữa.Giữa anh Long giám đốc với thầy Liêm,Hiếu đều thương hết.Và cả hai người ấy đối với Hiếu đều rất quan trọng.

_ Thế là Hiếu bắt cá hai tay rồi.Hiếu cặp bồ với giám đốc,Hiếu moi được bao nhiêu tiền rồi ?

_ Tại sao Bảo lúc nào cũng nghĩ đến việc moi tiền vậy? Bảo cũng thấy rồi đó,hồi trước làm callboy,Hiếu chưa bao giờ moi tiền ai cả.Chính Bảo cũng nhiều lần nói Hiếu ngu ngốc kia mà.

_ Nếu không vì moi tiền,tại sao Hiếu lại cặp bồ với giám đốc?

_ Với anh Long là Hiếu thương thật sự chứ không phải cặp bồ để moi tiền
đâu.Anh Long là người rất khôn ngoan tài giỏi.Hiếu gần gũi anh là muốn học cái khôn của anh ấy,học cách kiếm tiền,học cách làm giàu.Và có một điều này Hiếu nói nhỏ với Bảo ,cái chuyện quan hệ trên giường ấy,cái chuyện ấy anh Long rất tuyệt vời.

_ Hì..hì...Anh ấy làm tình giỏi lắm hả?Và anh ta đã làm Hiếu mê tít rồi sao?

_ Nói nhỏ thôi Bảo ! Coi chừng người ta nghe thấy !

_ Chắc anh ta cũng thích Hiếu rồi chứ gì?Thế mà Hiếu lại không moi tiền của anh ta.Thật là quá cù lần!Được rồi! Để Bảo chỉ cho cách Hiếu moi tiền.Moi được rồi nhớ chia cho Bảo một ít đó.

_ Moi tiền anh Long à?Thế đó giờ,Bảo đã từng moi tiền nhiều người rồi.Cuối cùng Bảo còn được gì?Hay chỉ còn món nợ giang hồ?

_ Thì tại do Bảo ham vui quá nên mới thiếu nợ chứ bộ.Hiếu không muốn Bảo chỉ cách moi tiền sao? Hiếu đúng là một kẻ quá khờ khạo !

_ Bảo muốn nói Hiếu khờ khạo,Hiếu ngu ngốc,nói thế nào cũng được.Nhưng Hiếu quyết chẳng bao giờ mói tiền anh Long đâu.Hiếu thương anh ấy thật lòng mà.

- Thôi ,được rồi.Tùy Hiếu.Khuya rồi,mình về nhé?

Thế là Bảo và Hiếu chia tay nhau.


Dự án của công ty Hiếu đã được duyệt.Nhưng dự án vừa duyệt xong,đất trong dự án đã đựơc bán sạch.Đây là dự án đất nền ,phân lô và dùng để cất biệt thự.Ba mẹ anh Bảo Duy và các vị quan lớn được ưu tiên lựa ví trí đất trước tiên.Sau đó là các vị quan chức nhỏ hơn.Sau khi các vị quan chức lựa chọn đã đời rồi mới đến nhân viên trong công ty và những người quen biết,có mối quan hệ làm ăn qua lại với công ty.Trong công ty chỉ có anh Bảo Duy,chị Thanh Vân ,anh Tấn Sỹ và anh Thiên Phước được mua thôi.Mua rồi,mọi người đều kiếm mối sang tay bán lại.Khi khách hàng đến công ty hỏi mua đất dự án thì đã hết.Nếu ai có nhu cầu thật sự thì chỉ còn cách mua lại.Và Hiếu,anh tài xế hay các nhân viên trong công ty trở thành những người môi giới ( hay còn gọi là cò địa ốc).Mỗi một mảnh đất trong dự án khi sang tay lời từ 60,70 triệu lên đến hơn 200 triệu tùy theo vị trí đất.Đúng là không có gì kiếm tiền dễ hơn bằng cách mua bán đất đai.Anh Long đã chỉ cho Hiếu cách làm môi giới.Nhờ thế mà Hiếu cũng kiếm được chút ít.Còn như anh Bảo Duy hay chị Thanh Vân thì kiếm được nhiều vô kể.Bởi vậy,được làm ở công ty này,Hiếu thật là thích vô cùng.Hải Đăng cũng bắt chước Hiếu,cũng tranh thủ làm môi giới để kiếm chút đỉnh.

Anh Khoa đã tìm đựơc việc làm.Đó là công việc lái taxi.Chạy nhiều hao xăng , thu nhập thấp nhưng Khoa vẫn cố gắng làm.Khoa nuôi hy vọng sau này sẽ có việc làm khác tốt hơn.


Gia Bảo lúc này làm tiền thầy và Hiếu một cách liên tục.Cứ khoảng 2,3 tuần là Bảo lại đến.Gặp thầy,Bảo muợn hai triệu.Gặp Hiếu,Bảo mượn một triệu.Bảo mượn tiền riết đến nỗi Hiếu muốn khùng luôn.Nhưng Hiếu không biết làm cách nào để thoát khỏi Gia Bảo.Nếu không cho Bảo mượn tiền,Bảo sẽ quậy tùm lum.Thật là Khổ!Vào công ty làm việc mà nhiều lúc Hiếu cứ thừ người ra làm anh Long mấy lần phải ngạc nhiên thắc mắc.Anh Long có hỏi thì Hiếu trả lời một cách qua loa.Làm sao Hiếu dám thú thật mọi điều với anh Long được?Lỡ như anh Long biết trong quá khứ,Hiếu đã từng làm callboy,chắc anh Long sẽ khinh rẽ Hiếu lắm.Điều ấy Hiếu rất sợ.Bởi thế,Hiếu đành phải chấp nhận cho Bảo tống tiền.

Công ty lúc này phát triển nên cần tuyển thêm người.Công ty cần tuyển thêm hai kỹ sư xây dựng và một số công nhân.Kỹ sư tuyển trước,công nhân tuyển sau.Hôm nay,công ty mở cuộc phỏng vấn để tuyển kỹ sư.Anh Thiên Phước và chị Thanh Vân sẽ ngồi phỏng vấn các ứng viên dự tuyển.Anh Long muốn Hiếu tham dự cuộc phỏng vấn này để học hỏi thêm kinh nghiệm ,sau này có thể thay thế anh trong việc ngồi phỏng vấn tuyển nhân viên.Thế là anh Thiên Phước ngồi giữa,Hiếu ngồi bên trái,chị Thanh Vân ngồi bên phải.Cuộc phỏng vấn bắt đầu.Từng người bước vào.Sau khi phỏng vấn một số người,Hiếu bất ngờ gặp anh Tuấn,con bác Minh.Hôm nay anh Tuấn cũng tham gia dự tuyển.Hiếu và anh chỉ nói vài câu thăm hỏi xã giao .Kế đó là anh Thiên Phước và chị Thanh Vân hỏi.Lát sau ,anh Tuấn ra,người khác vào.Cứ thế mà phỏng vấn cho đến người cuối cùng.Xong mọi người ra về.Nếu người nào trúng tuyển,chị Vân sẽ gọi điện thoại báo tin.Hiếu hỏi chị Vân và anh Phước về trường hợp của anh Tuấn.Anh Phước nói tạm được.Sau khi anh Phước và chị Vân hội ý với nhau,cuối cùng chọn ra ba người trong đó có anh Tuấn.Công ty chỉ tuyển hai người,đương nhiên phải bỏ bớt một người ra.Anh Tuấn kể như được chọn rồi.Và cuối cùng ,người thứ hai được chọn là anh Khải.Hiếu gọi phone cho anh Tuấn để báo tin mừng.Nhận được điện thọai,anh Tuấn vui vẻ và mời Hiếu đến nhà chơi.

Bác Minh,bạn của ba Hiếu ,đã thay đổi chỗ ở.Nguyên trước kia,nhà bác Minh vốn là một căn nhà lầu đúc một trệt hai lầu khá sang trọng.Nhưng do bác Minh tham nhũng bị thưa kiện,bị thanh tra nên mất chức.Tài sản bị tịch thu.Thế là bác Minh phải đi mua lại một căn nhà nhỏ trong hẻm sâu ngoằn nghèo.Gặp Hiếu,anh Tuấn mừng rỡ.Anh Tuấn cũng đã cưới vợ.Bà xã anh là cô giáo dạy tiểu học.Bác Minh rất mừng khi biết Hiếu đang là trợ lý giám đốc công ty mà anh Tuấn sắp vào làm việc.Trò chuyện hồi lâu với gia đình bác Minh,Hiếu mới rõ,anh Tuấn do hồi còn học đại học Bách khoa ngành xây dựng,học hành không chăm chỉ nên sau này ra trường,công việc mới lận đận.Sau này nhờ cố gắng học hỏi nên trình độ mới khá lên.Còn Quỳnh Như,do quen tánh tiểu thư, ăn xài sung sướng quen rồi.Khi gia đình gặp nạn,Quỳnh Như khộng chịu được cảnh khó khăn thiếu thốn nên đã lén gia đình đi làm gái gọi để kiếm tiền ăn chơi phung phí.Khi bác Minh biết thì đã quá muộn.Quỳnh Như đã rời bỏ gia đình đi làm vũ nữ,làm gái gọi.Bác Minh kể như đã mất hết một người con.

Ở chơi với gia đình một lát,Hiếu nhận được phone do Bảo gọi.Hiếu cau mày.Xin phép bác Minh về,Hiếu đến gặp Bảo.Lại chuyện mượn tiền.Riết rồi giống như tới kỳ,Hiếu và thầy phải nộp thuế cho Gia Bảo.Thầy nộp hai triệu,Hiếu nộp một triệu.Hiếu tự hỏi: " Không biết thuế này nên gọi là thuế gì?"

Chuyện Gia Bảo tống tiền Hiếu rồi Hải Đăng cũng biết.Một bữa ,khi mọi người đã về hết,Hải Đăng đã giữ Hiếu lại để nói chuyện.Đăng nói:

_ Mình biết chuyện Bảo cứ hay đến mượn tiền Hiếu.Nhưng Bảo mượn chẳng bao giờ trả.Tại sao Hiếu cứ phải đưa tiền cho nó?

_ Vì nếu mình không đưa tiền thì Bảo sẽ quậy tùm lum.Nên vì thế mà mình đành phải.....

_ Tại sao Hiếu sợ nó quậy tùm lum?

_ Tại vì...tại vì Bảo có mấy tấm hình và thêm đoạn phim nữa

_ Hình gì? Phim gì vậy?

_ Thì tấm hình và đoạn phim cảnh mình đang quan hệ với thầy Liêm

_ Hả? Tại sao Bảo lại có? Như vậy thầy Liêm cũng bị tống tiền nữa phải không?

_ Ừ,thầy Liêm cũng bị Bảo làm tiền nữa.

_ Thế giờ Hiếu tính sao? Không lẽ Hiếu cứ đưa tiền cho Bảo hoài vậy sao?Anh Long biết chuyện này không?

_ Anh Long không biết chuyện này.Mình không dám cho anh Long biết.Thôi,chuyện của mình đã thế rồi,Hải Đăng đừng hỏi nữa.Số phận đã an bày,mình đành phải chấp nhận thôi.

Nói xong,Hiếu ra về.Hải Đăng cũng về theo.Nhưng có điều Hải Đăng và Hiếu không ngờ đến,anh Long vô tình đã nghe được cuộc trò chuyện vừa rồi.Thì ra mọi người về hết,nhưng anh Long lại chưa về.Anh Long còn ở trên lầu.Khi xuống dưới,nghe Hiếu và Hải Đăng to nhỏ với nhau,anh Long không xuất hiện nên đã nghe hết mọi chuyện.

Hôm trước nói chuyện với Hiếu,hôm sau Hải Đăng đã hẹn gặp Gia Bảo.Lúc đầu còn nói chuyện đàng hoàng,sau là to tiếng,Hải Đăng đã chửi Bảo không tiếc lời,chửi Bảo là thứ đốn mạt nhất trên đời,chửi Bảo vụ Bảo tống tiền Hiếu và thầy Liêm.Bảo cũng chửi lại.Thế là choảng nhau.Hải Đăng đã đấm cho Bảo bầm mắt,hộc máu mồm,mặt mũi sưng vù.Hải Đăng mặt mày cũng bị trầy trụa.Đúng là đánh nhau,cả hai đều bị bầm dập.Nhưng Bảo bị nặng hơn ,bị bầm dập hơn Hải Đăng nhiều.Khi Hiếu hay tin Hải Đăng và Gia Bảo đánh nhau vì chuyện của mình,Hiếu đã hết hồn.Nhưng chuyện đã lỡ rồi,biết tính làm sao nữa?Hiếu bối rối vô cùng.

Gia Bảo đã điện thoại cho Hiếu.Ngồi quán nước,Gia Bảo trách Hiếu đã cho Hải Đăng biết chuyện nên mới xảy ra cớ sự như vậy.Giờ đây,mặt mày Gia Bảo sưng húp không đi làm callboy được. Vì thế,Bảo bắt buộc Hiếu phải bồi thường thiệt hại và tiền thuốc men.Tổng cộng là mười triệu.Hiếu kêu trời.Sau một hồi thương lượng năn nỉ,Bảo đồng ý bớt xuống còn năm triệu.Hiếu nói không sẵn tiền,Bảo hẹn ba ngày nữa phải có tiền .Nếu không,Bảo sẽ quậy tưng bừng.Trước tiên,Bảo sẽ cho cả công ty biết trong quá khứ,Hiếu từng là callboy.Sau đó,Bảo sẽ tung hình cảnh Hiếu đang làm tình với thầy lên mạng,gửi hình đến cho công ty và cho các sinh viên trường đại học Kinh tế.Hiếu chỉ còn biết khóc hận.

Rời khỏi Bảo,Hiếu như người mộng du.Chạy xe lang thang khắp nơi ,đầu óc như quay cuồng .Sau đó,tấp vào một quán nước,Hiếu ngồi lặng lẽ để mà gậm nhấm nỗi buồn.Thời gian cứ thế mà trôi qua.Cuối cùng,Hiếu phải lấy xe ra về.Vào nhà,Hiếu gặp ngay anh Long.Anh đang ngồi chờ Hiếu.Anh đưa cho Hiếu xem tấm hình và cuộn băng ghi âm.Tấm hình chụp cảnh Hiếu và Bảo đang ngồi quán nước .Còn cuộn băng ghi âm ghi lại cuộc đối thoại giữa hai người .Thì ra,sau khi nghe được cuộc nói chuyện giữa Hiếu và Hải Đăng,anh Long đã âm thầm thuê thám tử theo dõi Hiếu.Vì thế,anh mới có được tấm hình và cuộn băng ghi âm.Câu đầu tiên anh hỏi Hiếu là:" Có phải em đã có một thời là callboy?" Hiếu nghe mà như cảm thấy bàng hoàng cả người.Đất trời đã sụp đổ.Thôi,thế là hết.Hết thật rồi!Anh đã biết rồi,biết mình là callboy.Vậy là cuộc tình của mình đến đây kể như kết thúc.Ối,trời! Hiếu như muốn ngã quỵ.


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:53 am


Thấy Hiếu làm thinh không trả lời,anh Long hỏi lại:

_ Em đã từng làm callboy,đúng không vậy?

_ Dạ...dạ...vậng... Dạ,vì hoàn cảnh gia đình nên em...em mới...mới phải làm thế!

_ Anh biết.Bất kỳ đứa nào làm callboy cũng đều nói thế.Câu này anh nghe nhàm chán lắm rồi.

Nghe anh Long nói thế,Hiếu chẳng biết nói gì,chỉ biết cúi đầu lặng lẽ.Thôi thì đành buông trôi theo số phận,tới đâu hay tới đó.Trong khi đó,anh Long vẫn nói với giọng hậm hực:

_ Anh đã từng quan hệ rất nhiều người.Anh chưa bao giờ thương ai thật lòng .Chỉ với em,anh mới thương thật sự mà thôi.Nhưng mà không ngờ người anh thương thật lòng lại là callboy.Trời ơi! Sao lại thế này?

_ Anh ơi ! Tuy quá khứ em là callboy nhưng từ khi em được nhận vào đây làm việc,em không còn là callboy nữa anh à!

_ Em có biết callboy là cái nghề hèn hạ lắm không?Callboy là gì? Callboy chỉ là thứ cặn bã của xã hội.Tại sao em lại làm cái nghề ấy?

_ Nếu em không làm callboy,tiền đâu em gửi cho gia đình?Một sinh viên ở tỉnh lên Sài gòn ,vừa đi học,vừa đi làm thêm để kiếm tiền .Nếu không làm callboy,làm sao em có thể mỗi tháng gửi hai triệu cho gia đình?

_ Bất cứ đứa nào làm callboy cũng đều đổ thừa cho hoàn cảnh cả.Nhưng thực chất toàn là một lũ ham tiền đốn mạt.Đúng là ghét của nào trời cho của đó!Anh là chúa ghét mấy đứa làm tiền.Mấy đứa người mẫu chuyên sống bám vào các đại gia,anh đều coi là hạng rác ruởi.Thế mà boyfriend của anh lại là callboy.Thật là khốn nạn mà !

_ Anh Long ơi! Không phải ai làm callboy cũng đều hèn hạ đốn mạt hết đâu anh?

_ Em bảo sao? Em bảo đưa nào làm callboy mà không hèn hạ ?Em có thể chỉ cho anh thấy không?Hay em muốn nói em chứ gì?

Nghe anh Long bảo thế,Hiếu chỉ biết nghẹn ngào.Dưới cặp mắt của anh Long,tất cả callboy đều hèn hạ.Anh đã nghĩ thế,Hiếu biết nói sao bây giờ?Thôi thì,số phận đã an bày,mình đành phải chấp nhận thôi.Một callboy thì không thể làm người yêu của giám đốc được.Đó là quy luật của muôn đời rồi.Trời ơi! Số phận sao mà nghiệt ngã quá?Cuộc đời thật lắm đắng cay.Ôi,cuộc đời!

Trong khi Hiếu cúi đầu buồn bã,bất chợt Long hỏi tiếp:

_ Hiếu,cho anh hỏi câu này.Có phải khi em đi với anh gặp các khách hàng,các đối tác làm ăn,các bạn bè của anh,có người đã nhận ra em khi xưa là callboy?

_ Dạ phải.

_ Tuần trước,anh có mời anh Thế Phong dùng cơm.Anh Phong đã chăm chú nhìn em bằng con mắt rất lạ.Sau đ1o nhìn anh cười cười.Có phải anh Phong từng là khách hàng của em?

_ Dạ,phải.

_ Trời ! Thật không ngờ ! Bữa đó anh ngạc nhiên không hiểu vì lý do gì mà anh Phong lại như thế.Ai dè....Sao bữa đó,khi về nhà,em lại không cho anh biết?

_ Làm sao em dám cho anh biết hả anh?

_ Ngòai anh Phong ra,còn ai nữa không?

_ Dạ,còn,còn anh Bằng.

_ Anh Bằng nào?

_ Gạ,anh Bằng làm bên thuế vụ đó anh.Ngày xưa,anh ấy cũng là khách hàng của em.

_ Trời ơi! Hiếu ơi là Hiếu ! Nhục nhã quá Hiếu ơi!Mai này làm sao anh có thể dám dẫn em đi đâu nữa?Một trợ lý giám đốc cho công ty Phi Long lại là callboy.Thật là nhục nhã! Nhục nhã vô cùng!

_ Anh ơi! Em phải ...phải...làm sao.....làm sao hả anh?

_ Thôi,em đừng nói gì nữa ! Có nói gì đi chăng nữa thì cũng đã nhục nhã lắm rồi!

_ Anh ơi anh! Cũng vì hoàn cảnh nên em mới phải làm callboy.Em xin anh hãy hiểu cho em !

_ Hiểu gì hả em? Dù sao thì anh cũng đã hiểu rồi.Anh đã hiểu rằng,cái nghề callboy là cái nghề vừa được sung sướng,vừa dễ kiếm được nhiều tiền .

_ Đừng nói thế anh ơi ! Em làm callboy cũng không sung sướng gì đâu,cũng bầm dập chua chát lắm anh à?

_ Em nói sao? Làm callboy mà không sướng à? Chỉ có leo lên giường làm tình,làm cho sung sướng đã đời rồi có thêm mớ tiền nữa,như vậy mà không sung sướng sao?

- Anh !!!!!!!!

Hiếu chỉ nói được một từ " Anh" rồi nghẹn ngào khóc.Hiếu không ngờ anh Long lại mỉa mai mình đến như thế !Thôi thì,anh ấy muốn mỉa mai,muốn khinh bỉ như thế nào cũng được.Quá khứ đã làm callboy,giờ thì Hiếu phải ráng lãnh hậu quả của nó.Bất cứ việc nào cũng có cái giá phải trả của nó mà.

Trong lúc Hiếu đang đớn đau thì anh Long đã ôm mền gối lại và bước ra.Hiếu hốt hoảng hỏi:

_ Anh Long ,anh làm gì vậy?

_ Thì anh lên lầu hai ngủ.

_ Đây là phòng của anh mà.Người lên lầu hai ngủ phải là em.Nếu anh đã kinh tởm thì em sẽ rời khỏi đây.Mai em sẽ dọn đi.Anh yên chí đi,em biết thân biết phận mà.Em sẽ không để tấm thân dơ bẩn này làm ô uế đến anh đâu.

Nói rồi,Hiếu mang mền gối lên lầu hai ngủ.Phi Long chỉ lặng lẽ nhìn mà không nói tiếng nào.

Sáng hôm sau,Anh Long bảo Hiếu hôm nay cứ ở nhà,khỏi phải đến cơ quan.Vậy là Hiếu đã hiểu.Anh Long muốn mình dọn đi gấp.Hiếu gọi phone cho Hải Đăng.Khi nghe Hiếu nói sẽ dọn đến chỗ mình,Hải Đăng ngạc nhiên vô cùng.Chuyện gì đã xảy ra thế?Đăng hỏi nhưng Hiếu không trả lời,chỉ ấp úng nghẹn ngào.Đăng thầm nghĩ : " Chắc giữa Hiếu và anh Long có xích mích nhau chuyện gì rồi nên Hiếu mới tính dọn về đây ở đỡ? " Còn anh Nhân thấy Hiếu dọn về thì lấy làm lạ.Hỏi nhưng Hiếu không trả lời,chỉ ậm à ậm ừ rồi lãng sang chuyện khác.

Sau đó,anh Long còn gọi điện thoại bảo Hiếu nghỉ phép một tuần lễ.Hiếu hỏi :

_ Tại sao phải nghỉ phép vậy anh?

_ Thì để anh bàn bạc với chị Vân,xếp đặt em vào công việc khác.Em không thể làm trợ lý cho anh được nữa.Anh không muốn mọi người lại xì xào bàn tán rằng trợ lý giám đốc công ty Phi Long vốn xuất thân làm nghề callboy.Anh không muốn mọi người xì xào như vậy.

Hiếu nghe anh nói mà điếng cả lòng.Thì ra anh sợ,sợ mình làm ô uế đến thanh danh của anh.Thôi ,được rồi !Hiếu sẽ đi, sẽ rời khỏi công ty này.Nghĩ là làm,Hiếu đã viết đơn xin nghỉ việc rồi mang lên đưa cho anh Long.Đọc đơn xin nghỉ việc của Hiếu,anh đồng ý bằng lòng ngay.Anh nói:

_ Đơn xin nghỉ việc của em,anh đã duyệt rồi.Em mang đơn này qua đưa chị Vân.Chị sẽ giải quyết mọi vấn đề.mọi chế độ cho em.Riêng anh,anh sẽ gửi thêm cho em hai mươi triệu vào tài khoản ATM.Anh nghĩ số tiền đó có thể giúp em xoay sở trong thời gian em tìm công việc mới.Sau khi em nghỉ việc ở đây,anh muốn khuyên em câu này: Đừng bao giờ trở lại nghề callboy ,em nhé !

Hiếu nghe mà muốn rụng rời.Anh Long đã đánh giá thấp,đã coi thường mình quá ! Anh nghĩ mình tồi tệ như vậy sao? Đâu phải ai làm callboy cũng tồi tệ hết đâu anh? Anh đã nghĩ thế,Hiếu cũng chẳng muốn tranh luận với anh.Thôi thì,im lặng là vàng.Dù sau,Hiếu cũng đã có nhiều kỷ niệm đẹp với anh.

Cầm đơn xin nghỉ việc qua gặp chị Vân,chị ngạc nhiên vô cùng.Chị hỏi:

_ Chuyện gì vậy Hiếu? Tại sao em lại xin nghỉ?

_ Dạ...tại vì....Xin phép chị,xin chị đừng hỏi em lý do

_ Em không thể nói được sao?

_ Dạ,em không thể nói được chị à.Và em cũng không thể làm việc ở đây được nữa.Xin chị hãy giải quyết cho em.

_ Thôi,được rồi.Anh Long đã ký duyệt rồi,chị đành phải giải quyết cho em vậy.Nhưng chị muốn em hứa với một điều,được không vậy?

_ Chị muốn em hứa với chị điều này.Sau này sang làm việc cho công ty khác,em chớ vội ký hợp đồng lao đồng ngay.Hãy chờ một tháng sau rồi em hãy ký hợp đồng.Em hứa với chị chứ?

_ Dạ được.Em xin hứa với chị.

Thế là chị Vân giải quyết mọi việc cho Hiếu.Trước khi chia tay,chị còn nói:

_ Hãy nhớ lời hứa nghe Hiếu.Em hãy nhớ những gì em đã hứa với chị.Chào em.Hy vọng chị em ta sẽ sớm gặp lại.

_ Em còn có thể quay trở về đây sao?

_ Biết đâu chừng.Nhớ kỹ lời hứa của em nhé !

Rời chị Vân,Hiếu về mà lòng đầy lo nghĩ.Tại sao chị Vân lại muốn mình phải hứa như thế?Không lẽ chị Vân muốn mình quay trở về công ty Phi Long?Anh Long đã như thế,liệu mình còn có thể quay về được không?

Trong khi Hiếu đang rơi vào tình trạng thảm não thì Gia Bảo lại âm thầm tính kế.Sau khi bàn bạc kỹ với chú Tỵ,Gia Bảo đã quyết định phải gài bẫy Hiếu.Chuyện giữa Hiếu và anh Long,Bảo chẳng hay biết gì.Mấy ngày nay,do mặt mũi còn sưng nên Bảo không thể đi làm callboy được.Thu nhập không có,thế mà bạc góp lại réo gọi mỗi ngày làm Bảo phải bực mình.Cũng bởi vì ham chơi thuốc lắc,thiếu tiền,Bảo phải vay bạc góp nên mới ra nông nỗi này.Làm callboy lúc này đâu còn đắt khách nữa.Thời của Gia Bảo đã hết rồi.Trước kia chỉ nghiện bài bạc,cá độ đá banh,giờ lại thêm nghiện thuốc lắc.Bởi thế,cuộc đời Bảo lúc nào cũng chỉ quanh quẩn chữ " NỢ " . Về quê chôm tiền gia đình cũng không trả hết nợ được.Vì thế,phen này Gia Bảo quyết làm một cú thật lớn.Bảo biết giám đốc Phi Long rất giàu.Bởi thế,không moi tiền được của Phi Long,Bảo ăn không ngon ngủ không yên.Bảo nghĩ,muốn moi được tiền của giám đốc Phi Long thì cần phải gài bẫy Hiếu.Nghĩ đến điều này,Bảo mỉm cười khoái chí .


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:53 am


Tối nay,Hiếu lại ở bên thầy.Mặt Hiếu buồn rầu rĩ.Thầy nghĩ Hiếu buồn vì chuyện Gia Bảo.Nhưng thật ra,Hiếu đang buồn vì chuyện xảy ra giữa Hiếu và anh Long.Hiếu buồn,thầy cũng chẳng vui vẻ gì.Chuyện Gia Bảo đã làm thầy muốn khùng luôn.Thầy không biết phải làm cách gì để thoát khỏi sự làm tiền của Gia Bảo.Nằm bên hiếu,thầy Liêm cũng nghĩ ngợi đâu đâu.Vì cả hai đều mang tâm sự buồn nên chẳng quan hệ gì.Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua,mang theo nỗi lòng sầu muộn của con người.

Chuyện gài bẫy Hiếu,Bảo đã tính toán đâu đó xong xuôi với chú Tỵ .Không ngờ hôm sau,chú Tỵ đổi ý.Chú ấy nói:

_ Bảo ơi! Việc này chú không thể tham gia được.Chú đi hỏi rồi,giám đốc Phi Long không thể đụng được.Vì vậy,chú xin rút lui.

_ Sao vậy?Tại sao chú lại rút lui?

_ Chú nói rồi.Giám đốc Phi Long không phải tay vừa.Nếu Bảo muốn làm tiền , moi tiền thì hãy kiếm Việt kiều hay các giám đốc khác.Chứ giám đốc Phi Long mà đụng đến là mang họa đấy.

Thấy chú Tỵ rút lui,Bảo bực mình đi tìm người khác để hợp tác.Và cuối cùng,Bảo cũng tìm được hai người.Đó là Thịnh và Hòang.Cả hai đều là bóng lộ,tuổi khoảng 30,làm nghề quay phim cho các đám cưới.Thịnh và Hòang đồng ý giúp Bảo nhưng với điều kiện là Bảo phải tìm cách để họ được quan hệ trên giường với Hiếu.Bảo đồng ý.Thế là âm mưu gài bẫy Hiếu được tiến hành.

Ở quán nước,Hiếu buồn buồn nói với Bảo:

_ Hôm bữa đưa Bảo năm triệu rồi,Bảo còn đòi gì nữa mà hẹn Hiếu ra đây? Hiếu bây giờ hết sạch rồi,chẳng còn gì nữa đâu mà cho Bảo làm tiền.

_ Sao Hiếu lại nói thế? Thì hôm nay mình hơi buồn buồn nên điện thoại cho Hiếu ra đây ngồi uống nước vậy mà.

_ Ngồi uống nước thì được,nhưng đừng kêu Hiếu đưa tiền nữa nhe.Lúc này Hiếu chẳng còn tiền nữa đâu.

_ Làm gì mà Hiếu than dữ vậy?Trợ lý giám đốc mà than chẳng có tiền.Thật là vui quá đi !

_ Hiếu đâu còn làm ở công ty Phi Long nữa.Hiếu đã xin nghỉ rồi.

_ Cái gì? Hiếu vừa nói gì thế? Tại sao Hiếu lại nghỉ?

_ Thì anh Long đã biết chuyện hết rồi.Ảnh đã biết mình làm callboy.Vì thế,mình không thể làm việc ở công ty Phi Long được nữa .Mình đã xin làm kế toán ở công ty khác rồi.

Nghe Hiếu nói thế,Bảo hỏang hốt vô cùng.Mọi mưu toan kế hoạch vậy hỏng hết rồi.Bảo định gài bẫy Hiếu để moi tiền giám đốc Phi Long.Thế mà nay,Hiếu không còn làm ở công ty Phi Long,vậy Bảo moi tiền được ai?Kế hoạch đã tính hết rồi,không lẽ hủy bỏ?Trong lúc Bảo còn đang chìm đắm suy tư thì Hiếu buồn buồn nói tiếp:

_ Hiếu bây giờ không còn là trợ lý giám đốc nữa rồi.Vì thế,không còn tiền đưa Bảo nữa đâu.Hiếu muốn xin Bảo điều này.Xin Bảo đừng làm tổn thương đến danh dự của thầy Liêm. Rồi Bảo muốn gì,Hiếu cũng đồng ý hết.

_ Hiếu nói gì? Hiếu sẽ đồng ý chìu mình chứ?

_ Chỉ cần Bảo hứa đừng bao giờ làm tổn thương đến danh dự của thầy Liêm,Bảo muốn gì,Hiếu cũng chìu.

Nghe vậy,trong đầu Bảo thoáng tính nhanh. Bây giờ không moi tiền giám đốc Phi Long được,mình đành phải tính cách khác.Kế hoạch cần phải thay đổi một chút.Hiện nay,Hiếu không còn quan hệ với giám đốc Phi Long nữa nhưng biết đâu chừng sau này ,Phi Long quay lại với Hiếu thì sao? Nghĩ thế,Bảo liền nói:

_ Bảo cũng chẳng muốn gì đâu.Bảo chỉ muốn quan hệ với Hiếu thôi.Hiếu sẽ quan hệ hết mình với Bảo chứ?

_ Được thôi.Nhưng Bảo không được chụp hình nhé?

_ Trời ơi,làm gì có chuyện đó ! Không lẽ Bảo chụp hình cảnh quan hệ giữa Bảo và Hiếu sao?

_ Vậy thì,ngày mai chủ nhật,Hiếu sẽ đi chơi với Bảo.Hiếu sẽ chìu Bảo hết mình.Bây giờ,Hiếu về nhé?

_ Ừ,Hiếu về,Bảo cũng về luôn.Sáng mai 9h,mình gặp nhau nhé?

_ Ừ.Nhưng Bảo nhớ là Bảo đã hứa sẽ không làm gì tổn hại đến uy tín,danh dự của thầy Liêm đó.

_ Ok,Bảo nhớ mà.

Thế là hôm sau,Hiếu đi chơi với Bảo.Hiếu không mang theo điện thoại. Hai người cùng đi bơi,đi ăn uống.Lát sau,Bảo chở Hiếu về nhà.Thấy nhà chẳng có ai,cửa khóa bên ngoài,Hiếu ngạc nhiên:

_ Sao không có ai ở nhà hết vậy?

_ Thì hôm nay mọi người đi hết rồi.Chỉ có Bảo và Hiếu thôi.Như vậy mới thoải mái chứ.Hiếu không muốn như thế sao?

Hiếu làm thình chẳng nói gì,theo Bảo vào nhà.Vào trong,đóng cửa lại,Bảo đã ôm ghì lấy Hiếu mà hôn lấy hôn để.Tay Bảo sờ soạng khắp nơi.Một hồi ,Bảo nói :

_ Hiếu dễ thường lắm,Hiếu đẹp trai lắm! Hiếu có thể biểu diễn một màn thoát y vũ cho Bảo xem được không?

_ Sao Bảo lại yêu cầu Hiếu làm thế?

_ Thì hôm nay nhìn Hiếu hấp dẫn quá.Tự nhiên Bảo muốn ngắm nhìn Hiếu.Múa thoát y đi Hiếu,múa đi mà.Chìu Bảo đi mà.

_ Nhưng kỳ lắm

_ Bảo nhớ hồi trước,Bảo đã từng chỉ Hiếu múa thoát y mà.Và thời đó,Hiếu múa cũng đẹp lắm.

_ Nhưng Hiếu đã thôi làm callboy lâu rồi,đâu còn múa thoát y vũ nữa.

_ Bởi thế,hôm nay Bảo muốn ngắm nhìn Hiếu múa.Hiếu chìu Bảo đi.Rồi Bảo sẽ hứa,sau này Bảo sẽ luôn nghe theo lời Hiếu.

_ Chỉ cần Bảo hứa là đừng bao giờ làm tổn hại đến thầy Liêm là được rồi.Rồi Hiếu sẽ chìu theo ý Bảo.

_ Được rồi,Bảo hứa.

_ Vậy thì Bảo thề đi.

Thế là Bào đã đưa tay lên thề độc .Sau đó Bảo còn nói nhiều lời ngon ngọt nữa.Bảo đã đưa điện thoại của mình cho Hiếu giữ.Hiếu lúc này đang có tâm trạng buồn.Bởi thế,khi nghe Bảo thề ,khi nghe Bảo nói ngon nói ngọt,Hiếu đã bắt đầu nghe theo.Nhạc đã nổi lên,Hiếu bắt đầu biểu diễn màn thoát y vũ. vậy là Hiếu đã trúng kế của Gia Bảo mà không hay biết gì.Đúng ra,với Gia Bảo,Hiếu phải luôn luôn cẩn thận đề phòng mới phải.Nhưng lúc này,tâm trạng Hiếu quá u buồn.Bởi thế,Hiếu đâu còn tỉnh táo để mà suy nghĩ trước những lời ngon tiếng ngọt của Gia Bảo.Nhạc vẫn êm dịu.Hiếu lúc này bắt đầu cởi áo.Hiếu vẫn quay đều theo tiếng nhạc.Quần jean đã rớt xuống.Đôi tay vẫn thoăn thoắt,chân bước nhịp nhàng.Quần lót từ từ cởi ra.Hiếu đã khỏa thân uốn éo theo tiếng nhạc.Hồi sau,nhạc dứt.Bảo đã bước đến và ôm hôn.Trên người Bảo không còn một mảnh vải che thânChiếc mặt nạ che ngang mắt trông Bảo giống như một batman.Hiếu ngạc nhiên: " Bảo làm trò gì vậy? " Bảo cười cười và vẫn ôm hôn .Hai chiếc lưỡi quyện chặt vào nhau.Rồi từ từ,hai thân thể cọ xát quấn chặt vào nhau.Bảo diu Hiếu vào trong,đưa đến bên giường.Đôi tay và chiếc lưỡi của Bảo hoạt động nhịp nhàng.Hiếu nằm dưới hồn ngây ngất.Trong lúc Hiếu đê mê,Bảo đã khéo léo đưa tay phải Hiếu lên thành giường.Một sợi dây xích nhỏ được kéo ra.Tay Hiếu bị khóa lại.Hiếu ngạc nhiên:" Bảo làm gì thế?" Bảo vẫn làm thinh và rê lưỡi khắp người.Từ từ Bảo ngậm nút làm Hiếu không còn biết trời trăng gì nữa.Bất ngờ,lưỡi Bảo lại rê lên phía trên.Tay trái Hiếu được Bảo đưa lên cao.Bảo vẫn rê lưỡi.Bất ngờ,tay trái của Hiếu đã bị khóa như tay phải.Vậy là Hiếu đã bị xích chặt trên giường.Hiếu hỏang hồn: " Trời ơi ! Sao Bảo làm vậy? " Bảo cười cười không nói gì,vẫn đưa lưỡi đi trên ngực.Rồi Bảo đứng lên đi vào trong và lên gác.Hai bóng người đàn ông ẻo lả trần truồng đi tới.Hiếu hoảng hốt la: " Bảo ! Bảo ! Cái gì....." thì một trái chanh đã nhét vào miệng.Thế là Hiếu chỉ còn ú ớ.Hai người ẻo lả ấy bắt đầu xoay vần thân thể Hiếu.Kẻ nút,người liếm,tay sục sạo khắp chốn.Hiếu chỉ còn biết chịu đựng.Hậu môn của Hiếu bị banh ra.Và từng tên một đã nhét dương vật mình vào nhấp.Hiếu đã trở thành món đồ chơi tình dục cho tên này.Giọt lệ long lanh khóe mắt."Không ngờ Bảo lại đối xử với mình như thế?" Còn hai tên ấy nhấp đã đời rồi leo lên,nhét dương vật Hiếu vào hậu môn và nhún.Cả hai xúm nhau làm,làm cho Hiếu tả tơi.Hiếu chỉ biết vùng vẫy nhưng chẳng ăn thua gì.Hai tay đã bị xích chặt rồi.Thế là Hiếu đành nằm chịu trận.


Sau một trận tả tơi,cuối cùng Hiếu được được Bảo cở dây xích.Vừa đứng dậy là Hiếu đã tát cho Bảo một bạt tay và nói :

_ Mày nỡ đối xử với tao như thế sao?Mày khốn nạn đến thế là cùng ! Mày....mày.....

_ Bình tĩnh lại đi Hiếu!Chính Hiếu đã hứa Hiếu sẽ chìu Bảo hết mình mà.Sao giờ Hiếu lại nổi nóng?

_ Mày..Mày.....Thật quá đáng mà!

Vừa nói,Hiếu vừa xông đến quyết ăn thua đủ với Bảo.Hiếu đưa tay định tát nhưng Bảo đã ngăn lại.Bảo nói:

_ Đừng nổi nóng mà Hiếu.Hiếu mà còn làm thế,Bảo sẽ quậy tùm lum ra đấy.

_ Mày muốn quậy gì thì cứ việc quậy.Cùng lắm thì tao với mày ra đồn công an quậy cho thoải mái.

_ Hiếu muốn thưa công an hả? Hiếu quên tấm hình và đoạn phim cảnh Hiếu quan hệ với thầy Liêm rồi sao?Hiếu có muốn Bảo quậy tùm lum không vậy?

_ Cũng vì đoạn phim và tấm hình đó mà mày đã khống chế tao với thầy Liêm.Mày đã tống tiền bao nhiêu lần rồi mà vẫn chưa vừa bụng sao? Tại sao hôm nay mày lại đối xử với tao như vậy?

_ Hiếu nói chuyện sao khó nghe quá!Dù sao thì chúng mình vẫn là bạn bè mà.

_ Bạn bè? Tao không có thứ bạn bè như mày? Từ nay về sau,tao với mày dứt khóat,đường ai nấy đi.Tao không muốn gặp mày nữa.Mày cũng có đến làm phiền tao .Nếu mày còn đến làm phiền nữa,tao quyết sẽ ăn thua đủ tới cùng.

_ Được rồi.Hiếu đã nói vậy,bảo cũng đành chấp nhận.Chuyện bữa nay coi như bỏ qua hết nhé?Từ nay về sau,Hiếu và Bảo đường ai nấy đi,không ai dính líu đến ai,Hiếu đồng ý chứ?

_ Được rồi.Coi như thế đi.Mày nói hãy nhớ giữ lấy lời.Nhớ đừng đến làm phiền tao nữa đó.Tao nói trước,từ nay về sau,tao không nhịn mày nữa đâu.Mày mà làm quá,tao với mày ra công an mà nói chuyện đó.

Nói xong,Hiếu hầm hầm bỏ ra về.Nhưng Hiếu có ngờ đâu,Chuyện hôm nay đã bị quay hết vào camera.Ỡ trên gác Bảo có khoét một lỗ nhỏ,đủ để nhét ống kính camera vào quay hết cảnh bên dưới.Khi Hiếu về rồi,Hòang với Thịnh mới bước ra.Lúc này,chiếc mặt nạ che ngang mắt đã được tháo bỏ.Hoàng cười hô hố:

_ Thằng Hiếu hấp dẫn quá ! Sao Bảo hứa là từ nay sẽ không gặp mặt nó nữa.Thật là tiếc quá đi !

_ Thôi đi má ! Cái gì cũng vừa vừa phải phải thôi.Làm quá là nó đi thưa công an,lúc đó chết cả lũ.Hôm nay,đang lúc nó thất tình,nó bị giám đốc Phi Long bỏ rơi .Tâm trạng nó đang bị khủng hoảng,đầu óc không tỉnh táo .Vì thế,mình mới gài bẫy được nó.Chứ lúc bình thường tỉnh táo,không biết có dụ dỗ gài bẫy nó được không?

_ Mình làm thế,liệu nó có đi thưa công an không?

_ Bảo còn nắm giữ đoạn phim cảnh nó đang làm tình với thầy Liêm.Vì thế,nó sẽ không đi thưa công an đâu.Nó không muốn làm tổn hại đến uy tín,danh dự của thầy Liêm .

_ Thằng Hiếu bị giám đốc Phi Long bỏ rơi rồi,vậy nữa làm sao Bảo còn có thể kiếm chác được nữa?

_ Sao má khờ quá vậy? Bây giờ ,giám đốc Phi Long bỏ rơi nó.Chừng vài tháng sau,giám đốc Phi Long nghĩ lại thì sao?Và cũng có thể sau này,thằng Hiếu kiếm được tay giám đốc khác thì sao?Bây giờ,mình tạm thời không gặp mặt nó chừng vài tháng.Sau đó,xem tình hình tính tiếp.

Nói xong,Bảo cười khoái chí.

Trong lúc này,Anh Khoa vẫn lái taxi.Do thu nhập bấp bênh nên Khoa vẫn âm thầm liên lạc quan hệ với tay bóng lộ Phương Thanh.Lúc trước,sau trận đòn mềm mình,Thanh phải dọn đi nơi khác.Trong lúc đó,cặp Hà và Việt đi chơi Long Hải.Khi về,hay cớ sự,đành theo tên Thanh.Tuy lúc này,Khoa không tham gia trấn lột nữa nhưng vẫn thường xuyên gặp gỡ Thanh để kiếm chác.Tên Thanh vốn chuyên nghề móc túi,trấn lột nhưng lại thích Khoa.Thế là hắn thường xuyên sắm quần áo,tặng quà và tiền cho Khoa.

Chiều nay,Hiếu ở trong phòng một mình.Anh Nhân đã đi nhậu với bạn bè.Anh Khoa chạy taxi chưa về.Hải Đăng thì không biết đi đâu.Chỉ riêng một mình Hiếu là ngồi nhà gặm nhấm nỗi ưu sầu.Hiếu xa anh Long tính ra cũng hơn tuần lễ rồi.Không biết giờ này,anh Long đang làm gì? Anh Long có còn nhớ gì vể Hiếu không? Chứ Hiếu thì Hiếu nhớ anh quá chừng.Có lẽ Hiếu đã yêu anh mất rồi? Nhưng Hiếu đâu còn có thể gặp mặt anh nữa?Anh Long ơi ! Anh có hiểu được nỗi lòng của em không?Lòng em giờ đang chua xót đớn đau.Trong cơn thảm não,Hiếu đã lấy giấy bút ra và bắt đầu viết những vần thơ.Hiếu viết rồi xóa,xóa rồi lại viết.Cứ thế,từng vần thơ hiện ra rồi dần dần cũng thành bài thơ,một bài thơ chất chứa ưu sầu:


Đường đời vạn nẽo đua chen
Đời trai sóng gió nhiều phen tủi hờn
Sài Gòn lạc lõng cô đơn
Bể tình nổi sóng nhiều cơn hãi hùng
Biết yêu là khổ muôn trùng
Mà sao vẫn cứ tận cùng khổ đau
Yêu anh vẫn thế trước sau
Mà giờ đã phải xa nhau đoạn trường
Nỗi lòng tê tái vấn vương
Vần thơ sầu đổ tỏ tường ai đây?
Nhớ anh em nhớ ngất ngây
Anh ơi,anh hỡi nào hay biết cùng?
Giọt rơi khóe mắt nhớ nhung
Tình bay xa khuất mông lung lệ trào
Yêu anh yêu lắm biết bao
Xa anh em chỉ ước ao sum vầy
Mong chờ mong nhớ lắm thay
Mong anh mong quá tháng ngày em mong


Trong lúc Hiếu đang thả hồn vào những vần thơ buồn thảm thì Hải Đăng về.Đọc thấy bài thơ của Hiếu,Hải Đăng bèn hỏi:

_ Hiếu yêu anh Long lắm hả?

_ Có lẽ là như thế .

_ Giữa hai người đàn ông mà cũng có tình yêu nữa sao?

_ Mình cũng không rõ nữa.Nhưng xa anh Long,mình nhớ quá,nhớ ảnh vô cùng.Lúc này,mình rất cần có anh bên cạnh.

_ Thế anh Long có yêu Hiếu không?

_ Mình cũng không rõ nữa.Nhưng mình nghĩ,có lẽ ảnh cũng thương mình.

_ Thế tại sao Hiếu lại nghỉ việc ở công ty Phi Long?

_ Tại vì anh Long đã biết quá khứ,Hiếu làm callboy

_ Làm callboy?Hiếu đã từng làm callboy? Có phải thằng Bảo dẫn Hiếu đi làm callboy? tại sao Hiếu lại làm callboy?

_ Thì Hải Đăng cũng thấy rồi đó.Hoàn cảnh gia đình mình như thế,mình đành phải thế thôi.Mỗi tháng mình gửi về gia đình hai triệu,trong khi đó mình vẫn còn phải đi học nữa mà.Không làm callboy thì Hiếu có thể làm nghề gì ở cái đất Sài gòn này?

_ Hiếu có cho anh Long biết hoàn cảnh gia đình Hiếu không?

_ Không.Anh Long không hỏi nên mình cũng chưa cho biết.Nếu tự nhiên mình kể hoàn cảnh khổ của gia đình,mình sợ.....

_ Hiếu sợ điều gì?

_ Hiếu sợ ảnh nghi ngờ,ảnh cho mình kể lể than van để moi tiền.Mình sợ ảnh hiểu lầm như thế.

_ Thế Hiếu có tính quay trờ về công ty anh Long làm lại không?

_ Mình cũng muốn lắm.Chỉ sợ anh Long....

_ Có điều này mình muốn hỏi Hiếu.Sao công ty Tiên Hổ mời Hiếu qua làm trợ lý giám đốc,trả lương cao mà Hiếu lại không qua làm.Hiếu lại đi làm kế toán bên công ty Hồng Nam?

_ Hải Đăng không biết thật sao? Công ty Tiên Hổ vốn cạnh tranh quyết liệt với công ty của anh Long mà.Nay anh Hổ mời mình về là muốn dùng mình để triệt công ty anh Long đó.Bởi thế,mình không thể về công ty anh Hổ được.

Hải Đăng còn trò chuyện với Hiếu thêm một lúc nữa thì anh Nhân về.Câu chuyện giữa hai người tạm kết thúc.Nhìn khuôn mặt buồn thảm của Hiếu,Hải Đăng muốn giúp nhưng chưa biết giúp bằng cách nào,Suy đi nghĩ lại,cuối cùng Hải Đăng cũng nghĩ ra cách.Hải Đăng nhủ thầm trong bụng : " Hy vọng người này có thể giúp được cho Hiếu".


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:53 am



Chiều nay đi làm về trễ,Hiếu vội về nhà ngay .Hồi nãy,Hải Đăng vừa gọi phone bảo Hiếu về gấp. Hiếu thầm nghĩ : " Không biết có chuyện gì mà hải Đăng nhắn mình về vậy cà?" Vào nhà,lên phòng,Hiếu gặp ngay anh Bảo Duy và chị Thanh Vân đang trò chuyện vời anh Nhân,Hải Đăng và Anh Khoa.Hiếu ngạc nhiên nói:

_ Dạ,em chào chị , chào anh Duy.Chị Vân và anh Duy đến lâu chưa?

Đăng: _ Anh Duy và chị Vân đến cũng hơn 30 phút rồi.

Hiếu: _ Dạ,hôm nay em việc nhiều nên về trễ.Để anh Duy và chị Vân phải chờ,em thành thật xin lỗi.

Vân: _ Không có gì đâu Hiếu.Tại chị và Duy đến sớm,muốn đến thăm chỗ em ở vậy mà.Nãy giờ em chưa về,chị và Duy trò chuyện với Nhân,Hải Đăng và Khoa rất vui vẻ.

Hiếu: _ Dạ,lúc này anh Long khỏe không chị?Công ty mình có thêm nhiều hợp đồng mới không chị?

Vân: _ Hợp đồng gì em ơi ! Vừa rồi,công ty mình chuẩn bị ký hợp đồng lớn.Không ngờ phút chót bị công ty Tiên Hổ hớt tay trên.

Hiếu: _ Sao vậy chị? Làm sao đến nỗi phải bị vuột mất hợp đồng vậy?

Vân : _ Thì từ hồi em rời khỏi công ty,anh Long em cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn,làm việc không tập trung.Vì thế,do không cẩn thận nên mới bị công ty Tiên Hổ chơi cho một phát.

Duy: _ Hiếu biết không,công ty mình bị vố này đau điếng người.Chính ba mẹ anh khi hay tin này cũng lo lắng vô cùng.Nếu công ty mình bị vài vố như thế nữa,chắc công ty mình sụm luôn quá!

Hiếu: _ Xưa nay công ty Tiên Hổ chưa bao giờ hơn được công ty mình.Sao lần này,công ty mình lại bị như thế?Anh Long sao lại thế?

Vân: _ Chuyện giữa em và anh Long ,chị và Duy cũng đã biết rồi.Chính Hải Đăng đã đến gặp chị,kể cho chị nghe mọi việc.Do vậy,chị đã hiểu rõ hoàn cảnh gia đình em.Sau đó,chị và Duy đã gặp anh Long để trò chuyện.Anh Long em lúc này cứ như người đâu đâu đó,làm việc không còn quyết đoán nhanh lẹ như lúc trước.Hôm nay,chị và Duy đến đây để mời em trở vể công ty.

Hiếu : _ Dạ,em cũng rất muốn về lắm ! Nhưng không biết ý anh Long như thế nào?

Duy: _ Anh Long hiện nay đang rất mong em trở về.Anh bảo đảm với em như thế.Về lại công ty làm việc đi Hiếu !

Hiếu: _ Dạ,nhưng em đã làm bên công ty Hồng Nam rồi.Bây giờ,em nghỉ việc bên này,trở về công ty cũ,không biết anh Nam có làm khó dễ em không?

Vân: _ Hiếu đã ký hợp đồng lao động chưa?

Hiếu: _ Dạ,chưa.Em xin với anh Nam cho em thử việc một thời gian rồi mới ký hợp đồng .

Duy: _ Vậy là tốt rồi.Chuyện anh Nam,để anh qua nói chuyện.Bảo đảm với Hiếu mọi việc đều tốt đẹp.

Hải Đăng : _ Anh Duy và chị Vân đã nói thế rồi,Hiếu cũng nên trở về công ty làm lại đi.Bây giờ Hiếu có muốn gặp anh Long không?Để mình chở Hiếu đi

Duy: _ Ừ đúng rồi.Bây giờ Hiếu qua gặp anh Long đi.Anh Long cũng đang mong Hiếu đó.Rồi ngày mai,Hiếu trở về công ty làm luôn .Sau này, có gặp khó khăn gì,Hiếu cứ việc gặp anh hay gặp chị Vân.Mọi người sẽ giúp đỡ.

Hiếu : _ Dạ,em cám ơn anh Duy,cám ơn chị Vân nhiều lắm.

Sau đó,chị Vân và anh Duy về.Lúc này mọi người vui vẻ hẳn lên.Ngay cả Anh Khoa cũng vui lắm ! Hôm nay ,được gặp mặt chị Vân và anh Duy,lại được biết Hiếu sẽ trở về công ty Phi Long làm lại,Khoa cảm thấy hân hoan trong lòng .Khoa nuôi hy vọng sau này sẽ được nhận vào làm việc.Nhưng người vui nhất là Hiếu.Được trở về công ty,được gặp lại anh Long,như thế,Hiếu cảm thấy sung sướng vô cùng.Và Hiếu đã theo Hải Đăng ra ngoài.Hải Đăng lấy xe chở Hiếu đến gặp anh Long.

Đêm nay quả thật là một đêm cuồng nhiệt giữa Hiếu va anh Phi Long.Cả hai quấn quýt lấy nhau một cách say đắm.Hai thân thể trùi trụi như muốn dính sát vào nhau.Tuy đã quan hệ với anh nhiều lần nhưng chưa lần nào,Hiếu lại cảm thấy say đắm cuồng nhiệt như lần này.Cả hai đều cảm thấy sung sướng ngất ngây.Sau một trận giao hoan tưng bừng,hai thân xác đều rã rời.Giờ nằm bên nhau,cả hai đều trao nhau những lời âu yếm ngọt ngào.Hiếu thỏ thẻ bên anh:

_ Mấy ngày qua,em thật là nhớ anh vô cùng.Có lẽ em đã yêu anh rồi,anh ơi!

_ Anh cũng thế.Chẳng hiểu sao mấy ngày nay,anh làm việc mất tập trung.Lúc nào cũng nghĩ đến hình bóng của em.Chưa có lần nào anh làm việc mất tập trung như lần này.

_ Và có phải vì thế mà mình bị công ty Tiên Hổ chơi hớt tay trên không anh?

_ Ừ ,đúng vậy.À,mà này,anh nghe anh Hổ cũng có mời em về bên ấy làm việc mà phải không?

- Dạ, có.Nhưng em từ chối.Tuy xa anh nhưng em không muốn làm điều gì tổn hại đến anh.Anh ơi! Em không muốn xa anh đâu.Đừng đuổi em đi nữa nghe anh ! Em lúc nào cũng muốn ở bên anh.

_ Anh chưa bao giờ đuổi em mà.Toàn là em tự ý bỏ đi thôi.Chứ anh chưa bao giờ nói tiếng nói đuổi em cả.

_ Anh không đuổi nhưng thái độ anh quá lạnh lùng,làm sao em chịu nổi.Đừng đối xử với em như thế nữa anh ơi! Quá khứ của em là callboy nhưng em không đến nỗi đánh mất mình đâu anh.Anh biết không,có nhiều đêm đi khách về,tuy mệt lả nhưng em vẫn phải thức khuya để học.Vì cần tiền để gửi cho gia đình,em mới làm callboy.Nhưng lúc nào em cũng cố gắng học hành.Chưa bao giờ em dám bỏ lơi việc học đâu anh.Ngày mà em được ký hợp đồng lao động,ngày đó em đã từ giã nghề callboy ngay lập tức.Anh chưa biết đâu,ngày đó em vui sướng vô cùng.

_ Hoàn cảnh gia đình em khó khăn lắm hả?Sao em không nói cho anh biết?Mãi đến khi Hải Đăng kể cho chị Vân nghe thì anh mới rõ.Sao vậy Hiếu?

_ Dạ,anh không hỏi,làm sao em dám nói?Nếu tự nhiên em nói ra,anh lại hiểu lầm em thì sao?

_ Tại sao lại phải hiểu lầm?

_ Thì nếu tự nhiên em kể hoàn cảnh khó khăn của gia đình,lúc đó anh sẽ nghĩ gì về em?Hay anh sẽ cho rằng em đang kể lể than van để moi tiền anh?

_ Đúng là anh quá vô tình!Ở bên em mà anh không hiểu chút gì về hoàn cảnh gia đình em.

_ Anh ơi! Em còn có điều này lo ngại anh à?

_ Em lo ngại điều gì?

_ Trong các bạn bè của anh,các đối tác làm ăn,có người đã từng là khách hàng của em khi em còn là callboy.Nếu gặp họ,em phải làm như thế nào?

_ Em cứ coi như không có chuyện gì xảy ra. Vân cũng đã bàn luận với anh nhiều về chuyện này.Và anh công nhận chị ấy nói rất đúng.

_ Chị Vân đã nói gì vậy anh?

_ Vân đã nói : " Ngày xưa là chuyện của ngày xưa.Ngày nay là chuyện của ngày nay.Ngày xưa Thanh Hiếu là callboy.Còn ngày nay,Thanh Hiếu là trợ lý giám đốc.Chuyện quá khứ cho nó theo quá khứ.Vấn đề hiện tại là tính tình,trình độ,khả năng làm việc của Hiếu như thế nào? Đó mới là điều quan trọng.Ai xì xào gì mặc ai.Anh hãy nói với Hiếu là bằng hành động,hãy chứng tỏ cho mọi người thấy mình là con người như thế nào ,có đủ khả năng làm trợ lý giám đốc hay không?"

_ Chị ấy nói như vậy hả anh?

_ Ừ,Vân đã nói như thế đó.Và Vân còn nói,nếu em là người không có trình độ,khả năng làm việc thì em sẽ không qua được cửa ải của Vân đâu.Qua chuyện này,anh thấy Thanh Vân quý mến em lắm đó.

_ Ngày em mới bước chân vào công ty này thực tập,thấy chị ấy quá khó tính.Trong công việc chị ấy quá nghiêm khắc,bắt bẻ từng chút một.Lúc đó,em lo lắm.Cứ sợ mình không có khả năng làm việc.

_ Lúc ấy Thanh Vân đang thử thách em đó.Và em đã vượt qua sự thử thách ấy.Bởi thế,Vân quý em lắm.Khi nghe nói trong quá khứ,em làm callboy,Thanh Vân ngạc nhiên vô cùng.Rồi khi Hải Đăng gặp Thanh Vân kể chuyện hoàn cảnh gia đình em,Vân càng quý em hơn nữa. Ngay cả Bảo Duy cũng bắt đầu có cảm tình với em rồi.

_ Anh Bảo Duy hả anh?

_ Ừ,Bảo Duy cũng đã có cảm tình với em rồi.Nhưng anh dặn em điều này,đừng thấy Bảo Duy có cảm tình rồi tay chân khều mó,quọt quẹt.Không được đâu.Coi chừng Bảo Duy nổi giận đó! Bảo Duy không thích những người trong giới này đâu.

_ Dạ,em biết.Điều này anh đã dặn em rồi mà.

_ À,có việc này anh muốn hỏi em.Chuyện Gia Bảo bạn em thế nào rồi?Trong cuộn băng ghi âm,anh nghe Gia Bảo đòi em năm triệu mà.Thế em có đưa không vậy?

_ Dạ,em đã đưa cho Bảo năm triệu rồi anh à!

_ Trời đất! Tại sao em lại đưa? Tiền chứ đâu phải giấy vụn?

_ Nếu em không đưa,Bảo quậy tùm lum thì sao?Bởi thế,em đành phải đưa để Bảo khỏi quậy.

_ Nó muốn quậy thì cứ để cho nó quậy.Thử xem coi nó quậy được cái gì?

_ Không được đâu anh! Bảo có hình và đoạn phim,cảnh em đang quan hệ với thầy Liêm.Vì thế,em đành phải đưa tiền cho Bảo anh à.Em không muốn Bảo làm tổn hại đến uy tín và danh dự của thầy.Với lại em và Bảo đã dứt khoát rồi :Đường ai nấy đi,không ai dính líu đến ai ! Vì thế,em nghĩ sau này chắc em và Bảo không còn gặp nhau nữa đâu.

_ Chưa chắc.Anh nghĩ nó sẽ còn đến làm tiền em nữa.Với mấy hạng làm tiền như thế,để anh đối phó cho.Khi nào thằng Bảo đến làm tiền em,hãy báo cho anh biết nhé!

_ Dạ.

Sau đó,hai người còn thì thào với nhau bao điều nữa.Nụ hôn nồng cháy đã quyện lấy hai tâm hồn.Giấc ngủ từ từ đến với những nụ cười mãn nguyện trên môi.


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:54 am


Hiếu trở về công ty đã được hơn tháng rồi.Mọi việc đều trôi chảy.Nhưng lúc này,mọi người rất căng thẳng.Nhất là anh Long,anh căng thẳng lắm! Chả là có một hợp đồng lớn,hợp đồng xây dựng cao ốc 20 tầng do ngân hàng citibank,một ngân hàng của Mỹ bỏ vốn ra đầu tư để làm văn phòng cho thuê.Bản thiết kế do kiến trúc sư cửa Mỹ vẽ.Còn phần xây dựng,các công ty đang tranh giành quyết liệt để hy vọng được ký hợp đồng.Cuối cùng chỉ còn hai công ty có khả năng hy vọng được ký hợp đồng.Đó là công ty Tiên Hổ và công ty Phi Long.Mấy ngày nay,Hiếu cùng anh Long chạy xấc bấc xang bang. Anh Bảo Duy,chị Thanh Vân cũng chạy tới chạy lui.Ngay cả ba mẹ anh Duy cũng rất quan tâm đến vấn đề này.Khả năng mỗi bên đều ngang nhau.Vấn đề quan trọng là chờ đợi sự quyết định cuối cùng của ông Jonh,ông tổng giám đốc ngân hàng.Để giành cho được hợp đồng,anh Long đã tung cả hoa hậu Kiều Ngân và người mẫu Tuyết Vy đi chơi với ông Jonh cùng các trợ lý.Nhưng không ngờ,sáng nay trở về công ty,mặt anh Long bí xị.Hiếu ngạc nhiên hỏi:

_ Sao vậy anh? Cả hoa hậu Kiều Ngân cùng người mẫu Tuyết Vy cũng không thể giúp mình lấy hợp đồng được sao?

_ Thua rồi em ơi! Anh đã tính sai một nước cờ rồi

_ Mình tính sai chuyện gì vậy anh?Hoa hậu Kiều Ngân cùng người mẫu Tuyết Vy,cả hai đều đẹp ,giỏi tiếng Anh,duyên dáng dịu dàng.Thế mà cũng không thuyết phục được ông Jonh sao anh?

_ Tối qua,trong khi Kiều Ngân,Tuyết Vy vào khách sạn với các trợ lý thì ông Jonh đang ở trên giường với nam người mẫu Hải Thanh.

_ Ủa? Sao lại có nam người mẫu Hải Thanh trong này?

_ Hải Thanh là sinh viên trường luật,là siêu người mẫu ngoài Hà Nội.Chính công ty Tiên Hổ đã đưa Hải Thanh từ Bắc vào đây.Và đêm qua,Hải Thanh đã thuyết phục được ông Jonh rồi.

_ Trời! Ông Jonh là gay à?Như vậy công ty Tiên Hổ đã ký được hợp đồng rồi phải không anh?

_ Thật là chuyện không thể ngờ được! Anh không thể ngờ ông Jonh là gay.Chính vì thế,phen này mình lại thua công ty Tiên Hổ nữa rồi.Thua trắng rồi Hiếu ơi! Có lẽ thời của anh đã hết rồi,hết thật rồi.

_ Ông Jonh đã ký hợp đồng sáng nay rồi sao?

_ Chưa,ba ngày nữa mới ký.Đúng ra,sáng nay ông Jonh định ký nhưng các trợ lý ngăn lại.Mấy ông trợ lý khuyên ông Jonh hãy để vài ngày nữa,suy nghĩ xem xét thật kỹ rồi hãy quyết định sau.Vì ông trợ lý thuyết phục quá nên cuối cùng ông Jonh quyết định ba ngày nữa mới ký hợp đồng.Ông trợ lý gặp anh ,bảo anh hãy mau mau nghĩ cách lật ngược thế cờ.

_ Thế anh đã nghĩ được cách gì chưa?

_ Hiện nay Hải Thanh đang quấn quýt bên ông Jonh.Còn anh thì rối trí quá, chẳng nghĩ ra được gì cả,chưa biết tìm ai để có thể lật ngược thế cờ.Thôi,Hiếu hãy thay anh điều hành công ty.Để anh về nhà nằm suy nghĩ ,xem có nghĩ ra được cách gì hay không.

Nói rồi,anh Long đã rời khỏi công ty về nhà.Nét mặt anh căng thẳng tột độ.


Hiếu ngồi làm việc mà không yên tâm chút nào cả.Thế là sắp xếp mọi việc đâu đó xong xuôi rồi ,Hiếu về nhà.Anh Long đang nằm trong phòng,mắt đăm đăm nhìn lên trần .Thấy Hiếu bước vào,Long hỏi:

_ Sao em không ở công ty mà lại về đây?

_ Dạ,em không yên tâm chút nào cả nên mới về.Anh đã nghĩ ra được cách nào chưa ?

_ Anh vẫn chưa nghĩ ra

_ Anh không thể kiếm được người mẫu nào để thuyết phục ông Jonh sao?Còn Đức Chiến,Đình Minh,Ngọc Huy thì sao hả anh? Sao anh không chọn mấy người này?

_ Mấy người này không đạt yêu cầu.Người mẫu Đức Chiến thì không biết tiếng Anh.Ngọc Huy ,Đình Minh giỏi tiếng Anh nhưng trình độ quá kém.Trình độ của mấy người này chỉ đủ để bán dâm cho Tây.Còn người anh cần là phải thuyết phục cho được ông Jonh ký hợp đồng chứ anh không cần mấy người chỉ giỏi nghề bán thân.

_ Thế anh tính sao bây giờ?

_ Anh tính nhờ Thế Vỹ nhưng sợ cũng không được quá.

_ Thế Vỹ bên thiết kế hả anh?

_ Ừ.Nhưng Thế Vỹ khả năng giao tiếp còn kém,sợ không thuyết phục được ông Jonh.Vả lại,nếu anh nhờ,chưa chắc Thế Vỹ đã đồng ý.Bởi thế,anh đang rối trí quá chừng.

_ Anh còn một lá bài tẩy cuối cùng.Sao anh không tung ra luôn?

_ Lá bài nào em? Anh đâu còn lá bài nào nữa đâu.

_ Em muốn hỏi anh điều này.Hợp đồng này có nhất thiết phải tranh giành cho bằng được không anh?

_ Đương nhiên là bằng mọi giá phải lấy cho được cái hợp đồng này.Tháng trước,mình đã bị công ty Tiên Hổ hớt tay trên.Nếu lần này mình bị mất hợp đồng nữa,chắc sau này mình sẽ bị công ty Tiên Hổ đè bẹp luôn quá.Em cũng thấy rồi đó,đâu phải chỉ mình anh.Cả anh Hổ cũng muốn tranh gìanh quyết liệt lắm.Ngay cả việc đưa siêu mẫu Hải Thanh từ Hà Nội vào đây cũng đã chứng tỏ điều đó.

_ Vừa rồi công ty Tiên Hổ đã giựt một hợp đồng lớn trên tay anh.Nay anh Hổ lại muốn giành hợp đồng này nữa.Liệu anh Hổ có đủ khả năng cùng lúc thực hiện hai hợp đồng lớn không anh?

_ Sao lại không đủ? Nếu thiếu người thì thuê mướn thêm công nhân hoặc thuê mướn mấy công ty nhỏ làm phụ.Và lần này, công ty Tiên Hổ đang quyết tâm đè bẹp mình đó.Thương trường là chiến trường mà em.

- Vậy thì bằng mọi giá,mình nhất quyết không để công ty Tiên Hổ đè bẹp mình phải không anh?

_ Đúng vậy.Nhưng anh chưa kiếm được người.Thật là điên đầu.Không lẽ lần này anh lại thua tên Hổ sao?

_ Có một người mà anh chưa nghĩ đến.Em nghĩ,người đó có thể làm được việc này.

_ Ai vậy em?

_ Anh còn một trợ lý.Sao anh không tung ra luôn?

_ Hả? Em vừa nói gì? Em định đi thuyết phục ông Jonh sao?

_ Thì cùng đường rồi đành phải thế thôi.Chứ mình đâu còn cách nào khác đâu anh.

_ Không được đâu em .

_ Sao lại không được? Anh không tin vào khả năng của em sao?

_ Không phải thế.Nhưng để em làm việc này,anh không chịu nổi.

_ Bình tĩnh lại đi anh.Mình cần phải lấy cho được hợp đồng này.Mình không thể để cho công ty Tiên Hổ đè bẹp mình được.Vì thế cần phải hy sinh anh à.Vì anh,em sẵn sàng chịu thiệt thòi.Mong anh hiểu cho em.

_ Nhưng ....nhưng mà....

_ Không nhưng nhị gì nữa anh à!Đành phải thế thôi.Anh hãy điện thoại,mời ông Jonh cùng các trợ lý của ổng dùng bữa cơm chiều.Anh hãy cố sắp xếp để em ngồi kế ông Jonh.Rồi mọi việc để em lo.

_ Em nhất quyết đi thật sao?

_ Vâng,em đã quyết định như thế. Và bằng mọi giá,em sẽ quyết tâm lấy cho được hợp đồng.Xin anh hãy tin ở em.

_ Ừ,cứ quyết định như thế đi.Nhưng...

_ Không nhưng gì nữa anh à.Hãy sắp xếp tất cả mọi việc đi anh.Thời gian không còn nhiều nữa đâu.

Thế là Phi Long đành phải gọi điện thoại hẹn chiều nay mời ông Jonh cùng các trợ lý dùng bữa ở nhà hàng Đồng Quê.


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:54 am


Chiều nay,ở nhà hàng Đồng Quê,anh Long,Bảo Duy,Hiếu và chị Vân đến dùng bữa cơm chiều cùng với ông Jonh và các trợ lý.Khi biết được Hiếu sẽ đi thuyết phục ông Jonh,chị Vân và anh Bảo Duy đều nhìn Hiếu bằng ánh mắt trìu mến.Trước khi đi,chị Vân đã căn dặn Hiếu vài điều.Hợp đồng này quá quan trọng.Mọi người đều rất quan tâm đến hợp đồng này.Và nay mọi người hy vọng Hiếu sẽ lật ngược vào thế cờ ở phút cuối.

Đêm nay.trong lúc Hiếu đi với ông Jonh,anh Long ở nhà cứ trằn trọc mãi.Quả thật đêm nay anh đã mất ngủ.Lòng anh giờ đây chất chứa nhiều trắc ẩn.Để Hiếu đi làm việc này,anh cảm thấy đau lòng lắm! Thật tình anh chẳng muốn Hiếu đi chút nào.Nhưng hiện nay,anh đã bế tắc rồi.Vả lại thấy Hiếu nhất quyết đòi đi,anh đành phải chấp nhận.Quả thật,chiều nay,ở nhà hàng,Hiếu cứ liến thoắng chuyện trò vui vẻ với ông Jonh.Hai người có vẻ tâm đầu ý hợp lắm.Thanh Vân và Bảo Duy có vẻ vui mừng.Nhưng còn Phi Long,không biết có nên mừng không nhỉ? Một cảm giác khó chịu bắt đầu xuất hiện.Quả thật,thương trường như chiến trường.Và trong chiến trận,bao giờ cũng có sự hy sinh và tổn thất.Nhưng tổn thất này,không biết Phi Long có chịu nổi không? Cứ thế mà Phi Long đã phải trằn trọc cả đêm.

Sáng sớm,điện thoại đã reo vang.Hiếu gọi về báo tin mọi việc đã thành công.Hiếu còn nhờ anh gọi phone cho anh Duy và chị Vân báo tin,hẹn sáng nay cùng đi ăn sáng với ông Jonh cùng các trợ lý.Sau đó thực hiện việc ký hợp đồng luôn.Long nghe quá đỗi bàng hoàng.Như vậy mọi việc đã thành công rồi.Đúng ra anh phải mừng mới phải !Nhưng sao anh lại thoáng buồn.Chao ôi! Một Phi Long tài ba,từng tung hoành ngang dọc chốn thương trường địa ốc.Thế mà nay phải nhờ thân xác người yêu mình mới ký được hợp đồng.Thật là chua xót ! Khi Phi Long gọi phone cho Thanh Vân và Bảo Duy,cả hai đều vui mừng hớn hở.

Sáng nay,mọi người vẫn ăn sáng ở nhà hàng Đồng Quê.Tài xế chở anh Long và Thanh Vân đến nhà hàng.Bảo Duy có xe và tài xế riêng.Còn Hiếu đi chung xe với ông Jonh.Các trợ lý của ông Jonh lục đục đến sau.Gặp Hiếu,chị Vân bắt tay chúc mừng.Tay chị xiết chặt lấy tay Hiếu.Anh Bảo Duy quá đỗi vui mừng,cứ vỗ vai và nhìn Hiếu cười mãi.Ông Jonh bắt tay Phi Long và nói:" Chúc mừng ông có một trợ lý quá tuyệt vời ! Xin chúc mừng!" Và buổi ăn sáng này,ông Jonh tình nguyện chi trả.Sau khi dùng bữa,hợp đồng đã được ký.Một điều bất ngờ đối với Phi Long là trong hợp đồng đã bỏ bớt được một số điều khoản ngặt nghèo.Hợp đồng đã thóang hơn so với những thỏa thuận ban đầu.Chị Thanh Vân đã trầm trồ nhìn lấy Hiếu.Ánh mắt chị lúc này chan chứa một tình yêu thương,một tình thương của người chị đối với đứa em trai.

Khi về nhà,Hiếu đã ôm chầm lấy anh và nói :

_ Thành công rồi ! Thành công rồi anh ơi!

_ Em đúng là giỏi thiệt ! Đêm qua em có mệt lắm không?

_ Không đâu anh ! Đêm qua em chỉ nằm bên ông Jonh chuyện trò mà thôi.Và mười ngón tay của em hoạt động.Miệng em trao đổi chuyện trò,còn tay em thì.....Và cứ thế từ từ,em đã thuyết phục được ông Jonh.

_ Vậy là em đã giúp công ty mình chiến thắng rồi đó.Cám ơn em.Anh cám ơn em nhiều lắm!

_ Đó giờ anh đã lo lắng giúp đỡ em nhiều rồi.Lần này em mới có dịp giúp lại anh.

_ Sáng nay ông Jonh gặp anh nói :" Chúc mừng ông có một trợ lý quá tuyệt vời !" Em đã nói thế nào mà ông ta lại nói thế?

_ Em đâu có nói gì đâu.Chỉ chuyện trò trao đổi với ông ta thôi.Toàn là chuyện hợp đồng,thị trường kinh doanh địa ốc ....

_ Anh hỏi em điều này nhé! Đêm qua ông Jonh có bạo lực với em không?

_ Không có đâu anh à! Em đến với ông ta không phải với tư cách là một callboy mà bằng tư cách của một trợ lý giám đốc.Bởi thế,ông ta tôn trọng em lắm.

_ Có phải Thanh Vân dạy em như thế không?

_ Dạ đúng.Trước khi đi chị Vân đã dặn em như thế.Anh biết không,ngoại hình em thua Hải Thanh.Nhưng trình độ kiến thức,khả năng giao tiếp thì em hơn hẳn Hải Thanh nhiều.Trước kia em có thầy.Giờ được sự huấn luyện của anh và chị Vân.Bởi thế,Hải Thanh sao bằng em được?Vì vậy,em đã lật ngược được thế cờ.

_ Anh biết điều đó chứ.Và anh cũng biết ông Jonh là tổng giám đốc chứ không phải khách làng chơi.Cái ông ta cần không phải là một callboy.Bởi thế,anh không thể tung đám nam người mẫu của anh được.Mấy đứa này chỉ đuợc cái ngoại hình đẹp nhưng đầu óc tụi nó chỉ toàn là bã đâu .Tụi này chỉ có tài bán dâm đi khách hoặc moi tiền khách làng chơi mà thôi.Tụi này so với Hải Thanh còn kém xa.Nếu lần này mà anh tung tụi nó ra,chắc anh sẽ thua đậm.

_ Anh à! Có việc này em nói với anh.Vài ngày nữa,em sẽ đi du lịch miền tây với ông Jonh.Em mong anh đừng ghen nhé!

_ Hả,em nói gì? Tại sao phải đi du lịch với ông ta? Hợp đồng đã ký rồi mà,việc gì em phải đi?

_ Anh Long ơi ! Đừng như thế mà anh ! Anh biết không,chính ông Jonh đã đề nghị em về làm trợ lý cho ổng.Em từ chối.Em cũng đã cho ổng biết việc giữa anh và em.Sau đó ổng thuyết phục em đi du lịch với ổng vài ngày.Ổng nói nhiều lắm.Và cuối cùng,em nhận lời.Bởi thế,hợp đồng của mình thoáng nhiều hơn lúc trước.Anh không nhận thấy điều đó sao?Và cả đêm,em đã trao đổi với ổng từng điều khoản hợp đồng.

_ Nhưng em đi du lịch với ổng,em có biết cảm giác của anh thế nào không?

_ Anh đã từng dạy em " Thương trường như chiến trường".Đã tham gia chiến trận thì phải chịu thiệt thòi chứ anh.Và sau chuyến đi này,em quyết tâm mở rộng phát triển công ty mình thêm nữa.Ngân hàng của ông Jonh có nguồn tài chánh rất mạnh.Mình cần phải dựa vào đó để phát triển anh à! Em cũng đã có bàn sơ bộ với ông Jonh rồi.

_ Em đã bàn với ông ta điều gì?

_ Ông ta có vốn mạnh.Ông ta muốn liên kết với một công ty nào đó để mở trung tâm giao dịch mua bán địa ốc rồi từ từ phát triển thành siêu thị địa ốc .Công ty mà ông ta nhắm đến là công ty Tiên Hổ hoặc công ty mình.Bởi thế,mình phải tranh thủ ,không thể để công ty Tiên Hổ nhảy vào được.

_ Ừ,vấn đề này hay lắm!Để anh bàn bạc với Thanh Vân.Nhưng mà mang thân xác của em để đánh đổi sự phát triển của công ty,anh đau lòng quá Hiếu ơi !

_ Đừng buồn nữa anh ơi! Vì anh,em sẽ chấp nhận tất cả.Vả lại,ông Jonh rất tôn trọng em.Vì sự phát triển của công ty,hãy chịu thiệt thòi một ít đi anh.

_ Nhưng mà.....

_ Đừng nhưng nữa anh ơi! Anh biết không,em rất yêu anh.Xa anh một thời gian,em mới hiểu được rằng,em không thể sống thiếu anh được.Anh hãy cho em được góp sức mình vào sự phát triển của công ty.

_ Hiếu ơi !Hiếu yêu anh thật lòng sao?

_ Em yêu anh thật lòng mà.Hãy nghe em nói đi anh ! Trong thời gian em đi du lịch với ông Jonh,ở nhà,anh và chị Vân hãy cùng bàn bạc với mấy ông trợ lý của ổng.Khi em và ông Jonh về,mình tiến hành luôn.Cơ hội đã đến,mình đừng để vuột nghe anh!

_ Thôi được rồi,anh đồng ý với em.

Khi hay tin ông Jonh đã ký hợp đồng với công ty Phi Long,Văn Hổ ,giám đốc công ty Tiên Hổ tức điên lên được.Bao nhiêu kế hoạch đã được tính toán kỹ lưỡng,thế mà phút cuối đảo lộn tất cả.Khi biết ông Jonh là gay,Văn Hổ đã tính chuyện đi đêm rồi.Biết ông Jonh thuộc loại khó tính,mấy đứa người mẫu thường không thể tiếp cận được,Văn Hổ phải cho người ra Hà Nội rước Hải Thanh vào.Mặc dù cũng là người mẫu nhưng trình độ kiến thức ,sự hiểu biết của Hải Thanh cao hơn nhiều so với các người mẫu khác.Hải Thanh vốn là sinh viên trường luật,trình độ tiếng Anh và khả năng giao tiếp khá tốt.Bởi thế,bằng sự khôn ngoan khéo léo và trình độ kiến thức của mình,Hải Thanh đã từ từ thuyết phục được ông Jonh.Nếu không có sự cản trở của các trợ lý thì hợp đồng đã được ký rồi.Thế mà phải hoãn lại ba ngày.Văn Hổ cũng thừa sức biết là trong thời gian đó,thế nào Phi Long cũng tính chuyện lật ngược thế cờ.Nhưng Văn Hổ cũng yên chí rằng Phi Long chẳng thể nào làm được điều đó.Vì toàn bộ trong đám nam người mẫu,trình độ kiến thức đều thua kém Hải Thanh.Còn nếu tìm trong giới trí thức một người để dùng " Mỹ nam kế'",trong thời gian ba ngày chẳng thể nào tìm được.Có một người có thể thực hiện " Mỹ nam kế " được.Đó chính là Bảo Duy.Nhưng Văn Hổ cũng yên chí rằng Bảo Duy sẽ không bao giờ làm điều đó. Gia đình Bảo Duy cũng như gia đình Thủy Tiên ( Thủy Tiên là vợ Văn Hổ) đều là những gia đình rất có thế lực.Bởi thế,nếu Bảo Duy mà lên giường với ông Jonh thì....lúc đó,Văn Hổ sẽ làm cho gia đình Bảo Duy nhục nhã ê chề.Và khi ấy,công ty Phi Long sẽ không còn chỗ dựa nữa.Nghĩ đến điều này,Văn Hổ khoái chí vô củng.Thế mà giờ đây,ông Jonh lại ký hợp đồng với công ty Phi Long.Điều mà Văn Hổ không thể nào ngờ được là Phi Long đã tung trợ lý của mình ra để lật ngược thế cờ.Tức mình vì thua kém Phi Long,Văn Hổ nghiến răng trèo trẹo.Ngay cả ba Thủy Tiên khi biết được chuyện này cũng vô cùng sửng sốt.

Chuyến du lịch lần này,ông Jonh cảm thấy vô cùng mãn nguyện.Lúc này Thanh Hiếu đóng vai trò hướng dẫn viên.Hiếu đã dẫn ông đi thăm các hàng dừa xanh mát,chèo thuyền đi chợ nổi trên sông,đi câu cá hoặc xem người dân quê tát đìa.Nhưng ông Jonh thích nhất là được Hiếu chèo ghe chở ông len theo các con lạch.Nhìn Hiếu lúc này thật đáng yêu vô cùng.Chỉ tiếc là Hiếu đã có người yêu rồi.Điều này quá thật là đáng tiếc đối với ông.Thôi thì đành làm bạn vậy.Và ông Jonh cũng thầm cảm ơn các trợ lý của mình trong việc ngăn cản ông ký hợp đồng với công ty Tiên Hổ.Quả thật,khi tiếp xúc với Hải Thanh,chính Hải Thanh đã nhiệt tình làm hết mình,làm đủ mọi cách cho ông thỏa mãn.Cộng thêm lối nói chuyện vui vẻ dí dỏm làm ông thích thú.Và lúc đó,ông cũng đã muốn ký hợp đồng luôn nhưng các trợ lý của ông đã ngăn cản.Thế mà khi gặp Hiếu ở nhà hàng Đồng Quê,Thanh Hiếu ngồi kế bên ông đã giới thiệu từng món ăn Việt nam,nói chuyện với ông về các phong tục tập quá của người Việt Nam.Khi Hiếu khéo léo bàn chuyện về hợp đồng,ông vội lảng sang các vấn đề khác.Thế mà Hiếu vẫn vui vẻ trò chuyện với ông.Ông bàn vấn đề nào,Hiếu cũng có thể trò chuyện được.Sau bữa ăn,ông bắt đầu có cảm tình với Hiếu.Khi Hiếu xin ông cho một cái hẹn để nói chuyện hợp đồng,ông bèn hỏi Hiếu :"Có thể về khách sạn chỗ ông ở để bàn không?" Và Hiếu đã đồng ý.

Đêm ấy,ở khách sạn,Hiếu không cởi hết đồ ra,còn chừa lại quần lót trên mình.Khi ông muốn cởi hết ra luôn thì Hiếu đã nhẹ nhàng khéo léo từ chối.Lời từ chối của Hiếu quá dịu dàng và khôn khéo làm ông phải kính nể.Nằm trong lòng ông,Hiếu trò chuyện đủ mọi vấn đề rồi từ từ bàn sang chuyện hợp đồng.Nhìn Hiếu lúc này dễ thương vô cùng.Tuy Hiếu không đẹp trai bằng Hải Thanh nhưng trình độ hiểu biết của Hiếu quá tuyệt vời.Và chính Hiếu đã làm ông phải đồng ý ký hợp đồng với công ty Phi Long.Khi ông mời Hiếu về làm trợ lý cho ông thì Hiếu khéo léo chối từ làm ông ngẩn ngơ.Khi biết Hiếu chính là người tình của giám đốc Phi Long làm ông tiếc nuối vô cùng.Và sau đó,chính ông phải thuyết phục Hiếu đi du lịch với mình.Ông muốn trong thời gian này,ông sẽ khám phá thêm về con người của Hiếu.Cũng chính vì thế,ông đã phải nhượng bộ Hiếu một số điều khoản trong hợp đồng.

Và giờ đây,trong chuyến du lịch này,ông đã khám phá thêm nhiều điều mới mẻ về Hiếu.Ông cũng đã gặp được ba Hiếu,gặp chú Út của Hiếu,gặp gia đình Hiếu.Khi biết chuyện gia đình Hiếu bị cúm gà đến nỗi phải bán nhà,mẹ mất,ông cảm động vô cùng.Ông đã tặng ba Hiếu 1000 USD để trang trải cuộc sống.Mặc dù Hiếu từ chối nhưng ông đã thuyết phục để em gái Hiếu nhận.Ông cũng đã dùng bữa cơm thân mật với gia đình.Chính Hiếu đã nấu rồi mời ông thưởng thức món cá kho tộ và canh chua cá lóc.Món ăn này chắc làm ông nhớ mãi quá!Ông sẽ nhớ đến món ăn miến quê,nhớ người dân quê nam bộ và nhớ cả một anh trợ lý giám đốc trổ tài nấu nướng mời ông.Và đối với ông,hình ảnh dễ thương nhất chính là hình ảnh Hiếu chèo xuồng chở ông dạo mát,ngắm phong cảnh đồng quê.Nhìn Hiếu lúc này thật đáng yêu ! Và ông mong sao cảnh này sẽ được diễn ra thường xuyên.Ông thầm nghĩ,sau chuyến du lịch này,ông sẽ xúc tiến việc hợp tác liên kết với công ty Phi Long trong vấn đề thành lập trung tâm giao dịch địa ốc.Ngân hàng ông có tiền,công ty Phi Long có nhân lực và có cả một thế lực to lớn ủng hộ phía sau .Vì thế,việc hợp tác sẽ mang lại lợi ích đôi bên.Nhưng quan trọng nhất là việc ông sẽ được thường xuyên gặp Hiếu.Tuy ông đã quan hệ xác thịt cùng Hiếu nhưng ông thích nhất là Hiếu nằm bên ông.Chỉ cần Hiếu nằm ôm ấp vuốt ve ,thủ thỉ chuyện trò là ông mãn nguyện lắm rồi.Chuyến du lịch này đối với ông quá tuyệt vời.


avatar
MotThoiBuonLau
Tổng số bài gửi : 331
Điểm : 366
Chất lượng : 8
Join date : 02/11/2011

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

on Thu Nov 03, 2011 7:54 am


Đi du lịch về,Ông Jonh cùng với các trợ lý bắt tay vào việc tiến hành thành lập trung tâm môi giới mua bán địa ốc.Anh Phi Long và chị Thanh vân cũng bận rộn túi bụi.Còn bên phòng kỹ thuật thì đang lo xây dựng cao ốc.Không khí trong công ty rất bận rộn.Tuy nhiều việc nhưng người nào cũng vui vẻ.Anh Long đã hứa cuối năm sẽ thưởng kha khá cho toàn thể mọi người.Vì thế,ai cũng hăng hái làm việc.Hiếu đã được anh Long thưởng cho chiếc Nouvo.Chị Vân cũng được anh Long tặng cho món quà.Còn ông Jonh sau khi ký kết lo xong mọi việc,ông trở về Mỹ.Trước khi đi,ông có mời Hiếu,anh Long,chị Vân ,anh Bảo Duy cùng dự bữa cơm thân mật.Trong bữa ăn,ông cười nói khá vui vẻ.Và đã mấy lần,ông nâng ly chúc mừng anh Long,chúc mừng giám đốc Phi Long có một trợ lý tuyệt vời.

Cuối năm,anh Bảo Duy phải mang lịch đi tặng các cụ lớn.Lần này,anh Long muốn Hiếu tháp tùng theo để có cợ hội quen biết những nhân vật có thế lực trong xã hội.Anh Duy vui vẻ đồng ý.Khi đi tỉnh,Hiếu và Bảo Duy mướn khách sạn ở chung phòng.Đêm ấy,khi ngủ,anh Duy chỉ mặc quần lót.Nhìn anh quá hấp dẫn,Hiếu đã nhìn một cách say mê.Thấy vậy,anh Duy cười cười hỏi:

_ Hiếu làm gì mà chăm chú nhìn anh dữ vậy?

_ Dạ, em thấy anh đẹp trai quá đi .

_ Hiếu thích lắm hả?

_ Dạ.

_ Hiếu thích nhưng anh không thích.Anh chỉ thích phụ nữ đẹp thôi.Thôi,hãy ngủ đi Hiếu.

_ Dạ.Mà nè,anh Duy ơi,anh có mỏi mệt không?Để em đấm bóp cho anh nhé?

_ Em cũng biết đấm bóp nữa sao?

_ Dạ,em cũng biết sơ sơ.Ở dưới quê,em thường đấm bóp cho ba khi ba nhức vai mỏi mệt.Anh có đồng ý đế em đấm bóp cho anh không?

_ Được rồi,Hiếu đấm lưng cho anh thử xem.

Thế là Bảo Duy nằm úp xuống,Hiếu qua đấm lưng bóp vai cho anh.Bàn tay Hiếu thật điệu nghệ.Hiếu đã bóp lưng ấn huyệt làm Bảo Duy hết mỏi mệt.Nhưng thỉnh thoảng,Hiếu cũng đưa tay lướt nhẹ vào các vùng nhạy cảm.Hiếu làm quá nhẹ nhàng khéo léo nên Bảo Duy bắt đầu rơi vào trạng thái đê mê.Thế là Bảo Duy nằm lim dim để mặc Hiếu muốn làm gì thì làm.Lát sau,Hiếu bảo anh nằm ngửa để Hiếu tiện bề bóp chân.Lúc đầu là bóp chân,sau lên bóp đùi và mát xa bụng.Hiếu làm cho anh Duy bị kích thích vô cùng.Lúc này,Duy chỉ muốn làm tình,chỉ muốn tìm một phụ nữ nào đó để mà giải quyết.Nhưng trong phòng làm gì có phụ nữ,chỉ có Hiếu mà thôi.Bởi thế,Duy cảm thấy bức xúc khó chịu vô cùng.Tay Hiếu vẫn lướt nhẹ thoăn thoắt đều đều.Quần lót của Duy cũng đã được cởi ra,dương vật đã cương cứng.Hiếu vẫn đưa tay vào các vùng nhạy cảm xoa bóp nhè nhẹ.Bảo Duy chịu không nổi đã rên: " Hiếu ơi! Hiếu làm anh khó chịu quá ! " Hiếu vẫn làm thinh cứ lặng lẽ mát xa,mát xa ở các vùng nhạy cảm,vùng hạ bộ.Bảo Duy oằn người.Và Hiếu đã cúi xuống ngậm nút,ngậm dương vật của Duy mà nút say sưa.Trong khi ấy,bàn tay Hiếu vẫn lướt nhẹ đều đều.Bảo Duy chỉ còn nằm căng người ra mà hưởng thụ cảm giác sung sướng.Người anh cứ lâng lâng.Và rồi,việc gì đến rồi sẽ đến,Bảo Duy đã xuất tinh.Bảo Duy đã xuất tinh cả vào miệng Hiếu.Sau khi vào phòng tắm rửa ráy lau chùi,Bảo Duy bước ra ngoài nhăn nhó nói với Hiếu:

_ Hiếu,tại sao em làm vậy?Em đã biết anh không thích ,thế mà em cố ý làm thế,em không sợ anh bộp tay sao?

_ Dạ,tại vì anh hấp dẫn quá,em kềm chế không nổi.

_ Hiếu ơi là Hiếu! Đó giờ chưa ai dám làm thế với anh cả.Trong vũ trường,quán bar,có mấy đứa đã bị anh đấm sưng mặt vì cái tội dám bày trò sàm sỡ với anh.Bởi vậy,anh nói trước,Hiếu còn làm thế nữa là đừng trách anh.

_ Anh nói thế ,nhưng em biết anh không nỡ ra tay đối với em đâu.

_ Em nghĩ anh không dám à?

_ Em không nói thế.Em chỉ nói anh không nỡ ra tay với em thôi.Anh đã từng nói,anh xem em như một đứa em trai.Có ai làm anh mà nỡ ra tay đánh đập thằng em trai của mình không anh?

Bảo Duy nghe Hiếu nói thế phải buột miệng cười:

_ Nhưng thằng em trai này hư quá phải đánh đòn mới được

_ Anh ơi! Thằng em trai của anh sợ đòn lắm ! Đừng đánh nó nghe anh! Tội nghiệp nó lắm!

_ Em thật là quỷ quái! Và có phải em đã làm thế với ông Jonh nên mới lấy được hợp đồng?

_ Không phải thế đâu anh.Em nói thật với anh,cái trò đấm bóp đó chỉ là mấy cái trò của callboy nhằm để lôi cuốn quyến rũ khách làng chơi.Còn ông Jonh thì khác.Ổng là tổng giám đốc mà.Bởi thế,em phải dùng tư cách trợ lý giám đốc,dùng toàn lời nói dịu dàng,khả năng hiểu biết của mình để thuýêt phục.Chứ dùng mấy cái trò đấm bóp này,chắc chắn ổng sẽ khinh khi ngay lập tức.

_ Hiếu giỏi lắm ! Đúng là chị Vân không nhìn lầm người.

_ Em được như ngày nay cũng nhờ mấy anh và chị Vân dạy bảo,hướng dẫn cho .Nhờ vậy em mới trưởng thành được.

_ Anh thì có giúp gì cho em được đâu.Tuy anh và em cùng xuất thân đại học kinh tế nhưng anh nói thật,trình độ của anh còn thua kém em nhiều lắm.

_ Sao anh lại nói thế? Anh là phó giám đốc kia mà

_ Phó giám đốc gì em ơi! Hồi còn đi học,anh đâu có học hành gì đâu.Ba mẹ anh phải mời giáo viên về nhà dạy kèm cho anh.Nhưng anh vẫn rớt đại học.Anh phải luyện thi lại một năm mới thi đâu vào đại học kinh tế.Khi vào đại học rồi,anh ăn chơi khí thế luôn.Tiền của gia đình quá nhiều,bởi thế anh mặc sức mà ăn chơi,chẳng học hành gì.

_ Vậy làm sao thi cử hả anh?

_ Thì tới kỳ thi,anh dùng tiền để mua chuộc các giảng viên.Nếu gặp giảng viên nào khó tính quá không chịu nhận tiền thì anh tính cách khác.Khi thi,anh sẽ quay cóp.Nếu rớt,mẹ anh sẽ vào gặp ban giám hiệu.Nể mặt gia đình anh,thế là ban giám hiệu cũng sẽ tìm cách cho anh vượt qua.

_ Và làm sao anh gặp anh Long vậy?

_ Anh gặp anh Long ở vũ trường.Sau một thời gian quen biết,anh Long mới chỉ cách anh kiếm tiền.Rồi anh Long mời anh về đây làm phó giám đốc.Nói thật với em,lúc mới về đây,anh chẳng biết gì.Chính anh Long và chị Vân chỉ cho anh tất cả mọi thứ.

_ Nhưng em nghĩ anh phải có tài chứ! Chính anh Long bảo em,muốn làm giàu,muốn kiếm thật nhiều tiền,cần phải có sự giúp đỡ của anh Duy.

_ Tài gì em ơi! Chẳng qua là muốn kiếm tiền nhiều,cần phải dựa vào thế lực của gia đình anh.

_ Theo em được biết,ngoài chuyện công ty,anh,chị Vân và anh Long còn làm thêm mấy chuyện khác nữa phải không anh?

_ Ừ .Gia đình anh có thế lực,chị Vân giỏi tính tóan,anh Long khôn ngoan khéo léo.Bởi thế cả ba kết hợp lại có thể đánh những phi vụ lớn.Và mỗi phi vụ có thể thu nhập hơn trăm triệu.

_ Phi vụ gì vậy anh? Mấy vụ mua bán đất đai?

_ Mua bán đất đai chỉ là một phần.Ngoài ra,anh còn có thể nhúng tay vào các việc bên hải quan,xuất nhập khẩu,tòa án....

_ Anh cũng quen mấy cụ bên đó nữa sao?

_ Ba mẹ anh thì quen biết mấy vị đó.Và mấy vị đó cũng nể mặt ba mẹ anh lắm.Còn anh,anh chỉ giao dịch làm ăn với mấy người con của các vị ấy.Để sau này,anh sẽ hướng dẫn em làm ăn.Những phi vụ trên 50 triệu thì bọn anh làm.Những vụ ít hơn thì để em và các trưởng phòng tham gia.Còn những vụ dưới mười triệu,em đừng làm.Hãy nhường lại cho Hải Đăng,bạn em.

_ Dạ,em cám ơn anh!

_ Thôi,khuya rồi ngủ đi Hiếu. Qua giừơng bên kia nằm đi,để anh ngủ bên này.

_ Anh có thể cho em nằm bên này không?Em muốn nằm bên anh.

_ Gì nữa vậy Hiếu?

_ Anh cho anh nằm kế bên anh đi.Em năn nỉ anh mà.

_ Thôi được rồi.Em cứ ngủ bên anh.Nhưng anh nói trước,anh chỉ thích phụ nữ,anh không thích những chuyện như hồi nãy .Đối với em,anh nói thật lòng,anh thương em như thương một đứa em trai.Bởi vậy,em không nên đi quá giới hạn của một đứa em trai.

_ Dạ,em xin nghe lời anh.

_ Anh hỏi em câu này nhé? Em thích trai đẹp lắm hả?

_ Dạ.

_ Vậy sao em không nói anh Long,kêu mấy thằng người mẫu lên phục vụ cho em?

_ Em không dám anh à!

_ Việc gì không dám?Anh nói thật,anh Long em cũng tùm lum hết đó.Trong giới ăn chơi,mọi ngừơi đặt cho anh biệt hiệu là tay" sát gái" .Còn anh Long,em biết lúc trước,người ta đặt cho ảnh biệt hiệu là gì không?

_ Là gì vậy anh?

_ Trong các vũ trường,người ta đặt cho anh Long là tay " sát trai" .Anh Long em đã từng quen rất nhiều người.Nhưng chỉ một thời gian là ảnh bye.Chỉ có em là ảnh lo lắng thật sự.

_ Còn anh? Anh chắc đã từng lên giừơng với các cô người mẫu phải không anh?Thế anh đã yêu ai chưa?

_ Lên giường với người mẫu hả em?Chuyện bình thưiờng.Còn yêu,anh chưa yêu ai cả.

_ Anh quen nhiều người mẫu như vậy,sao anh không lựa một cô nào đó duyên dáng dễ thương để cưới làm vợ?

_ Hả? Cưới người mẫu làm vợ? Em khiến ba anh cạo đầu anh à?

_ Sao vậy anh?

_ Em cũng thấy rồi đó.Người mẫu là gì?Người mẫu chỉ là những món quà mà các doanh nghiệp biếu nhau sau khi ký một hợp đồng lớn.Những người như thế,làm sao ba mẹ anh chấp nhận làm dâu được?Thôi khuya rồi,ngủ đi em!

_ Dạ.

Thế là Hiếu nằm bên Bảo Duy mà ngủ,một giấc ngủ êm đếm .

Sáng ra,Hiếu cùng anh Bảo Duy ăn sáng.Sau đó lại đi tặng lịch.Nhờ đi với Bảo Duy mà chuyến này hiếu được uqen th6m mấy vị tay to mặt bự.Trưa về phòng nghỉ ngơi.Trong lúc chuyện trò,bất ngờ Duy hỏi Hiếu:

_ Hiếu nè,có vấn đề này anh muốn hỏi em?

_ Anh muốn hỏi gì ạ?

_ Lúc trước,em làm callboy.Thế mà em lại rất giỏi.Tiếng Anh của em khá lắm.Vậy thời gian đâu em học?

_ Dạ,ban ngày em đi học.Chiều em học Anh văn.Tuần chỉ học 3 buổi thôi.Còn buổi tối thì....thì ....em đi khách.Còn những thời gian rảnh,em học bài.

_ Có khi nào em đang học mà khách gọi không?

_ Thỉnh thoảng vẫn có chứ anh.Nhưng đó chỉ lả khách quen thôi.Còn thường là em có cho chú Tỵ biết trườc thời gian biểu của em để chú ấy sắp xếp.

_ Chú Tỵ là ai vậy?

_ Chú Tỵ là chủ cửa hàng quần áo thời trang.Nhưng đó chỉ là hình thức bên ngoài.Bên trong,thực chất chú ấy là người điều khiển cả một đường dây callboy.Lúc mới đầu,em cũng phải đứng bán quần áo,Nhưng vì để học Anh văn,em đã xin chú ấy cho em miễn đứng bán quần áo.

_ Cho anh hỏi tiếp câu này nhé!Em làm callboy.Thế sao lại học giỏi thế?Chính chị Vân cũng khen em lắm đó.Ngay như đứa bình thường,chẳng hạn như Hải Đăng,còn thua kém em nữa.Chị Vân cũng đã nhận xét rằng trình độ của em hơn Hải Đăng khá nhiều.Bởi thế,anh mới thắc mắc .

_ Dạ,em nghĩ,sở dĩ trình độ của em hơn Hải đăng là nhờ em có thầy Liêm.Thầy Liêm kiểm tra em gắt gao lắm.Mỗi lần gặp mặt,thầy đều kiểm tra trình độ Anh văn và kiến thức của em.Tình hình học tập trong trường của em thầy nắm rất rõ.Vì thế,em phải học tối đa.Em không muốn vì việc học của em làm thầy phải buồn.

_ Thì ra là vậy.Thế thầy Liêm có biết em làm callboy không?

_ Dạ,em đâu có dám cho thầy biết.Thật tình em đâu có muốn làm callboy đâu.Nhưng gia đình em quá ngặt nghèo.Em cần phải có tiền gủi cho gia đình.Trong khi đó,em còn phải học nữa.Vì vậy,em chọn nghề làm callboy để vừa có tiền gửi gia đình,vừa có thời gian học hành.

_ Em làm callboy cả một thời gian dài .Thế mà thầy em không hay biết.Kể cũng lạ thật đó.

_ Theo em nghĩ,chắc do thầy quá bận rộn nên không có thời gian để ý đến em.Thầy vừa dạy ở trường,vừa dạy thêm ở các trung tâm văn hóa ngoài giờ.Vả lại,tình hình học tập của em ở trường khá tốt.Mỗi lần gặp mặt,thầy kiểm tra em xem trình độ của em tới đâu rồi.Và em đều đạt các yêu cầu thầy đề ra.Vì thế,thầy yên tâm rồi.Do đó,thầy mới không biết em làm callboy.

_ Ừ.Kể ra em cũng hay quá ! Vừa đi học,vừa làm callboy,thế mà lại học giõi hơn bao người.Còn anh,anh chỉ biết ăn chơi hưởng thụ mà thôi.Rõ ràng là em hơn anh nhiều lắm.Vì thế,anh mới quý em.Nhưng em cũng quá quắt lắm. Tối hôm qua,em cả gan dám....Nếu là người khác ,chắc là mềm mình với anh rồi.

_ Dạ,em xin lỗi anh.Em nói thật điều này,mong anh đừng giận.Quả thật tối qua,em không kềm chế được .Bởi thế,em mới...

_ Không lẽ em thích anh sao?

_ Dạ,không phải thế.Người em thích là anh Long.Còn anh,em nói thật,ngoại hình anh quá hấp dẫn.Mỗi lần em gặp anh là tự nhiên em muốn.....

_ Muốn gì?

_ Em nói thật lòng,mong anh đừng giận.Mỗi lần gặp anh,tự nhiên em muồn,em muốn lên giường cùng anh .Hình như em có chút máu dâm trong người.Không biết có phải như thế không anh?

_ Đúng quá đi chứ.Nhất định là em có máu dâm rồi.Và anh cũng nói thật với em điều này,cả anh và anh Long của em cũng đều có máu dâm hết đó.

_ Anh nói sao,chứ em thấy anh Long rất đàng hòang,nghiêm chỉnh mà anh?

_ Thì anh Long chỉ đàng hoàng ở công ty,ở trước mặt em hay lúc bàn chuyện làm ăn,Chứ còn ở chốn ăn chơi thì...Có bao giờ anh Long dẫn em vào chốn ăn chơi chưa?

_ Dạ,chưa.

_ Đương nhiên rồi .Nếu dẫn em theo để bể mánh à?

_ Và có phải những lần anh với anh Long đi công chuyện mà không cho em theo.có phải mấy lần đó là mấy lấn các anh dẫn nhau đi ăn chơi?

_ Chứ còn gì nữa.Anh và anh Long đều là nhưng tay ăn chơi cả.Nhưng anh Long khôn khéo hơn anh nhiều.Anh thì chỉ biết ăn chơi hưởng thụ thôi.Còn anh Long vừa ăn chơi,vừa nghe ngóng tìm kiếm phi vụ làm ăn .

_ Trong chốn ăn chơi cũng có phi vụ làm ăn nữa sao?

_ Có chứ sao không có.Vào chốn ăn chơi,gặp toàn những tay chơi,con nhà quyền quý,lúc đó mình có thể biết được nhiều tin tức.Ví dụ như con ông này vừa mới đánh lộn chém chết được,đang cần người chạy án.Hay cháu bà kia thi đại học thiếu điểm đang cần người chạy chọt.Hay có tay Việt kiều mới về nước đang muốn tìm miếng đất cất nhà hàng.Hay có doanh nghiệp còn đang kẹt hàng ở cảng đang cần người giúp đỡ..Đại loại là những vụ như thế đó.

_ Thế có bao giờ anh rủ chị Vân và anh Phước vào mấy chốn ăn chơi không?

_ Chị Vân có chồng,có con rồi,làm sao vào mấy chỗ ấy được? Còn anh Phước,phải nói là anh rất giỏi.Nhưng ảnh chỉ giỏi về các bản thiết kế xây dưng,chỉ giỏi về sắt thép,gạch,cát ,xi măng.Còn các khoản ăn chơi thì anh ấy mù tịt.Ngay cả khoản kiếm tiền,anh ấy cũng cù lần lắm.Anh Long phải chỉ thêm anh ấy về mua bán,kinh doanh đất đai để anh ấy có thêm thu nhập.

_ Có bao giờ anh va anh Long đi chơi riêng chưa?

_ Ít khi lắm.Toàn là đi gặp mặt các công tử,tiểu thư con nhà quyền quý.Mục đích chủ yếu là vừa ăn chơi,vừa kiếm tiền.Và sau mỗi lần đi chơi về,anh và anh Long thường mướn khách sạn ngủ,mỗi người mướn một phòng.

_ Sao hai anh không mướn một phòng cho tiện?

_ Làm sao mướn một phòng được? Anh thì cần gái,anh Long em cần trai.Vì thế phải mướn hai phòng mới được.

_ Thế bây giờ anh Long còn đi ngủ với trai ở khách sạn nữa không anh?

_ Em ghen hay sao vậy? Anh nói cho em biết nhé,từ khi em về sống chung với anh Long,ảnh đã từ giã đám người mẫu ở vũ trường rồi.Em ghen như vậy,thế sao tối qua còn dám lẹo tẹo với anh.Em không sợ anh Long ghen sao?

_ Dạ,tại vì tối qua em không kềm chế được.Nhìn anh hấp dẫn quá!

_ Vậy sao? Em thích quan hệ với anh lắm hả? Nhưng anh lại không thích.Thôi được,anh có cách này giúp em.Mai mình về Sài Gòn rồi. Sau đó mình sẽ đi mướn khách sạn,mướn hai phòng.Anh sẽ gọi phone,kêu một thằng người mẫu lên phục vụ em.Anh bảo đảm với em là thằng này còn đẹp trai hơn anh nữa.

_ Ai vậy anh?

_ Tới chừng đó em sẽ biết.Anh bảo đảm với em,thằng này có tên tuổi đàng hoàng.Và thằng này nằm trong đội ngũ người mẫu do bạn anh Long quản lý.

_ Người ta là người mẫu có tên tuổi.Thế anh gọi,biết người ta có chịu đến không?

_ Em yên chí đi.Bảo Duy này đã gọi,chẳng đứa nào dám trái lời.Và anh cũng nói với em điều này,cả đám người mẫu nam lẫn nữ,chẳng đứa nào dám làm mất lòng anh đâu.

_ Tại sao vậy anh?

_ Thì một khi nó đã làm mất lòng anh rồi,nó sẽ không còn đường đi bán dâm.

_ Theo em nghĩ,nếu người mẫu có đi khách,đi với các đại gia thì họ sẽ kín đáo chứ anh.Làm sao anh biết được?

_ Hiếu ơi là Hiếu ! Sao Hiếu khờ quá vậy?Hiếu thử nghĩ xem,nếu một người mẫu mà có công an lẫn giang hồ theo dõi thì sao? Liệu còn làm ăn gì được không?Và nếu có một khách Việt Kiều đến ra giá thật cao thì sao?Nếu nó mà đồng ý thì....anh bảo đảm với anh là công an sẽ bắt ngay tại trận.Rồi báo chí sẽ đăng lên.Em nghĩ thử xem,lúc ấy sẽ như thế nào?

_ Có phải vị khách Việt kiều đó là người của anh?Và anh cũng có quen giới xã hội đen nữa sao?

_ Bên xã hội đen hay bên công an ,anh quen đủ hết.Thôi nãy giờ nói chuyện hơi nhiều rồi,mình nghỉ ngơi chút đi Hiếu,Chiều nay đi cho xong việc để mai về Sài Gòn.Tối mai anh sẽ cho em hú hí với người mẫu.Mọi chi phí tiền bạc,anh lo hết cho.

_ Dạ.

Sau đó,Hiếu và Duy nằm nghỉ trưa để chiều còn đi tiếp.


Sponsored content

[ST]Long Đong Phận Trai Nghèo  -anhtraingheo Empty Re: [ST]Long Đong Phận Trai Nghèo -anhtraingheo

Về Đầu Trang
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết